Gió đông vẫn còn vương vấn, luồn lách qua từng khe cửa sổ của căn phòng trọ gác mái, mang theo hơi sương lạnh lùa vào tận sâu trong chăn. Hoàng Minh khẽ cựa mình, đôi mắt còn ngái ngủ chậm rãi mở ra, đón lấy ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm đầu đông. Ánh sáng ấy không rực rỡ như nắng hạ, mà chỉ như một vệt lụa xám nhạt, cố gắng len lỏi qua lớp kính cửa sổ phủ mờ hơi ẩm. Căn phòng nhỏ trên tầng cao của dãy nhà trọ cũ kỹ vẫn quen thuộc đến từng ngóc ngách, nhưng dường như từ sau buổi chiều hôm qua, có một điều gì đó đã thay đổi trong tâm trí cậu. Tiếng xe máy lẹt đẹt của người bán xôi đầu ngõ, tiếng rao hàng xa xa của những người phụ nữ gánh gồng, tiếng nước chảy róc rách từ nhà tắm chung, tất cả những âm thanh quen thuộc của cuộc sống sinh viên Hà Nội bỗng trở nên sống động và có ý nghĩa hơn. Chúng không còn là những tạp âm vô nghĩa, mà như những mảnh ghép nhỏ bé, tạo nên bức tranh đầy màu sắc mà cậu đang dần hòa mình vào.
Cậu ngồi dậy, vươn vai thật dài, cảm nhận từng đốt xương kêu răng rắc. Không khí se lạnh khiến hơi thở cậu hóa thành một làn khói mỏng manh, tan biến nhanh chóng vào không gian chật hẹp của căn phòng. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy mái ngói rêu phong của những ngôi nhà xung quanh, những cành cây khẳng khiu không còn lá, và một vài giọt sương đêm còn đọng lại trên lưới sắt bảo vệ. Trong tâm trí Hoàng Minh, khung cảnh ấy bỗng chốc hòa quyện với nét vẽ tinh tế mà cậu đã thoáng thấy trong cuốn sổ tay của Lê Ngân chiều qua. Một con phố cổ với mái ngói rêu phong và một cây hoa sữa đang nở rộ. Dưới nét vẽ ấy, dòng chữ "Hà Nội không vội được đâu" như tiếng vọng, cứ ngân nga trong đầu cậu.
Cậu đã từng nghĩ Ngân là một cô gái Hà Nội trầm tĩnh, có chút lạnh lùng, chỉ chuyên tâm vào sách vở. Nhưng nét vẽ kia, dòng chữ kia, đã hé mở một khía cạnh khác, sâu sắc hơn, tinh tế hơn về cô ấy. Nó gợi lên một tâm hồn biết cảm nhận cái đẹp, biết trân trọng những giá trị cổ kính, những điều bình dị của thành phố này. Điều đó khiến Hoàng Minh không khỏi bất ngờ, và hơn hết, là một sự tò mò mạnh mẽ. Một cảm giác muốn tìm hiểu thêm về cô gái ấy cứ vương vấn, nhẹ nhàng như mùi hoa sữa cuối mùa, len lỏi vào từng ngóc ngách trái tim cậu.
Cậu bối rối trước cảm xúc mới lạ này. Từ khi lên Hà Nội, cuộc sống của cậu luôn xoay quanh việc học, việc làm thêm và nỗi lo hòa nhập. Cậu luôn giữ mình trong một vỏ bọc rụt rè, bỡ ngỡ, cố gắng không để ai nhận ra sự khác biệt của mình. Nhưng Lê Ngân, với vẻ ngoài thanh lịch và tâm hồn tinh tế ấy, lại có một sức hút lạ kỳ. Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có bao giờ cảm thấy bỡ ngỡ không, khi mà cô ấy sinh ra và lớn lên giữa lòng Hà Nội này? Hay chính cái sự "không vội" ấy đã ăn sâu vào tâm hồn cô, giúp cô nhìn nhận mọi thứ bằng một góc nhìn khác?
