Ngân bước qua cánh cửa căn hộ, cả cơ thể nặng trĩu như mang theo gánh nặng của cả một ngày dài, và hơn thế nữa, gánh nặng của những điều chưa nói. Cái lạnh ẩm của đêm đông Hà Nội như vẫn còn đeo bám lấy cô, len lỏi qua lớp áo khoác dày, thấm vào tận xương tủy. Căn hộ nhỏ của gia đình, vốn luôn là nơi trú ẩn yên bình, giờ đây lại mang một cảm giác ngột ngạt đến lạ. Tiếng tivi từ phòng khách vọng ra, giọng một người dẫn chương trình thời sự đều đều như tiếng ong vo ve. Mùi thức ăn mẹ nấu, mùi của canh sườn om sấu và đậu phụ sốt cà chua, những món ăn quen thuộc đến nỗi cô có thể hình dung ra hình dáng và màu sắc của chúng ngay cả khi chưa bước vào bếp, đáng lẽ phải mang lại sự ấm áp và dễ chịu. Nhưng hôm nay, nó chỉ càng khiến Ngân cảm thấy áp lực từ sự bình yên giả tạo này, một sự bình yên mà cô biết mình đang dần phá vỡ.
"Con gái về rồi à? Lạnh lắm không con? Mẹ nấu món con thích đấy."
Giọng bà Lan vang lên từ phòng bếp, dịu dàng và ấm áp như thường lệ. Ngân cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, một nụ cười mà cô biết không thể che giấu hoàn toàn sự mệt mỏi đang hằn sâu trên gương mặt. Cô cởi chiếc áo khoác dạ màu xám, treo gọn gàng lên móc, rồi đặt nhẹ chiếc túi xách xuống chiếc ghế bành cũ kỹ ở góc phòng khách. Mùi nước xả vải trên chiếc áo khoác phảng phất, mang theo chút hương hoa lavender thoang thoảng, một mùi hương mà Ngân vẫn luôn yêu thích.
"Vâng, con chào mẹ. Con không lạnh lắm đâu ạ." Cô trả lời, giọng nói nghe khô khốc hơn cô nghĩ. "Mẹ cứ để đó con ăn sau ạ."
Bà Lan, người phụ nữ thanh lịch với mái tóc búi cao gọn gàng và chiếc tạp dề họa tiết hoa nhí, hiện lên từ khung cửa bếp. Đôi mắt bà vẫn tinh tế và đầy tình thương, ánh lên vẻ lo lắng khi nhìn Ngân. Bà không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng tiến đến xoa đầu con gái, một cử chỉ quen thuộc từ khi Ngân còn bé. Cái chạm nhẹ nhàng ấy khiến Ngân cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy qua, nhưng đồng thời cũng làm tăng thêm cảm giác tội lỗi. Lời chất vấn của Mai Chi vẫn cứ văng vẳng bên tai: *“Mày có yêu nó không, Ngân?”* và sự kiên định của Hoàng Minh tại Thư viện Quốc gia: *“Anh không thể buông tay.”* Tất cả như những mảnh vỡ sắc nhọn, cứa vào lòng cô.
Ngân cố gắng lảng tránh ánh mắt của mẹ, giả vờ xem xét một cuốn sách cũ trên kệ. Cô biết mẹ cô nhạy cảm đến mức nào, và chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ nhỏ cũng đủ để bà nhận ra điều bất thường. Suốt cả ngày hôm nay, từ khoảnh khắc rời quán cà phê "Hoa Sữa" của Mai Chi, Ngân đã cố gắng xây dựng lại lớp vỏ bọc bình thản của mình, nhưng nó cứ lung lay, chực đổ vỡ bất cứ lúc nào. Cô không muốn mẹ lo lắng, càng không muốn phải giải thích bất cứ điều gì vào lúc này. Mọi thứ quá phức tạp, quá rối ren. Cô cần thời gian, cần một mình để sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn đang bủa vây.
