Gió đêm Hà Nội vẫn rít lên từng hồi, mang theo cái lạnh cắt da thịt và mùi hoa sữa cuối mùa nồng nàn, dai dẳng. Hoàng Minh vẫn ngồi đó, trên sân thượng lộng gió của khu chung cư cũ kỹ, nơi cậu thường tìm đến mỗi khi lòng nặng trĩu. Chiếc điện thoại trong tay cậu rung lên bần bật, một tin nhắn nữa từ mẹ, nhưng cậu không đủ sức để mở ra đọc. Cậu biết, đó vẫn sẽ là những lời động viên, những kỳ vọng được gói ghém cẩn thận, như một món quà vô hình nhưng nặng trĩu. Cậu siết chặt điện thoại, cảm giác như nó đang cháy bỏng trong lòng bàn tay, một lời nhắc nhở không ngừng về gánh nặng của gia đình, của những người đang đặt hết niềm tin vào cậu.
Thành phố dưới chân cậu lấp lánh như một dải ngân hà khổng lồ, những ánh đèn điện nhỏ li ti nối tiếp nhau, tạo nên một bức tranh huyền ảo và xa vời. Cậu cảm thấy mình nhỏ bé lạ lùng, lạc lõng giữa biển ánh sáng ấy, như một con thuyền đơn độc trôi giữa đại dương mênh mông, không bến bờ. Những lời nói của Lê Ngân đêm qua, những áp lực vô hình từ gia đình, và cơ hội học bổng dường như đang xé cậu ra làm đôi. Một bên là con đường sáng lạn mà gia đình và bản thân cậu đã vun đắp bấy lâu, một bên là tình yêu mỏng manh nhưng sâu đậm với Ngân, mà cậu không biết liệu mình có đủ sức giữ gìn.
“Liệu mình có đang sai lầm?” Cậu tự hỏi, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng gió, “Hay Ngân đã đúng từ đầu? Tình yêu này... liệu có phải là một gánh nặng cho cả hai?”
Minh ôm chặt lấy mình, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm giữa cái lạnh thấu xương đang luồn lách qua từng lớp áo. Chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao cũng không đủ để sưởi ấm trái tim đang lạnh giá của cậu. Hơi thở cậu hóa thành làn khói trắng xóa, tan biến nhanh chóng trong không khí. Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, ánh mắt vô định, nhưng trong thâm tâm, hình bóng Ngân vẫn hiện lên rõ mồn một. Nụ cười của cô, ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy vẻ tinh tế, và cả cái cách cô lảng tránh những câu hỏi trực diện của cậu.
Cậu nhớ về những ngày đầu tiên, khi họ còn là những sinh viên ngây thơ, rụt rè. Mùi hoa sữa đầu mùa, những buổi chiều tan học cùng trú mưa, những cái chạm tay vội vàng... Tất cả cứ thế ùa về, như một thước phim quay chậm, rõ nét đến từng chi tiết. Giờ đây, mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn, nhưng nó không còn là hương thơm của tình yêu chớm nở, mà là một lời than vãn, một lời nhắc nhở về những gì có thể sẽ mất đi.
Cậu đã cố gắng, đã đấu tranh, nhưng có lẽ, sự rụt rè cố hữu của cậu, sự tự ti về xuất thân đã khiến những lời nói của cậu trở nên vô nghĩa trước những lo lắng của Ngân. Cậu sợ hãi, sợ rằng mình không đủ tốt, không đủ mạnh mẽ để che chở cho cô trước bão giông cuộc đời. Cậu sợ rằng, tình yêu của cậu, dù chân thành đến mấy, cũng chỉ là một trở ngại trên con đường của cô.
Minh thở dài thườn thượt. Cậu không biết phải làm gì, không biết phải đi về đâu. Mọi thứ dường như đang chống lại cậu, đẩy cậu vào một góc nhỏ, cô độc. Cậu vẫn còn nhớ như in cái đêm đông mưa phùn năm nào, khi cậu và Ngân cùng trú mưa dưới mái hiên cũ. Khi đó, cậu chỉ mong thời gian ngừng lại, để cậu có thể mãi mãi được ở bên cô, được hít hà mùi hoa sữa nồng nàn từ mái tóc cô. Nhưng giờ đây, thời gian lại cứ trôi, kéo họ ngày càng xa nhau.
