Tiếng mưa phùn lất phất gõ nhẹ lên ô kính ban công, tựa như một bản nhạc không lời, chậm rãi và buồn bã, len lỏi vào từng góc nhỏ của căn hộ. Sáng muộn, ánh sáng yếu ớt của ngày đông len lỏi qua tấm rèm mỏng, chỉ đủ để phủ lên căn phòng một lớp màu xám bạc, khiến mọi vật dường như chìm vào một vẻ trầm tư. Ngân ngồi thụp xuống sàn nhà, lưng tựa vào thành giường lạnh lẽo, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài, nơi những giọt nước tí tách đọng trên những tán lá cây bàng khẳng khiu. Chúng không còn xanh tươi như mùa hạ, mà đã ngả vàng úa, rồi đỏ rực, và giờ đây, chỉ còn trơ trọi những cành khẳng khiu, run rẩy trong gió. Cái cảm giác trống rỗng trong lồng ngực cô vẫn còn đó, nhưng không còn là sự choáng váng của đêm qua. Thay vào đó, là một sự kiên định lạ thường, một ngọn lửa nhỏ vừa được nhen nhóm trong sâu thẳm tâm hồn.
Trên chiếc bàn học nhỏ, cuốn sổ tay ghi chép chung nằm im lìm, bên cạnh là chiếc khăn len dệt tay màu xanh xám mà Minh đã tặng cô vào một sinh nhật xa xôi nào đó. Ngân đưa tay chạm nhẹ vào gáy cuốn sổ, những ngón tay cô lướt qua từng đường chỉ len mềm mại, như đang chạm vào chính những ký ức, những rung động đầu đời mà cô đã cố gắng chôn giấu bấy lâu. Mỗi hình ảnh, mỗi câu chữ trong cuốn sổ, mỗi sợi len trên chiếc khăn đều là một mảnh ghép của câu chuyện mà cô và Minh đã cùng nhau viết nên. Câu chuyện ấy không hề hoa mỹ, không hề kịch tính, nhưng lại chân thật đến nao lòng, như chính cái rét ngọt của Hà Nội, cứ thế thấm dần vào da thịt, vào tâm hồn.
"Mày có yêu nó không, Ngân?" Lời của Mai Chi vẫn văng vẳng bên tai. "Hạnh phúc của con là trên hết." Lời của mẹ cô, Bà Lan, thì lại nhẹ nhàng hơn, nhưng sức nặng thì chẳng kém. Hai câu nói ấy, dù khác nhau về ngữ điệu và hoàn cảnh, nhưng lại cùng hướng về một điểm: trái tim của Ngân. Cô đã trốn tránh quá lâu, đã tự dối lòng quá nhiều, đến nỗi khi cảm xúc thật sự vỡ òa, nó mang theo một sức công phá khủng khiếp, san phẳng mọi rào cản lý trí mà cô đã dày công xây dựng.
Cơ hội du học Singapore. Cái "cơ hội ngàn vàng" mà bố cô đã nhắc đi nhắc lại, cái mà cô đã từng xem là mục tiêu tối thượng của cuộc đời. Nó hiện hữu rõ ràng, cụ thể, không còn là viễn cảnh xa vời. Hai tuần. Chỉ hai tuần để quyết định cả một tương lai, một con đường đã được vạch sẵn, sáng chói và đầy hứa hẹn. Nhưng giờ đây, nó lại giống như một gánh nặng, một sợi xích vô hình đang cố kéo cô rời xa khỏi những điều quý giá nhất mà cô đã tìm thấy ở Hà Nội.
"Liệu mình có đang sai lầm?" Ngân thì thầm, giọng nói khản đặc vì những suy nghĩ đã giày vò cô suốt đêm. "Hay đây là lúc mình phải dũng cảm?" Cô đứng dậy, bước chân nhẹ bẫng trên nền gỗ lạnh, đi lại quanh phòng. Mùi nước xả vải trên bộ quần áo cô vừa gấp gọn, mùi sách cũ từ chồng sách trên bàn, và thoang thoảng mùi tinh dầu thư giãn mà mẹ cô vẫn thường đốt. Tất cả những mùi hương quen thuộc ấy bỗng trở thành những sợi dây vô hình níu giữ cô lại, nhắc nhở cô về một cuộc sống bình yên, về một mái ấm, và về một tình yêu đang dần nảy nở.