Hoàng Minh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch lạnh buốt. Cậu với tay lấy chiếc áo khoác dày cộp màu xám tro, thứ vẫn luôn đồng hành cùng cậu qua những ngày đông Hà Nội. Chiếc áo đã sờn vai, màu đã bạc đi đôi chút, nhưng lại là vật ấm áp nhất cậu có. Cậu mặc áo vào, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. Cậu nhìn vào gương, khuôn mặt hiền lành, đôi mắt vẫn toát lên vẻ ngơ ngác thường trực. Cậu tự hỏi, liệu mình có gì để xứng đáng với một cô gái như Ngân không? Một chàng trai tỉnh lẻ, với những lo toan cơm áo gạo tiền, với chiếc xe máy cũ kỹ và căn phòng trọ chật hẹp. Nhưng rồi, ý nghĩ đó nhanh chóng bị gạt bỏ. Không phải là sự xứng đáng, mà là một sự kết nối. Một sự kết nối vô hình, như ánh mắt họ đã chạm nhau hôm qua, như sự đồng điệu trong tâm hồn với cái câu "Hà Nội không vội được đâu." Cậu muốn hiểu thêm về cô, muốn biết điều gì đã khiến cô vẽ nên bức tranh ấy, viết nên dòng chữ ấy. Một hạt giống hy vọng nhỏ bé đã nảy mầm trong lòng cậu, nhẹ nhàng nhưng kiên định, báo hiệu cho một ngày mới không chỉ là những bài giảng trên lớp hay những công việc làm thêm, mà còn là một sự tìm kiếm, một sự khám phá. Cậu hít một hơi thật sâu, mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng, mùi sách vở cũ kỹ trên bàn học, tất cả như tiếp thêm cho cậu một chút động lực để bước ra ngoài, để đối diện với một Hà Nội đang cựa mình trong cái rét ngọt đầu đông.
***
Giữa buổi sáng, khi tiếng chuông trường vừa điểm báo hiệu giờ giải lao, hành lang Đại học Ngoại Thương bỗng trở nên ồn ào và náo nhiệt. Từng dòng sinh viên ùa ra từ các giảng đường, tạo nên một bản giao hưởng của tiếng nói cười, tiếng bước chân vội vã và tiếng xì xào to nhỏ. Ánh nắng dịu dàng của buổi sáng muộn xuyên qua những ô cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch bóng loáng, mang theo hơi ấm nhẹ nhàng xua đi cái se lạnh còn sót lại của đêm đông. Mùi sách vở, mùi cà phê phảng phất từ căn tin, mùi cỏ cây xanh mát từ khuôn viên trường hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí rất riêng của tuổi trẻ và tri thức.
Hoàng Minh đang đi về phía lớp học tiếp theo, trên tay ôm chồng sách giáo trình dày cộp. Cậu bước chậm rãi, đôi mắt vẫn không ngừng quan sát xung quanh, như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức của một người con xa quê, luôn cố gắng ghi nhớ và thấu hiểu từng chi tiết nhỏ của cuộc sống thành thị. Cậu vẫn mặc chiếc áo khoác quen thuộc, trông có vẻ hơi lạc lõng giữa những bộ cánh thời trang và sành điệu của sinh viên Hà Nội, nhưng cậu không mấy bận tâm. Sự thoải mái và tiện dụng luôn là ưu tiên hàng đầu của cậu.
Đang đi, cậu bất ngờ nghe thấy một giọng nói lảnh lót, đầy vẻ hăng hái, thu hút sự chú ý của cậu. "Ê ê, nghe nói gì chưa? Cái dự án thủ công của nhóm Ngân khó nhằn phết, nghe đâu tìm mãi không ra cái nguyên liệu đặc biệt kia."
Hoàng Minh khẽ liếc mắt về phía phát ra âm thanh. Đó là Loan, cô bạn cùng lớp của cậu, nổi tiếng với khả năng nắm bắt mọi tin tức trong trường nhanh như chớp. Loan có thân hình hơi mũm mĩm, mái tóc búi cao gọn gàng, và đôi mắt láu lỉnh lúc nào cũng ánh lên vẻ tò mò, thích thú khi chia sẻ những câu chuyện "nóng hổi". Cô đang đứng giữa một nhóm bạn gái, tay không ngừng khoa chân múa tay để minh họa cho câu chuyện của mình, vẻ mặt rạng rỡ và tràn đầy năng lượng.
"Thật hả? Cái dự án của Ngân à? Tớ tưởng Ngân khéo tay lắm mà?" Một cô bạn khác hỏi, giọng đầy vẻ ngạc nhiên.
