Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 217

Bước Chân Vội Vàng Giữa Gió Lạnh

3323 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 216, khắc họa sâu sắc trạng thái tuyệt vọng và quyết tâm hành động của Hoàng Minh sau thất bại trong việc kết nối với Lê Ngân.,Khám phá sâu hơn xung đột nội tâm của Lê Ngân: áp lực từ cơ hội lớn, sự giằng xé giữa sự nghiệp và tình cảm, và nỗi sợ hãi tổn thương khiến cô khép lòng.,Đẩy Hoàng Minh đến một hành động trực diện, có phần liều lĩnh để bày tỏ hoặc giữ lại Lê Ngân.,Tạo ra một cuộc đối đầu ngắn ngủi nhưng đầy căng thẳng, nơi ý định của Hoàng Minh bị hiểu lầm hoặc bị từ chối một cách rõ ràng, làm sâu sắc thêm rạn nứt trong mối quan hệ.,Thiết lập tâm lý và bối cảnh cho 'một hiểu lầm lớn hoặc cuộc cãi vã nghiêm trọng' ở Chương 218.,Tiếp tục đẩy mạnh giai đoạn 'rising_action' của Arc 4, tăng cường căng thẳng và chuẩn bị cho 'đêm đông quyết định'.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Mai Chi
Mood: Tense, emotional, melancholic, desperate, with underlying romantic tension and a sense of impending doom for the relationship.
Kết chương: [object Object]

Hoàng Minh đứng cô độc trong hành lang lầu hai của Đại học Ngoại Thương, nơi chỉ vài phút trước đó, bóng Lê Ngân đã khuất dạng. Ánh chiều tà hắt qua khung cửa sổ lớn, nhuộm một màu vàng úa lên những bức tường cũ kỹ và khuôn mặt anh. Gió đầu đông đã ngưng thổi những cơn mạnh, nhưng cái lạnh vẫn len lỏi, thấm sâu vào từng thớ thịt. Anh cảm nhận rõ sự trống rỗng trong lòng, một khoảng không mênh mông, lạnh lẽo hơn cả cái rét đang bao trùm thành phố. Tiếng chuông báo giờ cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Thỉnh thoảng, tiếng bước chân vội vã của một vài sinh viên còn sót lại lướt qua, vội vã như những con người anh vừa thấy, nhưng không một ai dừng lại. Anh chỉ là một cái bóng cô độc, lạc lõng giữa không gian rộng lớn của một ngôi trường không thuộc về mình.

Anh nắm chặt tay, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lòng bàn tay. Lời nói của Anh Khoa văng vẳng bên tai, rõ mồn một như vừa mới hôm qua: "Nếu cậu không nói, cô ấy sẽ không biết. Nếu cậu không giữ, cô ấy sẽ đi." Và rồi, "Đừng để hối tiếc trở thành định mệnh, Minh ạ." Lúc này đây, những lời khuyên ấy không còn là sự an ủi hay định hướng nữa, mà biến thành một mũi dao sắc nhọn cứa vào lồng ngực anh. Anh đã không nói. Anh đã không giữ. Và cô ấy đã đi, không phải về một nơi xa xôi mà chỉ là khuất sau góc hành lang, nhưng đối với anh, khoảng cách đó còn xa hơn vạn dặm.

Cái ánh mắt lướt qua của Ngân, cái nhìn vô tình, không một chút nhận ra, không một chút dừng lại ấy cứ ám ảnh anh. Anh đã tự hỏi, liệu có phải cô cố tình làm ngơ? Hay trong khoảnh khắc đó, tâm trí cô đã bị bao phủ bởi những lo toan, những áp lực mà anh không thể nào thấu hiểu? Nhưng dù là lý do gì đi nữa, kết quả vẫn là một sự phớt lờ đau đớn, một nhát dao chí mạng vào trái tim anh. Bao nhiêu can đảm anh gom góp, bao nhiêu lời định nói đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, tất cả đều tan biến như hơi thở hóa khói giữa ngày đông. Anh đã định bước ra, định gọi tên cô thật lớn, định níu lấy cô và nói ra tất cả những điều đã giấu kín bấy lâu. Nhưng rồi, sự vội vã của Thùy Linh, ánh mắt lạnh nhạt của Ngân, và cả sự rụt rè cố hữu của chính anh đã khiến anh bất động. Anh như một pho tượng, đứng nhìn người con gái mình yêu thương bước đi, mang theo cả hy vọng lẫn nỗi sợ hãi của anh.

