Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 220

Mùa Đông Của Những Ưu Tư

3746 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu hơn nỗi đau và sự cô đơn của Hoàng Minh và Lê Ngân sau cuộc cãi vã, đẩy mạnh xung đột nội tâm.,Đẩy mạnh xung đột nội tâm của Hoàng Minh về sự tự ti, khát vọng vươn lên và tình cảm dành cho Lê Ngân.,Lê Ngân tiếp tục giữ khoảng cách, nhưng nội tâm giằng xé với áp lực từ gia đình và nỗi sợ tổn thương, chuẩn bị cho sự bộc lộ cảm xúc sau này.,Hoàng Minh tìm kiếm lời khuyên từ Anh Khoa, bắt đầu đối diện một cách thực tế hơn với định hướng tương lai và 'cơ hội lớn' của bản thân.,Gieo mầm cụ thể hơn về 'cơ hội lớn' cho Hoàng Minh, đưa câu chuyện đến một bước ngoặt quan trọng.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Anh Khoa, Mai Chi
Mood: Tense, melancholic, introspective, conflicted.
Kết chương: [object Object]

Hoàng Minh lại bước đi trong lặng lẽ, cảm giác cô đơn càng thêm dày vò. Anh cảm nhận được những ánh mắt tò mò từ những người bạn khác, những người đã quen nhìn thấy anh và Ngân đi cùng nhau. Giờ đây, sự vắng mặt của Ngân bên cạnh anh, và sự xa cách rõ ràng của cả hai, đã trở thành một câu chuyện thầm thì trong các hành lang. Trong khi đó, ở một giảng đường khác, Lê Ngân cũng đang cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt cô là một nỗi trống rỗng khó che giấu. Cô lướt qua mọi người với vẻ thờ ơ, đôi mắt không chạm vào bất kỳ ai, như thể muốn xây một bức tường vô hình ngăn cách cô với thế giới bên ngoài. Hoàng Minh và Lê Ngân, như hai đường thẳng song song, ngày càng xa nhau trong chính ngôi trường quen thuộc, nơi đã từng chứng kiến những rung động đầu tiên của họ. Những chiếc lá vàng cuối thu bị gió cuốn đi, xoay tít trên sân trường, báo hiệu một mùa đông khắc nghiệt đang đến gần. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn vương vấn trong không khí lạnh lẽo, nồng nàn đến mức khiến người ta khó chịu, như một lời nhắc nhở về những gì đã mất đi, và về một "đêm đông quyết định" sắp đến. Một đêm có thể mang theo sự chia ly vĩnh viễn, hoặc một bước ngoặt lớn, mà cả hai đều không biết liệu mình có đủ sức để đối mặt hay không. Hoàng Minh vẫn đấu tranh với nỗi tự ti và khát khao chứng tỏ bản thân, trong khi Lê Ngân vật lộn với áp lực từ gia đình và nỗi sợ hãi khi phải mở lòng. Họ cô đơn giữa dòng người, giữa những tiếng cười nói của bạn bè, giữa cái thành phố Hà Nội vội vã. Cả hai đều chìm đắm trong những suy nghĩ riêng, những khoảng trống vô hình đã được tạo ra giữa họ, mà không ai dám bước qua để hàn gắn.

