Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 216

Khoảng Cách Trong Ánh Mắt

2922 từ
Mục tiêu: Tiếp nối tâm trạng và quyết tâm của Hoàng Minh sau lời khuyên của Anh Khoa.,Khắc họa sâu sắc hơn áp lực từ cơ hội lớn và sự giằng xé nội tâm của Lê Ngân.,Tạo ra một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, đầy căng thẳng và hiểu lầm, làm sâu sắc thêm khoảng cách giữa Hoàng Minh và Lê Ngân.,Đẩy xung đột trong mối quan hệ lên một nấc thang mới, chuẩn bị cho 'hiểu lầm lớn hoặc cuộc cãi vã nghiêm trọng' ở chương 218.,Duy trì không khí trầm lắng, lãng mạn nhưng đầy u hoài, nhấn mạnh 'đêm đông quyết định' đang đến gần.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Giáo sư Trần, Thùy Linh
Mood: Trầm lắng, căng thẳng, u hoài, thất vọng.
Kết chương: [object Object]

Đêm dài của Hà Nội đã trôi qua, mang theo cái rét ngọt và những lời nói khắc khoải của Anh Khoa, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng cùng nỗi trăn trở đang chằng chịt trong lòng Hoàng Minh. Khi ánh sáng ban mai yếu ớt lọt qua ô cửa sổ nhỏ của căn phòng trọ "Gác Mái", anh vẫn còn nằm đó, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà cũ kỹ. Tiếng xe cộ lạo xạo từ con ngõ nhỏ dưới chân cầu thang, tiếng xoong nồi lách cách từ căn bếp chung, và cả tiếng radio rè rè của bà chủ nhà vọng lên, tất cả như hòa vào một bản giao hưởng ảm đạm của một ngày mới ở Hà Nội.

Hoàng Minh chậm rãi ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống, để lộ bờ vai gầy nhưng rắn chắc. Cái lạnh đầu đông len lỏi qua lớp áo mỏng, khiến anh khẽ rùng mình. Anh đưa tay day day thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ nặng trĩu. Lời của Anh Khoa đêm qua, từng câu từng chữ, vẫn vang vọng rõ mồn một trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở, một lời thúc giục. "Nếu không nói ra, làm sao người ta biết được cảm xúc của mình?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào anh, khiến anh nhận ra sự yếu kém của bản thân, cái sự rụt rè đã trở thành một lớp vỏ bọc quá dày, ngăn cách anh với thế giới, và đáng buồn hơn cả, ngăn cách anh với Lê Ngân.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, lớp sương mù mỏng mảnh còn vương trên những mái nhà lụp xụp, những cành cây khẳng khiu. Không gian vẫn còn chìm trong một màu xám đục, nhưng đâu đó, một tia nắng yếu ớt đã cố gắng xuyên qua, nhuộm vàng đỉnh ngọn cây bàng khô phía xa. Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng trọ cũ kỹ, mùi của những cuốn sách giáo trình đã ngả màu và cả mùi mì gói còn vương vất. Đây là nơi anh đã sống, đã lớn, đã ôm ấp những giấc mơ về một tương lai tươi sáng hơn, nơi anh đã gặp Ngân. Nhưng giờ đây, những giấc mơ ấy đang đứng trước một ngã rẽ, và anh, dường như, vẫn chỉ đứng yên tại chỗ.

Anh nhớ lại ánh mắt của Ngân đêm qua bên Hồ Gươm, ánh mắt ấy chất chứa nỗi buồn và sự giằng xé mà anh đã không thể nào đọc hết. Anh đã để cô đi, để cô mang theo những điều chưa nói, những nỗi lo lắng không thể sẻ chia. Anh đã hèn nhát, đã để nỗi sợ hãi về sự khác biệt, về cái "kém cỏi" của bản thân lấn át tất cả. Anh yêu Ngân, yêu cô đến mức không thể tưởng tượng được cuộc sống này sẽ ra sao nếu thiếu vắng cô. Nhưng anh chưa bao giờ đủ dũng cảm để nói ra điều đó một cách rõ ràng, một cách dứt khoát. Anh luôn nghĩ rằng cô sẽ hiểu, rằng những hành động nhỏ nhặt, những ánh mắt dõi theo, những sự quan tâm thầm lặng của anh đã đủ để thay lời muốn nói. Nhưng Anh Khoa đã đúng, hiểu thì có thể, nhưng cảm nhận thì khác. Cảm xúc cần được bày tỏ.