Nỗi sợ hãi mất Ngân chưa bao giờ lớn đến thế. Nó bóp nghẹt trái tim anh, khiến anh gần như không thở được. Anh nhớ về những ngày đầu tiên, khi Ngân chỉ là một cô gái xa lạ, trầm tĩnh ngồi bên cửa sổ xe buýt. Anh nhớ mùi hoa sữa đầu mùa, cái rét ngọt của Hà Nội, và những lần ánh mắt họ vô tình chạm nhau trong thư viện. Tất cả đều thật giản dị, nhẹ nhàng, nhưng lại là những mảnh ghép quý giá tạo nên thanh xuân của anh. Giờ đây, những mảnh ghép ấy đang có nguy cơ tan vỡ, vụn vỡ như những chiếc lá khô bị gió cuốn đi. Anh đã từng nghĩ, tình yêu của họ sẽ bền vững như những con phố cổ Hà Nội, trầm mặc và vững chãi. Nhưng áp lực từ tương lai, từ cơ hội lớn đang đến với Ngân, và từ chính sự thiếu quyết đoán của anh, đã tạo nên những vết rạn nứt sâu sắc.

"Không thể cứ mãi thế này...", anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, lạc đi giữa không gian vắng lặng. Cái suy nghĩ đó, như một đốm lửa nhỏ nhen nhóm trong đống tro tàn của sự tuyệt vọng, dần bùng cháy thành một ngọn lửa dữ dội. Anh không thể tiếp tục đứng nhìn. Anh không thể chấp nhận sự hối tiếc sẽ trở thành định mệnh của mình. Nếu anh không hành động, anh sẽ mất cô mãi mãi. Nếu anh không liều lĩnh, anh sẽ không bao giờ biết được kết quả. Dù kết quả có là gì đi nữa, anh cũng phải đối mặt. Tốt hơn là đau đớn vì một câu trả lời rõ ràng, còn hơn là dằn vặt suốt đời vì những điều chưa nói.

Anh quay lưng bước đi, không còn vẻ ngơ ngác hay rụt rè như thường lệ. Ánh mắt anh đầy kiên định, dù trong sâu thẳm vẫn còn ẩn chứa sự sợ hãi. Nhưng nỗi sợ hãi đó đã bị lấn át bởi một quyết tâm cháy bỏng, một ý chí sắt đá. Anh sẽ không để Ngân rời đi mà không biết anh yêu cô đến nhường nào. Anh sẽ không để cô tự mình đối mặt với những lựa chọn khó khăn mà không có anh bên cạnh. Anh sẽ phải nói, ngay bây giờ. Dù cho cô có từ chối, dù cho cô có giận dữ, anh cũng phải nói. Anh phải cho cô biết. Anh phải cho chính mình biết rằng anh đã cố gắng hết sức. Bước chân anh nhanh hơn, dứt khoát hơn, băng qua hành lang vắng người, bỏ lại phía sau những ký ức buồn bã và một Hoàng Minh rụt rè của ngày hôm qua. Anh không biết điều gì đang chờ đợi mình phía trước, nhưng anh biết một điều chắc chắn: anh không thể lùi bước nữa. Anh phải tìm Ngân, phải nói chuyện với cô, phải cố gắng níu giữ thanh xuân này, níu giữ tình yêu của họ, trước khi mùi hoa sữa cuối mùa hoàn toàn tan biến trong gió lạnh, trước khi Hà Nội vội vã đưa họ về những ngả đường khác nhau.

***

Lê Ngân và Mai Chi ngồi trong một góc khuất của quán cà phê "Hoa Sữa", hơi ấm từ ly trà nóng bốc lên làm mờ đi khuôn mặt Ngân, khiến những đường nét thanh tú của cô trở nên mờ ảo, như một bức tranh thủy mặc bị nhòe đi bởi sương khói. Bên ngoài, những hạt mưa phùn vẫn lất phất rơi, gõ tí tách trên mái hiên và cửa kính, tạo nên một bản nhạc nền trầm buồn cho cuộc trò chuyện của họ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng, đôi khi còn vương vấn chút hương hoa sữa từ cây cổ thụ bên đường bay vào qua khe cửa, tạo nên một bầu không khí hoài cổ, tĩnh lặng. Nhưng sự tĩnh lặng ấy không thể xoa dịu được sự hỗn loạn trong tâm trí Ngân.

