Gió lùa qua kẽ tóc, mang theo hơi ẩm mốc và bụi bặm của một Hà Nội vừa ngớt mưa. Hoàng Minh đứng trơ trọi trên sân thượng của dãy chung cư cũ, nơi những vết nứt chằng chịt trên tường bê tông như những vết thương hằn sâu vào tâm trí anh. Màn đêm bao trùm thành phố, biến những tòa nhà cao tầng thành những khối hình mờ ảo, chỉ còn lấp lánh ánh đèn từ xa, vô cảm và xa lạ. Cái rét ngọt của Hà Nội đêm nay không còn là điều gì dễ chịu, nó cắn xé da thịt anh, lùa vào từng thớ thịt, lạnh buốt đến tận xương tủy. Nhưng tất cả những cảm giác vật lý đó đều không thấm tháp vào đâu so với cái lạnh lẽo đang bủa vây trái tim anh.
Anh nhớ như in tiếng "cạch" của cánh cửa chung cư khép lại, cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết mong manh giữa anh và Lê Ngân chỉ vài giờ trước. Tiếng động ấy, trong khoảnh khắc đó, tựa như tiếng phán quyết cuối cùng, đẩy anh vào một vực sâu không đáy của sự tuyệt vọng. Anh đã đứng đó, dưới màn mưa phùn lất phất, mặc cho những giọt nước lạnh buốt len lỏi vào cổ áo, hòa lẫn với nước mắt mặn chát. Anh đã cố gắng thốt ra, đã cố gắng níu giữ, nhưng cô đã không quay đầu. Cô đã không cho anh một cơ hội để nói, để giải thích, để cầu xin.
Nỗi đau ban đầu, sự bàng hoàng và trống rỗng, giờ đây đã biến thành một ngọn lửa tức giận âm ỉ. Anh siết chặt bàn tay, những khớp ngón tay trắng bệch dưới ánh đèn mờ ảo hắt lên từ các căn hộ bên dưới. "Cô ấy thực sự không quan tâm sao? Hay mình đã quá ngây thơ?" – câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, lặp đi lặp lại không ngừng nghỉ, như một mũi khoan vô hình khoét sâu vào lòng tự trọng đã vốn mỏng manh của một chàng trai tỉnh lẻ. Anh đã đặt tất cả niềm tin, tất cả hy vọng vào mối tình này, đã cố gắng vượt qua mọi rụt rè, mọi e ngại để tiến đến gần cô. Nhưng đổi lại, anh nhận được gì? Một ánh mắt lướt qua nhanh chóng, một cái lắc đầu lạnh lùng, và một cánh cửa đóng sập.
Gió rít mạnh hơn, thổi tung mái tóc đã bết lại vì mưa của anh. Tiếng ồn ào đô thị vọng lên từ xa, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện, tất cả đều trở nên mơ hồ, không thực. Chỉ có tiếng gió gào thét bên tai anh là rõ ràng nhất, như một lời chế giễu cho sự yếu đuối của anh. Anh nhớ lại những lời Anh Khoa đã nói: "Đừng để mình phải hối tiếc." Anh đã không hối tiếc khi đối diện với cô lần này, nhưng anh hối tiếc vì cô đã không cho anh cơ hội. Hối tiếc vì đã không đủ mạnh mẽ, đủ quyết đoán ngay từ đầu. Anh đã quá chậm, quá rụt rè, và giờ đây, anh phải trả giá.
"Không, mình không thể cứ thế này được." – một giọng nói vang lên trong đầu anh, dứt khoát và mạnh mẽ hơn bất kỳ suy nghĩ nào khác. Nỗi tuyệt vọng tan biến, nhường chỗ cho một quyết tâm sắt đá, pha lẫn chút cay đắng. Anh không thể để mọi thứ kết thúc một cách vô nghĩa như vậy. Anh cần một lời giải thích. Anh cần một câu trả lời, dù câu trả lời đó có thể xé nát trái tim anh thành trăm mảnh. Anh cần biết, rốt cuộc thì tình cảm của họ, những tháng ngày họ đã đi qua cùng nhau dưới tán hoa sữa nồng nàn của Hà Nội, có ý nghĩa gì với cô.
