Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 221

Ngã Ba Đường Giữa Gió Đông

4163 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc hơn xung đột nội tâm của Hoàng Minh khi đối mặt với cơ hội học bổng/thực tập lớn, buộc anh phải cân nhắc giữa khát vọng vươn lên và tình cảm dành cho Lê Ngân.,Đẩy Hoàng Minh đến một bước đi cụ thể đầu tiên liên quan đến cơ hội này, tạo ra áp lực và sự không chắc chắn cho mối quan hệ của anh và Ngân.,Tiếp tục khắc họa sự xa cách và nỗi đau của Lê Ngân, đồng thời cho thấy áp lực từ gia đình (Ông Hùng) đã bắt đầu tác động trực tiếp đến suy nghĩ và cảm xúc của cô.,Gieo mầm về sự rạn nứt trong lớp vỏ bọc của Lê Ngân, báo hiệu rằng cô sẽ không thể giữ im lặng mãi.,Tăng cường cảm giác bế tắc và căng thẳng, chuẩn bị cho một cuộc đối thoại hoặc quyết định lớn hơn sắp tới.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Anh Khoa, Mai Chi, Ông Hùng
Mood: Tense, emotional, conflicted, reflective, melancholic
Kết chương: [object Object]

Gió đông rít qua những khe hở của sân thượng chung cư cũ, mang theo cái lạnh buốt sắc như lưỡi dao, cứa vào da thịt Hoàng Minh. Anh ngồi co ro trên chiếc ghế đá cũ kỹ, hai đầu gối kéo sát lên ngực, chiếc điện thoại vẫn sáng rực trong bàn tay đeo găng len. Màn hình hiển thị rõ ràng từng dòng chữ của email học bổng, như một lời thách thức, một cánh cửa lớn đang hé mở trước mắt. Ánh mắt Minh lạc vào khoảng không đen đặc phía trước, nơi những tòa nhà cao tầng của Hà Nội chìm trong màn đêm, chỉ còn lấp lánh những ô cửa sổ vàng vọt xa xăm. Một nỗi cô đơn mênh mang, hòa lẫn với sự bế tắc trong lòng anh, dường như đang được phản chiếu qua cảnh vật tĩnh mịch này.

Chiếc khăn len dệt tay mà Ngân đã tặng anh vào mùa đông năm ngoái, anh vẫn luôn mang theo, lúc này quấn chặt quanh cổ, tựa như một vòng tay vô hình đang cố níu giữ anh lại giữa cơn gió lạnh. Mùi hoa sữa cuối mùa, dẫu đã vương vấn gần hết cả tháng trời, đêm nay lại nồng nàn hơn bao giờ hết, như muốn khẳng định sự hiện diện của nó, của một mùa Hà Nội đặc trưng đang dần trôi qua, để lại những day dứt không tên. Mỗi cơn gió lướt qua đều mang theo một chút mùi ẩm mốc từ những mảng tường cũ kỹ, một chút bụi đường bay lên từ phía dưới, và cả cái hương nồng nàn đặc trưng của loài hoa ấy. Nó cứ thế len lỏi vào từng thớ thịt, từng hơi thở, nhắc nhở anh về những gì anh đang có, và những gì anh sắp phải đối mặt.

"Học bổng? Thực tập ở nước ngoài?" Minh lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong tiếng gió. "Đây... đây là cơ hội mình luôn tìm kiếm mà..." Anh vuốt nhẹ màn hình điện thoại, đọc đi đọc lại tiêu đề, rồi từng đoạn văn mô tả chương trình học bổng toàn phần tại một viện nghiên cứu danh tiếng ở Hàn Quốc. Nó không chỉ là một cơ hội học tập, mà còn là một tấm vé thoát ly, thoát khỏi những mặc cảm về xuất thân, những nỗi lo cơm áo gạo tiền, và cả cái bóng vô hình của sự tự ti mà anh luôn mang trong mình. Từ một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ bước chân đến Hà Nội, anh luôn khao khát được vươn lên, được chứng tỏ bản thân, không chỉ cho riêng mình mà còn cho gia đình, cho những người đã đặt niềm tin vào anh. Cơ hội này, nó giống như một con đường sáng rực dẫn ra khỏi mê cung bế tắc mà anh đang mắc kẹt.