Cô nhìn vào gương, khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi. Đôi mắt sâu và trầm của cô, thường ngày vẫn mang vẻ thờ ơ, nay lại ánh lên một sự quyết tâm mãnh liệt, xen lẫn nỗi sợ hãi. Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với một quyết định lớn, nỗi sợ hãi khi phải từ bỏ những điều đã gắn bó, nhưng cũng là nỗi sợ hãi khi phải hối tiếc về sau.
Ngân đưa tay chạm vào chiếc điện thoại, ngón cái lướt nhẹ trên màn hình. Số của Minh hiện lên mờ ảo qua lớp kính. Trái tim cô lại đập dồn dập, mạnh mẽ như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô có nên gọi không? Cô nên nói gì? Liệu anh có hiểu? Liệu anh có còn muốn nghe cô nói sau tất cả những im lặng, những khoảng cách mà cô đã tạo ra?
Một cơn gió lạnh lùa qua khe cửa, khiến tấm rèm cửa khẽ bay. Cái rét đầu đông đã bắt đầu thấm sâu, mang theo một chút ẩm ướt của những cơn mưa phùn dai dẳng. Ngân rùng mình. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt xương tủy len lỏi vào phổi, nhưng đồng thời, một sự bình tĩnh kỳ lạ cũng tràn ngập trong cô.
Không. Cô không thể gọi. Cô cần nhìn thấy anh, cần cảm nhận sự hiện diện của anh, cần đối diện với anh để nói ra tất cả. Những điều chưa nói. Những cảm xúc đã bị nén chặt quá lâu. Cô không thể để chúng tan biến như hơi thở hóa khói trong cái lạnh khắc nghiệt này.
Với một sự dứt khoát chưa từng có, Ngân đặt điện thoại xuống, không gọi. Thay vào đó, cô mở tủ quần áo, chọn một chiếc áo khoác dày, màu xám tro, và chiếc khăn len của Minh quàng nhẹ lên cổ. Hơi ấm từ chiếc khăn, dẫu đã cũ, vẫn phả vào da thịt cô, mang theo một mùi hương quen thuộc, thoang thoảng mùi gỗ và chút hương đất. Nó không phải là mùi hoa sữa, nhưng lại gợi cho cô nhớ về những mùa đông Hà Nội, về những buổi chiều tan học cùng đi bộ, về những câu chuyện không đầu không cuối.
Cô nắm chặt tay, cảm nhận sự run rẩy nhẹ nơi đầu ngón tay. Đó không phải là sợ hãi nữa, mà là sự háo hức, là một quyết tâm được giải thoát. Cô phải làm điều này. Không phải vì ai khác, mà là vì chính cô, vì hạnh phúc mà cô đã tìm thấy, và vì những điều cô không muốn hối tiếc về sau. Ngân mở cửa phòng, một làn gió lạnh ùa vào, nhưng cô không còn rùng mình nữa. Bước chân cô vững vàng hơn bao giờ hết khi cô rời khỏi căn hộ, tiến ra phố, nơi những giọt mưa phùn vẫn đang lất phất giăng mắc. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng để bước đi.
***
Quán Cà phê "Hoa Sữa" nằm khuất trong một con ngõ nhỏ yên tĩnh, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt đã bạc màu theo thời gian, nhưng vẫn giữ được nét thanh lịch của một ngôi nhà ống cổ kính. Cánh cửa gỗ kính cũ kỹ khẽ hé mở, để lộ không gian ấm cúng bên trong với ánh đèn vàng dịu, những chiếc bàn ghế gỗ mộc mạc và kệ sách đầy ắp. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, hòa cùng tiếng lách cách của ly tách, tiếng pha chế cà phê, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu tâm hồn.
