Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 219

Cơn Gió Đông Và Những Khoảng Trống

3318 từ
Mục tiêu: Giải quyết hậu quả tâm lý của cuộc cãi vã từ Chương 218 đối với cả Hoàng Minh và Lê Ngân, khắc họa nỗi đau và sự dằn vặt của cả hai.,Khắc họa rõ rệt sự xa cách và hành động tránh mặt nhau của Hoàng Minh và Lê Ngân ở trường.,Đẩy mạnh xung đột nội tâm của Hoàng Minh về sự tự ti, tình cảm và khát vọng vươn lên giữa nỗi tuyệt vọng.,Đẩy mạnh xung đột nội tâm của Lê Ngân về sự nghiệp, nỗi sợ tổn thương và áp lực từ gia đình, khiến cô thêm khép lòng.,Gieo mầm cho áp lực gia đình (Ông Hùng, Bà Hoa) rõ ràng hơn thông qua suy nghĩ của nhân vật, chuẩn bị cho sự xuất hiện trực tiếp của họ.,Tăng cường cảm giác bế tắc và cô đơn, chuẩn bị cho giai đoạn tìm kiếm lời khuyên từ người khác hoặc một sự kiện lớn hơn.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Mai Chi
Mood: Trầm lắng, đau đớn, tuyệt vọng, dằn vặt, cô đơn, có chút u buồn lãng mạn.
Kết chương: [object Object]

Hoàng Minh bước đi như một cái bóng, đôi chân anh dường như không còn thuộc về mình nữa, cứ thế lướt qua những hành lang vắng lặng của ngôi trường đã trở nên xa lạ. Mỗi bước chân của Lê Ngân lúc quay lưng bỏ đi vẫn còn vang vọng trong đầu anh, như tiếng xé toạc một thứ gì đó đã từng trọn vẹn. Lời nói của cô, “Chúng ta… chúng ta quá khác biệt,” “Anh không thể cứ mãi bám víu vào những thứ mơ hồ như vậy được,” và cả cái từ “gánh nặng” mà anh tự hình dung ra từ sự ám chỉ của cô, cứ xoáy sâu vào tâm trí, khoét rộng thêm những vết thương lòng đang rỉ máu. Anh không còn biết mình đang đi đâu, chỉ biết phải rời khỏi nơi đây, rời khỏi cái mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn trong gió lạnh, mùi hương giờ đây chỉ còn là nỗi ám ảnh, một minh chứng cay đắng cho những gì đã vụn vỡ.

Anh lang thang qua những con phố Hà Nội đã lên đèn, những ánh sáng vàng vọt hắt lên vỉa hè ẩm ướt, làm nổi bật thêm sự cô độc của anh. Tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ những quán ăn vỉa hè vọng lại, nhưng tất cả chỉ như một bản giao hưởng vô nghĩa, không thể lọt vào tai anh. Anh cứ đi, cho đến khi đôi chân mỏi nhừ, và rồi, vô thức, anh tìm đến nơi quen thuộc nhất để trốn tránh khỏi thực tại: sân thượng của chung cư cũ kỹ, nơi anh vẫn thường lên để tìm chút bình yên giữa lòng thành phố ồn ào.

Sân thượng đêm khuya, không một bóng người. Gió đông thổi từng cơn lồng lộng, rít qua những khe hở của bức tường bê tông cũ kỹ, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng ai oán. Hoàng Minh co ro ngồi xuống bậc thềm lạnh lẽo, tấm lưng anh dựa vào bức tường thô ráp. Ánh đèn thành phố mờ ảo trải dài dưới chân, hàng ngàn đốm sáng li ti lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình. Phía xa xa, tiếng máy điều hòa từ những căn hộ bên dưới rì rầm không ngớt, hòa cùng tiếng ồn đô thị đã được gió làm dịu đi phần nào, tạo nên một bản nhạc nền u buồn cho nỗi cô đơn của anh.

Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen thẫm, những vì sao lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm nhung. Nhưng sự lộng lẫy của vũ trụ không mang lại cho anh chút bình yên nào. Trái lại, nó chỉ càng nhấn chìm anh vào cảm giác mình thật nhỏ bé, lạc lõng và vô nghĩa. “Cô ấy nói đúng sao? Mình không đủ tốt để giữ cô ấy lại sao? Hay mình chỉ là một gánh nặng?” Những câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong đầu, không ngừng tra tấn anh. Anh nhớ lại những lời nói đầy sắc bén của Ngân, những lời lẽ như những nhát dao cứa vào sự tự ti đã cố gắng chôn giấu bấy lâu nay. "Chúng ta quá khác biệt." Khác biệt về cái gì? Về xuất thân, về hoàn cảnh, về cách nhìn nhận cuộc sống? Hay chỉ đơn giản là anh không xứng đáng với một cô gái Hà Nội gốc, một cô gái tinh tế và đầy khát vọng như Ngân?

Hơi lạnh của gió đông cắt da cắt thịt, luồn qua lớp áo khoác dày cộp, nhưng anh dường như không cảm nhận được. Sự lạnh giá bên trong đã làm tê liệt mọi cảm giác bên ngoài. Mùi ẩm mốc và bụi từ sân thượng hòa lẫn với mùi hoa sữa thoảng qua từ đâu đó rất xa, mùi hương của những kỷ niệm giờ đây chỉ còn là nỗi chua xót. Anh ôm chặt lấy mình, đầu gục xuống đầu gối, cố gắng co mình lại để che giấu đi sự yếu đuối, sự tan nát đang bủa vây. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, nhưng chỉ cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu, nghẹn ứ.

“Tại sao cô ấy không chịu nói ra?” Anh thì thầm, giọng khản đặc. “Cứ để mọi thứ vỡ vụn thế này sao?” Anh muốn một lời giải thích rõ ràng, một lý do cụ thể để anh có thể chấp nhận, để anh biết mình đã sai ở đâu, hay mình cần phải làm gì. Nhưng Ngân đã chọn cách im lặng, chọn cách đẩy anh ra xa bằng những lời lẽ lạnh lùng nhất, để lại cho anh một khoảng trống hoác đầy hoang mang. Anh nhớ lại ánh mắt cô khi giật tay ra khỏi anh, cái nhìn vô cảm đó, nó còn đau hơn cả ngàn lời trách móc. Nó khiến anh cảm thấy mình thật rẻ mạt, thật không đáng để cô phải bận tâm.

Nỗi tuyệt vọng dâng lên, hòa lẫn với một chút tức giận. Tức giận vì cô quá khép kín, tức giận vì cô không cho anh một cơ hội để hiểu, để cùng cô đối mặt với những "khác biệt" đó. Anh đã từng nghĩ, tình yêu có thể vượt qua mọi rào cản. Nhưng giờ đây, những lời nói của Ngân đã gieo vào lòng anh một hạt mầm nghi ngờ lớn lao, về chính bản thân anh, về tình yêu của anh, và về tương lai của họ. Anh siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Một khát khao mãnh liệt trỗi dậy trong anh: anh phải vươn lên, phải chứng tỏ bản thân mình không phải là một gánh nặng. Có lẽ, cô nói đúng, anh phải mạnh mẽ hơn, phải có một cái gì đó vững chắc để giữ cô lại, chứ không phải chỉ là những cảm xúc mơ hồ.

Anh ngước nhìn lại bầu trời, những ngôi sao vẫn lạnh lùng tỏa sáng. Anh không biết phải làm gì tiếp theo. Mọi thứ dường như đã sụp đổ. Cái rét cắt da đầu đông, mùi hoa sữa cuối mùa, tất cả như đang báo hiệu cho một đêm đông quyết định đã đến, một đêm có thể chia ly mãi mãi. Một đêm mà anh phải đối mặt với chính mình, với nỗi tự ti đang dâng trào và với con đường phía trước đầy chông gai. Anh cảm thấy một mình, lạc lõng, giữa cái thành phố Hà Nội rộng lớn và khắc nghiệt này, nơi mà ngay cả mùi hương thân quen nhất cũng trở thành nỗi ám ảnh. Nước mắt anh lại một lần nữa hòa lẫn với hơi lạnh của gió đêm, mặn chát và buốt giá. Anh gục đầu xuống, trong lòng là một mớ bòng bong của tuyệt vọng, giằng xé và một tia sáng le lói của quyết tâm, dù mơ hồ, rằng anh sẽ không để mình mãi là một "gánh nặng". Anh sẽ tìm một lối thoát, một con đường riêng để chứng tỏ giá trị của mình, không chỉ cho Ngân, mà còn cho chính bản thân anh.

