Cái rét ngọt của Hà Nội đêm đông bỗng trở nên cắt da cắt thịt. Hơi thở Minh hóa thành khói trắng, tan biến vào không trung lạnh lẽo. Anh đứng lặng, nhìn bóng lưng Ngân quay đi, từng bước chân của cô lùi dần vào màn đêm, nhỏ lại rồi khuất hẳn. “Em hiểu rồi” – ba tiếng đó như một bản án, đánh thẳng vào tâm trí anh, dội lại không ngừng, vang vọng trong khoảng trống mà cô vừa để lại. Anh cảm thấy có lỗi, cảm thấy bất lực, cảm thấy mình thật vô dụng.
Anh muốn chạy đến ôm lấy cô, muốn nói với cô rằng anh yêu cô nhiều hơn bất cứ điều gì trên đời, rằng anh sẽ làm tất cả để cô ở lại. Anh muốn thét lên rằng anh sẽ cố gắng, sẽ nỗ lực, sẽ chứng minh cho cô thấy anh xứng đáng để cô trao gửi niềm tin. Nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống đất, những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng, hóa thành những cục đá tảng vô hình. Anh sợ. Sợ rằng lời nói của mình sẽ trở thành gánh nặng cho cô, sợ rằng anh không đủ sức để giữ cô lại, sợ rằng anh sẽ làm cô hối hận nếu cô ở lại vì anh. Sự tự ti, vốn đã là một phần bẩm sinh trong con người chàng trai tỉnh lẻ này, giờ đây lại càng bóp nghẹt anh, khiến anh chìm sâu vào một hố đen của nỗi hoài nghi và hối tiếc.
Anh nhìn Hồ Gươm, mặt hồ đêm đen tĩnh lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu những vì sao lấp lánh và ánh đèn đường vàng vọt. Bóng dáng Tháp Rùa hiện lên mờ ảo, uy nghi giữa làn sương mỏng như lụa. Những hàng cây cổ thụ dọc bờ hồ, với những tán lá khẳng khiu vươn mình vào đêm tối, dường như cũng đang cúi đầu trong sự u hoài, lắng nghe tiếng gió hồ thổi vi vu, mang theo những lời thì thầm của một mối tình đang đứng trước bờ vực. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn và buồn bã, như một nhịp điệu chậm rãi cho bản nhạc buồn đang vang lên trong lòng anh.
Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn đâu đó, nồng nàn đến mức ngột ngạt. Hồi ức về những buổi chiều tan học cùng nhau, những lần trú mưa dưới mái hiên cũ, những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng, tất cả đều ùa về, rõ nét như vừa xảy ra hôm qua. Mùi hương ấy, từng là sợi dây kết nối vô hình, là chất xúc tác cho những rung động đầu đời, giờ đây lại trở thành một nhát dao cứa vào trái tim anh, nhắc nhở anh về những điều đang dần lụi tàn, về một tương lai mịt mờ phía trước không có Ngân. Nỗi cô đơn lạnh lẽo bao trùm lấy anh, khiến anh co rúm lại giữa không gian rộng lớn của Hà Nội đêm đông.
Anh đứng đó, bất động, như một cái cây khô héo giữa mùa đông khắc nghiệt. Thời gian dường như ngừng trôi. Từng khoảnh khắc trôi qua đều là sự giày vò. Anh tự hỏi, tại sao anh lại không thể nói ra? Tại sao anh lại yếu đuối đến vậy? Ngân đã cho anh một cơ hội, một tia hy vọng để níu kéo, nhưng anh đã đánh mất nó. Ánh mắt thất vọng của cô ấy, cái quay lưng dứt khoát của cô ấy, tất cả đều là bằng chứng cho sự thất bại của anh. Anh hối hận. Hối hận đến tận cùng. Những lời yêu thương, những lời hứa hẹn, những khát khao được ở bên cô, tất cả đều chỉ nằm gọn trong suy nghĩ, không thể thoát ra khỏi lồng ngực đang quặn thắt.
