Gió lạnh buốt vẫn rít lên từng hồi, xé toạc màn đêm đang bao trùm lấy sân thượng chung cư cũ. Hoàng Minh vẫn đứng đó, bất động, như một pho tượng đá giữa màn đêm mịt mùng của Hà Nội, mặc cho cái rét ngọt cứ thế ngấm sâu vào từng thớ thịt. Ánh đèn thành phố dưới chân anh mờ ảo, lấp lánh như những vì sao rơi xuống trần gian, nhưng lại xa vời và vô định như chính tương lai của anh lúc này. Tiếng ồn ào từ những con phố phía dưới vọng lên nghe thật xa xăm, bị gió cuốn đi, chỉ còn lại âm thanh rì rầm như tiếng thở dài của đêm Hà Nội. Đôi lúc, một mùi hương quen thuộc lại thoảng qua, mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn đến day dứt, như một lời nhắc nhở không ngừng về những điều chưa nói, về “đêm đông quyết định” mà anh và Ngân đang phải đối mặt.
Cậu siết chặt tay vào lan can sắt lạnh ngắt, cảm nhận từng mạch máu tê buốt. Tâm trí cậu như một cuốn phim quay chậm, tua đi tua lại từng khoảnh khắc của cuộc gặp gỡ vừa rồi. Từng lời Ngân nói, từng ánh mắt cô nhìn, dù cố gắng che giấu nhưng vẫn lộ ra sự mệt mỏi, đau khổ. Và cả sự im lặng đầy bất lực của chính cậu. ‘Phải chăng mình đã sai?’ – câu hỏi ấy cứ quẩn quanh, xoáy sâu vào tâm hồn cậu. ‘Phải chăng tình yêu này quá mong manh, quá nhỏ bé trước những áp lực vô hình, trước những khác biệt mà Ngân đã nói ra?’ Cậu nhớ lại đôi mắt Ngân khi cô nhắc đến áp lực từ gia đình, về sự khác biệt xuất thân. Một cảm giác tự ti, yếu đuối lại dâng lên, quen thuộc như cái rét đầu đông Hà Nội. Cậu là một chàng trai tỉnh lẻ, mang theo khát vọng vươn lên, nhưng giờ đây, khát vọng ấy lại trở thành rào cản, thành gánh nặng cho tình yêu mà cậu trân trọng nhất.
Hơi thở cậu hóa thành khói trắng, tan biến nhanh chóng vào không khí lạnh giá. Cậu thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài nặng trĩu chất chứa bao nhiêu tuyệt vọng và bối rối. Đôi mắt cậu vô hồn nhìn về phía xa, nơi những tòa nhà cao tầng chọc trời ẩn hiện trong màn đêm, biểu tượng của một Hà Nội phồn hoa mà cậu vẫn đang chật vật để hòa nhập. Cậu nhớ về những ngày đầu tiên đặt chân đến đây, rụt rè, bỡ ngỡ. Ngân đã xuất hiện như một tia sáng, dẫn lối cho cậu, giúp cậu cảm nhận được vẻ đẹp tinh tế, sâu sắc của thành phố này. Giờ đây, tia sáng ấy có lẽ sắp vụt tắt. Cậu tự hỏi, liệu có phải cậu đã quá mơ mộng, quá ngây thơ khi tin rằng tình yêu có thể vượt qua tất cả? Hay chính cậu đã không đủ mạnh mẽ, không đủ dứt khoát để giữ chặt lấy cô?
Cậu rút điện thoại ra khỏi túi quần, màn hình tối đen, phản chiếu lại khuôn mặt xanh xao, khắc khổ của cậu. Vẫn không có tin nhắn, không có cuộc gọi nào. Cậu đã hy vọng, một cách ngây thơ đến khó tin, rằng Ngân sẽ gửi một tin nhắn, dù chỉ là một lời trách móc, một lời giải thích cho những điều đã nói. Nhưng không. Sự im lặng của cô, đôi khi còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào, như một lưỡi dao vô hình cứa vào trái tim cậu. Cậu biết, cô cũng đang đau khổ, không kém gì cậu. Nhưng sự im lặng ấy, khoảng cách ấy, đang dần đẩy họ xa nhau hơn, xa hơn nữa. Cậu cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa biển khơi bão tố, không có la bàn, không có điểm tựa. Cái cảm giác bất lực này, nó gặm nhấm cậu từng chút một, khiến cậu muốn gào thét nhưng lại không thể cất thành lời.