***

Cùng lúc đó, trong một căn phòng quen thuộc cách đó không xa, Lê Ngân cũng đang chìm trong nỗi đau và sự giằng xé của riêng mình. Trời đêm se lạnh, những hạt mưa phùn li ti bắt đầu lất phất rơi, chạm nhẹ vào khung cửa kính, tạo nên những âm thanh khe khẽ, đều đặn, như tiếng thì thầm của nỗi buồn. Ngân ngồi tựa vào bệ cửa sổ, ánh đèn đường hắt qua tấm kính, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ. Nước mắt cô đã cạn từ lâu, chỉ còn lại một nỗi trống rỗng đến cùng cực và sự mệt mỏi bao trùm lấy tâm hồn.

Những lời trách móc của Hoàng Minh vẫn văng vẳng bên tai cô, từng câu từng chữ như những mũi kim sắc nhọn, găm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của cô. "Vô tâm," "không trân trọng tình cảm," "gánh nặng." Anh đã nói đúng, cô đã vô tâm, đã không trân trọng. Nhưng cô biết, cô cũng đau chứ. Đau đến mức muốn gào thét, muốn chạy đến ôm lấy anh và nói cho anh biết tất cả. Nhưng rồi, những lời nói của bố, những kỳ vọng của gia đình, những "cơ hội lớn" đang chờ đợi phía trước lại đè nặng lên vai cô, kéo cô trở về với thực tại nghiệt ngã. Cô không thể chỉ nghĩ cho bản thân mình, không thể chỉ nghĩ đến tình cảm cá nhân trong lúc này.

Ngân khẽ chạm tay vào cuốn sổ tay ghi chép chung nằm trên bàn học. Cuốn sổ ấy, từng là cầu nối giữa cô và Minh, lưu giữ biết bao kỷ niệm, biết bao ước mơ giản dị của họ. Ngay lập tức, cô rụt tay lại như chạm phải lửa. Cảm giác bỏng rát lan tỏa từ đầu ngón tay đến tận trái tim. Cô không dám đối diện với những gì đã qua, không dám chạm vào những ký ức ngọt ngào giờ đây đã trở thành nỗi đau đớn. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Minh đứng dưới mưa, ánh mắt anh đầy tuyệt vọng và tổn thương. Nhưng vô ích, hình ảnh ấy cứ bám riết lấy cô, như một lời buộc tội không ngừng nghỉ.

"Anh ấy không hiểu... mình cũng đau chứ," Ngân tự nhủ, giọng thì thầm chỉ đủ cho mình nghe thấy, lẫn trong tiếng mưa phùn lất phất bên ngoài. "Nhưng mình không thể chỉ nghĩ cho bản thân. Cơ hội này... là cả tương lai mà bố mẹ đã kỳ vọng." Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc nhẹ nhàng từ bức tường cũ kỹ, mùi của những năm tháng đã qua. Cái mùi hương ấy, quen thuộc đến đáng sợ, gợi nhắc cô về gánh nặng của gia đình, về những giá trị mà cô được nuôi dạy phải tuân theo. Bố cô, Ông Hùng, một người đàn ông nghiêm khắc và đầy tham vọng, luôn đặt sự nghiệp và danh vọng lên hàng đầu. Ông đã đặt tất cả kỳ vọng vào cô, đứa con gái duy nhất, để cô phải thành công, phải vươn xa hơn những gì ông đã đạt được.

"Con phải nắm lấy cơ hội này, Ngân ạ. Đây không chỉ là tương lai của con, mà còn là niềm tự hào của cả gia đình." Lời nói của bố cô vang vọng trong tâm trí, sắc lạnh và dứt khoát. Cô biết, nếu cô chọn tình yêu thay vì sự nghiệp, cô sẽ khiến bố mẹ thất vọng, sẽ làm tan vỡ những ước mơ mà họ đã dành cả đời để xây dựng cho cô. Và cô sợ hãi điều đó hơn bất cứ thứ gì. Cô sợ làm tổn thương bố mẹ, sợ phải đối mặt với sự thất vọng trong ánh mắt họ.