Loan gật đầu lia lịa, đôi mắt láu lỉnh đảo qua một lượt như muốn chắc chắn rằng tất cả mọi người đều đang dán mắt vào mình. "Thì khéo tay thật, nhưng mà lần này khó ở cái nguyên liệu cơ. Nghe đâu cô ấy muốn làm một cái gì đó rất đặc biệt, mà phải dùng loại giấy thủ công cổ truyền gì đó, mà tìm khắp Hà Nội chưa thấy đâu. Ngân với Thùy Linh đi tìm mấy ngày nay rồi, cứ than thở mãi."
Hoàng Minh bước chậm lại, giả vờ như đang tìm kiếm một cái gì đó trong cặp sách, nhưng thực chất là cố gắng lắng nghe từng câu từng chữ. Cái tên "Ngân" và từ khóa "nguyên liệu đặc biệt," "giấy thủ công cổ truyền" lập tức gợi nhớ đến nét vẽ trong cuốn sổ tay mà cậu đã thoáng thấy chiều qua. Bức vẽ con phố cổ với cây hoa sữa, và cả dòng chữ "Hà Nội không vội được đâu" nữa. Chẳng phải đó là một loại giấy mộc mạc, có vân đặc biệt, rất giống với giấy dó hay giấy thủ công truyền thống hay sao?
Một cảm giác đột ngột, như một dòng điện chạy qua người cậu. Thì ra đó là vấn đề! Cái sự bận tâm mà cậu đã thấy trên gương mặt Ngân ở chợ Đồng Xuân, cái sự lo lắng mà Thùy Linh đã thể hiện, tất cả đều xoay quanh việc tìm kiếm nguyên liệu này. Cậu chợt nhớ lại cách Ngân mân mê cuốn sổ, ánh mắt trầm tư của cô khi nói chuyện với Thùy Linh. Cô ấy không chỉ đơn thuần là một sinh viên làm dự án, cô ấy thực sự đặt tâm huyết vào nó, và có lẽ, cái "nguyên liệu đặc biệt" kia chính là chìa khóa để thể hiện trọn vẹn ý tưởng của cô.
Nhóm của Loan vẫn tiếp tục xì xầm bàn tán về độ khó của dự án, về sự tỉ mỉ của Ngân, và cả những nơi họ nghĩ rằng Ngân có thể tìm thấy loại giấy đó. Hoàng Minh không còn nghe rõ được nữa. Tâm trí cậu đã hoàn toàn bị chiếm giữ bởi một ý nghĩ. Cậu đã thấy nó. Cậu đã thấy nét vẽ ấy, và cậu đã liên tưởng đến một loại giấy cụ thể. Liệu cậu có thể giúp được Ngân không? Một câu hỏi lớn đặt ra trong đầu cậu, xen lẫn giữa sự tò mò và một chút lo lắng. Giúp đỡ một cô gái Hà Nội gốc, một người có vẻ như thuộc về một thế giới khác, liệu có làm cô ấy cảm thấy khó chịu không? Hay liệu cậu có đủ khả năng để thực sự giúp cô ấy giải quyết vấn đề khó khăn này không?
Cậu tiếp tục bước đi, nhưng mỗi bước chân đều nặng trĩu những suy tư. Tiếng cười nói của sinh viên xung quanh, mùi cà phê và sách vở, tất cả đều trở nên mờ nhạt. Trước mắt cậu chỉ còn hình ảnh cuốn sổ tay, nét vẽ tinh tế, và ánh mắt bận tâm của Lê Ngân. Cái sự tình cờ gặp gỡ ở chợ Đông Xuân, cuốn sổ rơi, và những lời Loan vừa nói, tất cả dường như đang dẫn dắt cậu đến một ngã rẽ mới, một cơ hội để cậu không còn là người quan sát thầm lặng nữa, mà là một phần nhỏ bé trong câu chuyện của cô ấy. Một cảm giác thôi thúc nhẹ nhàng, như cơn gió heo may đầu mùa, khẽ thổi vào lòng cậu, đánh thức một điều gì đó đã ngủ yên bấy lâu.
