Hoàng Minh cảm nhận hơi ấm từ ly cà phê vẫn còn vương trên đầu ngón tay, nhưng nỗi ấm áp ấy chẳng thể xua tan cái lạnh giá đang len lỏi trong lồng ngực cậu. Lời nói của Anh Khoa, như một dòng nước mát lành, đã gột rửa đi phần nào sự bế tắc, nhưng nó cũng đồng thời đẩy cậu vào một vực thẳm khác: vực thẳm của sự đối diện. Cậu đã im lặng quá lâu, đã rụt rè quá nhiều. Giờ đây, khi mọi thứ đang đứng trên bờ vực, cậu không thể tiếp tục là Hoàng Minh của ngày trước. Cậu phải hành động.
Rời quán cà phê "Hoa Sữa", cái rét ngọt của Hà Nội buổi ban mai không còn chỉ là một cảm giác dễ chịu nữa, mà nó như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự khắc nghiệt của thực tại. Gió bấc thổi từng cơn, mang theo hơi sương lạnh ngắt và cả mùi hoa sữa đã phai nhạt, chỉ còn vương vấn chút dư vị nồng nàn đến mức gần như khó chịu. Minh siết chặt quai cặp, bước đi nhanh hơn trên con phố còn vắng vẻ. Trong đầu cậu, những lời Anh Khoa nói cứ vang vọng: "Nếu không nói ra, làm sao người kia có thể hiểu được?". Cậu đã từng tin rằng hành động, sự quan tâm âm thầm, sẽ tự nói lên tất cả. Nhưng với Lê Ngân, cô gái Hà Nội trầm tĩnh và tinh tế ấy, có lẽ sự im lặng của cậu chỉ càng khiến cô ấy thêm xa cách, thêm khó nắm bắt.
Cậu nghĩ về Ngân, về đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa cả một thế giới riêng mà cậu khao khát được khám phá. Cậu nghĩ về nụ cười hiếm hoi, về giọng nói nhẹ nhàng có chút thờ ơ nhưng luôn khiến trái tim cậu rung lên. Cậu nghĩ về những buổi chiều tan học cùng đi xe buýt, những lần vô tình chạm tay trong thư viện, và cả những lúc cậu đứng từ xa nhìn cô ấy, lòng đầy ắp những cảm xúc không tên. Tất cả những khoảnh khắc ấy, cậu đều giữ lại cho riêng mình, không dám bày tỏ, không dám bộc lộ. Và giờ, cái giá phải trả cho sự dè dặt ấy có thể là sự mất mát vĩnh viễn. Nỗi sợ hãi ấy, lớn hơn tất thảy những nỗi sợ hãi mà cậu từng nếm trải từ khi đặt chân lên Hà Nội. Nỗi sợ không hòa nhập, nỗi sợ không vươn lên được, tất cả đều trở nên nhỏ bé trước nỗi sợ mất Ngân.
Minh quyết định đi bộ đến thư viện. Cậu cần thời gian để sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn, để lấy lại sự dũng cảm mà cậu đã kiên cường tập hợp từ sâu thẳm bản thân. Từng bước chân trên vỉa hè Hà Nội, cậu cảm nhận rõ hơn cái lạnh đang ăn sâu vào da thịt, nhưng cũng chính cái lạnh ấy lại giúp cậu tỉnh táo hơn. Hơi thở cậu hóa thành khói trắng mờ ảo mỗi khi cậu thở ra, như những suy tư đang bay lượn, rồi tan biến vào không khí. Cậu đi qua những con phố quen thuộc, những hàng cây cổ thụ trơ trụi lá trong gió đông, những ngôi nhà cổ kính với lớp rêu phong bám đầy. Hà Nội buổi sáng sớm mang một vẻ trầm mặc, yên bình, khác hẳn với sự ồn ào, tấp nập thường ngày. Nó như một lời động viên thầm lặng, một cái vỗ vai nhẹ nhàng dành cho chàng trai trẻ đang đứng trước một trong những quyết định quan trọng nhất đời mình.
Khi trời ngả về chiều, Hoàng Minh mới đến trước cổng Thư viện Quốc gia Việt Nam. Cậu đã đi bộ gần như cả ngày, ăn vội một chiếc bánh mì và uống một cốc trà đá vỉa hè. Cái đói và cái lạnh đã tê dại, nhường chỗ cho một sự căng thẳng tột độ. Cổng thư viện sừng sững hiện ra trước mắt, với những bậc thang đá cũ kỹ và kiến trúc cổ kính mang đậm dấu ấn thời gian. Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí lạnh lùa vào buồng phổi, khiến lồng ngực cậu đau buốt. Đây rồi, đây sẽ là nơi cậu đối diện với định mệnh của mình.