Bằng một quyết tâm vừa chớm nở, Minh bước xuống giường. Sàn nhà lạnh toát dưới chân anh. Anh nhìn quanh căn phòng, mọi thứ vẫn y nguyên, những bức tường vôi đã bong tróc, chiếc bàn học chất đầy sách vở, tấm bản đồ Hà Nội treo trên tường với những ghim đánh dấu những nơi anh và Ngân đã từng đi qua. Mỗi góc nhỏ, mỗi vật dụng đều chất chứa kỷ niệm, những mảnh ghép của một tình yêu đang đứng trước thử thách. Anh không thể để những kỷ niệm ấy phai nhạt, không thể để mối tình đầu của mình kết thúc trong sự im lặng và nuối tiếc.

Anh đi đến chiếc gương cũ kỹ treo trên tường, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Khuôn mặt anh gầy đi trông thấy, đôi mắt thâm quầng vì những đêm mất ngủ, nhưng ẩn sâu trong đó, một tia lửa đã được nhen nhóm. Anh khoác vội chiếc áo khoác dày màu xanh rêu, cổ dựng cao, chiếc áo đã đồng hành cùng anh qua bao mùa đông Hà Nội. Anh biết, chiếc áo này không thể che chở cho anh khỏi cái lạnh trong lòng, nhưng nó ít nhất cũng mang lại cho anh một chút cảm giác an toàn, một chút sức mạnh để đối diện với những gì sắp tới. Anh chỉnh lại cổ áo, hít một hơi thật sâu, rồi tự nhủ với chính mình bằng một giọng nói khẽ khàng nhưng đầy kiên định: "Hôm nay, mình phải nói. Mình không thể im lặng thêm nữa."

Anh sẽ đi tìm Ngân. Anh sẽ nói hết những gì mình đang nghĩ, những gì mình đang cảm nhận. Anh sẽ không để nỗi sợ hãi và sự tự ti lấn át anh thêm một lần nào nữa. Dù kết quả có ra sao, anh cũng phải đối diện, phải chiến đấu cho tình yêu của mình. Anh không thể để "những điều chưa nói" trở thành vết sẹo vĩnh viễn trong trái tim anh và Ngân. Bước chân anh dứt khoát hơn khi rời khỏi căn phòng, băng qua hành lang ẩm thấp, tiếng gót giày gõ đều trên nền gạch cũ, mang theo một quyết tâm mãnh liệt chưa từng có.

***

Trong khi Hoàng Minh đang vật lộn với những suy nghĩ và quyết tâm của mình, Lê Ngân lại đang đối mặt với một áp lực khác, lớn hơn nhiều, trong văn phòng khoa của Đại học Ngoại Thương. Ánh nắng buổi sáng, dù đã lên cao hơn một chút, vẫn chỉ là một vệt sáng nhạt nhòa lọt qua khung cửa sổ lớn, soi rõ những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Tiếng sinh viên trò chuyện từ xa, tiếng giảng bài đều đều từ các lớp học lân cận vọng vào, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của một môi trường học thuật. Mùi sách vở cũ, mùi giấy in mới và thoang thoảng mùi cà phê từ căng-tin phía dưới hành lang, tất cả đan xen vào nhau, tạo nên một bầu không khí trẻ trung, năng động nhưng cũng đầy nghiêm túc.

Lê Ngân ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế đối diện bàn làm việc của Giáo sư Trần, vẻ ngoài trầm tĩnh và điềm đạm thường thấy của cô vẫn được duy trì, nhưng sâu trong đôi mắt sâu và trầm ấy, một sự giằng xé nội tâm đang âm ỉ cháy. Cô đang trình bày về một đề án khoa học phức tạp, một dự án nghiên cứu mang tính đột phá, liên quan trực tiếp đến cơ hội du học hoặc công việc ở nước ngoài mà cô đã nhận được. Từng con số, từng biểu đồ, từng lập luận đều được cô trình bày một cách mạch lạc, rõ ràng và đầy tự tin.

Giáo sư Trần, với mái tóc bạc phơ và đôi kính lão đặt trên sống mũi, lắng nghe chăm chú. Ông thỉnh thoảng gật đầu, hoặc đưa tay day day cằm suy tư. Gương mặt ông toát lên vẻ tri thức và sự nhân hậu, nhưng ánh mắt lại rất sắc bén khi ông đặt câu hỏi. "Cơ hội này đòi hỏi sự cam kết tuyệt đối, Ngân," giọng ông trầm ấm nhưng đầy sức nặng, "Em đã suy nghĩ kỹ về mọi khía cạnh chưa, đặc biệt là những ràng buộc cá nhân?"

Câu hỏi của Giáo sư Trần như một mũi kim sắc nhọn, chạm đúng vào điểm yếu nhất trong tâm hồn Lê Ngân. Cô khẽ mím môi, đôi mắt lướt qua những dòng chữ trên hồ sơ đang cầm trong tay. Ràng buộc cá nhân. Minh. Gia đình. Hà Nội. Tất cả những điều đó như một sợi dây vô hình, đang níu kéo cô lại, đang khiến cô đứng giữa ngã ba đường của cuộc đời.