Cậu ngước nhìn bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt của vũ trụ. Cậu ước mình có thể mạnh mẽ như những vì sao ấy, kiên định tỏa sáng dù cô đơn giữa khoảng không vô tận. Nhưng cậu biết, cậu chỉ là một chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội rộng lớn, mang trong mình khát vọng vươn lên nhưng lại chật vật với chính những cảm xúc của mình.
Gió lạnh lại thổi qua, khiến cậu rùng mình. Có lẽ, cậu không thể cứ mãi ngồi đây, chìm đắm trong sự tuyệt vọng này. Cậu phải làm gì đó, phải đưa ra một quyết định. Nhưng quyết định ấy là gì? Buông bỏ tất cả, chấp nhận số phận và đi theo con đường mà mọi người đã định sẵn cho cậu? Hay đấu tranh đến cùng, bất chấp tất cả để giữ lấy tình yêu này? Câu hỏi đó cứ lơ lửng trong không trung, không có lời đáp. Cậu đứng dậy, bước đi nặng nề, bóng lưng cô độc đổ dài trên nền sân thượng ẩm ướt, rồi khuất dần vào lối cầu thang tối tăm. Mùi hoa sữa vẫn thoảng đưa, như một lời tiễn biệt buồn bã.
***
Sáng hôm sau, Lê Ngân tỉnh dậy sau một đêm trằn trọc. Căn phòng của cô vẫn ấm cúng và quen thuộc, nhưng nỗi trống rỗng và hối hận từ đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, như một bóng ma đeo bám lấy cô. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn ngủ hắt lên chiếc khăn len dệt tay vẫn còn quàng trên cổ cô. Cô khẽ chạm vào nó, cảm nhận hơi ấm còn vương vấn, như hơi ấm từ bàn tay Minh. Cô cảm thấy như mình đã tự tay đẩy đi thứ quý giá nhất, một phần linh hồn của mình.
Cô nhìn ra cửa sổ, trời âm u, có gió nhẹ, không có nắng. Một buổi sáng ảm đạm, như chính tâm trạng của cô. Tiếng tivi từ phòng khách vọng vào, tiếng mẹ cô đang chuẩn bị bữa sáng, tiếng dao thớt lách cách. Mùi thức ăn quen thuộc thoang thoảng, mùi nước xả vải từ quần áo mới giặt, mùi sách cũ từ kệ sách đầu giường. Mọi thứ vẫn diễn ra như bình thường, nhưng cô lại cảm thấy mình lạc lõng, như một người ngoài cuộc đang quan sát thế giới của chính mình.
Chuông điện thoại reo vang, kéo Ngân thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn. Là Mai Chi. Cô ngần ngại một chút rồi bắt máy.
“Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?” Giọng Mai Chi vọng qua điện thoại, vẫn đầy lo lắng nhưng cũng rất thẳng thắn, như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Ngân. “Tối qua mày làm gì mà không nghe máy? Tao qua nhà thì mẹ mày bảo mày ngủ rồi.”
Ngân thở dài, giọng nói khẽ khàng, “Tao... tao không sao.”
“Không sao cái gì mà không sao,” Mai Chi cắt ngang, “Mày nghĩ tao không biết mày đang nghĩ gì à? Tao biết mày đang đau khổ, đang hối hận. Mày không thể cứ trốn tránh mãi được, Ngân. Mày có chắc là mày muốn buông tay không? Mày có chắc là mày muốn mất Minh không?”
Câu hỏi của Mai Chi như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào vết thương lòng của Ngân. Cô im lặng, không biết phải trả lời thế nào. Có muốn buông tay không? Có muốn mất Minh không? Không, cô không muốn. Chưa bao giờ cô muốn điều đó. Nhưng những lý do cô đưa ra, những nỗi sợ hãi cô che giấu, tất cả đã tạo nên một bức tường vô hình, đẩy Minh ra xa.
“Không...” Ngân khẽ thì thầm, giọng nói như tiếng gió thoảng qua, “Mình không muốn.”
“Thế thì mày còn chờ gì nữa?” Mai Chi vẫn kiên quyết. “Tình yêu không phải lúc nào cũng là con đường bằng phẳng đâu Ngân. Nó là sự lựa chọn, sự đấu tranh. Mày đã chọn cách trốn tránh, cách đẩy Minh ra xa, với lý do là để tốt cho cả hai. Nhưng giờ đây, mày lại cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết, đúng không? Mày biết rõ điều đó mà.”
