Gió đêm Hà Nội hôm nay buốt giá đến lạ, cứa vào da thịt Ngân như lưỡi dao vô hình. Cô ấy siết chặt chiếc khăn len quanh cổ, nhưng dường như cái lạnh không chỉ đến từ bên ngoài mà còn từ sâu thẳm bên trong, thấm vào từng tế bào. Bước chân cô ấy vô định, không biết đi đâu, chỉ biết phải đi, phải chạy trốn khỏi ánh mắt đau đáu của Minh, khỏi những lời nói cứa vào tim cô ấy. Đôi mắt Ngân đỏ hoe, nhưng cô ấy cố gắng kìm nén để không một giọt nước mắt nào rơi xuống. Cô ấy đã quen với việc giữ cho mình một vẻ ngoài mạnh mẽ, bất khả xâm phạm. Giờ đây, sự kiên cường ấy đang bị thử thách đến tột cùng. Những lời Minh nói, những câu hỏi đầy tổn thương của cậu ấy, cứ văng vẳng trong đầu Ngân như một điệp khúc ám ảnh: "Vậy còn anh? Anh không là gì sao? Tình cảm của chúng ta không là gì sao?" "Em có thể bỏ lại tất cả dễ dàng như vậy sao? Bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu cảm xúc... đối với em, chúng không có ý nghĩa gì sao?"
Cô ấy đi mãi, cho đến khi nhận ra mình đang đứng bên bờ Hồ Gươm. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt hồ, tạo nên những vệt sáng lung linh trên nền nước đen thẳm. Tháp Rùa ẩn hiện mờ ảo giữa màn đêm, uy nghi và trầm mặc. Đền Ngọc Sơn với Cầu Thê Húc đỏ son rực rỡ một góc, như một điểm nhấn duy nhất giữa không gian tĩnh mịch. Những công trình kiến trúc Pháp cổ bao quanh hồ, mái ngói rêu phong, những ô cửa sổ đóng kín, tất cả đều chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh đèn lờ mờ hắt ra từ những ô cửa sổ đã cũ kỹ. Vỉa hè rộng lát gạch, hàng cây cổ thụ rợp bóng, nay trơ trụi dưới cái rét ngọt của mùa đông, lá khô rụng đầy, khẽ sột soạt dưới bước chân Ngân. Tiếng chuông chùa từ xa vọng lại, thanh thoát và buồn bã, hòa vào tiếng gió rít qua những tán cây, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ hồ, và tiếng xe cộ từ xa vọng lại, nghe như một hơi thở chậm rãi của thành phố đang chìm vào giấc ngủ. Nhưng tất cả vẻ đẹp và âm thanh quen thuộc ấy, hôm nay lại chẳng thể xoa dịu được tâm hồn đang nổi bão của Ngân. Cô ấy cảm thấy lạc lõng, nhỏ bé giữa sự rộng lớn của Hà Nội, giữa sự tĩnh lặng của hồ nước, nhưng lại bị nhấn chìm trong tiếng gào thét của nội tâm.
Cái rét ngọt của Hà Nội cuối mùa đông thấm vào từng hơi thở của Ngân. Mỗi lần cô ấy thở ra, một làn khói trắng mờ ảo lại hiện lên, rồi nhanh chóng tan biến vào không khí lạnh buốt. Giống như những cảm xúc cô ấy đang cố gắng che giấu, cố gắng đẩy lùi, chúng hiện hữu một cách rõ ràng, rồi lại vụt tan, để lại một khoảng trống rỗng.
Ngân dừng lại bên bờ hồ, đôi tay siết chặt thành nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cô ấy nhìn thẳng vào mặt hồ, nơi những con sóng nhỏ lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ, như tiếng thở dài của chính thành phố này. Trong đầu Ngân, một cuộc tranh cãi dữ dội đang diễn ra.
*Mình đã làm đúng chưa?* Cô ấy tự hỏi. *Mình đã chọn con đường mà bố mẹ mong muốn, con đường an toàn, vững chắc. Một cơ hội du học, một công việc tốt, một tương lai xán lạn. Đó là những gì mình "nên làm", phải không?*
Lý trí mách bảo Ngân rằng cô ấy không thể ích kỷ. Cô ấy là niềm hy vọng của gia đình, là người sẽ gánh vác những kỳ vọng đã được đặt để từ rất lâu. Bố mẹ cô ấy đã vất vả cả đời để Ngân có được ngày hôm nay, để cô ấy có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Cô ấy không thể chỉ vì tình cảm cá nhân mà bỏ lỡ cơ hội này. Đó là một sự hy sinh cần thiết, Ngân tự nhủ. Một sự hy sinh cho tương lai, cho gia đình.
