Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 212

Giữa Tình Yêu và Định Mệnh

2896 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ cliffhanger của Chương 211, khắc họa sâu sắc hơn sự đấu tranh nội tâm của Lê Ngân sau khi thừa nhận tình cảm với Hoàng Minh.,Làm rõ áp lực từ 'cơ hội lớn' (học bổng/công việc) mà Lê Ngân sắp phải đối mặt, biến nó thành một yếu tố ngoại cảnh cụ thể và cấp bách.,Sử dụng Bà Lan như một nhân vật hỗ trợ tinh tế, cung cấp góc nhìn và lời khuyên gián tiếp, giúp Ngân tự soi chiếu bản thân.,Đẩy mạnh xung đột nội tâm của Lê Ngân lên cao trào, khiến cô phải đứng trước một lựa chọn quan trọng, chuẩn bị cho hành động cụ thể trong các chương tiếp theo.,Duy trì và tăng cường nhịp độ 'rising_action' của Arc 4, nhấn mạnh sự căng thẳng trong mối quan hệ và áp lực về định hướng tương lai.
Nhân vật: Lê Ngân, Bà Lan, Hoàng Minh
Mood: Emotional, tense, introspective, melancholic
Kết chương: [object Object]

Đêm đông quyết định đang đến gần, và Ngân biết, cô không thể giữ im lặng thêm nữa. Cô cần một câu trả lời, không chỉ cho Minh, mà còn cho chính bản thân cô. Và lần này, cô sẽ lắng nghe trái tim mình, dù con đường phía trước có khó khăn và đáng sợ đến đâu đi chăng nữa.

***

Trong căn phòng riêng của Ngân, ánh đèn ngủ vàng dịu hắt lên bức tường, vẽ nên những vệt sáng mềm mại trên tấm rèm cửa sổ đang khẽ lay theo từng đợt gió rít. Tiếng gió bấc thổi qua kẽ cửa tạo nên những âm thanh vi vút, lạnh lẽo, như muốn len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng, và cả vào tâm hồn cô. Ngân vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế nhỏ kê cạnh bàn học, cuốn sổ tay bìa xanh rêu vẫn nằm gọn trong vòng tay cô. Nước mắt đã khô trên gò má, để lại những vệt mặn chát và cảm giác căng rát. Nhưng trái tim cô thì vẫn quặn thắt, một nỗi đau vừa mới được giải tỏa lại nhanh chóng nhường chỗ cho một nỗi sợ hãi mới, rõ ràng và hiện hữu hơn bao giờ hết.

*“Mình yêu anh ấy… nhưng rồi sao nữa?”* Câu hỏi đó vang vọng trong đầu Ngân, không ngừng gõ vào vách tường tâm trí cô. Nó không còn là một câu hỏi mơ hồ, mà là một thách thức, một gánh nặng mà cô vừa tự đặt lên vai mình. Cảm giác yêu thương, tưởng chừng như là sự giải thoát, giờ đây lại mang theo một nỗi lo toan nặng nề về tương lai. Liệu tình yêu này, thứ tình cảm chân thành, giản dị mà cô đã chối bỏ bấy lâu, có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả những rào cản đang hiện hữu trước mắt cô không?

Lời của Mai Chi, cô bạn thân thiết, vẫn văng vẳng bên tai, sắc bén và thẳng thắn như một nhát dao cứa vào sự trốn tránh của Ngân: *“Mày có yêu nó không, Ngân?”* Giờ đây, Ngân đã có câu trả lời. Cô yêu Minh. Yêu cái cách anh rụt rè quan tâm, yêu sự kiên định trong ánh mắt anh, yêu cả những điều giản dị mà anh mang lại cho cuộc sống của cô. Nhưng sau cái "có" đó là cả một bầu trời của những điều chưa biết, của những lựa chọn nghiệt ngã.

Và lời của Minh, cái giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy chân thành, đầy quyết tâm, lại hiện về: *“Anh thích Ngân… Anh sẽ đợi.”* Anh sẽ đợi. Nhưng đợi đến bao giờ? Đợi đến khi cô đủ dũng cảm để đối mặt với tất cả? Đợi đến khi cô có thể phá vỡ những kỳ vọng, những định hướng mà gia đình đã dày công xây dựng cho cô? Hay đợi đến khi cô phải đưa ra một quyết định có thể khiến cả hai phải xa cách vạn dặm?

Ngân khẽ buông cuốn sổ, đặt nó lên bàn một cách trân trọng. Đôi mắt cô lướt qua những dòng chữ, những nét vẽ của Minh. Chúng vẫn nằm đó, tĩnh lặng, nhưng lại ẩn chứa cả một thế giới của những kỷ niệm, những khoảnh khắc mà cô đã từng muốn quên đi. Cô nhớ lại cái lạnh buốt của buổi chiều đông đầu tiên gặp anh ở trạm xe buýt, chiếc ô bị gió lật, cái chạm tay bất ngờ. Nhớ lại những buổi tan học cùng trú mưa dưới mái hiên cũ, tiếng mưa rơi tí tách trên mái tôn. Nhớ lại mùi hoa sữa nồng nàn mỗi khi đông về, len lỏi vào từng ngóc ngách của Hà Nội, của trái tim cô, và của cả Minh.