Mùi hoa sữa lại thoảng qua, lần này nồng nàn hơn, như muốn níu giữ cậu lại với những ký ức ngọt ngào. Mùi hương ấy, đã từng là biểu tượng của tình yêu chớm nở, của những buổi hẹn hò lãng mạn dưới bầu trời Hà Nội se lạnh. Giờ đây, nó lại mang theo một nỗi u buồn khôn tả, một cảm giác hoài niệm về những gì có thể đã mất. Cậu nhớ lại chiếc ô bị gió lật trong ngày mưa phùn đầu đông, cái chạm tay vội vàng, những ánh mắt vô tình chạm nhau trong thư viện. Tất cả đều giản dị, nhẹ nhàng, nhưng lại là nền móng cho một tình yêu thanh xuân sâu lắng. Liệu những kỷ niệm ấy có đủ sức mạnh để níu giữ họ lại không? Hay chúng chỉ còn là những vết sẹo hằn sâu trong ký ức? Gió lạnh vẫn rít, cuốn đi những suy nghĩ miên man của anh, để lại một khoảng trống rỗng vô tận trong tâm hồn. Cậu đứng đó, một mình, giữa đêm đông Hà Nội, cảm nhận sự cô đơn đang bao trùm lấy mình.
***
Sáng hôm sau, Hà Nội chìm trong một bầu không khí u ám, se lạnh. Mây xám giăng kín bầu trời, như một tấm màn che phủ lấy mọi ánh sáng hy vọng. Tiếng mưa phùn lất phất gõ nhẹ lên ô cửa kính căn hộ của Lê Ngân, tạo nên một bản nhạc buồn bã, đều đều. Mai Chi đến thăm Ngân, thấy cô co ro trên ghế sofa trong phòng khách, một cuốn sách đặt úp trên đùi nhưng đôi mắt lại nhìn vô định ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa đang nhảy múa. Khuôn mặt Ngân nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng, tố cáo một đêm không ngủ, một tâm hồn đang bị gặm nhấm bởi những suy nghĩ. Căn phòng ấm áp với ánh đèn vàng dịu, tiếng tivi từ phòng khách vọng ra nơi bố mẹ cô vẫn đang xem tin tức buổi sáng, tiếng mẹ cô lách cách trong bếp đang chuẩn bị bữa sáng, tất cả đều tạo nên một khung cảnh ấm cúng. Nhưng không khí xung quanh Ngân lại nặng nề, u ám đến lạ thường, như thể cô đang mang theo một đám mây đen trong lòng mình.
Mai Chi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, đặt hộp bánh ngọt vừa mua xuống bàn. Cô nhìn Ngân, lòng dâng lên một nỗi xót xa. Từ khi nào mà cô bạn mạnh mẽ, trầm tĩnh của mình lại trở nên yếu đuối đến vậy? Ngân vẫn mặc chiếc áo len mỏng, chiếc khăn len dệt tay, món quà của Minh, vẫn còn quàng trên cổ cô, như một vật tùy thân không thể thiếu. Mai Chi biết, đó là một phần của Minh, một phần của những kỷ niệm mà Ngân đang cố gắng níu giữ, dù miệng nói ra những lời phũ phàng.
“Này Ngân, mày có sao không?” Mai Chi khẽ hỏi, giọng dịu dàng, khác hẳn với vẻ thường ngày. “Đừng tự hành hạ mình nữa. Mày không thể cứ mãi trốn tránh như thế được.” Cô đặt tay lên vai Ngân, cảm nhận sự run rẩy nhẹ dưới lớp áo len. Ngân khẽ rụt vai, ánh mắt vẫn nhìn vô định ra ngoài cửa sổ, như thể muốn tránh né cái nhìn dò xét của bạn mình. Mùi nước xả vải và mùi tinh dầu thư giãn thoang thoảng trong căn phòng không thể xua đi được sự căng thẳng đang bao trùm.