Nhưng trái tim Ngân lại đập loạn nhịp, nhói lên từng hồi khi nhớ lại ánh mắt của Minh. Ánh mắt ấy không còn vẻ ngây ngô, rụt rè như ngày đầu gặp gỡ, mà chất chứa sự kiên định, nỗi đau và cả một tình yêu cháy bỏng. Cái chạm tay nhẹ nhàng của cậu ấy lên vai, lời hứa "Anh sẽ không buông tay đâu, Ngân. Anh sẽ không bao giờ." cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, xuyên qua lớp vỏ bọc lạnh lùng mà cô ấy đã cố gắng dựng lên.
Ngân đã luôn tin rằng tình yêu là một thứ xa xỉ, một rào cản cho những mục tiêu lớn lao. Cô ấy đã tự thuyết phục mình rằng việc tập trung vào học hành, vào sự nghiệp mới là điều quan trọng nhất. Tình cảm với Minh, cô ấy đã cố gắng xem nó như một kỷ niệm đẹp của tuổi trẻ, một đoạn phim ngắn sẽ kết thúc khi mỗi người chọn một lối đi riêng. Nhưng giờ đây, đoạn phim ấy lại hiện về rõ nét đến từng chi tiết, từng khoảnh khắc.
Những buổi chiều tan học cùng trú mưa dưới mái hiên cũ, mùi hoa sữa nồng nàn quyện vào không khí ẩm ướt, những ánh mắt vô tình chạm nhau trong thư viện, những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng dần trở thành thói quen không thể thiếu. Hà Nội, không chỉ là bối cảnh, mà là nhân chứng sống động cho từng rung động nhỏ bé giữa họ. Cái rét cắt da đầu đông, những cơn mưa phùn dai dẳng, và đặc biệt là mùi hoa sữa, đã trở thành sợi dây vô hình kết nối hai trái tim. Tiếng rao hàng rong văng vẳng từ xa, tiếng cười nói của vài cặp tình nhân muộn màng, tất cả đều trở thành một phần của bức tranh ký ức sống động mà Ngân đang cố gắng đẩy lùi. Mùi nước hồ, mùi cây xanh thoang thoảng trong gió, đôi khi là mùi hương trầm từ đền Ngọc Sơn, tất cả đều gợi lên những kỷ niệm thân thuộc đến nao lòng.
Cô ấy nhớ Minh đã từng vụng về thế nào khi lần đầu tiên đưa ô cho cô ấy trong một ngày mưa phùn. Nhớ nụ cười hiền lành của cậu ấy khi cô ấy trêu chọc về chiếc áo khoác dày cộp. Nhớ những lần cậu ấy im lặng lắng nghe cô ấy nói về những dự định tương lai, những ước mơ to lớn của cô ấy, với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và ủng hộ.
Tất cả những điều đó không phải là "không có ý nghĩa gì" như cô ấy đã cố gắng nói với Minh. Chúng có ý nghĩa, rất nhiều ý nghĩa. Chúng là một phần không thể thiếu trong thanh xuân của Ngân, là những gì đã khiến những ngày tháng ở Hà Nội trở nên tươi đẹp, có màu sắc, có sức sống.
Ngân thở dài, hơi thở hóa khói trắng một lần nữa, tan vào không gian mênh mông của đêm đông. Nỗi sợ hãi mơ hồ mà cô ấy đã cố gắng phớt lờ giờ đây lớn dần. Nỗi sợ mất Minh, mất đi những kỷ niệm, mất đi một phần của chính mình. Cô ấy sợ phải đối mặt với một tương lai không có cậu ấy, một tương lai trống rỗng, dù nó có xán lạn đến đâu đi chăng nữa.
Cô ấy cũng sợ phải đối mặt với sự thật rằng mình đã yếu đuối. Yếu đuối trước tình cảm, yếu đuối trước nỗi nhớ, yếu yếu trước những gì Minh vừa nói. Cô ấy đã luôn tự hào về sự độc lập, về khả năng tự chủ của bản thân. Nhưng giờ đây, cô ấy nhận ra rằng mình đang bị giằng xé, đang bối rối, đang tổn thương.
Một cơn gió mạnh bất chợt thổi qua, khiến những chiếc lá khô trên vỉa hè xoay tròn rồi bay lướt đi trong đêm. Ngân rụt người lại, ôm chặt lấy chính mình. Cô ấy cảm thấy lạnh lẽo vô cùng. Không phải chỉ cái lạnh của gió đông, mà là cái lạnh của sự cô đơn đang vây bủa. Cô ấy cần một điểm tựa, cần một người để chia sẻ, để giúp cô ấy gỡ rối mớ bòng bong trong tâm trí.
