Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 206

Đường Dây Nối Liền Nỗi Bất An

2777 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 205 bằng cách để Lê Ngân chủ động gọi cho Hoàng Minh.,Bắt đầu cuộc đối thoại căng thẳng đầu tiên giữa hai nhân vật chính về cơ hội lớn và áp lực gia đình của Lê Ngân.,Khắc họa rõ nét sự giằng xé nội tâm của Lê Ngân và sự bàng hoàng, lo lắng của Hoàng Minh.,Đẩy mạnh xung đột nội tại và ngoại cảnh, gia tăng khoảng cách và hiểu lầm giữa hai người do cách giao tiếp không trực diện.,Thiết lập bối cảnh cho một cuộc gặp mặt trực tiếp quan trọng sắp tới, tiếp tục phase 'rising_action'.
Nhân vật: Lê Ngân, Hoàng Minh
Mood: tense, emotional, melancholic, uncertain, a little desperate
Kết chương: [object Object]

Ngân vẫn đứng trên sân thượng, tay nắm chặt chiếc điện thoại vừa gửi đi dòng tin nhắn ngắn ngủi. Một cơn gió mạnh ùa qua, cuốn theo hơi lạnh cắt da thịt và chút hương hoa sữa cuối mùa còn vương vấn. Cô khẽ rùng mình, không phải vì cái rét mà vì cảm giác trống rỗng chợt ùa đến sau khoảnh khắc dũng cảm hiếm hoi. "Minh, mai gặp nhau được không? Mình có chuyện muốn nói." Dòng chữ ấy lấp lánh trên màn hình, như một lời hứa, cũng như một lời thách thức. Cô đã nói ra điều mình cần nói, đã thực hiện một bước đi cụ thể sau bao ngày chìm đắm trong sự giằng xé.

Nhưng rồi, một nỗi bất an khác lại nổi lên. Liệu một tin nhắn có đủ để truyền tải tất cả những gì cô đang cảm thấy? Những áp lực vô hình từ gia đình, những kỳ vọng nặng nề, và cả nỗi sợ hãi mơ hồ về một tương lai xa xăm, tất cả liệu có thể gói gọn trong vài chữ? Ngân nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh sáng xanh hắt lên gương mặt tái nhợt của cô. Lời thoại của bố mẹ vẫn văng vẳng bên tai, về một "cơ hội vàng", về "tương lai sáng lạn". Những hình ảnh Minh, với đôi mắt rụt rè nhưng luôn chân thành, chợt hiện lên, như một sợi dây níu giữ cô lại giữa dòng xoáy của những lựa chọn. Cô cảm thấy mình đang đứng giữa một vách đá, một bên là con đường rộng mở được trải thảm bằng lý trí và kỳ vọng, một bên là con đường nhỏ hẹp, gồ ghề nhưng ấm áp của trái tim.

"Không... không thể chỉ là một tin nhắn." Cô thì thầm, giọng nói tan vào trong tiếng gió rít. Sự bối rối, nỗi lo lắng và cả một chút tuyệt vọng dâng lên trong lòng Ngân. Cô cần nghe giọng Minh, cần cảm nhận sự tồn tại của cậu, dù chỉ qua một đường dây điện thoại mỏng manh. Nó không phải là để giải thích tất cả ngay lập tức, mà là để xoa dịu nỗi sợ hãi đang cồn cào trong cô, nỗi sợ hãi về sự xa cách, về những điều không thể nói thành lời.

Ngón tay cô, vốn đã run rẩy khi soạn tin nhắn, giờ đây lại càng run hơn khi lướt qua danh bạ. Tên của Minh hiện lên, đơn giản nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt đang xộc vào phổi, nhưng trong hơi thở ấy lại có sự kiên quyết lạ thường. Cô đưa điện thoại lên tai, nhắm mắt lại. Tiếng chuông reo vang lên từng hồi dài, từng nhịp đập của trái tim cô cũng hối hả theo. Cô tự hỏi Minh đang làm gì, liệu cậu đã ngủ chưa, liệu cậu có bất ngờ khi nhận được cuộc gọi vào giờ này không. Hà Nội về đêm vẫn ồn ào một cách rất riêng, tiếng xe cộ xa xăm, tiếng máy điều hòa rì rì, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc nền cho khoảnh khắc cô độc của cô. Cô cảm thấy mình cô đơn đến lạ, đứng giữa sự rộng lớn của thành phố, của những lựa chọn, của những điều chưa nói.

Tiếng "tút... tút..." cuối cùng cũng dừng lại. Một giọng nói trầm ấm, pha chút ngái ngủ, vang lên từ đầu dây bên kia.