“Mình không biết phải làm gì nữa, Chi ạ.” Giọng Ngân khẽ như tiếng gió thoảng, mệt mỏi và yếu ớt. “Mình đã nói ra những điều mình nghĩ, những điều mình sợ hãi. Nhưng giờ mình lại thấy trống rỗng quá, và hối hận nữa.” Cô quay mặt lại, nhìn Mai Chi, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. “Mình đã làm Minh đau. Mình biết. Ánh mắt cậu ấy… mình không thể nào quên được.”
Mai Chi siết nhẹ vai Ngân. “Mày nghĩ kỹ đi, Ngân. Mày yêu Minh, đúng không? Tình yêu của hai đứa đâu phải mới ngày một ngày hai. Mày đã từng nói với tao rằng Minh là người duy nhất khiến mày cảm thấy bình yên, cảm thấy Hà Nội này thật khác biệt.” Mai Chi dừng lại một chút, nhớ về những buổi tâm sự của hai đứa. “Tao biết mày lo lắng, tao hiểu áp lực gia đình mày. Nhưng liệu mày có sẵn sàng đánh đổi tình yêu của mình chỉ vì những nỗi sợ hãi đó không? Minh là một người tốt, một người có chí. Cậu ấy xứng đáng được mày tin tưởng.”
Ngân gục đầu xuống, những lọn tóc đen dài buông xõa che đi khuôn mặt đang giằng xé nội tâm. “Mình sợ. Sợ khoảng cách, sợ sự khác biệt. Sợ rằng một khi Minh rời đi, mọi thứ sẽ không còn như trước. Bố mẹ mình… họ không nói ra, nhưng mình biết họ muốn mình có một cuộc sống ổn định, một người có thể lo cho mình. Minh, cậu ấy còn phải lo cho cả tương lai của chính mình nữa…” Giọng cô nghẹn lại, chứa chan sự bất lực. Mùi sách cũ trên giá sách, mùi cà phê mẹ Ngân vừa pha, tất cả đều trở nên nhạt nhòa trong tâm trí cô.
Mai Chi thở dài. “Tao hiểu. Nhưng Ngân à, tình yêu không phải lúc nào cũng là con đường bằng phẳng. Nó là sự lựa chọn, sự đấu tranh. Nếu mày thực sự yêu Minh, mày phải cùng cậu ấy đối mặt với những khó khăn đó, chứ không phải là đẩy cậu ấy ra xa. Mày nghĩ xem, nếu Minh từ bỏ cơ hội của cậu ấy vì mày, liệu mày có hạnh phúc không? Hay mày sẽ cảm thấy có lỗi, cảm thấy mình đã kìm hãm cậu ấy?”
Lời nói của Mai Chi như một nhát dao cứa vào vết thương lòng của Ngân. Cô ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Mai Chi. “Mình cũng sợ điều đó. Mình sợ một ngày nào đó anh ấy sẽ hối hận vì đã bỏ lỡ những cơ hội lớn lao chỉ vì mình. Mình không muốn trở thành gánh nặng cho anh ấy.” Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Ngân, thấm ướt vạt áo. Cô ôm chặt chiếc khăn len trên cổ, cảm nhận chút hơi ấm mỏng manh từ nó, như chút hy vọng cuối cùng còn sót lại giữa biển khơi của sự tuyệt vọng. Nhưng ngay cả hơi ấm ấy cũng không đủ để xua đi cái lạnh giá trong lòng cô.