Mai Chi nhìn Ngân với ánh mắt lo lắng, đẩy ly trà của mình về phía cô, như muốn truyền thêm chút hơi ấm. "Này Ngân," cô bạn lên tiếng, giọng tự nhiên nhưng đầy quan tâm, "mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy? Mày cứ im ỉm mãi thế này, tao sốt ruột thay mày đấy." Mai Chi, với mái tóc cắt ngắn ngang vai và phong cách ăn mặc năng động, luôn là người thẳng thắn và bộc trực, trái ngược hoàn toàn với sự trầm tĩnh, kín đáo của Ngân.

Ngân khẽ thở dài, tay cô vuốt ve thành ly trà sứ, cảm nhận hơi nóng lan tỏa vào lòng bàn tay. Đôi mắt sâu và trầm của cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa đang trượt dài trên mặt kính, tạo thành những vệt sáng lấp lánh dưới ánh đèn đường. "Tao cũng không biết nữa, Chi à," cô nói, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng chứa đựng sự mệt mỏi và bối rối rõ rệt. "Cơ hội này quá lớn. Giáo sư Trần đã nói rõ, đây là một đề án hợp tác quốc tế, nếu thành công, sẽ mở ra rất nhiều cánh cửa cho tương lai của tao. Bố mẹ tao cũng mong muốn tao nắm bắt lấy nó. Họ nói... đây là cái giá trị mà một đứa con gái Hà Nội gốc như tao nên có được."

"Cái giá trị gì mà phải đánh đổi bằng cả thanh xuân của mày thế?" Mai Chi nhíu mày, thẳng thắn phản bác. "Tao biết là nó quan trọng, nhưng mày có vẻ không vui. Mày đang lưỡng lự, đúng không?"

Ngân gật đầu khe khẽ, không nhìn bạn. "Tao sợ, Chi ạ. Sợ mình không đủ sức, sợ mình không xứng đáng với kỳ vọng của mọi người. Nhưng hơn cả, tao sợ... sợ phải đưa ra một lựa chọn." Cô ngừng lại, nuốt khan. "Một lựa chọn mà tao biết, dù thế nào đi nữa, cũng sẽ có người phải chịu tổn thương."

"Còn Minh đúng không?" Mai Chi hỏi thẳng, như thể đọc được suy nghĩ của Ngân. "Mày sợ phải nói ra, hay sợ phải đối mặt với cậu ấy?"

Ngân im lặng. Ly trà trên tay cô đã nguội đi một chút. Cô nhớ lại khoảnh khắc buổi sáng nay, khi cô bước ra khỏi văn phòng khoa. Cô đã thoáng thấy một dáng người quen thuộc ở cuối hành lang, một cái bóng cao gầy đứng nép mình vào tường. Có phải là Minh không? Cô không chắc. Trong khoảnh khắc đó, tâm trí cô tràn ngập những con số, những dữ liệu từ bản báo cáo mà Thùy Linh đang hối thúc. Áp lực từ Giáo sư Trần, từ kỳ vọng của gia đình, từ chính khao khát khẳng định bản thân đã khiến cô gần như tê liệt. Cô đã lướt qua, không dừng lại, không nhìn kỹ. Hay cô cố tình không nhìn kỹ? Cô không biết nữa. Chỉ biết rằng, cô đã quay đi, và nỗi ân hận nhẹ nhàng đã len lỏi vào tâm trí cô ngay sau đó, bị che lấp bởi sự bận rộn.

"Tao... tao không muốn làm cậu ấy tổn thương," Ngân khẽ nói, giọng nhỏ đến mức Mai Chi phải ghé sát vào mới nghe rõ. "Cậu ấy là một người tốt. Tao không muốn mình trở thành rào cản trên con đường của cậu ấy. Cậu ấy có những ước mơ của riêng mình, những khát vọng lớn lao. Nếu tao níu giữ, liệu có phải là ích kỷ không?"

Mai Chi thở dài. "Ngân à, tình yêu không phải là một phép toán. Đâu phải cứ một người đi thì người kia mới có thể tiến lên. Mày nghĩ Minh sẽ muốn mày hy sinh ước mơ của mình vì cậu ấy sao? Hay ngược lại?" Cô dừng lại một chút, đặt tay lên tay Ngân. "Cậu ấy đã làm gì sai đâu? Cậu ấy vẫn luôn ở đó, kiên nhẫn chờ đợi mày. Mày cứ giữ mọi thứ trong lòng, rồi một ngày nào đó, mày sẽ mất tất cả đấy. Mày có biết cậu ấy đã lo lắng cho mày đến mức nào không?"

