Hà Nội vẫn khoác lên mình chiếc áo choàng xám ngắt của những ngày đầu đông, mưa phùn cứ giăng mắc như một tấm màn mỏng, khiến mọi cảnh vật như chìm vào một nỗi bâng khuâng khó tả. Hoàng Minh ngồi lại trong thư viện rất lâu sau khi Lê Ngân và Thùy Linh rời đi, cảm giác bối rối và khao khát giúp đỡ cứ quấn lấy cậu như những sợi tơ vò. Cậu biết mình phải làm gì đó, không thể cứ ngồi yên nhìn cô ấy bận tâm như vậy. Cái hình ảnh Ngân khẽ chau mày, đôi mắt trầm tĩnh ánh lên vẻ thất vọng khi mân mê cuốn sổ tay, cứ ám ảnh cậu mãi. Nó khiến trái tim cậu, vốn dĩ đã có chút rung động từ lâu, giờ đây lại đập những nhịp gấp gáp hơn, như thúc giục cậu phải hành động.
Sáng hôm sau, cái rét ngọt của Hà Nội vẫn chưa vơi. Hơi thở hóa khói mỗi khi cậu cất tiếng, những con phố vẫn còn ngái ngủ trong làn sương mờ. Hoàng Minh khoác chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao để che đi một phần cái lạnh buốt xương, và bắt đầu hành trình tìm kiếm của mình. Cậu quyết định bắt đầu từ những nơi cậu nghĩ là có thể có được loại giấy dó đặc biệt mà Ngân đang tìm kiếm: các hiệu sách cũ, cửa hàng văn phòng phẩm truyền thống, và cả những tiệm bán đồ thủ công mỹ nghệ mà cậu từng vô tình bắt gặp trên đường.
Bước chân cậu đưa cậu đến một con hẻm nhỏ trên phố Tràng Tiền, nơi có một hiệu sách cũ mang tên "Góc Sách". Hiệu sách nằm nép mình giữa những ngôi nhà cổ kính, cửa ra vào bằng gỗ đã bạc màu theo thời gian, bên trên treo lủng lẳng một tấm biển gỗ nhỏ đã bong tróc vài chỗ sơn chữ. Không gian bên trong hiệu sách chật hẹp nhưng ấm cúng lạ thường. Từng chồng sách cũ cao ngất ngưởng, có cuốn đã ố vàng, có cuốn lại mang mùi mực in còn mới, xếp đầy từ sàn nhà lên đến trần. Mùi giấy cũ, mùi mực in, mùi bụi thời gian hòa quyện vào nhau tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng, một thứ hương thơm của tri thức và hoài niệm. Tiếng chuông gió treo ở cửa khẽ leng keng khi cậu đẩy cửa bước vào, như một lời chào đón khách lạ. Không gian tĩnh lặng như một bảo tàng, chỉ có tiếng lật sách khe khẽ đâu đó, và tiếng thì thầm của một người phụ nữ lớn tuổi đang chọn sách ở góc phòng.
Ông bán sách là một người đàn ông lớn tuổi, mái tóc đã điểm bạc, đeo một cặp kính lão dày cộm và có vẻ ít nói. Ông đang cặm cụi lau bụi trên một giá sách cổ. Hoàng Minh rụt rè tiến lại gần, giọng nói nhỏ nhẹ, pha chút ngập ngừng: "Dạ cháu chào bác ạ. Cháu muốn hỏi bác một chút về một loại giấy dó thủ công ạ, loại mà có vân đặc biệt ấy ạ."
Ông bán sách ngẩng đầu lên, đôi mắt ẩn sau cặp kính nhìn cậu đầy dò hỏi. Ông khẽ gật đầu, ra hiệu cho cậu nói tiếp. Hoàng Minh cố gắng miêu tả lại nét vẽ trong cuốn sổ tay của Ngân, cái vân giấy mờ ảo, cái màu sắc mộc mạc và cả cảm giác thô ráp mà cậu thoáng chạm được khi nhặt cuốn sổ lên. Ông lão lắng nghe một cách chăm chú, đôi lúc lại trầm ngâm vuốt râu.
"Loại đó... hiếm lắm cháu ạ," ông bán sách cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông trầm ấm và có chút u hoài. "Giấy dó thủ công thì nhiều, nhưng cái loại mà cháu tả, có cái vân riêng biệt, cái độ mỏng như lụa mà vẫn giữ được sự bền chắc, lại còn mang cái hồn của phố cổ nữa... thường là hàng đặt của các nghệ nhân ở các làng nghề truyền thống. Giờ tìm ở Hà Nội, nhất là ở những cửa hàng bình thường như của bác, thì khó lắm. Cháu phải tìm đến những chỗ chuyên biệt về đồ thủ công mỹ nghệ cổ, hoặc phải đặt làm riêng thôi. Mà đặt làm thì tốn kém và mất thời gian lắm."