Ngân đẩy nhẹ cánh cửa, mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò ùa vào mũi, mang theo một cảm giác an yên đến lạ. Cô nhìn thấy Mai Chi đang ngồi ở góc quen thuộc, cạnh ô cửa sổ nhỏ nhìn ra con hẻm. Mai Chi, với mái tóc cắt ngắn ngang vai đầy cá tính, đang lướt điện thoại, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà gừng nóng. Khi thấy Ngân bước vào, đôi mắt sắc sảo của Mai Chi sáng lên vẻ lo lắng, nhưng cũng đầy sự thấu hiểu.
"Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?" Mai Chi đặt tách trà xuống, kéo ghế ra hiệu cho Ngân ngồi. Câu nói quen thuộc ấy, hôm nay Ngân không còn cảm thấy khó chịu, mà lại thấy như một sự an ủi.
Ngân ngồi xuống, cởi chiếc áo khoác dày, để lộ chiếc khăn len màu xanh xám. Cô gọi một tách cà phê sữa nóng, cảm nhận hơi ấm từ chiếc cốc lan tỏa vào lòng bàn tay lạnh buốt. Cô nhìn Mai Chi, ánh mắt kiên định xen lẫn chút mệt mỏi. "Tao... nhận được email rồi, Chi."
Mai Chi hiểu ngay. Cô ấy đã biết về "cơ hội ngàn vàng" của Ngân từ lâu. "Cái học bổng Singapore ấy hả?" Mai Chi hỏi, giọng nhỏ dần, đầy vẻ thăm dò.
Ngân gật đầu. "Ừ. Hai tuần nữa là hết hạn xác nhận." Cô hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình căng cứng. "Và tao... tao đã quyết định rồi."
Mai Chi im lặng, chờ đợi. Cô không vội vàng thúc ép Ngân, bởi cô biết, đây là một quyết định trọng đại, không thể nói ra một cách dễ dàng. Cô nắm lấy tay Ngân, truyền cho cô chút hơi ấm và sự động viên thầm lặng.
"Tao... tao nghĩ là tao sẽ không đi." Ngân nói, giọng cô nhỏ đến mức gần như thì thầm, nhưng lại rất rõ ràng và dứt khoát. Cô nhìn thẳng vào mắt Mai Chi, như muốn tìm kiếm sự xác nhận, sự ủng hộ.
Mai Chi ngạc nhiên đến mức không nói nên lời. Đôi mắt cô ấy mở to, thể hiện sự bất ngờ tột độ. "Mày... mày chắc chứ, Ngân? Đây là cơ hội lớn mà! Mày đã cố gắng bao nhiêu năm cho nó. Bố mẹ mày... sẽ rất thất vọng đấy."
Ngân cúi đầu, miết nhẹ vành tách cà phê. "Tao biết. Tao biết chứ. Nhưng... tao không muốn hối tiếc." Cô ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn đang rơi tí tách trên mái hiên. "Mẹ tao nói, hạnh phúc của tao là trên hết. Và... tao đã nhận ra, hạnh phúc của tao không phải là Singapore, không phải là một chức vụ cao hay một tấm bằng danh giá."
Mai Chi nhìn Ngân, ánh mắt dần chuyển từ ngạc nhiên sang thấu hiểu. Cô ấy biết Ngân đang nói về điều gì. "Về Minh ấy hả?" Mai Chi hỏi, giọng nhẹ nhàng hơn.
Ngân khẽ gật đầu, một nụ cười yếu ớt nở trên môi. "Tao... không thể rời Hà Nội khi trong lòng vẫn còn nhiều điều chưa nói. Khi tao vẫn còn... yêu cậu ấy nhiều đến thế." Lần đầu tiên, Ngân nói ra lời yêu một cách rõ ràng như vậy, không phải chỉ là suy nghĩ trong đầu, mà là thành lời, trước mặt người bạn thân nhất. Giọng cô run rẩy, nhưng lại chứa đựng một sự giải thoát kỳ lạ. "Tao sợ hối tiếc. Sợ rằng nếu tao đi, tao sẽ mất tất cả. Mất Hà Nội, mất cậu ấy, mất đi cả chính mình."
