Câu hỏi của Ngân như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến Hoàng Minh như chết lặng. Tim anh thắt lại, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tất cả những lời anh đã chuẩn bị đều tan biến, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng vô tận. Anh nhìn cô, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn bên ngoài, nhưng trong căn phòng này, tất cả dường như đã đóng băng.
Hoàng Minh nuốt khan, cố gắng tìm lại giọng mình. Cậu cảm thấy đầu óc quay cuồng, những âm thanh lách cách từ quầy pha chế, tiếng nhạc acoustic Trịnh Công Sơn mơ hồ, tiếng mưa phùn lất phất ngoài cửa kính bỗng trở nên xa xăm, vô thực. Toàn bộ sự chú ý của cậu dồn vào Lê Ngân, vào ánh mắt chất chứa nỗi đau nhưng kiên định của cô. Chiếc khăn len dệt tay mà cô tặng anh, giờ đây quàng hờ trên cổ cô, như một vật kỷ niệm nhức nhối, nhắc nhở về một thời êm đềm đã qua, về những lời hứa thầm kín giờ đây đang đứng trước bờ vực đổ vỡ.
“Ngân… em nói gì vậy?” Hoàng Minh khẽ hỏi, giọng cậu khàn đặc, gần như không thành tiếng. “Anh… anh không hiểu.” Cậu cố gắng nắm lấy bàn tay cô đặt trên mặt bàn, nhưng Ngân khẽ rụt lại, một cử chỉ nhỏ nhưng sắc lạnh như nhát dao cứa vào tim anh. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò quyện với mùi hoa sữa thoang thoảng từ cây bên đường, dường như cũng không thể xoa dịu nỗi lo lắng đang bao trùm lấy anh, mà chỉ càng khiến không khí thêm ngột ngạt, nặng nề.
Lê Ngân hít một hơi sâu, đôi mắt cô đỏ hoe, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. Cô nhìn thẳng vào Hoàng Minh, không né tránh. “Minh… em sợ.” Giọng cô nhỏ, khẽ khàng, như tiếng lá khô xào xạc trong gió, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của những suy tư chất chứa bấy lâu. “Em sợ khoảng cách, sợ tương lai không rõ ràng. Anh có cơ hội của riêng anh, một cơ hội lớn, một con đường rộng mở. Em cũng có con đường của em, những kỳ vọng, những áp lực mà em phải gánh vác.” Cô dừng lại một chút, như thể đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp, hay đơn giản là đang cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng. “Chúng ta… chúng ta khác nhau nhiều quá, Minh ạ.”
Những lời nói của Ngân như những mũi kim sắc nhọn, găm thẳng vào trái tim Hoàng Minh. Cậu cảm thấy một cơn đau nhói, không phải vì tức giận, mà vì sự bất lực. Cậu biết, cậu đã cảm nhận được sự khác biệt ấy từ lâu. Cậu là chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội, mang trong mình khát vọng vươn lên mãnh liệt nhưng cũng đầy nỗi lo hòa nhập. Còn Ngân, cô là cô gái Hà Nội gốc, với vẻ ngoài trầm tĩnh, có chút lạnh lùng, nhưng ẩn chứa tâm hồn tinh tế, sâu sắc và một gia đình có những định hướng rõ ràng. Những khác biệt ấy, trước đây, họ đã dùng tình yêu để xoa dịu, để dung hòa. Nhưng giờ đây, khi đối diện với ngã rẽ lớn của cuộc đời, chúng lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, như những vết nứt ẩn sâu dưới lớp sơn màu thời gian.
“Khác nhau không có nghĩa là không thể đi cùng nhau, Ngân,” Hoàng Minh nói, giọng anh run run nhưng đầy cố gắng. “Anh… anh sẽ tìm cách. Anh không muốn mất em.” Cậu muốn nắm lấy tay cô một lần nữa, muốn ghì chặt lấy cô để cô cảm nhận được tình yêu chân thành của anh, nhưng Ngân vẫn giữ khoảng cách. Mưa phùn vẫn lất phất ngoài cửa kính, từng hạt nhỏ li ti đọng trên lớp kính mờ, như những giọt nước mắt chưa rơi.
Ngân khẽ lắc đầu, nụ cười buồn bã nở trên môi. “Nhưng anh có chắc là anh muốn từ bỏ tất cả vì em không, Minh? Anh có chắc là anh sẵn sàng hy sinh cơ hội của mình, hy sinh những gì anh đã cố gắng bấy lâu nay vì em không? Hay em sẽ chỉ là gánh nặng, là sự ràng buộc của anh, khiến anh phải hối hận về sau?” Cô cúi đầu, dùng chiếc khăn len dệt tay, món quà sinh nhật năm ngoái từ Minh, che đi nửa khuôn mặt. Hơi ấm của chiếc khăn, lẽ ra phải mang lại sự an ủi, giờ đây lại càng khiến trái tim cô thêm lạnh giá. Cô biết, cậu đã phải đấu tranh rất nhiều để có được cơ hội du học hoặc thực tập ấy. Cậu đã nỗ lực không ngừng, từ một sinh viên tỉnh lẻ, cậu đã vươn lên bằng chính tài năng và sự kiên trì của mình. Cô không muốn trở thành hòn đá cản bước chân cậu.