Một làn sóng thất vọng dâng lên trong lòng Hoàng Minh. Cậu đã hy vọng rất nhiều vào chuyến đi này. "Dạ vâng, cháu cảm ơn bác ạ." Cậu cúi đầu lễ phép, rồi lật giở một vài cuốn sách cũ trên giá, giả vờ như đang tìm kiếm gì đó để che đi vẻ mặt chán nản của mình. Cậu ghi chép lại một vài địa chỉ mà ông bán sách gợi ý, dù biết rằng những nơi đó cũng chỉ là một tia hy vọng mong manh. Cái lạnh của Hà Nội dường như càng thấm sâu hơn vào tận xương tủy cậu, và cả cái cảm giác bế tắc này nữa. Nhưng rồi, khi nhìn thấy một nét vẽ hình hoa sữa trên một cuốn sổ tay cũ kỹ nào đó, hình ảnh Ngân lại hiện về, và sự quyết tâm trong cậu lại trỗi dậy. Cậu không thể bỏ cuộc dễ dàng như vậy được.
Rời khỏi "Góc Sách", Hoàng Minh tiếp tục lang thang qua vài cửa hàng văn phòng phẩm khác, rồi cả những tiệm bán đồ lưu niệm thủ công. Nhưng câu trả lời cậu nhận được vẫn chỉ là những cái lắc đầu, những lời giải thích về độ hiếm có của loại giấy dó đặc biệt ấy. Đến giữa trưa, khi cái nắng yếu ớt của Hà Nội len lỏi qua những con phố, chiếu rọi lên những tán cây trơ trụi, cậu quyết định quay về trường để ăn trưa. Bụng cậu đã đói meo, nhưng tâm trí cậu vẫn không ngừng nghĩ về loại giấy dó kia, về ánh mắt bận tâm của Lê Ngân.
Tại căng-tin trường Đại học Ngoại Thương, không khí hoàn toàn khác biệt so với hiệu sách cũ tĩnh lặng. Tiếng chuông báo giờ vừa dứt, hàng trăm sinh viên ùa ra, tạo nên một sự ồn ào náo nhiệt. Tiếng trò chuyện ríu ran, tiếng bát đĩa va chạm, mùi thức ăn thơm lừng từ các quầy hàng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động của tuổi trẻ. Hoàng Minh tìm một góc khuất, gọi một suất cơm rang thập cẩm và cố gắng ăn thật nhanh. Cậu cảm thấy mình lạc lõng giữa đám đông sôi nổi này, như một người đến từ một thế giới khác.
Đang định vùi đầu vào bữa ăn để quên đi những bận tâm, thì tiếng nói lanh lảnh quen thuộc của Loan chợt lọt vào tai cậu. Cô nàng đang ngồi ở bàn gần đó, hào hứng tám chuyện với một nhóm bạn gái, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt láu lỉnh, mái tóc búi cao lúc nào cũng như muốn bung ra.
"Ê ê, nghe nói gì chưa?" Loan bắt đầu, giọng cô nàng đầy vẻ bí mật nhưng lại cố tình nói to đủ để vài bàn xung quanh cũng phải ngoái nhìn. "Con Ngân với con Linh khổ sở với cái dự án ghê gớm lắm đó! Cứ cái loại giấy dó gì mà phải 'thủ công' xong rồi 'vân đặc biệt' nữa chứ! Nghe đâu là hàng đặt của nghệ nhân cơ, đắt lòi mắt ra ấy chứ. Mà tìm mãi không ra, gọi điện khắp nơi rồi. Khổ thân, deadline dí sát đít rồi mà chưa tìm được. Tớ thấy Linh thì cứ cau có, còn Ngân thì cứ lầm lì, trông tội nghiệp ghê."