Nhưng rồi, hình ảnh của Lê Ngân chợt hiện lên, rõ ràng như thể cô đang đứng ngay trước mặt anh. Ánh mắt trầm tĩnh, đôi môi mím chặt, và cả câu nói cuối cùng của cô trong cuộc cãi vã gần đây: "Anh có thể làm gì cho em đây, Minh?" Lời nói ấy, dẫu không trực tiếp là một lời chê bai, nhưng lại cứa vào lòng anh một vết thương sâu hoắm, khoét sâu vào nỗi tự ti cố hữu. Nó khiến anh băn khoăn, liệu anh có đủ xứng đáng để giữ chân cô, hay liệu anh có thể mang lại cho cô một tương lai mà cô mong muốn, một tương lai xứng tầm với một cô gái Hà Nội gốc tinh tế và sâu sắc như Ngân.

"Nếu mình đi, Ngân sẽ thế nào?" Anh tự hỏi, một câu hỏi nặng trĩu, vang vọng trong không gian trống trải của sân thượng. "Liệu cô ấy có giữ mình lại không? Hay cô ấy sẽ thấy nhẹ nhõm hơn, khi mình không còn là gánh nặng vô hình, là một người khiến cô ấy phải suy nghĩ nhiều đến thế?" Anh nhớ lại những lần Ngân lẩn tránh, những ánh mắt xa cách, những tin nhắn không hồi âm. Mối quan hệ của họ, cứ như sợi dây đàn đã quá căng, chỉ chờ một cú chạm nhẹ là có thể đứt rời. Anh sợ hãi, không phải sợ hãi việc ra đi, mà sợ hãi việc ra đi sẽ là dấu chấm hết cho tất cả những gì họ đã cùng nhau xây dựng, là sự mất mát không thể bù đắp.

Cái rét ngọt của Hà Nội đêm nay dường như không chỉ thấm vào da thịt, mà còn thấm sâu vào tận xương tủy, vào cả tâm hồn anh. Nó khiến hơi thở anh hóa khói, tan biến vào không trung lạnh giá, giống như những hy vọng mong manh về một tương lai tươi sáng cùng Ngân. Anh khao khát được vươn lên, được thành công, được khẳng định giá trị bản thân. Đó là một khát vọng chính đáng, cháy bỏng trong lòng một chàng trai trẻ tỉnh lẻ giữa lòng thủ đô. Nhưng cùng lúc đó, anh cũng không muốn đánh đổi tất cả những gì mình đang có, đặc biệt là tình cảm với Ngân, chỉ vì một cơ hội.

"Hay đây là cơ hội duy nhất để mình chứng tỏ bản thân?" Một suy nghĩ khác chợt lóe lên, như một đốm lửa nhỏ giữa màn đêm. Nếu anh thành công, nếu anh trở về với một tương lai vững chắc hơn, liệu Ngân có nhìn anh bằng một ánh mắt khác? Liệu anh có thể tự tin mà nói rằng anh xứng đáng với cô ấy? Nhưng quá trình đó, liệu có quá nhiều rủi ro? Liệu Ngân có chờ anh? Hay mối quan hệ của họ sẽ chìm vào quên lãng giữa khoảng cách địa lý và thời gian?

Minh siết chặt chiếc điện thoại trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua lớp găng tay. Anh ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những câu hỏi không lời. Anh biết mình không thể trốn tránh mãi được nữa. Cơ hội này đến vào thời điểm anh và Ngân đang xa cách nhất, nhưng cũng là lúc anh cần phải đưa ra một lựa chọn, một quyết định sẽ định hình tương lai của anh, và có thể, cả tương lai của mối quan hệ này. Anh không biết phải làm gì, nhưng anh biết, anh phải đối mặt. Anh tự hứa với bản thân, sẽ không để hối tiếc. Nhưng làm sao để không hối tiếc, khi mọi ngả đường đều dẫn đến những mất mát có thể xảy ra? Gió vẫn rít, mang theo mùi hoa sữa nồng nàn, và những điều chưa nói cứ thế chất chứa trong lòng chàng trai trẻ.

***

Sáng hôm sau, cái lạnh vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng một vạt nắng nhạt đã xuyên qua những tán cây bàng cổ thụ, đổ xuống con phố nhỏ dẫn vào quán cà phê "Hoa Sữa". Hoàng Minh bước vào quán với vẻ mặt xanh xao, đôi mắt thâm quầng vì một đêm trằn trọc không ngủ. Dù vậy, trên người anh vẫn là chiếc áo khoác dày cộp quen thuộc, ngay ngắn và sạch sẽ, dù có chút cũ kỹ. Anh Khoa đang lúi húi pha cà phê ở quầy, tiếng máy xay hạt lách cách, rồi tiếng máy pha xì hơi đều đều, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi sáng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng, và dĩ nhiên, không thể thiếu mùi hoa sữa còn vương lại từ đêm qua, tạo nên một không gian ấm cúng, đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo bên ngoài và sự hỗn loạn trong tâm trí Minh.