Chiều tà, trên sân thượng của khu chung cư cũ kỹ, Hoàng Minh ngồi thu mình vào chiếc ghế đá lạnh ngắt. Từng làn gió đông se sắt thổi qua, cuốn theo những tiếng ồn ào đô thị vọng lên từ xa, tiếng còi xe, tiếng người bán hàng rong, tất cả hòa vào nhau tạo thành một bản giao hưởng xô bồ, nhưng anh lại chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng lòng mình đang gào thét. Bầu trời Hà Nội xám xịt, nặng trĩu, như thể sắp đổ mưa bất cứ lúc nào, phản chiếu đúng tâm trạng anh. Anh co ro trong chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, nhưng hơi ấm từ lớp vải chẳng thấm vào đâu so với cái lạnh buốt giá đang gặm nhấm tâm hồn anh. Chiếc sân thượng bê tông rộng lớn, với vài chậu cây khô héo và những sợi dây phơi quần áo lơ lửng, bỗng trở nên hoang vắng lạ thường. Mùi ẩm mốc và bụi bặm đặc trưng của những nơi ít người qua lại quyện vào không khí lạnh, thỉnh thoảng lại có một làn gió mang theo mùi hoa sữa thoảng qua từ đâu đó xa xăm, khiến lòng anh thắt lại. Đó là cái mùi nồng nàn mà trước kia anh từng yêu, từng gắn liền với những kỷ niệm đẹp đẽ bên Ngân, giờ đây lại trở thành một nhát dao cứa vào vết thương lòng anh.

"Sao mình lại yếu đuối đến thế?" Anh thì thầm, giọng khàn đặc, lẫn vào tiếng gió. Những lời Ngân nói trong cuộc cãi vã hôm đó vẫn ám ảnh anh, như một vết bỏng rát không thể lành. Cô ấy đã nói gì? "Anh và em khác nhau quá, Minh ạ." "Anh không hiểu được áp lực của em." "Những điều anh muốn, em không thể cho." Những câu nói đó, dẫu không cố ý, đã chạm đúng vào nỗi tự ti sâu thẳm nhất của một chàng trai tỉnh lẻ như anh, người luôn bỡ ngỡ trước sự rộng lớn của Hà Nội, luôn cố gắng vươn lên để hòa nhập, để chứng tỏ mình xứng đáng. Anh nhớ lại những ngày đầu tiên đặt chân đến thành phố này, với đôi mắt ngơ ngác và trái tim đầy khát vọng. Anh đã nghĩ rằng chỉ cần cố gắng, mọi thứ sẽ ổn. Nhưng giờ đây, đứng trước Ngân, đứng trước tình yêu của mình, anh lại cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu ớt. Liệu có phải cô ấy nói đúng? Anh không đủ tốt? Không đủ mạnh mẽ để che chở cho cô, không đủ tài giỏi để san sẻ gánh nặng với cô, không đủ thấu hiểu để đi cùng cô trên con đường phía trước? Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu, gặm nhấm lòng anh, khiến anh cảm thấy mình là một kẻ thất bại thảm hại.

Anh thở dài, rút chiếc điện thoại cũ kỹ ra khỏi túi. Màn hình sáng lên, hiển thị một loạt tin nhắn cũ với Ngân. Những dòng tin nhắn hỏi han nhẹ nhàng, những lời chúc ngủ ngon, những kế hoạch cho buổi học nhóm hay buổi đi chơi cuối tuần. Từng câu chữ như xoáy sâu vào trái tim anh, gợi nhắc về một thời đã qua, một thời mà anh và cô còn vô tư, còn cùng nhau sẻ chia những điều nhỏ nhặt nhất. Anh lướt qua những dòng tin nhắn một cách vô thức, đôi mắt đờ đẫn. Bỗng nhiên, một thông báo email mới hiện lên trên màn hình. Anh liếc nhìn, thấy đó là một địa chỉ email quen thuộc từ phòng nghiên cứu, liên quan đến một chương trình học bổng hoặc thực tập mà anh đã từng đăng ký từ lâu. Nhưng ngay lập tức, anh gạt bỏ nó sang một bên, không muốn đối mặt với bất cứ điều gì nữa. Tâm trí anh lúc này chỉ tràn ngập hình bóng Ngân, tràn ngập nỗi đau và sự hối tiếc. Anh cất điện thoại vào túi, đứng dậy dựa vào lan can sắt rỉ sét, nhìn xuống những mái nhà lụp xụp, những con phố đông đúc dần lên đèn. Hà Nội về đêm, lung linh và huyền ảo, nhưng lại khiến anh cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Anh là một chấm nhỏ bé giữa biển người, một linh hồn lạc lõng giữa thành phố không ngủ. Anh tự hỏi, liệu có bao giờ anh tìm được vị trí của mình ở đây, hay anh sẽ mãi mãi chỉ là một kẻ đứng ngoài, lạc lõng trong chính những ước mơ của mình? Hơi thở anh hóa thành khói trắng trong không khí lạnh buốt, tan biến nhanh chóng như những hy vọng mong manh.

