Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 214

Lời Nói Giữa Gió Hồ Gươm

1870 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 213, bắt đầu cuộc đối thoại căng thẳng giữa Hoàng Minh và Lê Ngân.,Lê Ngân chính thức đề cập đến 'cơ hội lớn' (học bổng/công việc) yêu cầu cô rời Hà Nội, đưa xung đột ngoại cảnh vào trực diện mối quan hệ.,Khắc họa sâu sắc sự đấu tranh nội tâm của cả Hoàng Minh và Lê Ngân khi họ đối diện với lựa chọn lớn này.,Thúc đẩy xung đột trong mối quan hệ lên một nấc thang mới, tạo ra sự xa cách hoặc hiểu lầm tiềm ẩn, phù hợp với giai đoạn 'rising_action' của Arc 4.,Duy trì không khí trầm lắng, lãng mạn nhưng đầy u hoài, nhấn mạnh 'đêm đông quyết định' đang đến gần.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân
Mood: Tense, emotional, melancholic, poignant, unresolved.
Kết chương: [object Object]

Mùi hoa sữa cuối mùa, giờ đây đã trở nên nồng nàn hơn, bao trùm lấy không gian. Nó như một sợi dây vô hình, kết nối hai trái tim đang loạn nhịp. Đêm đông quyết định đã đến. Và cuộc gặp gỡ này, chính là khởi đầu cho tất cả những điều chưa nói, cho một cuộc đối thoại chứa đựng quá nhiều cảm xúc và những quyết định quan trọng sẽ diễn ra ở chương tiếp theo.

***

Gió Hồ Gươm lùa qua, mang theo hơi lạnh ẩm ướt đặc trưng của những đêm đông Hà Nội. Không khí mờ ảo dưới ánh đèn đường, hắt bóng những hàng cây cổ thụ già nua xuống mặt hồ gợn sóng lăn tăn. Tiếng sóng vỗ khẽ vào bờ, tiếng chuông chùa từ xa vọng lại, lẫn vào đó là tiếng còi xe yếu ớt từ phía phố cổ và tiếng cười nói của vài người đi dạo đêm muộn. Tất cả tạo nên một bản hòa âm trầm lắng, như đang kể một câu chuyện cổ xưa, mà giờ đây, Minh và Ngân đang là những nhân vật chính trong một đoạn cao trào đầy bâng khuâng.

Minh đứng đối diện Ngân, khoảng cách giữa họ chỉ chừng một sải tay, nhưng dường như lại là một vực thẳm vô hình. Ánh mắt anh không rời khỏi cô, cố gắng dò tìm điều gì đó trong đôi mắt sâu thẳm của Ngân. Cô ấy đã không còn là cô sinh viên rụt rè ngày nào, nhưng vẻ trầm tĩnh trên gương mặt cô vẫn mang một sức hút đặc biệt. Chiếc áo khoác màu xám tro ôm lấy dáng người mảnh mai, chiếc khăn len xanh xám quàng hờ trên cổ, mái tóc đen dài khẽ bay trong gió như những dải lụa mềm mại. Nàng Ngân của anh, giờ đây trông có vẻ kiên định, nhưng ẩn sâu trong đó, Minh cảm nhận được một nỗi niềm khó tả, một sự chất chứa nặng nề.

“Ngân…” Minh khẽ gọi, giọng anh nhỏ đến mức gần như thì thầm, ngập ngừng, như sợ rằng một lời nói to hơn sẽ phá vỡ sự mong manh của khoảnh khắc này. Anh muốn nói nhiều hơn, muốn hỏi cô có ổn không, muốn biết vì sao cô lại gọi anh ra đây vào cái giờ này, nhưng cổ họng anh khô khốc, những lời lẽ cứ mắc kẹt lại. Anh chỉ cảm thấy trái tim mình đập thình thịch, một dự cảm chẳng lành len lỏi trong tâm trí, lạnh hơn cả cái gió hồ đang thổi.