Anh rút chiếc điện thoại từ trong túi áo khoác, màn hình sáng lên trong bóng tối. Ngón tay anh lướt trên bàn phím, gõ vội vàng một dòng tin nhắn đầy bức xúc, đầy chất vấn. Nhưng rồi, anh lại xóa đi. Những lời nói ấy quá yếu ớt, quá cảm tính. Anh không muốn cô coi thường anh thêm nữa. Anh cần một cuộc đối diện trực tiếp. Anh cần nhìn vào mắt cô, để thấy sự thật, dù sự thật đó có tàn nhẫn đến đâu.
Anh tìm đến số điện thoại của Lê Ngân. Tiếng chuông reo dài, vọng vào không gian trống rỗng của sân thượng. Một lần, hai lần, ba lần... rồi im bặt. Không ai bắt máy. Anh gọi lại, vẫn là những hồi chuông kéo dài trong vô vọng. Cô đã tắt máy, hay chỉ đơn giản là không muốn nghe? Dù là gì đi nữa, hành động đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào ngọn lửa tức giận đang bùng cháy trong lòng anh, biến nó thành tro tàn. Một cảm giác bị phản bội, bị coi thường dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Anh nhìn chằm chằm vào ánh đèn xa xăm của thành phố, nơi có lẽ cô đang ở, đang yên giấc, hay đang bận rộn với những điều quan trọng hơn anh. Anh cảm thấy mình nhỏ bé, vô dụng giữa cái thành phố rộng lớn này. Mùi ẩm mốc và gió lạnh lẽo cứ luẩn quẩn quanh anh, như một lời nhắc nhở về sự cô đơn. Nhưng rồi, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng quyết liệt. Anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ đi tìm cô. Anh sẽ đối mặt với cô, một lần cuối cùng, để biết rõ mọi chuyện. Dù kết quả có thế nào, anh cũng không thể chấp nhận sự im lặng và lảng tránh này. Anh sẽ đến trường, nơi cô thường ở lại muộn để hoàn thành những đề án của mình. Anh phải làm rõ, ngay tối nay, trước khi mọi thứ trở thành một vết sẹo mãi mãi không thể lành. Hơi thở anh hóa khói trắng xóa trong không khí, rồi tan biến, nhưng quyết tâm trong lòng anh thì không.
***
Trong khi Hoàng Minh đang vật lộn với những cơn sóng cảm xúc trên sân thượng lạnh lẽo, Lê Ngân đang ngồi trong một góc khuất của quán cà phê "Hoa Sữa" quen thuộc, đối diện với Mai Chi. Chiều tối hôm đó, không khí trong quán ấm áp hơn bên ngoài rất nhiều, với tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng chảy trôi và mùi cà phê rang xay thoang thoảng. Nhưng sự ấm áp đó không thể xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm tâm hồn Ngân. Ly trà thảo mộc trước mặt cô đã nguội lạnh từ lâu, nhưng cô vẫn không hề chạm vào. Đôi mắt sâu và trầm của cô nhìn xa xăm qua ô cửa kính, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên nền trời xám xịt.
Mai Chi đặt ly cà phê xuống bàn, tiếng cốc chạm đĩa khẽ vang lên, kéo Ngân trở về thực tại. "Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?" Mai Chi hỏi, giọng nói đầy lo lắng và sốt ruột. "Mày không thể cứ im lặng mãi được. Mày cứ giữ tất cả trong lòng như thế, rồi sẽ có ngày mày nổ tung mất."
Ngân khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen dài của mình. Hành động ấy, quen thuộc và kín đáo, che giấu đi sự mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt trái xoan của cô. "Tao không biết nữa, Chi." Giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng lại chất chứa sự nặng nề của những gánh nặng vô hình. "Mọi thứ cứ dồn dập... Cơ hội này quá lớn, quá tốt để có thể bỏ qua. Giáo sư Trần và bố mẹ đều đặt rất nhiều kỳ vọng vào tao. Họ nói đây là bước ngoặt quan trọng, là tương lai của tao."
