Minh rời khỏi văn phòng khoa, tập hồ sơ nặng trĩu trong tay, không chỉ bởi trọng lượng của những trang giấy mà còn bởi gánh nặng của một tương lai đang chờ anh quyết định. Những lời của cô cán bộ khoa vẫn văng vẳng bên tai, vừa là lời cảnh báo, vừa là lời hứa hẹn. Bước chân anh, dù dứt khoát hơn lúc đến, vẫn ẩn chứa một sự bất an khó tả. Gió đông lùa qua hành lang, mang theo mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn đến mức khiến lồng ngực anh se lại. Đó là mùi hương của Hà Nội, của những kỷ niệm, của một phần tuổi trẻ mà anh biết mình sắp phải rời xa.
***
Quán cà phê "Hoa Sữa" nằm khuất trong một con ngõ nhỏ, ánh đèn vàng dịu hắt ra từ những ô cửa kính, mời gọi những tâm hồn lạc lõng tìm kiếm chút hơi ấm giữa cái rét ngọt đầu đông. Tiếng nhạc acoustic từ chiếc loa nhỏ, bài hát về một tình yêu đã qua, cứ thế lảng bảng trong không gian, hoà lẫn với tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của vài ba vị khách, và tiếng lật trang sách khe khẽ. Hoàng Minh chọn góc quen, nơi anh thường ngồi mỗi khi muốn tìm một nơi trú ẩn cho tâm hồn mình. Anh đặt chiếc laptop cũ kỹ xuống bàn, hơi thở trắng khói khi anh thở dài, tan vào không khí lạnh buốt bên ngoài ô cửa kính. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với chút mùi hoa sữa thoang thoảng từ cây cổ thụ bên đường, vừa quen thuộc vừa xa lạ, khiến lòng anh càng thêm trĩu nặng.
Màn hình laptop bật sáng, hiện lên trang web nộp hồ sơ học bổng. Con trỏ chuột lơ lửng trên nút "Gửi", như một lưỡi dao vô hình đang cứa vào tâm can anh. Bàn tay Minh run rẩy, dù trời lạnh nhưng mồ hôi vẫn lấm tấm trên trán, rịn ra từng hạt nhỏ trên thái dương. Anh nhớ lại lời Anh Khoa, cái buổi chiều mùa đông xám xịt ấy, khi anh đang chìm trong mớ bòng bong của sự tự ti và nỗi sợ hãi. "Đừng để hối tiếc, Minh ạ. Quan trọng là em biết mình muốn gì. Đừng để người khác quyết định thay em." Lời khuyên ấy như một ngọn hải đăng giữa biển khơi giông bão, nhưng nó không thể xua đi hết những đám mây đen đang vần vũ trong tâm trí anh.
Anh muốn gì? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong đầu Minh. Thành công? Hay Ngân? Liệu anh có thể có cả hai không? Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những hạt mưa phùn li ti bắt đầu giăng mắc, đậu trên mặt kính, rồi chảy dài thành những vệt nước đục. Hà Nội những ngày này, sao mà buồn đến thế, sao mà giống hệt tâm trạng anh đến thế. Anh nhớ lại đêm cãi vã, những lời nói của Ngân, lạnh lùng nhưng chất chứa sự tổn thương. "Anh có vẻ hài lòng với cuộc sống của mình lắm, Minh ạ. Còn em thì không." Lời nói ấy, dù đã qua bao nhiêu ngày, vẫn cứ nhức nhối trong tâm trí anh, như một vết thương không thể lành. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần ở bên cô ấy, mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Nhưng có lẽ, Ngân cần nhiều hơn thế. Cô ấy cần một người đàn ông có thể sánh bước, một người có thể cùng cô ấy vươn tới những đỉnh cao, chứ không phải một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ với Hà Nội rộng lớn này.