"Con lên phòng trước đây ạ," Ngân nói, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể. "Con hơi mệt."
Bà Lan chỉ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Ngân, nhưng bà không hỏi thêm. Sự im lặng của mẹ đôi khi còn đáng sợ hơn cả những câu hỏi trực diện, vì nó cho thấy mẹ đã hiểu, và bà đang chờ đợi Ngân tự mở lòng. Lê Ngân biết điều đó. Cô biết bà Lan luôn là người thấu hiểu và kín đáo, không bao giờ ép buộc con gái phải nói ra điều gì nếu nó chưa sẵn sàng. Nhưng chính sự tinh tế ấy lại khiến Ngân càng thêm day dứt. Cô cảm thấy mình đang đẩy mẹ ra xa, đang giấu giếm một phần cuộc sống quan trọng của bản thân.
Ngân rảo bước lên cầu thang, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền gỗ cũ. Căn phòng của cô ở tầng hai, nơi yên tĩnh nhất trong căn hộ, nơi cô có thể trốn tránh mọi ánh mắt và mọi câu hỏi. Cô đóng cửa lại, tiếng "cạch" nhỏ vang lên, dường như cắt đứt cô khỏi thế giới bên ngoài. Cô đứng tựa lưng vào cánh cửa, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi ẩm mốc của đêm đông vẫn len lỏi vào từng ngóc ngách, hòa lẫn với mùi sách cũ quen thuộc trong phòng. Cảm giác lạnh lẽo vẫn còn đó, không phải từ cái rét bên ngoài, mà từ sự trống rỗng và nỗi sợ hãi đang gặm nhấm bên trong cô. Cô không thể trốn tránh mãi. Câu nói của Mai Chi đã gieo một hạt mầm nghi ngờ vào lớp vỏ bọc kiên cố của Ngân, và giờ đây, hạt mầm đó đang nảy nở, đâm xuyên qua mọi lý lẽ và sự phòng thủ của cô.
***
Bữa cơm tối diễn ra trong không khí quen thuộc, nhưng đối với Ngân, nó nặng nề và khó nuốt hơn bất cứ bữa ăn nào trước đây. Chiếc bàn ăn bằng gỗ sồi, nơi từng chứng kiến biết bao câu chuyện vui buồn của gia đình, hôm nay dường như cũng trở nên trầm mặc hơn. Tiếng bát đũa va chạm nhẹ nhàng, tiếng tivi phát bản tin thời sự quốc tế từ phòng khách vọng vào một cách xa xăm, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bình thường, nhưng lại không thể xoa dịu được sự hỗn loạn trong lòng Ngân. Mùi thức ăn gia đình, đặc trưng của Hà Nội, của những bữa cơm mẹ nấu, vốn luôn là niềm an ủi, giờ đây lại chẳng thể đánh thức vị giác của cô.
Ông Hùng, cha của Ngân, ngồi đối diện cô. Ông vẫn giữ phong thái nho nhã, trầm tư như thường lệ, đôi mắt phía sau cặp kính gọng kim loại vẫn nhìn sâu sắc và có phần nghiêm nghị. Ông gắp một miếng cá kho tộ vào bát Ngân, giọng nói điềm đạm nhưng ẩn chứa sự kỳ vọng rõ ràng.
"Ngân, bố đã nói chuyện với chú Lâm rồi. Ông ấy rất ấn tượng với hồ sơ của con. Cơ hội du học bên Pháp, một học bổng toàn phần ở trường đại học danh tiếng, không phải lúc nào cũng có. Con cần suy nghĩ thật kỹ về mọi quyết định. Tương lai của con là quan trọng nhất."