Ngân quay đầu lại, đôi mắt cô hơi đỏ hoe. "Tao biết... tao biết chứ. Nhưng tao mệt mỏi quá, Chi ạ. Tao không biết phải làm gì. Tao sợ, nếu tao mở lòng, tao sẽ lại yếu đuối. Tao sợ phải đối mặt với những cảm xúc phức tạp này. Tao sợ... sợ sự thật rằng mọi thứ có thể không như mình mong muốn." Cô sợ cả việc Minh sẽ không thể chấp nhận những gánh nặng mà cô đang mang, sợ anh sẽ thấy cô quá khác biệt, sợ anh sẽ chán nản rồi rời đi. Nỗi sợ hãi đó, dù không nói ra, nhưng đã ăn sâu vào tâm hồn cô, tạo thành một lớp vỏ bọc lạnh lùng, xa cách.

"Nhưng không nói ra thì mọi thứ còn tệ hơn," Mai Chi nhấn mạnh, "Mày nghĩ Minh sẽ hiểu nếu mày cứ im lặng như thế à? Cậu ấy cũng đang phải chịu đựng đấy. Cả hai đứa đều đang tự làm khổ mình. Hà Nội này có thể trầm mặc, nhưng không vội được đâu, không có nghĩa là mày có thể trì hoãn mãi những cảm xúc của mình."

Ngân cụp mắt xuống, những lời của Mai Chi như những mũi kim châm vào trái tim cô. Cô biết Mai Chi nói đúng. Cô biết cô không thể cứ trốn tránh mãi. Mùi hoa sữa cuối mùa, dù thoang thoảng, vẫn đủ để gợi lên trong cô những kỷ niệm ngọt ngào, những rung động đầu tiên. Nó nhắc nhở cô về một phần thanh xuân tươi đẹp, nơi có một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè đã bước vào cuộc đời cô, mang theo sự chân thành và ấm áp. Nhưng những ký ức ấy giờ đây lại trở thành gánh nặng, bởi cô không biết mình có đủ dũng khí để giữ lấy nó hay không. Cô muốn chạy trốn, chạy trốn khỏi mọi áp lực, mọi kỳ vọng, mọi cảm xúc rối bời. Nhưng cô có thể chạy trốn đi đâu? Đôi chân cô cứ mãi giậm chân tại chỗ, như bị đóng đinh bởi những nỗi sợ hãi vô hình.

***

Hoàng Minh đứng dưới mái hiên đối diện căn hộ của Lê Ngân, gió lạnh và mưa phùn lất phất táp vào mặt anh, thấm ướt những sợi tóc lòa xòa và chiếc áo khoác dày cộp. Cái rét cắt da khiến anh rùng mình, nhưng không thể lạnh bằng nỗi lo lắng đang cào xé trong lòng. Đồng hồ đã điểm gần chín giờ tối, khu phố đã chìm vào sự tĩnh lặng của đêm đông Hà Nội. Ánh đèn vàng yếu ớt từ các căn hộ xung quanh hắt xuống vỉa hè ẩm ướt, tạo nên những vũng sáng mờ ảo. Anh đã chờ ở đây gần hai tiếng đồng hồ, kiên nhẫn như một người ngư phủ chờ đợi mẻ cá lớn nhất đời mình, dù biết rằng có thể mình sẽ trở về tay không.

Anh đã đi thẳng từ trường đại học đến đây, không ghé về phòng trọ, không ăn uống gì. Cái bụng đói cồn cào và cái lạnh thấu xương không là gì so với quyết tâm cháy bỏng trong lòng anh. Anh hít một hơi thật sâu, hơi thở hóa khói trắng xóa trong không khí, rồi tan biến nhanh chóng như chính những hy vọng mỏng manh của anh.

Rồi anh thấy cô. Một chiếc taxi đỗ xịch trước cổng chung cư cũ. Lê Ngân bước xuống, dáng người mảnh mai, thanh thoát như một cánh hoa sữa cuối mùa vừa thoát ly khỏi cành. Khuôn mặt cô có vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu và trầm vẫn nhìn xa xăm, nhưng bước chân lại có chút vội vã, như muốn nhanh chóng thoát khỏi cái lạnh và những suy nghĩ đang bủa vây. Cô mặc một chiếc áo khoác màu xám nhạt, kín đáo nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch đặc trưng của cô.