Cơ hội học bổng này, nó không chỉ là một tấm vé đi Hàn Quốc, một chương trình thạc sĩ danh giá. Nó là cơ hội để anh thoát khỏi cái bóng của chính mình, thoát khỏi nỗi tự ti về xuất thân, để anh có thể trở thành một người mà anh tin rằng sẽ xứng đáng với Ngân hơn. Nhưng nếu anh đi, liệu Ngân có đợi anh không? Hay khoảng cách sẽ khiến tình yêu này dần phai nhạt, như những cánh hoa sữa cuối mùa rụng rơi không chút tiếc nuối? Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh đôi mắt trầm tĩnh của Ngân, ánh mắt thường nhìn xa xăm, ẩn chứa cả một thế giới mà anh chưa bao giờ dám chạm tới.
Hít một hơi thật sâu, anh mở mắt. Màn hình laptop vẫn hiện lên nút "Gửi", như một lời thách thức. Anh đặt ngón tay lên chuột, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Một quyết định, một cú nhấp chuột, có thể thay đổi cả cuộc đời anh, và có thể cả cuộc đời của Ngân. Anh chần chừ, ngón tay run rẩy, rồi nhắm mắt lại một lần nữa, như thể muốn ngăn dòng nước mắt đang chực trào. "Đừng hối tiếc," tiếng Anh Khoa lại vang vọng. Anh không muốn hối tiếc. Anh không muốn cả đời phải sống trong hối tiếc vì đã không dám nắm bắt cơ hội, vì đã không dám vươn lên. Anh siết chặt hàm, một quyết tâm cứng rắn xuất hiện trong đôi mắt vẫn còn vương nỗi bất an.
Click.
Một âm thanh nhỏ xíu, gần như không thể nghe thấy trong tiếng nhạc và tiếng trò chuyện, nhưng nó lại vang vọng như một tiếng sét trong tâm trí Hoàng Minh. Màn hình laptop chuyển sang một trang mới, với dòng chữ "Hồ sơ của bạn đã được tiếp nhận thành công." Đơn giản, ngắn gọn, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân. Anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, cảm giác trống rỗng dâng lên trong lồng ngực, như thể một phần nào đó của anh đã bị mất đi, hay đã được gửi đi vĩnh viễn.
Anh khép laptop lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại dưới đầu ngón tay. Ly cà phê trước mặt đã nguội lạnh từ lúc nào, một lớp váng mỏng đọng trên bề mặt. Anh cầm ly lên, uống cạn, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, giống như hương vị của quyết định anh vừa đưa ra. Anh không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước, nhưng anh biết, con đường anh vừa chọn sẽ đưa anh đi rất xa, rất xa khỏi những con phố quen thuộc này, xa khỏi mùi hoa sữa nồng nàn, và xa khỏi Lê Ngân. Dù vậy, một tia hy vọng vẫn le lói, một niềm tin mơ hồ rằng, có lẽ, đây là con đường đúng đắn để anh có thể xứng đáng với cô ấy, xứng đáng với tình yêu mà anh đã ấp ủ bấy lâu. Anh đứng dậy, bước ra khỏi quán, hòa mình vào màn đêm Hà Nội đang chìm trong cái rét ngọt và những hạt mưa phùn giăng mắc.
***
Trong căn hộ nhỏ ở khu chung cư cũ, Lê Ngân ngồi trên chiếc ghế bành bọc vải nhung, cố gắng vùi mình vào cuốn sách triết học dày cộp. Nhưng từng câu chữ cứ nhảy múa trước mắt cô, không đọng lại chút ý nghĩa nào. Tiếng tivi vọng ra từ phòng khách, nơi mẹ cô đang xem một bộ phim truyền hình cũ, tiếng nấu ăn lách cách từ bếp, và tiếng trò chuyện của bố mẹ cô cứ thế luồn qua cánh cửa khép hờ, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào mà ấm cúng của một gia đình Hà Nội. Tuy nhiên, Ngân lại cảm thấy một sự cô độc đến lạ lùng, như thể cô đang ở một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn khỏi những âm thanh và mùi hương quen thuộc ấy. Mùi thức ăn mẹ nấu, mùi nước xả vải trên quần áo mới giặt, mùi sách cũ và cả mùi tinh dầu thư giãn mà cô thường đốt mỗi tối, tất cả đều trở nên mờ nhạt, không thể xoa dịu được những giông bão đang cuộn trào trong lòng.