Ngân giật mình. Lời nói của Ông Hùng như một gáo nước lạnh tạt vào những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu cô. Đó chính là điều cô đã nói với Mai Chi, cái áp lực vô hình từ gia đình, từ những kỳ vọng mà bố mẹ đã đặt vào cô. Cô biết bố mẹ luôn muốn điều tốt nhất cho mình, nhưng "điều tốt nhất" trong mắt họ có phải là "điều tốt nhất" mà cô thực sự mong muốn?
"Vâng, con biết ạ," Ngân khẽ đáp, giọng cô ấy cố gắng giữ sự bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Cô gắp thức ăn một cách miễn cưỡng, cố gắng không nhìn vào mắt bố, đặc biệt là khi ông nói về tương lai. Mọi ánh mắt, mọi lời nói đều như đang kéo cô về phía một con đường đã định sẵn, một con đường mà cô không chắc mình có muốn đi nữa hay không.
Bà Lan, ngồi bên cạnh Ngân, tinh ý nhận ra sự bất thường. Bà đặt đũa xuống, ánh mắt đầy lo lắng nhìn con gái. "Con gái có vẻ mệt mỏi? Gần đây có chuyện gì không vui sao? Mẹ thấy con cứ trầm ngâm mãi."
Ngân lắc đầu, né tránh ánh mắt của mẹ. "Con vẫn ổn ạ. Chỉ là áp lực học hành thôi. Cuối kỳ nhiều bài tập quá." Cô nói dối một cách vụng về, và cô biết mẹ cô thừa sức nhận ra điều đó. Bà Lan chỉ thở dài nhẹ, không nói gì thêm, nhưng ánh mắt bà vẫn không rời khỏi Ngân, như một sự thấu hiểu thầm lặng, một lời động viên không cần ngôn ngữ. Cái cách bà quan tâm, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, càng làm Ngân cảm thấy mình là một đứa con bất hiếu, đang giấu giếm những cảm xúc thật của mình khỏi những người yêu thương nhất.
"Áp lực là tốt," Ông Hùng tiếp lời, không nhận ra sự căng thẳng giữa hai mẹ con. "Có áp lực mới có động lực để phấn đấu. Nhưng cũng đừng quá căng thẳng, ảnh hưởng đến sức khỏe. Quan trọng là con phải biết cân bằng. Học bổng này, nếu con nhận, sẽ mở ra rất nhiều cánh cửa. Con sẽ có một tương lai rộng mở hơn ở nước ngoài, thoát khỏi những bộn bề ở đây."
"Thoát khỏi những bộn bề ở đây." Câu nói của bố vang vọng trong tâm trí Ngân, mang theo một nỗi chua xót khó tả. Phải chăng "những bộn bề" đó cũng bao gồm cả những kỷ niệm, những con người, và cả Hoàng Minh nữa? Cô có thực sự muốn "thoát khỏi" tất cả những điều đó không? Nỗi sợ hãi mất đi sự tự chủ, nỗi sợ phải làm bố mẹ thất vọng, nỗi sợ phải thay đổi tất cả những gì cô đã xây dựng, tất cả đang đè nặng lên cô như hàng tấn đá. Nhưng đồng thời, một nỗi sợ khác cũng đang lớn dần: nỗi sợ hối tiếc. Hối tiếc vì đã không dám đối mặt với cảm xúc của chính mình, hối tiếc vì đã để tuột mất một điều gì đó quý giá.
Bữa cơm kết thúc một cách chậm chạp và nặng nề. Ngân cố gắng ăn hết phần cơm của mình, nhưng mỗi miếng cơm đều như vướng ở cổ họng. Cô cảm thấy mình như một con chim bị nhốt trong lồng, đứng giữa hai cánh cửa mở toang, một cánh dẫn đến sự nghiệp và tương lai rạng rỡ theo định nghĩa của gia đình, cánh còn lại dẫn đến một con đường chưa biết, đầy rủi ro nhưng có thể chứa đựng hạnh phúc mà cô hằng khao khát. Và ở cánh cửa thứ hai ấy, có bóng dáng của Hoàng Minh.