"Ngân à? Em gọi anh có chuyện gì sao? Giờ này rồi."

Giọng Minh, dù có phần ngạc nhiên, vẫn mang theo sự quan tâm quen thuộc. Nó như một làn gió ấm xua đi cái lạnh đang bao phủ lấy Ngân, nhưng đồng thời lại khiến cô càng thêm khó xử. Cô siết chặt điện thoại, cố gắng nén lại những cảm xúc đang muốn vỡ òa.

"Minh... Minh à..." Cô ngập ngừng, giọng nói khẽ run rẩy. Cô muốn nói thật nhiều, muốn kể hết những gì đã xảy ra trong bữa cơm tối, những áp lực từ bố mẹ, những giấc mơ bị bỏ ngỏ. Nhưng tất cả những lời ấy cứ nghẹn lại ở cổ họng, không sao thốt ra được. Cô cảm thấy mình thật yếu đuối, thật bất lực.

"Em... em có chuyện muốn nói... nhưng không biết bắt đầu từ đâu." Ngân cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ, nhưng mọi thứ cứ rối tung lên như một cuộn len bị bỏ dở. Cô biết Minh đang chờ đợi, đang lắng nghe, nhưng cô lại không thể tìm thấy một câu từ nào đủ sức nặng để diễn tả hết những gì cô đang trải qua.

Cô lại hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy nữa. "Ba mẹ em... họ muốn em đi du học... hoặc làm việc ở xa... cơ hội này... rất lớn." Từng từ thoát ra khỏi miệng cô một cách khó nhọc, như thể cô đang cố gắng kéo chúng ra từ một nơi sâu thẳm trong tâm hồn mình. Cô không dám nói thẳng ra "du học nước ngoài" hay "một công việc ở công ty đa quốc gia" vì sợ rằng những từ ngữ ấy sẽ tạo nên một khoảng cách không thể nào lấp đầy giữa cô và Minh. Cô chỉ có thể nói một cách mơ hồ, để Minh tự hiểu, tự cảm nhận.

"Em không biết phải làm sao... em chỉ cảm thấy rất bối rối." Giọng cô nhỏ dần, như thể cô đang tự nói với chính mình hơn là với Minh. Cô nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn, những ánh đèn ấy dường như đang chế giễu sự bối rối của cô, sự nhỏ bé của cô giữa dòng chảy cuộc đời hối hả. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn vấn vít, nhắc nhở cô về những kỷ niệm êm đềm bên Minh, những kỷ niệm mà giờ đây bỗng trở nên thật xa vời, thật mong manh. Cô cảm thấy mình đang đứng trên một ngã ba đường, và mỗi con đường đều dẫn đến một tương lai hoàn toàn khác biệt, một tương lai mà cô không thể hình dung ra Minh sẽ ở đâu trong đó.

***

Hoàng Minh đang lật dở cuốn sách giáo trình dày cộp, cố gắng nhồi nhét những kiến thức khô khan vào đầu. Mấy ngày nay, việc học hành của cậu cứ bị xao nhãng bởi những suy nghĩ về Ngân. Tin nhắn cậu gửi đi vẫn không có hồi đáp, và điều đó khiến cậu lo lắng khôn nguôi. Cậu biết Ngân là người trầm tính, ít khi bộc lộ cảm xúc, nhưng việc cô im lặng lâu như vậy khiến cậu không khỏi bất an. Cậu đã tự trấn an mình rằng có lẽ cô bận học, hoặc có chuyện gia đình, nhưng sâu thẳm trong lòng, một nỗi sợ hãi mơ hồ vẫn cứ gặm nhấm.

Phòng trọ "Gác Mái" của Minh vẫn vậy, chật chội nhưng ấm cúng. Mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn phòng cũ kỹ hòa lẫn với mùi sách vở, mùi mì gói còn vương vất. Tiếng sinh hoạt từ các phòng trọ lân cận vọng lại, tiếng cười nói, tiếng nhạc xập xình, tiếng xe cộ rầm rì từ con ngõ nhỏ dưới chân cầu thang. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống sinh viên nghèo giữa lòng Hà Nội. Minh thở dài, đặt cuốn sách xuống bàn. Ánh sáng mờ từ chiếc đèn bàn hắt lên gương mặt cậu, làm nổi bật vẻ mệt mỏi và lo lắng. Cậu đưa tay xoa xoa thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực.