Ngoài cửa sổ, những hạt mưa phùn vẫn kiên trì gõ nhè nhẹ lên mặt kính, tạo nên một thứ âm thanh buồn bã, dai dẳng. Gió đông se lạnh lùa qua khe cửa, khiến cô rùng mình. Ngân khẽ thở dài, đặt cuốn sách xuống, đưa tay xoa xoa thái dương. Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên bần bật. Là tin nhắn từ Mai Chi. Ngân do dự một lát rồi cũng mở ra.
"Ngân ơi, mày có ổn không? Nghe nói Minh đã nộp hồ sơ rồi đó. Mày không định nói gì với nó à?"
Dòng chữ của Mai Chi như một nhát dao cứa vào vết thương lòng đang âm ỉ của Ngân. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng đôi tay cô lại run nhẹ, những ngón tay thon dài khẽ siết chặt chiếc điện thoại. "Nghe nói Minh đã nộp hồ sơ rồi đó." Vậy là điều cô lo sợ nhất, điều cô cố gắng né tránh bấy lâu nay, đã thành sự thật. Hoàng Minh, chàng trai tỉnh lẻ rụt rè ấy, cuối cùng cũng đã đưa ra quyết định của mình. Và quyết định ấy, dường như, không có cô ở trong đó.
Ngân vội vàng xóa tin nhắn của Mai Chi, như thể muốn xóa đi cả sự thật phũ phàng ấy khỏi tâm trí mình. Cô muốn giả vờ như chưa từng đọc, chưa từng biết, để tiếp tục giữ lớp vỏ bọc lạnh lùng, trầm tĩnh mà cô đã dày công xây dựng. Nhưng ánh mắt cô lại không thể che giấu được nỗi lo âu, nỗi sợ hãi đang dâng lên cuồn cuộn trong lòng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa phùn vẫn rơi, và mùi hoa sữa cuối mùa vẫn vương vấn đâu đó trong không khí lạnh lẽo. Mùi hương ấy, sao giờ đây lại nồng nàn đến thế, như thể đang cười nhạo vào sự yếu đuối của cô.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng khẽ mở. Ông Hùng, bố cô, bước vào. Ông vẫn giữ phong thái nho nhã, trầm tư thường thấy, cặp kính lão vẫn vắt trên sống mũi, nhưng ánh mắt ông lại ánh lên vẻ nghiêm nghị, xen lẫn sự quan tâm mà Ngân biết ông luôn dành cho mình. Ông Hùng là một người cha yêu thương con cái, nhưng tình yêu của ông thường được thể hiện qua những áp đặt, những định hướng mà ông cho là tốt nhất cho tương lai của cô.
"Ngân, con đã nghĩ kỹ về việc thực tập ở công ty XYZ chưa?" Ông Hùng hỏi, giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự kiên quyết. "Đây là cơ hội rất tốt để con định hình sự nghiệp, đừng chần chừ. Con phải biết nắm bắt tương lai của mình."
Ngân quay lại nhìn bố, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Con... con vẫn đang cân nhắc, bố ạ." Cô nói, nhưng tâm trí cô lại đang ở một nơi rất xa, nơi có một chàng trai vừa nhấn nút "Gửi" cho một tương lai không có cô.
"Cân nhắc thì cũng phải có giới hạn chứ, con gái." Ông Hùng tiến lại gần hơn, đặt tay lên vai cô. "Bố biết con là đứa có năng lực, có tư duy. Nhưng xã hội này không chờ đợi ai cả. Con cần phải chủ động. Cơ hội tốt không phải lúc nào cũng đến. Công ty XYZ là một tập đoàn lớn, môi trường chuyên nghiệp, rất phù hợp với chuyên ngành của con. Nếu con làm tốt, con sẽ có một vị trí vững chắc ngay khi ra trường."