"Chào Minh," Anh Khoa ngẩng đầu lên, nụ cười nhẹ thường trực trên môi, ánh mắt điềm tĩnh sau cặp kính. "Em đến sớm thế. Trông em có vẻ không được khỏe lắm."

Minh khẽ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống bàn gần quầy, không khí u ám từ người anh như muốn lan tỏa khắp không gian. "Chào anh Khoa. Em... em không biết phải làm sao." Anh đặt chiếc điện thoại lên bàn, màn hình vẫn hiển thị email học bổng, như một bằng chứng cho nỗi dằn vặt của mình.

Anh Khoa đặt tách cà phê vừa pha xuống trước mặt Minh, cốc sứ còn bốc hơi nghi ngút, rồi anh tựa vào quầy, khoanh tay lắng nghe. "Có chuyện gì thế? Hay chuyện học bổng em nói hôm qua?" Anh Khoa biết Minh là một người có khát vọng, anh đã nhận ra điều đó từ lâu.

Minh hít một hơi sâu, luồng khí lạnh lùa vào phổi khiến anh rùng mình. "Vâng, chính là nó. Em nhận được thông báo chính thức rồi. Học bổng toàn phần, thực tập có lương ở Hàn Quốc. Thời hạn ứng tuyển... chỉ còn chưa đầy một tuần." Giọng anh nhỏ nhẹ, đứt quãng, xen lẫn sự kinh ngạc và lo lắng. "Em... em không biết phải làm gì. Nó là cơ hội mà em luôn mơ ước, anh Khoa ạ. Một cơ hội để em có thể thoát khỏi..." Anh dừng lại, không nói hết câu, nhưng Anh Khoa hiểu. Thoát khỏi sự tự ti, thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của sự thiếu thốn, thoát khỏi những mặc cảm vô hình.

Anh Khoa khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn giữ sự điềm tĩnh. "Cơ hội tốt như vậy không phải lúc nào cũng có, Minh ạ. Đặc biệt là với một sinh viên như em. Nhưng quan trọng là, Minh muốn gì? Em sợ điều gì nhất?"

Câu hỏi của Anh Khoa như một nhát dao bén nhọn, đâm thẳng vào nỗi sợ sâu kín nhất của Minh. "Em sợ... em sợ mất Ngân, anh ạ." Anh nói lí nhí, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tách cà phê đang bốc hơi. "Mối quan hệ của chúng em... đang rất khó khăn. Em và cô ấy đã cãi vã. Em sợ nếu em đi, em sẽ mất cô ấy mãi mãi. Em sợ những điều chưa nói giữa chúng em sẽ mãi mãi không có lời giải đáp."

Anh Khoa chậm rãi nhấp một ngụm trà. "Vậy là em đang đứng giữa hai con đường, một bên là tương lai cá nhân, một bên là tình cảm. Cả hai đều quan trọng, và cả hai đều đòi hỏi sự hy sinh." Anh nhìn thẳng vào mắt Minh, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Minh này, anh hiểu cảm giác của em. Thời trẻ, ai cũng có những lựa chọn khó khăn. Nhưng có một điều anh có thể nói với em, đó là đừng để hối tiếc. Dù em chọn con đường nào, hãy chắc chắn rằng đó là điều em muốn, và em đã làm hết sức mình để không phải hối hận về sau."

Minh ngước nhìn Anh Khoa, khuôn mặt vẫn còn vẻ xanh xao nhưng ánh mắt đã có chút kiên định hơn. "Nhưng làm sao để không hối tiếc được, anh? Em sợ cả hai lựa chọn đều có thể dẫn đến hối tiếc."

"Hối tiếc không nằm ở việc em chọn gì, mà là ở việc em đã không dám chọn, hoặc đã không làm hết sức mình với lựa chọn đó," Anh Khoa nói, giọng trầm ấm. "Nếu em từ bỏ cơ hội này vì Ngân, liệu sau này em có trách cô ấy không? Hay trách chính bản thân mình vì đã không dám vươn lên? Ngược lại, nếu em đi, và đánh mất Ngân, liệu em có thể sống với sự hối tiếc đó không? Không ai có thể đưa ra quyết định thay em. Em phải tự lắng nghe trái tim mình, và cả lý trí của mình nữa."