Sau bữa ăn, Ngân giúp mẹ dọn dẹp bát đĩa một cách lơ đãng. Tiếng nước chảy róc rách từ vòi nước, tiếng xả chén đĩa quen thuộc, tất cả đều mờ nhạt trong tâm trí cô. Cô biết mình không thể tiếp tục lẩn tránh. Lời chất vấn của Mai Chi, ánh mắt kiên định của Minh, và giờ là những lời nói đầy kỳ vọng của bố mẹ, tất cả đang đẩy cô đến giới hạn. Đã đến lúc cô phải đối mặt.
***
Đêm khuya buông xuống, mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt đặc trưng của mùa đông Hà Nội. Ngoài cửa sổ, mưa phùn vẫn lất phất rơi, từng hạt li ti gõ nhẹ vào tấm kính, tạo nên một bản nhạc buồn bã, đều đều. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, nghe như tiếng thì thầm của một linh hồn vô hình, càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối trong căn phòng của Ngân. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn không đủ sức xua tan hết bóng tối trong lòng cô, chỉ đủ để chiếu sáng một góc nhỏ trên bàn học, nơi có cuốn nhật ký đang nằm im lìm.
Ngân chìm vào căn phòng của mình, như một người tìm về nơi trú ẩn cuối cùng. Cô ngồi xuống chiếc ghế xoay quen thuộc, lật mở cuốn nhật ký ra, cây bút chì đặt sẵn bên cạnh. Nhưng cô không thể viết gì. Những trang giấy trắng tinh cứ thế trơ ra, như một tấm gương phản chiếu sự trống rỗng và bối rối trong tâm trí cô. Mỗi từ ngữ, mỗi câu chuyện cô muốn ghi lại đều dường như trở nên vô nghĩa trước mớ cảm xúc hỗn độn đang bủa vây.
Ánh mắt cô vô tình chạm vào kệ sách đối diện, nơi có một vật phẩm đặc biệt nằm khuất sau những chồng sách dày cộp: *Cuốn sổ tay ghi chép chung*. Đó là cuốn sổ mà cô và Minh đã cùng nhau sử dụng trong một dự án nhóm hồi năm hai đại học, một cuốn sổ nhỏ bé, bìa màu xanh rêu đã sờn cũ, nhưng lại lưu giữ những dòng chữ đầu tiên của cô và Minh, những nét vẽ nguệch ngoạc, những ý tưởng còn non nớt nhưng đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. Nó nằm đó, như một chứng nhân thầm lặng cho một tình cảm đã nảy nở từ những điều giản dị nhất.
Ngân vươn tay, khẽ khàng cầm cuốn sổ lên. Cảm giác lạnh lẽo từ bìa sổ truyền qua những ngón tay cô, rồi nhanh chóng tan biến khi cô cảm nhận được sự ấm áp từ những ký ức mà nó nắm giữ. Cô lật giở từng trang một cách chậm rãi, như sợ làm tổn thương những dòng chữ, những hình vẽ đã cũ. Mùi giấy cũ, mùi mực đã phai nhạt, hòa lẫn với mùi hương tinh dầu nhẹ nhàng thoang thoảng trong phòng, tất cả tạo nên một không gian hoài niệm, đưa Ngân trở về với những ngày tháng đã qua.
*“Minh... Anh ấy đã kiên định đến vậy. Còn mình? Mình đã làm gì ngoài việc trốn chạy?”* Tiếng nói nội tâm vang lên, sắc bén hơn bao giờ hết. Ngân nhớ lại ánh mắt của Minh khi anh bày tỏ tình cảm tại thư viện, sự chân thành không chút che giấu, sự kiên định không chút lung lay. Trong khi anh dám đối mặt, dám nói ra, cô lại chỉ biết dựng lên những bức tường lý trí, tìm đủ mọi lý do để biện minh cho sự sợ hãi của mình.