Ở căn hộ của Lê Ngân, không khí cũng nặng trĩu không kém, dù bên ngoài, những giọt mưa phùn lất phất vừa bắt đầu rơi. Ngân ngồi co ro trên chiếc ghế bành nhỏ trong phòng riêng, không bật đèn. Chỉ có ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ hắt vào, đủ để cô nhìn thấy những giọt mưa đang lướt nhẹ trên mặt kính, tạo thành những vệt dài mờ ảo. Những tiếng động quen thuộc từ phòng khách vọng vào – tiếng tivi đang phát một chương trình thời sự, tiếng mẹ cô (Bà Lan) đang chuẩn bị bữa tối trong bếp, tiếng bố cô (Ông Hùng) thỉnh thoảng ho khan. Tất cả đều là âm thanh của một gia đình ấm cúng, nhưng Ngân lại cảm thấy mình đang ở một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn. Nước mắt đã khô từ lâu, sau cơn khóc thầm trong đêm, nhưng trái tim cô vẫn nặng trĩu một nỗi đau không tên. Cô nhớ lại những lời nói gay gắt của mình dành cho Minh trong cơn nóng giận, những lời lẽ sắc bén đã vô tình chạm đến sự tự ti của anh. Cô đã hối hận ngay sau đó, nhưng sự kiêu hãnh và nỗi sợ hãi đã ngăn cô không thể mở lời xin lỗi.

"Mình đã nói quá đáng rồi..." Cô thì thầm, giọng nói yếu ớt, lạc đi trong không gian tĩnh mịch. "Nhưng Minh không hiểu. Áp lực này, nỗi sợ này... làm sao mình có thể chia sẻ?" Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa phùn cứ thế rơi, không dứt. Mùi ẩm mốc từ cây cối bên ngoài xộc vào theo từng cơn gió lạnh, quyện với mùi sách cũ trên kệ và thoang thoảng mùi nước xả vải từ chiếc áo cô đang mặc. Ngân nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn. Cô nhớ đến lời bố cô, Ông Hùng, người luôn đặt kỳ vọng lớn vào cô, muốn cô có một tương lai vững chắc, một sự nghiệp thành công. Ông luôn nói về "cơ hội lớn" ở nước ngoài, về những con đường rộng mở mà cô nên theo đuổi. Những lời đó, dù được nói ra với tất cả tình yêu thương và sự quan tâm, lại trở thành một gánh nặng vô hình đè lên đôi vai mảnh mai của cô.

"Bố mẹ mình sẽ nghĩ gì nếu mình từ bỏ cơ hội chỉ vì một mối quan hệ không rõ ràng?" Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Ngân, như một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Cô luôn là một người sống nội tâm, ít khi bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài. Sự trầm tĩnh của cô đôi khi bị hiểu lầm là lạnh lùng, nhưng thực chất bên trong cô là một tâm hồn vô cùng tinh tế và nhạy cảm. Cô sợ hãi việc mở lòng, sợ hãi bị tổn thương, sợ hãi rằng những điều cô trân trọng sẽ tan vỡ. Và giờ đây, mối quan hệ với Hoàng Minh, mối tình đầu trong trẻo và sâu lắng của cô, đang đứng trước bờ vực thẳm. Cô muốn níu giữ, nhưng lại không biết phải làm sao. Cô cảm thấy bất lực trước chính những cảm xúc của mình, bất lực trước những áp lực từ gia đình, và bất lực trước khoảng cách ngày càng lớn giữa cô và Minh.