Mai Chi thở phào nhẹ nhõm, rồi khẽ cười. "Cuối cùng mày cũng chịu nói ra rồi. Tao cứ nghĩ mày sẽ ôm nó đến già cơ đấy." Cô ấy nắm chặt tay Ngân hơn. "Tao ủng hộ mày. Mày đã nghĩ kỹ chưa? Về Minh ấy, mày sẽ làm gì?"
"Tao sẽ đi tìm cậu ấy." Ngân nói, ánh mắt kiên định. "Tao sẽ nói cho cậu ấy biết tất cả. Dù kết quả có thế nào, tao cũng muốn đối diện."
"Được. Tốt lắm." Mai Chi vỗ nhẹ vào tay Ngân. "Mày dũng cảm lắm, Ngân ạ. Tao luôn ở bên cạnh mày."
Ngân cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa từ tay Mai Chi, thấm vào trái tim cô. Cảm giác cô đơn, sợ hãi đã vơi đi rất nhiều. "Cảm ơn mày, Chi."
Họ ngồi thêm một lúc, trò chuyện về những chuyện vụn vặt, nhưng trong lòng Ngân, một kế hoạch đã được hình thành. Chiều đã ngả, ánh sáng vàng dịu trong quán cà phê bắt đầu nhường chỗ cho bóng tối. Ngân nhấp cạn tách cà phê, cảm nhận vị đắng nhẹ còn vương vấn trên đầu lưỡi, hòa quyện với vị ngọt của sữa. Cô đứng dậy, khoác lại áo. "Tao đi đây."
"Mày đi đâu?" Mai Chi hỏi.
"Đi tìm cậu ấy." Ngân nói, rồi quay người bước ra khỏi quán. Mùi hoa sữa thoang thoảng từ cây bên đường đã bắt đầu nồng nàn hơn khi chiều về, như một lời mời gọi, một lời hứa hẹn cho một đêm đông đầy định mệnh. Ngân hít căng lồng ngực, cảm nhận cái se lạnh của gió, và bước chân cô trở nên nhanh nhẹn hơn, hướng về nơi mà cô nghĩ rằng Minh sẽ có mặt.
***
Hoàng Minh đang cặm cụi trong văn phòng khoa, ánh đèn điện trắng xóa hắt lên khuôn mặt anh vẻ mệt mỏi. Xung quanh, những chồng tài liệu, sách vở chất cao, giấy tờ bay lả tả trên bàn. Tiếng chuông báo giờ tan ca vang lên từ xa, tiếng sinh viên trò chuyện rộn rã từ các hành lang vọng lại, nhưng dường như không thể lọt vào tai anh. Anh đang cố gắng hoàn thiện bản báo cáo thí nghiệm cuối kỳ, nhưng tâm trí anh lại như một mảnh ghép bị thiếu, cứ mãi hướng về một nơi khác, về một người khác.
Mấy ngày nay, Ngân vẫn cứ xa cách lạ thường. Cô ít nói hơn, ít nhìn anh hơn, và ánh mắt cô luôn mang một vẻ đăm chiêu, khó hiểu. Anh cảm thấy một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa hai người, một bức tường lạnh lẽo được dựng lên từ những điều chưa nói, từ những hiểu lầm không tên. Anh đã cố gắng bắt chuyện, cố gắng thăm dò, nhưng cô luôn lảng tránh, hoặc chỉ trả lời qua loa bằng những câu nói ngắn gọn, súc tích, không một chút cảm xúc. Minh biết cô có chuyện, anh cảm nhận được sự bất an trong cô, nhưng anh không biết phải làm gì, phải bắt đầu từ đâu. Sự tự ti về xuất thân, về hoàn cảnh của mình lại dấy lên trong anh, khiến anh càng thêm ngập ngừng, rụt rè.