Những nét chữ của Minh, dù không được chau chuốt như cô, nhưng lại đầy sự cẩn trọng và tỉ mỉ. Những hình vẽ sơ đồ mạch lạc, những công thức toán học được ghi chú rõ ràng. Rồi đến những dòng chữ của cô, thanh mảnh và có phần bay bướm hơn. Có cả những trang mà nét chữ của cả hai đan xen vào nhau, thể hiện sự hợp tác ăn ý, sự đồng điệu trong suy nghĩ mà cô và anh đã từng có. Cô nhớ lại những buổi chiều muộn ở thư viện, hai đứa cùng cúi đầu bên cuốn sổ, thỉnh thoảng lại chạm tay vào nhau một cách vô tình, những tia điện nhỏ chạy qua, những nụ cười ngại ngùng nhưng đầy ý nghĩa.
*“Mai Chi đã đúng. Mình không thể nói dối bản thân được nữa.”* Giọt nước mắt đầu tiên lăn dài trên má Ngân, nóng hổi và mặn chát, xé tan sự kìm nén bấy lâu. Rồi hàng loạt giọt nước mắt khác nối tiếp nhau, lăn xuống cằm, thấm ướt trang giấy cũ kỹ. Cô không còn cố gắng kìm nén nữa. Nỗi sợ hãi, sự giằng xé, sự mệt mỏi, tất cả vỡ òa ra trong tiếng nấc nghẹn ngào.
Cô ôm chặt cuốn sổ vào lòng, như thể ôm lấy một phần ký ức, một phần của Minh, và một phần của chính cô đã bị cô cố gắng lãng quên. Mùi hoa sữa cuối mùa, dù không nồng nàn như những ngày đầu đông, nhưng vẫn len lỏi vào tâm trí Ngân khi cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn vẫn đang nhảy múa dưới ánh đèn đường vàng vọt. Cái mùi hương ấy, giờ đây không chỉ là biểu tượng của Hà Nội, mà còn là một sợi dây kết nối vô hình, nhắc nhở cô về những gì cô đã trải qua cùng Minh, về những kỷ niệm đã dệt nên thanh xuân của họ.
Hơi ấm từ cuốn sổ tay khi cô ôm vào lòng dường như truyền cho cô một chút sức mạnh. Cô không còn cảm thấy đơn độc nữa. Những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi, rửa trôi đi lớp vỏ bọc lạnh lùng, mạnh mẽ mà cô đã cố gắng duy trì. Trong khoảnh khắc yếu đuối nhất này, Ngân cuối cùng cũng dám đối mặt với sự thật: cô yêu Hoàng Minh. Tình yêu đó không hoa mỹ, không kịch tính, mà là một tình cảm sâu lắng, chân thành, được dệt nên từ những điều giản dị nhất của cuộc sống thường ngày. Nó len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn cô, trở thành một phần không thể thiếu.
Cô nhận ra rằng, nỗi sợ hãi lớn nhất của cô không phải là mất đi cơ hội, không phải là làm bố mẹ thất vọng, mà là mất đi Minh. Mất đi những khoảnh khắc bình dị, những ánh mắt vô tình chạm nhau, những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng đã trở thành thói quen không thể thiếu. Mất đi một phần của chính cô, một phần đã được Minh đánh thức.
Nước mắt vẫn tuôn rơi, nhưng trong đó không chỉ có sự đau khổ, mà còn có cả sự giải thoát. Cô đã chấp nhận cảm xúc thật của mình. Cô đã vỡ ốp. Đêm đông quyết định đang đến gần, và Ngân biết, cô không thể giữ im lặng thêm nữa. Cô cần một câu trả lời, không chỉ cho Minh, mà còn cho chính bản thân cô. Và lần này, cô sẽ lắng nghe trái tim mình, dù con đường phía trước có khó khăn và đáng sợ đến đâu đi chăng nữa.