Đêm đã khuya lắm rồi. Cả Hồ Gươm chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng bước chân nặng nề của Ngân khi cô ấy rời đi. Cô ấy không về nhà. Về nhà lúc này, đối mặt với sự kỳ vọng của bố mẹ, cô ấy sẽ không thể chịu đựng nổi. Cô ấy cần không gian, cần thời gian, và cần một người bạn.
Mai Chi. Chỉ có Mai Chi mới có thể hiểu được những gì cô ấy đang trải qua. Chỉ có Mai Chi mới có thể đưa ra những lời khuyên thẳng thắn, không màu mè, không phán xét. Ngân rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy gõ tin nhắn. Cô ấy cần gặp Mai Chi, ngay lập tức. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn thoảng qua trong gió, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về những điều chưa nói, về một quyết định đang đến gần. Hà Nội không vội được đâu, nhưng trái tim Ngân thì đang chạy đua với thời gian.
***
Sáng hôm sau, cái lạnh của Hà Nội vẫn chưa vơi bớt, nhưng không còn cắt da cắt thịt như đêm qua. Ánh nắng ban mai yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp mây xám, hắt những vệt sáng lờ mờ lên những tán cây trơ trụi. Lê Ngân ngồi trong một góc khuất của quán cà phê "Hoa Sữa", nơi ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo trên trần và ánh nắng ban mai yếu ớt cố gắng lọt qua khung cửa sổ. Cô ấy đã đến đây từ rất sớm, sau một đêm gần như thức trắng, lang thang trên những con phố vắng, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn.
Quán cà phê "Hoa Sữa" vẫn giữ nguyên vẻ ấm cúng và hoài cổ của nó. Ngôi nhà ống cũ được cải tạo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính, ban công nhỏ có giàn hoa giấy đã rụng hết lá, chỉ còn trơ những cành khẳng khiu. Bên trong, nội thất chủ yếu là gỗ mộc, bàn ghế đơn giản nhưng tinh tế. Trên các kệ sách đầy ắp là những cuốn sách cũ và những bức ảnh Hà Nội xưa. Nhạc acoustic nhẹ nhàng, không lời, từ một chiếc loa nhỏ khuất sau góc quầy, vang lên êm ái, như một tiếng thở dài của thời gian. Tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách buổi sáng sớm, tiếng lật trang sách khe khẽ, tất cả tạo nên một bầu không khí trầm lắng, thư thái, nhưng lại tương phản hoàn toàn với tâm trạng của Ngân. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng trong không khí, và đâu đó, một chút mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn, rất nhẹ, rất mong manh, như một ký ức không muốn tan biến.
Ngân trông xanh xao và mệt mỏi rõ rệt. Đôi mắt sâu của cô ấy thâm quầng, khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế giờ đây hằn rõ vẻ u buồn. Mái tóc đen dài của cô ấy buộc hờ hững, có vài sợi rủ xuống che đi một phần đôi mắt. Cô ấy mặc một chiếc áo len màu ghi xám, đơn giản và kín đáo, nhưng không thể che giấu được sự yếu đuối đang dần lộ ra. Cô ấy đặt tách cà phê đen nóng hổi trước mặt, hơi ấm từ cốc bốc lên phả vào mặt, nhưng cô ấy dường như chẳng cảm nhận được gì.
Mai Chi bước vào quán, mái tóc cắt ngắn ngang vai năng động, đôi mắt sắc sảo lướt nhanh tìm kiếm Ngân. Vừa nhìn thấy bạn, vẻ mặt Mai Chi lập tức hiện rõ sự lo lắng. Cô ấy nhanh chóng tiến đến ngồi đối diện Ngân, không cần hỏi han nhiều. Mai Chi mặc một chiếc áo khoác denim cá tính, phối với quần jeans và đôi boots cổ thấp, thể hiện phong cách năng động thường thấy của cô ấy.
"Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?" Mai Chi hỏi, giọng cô ấy tự nhiên, nhưng ánh mắt tràn đầy sự quan tâm. Cô ấy nhìn thẳng vào Ngân, cố gắng đọc vị những gì đang diễn ra bên trong người bạn thân.
Ngân khẽ giật mình, ngẩng đầu lên. Cô ấy đã quá quen với câu hỏi này của Mai Chi. "Không có gì..." Cô ấy bắt đầu, theo thói quen. Nhưng rồi, khi nhìn vào đôi mắt kiên định của Mai Chi, Ngân biết mình không thể nói dối được nữa. "Không có gì là không đúng. Nhiều lắm." Cô ấy thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi, có chút mệt mỏi. "Tao... tao không biết phải làm gì nữa, Chi à."