***
Nắng đầu giờ chiều nhạt nhòa, không còn gay gắt như giữa trưa mà chỉ còn vương vấn chút hơi ấm yếu ớt, đủ để xua đi phần nào cái lạnh buổi sáng. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo những chiếc lá vàng khô khốc lướt trên mặt đường, tạo nên một âm thanh xào xạc buồn bã. Trên đường đến nơi làm thêm, chiếc xe máy cũ kỹ của Hoàng Minh bỗng nhiên khựng lại, rồi tắt máy. Cậu cố gắng đạp cần khởi động vài lần, nhưng chiếc xe chỉ ho khù khụ vài tiếng rồi im bặt. Hoàng Minh nhíu mày, cảm giác lo lắng len lỏi trong lòng. Chiếc xe này là cả gia tài của cậu, là phương tiện duy nhất để cậu di chuyển giữa trường học, phòng trọ và chỗ làm thêm. Nó đã theo cậu từ quê lên Hà Nội, cùng cậu vượt qua biết bao con đường bụi bặm và mưa gió. Bây giờ nó lại hỏng đúng lúc này.
Cậu đành dắt bộ chiếc xe vào một con ngõ nhỏ, nơi cậu biết có một tiệm sửa xe máy cũ. Con ngõ vắng vẻ, những bức tường cũ kỹ nhuốm màu thời gian, thi thoảng có vài vũng nước đọng lại sau trận mưa đêm qua. Mùi ẩm mốc và bụi bặm vương vấn trong không khí. Tiệm sửa xe nằm khuất trong góc, một tấm biển hiệu bạc màu đã bong tróc một vài chữ cái. Bên trong, mọi thứ bày biện lộn xộn, đầy dụng cụ sửa chữa, phụ tùng xe máy cũ kỹ xếp chồng lên nhau. Mùi dầu nhớt nồng nặc, mùi xăng hắc xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với mùi cao su cháy khét. Tiếng máy móc lạch cạch, tiếng gõ kim loại chát chúa vang lên liên tục, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào và bụi bặm.
"Xe này cũ rồi, phải thay đồ mới được," người thợ sửa xe, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt lem luốc dầu mỡ, nói giọng khàn khàn khi kiểm tra chiếc xe của Minh. "May mà chưa hỏng nặng, nhưng cũng phải thay vài bộ phận quan trọng, không thì đi đường nguy hiểm lắm."
Hoàng Minh thở dài. "Dạ, bác xem giúp cháu ạ, cháu còn phải đi học, rồi đi làm thêm nữa." Cậu đưa mắt nhìn chiếc xe, lòng thầm tính toán chi phí sửa chữa. Mỗi đồng tiền đều là công sức lao động vất vả của cậu. Cậu biết cuộc sống sinh viên xa nhà không dễ dàng, nhưng những lúc như thế này, cảm giác chông chênh lại ùa về, nặng trĩu. Cậu nhớ đến những ngày ở quê, chiếc xe đạp cà tàng cũng là bạn đồng hành, nhưng hỏng hóc thì dễ sửa, chi phí cũng rẻ hơn nhiều. Hà Nội, với mọi thứ đều đắt đỏ, khiến cậu luôn phải đắn đo suy nghĩ.
Cậu ngồi xuống chiếc ghế nhựa bẩn thỉu ở góc tiệm, ánh mắt lơ đãng nhìn ra con ngõ nhỏ. Những suy nghĩ về Ngân, về cuốn sổ tay, về "giấy dó thủ công đặc biệt" bỗng chốc quay lại. Liệu cô ấy đã tìm được chưa? Hay vẫn đang loay hoay như cậu với chiếc xe hỏng này? Cậu muốn giúp đỡ cô ấy, nhưng làm cách nào? Cậu còn đang mắc kẹt ở đây, với những lo toan của riêng mình. Cảm giác bất lực và tự ti lại dâng lên trong lòng. Cậu tự hỏi, một chàng trai như cậu, liệu có thể làm được gì cho cô gái Hà Nội tinh tế kia? Cuộc sống của cậu, với những khó khăn giản dị nhưng thường trực, dường như quá khác biệt với thế giới của Ngân. Cậu không có điều kiện để mua những món đồ đắt tiền, không có khả năng thấu hiểu những điều sâu xa mà có lẽ chỉ những người sinh ra và lớn lên ở đây mới cảm nhận được.