Bỗng, một cơn gió mạnh thổi qua, làm chiếc áo khoác mỏng của anh bay phần phật. Cái lạnh thấu xương kéo anh về thực tại. Anh không thể đứng mãi ở đây. Anh cần phải làm gì đó. Nhưng làm gì đây? Trở về phòng trọ và chìm trong sự tuyệt vọng? Hay tìm một nơi nào đó để trốn tránh? Trong đầu anh hiện lên hình ảnh quán cà phê sách, nơi anh và Anh Khoa làm thêm. Đó là một nơi quen thuộc, ấm cúng, một nơi anh luôn tìm thấy sự bình yên giữa những bộn bề của cuộc sống. Có lẽ, Anh Khoa có thể giúp anh tìm ra lối thoát.
Minh bước đi, từng bước chân nặng nề, như thể anh đang kéo lê cả một tảng đá. Mỗi bước đi là một sự đấu tranh với chính mình, với nỗi sợ hãi và sự hối tiếc đang gặm nhấm. Con đường ven Hồ Gươm đêm khuya vắng vẻ, chỉ còn lại ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu xuống những vũng nước đọng sau cơn mưa phùn ban chiều. Tiếng gió rít qua những hàng cây, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã, đồng điệu với tâm trạng của anh. Hà Nội, nơi từng là biểu tượng của hy vọng và tình yêu, giờ đây lại trở thành một không gian rộng lớn và lạnh lẽo, nhấn chìm anh trong sự cô đơn và tuyệt vọng. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, trở lại khoảnh khắc Ngân nói về cơ hội, để anh có thể nói ra tất cả những điều anh đã giữ kín bấy lâu nay. Nhưng thời gian không quay lại, và những lời chưa nói đã trở thành một gánh nặng không thể gỡ bỏ.
Anh Khoa, người anh lớn luôn trầm tĩnh và thấu hiểu, có lẽ là người duy nhất anh có thể tìm đến lúc này. Anh cần một lời khuyên, một tia sáng dẫn lối trong màn đêm mịt mờ của tâm hồn. Anh cần ai đó để lắng nghe, để chia sẻ gánh nặng đang đè nặng lên vai anh. Với ý nghĩ đó, Minh cố gắng bước nhanh hơn, mặc cho đôi chân mỏi nhừ và trái tim đau nhói. Anh biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng anh không thể từ bỏ. Anh không thể từ bỏ Ngân.
***
Hoàng Minh bước vào quán cà phê sách, nơi anh vẫn thường làm thêm mỗi tối. Cánh cửa gỗ nặng nề khẽ kêu kẽo kẹt, phá vỡ sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối bên trong. Quán đã vắng khách, chỉ còn lác đác vài ánh đèn vàng dịu hắt ra từ những chiếc đèn lồng treo cao và đèn dây quấn quanh kệ sách. Ánh sáng ấm áp này, cùng với mùi cà phê rang xay thơm lừng và mùi sách cũ phảng phất, thường ngày sẽ mang lại cho anh một cảm giác bình yên đến lạ. Nhưng đêm nay, chúng chỉ càng làm nổi bật lên nỗi lạnh lẽo và trống rỗng trong lòng anh.
Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, như một bản tình ca buồn, lại càng khiến tâm trạng anh thêm chùng xuống. Anh Khoa, người anh lớn trầm tĩnh, đeo kính, mái tóc hơi dài, đang cặm cụi dọn dẹp quầy pha chế, tiếng ly tách lách cách khẽ khàng. Khuôn mặt Anh Khoa vẫn điềm đạm, nhưng ánh mắt anh ấy chợt dừng lại trên Minh, lộ rõ vẻ quan tâm.
Hoàng Minh tìm một góc khuất, nơi có một bộ bàn ghế gỗ nhỏ nép mình cạnh cửa sổ. Anh ngồi phịch xuống, cúi gằm mặt, hơi thở còn dồn dập vì vội vã và vì cảm xúc dâng trào. “Chào Anh Khoa,” anh khẽ nói, giọng khàn đặc. “Cho em một ly cà phê đen nóng… đặc một chút.”
Anh Khoa gật đầu, không nói gì, chỉ lặng lẽ pha chế. Anh ấy hiểu, Minh hiếm khi uống cà phê đen, và việc anh ấy gọi một ly đặc như vậy cho thấy tâm trạng anh đang rối bời đến nhường nào. Chỉ vài phút sau, ly cà phê nóng hổi được đặt xuống bàn, hơi ấm tỏa ra, mang theo hương thơm nồng nàn đặc trưng. Anh Khoa không vội vã ngồi xuống, anh ấy tiếp tục công việc dọn dẹp, để Minh có không gian và thời gian trấn tĩnh lại. Tiếng chổi quét sàn xào xạc, tiếng ghế kéo nhẹ, tất cả đều diễn ra một cách từ tốn, không hề gây áp lực.