“Vậy thì, mày phải nói ra những điều này với Minh. Mày phải để cậu ấy hiểu. Đừng để sự im lặng, sự lảng tránh giết chết tất cả.” Mai Chi nhẹ nhàng vỗ về Ngân. “Nếu cả hai cùng ngồi lại, cùng nhau tìm cách giải quyết, có lẽ mọi chuyện sẽ khác. Tình yêu là sự thấu hiểu, Ngân ạ. Hà Nội này đã chứng kiến tình yêu của hai đứa, mày không thể để nó kết thúc trong sự hiểu lầm và nỗi sợ hãi như thế được.” Tiếng mưa vẫn rơi đều đều ngoài cửa sổ, như khóc cùng với những giọt nước mắt của Ngân, cho một tình yêu đang đứng trước bờ vực tan vỡ.
***
Cùng lúc đó, tại Quán Cà phê "Hoa Sữa", một không khí trầm lắng khác lại đang bao trùm. Đức Anh kéo Hoàng Minh đến đây, nơi hương cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, tạo nên một không gian ấm cúng, hoài cổ. Nhưng tất cả những điều đó dường như không thể xoa dịu được sự u uất trong lòng Minh. Cậu ngồi lặng, khuấy nhẹ ly cà phê đen không đường, những vòng xoáy nhỏ trong tách cứ thế lan rộng, mờ ảo như tâm trạng cậu. Ánh mắt cậu lơ đãng nhìn ra cửa sổ, nơi những tia nắng nhạt hiếm hoi cố gắng xuyên qua lớp mây xám, chiếu rọi lên con phố ướt át sau cơn mưa. Tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên, tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác, tiếng lách cách của tách chén trong quầy pha chế, tất cả đều trở nên xa lạ, không thể chạm tới nội tâm cậu.
Đức Anh ngồi đối diện, nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt lo lắng nhìn thằng bạn thân. Minh gầy đi thấy rõ, khuôn mặt vốn đã hiền lành nay lại hằn lên vẻ mệt mỏi, đôi mắt trũng sâu. Đức Anh đã cố gắng kể vài câu chuyện cười, vài lời bông đùa, nhưng Minh chỉ cười gượng gạo, đôi khi chỉ là một nụ cười nhếch mép vô hồn.
“Thôi nào ông bạn,” Đức Anh đặt tách cà phê xuống, giọng nói nhanh, dứt khoát nhưng vẫn giữ sự dịu dàng. “Có chuyện gì thì cứ nói ra đi. Cứ buồn thiu thế này có giải quyết được gì đâu. Hay là mình đi đâu đó giải khuây đi? Đi phượt một chuyến, hay về quê ăn cơm mẹ nấu? Mày cứ ôm khư khư nỗi buồn trong lòng mãi thế này thì chỉ có chết gí thôi.” Đức Anh vỗ vai Minh, cố gắng truyền cho cậu chút năng lượng tích cực, nhưng cảm giác như vỗ vào một tảng băng.
Minh khẽ lắc đầu, giọng trầm và khan. “Tao không biết nữa, Đức Anh à. Tao… tao không biết phải làm gì nữa.” Cậu nhìn Đức Anh, ánh mắt đầy rẫy sự bất lực. “Ngân nói đúng. Giữa tao và cô ấy có quá nhiều khác biệt. Xuất thân, định hướng, cả những áp lực từ gia đình nữa. Tao đã nghĩ chỉ cần cố gắng, chỉ cần yêu thương là đủ. Nhưng hình như… mọi chuyện phức tạp hơn tao nghĩ.”
Đức Anh cau mày. “Ngân nói vậy thật à? Khác biệt gì chứ? Mày là một thằng có tài, có chí. Ai cũng nhìn thấy điều đó. Chuyện gia đình thì ai mà không có áp lực chứ? Quan trọng là hai đứa có muốn cùng nhau vượt qua hay không thôi. Chứ cái kiểu cứ im lặng, cứ tự suy diễn như hai đứa mày thì đến vàng cũng hóa sắt gỉ thôi.”
Minh thở dài. “Cô ấy sợ khoảng cách. Sợ tao đi nước ngoài rồi mọi thứ sẽ thay đổi. Cô ấy sợ tao sẽ hối hận vì đã bỏ lỡ cơ hội, sợ cô ấy sẽ trở thành gánh nặng.” Minh ngẩng đầu nhìn Đức Anh, đôi mắt ánh lên vẻ tuyệt vọng. “Tao cũng sợ. Sợ rằng mình sẽ không thể mang lại cho cô ấy một tương lai như cô ấy mong muốn. Sợ rằng mình sẽ làm cô ấy khổ.”