Bước vào bên trong, một bầu không khí hoàn toàn khác bao trùm lấy cậu. Tiếng ồn ào của phố xá dường như bị bỏ lại phía sau cánh cửa dày. Thay vào đó là sự tĩnh lặng đến choáng ngợp, chỉ còn nghe thấy tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhè nhẹ từ xa, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, và tiếng bước chân khẽ khàng của những người qua lại. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ mục thoang thoảng trong không khí, như một bản hòa ca của tri thức và thời gian. Ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn hắt vào, kết hợp với ánh đèn vàng dịu của những chiếc đèn bàn, tạo nên một không gian ấm áp, thiêng liêng. Minh cảm thấy một chút choáng váng trước sự tĩnh lặng ấy, trái tim cậu vẫn đập dồn dập như thể muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu cố gắng hít thở đều, ép mình phải bình tĩnh.
Cậu bắt đầu đi dọc các dãy kệ sách cao vút, ánh mắt kiên nhẫn quét qua từng bàn đọc, từng góc khuất. Cậu biết Ngân thường thích ngồi ở những nơi ít người qua lại, gần cửa sổ để có thể nhìn ra ngoài, hoặc những góc khuất trong các khu vực sách cổ. Mỗi bước đi của cậu đều mang theo một sức nặng, sức nặng của những lời chưa nói và nỗi sợ hãi đeo bám. Cậu tự nhủ mình phải mạnh mẽ, không được bỏ cuộc. "Minh, mày đã đi đến nước này rồi, không thể quay đầu lại được nữa." – một tiếng nói vang vọng trong đầu cậu. Cậu nhắm mắt lại trong giây lát, hình dung ra khuôn mặt Ngân, rồi lại mở bừng mắt, ánh mắt đầy kiên định. Cậu không tìm kiếm một sự từ chối, cậu tìm kiếm một cơ hội, dù là nhỏ nhoi nhất. Cậu đã chuẩn bị cho mọi tình huống, kể cả tình huống xấu nhất, nhưng cậu biết, dù có ra sao, cậu cũng không hối tiếc vì đã nói ra.
Cậu đi qua khu vực sách khoa học, rồi đến khu vực văn học. Bất chợt, ở một góc khuất gần cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang cố gắng len lỏi vào, cậu nhìn thấy cô ấy. Lê Ngân. Cô ấy đang ngồi đó, trong một chiếc áo khoác len màu xám nhạt, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, che khuất một phần khuôn mặt. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn hắt xuống, làm nổi bật những đường nét thanh tú của cô ấy. Ngân đang say sưa đọc một cuốn sách cũ, vẻ mặt trầm tĩnh và tập trung đến mức dường như không hề hay biết đến sự hiện diện của thế giới xung quanh. Nhìn thấy cô ấy bình yên đến vậy, lòng Minh bỗng dâng lên một cảm giác vừa nhẹ nhõm, vừa xót xa. Nhẹ nhõm vì đã tìm thấy, xót xa vì không biết liệu sự bình yên ấy có bị cậu phá vỡ hay không. Cậu khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa sữa cuối mùa vẫn thoảng qua trong trí nhớ, như một lời nhắc nhở về những gì sắp xảy ra.
Hoàng Minh bước những bước chân chậm rãi, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào có thể phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Cậu tiến gần hơn, cho đến khi bóng cậu đổ xuống trang sách mà Lê Ngân đang đọc. Đó là một cuốn sách bìa da cũ kỹ, có vẻ là về nghệ thuật hoặc kiến trúc, đúng như phong cách của cô ấy. Ngân khẽ nhíu mày, có lẽ vì ánh sáng bỗng chốc tối đi. Cô ấy từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm ban đầu còn vương vẻ mông lung của những con chữ, rồi từ từ mở to ra khi nhận ra Minh. Một tia ngạc nhiên, rồi ngay lập tức là một chút đề phòng, lướt qua trong ánh mắt ấy.
"Minh?" Ngân khẽ thốt lên, giọng cô ấy nhỏ đến mức gần như chỉ là một tiếng thì thầm, nhưng trong sự tĩnh lặng của thư viện, nó vẫn đủ để Minh nghe thấy rõ ràng. "Sao... sao anh lại ở đây?"
Minh cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Cổ họng cậu khô khốc, giọng nói của cậu có chút run rẩy khi cậu cố gắng phát ra lời. "Ngân... anh... anh có chuyện muốn nói với em." Cậu đứng đó, dáng người hơi gầy nhưng thẳng thắn, đôi mắt nhìn thẳng vào cô ấy, không chút lảng tránh. Sự rụt rè thường thấy đã biến mất, thay vào đó là một sự kiên định đến lạ lùng.