Anh Khoa đặt tay lên vai Minh. "Em có nhớ hôm qua anh nói gì không? Đừng so sánh mình với người khác, đừng để những lời nói vô tình làm em gục ngã. Em có lòng tốt, có sự chân thành, có ý chí vươn lên. Đó là những thứ quý giá. Đừng để nỗi sợ hãi che mờ con đường của em." Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những bức tranh cũ kỹ treo trên tường quán, rồi quay lại nhìn Minh. "Về Ngân... em đã nói chuyện thẳng thắn với cô ấy chưa? Em đã cho cô ấy biết em đang đứng trước lựa chọn này chưa? Đôi khi, sự im lặng còn đáng sợ hơn cả lời nói."

Lời nói của Anh Khoa như một tia sét đánh trúng vào suy nghĩ của Minh. Đúng vậy, anh đã chưa nói gì với Ngân. Anh đã tự ôm lấy mọi thứ, tự dằn vặt, tự phán xét, mà quên mất rằng Ngân cũng có quyền được biết, được cùng anh đối mặt. Anh đã để những điều chưa nói chất chứa quá lâu, tạo nên khoảng cách ngày càng lớn giữa hai người.

"Em... em chưa nói gì với cô ấy ạ," Minh thừa nhận, giọng lí nhí.

"Vậy thì đây là lúc em phải làm," Anh Khoa khuyên, ánh mắt vẫn giữ sự điềm tĩnh và thấu hiểu. "Đừng để mọi chuyện đi quá xa chỉ vì sự im lặng. Dù kết quả có thế nào, ít nhất em cũng đã cố gắng, đã đối mặt. Đó mới là điều quan trọng nhất."

Minh gật đầu, trong lòng cảm thấy một chút nhẹ nhõm, như thể một phần gánh nặng đã được trút bỏ, dù con đường phía trước vẫn còn mịt mờ. Anh biết mình phải làm gì. Anh phải đối mặt. Với cơ hội này, và với cả Ngân. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn vang lên trong quán, tiếng pha cà phê lách cách, và mùi hoa sữa thoang thoảng từ cây bên đường, tất cả như tiếp thêm cho anh một chút sức mạnh để bước tiếp.

***

Buổi chiều cùng ngày, một cơn gió se lạnh thổi qua những con phố Hà Nội, mang theo hơi ẩm và một bầu trời âm u, báo hiệu một đợt rét nữa đang về. Mai Chi đứng trước căn hộ của Lê Ngân, bấm chuông liên hồi, trong lòng không khỏi lo lắng. Mấy ngày nay, Ngân cứ như một cái bóng, lầm lì, ít nói, tránh mặt mọi người, đặc biệt là Hoàng Minh. Mai Chi biết, giữa hai người bạn thân của cô đang có một rạn nứt lớn, và cô không thể cứ đứng nhìn mãi được.

Cánh cửa mở, bà Lan, mẹ của Ngân, mỉm cười hiền hậu. "Chào Mai Chi, con vào nhà đi. Ngân nó đang ở trong phòng đọc sách đấy." Bà Lan, với vẻ ngoài phúc hậu và giọng nói ấm áp, luôn là người thấu hiểu và quan tâm đến bạn bè của con gái.

Mai Chi bước vào, không khí trong căn hộ của Ngân luôn ấm cúng và ngăn nắp, thoang thoảng mùi nước xả vải và mùi sách cũ. Tiếng tivi từ phòng khách vang vọng, đó là Ông Hùng, bố của Ngân, đang xem tin tức tài chính. Mai Chi cảm thấy một áp lực vô hình, một bầu không khí nghiêm túc, bận rộn luôn bao trùm lấy không gian này, dù mọi thứ đều tinh tươm và yên bình.

Mai Chi gõ cửa phòng Ngân. "Này Ngân, tao vào được không?"

"Mày vào đi," giọng Ngân vọng ra, có chút mệt mỏi.

Bước vào phòng, Mai Chi thấy Ngân đang ngồi bên bàn học, cúi mặt vào một quyển sách dày cộp về kinh tế. Căn phòng gọn gàng, sách vở xếp chồng ngay ngắn, ánh đèn bàn hắt xuống gương mặt Ngân. Dáng người mảnh mai của cô gái Hà Nội gốc dường như càng gầy hơn, đôi mắt sâu và trầm, dù cố tỏ ra bình thản nhưng không giấu nổi vẻ mệt mỏi. Trang phục của Ngân vẫn là những gam màu trung tính, thiết kế đơn giản nhưng có gu, thể hiện sự thanh lịch và kín đáo đặc trưng của cô.