Minh đưa hai tay ôm lấy ly cà phê, hơi ấm từ chiếc ly truyền qua lòng bàn tay, xoa dịu phần nào cái lạnh buốt từ bên ngoài và cả từ bên trong. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt xuống những cảm xúc đang chực trào. Anh ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa phùn lất phất vừa bắt đầu rơi, tạo nên một màn sương mỏng giăng mắc trên những con phố đã lên đèn. Hà Nội đêm nay thật buồn.
Sau khi xong xuôi mọi việc, Anh Khoa chậm rãi bước tới, kéo một chiếc ghế đối diện Minh và ngồi xuống. Anh ấy nhìn Minh bằng ánh mắt thấu hiểu, không có chút phán xét nào, chỉ có sự sẻ chia và kiên nhẫn. “Có chuyện gì vậy, Hoàng Minh? Trông em không ổn.” Giọng Anh Khoa nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn đang bỏng rát của Minh.
Minh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, ánh nhìn mờ mịt. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn trút bỏ tất cả. Anh đã giữ quá nhiều điều trong lòng bấy lâu nay. “Em… em không biết phải làm sao, Anh Khoa à,” Minh bắt đầu, giọng anh run run, từng lời như bị xé ra từ lồng ngực. “Ngân… Ngân có cơ hội đi du học. Em… em không biết nói gì để cô ấy ở lại.”
Anh Khoa lặng lẽ lắng nghe, không ngắt lời. Anh ấy đặt tay lên vai Minh, một cái vỗ nhẹ nhưng đầy sức mạnh, như muốn truyền một phần sự bình tĩnh của mình sang cho cậu sinh viên đang hoang mang. Minh tiếp tục, những lời nói cứ ùa ra như một dòng lũ vỡ bờ.
“Cô ấy nói về cơ hội đó, về tương lai của cô ấy… Và em… em lại không thể nói được gì cả. Em chỉ nói là em không muốn cô ấy đi. Chỉ có vậy thôi, Anh Khoa à. Em sợ mất cô ấy, nhưng em lại không đủ dũng cảm để nói ra điều đó một cách rõ ràng. Em quá kém cỏi.” Minh cúi gằm mặt, tự trách móc bản thân. “Em sợ rằng em không xứng đáng với cô ấy, rằng em không đủ tốt để giữ cô ấy ở lại. Cô ấy là Lê Ngân, cô gái Hà Nội tinh tế, sâu sắc, với một tương lai rộng mở. Còn em… em chỉ là một thằng nhóc tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa Hà Nội này, loay hoay với những lo toan cơm áo gạo tiền.”
Tiếng nhạc acoustic vẫn đều đặn vang lên, tiếng mưa phùn lất phất ngoài cửa sổ dường như cũng nhỏ dần, nhường chỗ cho tiếng lòng của Minh. Anh Khoa vẫn kiên nhẫn lắng nghe, ánh mắt trầm tĩnh của anh ấy chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. Anh ấy biết, đây không chỉ là nỗi sợ mất Ngân, mà còn là nỗi sợ hãi cố hữu về bản thân, về sự khác biệt giữa hai người mà Minh vẫn luôn mang trong mình.
“Hoàng Minh này,” Anh Khoa nói, giọng anh ấy trầm ấm, từ tốn, “em có bao giờ nghĩ, điều khiến em ‘kém cỏi’ không phải là hoàn cảnh, mà là chính những lời em giữ lại trong lòng không?”
Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt bối rối nhìn Anh Khoa. “Lời… lời giữ lại trong lòng?”
Anh Khoa gật đầu. “Đúng vậy. Tình yêu không phải là một bài toán chỉ có một lời giải. Đôi khi, nó là sự lựa chọn, và quan trọng hơn cả, là sự dũng cảm để đối diện với lựa chọn đó cùng nhau.” Anh ấy hớp một ngụm trà nóng. “Lê Ngân, cô ấy có cơ hội của mình, một cơ hội lớn cho tương lai. Điều đó là chắc chắn. Nhưng liệu em có thực sự muốn cô ấy ở lại, hay em muốn cô ấy hạnh phúc, dù hạnh phúc đó có là gì?”