Mai Chi đặt tay lên vai Ngân, siết nhẹ, truyền cho bạn một chút hơi ấm và sự an ủi. Cái chạm tay ấy, dù nhẹ nhàng, nhưng đủ để Ngân cảm thấy bớt cô đơn hơn một chút. "Kể tao nghe đi. Chuyện gì vậy? Chuyện của mày với Minh à?"
Ngân gật đầu, ánh mắt tránh né, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá khô xoay tròn trong gió trước khi rơi xuống vỉa hè. "Tối qua... Minh tìm tao."
Mai Chi nhướng mày, chờ đợi. "Rồi sao? Nó nói gì?"
Ngân hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng lấy hết can đảm để đối diện với chính cảm xúc của mình. "Nó... nó nói nó không muốn mất tao. Nó nói nó sẽ không buông tay." Giọng Ngân run run, tựa như có một dòng nước ngầm đang cuộn chảy bên trong cô ấy, chực trào ra.
Mai Chi im lặng một lúc, lắng nghe. "Và mày đã nói gì?"
"Tao... tao nói nó không hiểu đâu. Tao có những trách nhiệm, những lựa chọn phải làm. Gia đình tao... họ đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào tao. Tao không thể làm họ thất vọng. Tao không thể bỏ lỡ cơ hội này." Ngân lặp lại những lời cô ấy đã nói với Minh, nhưng lần này, mỗi từ thốt ra đều mang theo một sự chua chát, một nỗi giày vò. "Tao đã cố gắng lý trí hóa mọi thứ. Tao nói với nó rằng tình cảm của chúng ta... không phải là tất cả."
"Vậy mày có tin vào điều mày vừa nói không?" Mai Chi hỏi thẳng, đôi mắt cô ấy sắc sảo, xuyên thấu vào tâm can Ngân. "Mày có thực sự tin rằng tình cảm của mày và Minh không là gì không?"
Ngân cúi gằm mặt, không trả lời. Cô ấy uống cà phê một cách vô thức, hơi ấm từ cốc cà phê truyền vào lòng bàn tay, nhưng không thể xoa dịu được trái tim đang lạnh giá. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng trong không khí, nhưng Ngân chẳng cảm nhận được hương vị gì. Tiếng lách cách của tách cà phê, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, tất cả dường như đều trở nên vô nghĩa trước sự im lặng nặng nề của Ngân.
"Ngân," Mai Chi gọi khẽ, giọng cô ấy dịu lại một chút, nhưng vẫn giữ sự kiên quyết. "Mày có nghĩ... có những lúc mình phải chọn giữa những gì mình muốn và những gì mình nên làm không?"
Ngân ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy bối rối nhìn Mai Chi. "Tao nghĩ... tao đang ở trong hoàn cảnh đó đây."
Mai Chi thở dài, dựa lưng vào ghế. "Vậy cái gì là 'muốn', và cái gì là 'nên làm' hả Ngân? Hay mày đang tự lừa dối bản thân mày về cái 'nên làm' đó?"
Câu hỏi của Mai Chi như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Ngân. Cô ấy giật mình, đôi mắt mở to. "Tao... tao không lừa dối. Gia đình tao... họ đã vạch ra con đường này cho tao. Bố mẹ tao muốn tao tập trung vào sự nghiệp, vào cơ hội này. Đó là một học bổng toàn phần, ở một trường đại học danh tiếng bên Pháp. Một cơ hội nghìn năm có một." Ngân cố gắng giải thích, cố gắng bảo vệ lý lẽ của mình, nhưng giọng cô ấy càng lúc càng nhỏ dần, yếu ớt. "Minh... Minh thì..."
"Minh thì sao?" Mai Chi cắt ngang, nhìn thẳng vào Ngân, đôi mắt không chút né tránh. "Mày có yêu nó không, Ngân?"
Sự im lặng bao trùm lấy cả hai. Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng, tiếng lách cách của tách cà phê, tiếng gió khẽ lay động cành cây khô ngoài cửa sổ. Ngân cảm thấy cổ họng mình khô rát, như thể có một nút thắt vô hình đang chặn lại mọi lời nói. Cô ấy nhìn Mai Chi, rồi lại nhìn xuống cốc cà phê, né tránh ánh mắt dò xét của bạn mình. Câu hỏi của Mai Chi quá trực diện, quá trần trụi. Nó buộc Ngân phải đối mặt với sự thật mà cô ấy đã cố gắng chôn giấu bấy lâu.