Đúng lúc đó, điện thoại cậu bất ngờ rung lên. Minh giật mình, vội vàng cầm lấy. Màn hình hiện lên tên "Lê Ngân". Một cảm giác vừa mừng rỡ, vừa bất an ập đến. Mừng vì cuối cùng cô cũng liên lạc, nhưng bất an vì một cuộc gọi vào giờ này, sau bao ngày im lặng, chắc chắn không phải là một tin tốt. Cậu do dự một vài giây rồi bấm nghe.

"Ngân à? Em gọi anh có chuyện gì sao? Giờ này rồi." Giọng Minh có chút ngái ngủ, nhưng sự lo lắng đã nhanh chóng át đi sự mệt mỏi. Cậu ngồi thẳng dậy, tim đập thình thịch. Cậu nghe thấy tiếng gió rít qua điện thoại, và giọng Ngân run rẩy.

"Minh... Minh à..."

Chỉ vài từ đó thôi cũng đủ khiến Minh cảm thấy có điều gì đó không ổn. Cậu nắm chặt điện thoại, sống lưng chợt thấy ớn lạnh. "Em có chuyện gì sao Ngân? Em nói đi." Cậu cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng trong lòng đã bắt đầu dậy sóng.

"Em... em có chuyện muốn nói... nhưng không biết bắt đầu từ đâu." Ngân nói, giọng cô ấy xa cách, đầy rẫy sự ngập ngừng. Minh cảm thấy một khoảng cách vô hình đang kéo dãn giữa hai người, mặc dù chỉ là một cuộc gọi điện thoại. Cậu tự hỏi điều gì đã khiến Ngân phải khó khăn đến vậy để mở lời. Chắc chắn không phải là chuyện nhỏ.

Và rồi, những lời Ngân nói ra như một tiếng sét đánh ngang tai Minh. "Ba mẹ em... họ muốn em đi du học... hoặc làm việc ở xa... cơ hội này... rất lớn."

Minh sững sờ. "Du học? Làm việc ở xa?" Cậu lặp lại, như thể không tin vào tai mình. Những từ ngữ ấy vang vọng trong đầu cậu, lạnh lẽo và xa lạ. Cơ hội lớn? Có phải là cái cơ hội mà bố mẹ Ngân đã từng nhắc đến, cái cơ hội mà Minh luôn sợ hãi sẽ chia cắt hai người?

"Cơ hội gì? Du học sao? Ở đâu?" Minh vội vàng hỏi, giọng cậu không giấu được sự lo lắng và bối rối. Cậu tưởng tượng ra hình ảnh Ngân sẽ đi thật xa, đến một nơi nào đó mà cậu chưa từng biết, sống một cuộc sống mà cậu không thể chạm tới. Nỗi sợ hãi mất đi Ngân, nỗi sợ hãi đã từng chỉ là một ám ảnh xa xôi, giờ đây bỗng trở nên thật gần, thật rõ ràng.

"Em không biết phải làm sao... em chỉ cảm thấy rất bối rối." Giọng Ngân nhỏ dần, gần như tan biến trong tiếng gió. Minh cảm nhận được sự tuyệt vọng trong giọng nói của cô, nhưng cậu lại không thể hiểu rõ mọi chuyện. Đầu óc cậu quay cuồng. Du học? Điều đó có nghĩa là gì đối với mối quan hệ của hai người? Có nghĩa là Ngân sẽ rời Hà Nội, rời xa cậu?

"Anh... anh không hiểu rõ lắm. Có chuyện gì vậy Ngân?" Minh cố gắng kiềm chế cảm xúc, nhưng bàn tay cậu vẫn siết chặt điện thoại, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu cảm thấy bất lực, cảm thấy mình nhỏ bé và vô dụng đến nhường nào. Cậu không biết phải làm gì, phải nói gì để giúp Ngân, hay để giữ Ngân lại. Cậu chỉ biết rằng, trái tim cậu đang quặn thắt lại vì lo sợ. Nỗi tự ti về xuất thân, về khả năng của bản thân chợt ùa về, gặm nhấm lấy sự tự tin ít ỏi của cậu. Liệu cậu có đủ tốt để giữ chân một cô gái như Ngân, một cô gái có thể có một tương lai "rất lớn" như vậy?

***

Cuộc gọi kéo dài trong sự căng thẳng và những khoảng lặng đầy ẩn ý. Cả hai đầu dây điện thoại, một bên là sân thượng lộng gió với ánh đèn thành phố lung linh, một bên là căn phòng trọ chật hẹp với ánh đèn bàn mờ ảo, đều chìm trong sự bối rối và nỗi lo lắng. Ngân cố gắng giải thích thêm, nhưng những lời cô nói ra vẫn mơ hồ, không thể nào diễn tả hết được sự giằng xé trong lòng cô. Cô sợ rằng nếu nói ra quá rõ ràng, Minh sẽ cảm thấy bị tổn thương, hoặc sẽ cảm thấy mình là gánh nặng. Cô sợ hãi những phản ứng của Minh, sợ hãi rằng điều đó sẽ đẩy hai người ra xa nhau hơn nữa.