Những lời Mai Chi nói không khác gì những gì Ngân đã tự vấn bản thân đêm qua. Cô nhớ lại những giọt nước mắt lăn dài trên má bên Hồ Gươm, nhớ lại nỗi đau âm ỉ, sự mất mát không thể gọi tên. Đúng vậy, cô đã cố gắng mạnh mẽ, cố gắng lý trí, nhưng trái tim cô đang tan nát.
“Mày có muốn nói chuyện với Minh không?” Mai Chi hỏi, giọng nói mềm mại hơn một chút.
Ngân siết chặt chiếc khăn len trên cổ, hơi ấm từ nó truyền sang lòng bàn tay cô, như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm đẹp đẽ mà cô và Minh đã có. Cô đứng dậy, bước ra ban công nhỏ, hít một hơi thật sâu. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn, len lỏi vào từng hơi thở, mang theo nỗi nhớ day dứt về Minh. Nhưng lần này, nỗi nhớ ấy không chỉ là sự đau khổ, mà còn là một quyết tâm mãnh liệt.
“Mình sẽ đi tìm cậu ấy,” Ngân nói, giọng nói đã không còn run rẩy, mà trở nên rõ ràng và kiên định hơn bao giờ hết. Cô gõ nhanh một tin nhắn cho Mai Chi, chỉ vỏn vẹn mấy chữ: “Mình sẽ đi tìm cậu ấy.”
Mai Chi ở đầu dây bên kia dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi trong giọng nói của bạn, khẽ thở phào. “Tốt lắm. Mày cứ đi đi. Đừng để lỡ mất những gì mày thực sự muốn, Ngân à.”
Ngân gật đầu, dù biết Mai Chi không thể nhìn thấy. Cô tắt điện thoại, nhìn xuống con phố tấp nập. Bầu trời vẫn âm u, nhưng trong lòng cô, một tia sáng đã le lói, xua đi phần nào bóng tối. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô không thể trốn tránh mãi được nữa. Cô phải đối mặt. Với Minh. Với chính mình. Với những điều chưa nói, những cảm xúc đã bị nén chặt bấy lâu. Chiếc khăn len vẫn còn quấn quanh cổ cô, như một lá bùa hộ mệnh, tiếp thêm sức mạnh cho cô trên hành trình tìm lại tình yêu đã tưởng chừng như sắp tuột khỏi tầm tay.
***
Chiều muộn, khi cái lạnh se sắt của Hà Nội bắt đầu bao trùm, Hoàng Minh lang thang đến Quán Cà phê “Hoa Sữa”. Nơi này, từ lâu đã trở thành một góc quen thuộc, nơi chứa đựng vô vàn kỷ niệm của anh và Ngân. Ngôi nhà ống cũ kỹ, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính, ban công nhỏ có giàn hoa giấy. Mọi thứ vẫn vậy, vẫn mang một vẻ đẹp hoài cổ, một sự bình yên mà giờ đây anh không tài nào tìm thấy trong lòng mình.
Anh chọn một góc khuất, cạnh cửa sổ, nơi anh có thể nhìn ra con phố tấp nập nhưng vẫn giữ được sự riêng tư. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên, hòa cùng tiếng lách cách của tách cà phê được pha chế, tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác, tiếng lật trang sách khe khẽ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc, mùi bánh ngọt mới ra lò quyện vào nhau, tạo nên một không gian ấm cúng đến lạ. Thoang thoảng đâu đó, anh vẫn ngửi thấy mùi hoa sữa quen thuộc, dù mùa hoa đã sắp tàn, nó vẫn cố chấp vương vấn, như một nỗi niềm chưa chịu ngủ yên.
Minh gọi một ly cà phê đen, nóng. Cậu đặt chiếc điện thoại xuống bàn, màn hình chờ là ảnh chụp lén Ngân, cô đang cười rất tươi, ánh mắt lấp lánh dưới nắng chiều. Cậu mân mê chiếc điện thoại, ngón tay cái vuốt nhẹ lên khuôn mặt cô. Trong đầu cậu vẫn là một mớ bòng bong, những lời nói của Ngân, những áp lực từ mẹ, và cả cơ hội học bổng kia cứ xoáy vào nhau, không ngừng gặm nhấm tâm trí cậu.
“Cà phê của em đây, Minh.”