Khẽ hít một hơi thật sâu, Ngân đứng dậy, bước đến cửa sổ. Ban công nhỏ của căn hộ vẫn chìm trong màn đêm thăm thẳm. Hà Nội về khuya thật tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít qua những tòa nhà cao tầng và tiếng còi xe hiếm hoi vẳng lại từ xa. Những ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống con phố bên dưới, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên nền đường ướt át vì những hạt mưa phùn vẫn còn vương vấn. Hơi thở của Ngân, dù ở trong nhà, vẫn kịp hóa thành làn khói trắng mờ nhạt trước khi tan biến vào không khí lạnh buốt. Cái rét ngọt của Hà Nội, thứ rét cắt da cắt thịt mà cô đã quá quen thuộc, giờ đây dường như còn thấm vào tận xương tủy, vào cả tâm hồn cô.

Tay cô vô thức siết chặt Chiếc khăn len dệt tay đang vắt trên lưng chiếc ghế tựa. Chiếc khăn mà Minh đã tặng cô vào một buổi tối đông giá rét, khi cô vô tình than thở về cái lạnh đột ngột. Chiếc khăn len mềm mại, dệt bằng những sợi len màu kem, đã từng mang theo hơi ấm của anh, của sự quan tâm thầm lặng. Giờ đây, cảm giác mềm mại của len trên đầu ngón tay cô, cái hơi ấm từ một vật vô tri, lại càng khiến lòng cô thêm nặng trĩu. Nó là một sợi dây kết nối, một lời hứa thầm kín, mà cô không biết liệu mình có đủ can đảm để giữ lấy hay không.

Ngân nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh. Cô đã khóc đủ rồi. Đã trốn chạy đủ rồi. Giờ là lúc cô phải đối mặt. Đối mặt với cảm xúc của chính mình, và đối mặt với những thách thức đang chờ đợi phía trước. Cái mùi hoa sữa cuối mùa, dù không còn nồng nàn như những ngày đầu đông, nhưng vẫn len lỏi vào tâm trí Ngân, như một lời nhắc nhở không ngừng về Hà Nội, về Minh, và về tất cả những gì cô đã có. Nó là một phần của cô, một phần của câu chuyện tình yêu mà cô đã cố gắng chối bỏ, nhưng giờ đây đã chấp nhận.

Cô mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Màn đêm vẫn tĩnh mịch, nhưng trong đó, Ngân cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Cô không thể cứ đứng yên. Cô cần phải làm gì đó. Nhưng làm gì, và bắt đầu từ đâu? Câu hỏi đó vẫn còn bỏ ngỏ, nhưng ít nhất, cô đã tìm thấy sự thật trong trái tim mình.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt của ngày đông Hà Nội lọt qua ô cửa sổ nhà Ngân, chiếu rọi vào căn bếp ấm cúng. Tuy nhiên, cái se lạnh vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về mùa đông đang hiện hữu. Ngân ngồi đối diện với Bà Lan tại bàn ăn, ly trà hoa cúc nóng hổi tỏa khói nghi ngút trên tay, nhưng cô chỉ khẽ nhấp môi một cách thờ ơ. Đôi mắt cô vẫn còn quầng thâm nhẹ, dấu vết của một đêm không ngủ trọn vẹn, nhưng khuôn mặt thì đã bớt đi vẻ mệt mỏi, thay vào đó là một nét đăm chiêu, xa xăm.

Bà Lan, như thường lệ, vẫn dịu dàng và thanh lịch trong bộ áo dài lụa màu xanh ngọc, đang tỉ mẩn chuẩn bị bữa sáng. Mùi phở gà thơm lừng hòa quyện với mùi cà phê rang xay thoang thoảng từ phòng khách, tạo nên một không khí gia đình quen thuộc, ấm áp. Bà khẽ đặt bát phở nóng hổi trước mặt Ngân, rồi ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt trìu mến nhìn con gái.

“Ngân, con dạo này gầy đi nhiều.” Bà Lan khẽ nói, giọng nói nhẹ nhàng như làn gió mùa thu, không hề có ý trách móc mà chỉ toàn sự lo lắng. “Mẹ thấy con cứ suy nghĩ nhiều chuyện. Có chuyện gì cứ tâm sự với mẹ. Đừng giữ trong lòng.”