Minh im lặng, những lời của Anh Khoa như một làn gió lạnh thổi vào tâm trí anh, nhưng lại mang theo một sự tỉnh táo cần thiết. Anh muốn Ngân ở lại, điều đó là chắc chắn. Anh yêu cô ấy. Anh không thể tưởng tượng được cuộc sống của mình sẽ ra sao nếu thiếu vắng cô. Nhưng liệu anh có ích kỷ không khi muốn cô từ bỏ một cơ hội lớn vì anh?
“Em… em muốn cô ấy hạnh phúc,” Minh khẽ nói, giọng anh nhỏ dần, “nhưng em cũng muốn cô ấy ở bên em. Em không biết phải cân bằng hai điều đó như thế nào.”
Anh Khoa mỉm cười nhẹ. “Vậy thì em phải nói ra. Em phải nói rõ cho cô ấy biết em muốn gì, em cảm thấy thế nào. Em đã bao giờ thực sự nói với cô ấy rằng em yêu cô ấy chưa? Rằng em sẵn sàng làm gì để hai đứa có thể cùng nhau vượt qua khó khăn này không? Hay em chỉ để nỗi sợ hãi và sự tự ti của mình che mờ tất cả?”
Minh giật mình. Anh chưa bao giờ nói ra những lời đó một cách rõ ràng. Anh luôn nghĩ rằng Ngân sẽ hiểu, rằng những hành động nhỏ nhặt của anh đã đủ để thể hiện tình cảm của mình. Nhưng có lẽ, anh đã sai. Ngân, cô gái tinh tế và sâu sắc ấy, có lẽ cần nhiều hơn thế. Cô cần một lời khẳng định, một điểm tựa vững chắc để bám víu vào khi đối diện với những lựa chọn lớn của cuộc đời.
“Em… em chưa từng nói ra,” Minh thừa nhận, giọng anh đầy hối lỗi. “Em luôn nghĩ… cô ấy sẽ hiểu.”
“Hiểu thì có thể, nhưng cảm nhận thì khác,” Anh Khoa từ tốn nói. “Cảm xúc cần được bày tỏ, Hoàng Minh à. Đặc biệt là trong một mối quan hệ quan trọng như của hai đứa. Cô ấy đang đứng trước một ngã rẽ lớn. Cô ấy cần một lý do đủ mạnh để lựa chọn. Và lý do đó, phải đến từ em.”
Minh nhìn thẳng vào mắt Anh Khoa, một tia sáng yếu ớt bắt đầu le lói trong đôi mắt mờ mịt của anh. Lời khuyên của Anh Khoa không phải là một giải pháp cụ thể, mà là một sự thức tỉnh. Nó không nói cho anh biết phải làm gì, nhưng nó chỉ ra con đường mà anh cần phải đi: con đường của sự dũng cảm và chân thành.
“Hà Nội này, nó không vội được đâu, nhưng đôi khi, chính chúng ta lại cần phải vội vã một chút, đặc biệt là với những điều quan trọng. Em có thể không có tất cả những gì cô ấy cần cho một tương lai rạng rỡ, nhưng em có thể cho cô ấy một tình yêu chân thành, một trái tim luôn hướng về cô ấy. Và đó, đôi khi, lại là điều quý giá nhất.” Anh Khoa nói, ánh mắt anh ấy hướng ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa phùn vẫn giăng mắc, và mùi hoa sữa cuối mùa vẫn thoang thoảng trong gió lạnh.
Minh cảm nhận được hơi ấm từ ly cà phê trong tay, và cả hơi ấm từ lời nói của Anh Khoa. Nỗi tuyệt vọng trong lòng anh không tan biến hoàn toàn, nhưng nó đã nhường chỗ cho một chút suy tư, một chút hy vọng mỏng manh, và một quyết tâm vừa chớm nở. Anh nhận ra rằng việc giữ im lặng chỉ làm tăng thêm khoảng cách, và anh không thể để điều đó xảy ra. Anh sẽ phải hành động. Anh sẽ phải phá vỡ sự bế tắc này, dù có khó khăn đến mấy. Đêm đông Hà Nội vẫn còn rất dài, và đây chưa phải là kết thúc cho câu chuyện của họ.