Ông Hùng tiếp tục phân tích, lý giải, đưa ra những lời khuyên chân thành mà ông tin là tốt nhất cho con gái. Ngân lắng nghe, nhưng từng lời của bố cô lại như những mũi kim châm vào trái tim cô. Cô biết bố cô muốn điều tốt đẹp nhất cho mình, nhưng cô lại cảm thấy ngột ngạt, bị dồn ép. Cô không muốn chỉ sống một cuộc đời được định sẵn, được sắp đặt. Cô muốn tự mình lựa chọn, tự mình trải nghiệm, dù cho có vấp ngã.
"Bố ơi, con hiểu." Ngân khẽ ngắt lời bố, giọng nói cô vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt cô lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. "Nhưng con muốn tự mình tìm hiểu, tự mình quyết định. Con không muốn vội vàng."
Ông Hùng nhìn Ngân, ánh mắt ông thoáng chút thất vọng, nhưng rồi lại chuyển sang sự kiên nhẫn. "Tự tìm hiểu là tốt, nhưng con cũng phải biết lắng nghe lời khuyên của những người đi trước. Bố chỉ muốn con có một tương lai tốt đẹp nhất." Ông nói, rồi thở dài, đứng dậy. "Thôi được rồi, con cứ suy nghĩ kỹ đi. Nhưng đừng để quá muộn."
Ông Hùng bước ra khỏi phòng, để lại Ngân một mình trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa phùn gõ cửa kính và tiếng gió đông lùa qua khe cửa. Lời của bố cô, lời của Mai Chi, và cả quyết định của Hoàng Minh, tất cả cứ quẩn quanh trong đầu Ngân. Cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng cả thành phố, nhưng lại không thể xua đi bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn cô. Mùi hoa sữa vẫn vương vấn, nồng nàn đến mức khiến cô muốn bật khóc. Cô biết, lớp vỏ bọc lạnh lùng của cô sẽ không thể giữ được mãi. Một ngày nào đó, nó sẽ vỡ tan, và khi ấy, cô sẽ phải đối mặt với tất cả những cảm xúc mà cô đã cố gắng chôn giấu bấy lâu nay.
***
Đêm đã về khuya, những ánh đèn từ các căn hộ trong khu chung cư cũ đã tắt dần, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm. Chỉ còn vài ô cửa sổ vẫn sáng đèn, như những đôi mắt thao thức giữa màn đêm. Hoàng Minh đứng trên sân thượng, nơi gió mạnh lùa qua, táp vào mặt anh từng đợt lạnh buốt đến thấu xương. Hơi thở anh hóa thành khói trắng, tan vào không khí lạnh lẽo, rồi biến mất. Tiếng gió rít qua những khe hở, hòa với tiếng ồn ào đô thị vọng lên từ xa, và tiếng máy điều hòa của những căn hộ bên dưới, tạo nên một bản giao hưởng cô độc, buồn bã. Mùi ẩm mốc, bụi bặm đặc trưng của sân thượng quyện với chút mùi hoa sữa nồng nàn vẫn vương vấn từ những con phố bên dưới, khiến lòng anh càng thêm trống trải.
Anh nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Vài phút trước, một email đã đến, xác nhận hồ sơ của anh đã được tiếp nhận và chuyển đến giai đoạn xét duyệt. Một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy anh, như thể anh vừa thực hiện một hành động không thể quay đầu lại, và giờ đây, anh đang đứng giữa một ngã ba đường, không biết nên đi về đâu. Anh nhìn xuống thành phố Hà Nội lung linh trong đêm, những ánh đèn vàng, trắng, đỏ cứ thế trải dài tít tắp, tạo nên một tấm thảm lấp lánh nhưng lại lạnh lẽo vô cùng.