Hoàng Minh giả vờ cúi gằm mặt xuống đĩa cơm, cố tình tỏ ra không nghe thấy gì, nhưng đôi tai cậu lại vểnh lên tối đa. Từng lời Loan nói như một sự xác nhận cho những gì cậu đã nghe lỏm được hôm qua, và cả những gì cậu vừa trải qua sáng nay. "Giấy dó thủ công đặc biệt... hàng đặt của nghệ nhân..." Cậu lẩm bẩm trong đầu, cảm giác bế tắc lại dâng lên. Nếu cả những hiệu sách lớn, những cửa hàng đồ thủ công lâu đời cũng không có, thì tìm ở đâu đây? Loan nói đúng, cái loại giấy đó chắc chắn rất hiếm và khó kiếm. Vẻ mặt vui vẻ của Loan không thể che giấu được sự lo lắng thực sự của cô nàng dành cho bạn mình. Điều đó khiến Hoàng Minh càng thêm khẳng định rằng vấn đề của Ngân không hề đơn giản chút nào.
Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực Hoàng Minh, hòa lẫn vào tiếng ồn ào của căng-tin. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cái khao khát được nhìn thấy nụ cười trên môi Ngân, được thấy cô ấy không còn bận tâm, cứ thôi thúc cậu phải tìm ra cách. Cậu biết mình vẫn còn rụt rè, vẫn còn ngần ngại trước cái khoảng cách vô hình giữa một người con Hà Nội tinh tế và một chàng trai tỉnh lẻ như cậu. Nhưng lần này, cảm giác muốn giúp đỡ cô ấy lớn hơn tất cả mọi nỗi sợ hãi và tự ti. Cậu không muốn làm phiền cô ấy, cậu chỉ muốn cô ấy có được thứ cô ấy cần, để hoàn thành tác phẩm mà cô ấy đặt rất nhiều tâm huyết.
Cậu hoàn thành bữa trưa một cách vội vã, trong lòng dấy lên một sự quyết tâm lạ thường. Cậu không biết phải tìm ở đâu nữa, nhưng cậu sẽ không bỏ cuộc. Hà Nội không vội được đâu, nhưng Ngân thì đang gấp. Cậu không thể cứ để cô ấy một mình vật lộn với khó khăn này.
Sau một buổi chiều lang thang vô vọng khắp các con phố, hỏi han đủ mọi người từ những người bán hàng rong đến chủ các cửa hàng đồ cổ, Hoàng Minh cảm thấy mệt mỏi rã rời. Cái lạnh của Hà Nội càng lúc càng thấm sâu, gió heo may thổi từng đợt buốt giá. Hơi thở hóa khói mỗi khi cậu buông một tiếng thở dài. Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng, và thành phố bắt đầu lên đèn, lung linh huyền ảo. Nhưng trong mắt Hoàng Minh, đó chỉ là một sự mệt mỏi, một cảm giác bế tắc không lối thoát.
Cậu lang thang trên những con phố đã quen thuộc, rồi vô tình rẽ vào một con hẻm nhỏ, khuất sâu trong một góc phố cổ. Bị thu hút bởi ánh đèn vàng ấm áp và tiếng nhạc jazz dìu dặt phát ra từ một cánh cửa gỗ cũ kỹ, cậu do dự một lát rồi đẩy cửa bước vào. Đó là một quán bar nhỏ mang tên "The Nocturne".
Không gian bên trong quán như tách biệt hoàn toàn với cái ồn ào, lạnh giá bên ngoài. Trang trí tối màu với những bức tranh trừu tượng treo trên tường, ánh sáng đèn mờ ảo từ những chiếc đèn lồng treo thấp, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, trầm lắng và có chút bí ẩn. Quầy bar dài với những chiếc ghế cao xếp ngay ngắn, một sân khấu nhỏ ở góc phòng với một cây đàn piano phủ khăn. Mùi rượu vang nhẹ, mùi cocktail thoang thoảng, hòa lẫn với hương nước hoa tinh tế của vài vị khách ngồi rải rác. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương, như một lời thì thầm của đêm đông, xoa dịu mọi giác quan. Tiếng ly chạm nhau lách cách, tiếng trò chuyện nhỏ đủ để không phá vỡ sự yên tĩnh chung.
Hoàng Minh tìm một góc khuất gần cửa sổ, nơi có một chiếc ghế sofa cũ kỹ nhưng êm ái. Cậu gọi một ly trà nóng, cảm nhận hơi ấm từ chiếc cốc sứ truyền vào lòng bàn tay, xua đi phần nào cái lạnh buốt giá và sự căng thẳng đang vây lấy cậu. Cậu thả mình vào chiếc ghế, ngắm nhìn không gian lãng mạn, trầm lắng của quán. Đây là lần đầu tiên cậu bước vào một nơi như thế này. Ở quê, những quán như vầy là một điều xa xỉ, và cậu cũng chưa bao giờ có ý định khám phá. Nhưng giờ đây, giữa cái bế tắc và mệt mỏi, cậu lại tìm thấy một chút an ủi trong không gian lạ lẫm này.