Đức Anh im lặng một lúc, nhìn Minh. Cậu hiểu nỗi lo của Minh. Đức Anh biết Minh là một người nhạy cảm, luôn đặt nặng trách nhiệm và sự tự trọng. “Thế thì mày đã nói cho Ngân biết cảm xúc của mày chưa? Mày đã nói cho cô ấy biết mày sẵn sàng làm gì chưa? Hay mày cũng chỉ im lặng như cô ấy thôi?”
Minh cúi gằm mặt. “Tao đã cố. Nhưng cô ấy… cô ấy dường như đã quyết định rồi.”
Đúng lúc đó, điện thoại của Minh rung lên. Một cuộc gọi đến từ số điện thoại quen thuộc. Bà Hoa. Mẹ cậu. Minh ngập ngừng một lúc rồi cũng nghe máy. Giọng bà Hoa vang lên qua điện thoại, trầm ấm nhưng đầy lo lắng. “Alo, Minh à con. Con ăn uống có đầy đủ không? Có thiếu thốn gì không? Mấy hôm nay trời Hà Nội lạnh lắm đó con, nhớ mặc ấm. Mẹ nghe nói con đang tính đi nước ngoài hả? Có thật không con?”
Minh cố gắng nén tiếng thở dài, giọng nói trở nên gượng gạo. “Con vẫn ổn mẹ ạ. Con ăn uống đầy đủ. Mẹ đừng lo lắng quá.” Cậu liếc nhìn Đức Anh, Đức Anh ra hiệu cho cậu cứ nói chuyện với mẹ. “Chuyện đi nước ngoài… con vẫn đang suy nghĩ mẹ ạ. Chưa có gì chắc chắn đâu.”
Bà Hoa tiếp tục, giọng đầy kỳ vọng. “Mẹ nghe mấy cô bác nói, đi nước ngoài là tốt lắm đó con. Về sau có công việc ổn định, tiền bạc rủng rỉnh, thì mới lo được cho gia đình, cho tương lai của mình chứ. Con cố gắng lên nha. Cả nhà mình đều mong con có một tương lai thật tốt đẹp.”
Lời của mẹ, dù đầy yêu thương và kỳ vọng, lại như một tảng đá đè nặng lên vai Minh. Cậu cảm thấy rõ gánh nặng của gia đình, của những người đang đặt hết niềm tin vào cậu. Nó không chỉ là khát vọng vươn lên của riêng cậu nữa, mà là trách nhiệm, là ước mơ của cả một gia đình. Cậu siết chặt điện thoại, cảm thấy mình đang đứng giữa ngã ba đường, không chỉ của tình yêu mà còn của cả sự nghiệp và trách nhiệm với gia đình.
“Vâng, con biết rồi mẹ ạ. Con sẽ cố gắng.” Minh trả lời cụt lủn rồi nhanh chóng kết thúc cuộc gọi. Cậu đặt điện thoại xuống bàn, nhìn chằm chằm vào ly cà phê đã nguội ngắt. “Mày thấy đó, Đức Anh. Mẹ tao, gia đình tao… họ đều kỳ vọng vào tao. Tao không thể cứ thế mà từ bỏ cơ hội này được.” Giọng cậu đầy chua chát. Mùi hoa sữa thoang thoảng từ cây bên đường bay vào quán, nồng nàn đến lạ, gợi nhắc về một mùa thu đã qua, một tình yêu đang dần chìm vào quên lãng.