"Em đã sẵn sàng, thưa thầy," Lê Ngân đáp, giọng cô vẫn nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng có một sự kiên định không thể lay chuyển. "Đây là con đường mà em tin là đúng đắn cho tương lai của mình. Em biết nó sẽ khó khăn, nhưng em tin mình có thể vượt qua."

Giáo sư Trần nhìn cô, ánh mắt ông chứa đựng sự thấu hiểu và một chút trăn trở. Ông biết, Ngân là một sinh viên xuất sắc, một tài năng hiếm có. Cơ hội này là xứng đáng với cô, là một bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của cô. Nhưng ông cũng là một người đã trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc đời, ông hiểu rằng cuộc sống không chỉ có sự nghiệp và danh vọng. "Sự đúng đắn, Ngân à," ông nói tiếp, "đôi khi nó không chỉ nằm ở những mục tiêu lớn lao mà còn nằm ở sự bình yên trong tâm hồn. Một quyết định lớn, nó sẽ ảnh hưởng đến rất nhiều thứ, không chỉ riêng em."

Ngân ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt của Giáo sư Trần. Cô hiểu ý thầy. Cô đã suy nghĩ rất nhiều về điều đó, những đêm dài trằn trọc, những buổi sáng thức dậy với một nỗi lo lắng không tên. Áp lực từ gia đình, từ những kỳ vọng mà bố mẹ đã đặt vào cô, là một gánh nặng không hề nhỏ. Họ muốn cô có một tương lai vững chắc, một vị trí xứng đáng trong xã hội, và cơ hội này, trong mắt họ, là chiếc chìa khóa vàng. Cô không thể làm họ thất vọng. Nhưng còn Minh, còn tình yêu của cô, còn những kỷ niệm gắn liền với Hà Nội, với mùi hoa sữa, với những cơn mưa phùn? Chúng là gì trong bản kế hoạch tương lai hoàn hảo mà cô đang xây dựng?

Cô hít một hơi thật sâu, rồi từ tốn nói: "Em hiểu, thưa thầy. Em đã cân nhắc rất kỹ. Em tin rằng mình có thể dung hòa được mọi thứ. Để theo đuổi ước mơ, đôi khi chúng ta phải chấp nhận những thử thách, thậm chí là những sự đánh đổi."

Ngân biết mình đang nói dối một phần. Cô không chắc mình có thể dung hòa được mọi thứ. Cô không chắc mình có thể để lại Minh phía sau mà không cảm thấy hối tiếc. Nhưng cô phải tỏ ra mạnh mẽ, phải tỏ ra kiên định. Đây là con đường mà cô đã chọn, hoặc ít nhất, là con đường mà cô đã bị đẩy vào bởi những kỳ vọng và áp lực vô hình. Vẻ mặt cô vẫn kiên định, nhưng đôi lúc, một thoáng mệt mỏi lại lướt qua trong ánh mắt, như thể cô đang gồng mình chịu đựng một gánh nặng quá lớn. Cô chăm chú lắng nghe những lời dặn dò cuối cùng của Giáo sư Trần, gật đầu, và thỉnh thoảng lại nhìn xuống hồ sơ trên tay, những ngón tay thon dài khẽ miết nhẹ lên bìa giấy.

"Cuộc sống không phải lúc nào cũng ồn ào mới đáng nhớ, đôi khi chính những lặng lẽ mới khắc sâu," Giáo sư Trần kết luận, giọng ông trầm tư. "Thầy tin em sẽ có quyết định đúng đắn. Dù là gì đi nữa, hãy nhớ rằng, điều quan trọng nhất là sự bình yên trong tâm hồn."

Ngân khẽ cúi đầu cảm ơn thầy, những lời nói của ông như một làn gió mát xoa dịu tâm hồn đang giằng xé của cô, nhưng đồng thời cũng khiến cô cảm thấy nặng lòng hơn. Cô vẫn chưa có được sự bình yên ấy. Và có lẽ, cô sẽ còn phải đi một chặng đường rất dài để tìm thấy nó.

***

Hoàng Minh đến Đại học Ngoại Thương khi tiết học cuối cùng của buổi sáng đang dần kết thúc. Anh đứng lặng lẽ ở hành lang lầu hai, nơi có văn phòng khoa của Lê Ngân. Tiếng sinh viên ồn ào đi lại giữa các giờ học, tiếng chuông báo giờ từ xa, tất cả tạo nên một khung cảnh náo nhiệt, vội vã. Anh nép vào một góc tường, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cái lạnh của gió heo may cuối mùa len lỏi qua lớp áo khoác dày, nhưng anh không cảm thấy gì ngoài sự hồi hộp và lo lắng. Mùi hoa sữa thoang thoảng từ bên ngoài bay vào qua ô cửa sổ lớn, hòa vào mùi sách vở và không khí học đường, lại càng làm sống dậy những kỷ niệm cũ, những ngày đầu tiên anh và Ngân còn dè dặt, e ngại.