Ngân giật mình, ngước nhìn mẹ. Ánh mắt Bà Lan đầy sự quan tâm, tinh tế như luôn thấu hiểu những điều thầm kín nhất trong lòng cô. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, rồi cúi đầu xuống bát phở. “Con… con đang suy nghĩ nhiều chuyện thật, mẹ ạ.” Cô thừa nhận, giọng nói khẽ khàng, gần như thì thầm.

Bà Lan không nói thêm, chỉ khẽ gắp một miếng thịt gà vào bát Ngân. Bà im lặng, để cô gái trẻ của mình có không gian để suy nghĩ, để cảm nhận. Bà biết rằng, có những điều không thể nói thẳng, có những nỗi lòng cần thời gian để lắng đọng. Nhưng bà cũng biết, đôi khi, một lời khuyên đúng lúc, dù gián tiếp, lại có thể mở ra một lối thoát.

“Mẹ thấy, cuộc đời này ngắn ngủi lắm con ạ.” Bà Lan lại cất tiếng, như đang nói chuyện với chính mình, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo Ngân. “Có những cơ hội, những quyết định, nếu mình không nắm bắt, không lắng nghe trái tim, có khi sẽ hối tiếc cả đời.”

Lời nói của mẹ như một luồng điện nhẹ chạy qua người Ngân. *Lắng nghe trái tim*. Đó chính là điều mà Mai Chi đã cố gắng nhắc nhở cô, điều mà cô đã cố gắng làm vào đêm qua. Nhưng lắng nghe rồi, thì sao? Trái tim cô đã nói rằng cô yêu Minh. Nhưng lý trí cô lại đang gào thét về những "cơ hội", về "định hướng tương lai" mà bố cô luôn nhắc đến.

“Suy nghĩ thì tốt, nhưng đừng để nó làm con mệt mỏi.” Bà Lan tiếp tục, khẽ chạm tay vào tay Ngân, bàn tay bà ấm áp và mềm mại. “Quan trọng là con muốn gì, con cảm thấy thế nào. Hạnh phúc của con là trên hết.”

Ngân ngước nhìn mẹ, lần này ánh mắt cô không còn xa xăm nữa, mà là một sự bàng hoàng nhẹ. Hạnh phúc của con là trên hết. Câu nói ấy, tưởng chừng đơn giản, nhưng lại mang một sức nặng lớn lao. Từ trước đến giờ, cô luôn cố gắng sống theo kỳ vọng của gia đình, theo những gì được cho là "tốt nhất" cho cô. Cô chưa từng thật sự hỏi bản thân, rằng cô *muốn* gì.

Cô khẽ gật đầu, lời mẹ như gieo một hạt mầm vào tâm trí cô, một hạt mầm của sự tự vấn, của sự dũng cảm để nhìn sâu vào bên trong chính mình. Bát phở trước mặt vẫn còn nguyên, nhưng cô cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, không phải từ hơi nóng của món ăn, mà từ lời nói đầy tình thương và sự thấu hiểu của mẹ. Bà Lan không ép buộc, không chất vấn, mà chỉ nhẹ nhàng mở ra một cánh cửa, để Ngân tự mình bước qua. Cô biết, bà đã nhận ra sự thay đổi trong cô, và bà đang cho cô không gian để tự mình tìm ra con đường.

***

Buổi chiều cùng ngày, Đại học Ngoại Thương vẫn nhộn nhịp như thường lệ, dù tiết trời mùa đông Hà Nội đã chuyển sang một ngày có nắng yếu ớt nhưng vẫn se lạnh. Ánh nắng hắt qua những ô cửa kính lớn của tòa nhà giảng đường, tạo nên những vệt sáng trắng nhạt trên sàn nhà. Tiếng chuông báo giờ học vang lên, sau đó là tiếng sinh viên xôn xao trò chuyện trước khi vào lớp. Mùi cà phê thoang thoảng từ căng-tin hòa lẫn với mùi sách vở, tạo nên một không khí rất riêng của giảng đường đại học.

Lê Ngân ngồi trong phòng học, cố gắng tập trung vào bài giảng của giáo sư về Kinh tế vĩ mô, nhưng vô ích. Những con số, những biểu đồ, những lý thuyết khô khan cứ thế trôi tuột qua tâm trí cô, không đọng lại chút gì. Mọi thứ xung quanh dường như mờ nhạt, như được phủ một lớp sương mỏng, khiến cô cảm thấy như mình đang tồn tại trong một thế giới khác, tách biệt hẳn với sự ồn ào của lớp học. Ánh mắt cô cứ vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cành cây trơ trụi trong gió đông khẽ lay động.

Tâm trí cô vẫn quay cuồng với những suy nghĩ từ đêm qua và lời nói của mẹ sáng nay. *Hạnh phúc của con là trên hết*. Câu nói ấy cứ vang vọng, giằng xé cô giữa lý trí và tình cảm. Cô yêu Minh, cô đã dám thừa nhận điều đó. Nhưng tình yêu ấy liệu có thể đứng vững trước những sóng gió của cuộc đời, trước những áp lực vô hình từ gia đình, từ xã hội?