"Cô ấy đang nghĩ gì? Mình phải làm sao đây?" Minh độc thoại nội tâm, tay anh vẫn lướt trên bàn phím, nhưng mắt thì lại dán chặt vào khoảng không trước mặt. Anh sợ. Sợ rằng cô sẽ rời xa anh, sợ rằng mối quan hệ mong manh này sẽ tan vỡ dưới áp lực của cuộc sống, của tương lai. Anh đã từng trải qua cảm giác đó một lần, khi cô lảng tránh anh sau lời tỏ tình của anh. Dù sau đó cô đã ở lại, nhưng vết sẹo của sự từ chối, của nỗi sợ hãi vẫn còn hằn sâu trong tâm trí anh.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn anh rung lên nhè nhẹ. Minh giật mình, một cảm giác bất an len lỏi. Anh cầm điện thoại lên, màn hình hiện lên một số lạ. Anh do dự một lát, rồi mở tin nhắn.
Dòng tin nhắn hiện ra, ngắn gọn nhưng lại có sức công phá khủng khiếp, khiến tim anh như ngừng đập.
"Minh, tối nay mình có thể gặp nhau không? Ở Hồ Gươm, chỗ cũ."
Không có tên người gửi, nhưng Minh biết đó là ai. Chỉ có cô mới dùng cách xưng hô "mình" với anh một cách nhẹ nhàng và xa cách đến thế. Chỉ có cô mới biết "chỗ cũ" mà anh và cô thường gặp nhau ở Hồ Gươm.
Bất ngờ. Lo lắng. Hạnh phúc. Tất cả những cảm xúc ấy cùng lúc trào dâng trong anh, khiến tay anh run nhẹ, suýt đánh rơi điện thoại. Anh đọc lại tin nhắn, đọc đi đọc lại nhiều lần, như muốn xác nhận rằng mình không nhìn nhầm. Tin nhắn này, vào thời điểm này, giống như một tia sáng le lói giữa màn đêm u tối của những ngày qua.
"Cô ấy... muốn gặp mình?" Minh thì thầm, giọng anh khản đặc. Anh vội vàng đứng dậy, lật đật cất tài liệu vào cặp. Những lo lắng, những băn khoăn về bản báo cáo bỗng chốc tan biến. Giờ đây, chỉ còn một điều duy nhất trong tâm trí anh: gặp Ngân.
Anh khoác vội chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, rồi vội vã bước ra khỏi văn phòng khoa. Tiếng gió lạnh lùa qua hành lang trống trải, mang theo hơi ẩm của đêm đông. Anh không biết cô muốn nói gì, không biết cuộc gặp này sẽ dẫn đến điều gì. Nhưng anh biết, anh phải đến. Anh phải đối diện với cô, đối diện với những điều chưa nói. Bước chân anh nhanh hơn, vội vã hơn, hướng về phía Hồ Gươm, nơi những chiếc đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, lấp lánh như những vì sao trên nền trời chạng vạng.
***
Hoàng hôn buông xuống Hồ Gươm, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những tia nắng cuối cùng của ngày đông yếu ớt còn vương lại trên mặt hồ lăn tăn gợn sóng, phản chiếu sắc vàng cam rực rỡ, tạo nên một khung cảnh vừa tráng lệ vừa tĩnh lặng. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo cái se lạnh đặc trưng của Hà Nội, khiến những hàng cây cổ thụ dọc bờ hồ khẽ rì rào. Và lẫn trong hơi gió ấy, là mùi hoa sữa cuối mùa, không còn nồng nàn đến mức gay gắt như những đêm đầu đông, mà chỉ còn thoang thoảng, dịu nhẹ, như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm đã qua, và cả những điều sắp đến.
Minh đến Hồ Gươm, đôi mắt anh đảo quanh, tìm kiếm. Anh đi dọc theo con đường ven hồ, bước chân anh chậm lại, tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Anh nhìn những hàng cây, những chiếc ghế đá quen thuộc, những cặp đôi đang tay trong tay đi dạo. Anh vẫn nhớ như in cái ngày đầu tiên anh và Ngân cùng nhau ngồi ở đây, cùng ngắm Tháp Rùa, cùng chia sẻ những ước mơ, những bỡ ngỡ của tuổi sinh viên.
