Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 227

Lời Thì Thầm Dưới Hoa Sữa Cuối Mùa

3374 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 226, khắc họa hành động của Lê Ngân và phản ứng của Hoàng Minh.,Thiết lập cuộc đối thoại trực tiếp, mang tính chất bước ngoặt giữa Hoàng Minh và Lê Ngân, đẩy xung đột lên cao trào.,Làm sâu sắc thêm nội tâm giằng xé của cả hai nhân vật khi họ đối mặt với cảm xúc và quyết định về tương lai.,Khẳng định rằng đây là 'đêm đông quyết định' như đã được foreshadowing, khi họ không thể tiếp tục giữ im lặng.,Chuẩn bị tâm lý và bối cảnh cho sự đấu tranh nội tâm tột độ trong chương tiếp theo.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân
Mood: Tense, emotional, melancholic, reflective, hopeful (subtly)
Kết chương: [object Object]

Hoàng Minh bước đi trong đêm tối, bóng lưng gầy gò của cậu nhanh chóng khuất vào dòng người, tan biến vào những con phố quen thuộc của Hà Nội. Gió đêm lùa qua, mang theo cái lạnh cắt da của đầu đông và mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn đến lạ. Cậu rảo bước nhanh hơn, như muốn thoát khỏi những suy nghĩ đang vây lấy tâm trí mình. Lời của Anh Khoa vẫn văng vẳng bên tai, "Em phải biết mình sẵn sàng đánh đổi điều gì, và dám đấu tranh vì điều đó." Minh biết mình cần phải đấu tranh, nhưng đấu tranh cho điều gì, và đấu tranh như thế nào, cậu vẫn còn mịt mờ.

Trở về căn phòng trọ nhỏ trên tầng cao của dãy nhà cũ kỹ mang tên "Gác Mái", Minh cảm thấy một sự trống rỗng và mệt mỏi lạ thường. Căn phòng chật chội nhưng ấm cúng, giờ đây dường như cũng không đủ sức níu giữ tâm hồn đang lạc lối của cậu. Tiếng sinh hoạt từ các phòng trọ lân cận vẫn vọng vào khe cửa, tiếng xe cộ từ ngõ nhỏ vẫn ồn ào, nhưng tất cả chỉ như những âm thanh vô hình lướt qua tai. Cậu ngồi phịch xuống chiếc giường, cảm nhận sự mềm lún của tấm đệm đã cũ. Mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng hòa lẫn với mùi sách vở, tạo nên một thứ không khí quen thuộc mà bỗng dưng cậu thấy xa lạ. Minh nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên tay, màn hình vẫn còn hiển thị bức ảnh của Ngân. Khuôn mặt cô gái Hà Nội trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm ấy, giờ đây dường như đang chất vấn cậu.

Cậu thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả sự tuyệt vọng và những điều chưa nói. "Sợ hãi ư? Mình sợ cái gì?" Cậu tự hỏi. Sợ mất đi cơ hội ngàn vàng để thay đổi cuộc đời? Sợ không thể mang lại cho Ngân một tương lai tốt đẹp như cô xứng đáng? Hay sợ chính mình không đủ mạnh mẽ để đối mặt với những thử thách đang chờ đợi? Những câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí Minh, khiến cậu càng thêm bối rối. Anh Khoa đã nói, cậu đã quá do dự, quá sợ hãi. Cậu đã để Ngân một mình đối mặt với những lo lắng, những áp lực. Và giờ đây, khi cô đã quyết định không thể trốn tránh nữa, liệu có phải là quá muộn? Một cảm giác tiếc nuối, day dứt len lỏi trong lòng cậu.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trên tay cậu rung lên, phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm. Minh giật mình, nhìn xuống màn hình. Một số lạ. Không phải là số của Ngân, cậu dám chắc điều đó. Nhưng một linh cảm kỳ lạ chợt dấy lên trong lòng cậu, một linh cảm mạnh mẽ đến mức cậu gần như không thể thở được. Tim cậu đập thình thịch, như tiếng trống trận dội vang trong lồng ngực. Cậu biết. Cậu biết đó là ai. Chỉ có một người duy nhất có thể khiến cậu có cảm giác này vào đêm khuya tĩnh mịch như thế.