Ngân không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi anh. Trong đôi mắt ấy, Minh thấy sự phức tạp đến lạ lùng – nỗi nhớ, sự hối hận, tình yêu, và cả sự sợ hãi. Tất cả đều hiện hữu rõ ràng, như những tầng mây đang chồng chất trên nền trời hoàng hôn vừa tắt. Anh đã đến sát bên, cô vẫn đứng thẳng người, hai tay đan vào nhau siết chặt trước ngực, như đang cố gắng tự trấn an bản thân, hay giữ chặt một điều gì đó quý giá sắp phải rời xa. Cô ngẩng đầu, ánh mắt trực diện nhìn anh, không một chút né tránh. Gương mặt cô vẫn đăm chiêu, nhưng đã không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là một sự quyết tâm lạ thường.

“Minh này…” Ngân cuối cùng cũng cất tiếng, giọng cô trầm hơn thường lệ, và Minh nghe thấy một chút run rẩy rất khẽ trong đó. “Em có chuyện muốn nói với anh.”

Tim Minh thắt lại. “Có chuyện gì vậy, Ngân?” Anh hỏi, giọng mình cũng lạc đi. Anh biết rồi. Cái dự cảm xấu mà anh mang theo suốt từ lúc nhận được tin nhắn của cô, giờ đây nó đang thành hình. Anh nhìn cô, ánh mắt cầu xin cô đừng nói điều mà anh đang nghĩ.

Ngân hít một hơi thật sâu, lồng ngực cô khẽ nhấp nhô dưới lớp áo khoác. Cô nhìn thẳng vào mắt Minh, như muốn anh cảm nhận được toàn bộ sự giằng xé bên trong mình. Mùi hoa sữa cuối mùa bỗng trở nên nồng nàn hơn, quấn quýt quanh họ, như muốn níu giữ khoảnh khắc này lại, không cho thời gian trôi đi.

“Em… em vừa nhận được thông báo chính thức về học bổng du học.” Ngân nói, từng chữ như được tách ra khỏi nhau, rơi vào không gian tĩnh lặng, nghe rõ mồn một. “Nó… rất tốt cho tương lai của em.”

Cả người Minh như chết lặng. Học bổng du học. Hai từ đó như một tảng đá lớn đè nặng lên lồng ngực anh, khiến anh khó thở. Anh đã linh cảm thấy điều gì đó không ổn, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ nó lại lớn đến vậy. Du học… điều đó có nghĩa là cô sẽ rời xa anh, rời xa Hà Nội, rời xa tất cả những gì họ đã cùng nhau xây dựng. Đầu óc anh trống rỗng, mọi suy nghĩ đều tan biến, chỉ còn lại một cảm giác sợ hãi lạnh lẽo bao trùm.

“Học bổng…?” Minh lắp bắp, giọng anh khô khốc, “Du học…?”

Ngân vẫn nhìn anh, ánh mắt cô không một chút dao động, nhưng Minh nhận ra một tia dò xét, một chút mong chờ, hay là cả thất vọng, đang lướt qua trong đó. “Đúng vậy. Em… em phải rời Hà Nội, có thể là một thời gian dài.”

Lời nói của Ngân như một nhát dao cứa thẳng vào trái tim Minh. Anh cảm thấy máu trong người mình như ngừng chảy. Hà Nội, nơi đã gắn kết họ, nơi chứng kiến tình yêu đầu đời của họ, giờ đây lại có thể là nơi chia cắt họ. Anh không thể chấp nhận điều đó. Không thể.

“Nhưng… nhưng mà… Ngân…” Minh cố gắng tìm lời, đầu óc anh quay cuồng. Anh muốn níu giữ cô, muốn cô ở lại bên anh. Anh muốn nói rằng anh yêu cô, rằng anh không thể sống thiếu cô. Nhưng rồi, tất cả những lời lẽ đó lại nghẹn lại ở cổ họng. Một cảm giác tự ti len lỏi. Anh là ai mà dám níu giữ cô? Anh là một chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa Hà Nội rộng lớn, còn cô là Lê Ngân, cô gái Hà Nội tinh tế, sâu sắc, với một tương lai rộng mở phía trước. Liệu anh có đủ sức giữ cô lại? Liệu anh có xứng đáng để cô từ bỏ cơ hội lớn như vậy?

“Anh… anh không muốn em đi.” Cuối cùng, Minh chỉ có thể thốt ra được những lời yếu ớt đó, giọng anh lạc đi, gần như là một lời cầu xin. Nỗi sợ hãi mất mát bủa vây anh, nó lớn hơn tất cả những tự ti, tất cả những lời chưa nói. Anh không thể tưởng tượng được cuộc sống của mình sẽ ra sao nếu thiếu vắng cô.