***
Tối muộn, Hà Nội đã chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn lại ánh đèn điện lung linh phản chiếu xuống mặt Hồ Gươm, tạo nên một bức tranh huyền ảo, diễm lệ. Lê Ngân đi bộ chậm rãi quanh hồ, từng bước chân như thể muốn níu giữ thời gian, níu giữ những kỷ niệm đã qua. Gió thổi nhẹ, mang theo cái se lạnh đặc trưng của Hà Nội, mơn man trên khuôn mặt cô. Dòng người thưa thớt dần, chỉ còn lại vài đôi tình nhân nắm tay nhau đi dạo, vài người tập thể dục đêm. Cô cảm thấy mình lạc lõng giữa dòng người, giữa những kỷ niệm ngọt ngào và thực tại cay đắng. Chiếc khăn len dệt tay vẫn quàng trên cổ cô, nhưng không đủ để sưởi ấm trái tim đang lạnh giá của cô. Nó chỉ càng khiến cô nhớ về anh, nhớ về những ngày hai đứa cùng sánh bước quanh hồ, cùng ngắm Tháp Rùa huyền thoại.
Nội tâm cô là một mớ hỗn độn. ‘Mình đã làm đúng hay sai? Có phải mình quá ích kỷ không? Hay mình đã đẩy anh ấy ra xa mãi mãi?’ Những câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí Ngân, không ngừng gặm nhấm cô. Cô nhớ lại những lời Mai Chi đã nói vào buổi sáng. Mai Chi đúng. Tình yêu không phải lúc nào cũng là con đường bằng phẳng. Nó là sự lựa chọn, sự đấu tranh. Cô đã chọn cách trốn tránh, cách đẩy Minh ra xa, với lý do là để tốt cho cả hai. Nhưng giờ đây, cô lại cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết.
Ngân dừng lại bên một gốc cây cổ thụ ven hồ, cây bàng lá đã ngả vàng, sần sùi với những vết thời gian. Cô khẽ chạm tay vào thân cây thô ráp, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp vỏ cây. Một giọt nước mắt lăn dài trên má, hòa vào làn gió lạnh. Nước mắt không còn là sự đau khổ tột cùng như đêm qua, mà là sự hối hận, sự trống rỗng đến tận cùng. Cô nhận ra rằng, dù đã nói ra hết những nỗi sợ hãi của mình, cô vẫn không cảm thấy nhẹ nhõm. Thay vào đó, một nỗi đau âm ỉ, một sự mất mát không thể gọi tên cứ thế lớn dần trong lòng cô.
Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn, len lỏi vào từng hơi thở, mang theo nỗi nhớ day dứt về Minh, về những ngày tháng tươi trẻ mà họ đã cùng nhau đi qua. Hà Nội, nhân chứng thầm lặng của tình yêu họ, giờ đây lại chứng kiến những giọt nước mắt của cô. Cô biết, mình không thể giữ mãi vẻ ngoài kiên cường này được nữa. Cô đã cố gắng mạnh mẽ, cố gắng lý trí, nhưng trái tim cô đang tan nát.
Những lời bố mẹ đã nói, những kỳ vọng về một cuộc sống ổn định, an toàn, bến đỗ vững chắc, giờ đây lại hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô đã nói ra những điều đó với Minh, như một lý do, một lời bào chữa cho quyết định của mình. Nhưng liệu đó có phải là lý do duy nhất? Hay còn là nỗi sợ hãi của chính cô, nỗi sợ phải đối mặt với một tương lai không chắc chắn, một tình yêu xa cách?
Đôi vai cô run rẩy. Cô ôm chặt lấy mình, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm giữa cái lạnh giá của đêm đông Hà Nội. Nỗi cô đơn bao trùm lấy cô, khiến cô cảm thấy nhỏ bé và lạc lõng giữa thế giới rộng lớn này. Mùi hoa sữa vẫn nồng nàn, như một lời than vãn, một lời nhắc nhở về “đêm đông quyết định” đang đến rất gần, khi mọi chuyện sẽ phải ngã ngũ, khi không còn chỗ cho những điều chưa nói, những nỗi sợ hãi thầm kín, và một tương lai đầy bất định. Cô phải làm gì đây? Trái tim cô, lý trí cô, đều đang đấu tranh kịch liệt. Có lẽ, cô sẽ không thể trốn tránh được mãi.