"Ngân ơi, xuống ăn cơm đi con!" Tiếng mẹ cô, Bà Lan, vọng vào từ phòng khách, ấm áp và quen thuộc. Bà luôn là người phụ nữ Hà Nội gốc hiền dịu, tinh tế, luôn quan tâm đến con cái bằng những cử chỉ nhỏ nhặt nhất. Ngân khẽ giật mình, mở mắt ra. Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín, nơi mẹ cô đang chờ đợi. Cô muốn chạy ra ôm mẹ, muốn kể cho mẹ nghe tất cả những nỗi lòng của mình, nhưng rồi lại kìm nén. "Con không đói đâu mẹ ạ." Cô chỉ khẽ đáp, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Cô biết mẹ sẽ lo lắng, nhưng cô không muốn làm mẹ buồn. Cô muốn tự mình gánh vác, tự mình giải quyết những vấn đề của mình, dù cho đó là một gánh nặng quá sức đối với cô.

Cô vuốt ve cuốn sổ tay ghi chép chung đặt trên bàn học. Đó là cuốn sổ mà cô và Minh đã cùng nhau dùng để ghi lại những bài giảng, những ý tưởng cho các dự án nhóm, và cả những dòng ghi chú vu vơ trong những buổi học. Mùi giấy cũ và mực khô phảng phất, gợi lại những buổi chiều yên bình trong thư viện, khi họ ngồi cạnh nhau, đôi khi chỉ im lặng nhưng lại cảm thấy vô cùng gần gũi. Cô nhặt một bức ảnh chụp chung của cả nhóm, trong đó có cả Minh. Anh cười tươi, đôi mắt hiền lành. Cô nhìn chằm chằm vào bức ảnh, như thể muốn tìm thấy một câu trả lời nào đó trong ánh mắt anh. Rồi, với một tiếng thở dài thườn thượt, cô cất giấu bức ảnh vào một ngăn kéo sâu, như muốn cất giấu đi tất cả những ký ức, những cảm xúc đang giày vò cô. Ngoài cửa sổ, những giọt mưa phùn vẫn rơi, không ngừng, như những giọt nước mắt vô hình của thành phố, của một mối tình đang đứng trước những thử thách nghiệt ngã của mùa đông Hà Nội.

Đêm về, cái rét ngọt của Hà Nội càng trở nên rõ rệt hơn. Hoàng Minh, sau một ngày dài vật lộn với những suy nghĩ và cảm xúc hỗn độn, đến quán cà phê "Hoa Sữa" để làm ca tối. Quán vẫn ấm cúng như mọi khi, với ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn và đèn dây giăng mắc, tạo nên một không gian lãng mạn, đôi chút hoài cổ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò lan tỏa khắp không gian, xua đi cái lạnh giá bên ngoài. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, tiếng đàn guitar réo rắt, tiếng hát trầm bổng, như muốn vỗ về những tâm hồn đang ưu tư. Minh bước vào, dáng người hơi gầy nhưng vẫn giữ được sự chắc khỏe, khuôn mặt hiền lành giờ đây phờ phạc thấy rõ, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Anh nhanh chóng thay đồng phục, bắt đầu công việc pha chế.

Anh Khoa, người anh làm cùng, cũng là chủ quán, đang ngồi ở quầy bar, đeo kính, mái tóc hơi dài rủ xuống trán, phong thái điềm đạm. Anh quan sát Minh một lúc, rồi nhẹ nhàng đặt một cốc trà gừng nóng xuống trước mặt cậu. "Dạo này thấy em có vẻ không ổn, có chuyện gì à Minh?" Giọng Anh Khoa trầm ấm, đầy sự quan tâm, khiến Minh khẽ giật mình. Anh Khoa luôn như vậy, một người anh cả thấu hiểu, không cần nói nhiều mà vẫn cảm nhận được nỗi lòng của người khác.