Ngân từ từ khép cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng xuống bàn. Mái tóc đen dài khẽ lướt qua vai khi cô ấy cúi đầu. Cô ấy nhìn Minh, ánh mắt thăm dò, như muốn đọc vị xem cậu đang định nói gì. "Có chuyện gì vậy, Minh?" Giọng cô ấy vẫn trầm tĩnh, nhưng có một sự căng thẳng nhẹ trong đó.
Minh nuốt khan. Cậu không thể kéo dài sự hồi hộp này thêm nữa. Cậu phải nói ra. "Anh không muốn em đi, Ngân. Anh... anh không thể để em đi." Những lời nói ấy bật ra từ sâu thẳm trái tim cậu, chân thành và đầy tuyệt vọng. Cậu biết rằng những lời này có thể đẩy cô ấy ra xa hơn, nhưng cậu không còn lựa chọn nào khác.
Ngân khẽ nhíu mày. Cô ấy nhìn Minh một cách khó hiểu, như thể cậu đang nói một thứ tiếng khác. "Minh, anh nói gì vậy? Chuyện học bổng, chuyện công việc... em đã nói với anh rồi. Đó là một cơ hội lớn, gia đình em... họ rất kỳ vọng." Cô ấy cố giữ bình tĩnh, giọng nói có chút lạnh lùng và lý trí, như một lớp vỏ bọc mà cô ấy thường dùng để bảo vệ bản thân. Cô ấy đang cố gắng đưa câu chuyện trở lại với những vấn đề khách quan, những lý do "chính đáng" mà cô ấy đã chuẩn bị.
Minh lắc đầu, ánh mắt cậu vẫn kiên định nhìn cô ấy. "Không phải chuyện công việc, Ngân. Không phải là chuyện học bổng hay cơ hội nào cả." Cậu tiến lại gần hơn, kéo chiếc ghế đối diện bàn Ngân ngồi xuống, không đợi sự cho phép. Khoảng cách giữa hai người dường như được rút ngắn lại, khiến Ngân thoáng giật mình. "Là chuyện của chúng ta." Cậu nói, giọng cậu trầm hơn, nhưng vẫn đầy sự quyết tâm.
Ngân khẽ rùng mình, cô ấy không ngờ Minh lại trực diện đến vậy. Đôi mắt cô ấy lướt qua khuôn mặt Minh, cố gắng tìm kiếm dấu vết của sự rụt rè thường thấy, nhưng chỉ thấy một sự kiên định lạ lùng. Trái tim cô ấy bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Cô ấy vẫn cố gắng giữ vẻ ngoài trầm tĩnh, nhưng trong sâu thẳm, một cơn bão cảm xúc đang bắt đầu gào thét. Cô ấy không muốn nghe những lời này, không muốn đối diện với những gì Minh đang cố gắng nói ra. Cô ấy đã xây dựng một bức tường kiên cố bao quanh trái tim mình, và giờ đây, Minh đang cố gắng phá vỡ nó bằng sự chân thành đến mức đáng sợ.
Mùi giấy cũ, mực in và gỗ mục trong thư viện dường như trở nên đậm đặc hơn, như muốn nhấn chìm cuộc đối thoại căng thẳng của hai người. Ánh đèn vàng dịu không còn mang lại sự ấm áp nữa, mà trở thành thứ ánh sáng chứng kiến sự giằng xé nội tâm đang diễn ra. Ngân nhìn Minh, cô ấy thấy rõ sự lo lắng, sự sợ hãi trong đôi mắt cậu, nhưng cũng thấy cả một ngọn lửa kiên định không thể dập tắt. Cô ấy biết, cậu sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Và điều đó khiến cô ấy vừa sợ hãi, vừa không thể không cảm động.
Sự tĩnh lặng của thư viện càng khiến cuộc đối thoại trở nên nặng nề hơn. Minh nắm chặt hai bàn tay đặt trên đùi, cảm nhận mồ hôi ướt đẫm. Cậu chưa bao giờ cảm thấy mình yếu đuối và mạnh mẽ đến vậy cùng một lúc. Yếu đuối vì nỗi sợ bị từ chối, mạnh mẽ vì quyết tâm nói ra tất cả. Ngân nhìn vào hai bàn tay đang siết chặt của Minh, rồi lại nhìn lên khuôn mặt cậu. Cô ấy thấy những nét mệt mỏi hằn trên đôi mắt, thấy sự cố gắng tột cùng để duy trì vẻ bình tĩnh. Cô ấy biết, để Minh có thể nói ra những lời này, cậu đã phải đấu tranh rất nhiều với bản thân. Điều đó càng khiến cô ấy khó lòng đáp lại một cách lạnh lùng.