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn của Ngân rung lên nhè nhẹ. Một email mới. Cô giật mình, cảm giác lo lắng bỗng trào dâng. Ai gửi thư vào lúc này? Với một chút do dự, cô mở màn hình điện thoại, và rồi, tim cô như ngừng đập.

Dòng tiêu đề email hiện lên rõ nét: **"Thông báo Học bổng Toàn phần & Cơ hội Việc làm tại Singapore - Kỳ 20XX"**.

Nó đây rồi. Cái mà bố cô đã nhắc đến, cái mà mọi người vẫn nói là "cơ hội ngàn vàng". Cái cơ hội mà cô đã biết sẽ đến, nhưng lại không ngờ nó lại đến vào đúng thời điểm này, khi cô vừa mới dám đối mặt với trái tim mình.

Ngân nhấp vào email. Nội dung chi tiết hiện ra, rõ ràng và cụ thể đến đáng sợ. Học bổng toàn phần cho chương trình Thạc sĩ chuyên ngành Quản trị Kinh doanh tại một trường đại học danh tiếng ở Singapore, kèm theo cơ hội thực tập tại một tập đoàn đa quốc gia sau khi tốt nghiệp. Mọi thứ đều hoàn hảo, đúng như những gì bố cô và cả cô đã từng mơ ước. Và rồi, dòng chữ cuối cùng, lạnh lùng và không khoan nhượng, gõ vào tâm trí cô như một tiếng chuông cảnh báo: **"Thời hạn xác nhận chấp nhận học bổng/vị trí: 17h00 ngày [Ngày cụ thể – hai tuần nữa]."**

Hai tuần. Chỉ vỏn vẹn hai tuần để quyết định cả một tương lai.

*“Đây rồi… cái cơ hội mà mọi người vẫn nói. Nó đã đến thật rồi.”* Giọng nói nội tâm của Ngân vang lên, đầy sự châm biếm và bất lực. Cô đã chuẩn bị cho nó, đã phấn đấu vì nó, đã tin rằng đây là con đường duy nhất để cô có thể đạt được thành công, để không phụ lòng cha mẹ. Nhưng giờ đây, khi nó hiện ra rõ ràng trước mắt, Ngân lại cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng.

Singapore. Một hòn đảo xa xôi. Xa Hà Nội. Và xa cả anh ấy.

Nghĩ đến đó, sắc mặt Ngân dần trở nên trắng bệch. Tim cô đập thình thịch, những nhịp đập nặng nề và dồn dập như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô đọc đi đọc lại email, từng từ, từng chữ, như muốn tìm kiếm một kẽ hở, một lối thoát. Nhưng không có. Mọi thứ đều được sắp đặt hoàn hảo, một con đường trải thảm mà bất cứ sinh viên nào cũng mơ ước.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi những cành cây trơ trụi vẫn đang vật lộn với gió đông. Những hàng cây ấy, dù không có lá, nhưng vẫn bám rễ sâu vào lòng đất Hà Nội. Còn cô? Cô có đang bị nhổ bật khỏi nơi mình thuộc về?

Giáo sư vẫn đang say sưa giảng bài, tiếng phấn cọ vào bảng đen ken két. Tiếng trò chuyện rì rầm của các bạn sinh viên xung quanh. Tiếng gõ phím lách cách của những người đang ghi chép. Tất cả những âm thanh đời thường ấy bỗng trở nên xa lạ, mờ nhạt trong tai Ngân. Cả thế giới dường như thu nhỏ lại, chỉ còn cô và chiếc điện thoại, và dòng email định mệnh đó.

Với một quyết tâm đột ngột, Ngân gấp chiếc laptop lại. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trong tâm trí cô. Cô đứng dậy, không nói một lời nào, chỉ khẽ cúi đầu chào giáo sư rồi bước ra khỏi phòng học. Bước chân cô vững vàng hơn cô nghĩ, nhưng gương mặt thì vẫn đăm chiêu, đầy vẻ quyết tâm nhưng cũng chất chứa nỗi đau.

Cái mùi hoa sữa cuối mùa, dù không còn nồng nàn như những ngày đầu đông, nhưng vẫn len lỏi vào tâm trí Ngân khi cô bước ra hành lang lạnh lẽo. Nó như một sợi dây vô hình, níu giữ cô lại với Hà Nội, với những ký ức, với Minh. Đêm đông quyết định đã không còn là một khái niệm trừu tượng nữa. Nó đã đến, hiện hữu rõ ràng, và Ngân biết, cô không thể trốn tránh thêm nữa. Cô phải lựa chọn. Và lựa chọn này, sẽ định đoạt tất cả.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