Minh ngập ngừng, tay vẫn thoăn thoắt pha cà phê cho một vị khách vừa bước vào. "Em... em chỉ thấy mình lạc lõng quá anh ạ. Em không biết mình muốn gì, và liệu mình có đủ sức để làm được điều đó không." Anh cố gắng nói tránh, không muốn nhắc đến Ngân, không muốn để lộ sự yếu đuối của mình. Anh chỉ nói về những bế tắc trong việc lựa chọn con đường tương lai, về cảm giác không đủ khả năng để vươn tới những điều lớn lao mà anh hằng mơ ước. Những lời Ngân đã nói về sự "khác biệt" và "áp lực" cứ ám ảnh anh, khiến anh càng thêm hoài nghi về bản thân.

Anh Khoa mỉm cười nhẹ, đôi mắt ẩn chứa sự từng trải. "Cuộc sống không phải lúc nào cũng ồn ào mới đáng nhớ, đôi khi chính những lặng lẽ mới khắc sâu. Nhưng em phải biết điều mình muốn, Minh ạ." Anh nói, giọng điệu chậm rãi, như rót từng lời vào tai Minh. "Đừng sợ hãi sự thay đổi, chỉ sợ mình không dám đối mặt với nó." Anh Khoa nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục. "Nhiều khi chúng ta cứ mải chạy theo những cái gọi là 'lớn lao' mà quên mất mình thật sự là ai, mình thật sự muốn gì. Thành phố này, nó vội vã lắm, nhưng cũng có những góc riêng để người ta tự chiêm nghiệm. Em thấy đó, cà phê ở đây, cũng không phải là thứ gì quá đặc biệt, nhưng nó có cái hương vị riêng, vì mình đặt cả tâm huyết vào đó. Con người cũng vậy thôi."

Minh chăm chú lắng nghe, từng lời Anh Khoa nói như một ngọn đèn nhỏ le lói trong màn đêm u tối của anh. Anh ngước nhìn Anh Khoa, cố gắng tìm kiếm sự an ủi, sự định hướng. "Em... em luôn muốn vươn lên, muốn chứng tỏ mình. Nhưng càng cố gắng, em lại càng thấy mình nhỏ bé. Em sợ mình sẽ không thể đạt được những gì mình muốn, sợ mình sẽ mãi mãi chỉ là một người bình thường, không có gì nổi bật." Anh nói, giọng nói nhỏ dần, để lộ sự tự ti sâu sắc. Anh không phải là một người hẹp hòi, nhưng những lời nói của Ngân đã gieo vào anh một nỗi lo sợ rằng anh không xứng đáng với cô, không xứng đáng với những ước mơ lớn lao hơn.

Anh Khoa gật đầu thấu hiểu. "Đó là cảm giác mà ai cũng từng trải qua khi còn trẻ, Minh ạ. Đặc biệt là ở Hà Nội này, nơi mà mọi thứ đều diễn ra thật nhanh, thật cạnh tranh. Ai cũng muốn chứng tỏ mình. Nhưng em biết không, giá trị của một người không nằm ở việc họ đạt được bao nhiêu thành công lớn lao, mà nằm ở cách họ sống, cách họ đối diện với khó khăn, và cách họ yêu thương những người xung quanh." Anh Khoa đặt tay lên vai Minh, ánh mắt đầy sự động viên. "Điều quan trọng nhất là em phải biết mình là ai, mình có gì. Đừng so sánh mình với người khác, đừng để những lời nói vô tình làm em gục ngã. Em có lòng tốt, có sự chân thành, có ý chí vươn lên. Đó là những thứ quý giá mà không phải ai cũng có được." Anh Khoa ngừng lại một lát, nhấp thêm một ngụm trà. "Về những cơ hội lớn... đôi khi nó đến vào những thời điểm không ngờ nhất. Nhưng em phải sẵn sàng đón nhận nó, và quan trọng hơn, phải biết điều gì mới thật sự có ý nghĩa với mình. Đừng để nó trôi qua vì sợ hãi, cũng đừng để nó khiến em đánh mất đi những giá trị cốt lõi của bản thân." Lời nói của Anh Khoa không phải là một lời khuyên cụ thể, nhưng nó lại có sức nặng lớn lao, khiến Minh bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc hơn về những lựa chọn phía trước, về con đường mình sẽ đi, và về những điều thật sự quan trọng trong cuộc đời anh. Tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách còn sót lại, và tiếng nhạc acoustic vẫn nhẹ nhàng vang lên, tạo nên một không gian bình yên, đối lập hoàn toàn với những sóng gió đang cuộn trào trong lòng Minh. Anh cảm thấy một chút nhẹ nhõm, như thể một phần gánh nặng đã được trút bỏ, dù con đường phía trước vẫn còn mịt mờ.