"Minh..." Ngân khẽ thở dài, nhưng lại không biết phải nói gì tiếp theo. Cô ấy cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì nhiệt độ bên ngoài, mà vì áp lực từ những lời Minh vừa nói. "Anh không nên... không nên nói những điều này ở đây." Cô ấy cố gắng chuyển hướng câu chuyện, cố gắng trốn tránh.
Minh lắc đầu. "Không, Ngân. Em phải nghe. Anh phải nói." Giọng cậu vẫn kiên định, không một chút dao động. "Anh không thể để em đi mà không nói ra tất cả những gì anh nghĩ, những gì anh cảm nhận." Cậu nhìn sâu vào mắt cô ấy, như muốn truyền tải tất cả những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. "Em có thể không hiểu, nhưng... anh không thể sống thiếu em." Lời nói ấy bật ra một cách tự nhiên, chân thành đến mức cả Minh cũng bất ngờ. Nó không phải là một lời tỏ tình hoa mỹ, mà là một lời thú nhận từ sâu thẳm trái tim.
Ngân mở to mắt. Cô ấy không ngờ Minh lại có thể nói ra những lời như vậy. Khuôn mặt cô ấy thoáng chút bối rối, không còn giữ được vẻ trầm tĩnh thường ngày. Trái tim cô ấy khẽ nhói lên. "Minh..." Giọng cô ấy nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, như một tiếng kêu than trong vô vọng. Cô ấy quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần tắt, để lộ ra bầu trời Hà Nội xám xịt và lạnh lẽo. Cô ấy không muốn Minh nhìn thấy sự dao động trong mắt mình. Cô ấy không muốn cậu biết rằng lời nói của cậu đã chạm đến tận cùng trái tim cô ấy, nơi cô ấy đã cố gắng khóa chặt bấy lâu nay. Cô ấy biết, nếu cứ tiếp tục ở đây, cô ấy sẽ không thể giữ được sự bình tĩnh của mình.
Minh nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của Ngân. Cậu biết cô ấy đang giằng xé, biết lời nói của mình đã có tác động. Dù cô ấy không đáp lại bằng lời, nhưng sự im lặng và sự quay mặt đi của cô ấy đã nói lên rất nhiều điều. Cậu biết mình phải tiếp tục, phải đẩy cô ấy đến giới hạn để cô ấy không thể trốn tránh được nữa. Cậu khẽ thở dài, rồi đứng dậy. "Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi, Ngân. Ở đây không tiện." Cậu nói, giọng cậu mềm mỏng hơn một chút, nhưng vẫn ẩn chứa một sự kiên quyết không thể lay chuyển. Ngân im lặng, cô ấy biết mình không thể từ chối. Cô ấy từ từ đứng dậy, khép chặt cuốn sách trong tay, như thể nó là chiếc phao cứu sinh cuối cùng của cô ấy.
Khi cánh cửa thư viện nặng nề đóng lại sau lưng, một luồng gió lạnh buốt từ bên ngoài ào vào, khiến cả Minh và Ngân đều khẽ rùng mình. Trời đã tối hẳn, những con phố quanh thư viện đã lên đèn, nhưng ánh sáng yếu ớt của chúng chẳng thể xua đi cái cảm giác lạnh lẽo, cô độc đang bao trùm. Gió bấc thổi mạnh từng cơn, rít qua những tán cây cổ thụ trơ trụi lá, tạo nên những âm thanh ghê rợn. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại nghe rõ hơn, như tiếng sóng biển gầm gừ từ một thế giới khác. Không khí lạnh buốt cắt da, hơi thở của cả hai hóa thành khói trắng mờ ảo, tan biến nhanh chóng trong màn đêm.
Minh bước xuống bậc thang, Ngân đi theo sau cậu, giữ một khoảng cách nhất định. Cả hai dừng lại ở sân trước thư viện, dưới bóng của một cây bàng già cỗi. Sự rộng lớn của không gian dường như càng làm nổi bật sự nhỏ bé và mong manh của hai con người đang đứng đó, đối diện với những cảm xúc chất chứa.