Nỗi sợ hãi việc mở lòng, nỗi sợ bị ràng buộc bởi tình cảm cũng là một phần lý do khiến cô đẩy Minh ra xa. Cô sợ rằng một khi đã chìm đắm vào tình yêu, cô sẽ mất đi sự tập trung, sẽ không thể đạt được những gì bố mẹ mong muốn. Hơn nữa, cô cũng sợ phải đối mặt với sự khác biệt giữa cô và Minh. Dù cô không muốn thừa nhận, nhưng những lời nói của cô trong lúc nóng giận đã phản ánh một phần nỗi lo lắng sâu thẳm trong lòng: sự khác biệt về xuất thân, về hoàn cảnh, về định hướng tương lai. Minh là một chàng trai tỉnh lẻ, đầy nhiệt huyết và khát vọng, nhưng anh vẫn còn quá non nớt, quá mơ mộng. Còn cô, cô đã được định sẵn một con đường, một tương lai mà cô không có quyền lựa chọn.

Ngân quay mặt vào tường, tìm cách trốn tránh thực tại, trốn tránh cả những suy nghĩ đang giày vò cô. Căn phòng quen thuộc bỗng trở nên ngột ngạt, như một cái lồng giam giữ cô trong nỗi cô đơn của chính mình. Tiếng mưa phùn vẫn đều đặn rơi, như đang khóc than cho một tình yêu vừa chớm nở đã vội vàng tàn úa. Cô không muốn anh thấy sự yếu đuối của mình, không muốn anh thấy cô đang sợ hãi đến mức nào. Cô đã chọn cách cứng rắn, cách lạnh lùng để bảo vệ cả hai. Nhưng cái giá phải trả là nỗi đau xé lòng, là sự cô độc đến cùng cực. Cô chỉ biết ôm lấy nỗi đau của mình, nuốt trôi những giọt nước mắt vô hình, và cầu mong cho thời gian sẽ xoa dịu tất cả.

***

Mấy ngày sau cuộc cãi vã định mệnh ấy, khuôn viên Đại học Ngoại Thương vẫn nhộn nhịp như thường lệ, nhưng Hoàng Minh và Lê Ngân lại sống trong một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới được bao bọc bởi sự xa cách và lạnh lẽo. Cái rét ngọt của Hà Nội đã trở nên quen thuộc, nhưng giờ đây nó thấm vào tận xương tủy, lạnh hơn cả ngàn lần. Mặt trời vẫn chiếu những tia nắng nhạt màu xuyên qua tán lá bàng đã ngả vàng úa, nhưng không thể sưởi ấm được trái tim đang đóng băng của cả hai.

Hoàng Minh bước đi trong hành lang, đầu hơi cúi, ánh mắt tránh né mọi ánh nhìn. Anh cố gắng bước thật nhanh, như thể muốn trốn chạy khỏi một thứ gì đó vô hình. Tiếng chuông trường vang lên từng hồi, báo hiệu giờ học bắt đầu, giờ tan lớp, nhưng tất cả chỉ như tiếng ồn trắng, không thể lọt vào tâm trí anh. Mùi sách vở, mùi cà phê từ căng-tin thoảng qua, những mùi hương quen thuộc của đời sống sinh viên giờ đây chỉ gợi lên một cảm giác trống rỗng. Anh cố gắng tập trung vào bài giảng, vào những con số, những lý thuyết khô khan, nhưng hình ảnh Ngân, những lời nói của cô, vẫn ám ảnh anh không ngừng. Mỗi khi có tiếng bước chân lướt qua, anh lại vô thức ngẩng đầu, hy vọng... nhưng rồi lại cụp mắt xuống trong thất vọng. Anh tránh những nơi có thể gặp cô, những quán cà phê quen thuộc, những góc thư viện từng là của họ. Anh đi đường vòng, chọn những con đường vắng vẻ hơn, chỉ để không phải đối mặt với cô, không phải đối mặt với sự thật rằng họ đã trở nên xa lạ.

"Này Minh, mày sao thế?" Tiếng Đức Anh vang lên bên tai, phá tan dòng suy nghĩ của Minh. Cậu vỗ nhẹ vào vai anh, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng. "Mấy hôm nay cứ như người mất hồn. Có chuyện gì à?"

Hoàng Minh giật mình, ngẩng đầu lên. Gương mặt anh tái nhợt, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Anh cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi môi anh khô khốc và nứt nẻ. "Không có gì đâu, Đức Anh. Chắc tại tao thức khuya học bài nhiều thôi." Giọng anh khàn đặc, không thể giấu nổi sự mệt mỏi. Anh nhìn thấy sự nghi ngờ trong mắt bạn, nhưng anh không muốn nói ra. Anh không muốn kể cho ai nghe về nỗi đau của mình, về sự tự ti đang gặm nhấm anh. Anh cảm thấy xấu hổ, cảm thấy mình thật yếu đuối.