“Em không phải gánh nặng!” Hoàng Minh gần như hét lên, nhưng âm lượng vẫn chỉ vừa đủ để hai người nghe thấy. Cậu không thể chấp nhận ý nghĩ ấy. “Em là… là tất cả đối với anh.” Cậu muốn nói nhiều hơn, muốn giải thích rằng tình yêu của cậu dành cho cô không phải là sự hy sinh, mà là một phần tất yếu của cuộc sống, một động lực để cậu phấn đấu. Nhưng những lời lẽ đã chuẩn bị sẵn đều trở nên vô nghĩa trước nỗi sợ hãi và sự kiên định của cô. Cậu cảm thấy bất lực, như thể có một bức tường vô hình đang ngăn cách hai người, một bức tường làm từ những nỗi sợ hãi, những định kiến, và những điều chưa nói.
Ngân ngẩng đầu lên, đôi mắt cô long lanh, như thể những giọt nước mắt đang chực trào. “Vậy còn khát vọng của anh? Còn tương lai của anh? Em không muốn anh phải hối hận vì em, Minh. Em không muốn một ngày nào đó, anh nhìn lại và thấy rằng vì em, anh đã bỏ lỡ những điều quan trọng.” Giọng cô lạc đi, mang theo sự run rẩy không thể che giấu. Cô biết, cậu yêu cô. Cô cũng yêu cậu. Nhưng tình yêu đôi khi không phải là đủ để vượt qua tất cả. Đặc biệt là khi tương lai còn quá mông lung, khi những áp lực từ gia đình, từ xã hội, từ chính bản thân mỗi người, quá lớn. Cô nhớ lại lời mẹ đã nói, lời bố đã khuyên, về một tương lai ổn định, về một sự lựa chọn an toàn. Minh, dù tài giỏi, nhưng vẫn là một chàng trai tỉnh lẻ, với tương lai còn nhiều điều chưa chắc chắn. Và cô, cô không đủ mạnh mẽ để chống lại tất cả những điều đó.
Hoàng Minh nhìn sâu vào đôi mắt cô, một tia hy vọng cuối cùng le lói. Cậu nhận ra sự giằng xé trong lòng cô, nhận ra nỗi đau đang ẩn giấu dưới vẻ ngoài trầm tĩnh. Cậu biết cô không muốn làm tổn thương cậu, nhưng cô cũng không thể chống lại nỗi sợ hãi của chính mình. “Em… em chỉ đang trốn tránh thôi, đúng không, Ngân?” Cậu hỏi, giọng mang theo chút trách móc, nhưng cũng đầy sự van nài. Cậu muốn cô đối mặt, muốn cô thừa nhận rằng cô cũng không muốn dừng lại. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn bên ngoài, như một nhân chứng cho tình yêu của họ, giờ đây lại mang theo một nỗi xót xa khôn tả. Cái rét ngọt của Hà Nội đêm nay, thấm vào da thịt, lạnh buốt đến tận tâm can.
Lê Ngân không trả lời trực tiếp câu hỏi của Hoàng Minh. Cô chỉ khẽ cúi đầu, siết chặt chiếc khăn len quanh cổ. Sự im lặng của cô, nặng nề hơn bất kỳ lời nói nào, như một lời khẳng định cho sự trốn tránh mà Minh vừa nhắc đến. Cô đứng dậy, hành động đột ngột khiến Hoàng Minh giật mình. Cậu cũng vội vàng đứng theo, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu biết, cuộc nói chuyện này, dù đau đớn, nhưng vẫn chưa đi đến hồi kết. Mọi thứ đang trở nên bế tắc, và nỗi sợ mất mát đang bao trùm lấy cậu.
***
Rời khỏi quán cà phê "Hoa Sữa", Hoàng Minh không biết mình đã đi đâu, đi về đâu. Chân anh cứ bước, vô định giữa những con phố Hà Nội đã vắng người. Mưa phùn đã ngưng, nhưng không khí vẫn ẩm ướt và lạnh giá, cái lạnh thấu xương của đêm đông Hà Nội. Gió đêm rít lên từng hồi, luồn qua những tán cây khẳng khiu, cuốn theo những chiếc lá khô còn sót lại của mùa thu, và cả mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn đến day dứt. Mùi hương ấy, trước đây luôn mang đến cho anh cảm giác bình yên, hoài niệm về những ngày đầu gặp Ngân, giờ đây lại trở thành một nỗi ám ảnh, một lời nhắc nhở về sự chia ly đang đến rất gần.