"Mày cứ thế này mãi sao Ngân?" Mai Chi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, giọng đầy sự lo lắng. "Mấy ngày nay mày cứ ru rú trong phòng, không ăn không uống, không nói chuyện với ai. Cứ tiếp tục thế này, mày sẽ đổ bệnh mất."

Ngân không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ đáp. "Tao không sao. Tao chỉ đang muốn tập trung vào việc học thôi."

"Học cái gì mà học đến nỗi xanh xao cả người ra thế này?" Mai Chi nhìn thẳng vào Ngân, cố gắng chạm vào cô, nhưng Ngân né tránh, đôi mắt hơi đỏ lên khi nghe những lời quan tâm. "Minh... nó cũng đang rất khó khăn đấy, mày biết không? Hai đứa mày cứ tránh mặt nhau thế này thì giải quyết được cái gì?"

"Khó khăn gì?" Ngân đột ngột ngẩng đầu lên, giọng có chút gắt gỏng, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự tổn thương và bối rối. "Chuyện của tao, mày không cần lo." Cô lại cúi gằm mặt xuống sách, cố gắng lảng tránh mọi ánh mắt và câu hỏi.

Mai Chi thở dài. Cô biết Ngân đang cố gắng tạo ra một bức tường vô hình để tự bảo vệ mình, để không phải đối mặt với những cảm xúc phức tạp đang giằng xé bên trong. "Ngân, tao là bạn thân của mày mà. Mày không thể cứ mãi khép kín như thế này được. Mày phải đối diện với những gì đang xảy ra chứ."

Trong tâm trí Ngân, những lời nói của Ông Hùng chợt hiện về, rõ ràng như thể ông đang đứng ngay bên cạnh. "Con gái, con phải biết nắm bắt cơ hội. Đừng để sau này phải hối hận. Sự nghiệp là nền tảng vững chắc cho cuộc đời con, không thể lơ là vì những chuyện tình cảm bồng bột." Ông Hùng luôn là một người cha yêu thương con cái, nhưng cũng là một người nghiêm khắc, đặt nặng sự nghiệp và định hướng tương lai cho Ngân. Những lời nói ấy, vô tình hay hữu ý, đã trở thành một áp lực vô hình, đẩy Ngân càng xa khỏi những cảm xúc thật của mình, và cả Minh. Cô tin rằng Ông Hùng nói đúng, mình phải lo cho tương lai của mình trước, phải vững vàng trước khi nghĩ đến những chuyện khác. Đó là cách duy nhất để cô không bị tổn thương thêm nữa.

"Tao đã nói rồi, tao không sao." Ngân lặp lại, giọng nói có chút cứng rắn hơn, nhưng đôi bàn tay cô đặt trên trang sách lại khẽ run rẩy. "Tao chỉ muốn yên tĩnh một mình thôi, Mai Chi. Mày về đi."

Mai Chi nhìn Ngân, trong lòng tràn ngập sự bất lực. Cô biết Ngân đang cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng đôi mắt đỏ hoe và sự né tránh của cô bạn thân đã tố cáo tất cả. Ngân đang chịu đựng rất nhiều, cả áp lực từ gia đình, cả nỗi đau từ mối quan hệ với Minh, và cả nỗi sợ hãi về một tương lai không chắc chắn. Mai Chi chỉ có thể thở dài, đứng dậy, và khẽ chạm vào vai Ngân trước khi ra về. "Nếu mày cần nói chuyện, tao luôn ở đây, Ngân. Mày đừng giữ một mình như thế." Cô biết, Ngân sẽ không thể giữ im lặng mãi được. Giữa những áp lực và nỗi đau chồng chất, sẽ có một ngày, lớp vỏ bọc kiên cố của cô sẽ vỡ tan.

***

Cuối chiều, khi những vệt nắng nhạt cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho cái lạnh buốt giá của gió đông, Hoàng Minh đã có mặt tại văn phòng khoa của trường Đại học Ngoại Thương. Trời bắt đầu tối, những cột đèn đường đã bật sáng, hắt những vầng sáng vàng vọt xuống sân trường vắng vẻ. Tiếng sinh viên trò chuyện nhỏ dần, tiếng chuông báo giờ từ xa đã ngừng vang, chỉ còn lại tiếng gió lùa qua những hành lang vắng lặng và tiếng giấy tờ sột soạt từ bên trong các văn phòng. Mùi sách vở, mùi giấy khô khan và không khí khô cứng của một văn phòng hành chính bao trùm lấy không gian.