Cậu nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng của trà lan tỏa trong khoang miệng. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh của những cửa hàng sách cũ, những lời từ chối, và cả ánh mắt bận tâm của Ngân. Nhưng tất cả dường như càng rõ nét hơn trong tâm trí cậu. Cậu tự hỏi, liệu mình có thể làm gì hơn không? Liệu có một cơ hội nào khác không?
Khi đang chìm đắm trong những suy nghĩ miên man, Hoàng Minh vô tình mở mắt và liếc nhìn sang một góc khuất khác của quán, gần sân khấu nhỏ. Dưới ánh đèn mờ ảo, một hình bóng quen thuộc chợt lọt vào tầm mắt cậu, khiến tim cậu hẫng đi một nhịp.
Là Lê Ngân.
Cô ngồi một mình, trước mặt là một ly nước ép màu đỏ tươi và một cuốn sổ tay mở. Mái tóc đen dài của cô buông xõa nhẹ nhàng trên vai, che đi một phần khuôn mặt thanh tú. Ngân vẫn mặc chiếc áo len màu trung tính quen thuộc, nhưng trong không gian này, cô ấy lại mang một vẻ đẹp khác, một vẻ đẹp tĩnh lặng nhưng đầy cuốn hút, như một bức tranh phác họa dở dang mà người họa sĩ đã đặt trọn tâm hồn vào đó. Cô ấy đang say sưa phác thảo hoặc ghi chép gì đó vào cuốn sổ tay, đôi khi lại khẽ chau mày suy tư, đôi khi lại khẽ mỉm cười một mình với nét vẽ của mình. Vẻ mặt cô hiện lên sự tập trung cao độ, pha lẫn chút mệt mỏi của những ngày dài bận rộn, nhưng cũng đầy đam mê, khác hẳn vẻ trầm tĩnh thường ngày ở trường. Hoàng Minh nhận ra cuốn sổ tay đó chính là cuốn sổ mà cậu đã nhặt giúp cô ở Chợ Đồng Xuân, cuốn sổ đã tiết lộ cho cậu biết bao điều về cô gái này.
Một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng Hoàng Minh. Đó không chỉ là sự ngạc nhiên khi thấy Ngân ở một nơi không ngờ, mà còn là một sự đồng cảm sâu sắc, một nỗi xót xa len lỏi trong lòng anh. Cô ấy cũng đang vật lộn, cũng đang tìm kiếm, cũng đang cố gắng hết sức mình. Cậu nhìn Ngân, và chợt nhận ra rằng vẻ ngoài trầm tĩnh của cô không phải là sự lạnh lùng, mà là một bức tường bảo vệ cho một tâm hồn tinh tế, một trái tim đầy nhiệt huyết và một ý chí mạnh mẽ. Cô ấy cũng có những góc khuất, những giây phút riêng tư, nơi cô ấy được là chính mình, được bộc lộ đam mê của mình mà không cần che giấu.
Hoàng Minh lặng lẽ quan sát Lê Ngân từ xa, không dám làm phiền. Cậu sợ sẽ phá vỡ cái khoảnh khắc riêng tư, tĩnh lặng của cô. Cậu cảm nhận được một sự kết nối mạnh mẽ, một sợi dây vô hình kéo cậu lại gần cô gái này. Khao khát muốn giúp đỡ cô ấy giờ đây không còn chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, mà đã trở thành một quyết tâm cháy bỏng. Cậu biết, mình phải làm gì đó. Cậu phải tìm ra loại giấy dó kia, dù khó khăn đến mấy. Cái khoảng cách vô hình giữa họ, cái bức tường của sự dè dặt và khác biệt, dường như đã trở nên mỏng manh hơn rất nhiều trong không gian trầm lắng của "The Nocturne" này. Cậu không biết liệu Ngân có tin tưởng mình không, liệu cô ấy có chấp nhận sự giúp đỡ của một chàng trai tỉnh lẻ như cậu không. Nhưng cậu sẽ thử. Cậu sẽ không để những điều chưa nói, những nỗi bận tâm của cô ấy, cứ mãi tồn tại.
Ngoài cửa sổ, gió đông vẫn heo may thổi, mang theo cái rét cắt da. Nhưng trong lòng Hoàng Minh, một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên, ấm áp và kiên định. Cậu biết, hành trình tìm kiếm của mình chưa kết thúc, mà có lẽ, nó chỉ mới thực sự bắt đầu.