Anh tìm đến sân thượng của khu chung cư cũ mà anh và Ngân thường trốn lên để ngắm thành phố về đêm, để chia sẻ những tâm sự thầm kín. Nơi đây, mọi thứ vẫn như cũ. Sân thượng bê tông rộng lớn, vài chậu cây cảnh đã khô héo vì thiếu chăm sóc, những sợi dây phơi quần áo giăng mắc vô hồn. Tiếng gió rít qua những khe hở của tòa nhà, hòa vào tiếng ồn ào đô thị vọng lên từ xa, tiếng máy điều hòa của những căn hộ bên dưới. Một mùi ẩm mốc, bụi bặm đặc trưng của những góc khuất đô thị xộc vào mũi, đôi khi thoang thoảng mùi hoa sữa từ những con đường phía dưới, xa xăm và nhạt nhòa.
Hoàng Minh tựa người vào lan can cũ kỹ, đôi mắt vô hồn nhìn xa xăm về phía thành phố lấp lánh ánh đèn. Những tòa nhà cao tầng chọc trời, những dòng xe cộ hối hả dưới kia, tất cả đều trở nên mờ ảo, không trọng lượng trong mắt anh. Cậu cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng hơn bao giờ hết, như một hạt bụi giữa vũ trụ rộng lớn. Từng lời Ngân nói cứ văng vẳng bên tai anh, như một điệp khúc đau thương không ngừng lặp lại: "Em sợ khoảng cách... chúng ta khác nhau nhiều quá... em sẽ chỉ là gánh nặng..."
“Mình phải làm gì?” Anh tự hỏi, giọng nói lạc lõng trong gió đêm. “Cô ấy đúng hay mình đúng? Hay chúng ta đều sai?” Cậu biết Ngân không sai khi lo lắng. Cơ hội học bổng/thực tập ở nước ngoài là một ước mơ lớn, một bước ngoặt quan trọng trong sự nghiệp của cậu. Cậu đã dành bao nhiêu năm tháng để chuẩn bị, để phấn đấu. Nhưng Ngân, tình yêu của cô, cũng là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cậu. Làm sao cậu có thể lựa chọn giữa hai điều quan trọng nhất?
Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi sự bối rối, sự tuyệt vọng đang gặm nhấm tâm can. Hơi thở trắng xóa tan biến nhanh chóng trong không khí lạnh buốt. Cậu nhớ lại những lời anh Khoa đã nói, về việc phải nắm bắt cơ hội, về việc phải nghĩ cho tương lai. Nhưng anh Khoa không biết về Ngân, không biết về tình yêu sâu đậm mà cậu dành cho cô. Cậu nhìn xuống bàn tay mình, siết chặt. Bàn tay ấy, đã từng nắm tay Ngân đi qua bao nhiêu con phố, đã từng ôm cô thật chặt trong những đêm đông rét buốt. Giờ đây, nó trống rỗng, lạnh lẽo.
“Mình có nên từ bỏ tất cả vì cô ấy?” Cậu lại tự vấn. Nhưng ngay lập tức, một nỗi sợ khác trỗi dậy. “Nhưng liệu cô ấy có chấp nhận không? Hay mình sẽ chỉ làm cô ấy thêm gánh nặng?” Ngân đã nói cô không muốn anh hối hận. Cô sợ rằng anh sẽ vì cô mà bỏ lỡ cơ hội, và một ngày nào đó sẽ trách cô. Nỗi sợ hãi ấy, cậu hiểu. Cậu không muốn cô phải chịu đựng gánh nặng ấy. Nhưng nếu cậu rời đi, liệu cậu có thể sống mà không có cô? Hình ảnh Ngân với đôi mắt buồn bã, với chiếc khăn len quàng hờ, hiện rõ mồn một trong tâm trí cậu. Mùi hoa sữa lại thoảng qua, như một lời nhắc nhở về "đêm đông quyết định" đang bao trùm lấy họ, một quyết định mà không ai muốn đưa ra, nhưng lại không thể tránh khỏi.
Cậu rút điện thoại ra khỏi túi. Màn hình tối đen. Không có tin nhắn, không có cuộc gọi nào. Cậu đã hy vọng, một cách ngây thơ, rằng Ngân sẽ gửi một tin nhắn, dù chỉ là một lời trách móc, một lời giải thích. Nhưng không. Sự im lặng của cô, đôi khi còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào. Cậu biết, cô cũng đang đau khổ, không kém gì cậu. Nhưng sự im lặng ấy, khoảng cách ấy, đang dần đẩy họ xa nhau hơn, xa hơn nữa. Gió lạnh buốt vẫn rít, cuốn đi những suy nghĩ miên man của anh, để lại một khoảng trống rỗng vô tận trong tâm hồn.