Yêu Minh không? Câu hỏi ấy đã ám ảnh Ngân từ rất lâu, nhưng cô ấy luôn tìm cách lảng tránh. Cô ấy sợ phải thừa nhận, sợ phải đối mặt với những gì sẽ xảy ra nếu cô ấy thừa nhận. Nếu cô ấy yêu Minh, thì tất cả những lý do cô ấy đưa ra để giữ khoảng cách, để chọn con đường sự nghiệp, đều trở nên vô nghĩa. Nếu cô ấy yêu Minh, thì quyết định của cô ấy sẽ trở nên khó khăn gấp trăm ngàn lần. Cô ấy sợ phải đối diện với sự thay đổi lớn trong cuộc sống và mất đi những giá trị thân thuộc mà cô ấy đã luôn coi trọng.
"Tao... tao không biết nữa." Ngân cuối cùng cũng thốt ra được, giọng cô ấy yếu ớt, gần như không nghe thấy. Nước mắt đã bắt đầu lấp đầy đôi mắt cô ấy, nhưng cô ấy vẫn cố gắng kìm lại, không để chúng chảy ra. "Tao không biết. Tao chỉ biết tao rất sợ. Sợ phải làm bố mẹ thất vọng, sợ phải bỏ lỡ cơ hội, sợ phải thay đổi tất cả những gì tao đã xây dựng bấy lâu nay. Sợ cả việc... mình sẽ không thể mạnh mẽ được nữa."
Mai Chi vẫn giữ nguyên vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt cô ấy dịu dàng hơn, thấu hiểu. "Sợ hãi là điều bình thường, Ngân. Ai cũng có những nỗi sợ riêng. Nhưng mày không thể để nỗi sợ đó điều khiển cuộc đời mày. Và mày cũng không thể lẩn tránh mãi được. Mày phải đối mặt với nó."
"Tao biết," Ngân khẽ đáp, giọng cô ấy nghẹn lại. "Nhưng đối mặt bằng cách nào đây, Chi? Một bên là gia đình, là tương lai đã định sẵn, là những kỳ vọng mà bố mẹ đã đặt vào tao. Một bên là Minh, là tình cảm mà tao... tao không chắc mình có đủ sức để giữ. Và cả những khác biệt về xuất thân, về định hướng... tất cả đều là rào cản vô hình mà tao không biết phải vượt qua thế nào."
"Mày không chắc, hay mày không muốn đối mặt với việc mình muốn giữ?" Mai Chi hỏi, vẫn với giọng điệu thẳng thắn, nhưng không còn quá gay gắt. "Ngân, mày luôn là đứa mạnh mẽ, quyết đoán. Mày luôn biết mình muốn gì. Đừng để những áp lực bên ngoài làm lu mờ tiếng nói bên trong mày. Đặc biệt là những áp lực đến từ gia đình, họ muốn tốt cho mày, nhưng có khi lại không phải là điều mày thực sự muốn."
Ngân ngả người ra ghế, đôi mắt nhắm nghiền. Cái lạnh từ đêm qua vẫn còn vương vấn trong không khí, và thoang thoảng đâu đó, mùi hoa sữa cuối mùa vẫn len lỏi vào quán, nồng nàn một cách quen thuộc, nhưng giờ đây lại mang theo một nỗi niềm bâng khuâng, hoài niệm. Nó nhắc nhở Ngân về những ngày tháng tươi trẻ, về những kỷ niệm đã gắn liền với Minh. Những điều chưa nói, những cảm xúc chưa được gọi tên, giờ đây đang đòi hỏi một câu trả lời.
Mai Chi nắm chặt tay Ngân, truyền thêm sức mạnh cho cô ấy. "Mày không thể cứ mãi trốn tránh như thế này được, Ngân. Mày phải nói ra. Mày phải đối mặt với chính bản thân mày trước tiên."
Ngân mở mắt, nhìn vào Mai Chi, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con phố Hà Nội đã bắt đầu tấp nập hơn, tiếng còi xe, tiếng người qua lại vang vọng. Cô ấy biết Mai Chi nói đúng. Cô ấy không thể trốn tránh mãi. Đêm đông quyết định đang đến gần, và cô ấy không thể giữ im lặng thêm nữa. Cảm giác tổn thương, bối rối và yếu đuối đang dần phá vỡ lớp vỏ bọc lạnh lùng bấy lâu của Lê Ngân. Cô ấy cần một quyết định, một câu trả lời rõ ràng cho chính mình, và cho cả Hoàng Minh. Có lẽ, đã đến lúc cô ấy phải lắng nghe trái tim mình, dù điều đó có đáng sợ đến đâu đi chăng nữa.