Tiếng gõ máy móc vẫn đều đều, mùi dầu nhớt vẫn bám dính. Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Dù thế nào đi nữa, cậu vẫn phải vươn lên, vẫn phải cố gắng. Chiếc xe hỏng chỉ là một thử thách nhỏ, giống như những khó khăn khác mà cậu đã và đang vượt qua. Và ý định giúp đỡ Ngân, dù chỉ là một tia sáng nhỏ, vẫn không hề mất đi. Nó chỉ tạm thời bị che mờ bởi những lo toan thực tế. Cậu nhìn đồng hồ, thời gian không cho phép cậu chần chừ. Cậu cần phải giải quyết chiếc xe này, rồi sau đó, cậu sẽ tìm cách để thực hiện ý định của mình.
***
Khi Hoàng Minh đặt chân đến Thư viện Quốc gia, ánh chiều đã ngả vàng, hắt lên những cột đá lớn và mái vòm cổ kính một vẻ đẹp trầm mặc, uy nghi. Cái rét đầu đông dường như đã tăng lên vài phần, gió thổi mạnh hơn, lùa qua những tán cây cổ thụ trong sân, tạo nên những âm thanh xào xạc như tiếng thở dài của thời gian. Bước vào bên trong, một thế giới khác mở ra. Không gian rộng lớn, tĩnh lặng và tràn ngập mùi giấy cũ, mực in, và gỗ. Ánh sáng tự nhiên từ những cửa sổ lớn đã nhường chỗ cho ánh đèn vàng dịu, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng đầy trang trọng. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, tiếng bước chân khẽ khàng và những lời thì thầm nhỏ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của tri thức, khiến tâm hồn con người trở nên an tĩnh lạ thường.
Hoàng Minh tìm một chỗ ngồi ở khu vực đọc sách chung, không quá xa cửa sổ, nơi cậu có thể vừa học bài, vừa cảm nhận được sự chuyển mình của Hà Nội bên ngoài. Chiếc xe máy đã được gửi lại tiệm, và cậu phải đi xe buýt đến đây, mất thêm một quãng thời gian nhưng cũng cho cậu thêm không gian để suy nghĩ. Cậu mở sách, nhưng ánh mắt lại không ngừng lướt qua những dãy bàn ghế, như có một sự thôi thúc vô hình.
Và rồi, cậu nhìn thấy họ. Lê Ngân và Thùy Linh đang ngồi ở một góc khuất, gần cửa sổ, nơi ánh sáng đèn vàng hắt xuống làm nổi bật mái tóc đen dài của Ngân. Trên bàn là sách vở, tài liệu nghiên cứu, và một vài bản phác thảo dở dang. Ngân vẫn mặc chiếc áo len màu trung tính, vẻ ngoài trầm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt cô lại ánh lên một vẻ bận tâm khó tả. Cô ấy khẽ thở dài, mân mê cuốn sổ tay quen thuộc trong lòng bàn tay, đôi lúc lại mở ra xem xét một cách kỹ lưỡng, như thể đang tìm kiếm một lời giải đáp nào đó. Thùy Linh thì đang cắm cúi tìm kiếm thông tin trên chiếc laptop, vẻ mặt cũng không mấy thoải mái.
Hoàng Minh ngồi xuống, cố gắng tập trung vào cuốn sách giáo trình dày cộp của mình, nhưng mọi giác quan của cậu dường như đều hướng về phía Ngân. Cậu bắt đầu nghe lỏm được vài câu nói không quá rõ ràng, nhưng đủ để cậu xâu chuỗi lại những thông tin mà Loan đã "tiết lộ" hồi sáng.
"Tìm mãi không ra loại giấy dó đó Ngân ạ, giờ biết làm sao?" Thùy Linh khẽ nói, giọng cô ấy có vẻ mệt mỏi và pha chút bất lực. "Tớ đã gọi điện khắp các cửa hàng thủ công mỹ nghệ, cả những xưởng sản xuất nhỏ ở ngoại thành, nhưng hình như loại giấy cậu muốn đặc biệt quá, không ai có sẵn."