Đêm khuya, quán cà phê "Hoa Sữa" đã vắng khách, chỉ còn lại Hoàng Minh và Anh Khoa đang dọn dẹp. Gió đông bên ngoài thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh cắt da thịt và mùi hoa sữa nồng nàn hơn bao giờ hết. Sau khi Anh Khoa về, Minh vẫn nán lại quán thêm một lúc. Lời nói của Anh Khoa vẫn vang vọng trong đầu anh, đặc biệt là câu "Về những cơ hội lớn... đôi khi nó đến vào những thời điểm không ngờ nhất. Nhưng em phải sẵn sàng đón nhận nó, và quan trọng hơn, phải biết điều gì mới thật sự có ý nghĩa với mình." Anh nhớ lại thông báo email mà mình đã bỏ qua một cách vội vàng trên sân thượng. Một cảm giác thôi thúc khó tả khiến anh rút điện thoại ra.

Lần này, anh không gạt bỏ nữa. Anh mở hộp thư đến, tìm kiếm email từ phòng nghiên cứu. Màn hình điện thoại hiện lên tiêu đề: "Thông báo về Chương trình Học bổng Nghiên cứu Sinh và Thực tập Quốc tế." Anh chậm rãi nhấn vào, từng dòng chữ hiện ra, rõ ràng và mạch lạc. Nội dung email là một thông báo chính thức về cơ hội học bổng toàn phần và chương trình thực tập có lương tại một viện nghiên cứu danh tiếng ở Hàn Quốc, với thời hạn ứng tuyển rất gấp, chỉ còn chưa đầy một tuần. Đây chính là "cơ hội lớn" mà anh hằng mơ ước, một bước ngoặt có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời anh, đưa anh thoát khỏi những bế tắc hiện tại, giúp anh chứng tỏ bản thân.

Trái tim Minh đập thình thịch trong lồng ngực. Anh đọc đi đọc lại email, ánh mắt từ ngỡ ngàng chuyển sang hỗn loạn, rồi cuối cùng là sự quyết tâm pha lẫn nỗi sợ hãi. "Học bổng? Thực tập ở nước ngoài? Đây... đây là cơ hội mình luôn tìm kiếm mà..." Anh thì thầm, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch của quán. "Nhưng Ngân thì sao? Liệu mình có thể rời đi được không?". Một bên là con đường sự nghiệp sáng lạn, cơ hội để vươn lên, để thoát khỏi cái bóng của sự tự ti. Một bên là tình yêu với Ngân, là những kỷ niệm ở Hà Nội, là những "điều chưa nói" vẫn còn đang dang dở.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá hoa sữa cuối cùng vẫn đang rơi trong gió lạnh, xoay tít trên vỉa hè trước khi bị cuốn đi. Mùi hoa sữa cuối mùa càng nồng nàn hơn, bao trùm lấy quán, như một lời nhắc nhở rằng mùa đông đã thực sự đến, và cùng với nó là một "đêm đông quyết định" đã thực sự gõ cửa. Anh biết, anh không thể trốn tránh mãi được nữa. Cơ hội này đến vào thời điểm anh và Ngân đang xa cách nhất, nhưng cũng là lúc anh cần phải đưa ra một lựa chọn, một quyết định sẽ định hình tương lai của anh, và có thể, cả tương lai của mối quan hệ này. Anh siết chặt điện thoại trong tay, ánh mắt kiên định nhìn vào bóng đêm đặc quánh ngoài cửa sổ. Đó là một quyết định khó khăn, nhưng anh biết, anh phải đối mặt.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