Mai Chi nhìn Ngân, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy thông cảm. Cô biết Ngân đang nói về cơ hội du học hoặc một vị trí công việc danh giá ở nước ngoài, điều mà Ngân đã theo đuổi bấy lâu. "Tao hiểu. Đó là ước mơ của mày mà, đúng không? Nhưng cái 'nhưng' trong giọng mày là gì? Mày sợ gì?"
Ngân không trả lời ngay. Cô lại đưa mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn những giọt mưa phùn lất phất còn vương trên tấm kính. "Tao sợ... sợ phải lựa chọn, sợ làm tổn thương..." Cô ngập ngừng, như thể đang cân nhắc từng lời nói, sợ rằng một lời lỡ lời có thể làm đổ vỡ mọi thứ. "Đã có lúc tao nghĩ, mình cứ thế này là tốt nhất. Cứ im lặng, cứ chấp nhận mọi thứ như một lẽ tự nhiên. Nhưng rồi..."
"Rồi sao?" Mai Chi thúc giục, cố gắng khơi gợi Ngân nói ra hết. "Mày không thể cứ mãi chôn vùi cảm xúc của mình như thế được. Mày không phải là người như vậy."
Ngân khẽ lắc đầu, nụ cười yếu ớt hiện lên trên môi. "Tao không biết tao là người như thế nào nữa, Chi. Đôi khi tao cảm thấy mình như đang đứng giữa ngã ba đường, mà mỗi con đường đều dẫn đến một sự mất mát." Cô dừng lại, rồi ánh mắt cô bỗng tối sầm khi Mai Chi nhắc đến một cái tên mà cả hai đều biết.
"Vậy còn Minh? Cậu ấy thì sao?" Mai Chi hỏi, giọng nói cẩn trọng hơn. Cô biết mối quan hệ giữa Ngân và Hoàng Minh đang trở nên căng thẳng, và cô là một trong số ít người chứng kiến những giằng xé nội tâm của Ngân. "Cậu ấy... cậu ấy đã cố gắng rất nhiều để đến gần mày mà, Ngân."
Ngân quay đầu lại, ánh mắt lảng tránh ánh nhìn của Mai Chi. Có một chút bực bội, một chút mệt mỏi, và cả một nỗi đau giấu kín trong ánh mắt ấy. "Anh ấy... anh ấy không hiểu đâu." Cô nói, giọng điệu gần như thờ ơ, nhưng Mai Chi biết, đó chỉ là lớp vỏ bọc phòng thủ của Ngân. "Cuộc sống của em không đơn giản như anh nghĩ." – lời nói của Ngân, mặc dù không trực tiếp, nhưng lại vang vọng những gì cô đã nói với Minh sau này.
Mai Chi không chấp nhận sự lảng tránh đó. "Không hiểu? Hay mày không cho cậu ấy cơ hội để hiểu? Ngân, mày biết Minh là người thế nào mà. Cậu ấy chân thành, cậu ấy hiền lành. Cậu ấy đã làm gì sai?"
Ngân siết chặt hai bàn tay đặt trên đùi, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. "Không ai sai cả, Chi. Chỉ là... mọi thứ quá phức tạp. Áp lực từ gia đình, từ định hướng tương lai, từ những kỳ vọng... nó đè nặng lên tao. Tao sợ. Sợ không đủ tốt, sợ không thể làm hài lòng mọi người. Và tao sợ, nếu tao mở lòng hoàn toàn, nếu tao để bản thân được yêu thương, tao sẽ mất đi tất cả những gì tao đã cố gắng xây dựng." Giọng cô nhỏ dần, như tiếng gió thoảng qua. "Tao sợ làm tổn thương Minh. Và tao sợ, tao sẽ bị tổn thương."
Mai Chi lắng nghe từng lời của Ngân, trái tim cô nặng trĩu. Cô biết, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, trầm tĩnh ấy là một tâm hồn vô cùng nhạy cảm và dễ tổn thương. "Ngân à, tình yêu không phải là một gánh nặng, nó là động lực. Mày không thể cứ mãi trốn tránh như thế được. Minh xứng đáng được biết sự thật, và mày cũng xứng đáng được hạnh phúc."