"Anh biết em có những ước mơ, những con đường riêng, Ngân," Minh bắt đầu, giọng cậu khẩn thiết, nhưng không còn run rẩy nữa. Cậu đã tìm thấy sự bình tĩnh trong chính nỗi tuyệt vọng của mình. "Em muốn đi du học, muốn có một công việc tốt, muốn làm rạng danh gia đình. Anh biết tất cả những điều đó. Và anh luôn ủng hộ em." Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt Ngân, cố gắng truyền tải sự chân thành trong từng lời nói. "Nhưng anh cũng có ước mơ của anh. Và ước mơ đó... là có em bên cạnh. Anh không muốn mất em, Ngân à." Lời nói của cậu dứt khoát, vang lên giữa tiếng gió rít, mang theo một nỗi đau đáu không thể che giấu.
Ngân cúi đầu, mái tóc đen dài rủ xuống che đi một nửa khuôn mặt. Cô ấy siết chặt cuốn sách trong tay, móng tay hằn sâu vào bìa da cũ. "Minh, anh không hiểu đâu." Giọng cô ấy nhỏ hơn, có chút dao động, không còn giữ được vẻ lạnh lùng như trước nữa. "Em có những trách nhiệm, những lựa chọn phải làm. Anh không thể ích kỷ như vậy." Cô ấy cố gắng lý trí hóa vấn đề, cố gắng đẩy Minh ra xa bằng những lý lẽ mà cô ấy đã tự thuyết phục mình bấy lâu. "Gia đình em... họ đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào em. Em không thể làm họ thất vọng. Em không thể bỏ lỡ cơ hội này."
Minh tiến gần hơn một bước, ánh mắt cậu đau đáu nhìn cô ấy. "Vậy còn anh? Anh không là gì sao? Tình cảm của chúng ta không là gì sao?" Cậu hỏi, giọng cậu tràn đầy sự tổn thương. "Em có thể bỏ lại tất cả dễ dàng như vậy sao? Bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu cảm xúc... đối với em, chúng không có ý nghĩa gì sao?" Cậu biết mình đang ép cô ấy, nhưng cậu không còn cách nào khác. Cậu cần cô ấy phải đối diện với sự thật, với những gì đang diễn ra giữa họ.
Ngân ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ấy đỏ hoe trong ánh đèn đường vàng vọt. Một giọt nước mắt vô hình có lẽ đã lăn dài trên má cô ấy, nhưng gió lạnh đã nhanh chóng cuốn đi. Cô ấy nhìn Minh, rồi lại nhìn xa xăm vào màn đêm. Cô ấy không thể nói được lời nào. Sự im lặng bao trùm lấy cả hai, nặng nề đến nghẹt thở. Nỗi giằng xé trong lòng cô ấy đã lên đến đỉnh điểm. Lý trí mách bảo cô ấy phải kiên định với con đường đã chọn, con đường mà gia đình đã vạch ra, con đường đầy hứa hẹn về một tương lai xán lạn. Nhưng trái tim cô ấy lại đang gào thét, đang đau đớn trước những lời nói chân thành của Minh. Những kỷ niệm về Hà Nội, về những mùa hoa sữa, về những cơn mưa phùn, về những buổi chiều tan học, tất cả như một cuốn phim quay chậm hiện về trong tâm trí cô ấy, rõ ràng và sống động đến mức cô ấy không thể phủ nhận chúng.
Minh thấy sự dao động trong mắt Ngân. Cậu biết cô ấy đang đấu tranh. Cậu khẽ đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào vai cô ấy. "Anh sẽ không buông tay đâu, Ngân." Giọng cậu trở nên dịu dàng hơn, nhưng vẫn ẩn chứa một sức mạnh kiên định. "Anh sẽ không bao giờ."
Ngân khẽ rụt vai lại, như thể một phản xạ tự nhiên, né tránh cái chạm của Minh. Cô ấy không muốn để Minh thấy sự yếu đuối của mình. Cô ấy cần một khoảng cách, cần thời gian để sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn đang bủa vây. Cô ấy quay người, không nói thêm một lời nào nữa. Bóng cô ấy khuất dần trong màn đêm, bước chân vội vã, như muốn chạy trốn khỏi tất cả những gì Minh vừa nói ra, chạy trốn khỏi chính cảm xúc đang giày vò mình.
Hoàng Minh đứng đó một mình, giữa sân thư viện rộng lớn, trong cái rét ngọt cắt da thịt của Hà Nội cuối mùa đông. Hơi thở cậu hóa thành khói trắng, tan biến vào hư không. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn thoảng qua trong gió, nhưng giờ đây nó không còn nồng nàn đến khó chịu nữa, mà trở thành một mùi hương của sự cô đơn, của những điều chưa nói, của một tình yêu đang đứng trước ngã ba đường. Cậu đã nói ra tất cả, đã bộc lộ hết nỗi lòng mình. Dù Ngân đã bỏ đi, nhưng cậu biết, cậu sẽ không bao giờ buông tay. Không bao giờ.