Một giọng nói trầm ấm vang lên. Anh Khoa, với dáng người trầm tĩnh, mái tóc hơi dài và cặp kính tri thức, đặt ly cà phê xuống bàn. Anh nở một nụ cười nhẹ, ánh mắt chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. Anh Khoa là người anh cả của quán cà phê này, cũng là người đã chứng kiến không ít câu chuyện tình yêu đến rồi đi, trong đó có cả câu chuyện của Minh và Ngân. Anh tinh ý nhận ra sự u uất trong ánh mắt Minh, cái vẻ ngơ ngác, bối rối đặc trưng của cậu giờ đây càng trở nên rõ nét hơn.
“Cảm ơn anh.” Minh khẽ nói, giọng vẫn nhỏ nhẹ và có chút ngập ngừng.
Anh Khoa không hỏi trực tiếp, không chạm vào nỗi đau của Minh, mà chỉ khẽ kéo ghế ngồi xuống đối diện, nhấp một ngụm trà. “Dạo này em bận học hành nhiều lắm đúng không? Anh thấy em ít ghé qua đây hơn.”
Minh gật đầu, “Vâng, em cũng đang có một số chuyện cần suy nghĩ, anh ạ.”
Anh Khoa nhìn Minh, ánh mắt đầy sự quan tâm. “Tuổi trẻ, ai cũng có những ngã rẽ, Minh à. Sẽ có lúc mình đứng trước những lựa chọn khó khăn, những con đường mà mình không biết đâu mới là đúng.” Anh dừng lại một chút, khẽ thở dài. “Quan trọng là mình biết mình thực sự muốn gì, và dám giữ lấy nó.”
Minh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Anh Khoa. “Nhưng nếu giữ lấy, lại làm tổn thương người khác thì sao anh? Em… em sợ mình sẽ làm khổ Ngân.”
Anh Khoa cười nhẹ, nụ cười hiền hậu. “Tổn thương? Đôi khi, không hành động mới là tổn thương lớn nhất, Minh ạ. Sự im lặng, sự trốn tránh, sự do dự… đó mới là thứ bào mòn tình cảm ghê gớm nhất. Hơn nữa, em đã bao giờ hỏi Ngân xem cô ấy có thực sự muốn em buông tay chưa?”
Minh im lặng, những lời Anh Khoa nói như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Cậu đã tự mình suy diễn, tự mình quyết định rằng việc buông tay là tốt nhất cho Ngân, mà không hề nghĩ đến cảm xúc của cô. Cậu đã quá rụt rè, quá sợ hãi để đối mặt trực tiếp.
“Em... em không biết nữa, anh ạ. Gia đình em, họ kỳ vọng vào em rất nhiều. Cơ hội này cũng là cả một tương lai. Em không biết phải làm sao để cân bằng tất cả.” Minh nói, giọng đầy chua chát.
Anh Khoa đặt ly trà xuống bàn, vỗ nhẹ vai Minh. “Không ai nói là dễ dàng cả. Nhưng đôi khi, những con đường khó khăn nhất lại dẫn đến những điều tốt đẹp nhất. Em nghĩ xem, điều gì mới là quan trọng nhất đối với em lúc này? Sự nghiệp? Gia đình? Hay tình yêu? Em có thể có tất cả, nhưng em phải biết mình sẵn sàng đánh đổi điều gì, và dám đấu tranh vì điều đó.”
Anh Khoa đứng dậy, khẽ nói thêm, “Cứ bình tĩnh suy nghĩ. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, Minh. Miễn là em đừng tự mình từ bỏ.”
Anh Khoa đi về phía quầy pha chế, để lại Minh một mình với những suy nghĩ ngổn ngang. Cậu mân mê chiếc điện thoại, nhìn vào ảnh Ngân trên màn hình. Anh Khoa nói đúng. Cậu đã quá do dự, quá sợ hãi. Cậu đã để Ngân một mình đối mặt với những lo lắng, những áp lực, trong khi đáng lẽ ra cậu phải là người ở bên cạnh cô, cùng cô vượt qua. Mùi hoa sữa bên ngoài cửa sổ vẫn nồng nàn, như một lời nhắc nhở về những gì cậu đang có, và những gì cậu có thể sẽ mất đi nếu cứ mãi chìm đắm trong sự bối rối này. Ánh sáng vàng dịu trong quán cà phê dường như cũng không đủ để xua đi bóng tối trong lòng cậu. Cậu cần phải làm gì đó, trước khi quá muộn.