Ánh mắt Ngân khẽ chớp, một thoáng thất vọng hiện rõ. Cô đã mong đợi một điều gì đó mạnh mẽ hơn từ anh. Một lời hứa, một sự khẳng định, một lý do để cô có thể bám víu vào, để cô có thể đấu tranh với chính mình. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là nỗi sợ hãi yếu ớt, là sự ngập ngừng quen thuộc của anh. Trái tim cô khẽ nhói lên, một sự cô đơn lạnh lẽo bao trùm lấy cô giữa đêm đông Hồ Gươm.

Cô quay mặt đi, ánh mắt hướng ra mặt hồ, nơi ánh đèn đường phản chiếu lung linh, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền nước đen. Bóng dáng Tháp Rùa hiện lên mờ ảo, như một chứng nhân im lặng cho cuộc đối thoại đầy giằng xé này. Gió hồ vẫn thổi, cuốn theo mùi hoa sữa thoang thoảng, mang theo nỗi u hoài của một mùa hoa sắp tàn.

“…Em hiểu rồi.” Ngân nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sự kiên quyết lạnh lùng, như thể cô đã tự mình đưa ra một quyết định, không cần đến anh. Cô không quay lại nhìn Minh, để anh không thể đọc được những cảm xúc đang giằng xé trong đôi mắt mình. Nước mắt không chảy, nhưng trái tim cô đang rỉ máu. Cô đã đặt cược một phần hy vọng vào khoảnh khắc này, hy vọng Minh sẽ cho cô một lý do đủ lớn để cô có thể dũng cảm đối mặt với cơ hội đang rộng mở kia. Nhưng anh đã không làm được. Hoặc có thể, anh không muốn làm.

Minh đứng lặng, nhìn bóng lưng Ngân quay đi. “Em hiểu rồi” – ba tiếng đó như một bản án, đánh thẳng vào tâm trí anh. Anh cảm thấy có lỗi, cảm thấy bất lực, cảm thấy mình thật vô dụng. Anh muốn chạy đến ôm lấy cô, muốn nói với cô rằng anh yêu cô nhiều hơn bất cứ điều gì trên đời, rằng anh sẽ làm tất cả để cô ở lại. Nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống đất, những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Anh sợ. Sợ rằng lời nói của mình sẽ trở thành gánh nặng cho cô, sợ rằng anh không đủ sức để giữ cô lại, sợ rằng anh sẽ làm cô hối hận nếu cô ở lại vì anh.

Cái rét ngọt của Hà Nội đêm đông bỗng trở nên cắt da cắt thịt. Hơi thở anh hóa thành khói trắng, tan biến vào không trung lạnh lẽo. Anh nhìn Hồ Gươm, nhìn những hàng cây cổ thụ, nhìn những ánh đèn lung linh, tất cả đều trở nên mờ nhạt, như được bao phủ bởi một màn sương mờ của nỗi buồn. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn đâu đó, nhưng giờ đây nó không còn nồng nàn lãng mạn nữa, mà chỉ còn là một nỗi niềm u hoài, một lời nhắc nhở về những điều đang dần lụi tàn.

Khoảng cách giữa hai người, tưởng chừng chỉ là vài bước chân, nhưng giờ đây lại trở nên xa vời vợi. Ngân vẫn đứng đó, bóng lưng mảnh mai tựa vào màn đêm, như một bức tượng trầm mặc. Minh vẫn đứng đó, bất động, như một cái cây khô héo giữa mùa đông. Cuộc đối thoại không đi đến hồi kết, chỉ là một sự bắt đầu cho những căng thẳng và giằng xé sắp tới. Đây chưa phải là đỉnh điểm của đêm đông quyết định, mà chỉ là khởi đầu của một vết rạn nứt sâu hơn, một hiểu lầm lớn có thể xảy ra trong tương lai. Anh đã không thể nói ra điều cô mong đợi, và cô đã chấp nhận sự thật đó một cách đầy cay đắng. Tiếng gió Hồ Gươm vẫn thổi, mang theo những lời chưa nói, những cảm xúc bị nén chặt, và cả một tương lai mịt mờ phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