Lê Ngân lắc đầu nhẹ, ngón tay vẫn khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ. "Chỉ có nó mới đúng với ý tưởng của mình, Thùy Linh ạ. Cái vân giấy, cái độ mỏng, cái màu sắc mộc mạc ấy, nó mới thể hiện được đúng cái hồn của con phố cổ trong bản vẽ của tớ. Nếu dùng loại khác, nó sẽ mất đi cái chất riêng." Giọng Ngân nhẹ nhàng, nhưng trong đó ẩn chứa một sự kiên định và một chút thất vọng không nói thành lời. Hoàng Minh nhận ra, cái vẻ trầm tĩnh của cô không phải là sự thờ ơ, mà là một sự tập trung tuyệt đối vào những điều cô ấy quan tâm.
Đôi mắt cậu chợt mở to. "Giấy dó..." – cậu lẩm bẩm trong đầu. "Chẳng phải đó là thứ mình thấy trong cuốn sổ của cô ấy sao?" Đúng rồi! Cái nét vẽ con phố cổ, cây hoa sữa, và cả dòng chữ "Hà Nội không vội được đâu" ấy, nó được vẽ trên một nền giấy có vân rất đặc trưng, rất giống với giấy dó. Giờ đây, mọi thứ đã sáng tỏ. Sự loay hoay của Ngân, những lời Loan nói, và cả nét vẽ trong cuốn sổ, tất cả đều kết nối lại với nhau một cách hoàn hảo. Hoàng Minh chợt hiểu ra vấn đề của Lê Ngân. Cô ấy không chỉ đang tìm kiếm một nguyên liệu, cô ấy đang tìm kiếm một phần của ý tưởng, một phần của linh hồn mà cô ấy muốn gửi gắm vào tác phẩm của mình.
Cậu nhìn Ngân, thấy cô ấy khẽ chau mày, một cử chỉ nhỏ nhưng lại thể hiện rõ sự bận tâm sâu sắc. Một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng Hoàng Minh. Đó không chỉ là sự tò mò nữa, mà là một khao khát muốn giúp đỡ. Cậu đã biết vấn đề của cô ấy, và điều này khiến cậu cảm thấy có một sợi dây vô hình kết nối giữa hai người. Nhưng rồi, sự rụt rè cố hữu lại trỗi dậy. Liệu cậu có nên nói ra không? Cậu có nên tiếp cận cô ấy và nói rằng mình có thể biết một nơi nào đó có loại giấy dó mà cô ấy đang tìm không? Hay cô ấy sẽ cảm thấy phiền, cảm thấy cậu đang xen vào chuyện của cô ấy? Cậu là một chàng trai tỉnh lẻ, mới chân ướt chân ráo lên Hà Nội, liệu cậu có thực sự hiểu về những loại giấy thủ công truyền thống này không? Và quan trọng hơn, liệu cô ấy có tin tưởng cậu không?
Hoàng Minh nắm chặt cuốn sách trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của bìa sách và sự bối rối trong lòng. Cậu khao khát được chia sẻ những điều mình biết, khao khát được nhìn thấy nụ cười nhẹ nhõm trên gương mặt Ngân. Nhưng giữa cái rét ngọt của Hà Nội, giữa không gian tĩnh lặng của thư viện, và giữa những điều chưa nói, cậu vẫn ngần ngại. Ánh mắt cậu vẫn dán vào Ngân, như một người thợ săn đang tìm cách tiếp cận con mồi, nhưng lại sợ hãi việc làm con mồi giật mình bỏ chạy. Cậu biết, đây là một bước ngoặt, một cơ hội để vượt qua rào cản của sự dè dặt. Nhưng cái khoảng cách vô hình giữa họ, giữa một người con Hà Nội tinh tế và một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, vẫn là một bức tường vững chắc, chờ đợi để được phá vỡ. Hoàng Minh thở dài một tiếng thật khẽ, tiếng thở dài ấy hòa lẫn vào tiếng lật sách, tiếng gõ bàn phím, và cả tiếng thì thầm của gió đông ngoài cửa sổ. Cậu biết mình phải làm gì đó, nhưng không biết bắt đầu từ đâu, và liệu mình có đủ dũng cảm để làm điều đó hay không. Tất cả những suy tư ấy, như những cơn mưa phùn đầu đông, cứ giăng mắc trong tâm trí cậu, vừa nhẹ nhàng, vừa dai dẳng.