Minh dõi mắt về phía cửa văn phòng khoa, lòng thấp thỏm không yên. Anh đã nghĩ đi nghĩ lại những điều mình sẽ nói, những lời mà Anh Khoa đã khuyên anh nên nói ra. Anh sẽ không vòng vo nữa, anh sẽ nói thẳng thắn về tình cảm của mình, về mong muốn được cùng Ngân đối diện với mọi khó khăn, về việc anh sẵn lòng làm tất cả để giữ cô lại. Anh sẽ không để nỗi sợ hãi làm anh câm lặng thêm một lần nào nữa.

Chỉ ít phút sau, cánh cửa văn phòng khoa khẽ mở. Lê Ngân bước ra, dáng người mảnh mai, thanh thoát. Nhưng điều khiến Hoàng Minh sững sờ là cô không đi một mình. Bên cạnh cô là Thùy Linh, cô bạn cùng nhóm có gương mặt thông minh, đeo kính cận, đang mải mê nói chuyện, tay cầm một tập tài liệu dày cộp. Vẻ mặt Ngân có chút căng thẳng, nhưng cũng rất tập trung vào cuộc trò chuyện với Thùy Linh. Cô gật đầu, thỉnh thoảng khẽ nhíu mày, dường như đang bàn bạc một vấn đề rất quan trọng.

Hoàng Minh lấy hết can đảm, bước ra khỏi góc tường, định gọi tên cô. "Ngân..." Giọng anh khẽ khàng, có chút ngập ngừng, gần như chìm nghỉm giữa tiếng ồn ào của hành lang.

Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt Lê Ngân lướt qua anh. Chỉ là một cái lướt qua rất nhanh, gần như vô tình, không một chút dừng lại, không một chút nhận ra, như thể anh chỉ là một cái bóng thoáng qua giữa dòng người hối hả. Môi cô khẽ mím lại, một thói quen thường thấy khi cô đang tập trung suy nghĩ.

Ngay lập tức, Thùy Linh kéo tay Ngân đi nhanh chóng, giọng nói hối hả: "Nhanh lên Ngân, Giáo sư đang đợi ở phòng hội thảo rồi! Chúng ta không còn nhiều thời gian để chỉnh sửa bản báo cáo này đâu."

Ngân chỉ khẽ gật đầu, bước chân cô vội vã hơn, theo sát Thùy Linh. Bóng lưng cô dần khuất về phía cuối hành lang, bỏ lại Hoàng Minh đứng sững sờ tại chỗ. Tay anh nắm chặt, mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay. Anh cảm thấy một cảm giác trống rỗng và bất lực tràn ngập, như thể một bức tường vô hình vừa sụp đổ giữa họ. Không phải một bức tường do anh dựng lên, mà là một bức tường đã tồn tại sẵn, cao ngất và kiên cố, ngăn cách anh với cô.

Ánh mắt lướt qua của Ngân, cái vẻ thờ ơ không chút nhận ra, cùng với sự vội vã của Thùy Linh đã cuốn cô đi, tất cả như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào trái tim đang cháy bỏng của Hoàng Minh. Anh đã chuẩn bị rất nhiều, đã lấy hết can đảm, đã sẵn sàng đối mặt. Nhưng anh đã bị bỏ lại phía sau, một mình, giữa hành lang ồn ào và vô cảm của một trường đại học.

Anh đứng yên đó, nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Ngân vừa khuất dạng, như thể vẫn còn mong chờ cô quay lại, hay ít nhất là một cái nhìn, một lời chào. Nhưng không có gì cả. Chỉ có tiếng chuông báo giờ cuối cùng của buổi sáng vang lên, báo hiệu một sự kết thúc. Gió se lạnh vẫn thổi qua hành lang, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng, nhắc nhở anh về những điều chưa nói, về những cơ hội đang trôi đi. Anh cảm thấy như mình vừa rơi xuống một vực thẳm sâu hun hút, nơi chỉ có sự cô đơn và nỗi thất vọng. Nỗ lực kết nối của anh đã thất bại ngay từ bước đầu tiên, và điều đó càng làm sâu sắc thêm nỗi sợ mất Ngân, đẩy anh đến bờ vực của một hành động liều lĩnh hơn, một hành động mà anh không biết sẽ dẫn đến đâu. Đêm đông Hà Nội vẫn còn rất dài, và đây chưa phải là kết thúc cho câu chuyện của họ, nhưng có lẽ, đây lại là khởi đầu cho một sự chia ly không thể tránh khỏi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