Anh nhớ về những kỷ niệm với Ngân, những buổi tan học cùng trú mưa dưới mái hiên cũ, những lần ngồi xe buýt về cùng nhau, những buổi tối lang thang Hồ Gươm dưới ánh đèn vàng lãng mạn. Anh nhớ ánh mắt trầm tĩnh của cô, đôi khi thoáng chút tinh nghịch, đôi khi lại sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời. Anh nhớ mùi hoa sữa đầu mùa, cái rét ngọt của Hà Nội những ngày đầu họ gặp nhau. Tất cả những hình ảnh ấy cứ thế hiện về, rõ nét như thể mới hôm qua, nhưng lại xa vời như một giấc mơ.
Anh muốn gọi cho cô, muốn nói với cô tất cả mọi điều. Nói về quyết định của anh, về nỗi sợ hãi của anh, về khát vọng được vươn lên để xứng đáng với cô. Nhưng rồi anh lại sợ hãi phản ứng của cô. Sợ hãi sự im lặng của cô, sợ hãi đôi mắt lạnh lùng mà cô thường dùng để che giấu cảm xúc. Sợ hãi rằng cô sẽ hiểu lầm, sẽ nghĩ rằng anh đang rời bỏ cô, rằng anh không còn yêu cô nữa. Anh biết, cô ấy cũng đang trải qua những giằng xé riêng, những áp lực từ gia đình, những nỗi lo về tương lai. Và anh, có lẽ, đã trở thành một phần của những nỗi lo ấy.
Minh mở khóa điện thoại, mở phần tin nhắn. Anh gõ từng chữ, từng câu, cố gắng diễn tả hết nỗi lòng mình. Một tin nhắn thật dài, nói về những lý do anh phải đi, về những hy vọng anh đặt vào tương lai, về tình yêu anh dành cho Ngân, và về lời hứa sẽ quay trở lại. Anh gõ, rồi lại xóa, gõ rồi lại xóa. Mỗi từ ngữ dường như đều không đủ để diễn tả hết những gì anh đang cảm thấy. Mỗi câu nói dường như đều quá yếu ớt để che lấp đi sự bất an đang gặm nhấm tâm hồn anh.
Cuối cùng, sau một hồi đấu tranh dữ dội, anh quyết định xóa tất cả. Anh biết, những lời lẽ hoa mỹ, những lời hứa hẹn xa vời lúc này có lẽ chỉ làm mọi thứ thêm rối ren. Cô ấy cần một sự thật, dù phũ phàng. Nhưng anh lại không đủ dũng khí để nói ra tất cả một cách trực tiếp. Anh chỉ muốn cô biết rằng anh đã làm một điều gì đó quan trọng, một điều sẽ thay đổi cuộc đời anh.
Anh gõ một tin nhắn ngắn gọn, không đầu không cuối, ẩn chứa một tâm sự nặng trĩu:
"Anh... đã làm một điều quan trọng. Anh muốn nói với em, nhưng anh không biết phải bắt đầu từ đâu."
Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, nhấn nút gửi. Tin nhắn đi. Anh đứng lặng hồi lâu, nhìn chiếc điện thoại trong tay, chờ đợi. Anh hy vọng một hồi âm, một lời hỏi han, một biểu cảm nào đó từ Ngân. Nhưng không. Điện thoại vẫn im lìm, màn hình đen kịt. Gió lạnh buốt táp vào mặt anh, mang theo cả nỗi bất an và sự cô độc. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn trong gió đông, như thể đang báo hiệu một 'đêm đông quyết định' đã thực sự đến, và cùng với nó là một khúc cua định mệnh trong cuộc đời anh và Ngân. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh phải đi. Anh phải đối mặt, tự mình lựa chọn, cho tương lai của mình, và cho những điều anh tin là đúng đắn. Nhưng anh cũng biết, tin nhắn vừa rồi, dù ngắn ngủi, sẽ là khởi đầu cho một cuộc đối thoại quan trọng và đầy khó khăn sắp tới, nơi cả hai sẽ phải đối mặt với sự thật, với những cảm xúc mà họ đã cố gắng che giấu bấy lâu.