Đức Anh nhíu mày, nhìn bạn với vẻ không tin tưởng, nhưng rồi cũng chỉ thở dài. "Mày đừng có cố quá rồi đổ bệnh đấy. Có gì thì cứ nói với tao, đừng giữ trong lòng." Cậu vỗ vai Minh lần nữa rồi bước đi. Hoàng Minh chỉ biết gật đầu, rồi lại tiếp tục bước đi trong lặng lẽ, cảm giác cô đơn càng thêm dày vò. Anh cảm nhận được những ánh mắt tò mò từ những người bạn khác, những người đã quen nhìn thấy anh và Ngân đi cùng nhau. Giờ đây, sự vắng mặt của Ngân bên cạnh anh, và sự xa cách rõ ràng của cả hai, đã trở thành một câu chuyện thầm thì trong các hành lang.

Trong khi đó, ở một giảng đường khác, Lê Ngân cũng đang cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. Cô vẫn là cô sinh viên Hà Nội gốc thanh lịch, với mái tóc đen dài buông xõa và những bộ trang phục gam màu trung tính, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt cô là một nỗi trống rỗng khó che giấu. Cô lướt qua mọi người với vẻ thờ ơ, đôi mắt không chạm vào bất kỳ ai, như thể muốn xây một bức tường vô hình ngăn cách cô với thế giới bên ngoài. Cô cố tỏ ra bình thường, tập trung vào bài giảng, ghi chép cẩn thận, nhưng những dòng chữ trên trang giấy cứ nhòe đi trước mắt cô.

"Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?" Mai Chi khẽ lay tay Ngân khi giờ học vừa kết thúc. Cô bạn thân nhìn Ngân với ánh mắt đầy lo lắng. "Mày với Minh... mấy hôm nay tao thấy lạ lắm. Có chuyện gì à?"

Ngân khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn xa xăm. "Không có gì đâu, Chi. Chắc tụi tao đang bận học thôi." Giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng lại thiếu đi sự ấm áp thường ngày. Cô biết Mai Chi đang cố gắng quan tâm, nhưng cô không thể nói ra. Cô không thể giải thích về những áp lực vô hình đang đè nặng lên vai mình, về những kỳ vọng của gia đình, về cái gọi là "cơ hội lớn" mà cô không thể từ bỏ. Cô không muốn Mai Chi phải lo lắng, và cũng không muốn ai đó xen vào những rắc rối của cô và Minh.

Mai Chi nhìn Ngân thật lâu, dường như muốn đọc thấu tâm can cô bạn, nhưng rồi cũng chỉ thở dài. "Mày có chuyện gì thì cứ nói với tao nhé. Đừng có chịu đựng một mình." Cô vỗ nhẹ vào vai Ngân, rồi cùng cô bước ra khỏi giảng đường.

Hoàng Minh và Lê Ngân, như hai đường thẳng song song, ngày càng xa nhau trong chính ngôi trường quen thuộc, nơi đã từng chứng kiến những rung động đầu tiên của họ. Những chiếc lá vàng cuối thu bị gió cuốn đi, xoay tít trên sân trường, báo hiệu một mùa đông khắc nghiệt đang đến gần. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn vương vấn trong không khí lạnh lẽo, nồng nàn đến mức khiến người ta khó chịu, như một lời nhắc nhở về những gì đã mất đi, và về một "đêm đông quyết định" sắp đến. Một đêm có thể mang theo sự chia ly vĩnh viễn, hoặc một bước ngoặt lớn, mà cả hai đều không biết liệu mình có đủ sức để đối mặt hay không. Hoàng Minh vẫn đấu tranh với nỗi tự ti và khát khao chứng tỏ bản thân, trong khi Lê Ngân vật lộn với áp lực từ gia đình và nỗi sợ hãi khi phải mở lòng. Họ cô đơn giữa dòng người, giữa những tiếng cười nói của bạn bè, giữa cái thành phố Hà Nội vội vã. Cả hai đều chìm đắm trong những suy nghĩ riêng, những khoảng trống vô hình đã được tạo ra giữa họ, mà không ai dám bước qua để hàn gắn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