***
Lê Ngân trở về căn hộ của mình, cố gắng che giấu sự mệt mỏi và đau khổ đang gặm nhấm tâm can. Căn hộ ấm cúng với ánh đèn vàng dịu, tiếng tivi vọng ra từ phòng khách nơi bố mẹ cô đang xem tin tức, tiếng mẹ cô lách cách chuẩn bị bữa ăn nhẹ trong bếp, tất cả đều trở nên xa lạ và ngột ngạt. Cô bước vào phòng mình, đóng cửa lại, như thể muốn ngăn cách bản thân khỏi thế giới bên ngoài, khỏi những kỳ vọng và áp lực vô hình.
Cô chui vào chăn, cuộn mình lại, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm và sự an ủi. Chiếc khăn len dệt tay, món quà của Minh, vẫn còn quàng trên cổ cô. Cô siết chặt nó, cảm nhận từng sợi len mềm mại, như muốn níu giữ chút hơi ấm, chút kỷ niệm cuối cùng về anh. Cô cảm thấy nhẹ nhõm một chút vì đã nói ra được những gì mình sợ hãi bấy lâu. Những lời nói ấy, dù đau đớn, nhưng cuối cùng cũng đã được thốt ra. Cô không còn phải một mình gánh chịu nỗi sợ hãi về một tương lai không rõ ràng, về khoảng cách địa lý khi Minh rời đi, về sự khác biệt giữa hai người.
Nhưng ngay sau đó, một nỗi đau và sự hối hận lớn hơn gấp bội ập đến. Cô biết, cô đã làm Minh đau. Ánh mắt bàng hoàng, giọng nói run rẩy, sự bất lực của anh cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Cô tự hỏi: “Mình đã làm đúng chưa? Hay mình chỉ đang tự hủy hoại tất cả?” Cô yêu Minh, cô biết. Tình yêu của họ không ồn ào, không kịch tính, mà lặng lẽ, sâu sắc, được dệt nên từ những khoảnh khắc đời thường, giản dị. Hà Nội, với những con phố, ngõ ngách, quán xá, và đặc biệt là mùi hoa sữa nồng nàn, đã trở thành chứng nhân cho tình yêu ấy. Nhưng liệu tình yêu có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả?
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm lấy mọi thứ. Gió vẫn thổi mạnh, thỉnh thoảng tiếng rít của nó như một lời than vãn. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn, len lỏi qua khe cửa, mang theo một nỗi nhớ day dứt. Cô nhớ lại những lời bố đã nói, giọng ông Hùng trầm ấm nhưng đầy kiên định. “Con gái, con cần suy nghĩ thật kỹ về mọi quyết định. Tương lai của con là do con tự nắm giữ.” Bố mẹ cô không cấm cản cô yêu Minh, nhưng họ luôn lo lắng cho tương lai của cô. Họ muốn cô có một cuộc sống ổn định, an toàn, một bến đỗ vững chắc. Và Minh, với khát vọng vươn lên, với cơ hội ở một nơi xa, có vẻ như không phải là một bến đỗ an toàn theo cách bố mẹ cô mong muốn.
“Anh ấy có hiểu không? Nỗi sợ hãi của mình…” Ngân thì thầm, vùi mặt vào gối. Cô sợ rằng Minh sẽ không hiểu những áp lực mà cô phải đối mặt, không hiểu nỗi lo lắng về sự khác biệt giữa hai người. Cô sợ rằng một khi Minh rời đi, khoảng cách sẽ làm phai nhạt tình cảm, và họ sẽ chỉ còn lại những ký ức buồn. Cô sợ phải chứng kiến anh vất vả, khó khăn ở một nơi xa, trong khi cô không thể làm gì để giúp đỡ. Cô cũng sợ, một ngày nào đó, anh sẽ nhìn lại và hối hận vì đã bỏ lỡ những cơ hội lớn lao chỉ vì cô.
Đôi vai cô run rẩy. Cô ôm chặt chiếc khăn len, cảm nhận hơi ấm mỏng manh từ nó, như chút hy vọng cuối cùng còn sót lại giữa biển khơi của sự tuyệt vọng. Nhưng ngay cả hơi ấm ấy cũng không đủ để xua đi cái lạnh giá trong lòng cô. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má, thấm ướt gối. Mùi hoa sữa nồng nàn ngoài kia, như đang khóc cùng cô, cho một tình yêu đang đứng trước bờ vực tan vỡ. Đêm đông Hà Nội, thật dài và lạnh lẽo, mang theo những điều chưa nói, những nỗi sợ hãi thầm kín, và một tương lai đầy bất định.