Ngân im lặng, đôi mắt cô vẫn nhìn xa xăm, nhưng giờ đây, có một nỗi giằng xé rõ ràng hơn trong ánh mắt ấy. Cô cảm nhận được sự mâu thuẫn nội tại đang xé nát mình, giữa lý trí và con tim, giữa những kỳ vọng của cuộc đời và những rung động của tình yêu. Mùi cà phê thơm nồng bỗng trở nên ngột ngạt. Cô biết Mai Chi nói đúng, nhưng cô không có đủ dũng khí để đối mặt. Cô vẫn còn đang sợ hãi. Sợ hãi sự lựa chọn, sợ hãi hậu quả, và sợ hãi nhất là chính bản thân mình. "Tao cần thêm thời gian, Chi." Cô khẽ nói, nhưng thời gian, dường như, là thứ xa xỉ nhất mà cô không có.
***
Đêm đã về khuya, những dãy hành lang của Đại học Ngoại Thương vắng tanh. Tiếng gió rít qua ô cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt và mùi ẩm mốc đặc trưng của những tòa nhà cũ kỹ. Ánh đèn tuýp hắt xuống hành lang, tạo nên những vệt sáng vàng vọt, mờ ảo, càng khiến không gian thêm phần cô quạnh. Hoàng Minh đứng đợi ở một góc khuất, trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì lạnh mà vì một sự hỗn loạn của cảm xúc: tức giận, đau đớn, và một khao khát cháy bỏng được thấu hiểu. Anh đã gọi điện, đã nhắn tin, nhưng tất cả đều rơi vào im lặng. Giờ đây, anh cần một cuộc đối mặt.
Anh đã đợi gần hai tiếng đồng hồ, mặc cho cái rét cắt da thịt và sự mỏi mệt bắt đầu xâm chiếm. Anh biết Ngân thường ở lại muộn để làm việc ở phòng thí nghiệm hoặc văn phòng khoa, đặc biệt là khi có những dự án quan trọng. Và linh tính của anh đã đúng.
Tiếng bước chân khẽ khàng vọng lại từ cuối hành lang. Lê Ngân xuất hiện, dáng người mảnh mai, thanh thoát trong chiếc áo khoác màu trung tính, bước đi có chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ được vẻ thanh lịch. Cô đang cầm một tập tài liệu, gương mặt cô có vẻ căng thẳng, đôi mắt sâu và trầm vẫn nhìn xa xăm, như thể đang suy nghĩ về điều gì đó rất hệ trọng. Cô không để ý đến sự hiện diện của anh, có lẽ vì quá mải mê trong những suy tư riêng.
Hoàng Minh bước ra khỏi góc khuất, chặn lối đi của cô. Bóng anh đổ dài trên nền gạch hoa cũ kỹ. Lê Ngân giật mình, tập tài liệu trong tay suýt chút nữa thì rơi xuống. Ánh mắt cô thoáng chút hoảng loạn khi nhận ra anh, nhưng chỉ trong tích tắc, vẻ bình tĩnh quen thuộc đã bao phủ lấy cô. Gương mặt anh căng thẳng, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và những cảm xúc dồn nén.
"Ngân, em định tránh mặt anh đến bao giờ?" Giọng Hoàng Minh trầm khàn, run run, pha lẫn một sự tức giận bị kìm nén. "Em có thể cho anh một lời giải thích không? Rốt cuộc em coi tình cảm của chúng ta là gì? Em có biết anh đã lo lắng cho em thế nào không?"
Ngân nhìn anh, ánh mắt cô vẫn mang vẻ phòng thủ. "Anh Minh, anh đang làm gì vậy? Đây là trường học." Giọng cô nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một sự lạnh lùng khó tả, như một bức tường vô hình dựng lên giữa hai người. "Em không có gì để giải thích cả. Chuyện của chúng ta... có lẽ không như anh nghĩ."