Trái tim Hoàng Minh đập thình thịch trong lồng ngực, dồn dập như tiếng trống trận. Đây rồi, cơ hội cuối cùng của anh. Anh không thể để nó tuột mất. Anh lấy hết can đảm, hít một hơi thật sâu nữa, cảm nhận cái lạnh buốt lùa vào phổi, nhưng cũng cảm nhận được ngọn lửa đang bùng cháy trong lồng ngực. Anh bước vội qua đường, băng qua vũng nước đọng và những vệt sáng lờ mờ, tiến thẳng về phía cô.

"Ngân...", giọng anh khẽ khàng, run run vì lạnh và hồi hộp. Giọng anh có chút khản đặc, như thể đã dồn nén quá nhiều điều trong cổ họng.

Lê Ngân hơi giật mình, cô quay đầu lại. Ánh mắt cô chạm vào anh, nhưng chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, một cái lướt qua nhanh chóng. Trong ánh mắt ấy, Hoàng Minh thấy sự bất ngờ, một chút khó chịu, và cả một lớp băng giá mỏng manh bao phủ. Cô không gọi tên anh, chỉ khẽ nhíu mày. "Có chuyện gì à, Minh?" Cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một sự lạnh lùng khó tả, như thể anh chỉ là một người qua đường tình cờ gặp gỡ.

Cái cách cô hỏi, cái cách cô nhìn anh, như thể khoảng cách giữa họ chưa bao giờ lớn đến thế, như thể anh và cô là hai người xa lạ. Nỗi đau xé lòng khiến anh nghẹn lại. Nhưng anh phải nói. Anh phải nói ra những lời đã nung nấu bấy lâu. "Anh... anh cần nói chuyện với em. Chuyện quan trọng."

Ngân nhìn anh, ánh mắt cô vẫn lướt qua anh một cách nhanh chóng, gần như thờ ơ, không dừng lại ở gương mặt xanh xao vì lạnh hay đôi mắt đầy tuyệt vọng của anh. Cô dường như đang cân nhắc, rồi khẽ lắc đầu. "Bây giờ không phải lúc thích hợp đâu, Minh. Em đang rất mệt." Cô không đợi anh nói hết câu, không cho anh cơ hội để giải thích. Cô quay người, bước vội vã về phía cánh cửa chung cư.

"Anh... anh không muốn em đi!" Hoàng Minh thốt lên, giọng anh vang vọng giữa đêm vắng, đầy vẻ tuyệt vọng và cầu xin. "Anh muốn..." Anh muốn nói rằng anh yêu cô, rằng anh sẽ làm tất cả để giữ cô lại, rằng anh sẵn sàng cùng cô đối mặt với mọi khó khăn, mọi áp lực. Anh muốn nói rằng Hà Nội này sẽ không còn ý nghĩa nếu thiếu vắng cô. Anh muốn nói rằng mùi hoa sữa cuối mùa sẽ mãi mãi ám ảnh anh nếu anh để cô rời đi.

Nhưng những lời đó đã không thể thoát ra khỏi cổ họng anh. Lê Ngân chỉ khẽ lắc đầu một lần nữa, một cái lắc đầu nhẹ nhàng nhưng lại mang sức nặng của ngàn tấn đá đè lên trái tim Hoàng Minh. Cô không quay lại, không một lời từ biệt. Tiếng "cạch" của cánh cửa chung cư vang vọng giữa màn đêm tĩnh mịch, như một bản án cuối cùng, như một sự kết thúc không thể đảo ngược.

Hoàng Minh đứng trơ trọi dưới màn mưa phùn lất phất, những lời chưa nói mắc kẹt trong cổ họng, đau đớn đến tận tâm can. Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa đóng lại, nơi ánh sáng từ bên trong hắt ra mờ ảo qua ô cửa kính, như một hy vọng vừa được nhen nhóm đã vội tắt. Cái lạnh của gió đầu đông và những hạt mưa phùn không còn cảm giác gì nữa, bởi một sự lạnh lẽo còn lớn hơn đã bao trùm lấy anh từ bên trong. Nước mắt anh hòa lẫn với những giọt mưa trên má, mặn chát và cay đắng. Nỗi sợ hãi đã trở thành hiện thực, anh đã cố gắng, nhưng vẫn không thể chạm tới cô. Anh cảm thấy mình như đang rơi xuống một vực thẳm sâu hun hút, nơi chỉ có sự cô đơn, nỗi thất vọng, và tiếng vọng của những điều chưa nói. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn thoang thoảng đâu đó trong gió lạnh, một lần nữa nhắc nhở anh về "đêm đông quyết định" đang đến gần, và rằng có lẽ, đây chính là khởi đầu cho một sự chia ly không thể tránh khỏi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