***
Đêm dần buông, Hà Nội chìm trong màn sương lạnh và ánh đèn đường vàng vọt. Mùi hoa sữa cuối mùa càng trở nên nồng nàn, bao trùm khắp các con phố, gợi lên một nỗi buồn man mác. Lê Ngân, với một quyết tâm lạ lùng, tìm đến Quán Cà phê “Hoa Sữa”. Chiếc khăn len dệt tay vẫn quàng trên cổ cô, như một điểm tựa tinh thần. Cô đã đi bộ một quãng đường dài, để lấy lại sự bình tĩnh, để chuẩn bị cho cuộc đối mặt mà cô biết là không thể tránh khỏi.
Cô đứng bên ngoài, qua lớp kính mờ ảo, nhìn thấy Hoàng Minh đang ngồi trầm tư ở góc quán, ly cà phê trước mặt đã nguội lạnh. Trái tim cô đập mạnh, dồn dập như tiếng trống trận. Nỗi sợ hãi lại dâng lên, nỗi sợ phải đối mặt với sự thật, sợ rằng anh sẽ từ chối cô, sợ rằng tất cả đã quá muộn. Khuôn mặt Minh gầy đi trông thấy, ánh mắt anh xa xăm, chứa đựng một nỗi tuyệt vọng mà cô chưa từng thấy ở anh. Cô cảm thấy thắt lòng.
Ngân hít một hơi thật sâu, bàn tay khẽ chạm vào tấm kính lạnh buốt. Cô định bước vào, định gọi tên anh, định nói tất cả những điều cô đã kìm nén bấy lâu. Những lời hối hận, những lời xin lỗi, và cả những lời yêu thương mà cô đã không dám nói ra. Cô phải nói, phải nói hết tất cả trước khi mọi thứ trở thành quá khứ.
Nhưng đúng lúc đó, Minh đứng dậy. Anh đặt tiền lên bàn, không nói một lời, rồi quay lưng bước đi. Ngân chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng anh khuất dần trong đêm tối, giữa dòng người hối hả. Bóng anh gầy gò, cô độc, tan biến nhanh chóng vào màn đêm của Hà Nội. Cô cảm thấy hụt hẫng đến tột cùng, như thể một tảng đá vừa đè nặng lên ngực cô. Một cảm giác tiếc nuối, mất mát bao trùm lấy cô.
“Không...” Ngân khẽ thốt lên, nhưng giọng nói bị nuốt chửng bởi tiếng gió. Cô đã lỡ mất rồi sao? Cô đã chậm một bước rồi sao?
Nước mắt chực trào ra, nhưng Ngân cố kìm nén. Cô không thể khóc lúc này. Cô không thể từ bỏ. Nỗi hụt hẫng nhanh chóng nhường chỗ cho một quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô đã đi một chặng đường dài để đến đây, để đối mặt. Cô sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy.
Cô đưa tay chạm vào tấm kính một lần nữa, cảm nhận cái lạnh buốt từ nó, như cái lạnh đang bao trùm lấy trái tim cô. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn, len lỏi vào phổi, mang theo một quyết tâm mới. Hà Nội, với những con phố quen thuộc, với mùi hoa sữa đặc trưng, giờ đây là nhân chứng cho sự đấu tranh nội tâm của cô. Cô biết, mình không thể cứ mãi giữ im lặng, không thể cứ mãi trốn tránh. Cô phải nói chuyện với cậu ấy. Phải nói tất cả.
Dù Minh đã đi khỏi, cô vẫn đứng đó, mắt dõi theo con đường anh vừa đi qua. Cô sẽ tìm anh. Bằng mọi giá. Không thể có thêm bất cứ “điều chưa nói” nào nữa. “Đêm đông quyết định” đang đến rất gần, khi mọi chuyện sẽ phải ngã ngũ, khi không còn chỗ cho những nỗi sợ hãi thầm kín, và một tương lai đầy bất định. Cô phải tự mình nắm lấy số phận, tự mình đấu tranh cho tình yêu này. Ngân hít một hơi thật sâu, rồi bước chân ra khỏi bóng tối, hòa mình vào dòng người, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi bóng Minh vừa khuất. Cô sẽ tìm anh. Cô sẽ nói. Cô sẽ đấu tranh.