Rồi anh thấy cô.
Lê Ngân đang đứng tựa vào gốc cây cổ thụ lớn, bóng dáng mảnh mai của cô in rõ trên nền trời hoàng hôn đỏ rực. Cô khoác chiếc áo khoác màu xám tro, chiếc khăn len xanh xám quàng hờ trên cổ, mái tóc đen dài khẽ bay trong gió. Cô không nhìn về phía anh, mà ánh mắt cô hướng về phía mặt hồ, nơi Tháp Rùa hiện lên mờ ảo trong ánh chiều tà. Vẻ mặt cô trầm tĩnh, nhưng lại ẩn chứa một nỗi niềm sâu sắc, một sự chất chứa đến nghẹt thở.
Minh bước chậm rãi về phía Ngân. Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự lo lắng, vì những câu hỏi không lời đang xoáy sâu trong tâm trí. Anh không biết cô đã chờ anh bao lâu, không biết cô đến đây để nói gì. Nhưng anh biết, giây phút này, chính là khoảnh khắc mà anh đã chờ đợi, và cũng là khoảnh khắc mà anh sợ hãi nhất.
Ngân nghe thấy tiếng bước chân, cô quay đầu lại. Ánh mắt cô chạm vào ánh mắt anh.
Cả hai đứng lặng trong khoảnh khắc. Không gian xung quanh dường như ngưng đọng. Tiếng chim hót líu lo từ xa, tiếng còi xe từ phía phố vọng lại, tiếng gió heo may lướt qua những tán cây, tất cả đều trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại hai người, và ánh mắt giao nhau.
Ánh mắt của Ngân, thường ngày vẫn trầm tĩnh và có chút lạnh lùng, nay lại ánh lên một vẻ kiên định, xen lẫn một chút bối rối. Cô đã chuẩn bị cho cuộc gặp này, đã tự nhủ phải dũng cảm, phải đối diện. Nhưng khi nhìn thấy Minh, nhìn thấy vẻ lo lắng, bối rối trong đôi mắt anh, trái tim cô vẫn không khỏi run lên.
"Ngân..." Minh khẽ gọi, giọng anh nhỏ đến mức gần như thì thầm, ngập ngừng, như sợ rằng một lời nói to hơn sẽ phá vỡ sự mong manh của khoảnh khắc này.
Ngân không nói gì. Cô chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi anh. Trong ánh mắt ấy, chứa đựng quá nhiều điều chưa nói, quá nhiều cảm xúc đã bị kìm nén bấy lâu. Nỗi nhớ, sự hối hận, tình yêu, và cả sự sợ hãi. Tất cả đều hiện hữu rõ ràng, như những tầng mây đang chồng chất trên nền trời hoàng hôn.
Minh bước đến gần hơn, khoảng cách giữa hai người dần được rút ngắn. Ngân đứng thẳng người, hai tay cô đan vào nhau, siết chặt. Cô đã không còn trốn tránh nữa. Cô đã sẵn sàng. Khi Minh đến sát bên, cô khẽ ngẩng đầu, ánh mắt trực diện nhìn anh, không một chút né tránh. Gương mặt cô vẫn đăm chiêu, nhưng đã không còn vẻ mệt mỏi. Thay vào đó, là một sự quyết tâm lạ thường.
Mùi hoa sữa cuối mùa, giờ đây đã trở nên nồng nàn hơn, bao trùm lấy không gian. Nó như một sợi dây vô hình, kết nối hai trái tim đang loạn nhịp. Đêm đông quyết định đã đến. Và cuộc gặp gỡ này, chính là khởi đầu cho tất cả những điều chưa nói, cho một cuộc đối thoại chứa đựng quá nhiều cảm xúc và những quyết định quan trọng sẽ diễn ra ở chương tiếp theo.