"Em... em nghĩ chúng ta nên gặp nhau. Nói chuyện trực tiếp." Ngân cuối cùng cũng tìm thấy một câu nói rõ ràng hơn, như một lối thoát cho sự bế tắc hiện tại. Cô biết rằng không thể nào giải quyết mọi chuyện qua điện thoại, đặc biệt là khi cảm xúc của cả hai đang hỗn loạn đến thế này.

Đầu dây bên kia, Minh thở phào nhẹ nhõm một chút. Gặp mặt trực tiếp, ít nhất là có thể đối diện, có thể nhìn vào mắt nhau mà nói chuyện. Cậu cần điều đó, cần cảm thấy sự thật, dù sự thật đó có nghiệt ngã đến đâu. Cậu không muốn những điều quan trọng nhất lại bị bóp méo hay hiểu lầm qua những con chữ, qua những khoảng lặng đầy lo âu trên điện thoại.

"Được. Khi nào? Ở đâu?" Giọng Minh đã bớt run rẩy hơn một chút, nhưng vẫn còn đó sự trầm lắng và lo âu.

Ngân do dự một lát. Cô cần một nơi quen thuộc, một nơi có thể gợi nhắc về những kỷ niệm đẹp, để làm dịu đi không khí căng thẳng. "Mai... mai được không? Ở quán cà phê Hoa Sữa?" Cô đề nghị, và ngay lập tức cảm thấy một cảm giác quen thuộc ùa về. Quán cà phê Hoa Sữa, nơi họ đã có biết bao kỷ niệm, nơi mùi hoa sữa nồng nàn luôn là chứng nhân cho những rung động đầu đời. Giờ đây, nơi ấy sẽ là điểm hẹn cho một cuộc đối thoại quan trọng, một cuộc đối thoại có thể thay đổi tất cả.

"Ở quán cà phê Hoa Sữa..." Minh lặp lại, giọng cậu trầm xuống. Quán Hoa Sữa. Nơi ấy gợi lại cho cậu biết bao hình ảnh, từ những buổi chiều mưa phùn hai đứa ngồi bên nhau, đến những lần Ngân kể cho cậu nghe về ước mơ của cô. Nơi ấy, giờ đây, sẽ là nơi cậu phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của mình.

"Ừm... được. Mai anh sẽ đến." Minh cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng trong lòng cậu, một cơn bão đang cồn cào. Cậu muốn hỏi thật nhiều, muốn biết thật rõ về cái "cơ hội lớn" ấy, về những gì Ngân đang nghĩ, đang cảm nhận. Nhưng cậu biết, lúc này, bất kỳ câu hỏi nào cũng có thể khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.

Cuộc gọi kết thúc. Ngân thở dài, cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi đã có thể nói ra một phần gánh nặng trong lòng, nhưng đồng thời, một gánh nặng lớn hơn lại đè lên vai cô. Cô biết, ngày mai sẽ không hề dễ dàng. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn vấn vít trong không khí lạnh trên sân thượng, như một lời nhắc nhở về "đêm đông quyết định" đang đến gần. Ánh đèn thành phố lung linh phía dưới, cùng với bầu trời đêm thăm thẳm, trở thành chứng nhân cho khoảnh khắc Ngân đưa ra một trong những quyết định quan trọng nhất của cuộc đời mình.

Minh đặt điện thoại xuống bàn, nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt. Cậu cảm thấy tim mình thắt lại, một cảm giác bất an lan tỏa khắp cơ thể. Cậu không biết ngày mai sẽ mang đến điều gì, liệu đó có phải là khởi đầu cho một sự chia ly, hay là một thử thách mà cả hai sẽ phải cùng nhau vượt qua. Cậu chỉ biết rằng, nỗi sợ hãi mất đi Ngân giờ đây đã trở thành hiện thực hơn bao giờ hết, và cậu, với tất cả sự rụt rè của một chàng trai tỉnh lẻ, không biết mình sẽ phải làm gì để đối mặt với nó. Ánh đèn bàn mờ ảo, mùi ẩm mốc của căn phòng trọ, và cái lạnh lẽo của đêm đông Hà Nội như hòa quyện vào nỗi lo lắng trong lòng Minh, tạo nên một bức tranh u ám về một tương lai bất định.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