Lời nói của cô như một gáo nước lạnh dội thẳng vào Hoàng Minh. "Không như anh nghĩ?" Anh không thể tin vào tai mình. "Vậy em giải thích đi! Sao em lại lạnh nhạt với anh? Em có biết anh đã lo lắng thế nào không? Hay em đã có quyết định rồi, và anh chỉ là một gánh nặng?" Sự tức giận của anh bùng lên, khiến giọng anh cao hơn một chút, vang vọng trong hành lang trống trải.
Lê Ngân siết chặt tập tài liệu trong tay, móng tay hằn sâu vào bìa giấy. Ánh mắt cô sắc lạnh, nhưng ẩn sâu bên trong là một nỗi đau đớn không thể gọi tên. "Đúng vậy!" Cô thốt lên, lời nói như những nhát dao cứa vào không khí. "Anh không hiểu đâu! Cuộc sống của em không đơn giản như anh nghĩ. Chúng ta... chúng ta quá khác biệt. Anh không thể cứ mãi bám víu vào những thứ mơ hồ như vậy được!"
Những lời nói của Ngân như một cú đấm thẳng vào lồng ngực Hoàng Minh, khiến anh sững sờ. "Khác biệt?" Anh lặp lại, giọng anh lạc đi, chỉ còn là một tiếng thì thầm đầy đau đớn. "Vậy là do anh không đủ tốt sao? Em... em đang bỏ rơi anh vì những thứ đó sao?" Anh đưa tay ra, cố gắng nắm lấy tay cô, tìm kiếm một sự xác nhận, một lời giải thích, một điều gì đó để bám víu.
Nhưng Ngân giật mạnh tay ra, như thể anh vừa chạm vào một vật thể bỏng rát. Hành động đó, dứt khoát và lạnh lùng, xé toạc trái tim anh. Cô quay mặt đi, không muốn đối diện với ánh mắt đầy tuyệt vọng của anh. "Em không muốn nói nữa. Anh về đi!" Cô nói, giọng nói cứng rắn, không một chút dao động, mặc dù bên trong cô đang giằng xé đến tột cùng. Cô không muốn anh thấy sự yếu đuối của mình, không muốn anh thấy cô đang sợ hãi đến mức nào.
Hoàng Minh đứng chôn chân giữa hành lang vắng lặng, nhìn theo bóng Ngân quay lưng bỏ đi nhanh chóng. Mỗi bước chân của cô như một nhát cắt vào tâm hồn anh. Anh muốn gọi cô lại, muốn níu giữ cô, muốn hỏi cô rằng những lời cô vừa nói có phải là thật lòng không. Nhưng cổ họng anh khô khốc, những lời lẽ đã mắc kẹt từ tối qua giờ đây đã bị nghẹn lại hoàn toàn.
Một làn gió lạnh buốt lùa qua hành lang, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng từ đâu đó ngoài sân trường. Mùi hương ấy, từng là biểu tượng của tình yêu, của những kỷ niệm ngọt ngào giữa họ, giờ đây chỉ còn là sự chua xót, cay đắng. Hoàng Minh nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Ngân vừa biến mất, đôi mắt anh trống rỗng. Mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn đến khó chịu, dường như đang báo hiệu cho một đêm đông quyết định đã đến, nhưng theo một cách đầy đau đớn, một sự chia ly không thể tránh khỏi.
Những lời nói của Ngân về "sự khác biệt" và "gánh nặng" gieo mầm cho những hiểu lầm sâu sắc hơn, làm dấy lên trong lòng Hoàng Minh một nỗi tự ti to lớn về xuất thân và hoàn cảnh của mình. Sự rạn nứt này sẽ đẩy cả hai vào một giai đoạn xa cách đầy thử thách, buộc họ phải suy nghĩ nghiêm túc về tương lai và tình cảm của mình, liệu có thể hàn gắn lại những vết thương lòng đã quá sâu. Anh cảm thấy một mình, lạc lõng, giữa cái thành phố Hà Nội rộng lớn và khắc nghiệt này, nơi mà ngay cả mùi hương thân quen nhất cũng trở thành nỗi ám ảnh. Nước mắt anh lại một lần nữa hòa lẫn với hơi lạnh của gió đêm, mặn chát và buốt giá.