Anh cảm thấy một sức nặng lớn đè lên vai, mỗi bước đi đều là một sự đấu tranh. Dù đã có cuộc nói chuyện với Anh Khoa, dù đã có một chút quyết tâm, nhưng nỗi lo sợ về một tương lai không chắc chắn vẫn cứ đeo bám anh. Chiếc khăn len dệt tay vẫn quấn quanh cổ anh, tựa như một vật báu, một lời nhắc nhở về những gì anh có thể mất đi.

Minh hít một hơi thật sâu, gõ cửa phòng. "Dạ, em chào cô."

Cô cán bộ khoa, một người phụ nữ trung niên với mái tóc búi gọn gàng và cặp kính lão, ngẩng đầu lên. "À, Hoàng Minh đây à. Em đến hỏi về chương trình học bổng đúng không?"

Minh khẽ gật đầu, giọng nói vẫn còn chút rụt rè. "Dạ vâng, thưa cô. Em muốn hỏi rõ hơn về quy trình nộp hồ sơ, và những yêu cầu cụ thể ạ."

Cô cán bộ mỉm cười thân thiện. "Em cứ ngồi xuống đi. Đây là một cơ hội rất tốt đấy, Minh ạ. Rất ít sinh viên có thể đạt được học bổng toàn phần như thế này." Cô đưa cho anh một tập hồ sơ dày dặn. "Đây là biểu mẫu đăng ký, danh sách các giấy tờ cần thiết, và thông tin chi tiết về chương trình học bổng, cũng như viện nghiên cứu bên Hàn Quốc. Em đọc kỹ nhé. Hạn chót nộp hồ sơ chỉ còn năm ngày nữa thôi."

Minh đón lấy tập hồ sơ, cảm nhận sự nặng trĩu của nó trong tay. Nó không chỉ là những trang giấy, mà là cả một tương lai đang chờ anh quyết định. "Dạ vâng, em cảm ơn cô ạ. Cô ơi, em muốn hỏi... nếu mình đi du học, mình sẽ gặp những khó khăn gì ạ? Em... em chưa bao giờ ra nước ngoài, cũng chưa từng sống xa gia đình lâu đến thế."

Cô cán bộ nhìn Minh, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Khó khăn thì nhiều chứ em. Nào là rào cản ngôn ngữ, khác biệt văn hóa, rồi phải tự lập hoàn toàn. Sẽ có những lúc em cảm thấy cô đơn, nhớ nhà, nhớ bạn bè. Nhưng đó cũng là cơ hội để em trưởng thành, để em khám phá bản thân mình. Quan trọng là em có đủ quyết tâm và bản lĩnh để đối mặt với những thử thách đó hay không." Cô ngừng lại một chút. "Nhưng đổi lại, em sẽ có một kiến thức chuyên môn vững chắc, một kinh nghiệm sống quý báu, và một tương lai rộng mở hơn rất nhiều. Đó là một sự đánh đổi đáng giá, nếu em sẵn sàng."

Minh lắng nghe từng lời của cô cán bộ, ánh mắt từ ngập ngừng dần chuyển sang kiên định. Anh biết mình đang tiến một bước dài vào một tương lai không chắc chắn, một tương lai mà anh phải tự mình xây dựng, không có Ngân bên cạnh. Nhưng anh cũng biết, đây là cơ hội để anh thoát khỏi cái bóng của chính mình, để anh có thể tự tin ngẩng cao đầu. Anh nhớ lại lời của Anh Khoa: "Đừng để hối tiếc." Anh không muốn hối tiếc.

Sau khi nhận đủ thông tin, Minh cúi đầu chào cô cán bộ rồi ra về. Bước chân anh không còn rụt rè như lúc đến, mà đã có phần dứt khoát hơn. Dù vẫn còn đó nỗi lo sợ, nhưng một tia hy vọng mới đã nhóm lên trong lòng anh. Anh siết chặt tập hồ sơ trong tay, cảm nhận từng cơn gió lạnh lướt qua, mang theo mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn trong không khí. Đó là một mùi hương vừa quen thuộc, vừa xa lạ, như thể đang báo hiệu một đêm đông quyết định đã thực sự đến, và cùng với nó là một khúc cua định mệnh trong cuộc đời anh. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh phải đi. Phải tự mình đối mặt, tự mình lựa chọn, cho tương lai của mình, và cho những điều anh tin là đúng đắn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