Cậu do dự. Ngón tay trỏ lướt trên màn hình, chạm vào nút nghe, rồi lại rút về. Liệu cậu có nên nghe không? Liệu cậu có đủ dũng khí để nghe không? Cậu không biết Ngân sẽ nói gì, nhưng cậu biết, cuộc gọi này không đơn thuần chỉ là một cuộc gọi thông thường. Đây là một lời mời đối mặt, một lời thách thức từ định mệnh. "Thật sao, Ngân?" Cậu khẽ thì thầm, giọng nói lạc đi trong gió đêm đang rít qua khe cửa sổ. Cậu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của gió mùa đông đang len lỏi vào từng tế bào. Mưa phùn lất phất chạm vào khung kính, tạo nên những âm thanh tí tách nhỏ xíu, như tiếng thời gian đang dần trôi đi.

Cuối cùng, với một quyết định mang tính bản năng hơn là lý trí, Minh đưa điện thoại lên tai. "Alo..." Giọng cậu khô khốc, khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí căng thẳng.

Đầu dây bên kia, một giọng nói nhỏ nhẹ, trầm lắng vang lên. "Minh... là Ngân đây." Giọng cô ấy có chút run rẩy, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự kiên quyết mà cậu chưa từng nghe thấy trước đây. "Em biết bây giờ đã muộn... nhưng em muốn gặp cậu. Ngay bây giờ. Ở Hồ Gươm."

Minh im lặng. Cậu không ngờ Ngân lại chủ động đến vậy. Cậu đã nghĩ cô sẽ vẫn giữ sự trầm tĩnh, lạnh lùng như mọi khi. Nhưng không. Giọng cô ấy, dù nhỏ, lại chứa đựng một sức mạnh phi thường, đủ để lay động cả những tảng băng trong lòng cậu. "Ngân..." Cậu muốn hỏi, muốn nói rằng trời đã khuya, trời đang rét, nhưng lời nói lại mắc kẹt nơi cổ họng.

"Em... em không thể chờ đợi thêm nữa, Minh," Ngân tiếp tục, giọng cô ấy giờ đây đã bình tĩnh hơn một chút, nhưng vẫn không che giấu được sự vội vàng. "Có những điều... em nghĩ chúng ta cần phải nói rõ với nhau. Em sẽ đợi cậu ở Hồ Gươm. Gần chỗ cây hoa sữa cuối mùa... Cậu có đến không?" Câu hỏi cuối cùng như một nhát dao đâm thẳng vào tim cậu. Một lời mời, nhưng cũng là một lời thách thức. Một cơ hội, nhưng cũng là một gánh nặng. Cậu biết, đây chính là "đêm đông quyết định" mà Anh Khoa đã nhắc đến. Đêm mà mọi chuyện sẽ phải ngã ngũ.

Minh hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen đặc bao trùm lấy Hà Nội, chỉ có những ánh đèn vàng hắt hiu từ các ngõ nhỏ. Mùi hoa sữa bên ngoài cửa sổ vẫn nồng nàn, dai dẳng, như một lời nhắc nhở không thể chối từ. Cậu không thể từ chối cô. Không phải lúc này. Cậu đã quá hèn nhát rồi. "Anh... anh sẽ đến," cậu đáp, giọng nói tuy vẫn còn chút ngập ngừng, nhưng đã rõ ràng hơn, kiên định hơn. "Anh sẽ đến ngay." Cậu không đợi Ngân trả lời, mà vội vàng cúp máy. Điện thoại trong tay cậu vẫn còn ấm nóng, như thể hơi ấm từ giọng nói của Ngân vẫn còn vương vấn. Cậu đứng dậy, nhìn quanh căn phòng trọ quen thuộc. Mọi thứ dường như đã thay đổi chỉ trong vài phút ngắn ngủi. Cậu biết, từ giờ trở đi, sẽ không còn là những ngày trốn tránh, những ngày tự dằn vặt nữa. Cậu phải đối mặt. Với Ngân. Với chính mình. Và với cả tương lai đầy bất định đang chờ đợi.

***

Hà Nội về đêm, đặc biệt là vào thời khắc rạng sáng, mang một vẻ đẹp tĩnh lặng đến nao lòng. Cái rét buốt của đầu đông dường như càng trở nên cắt da cắt thịt hơn khi gió mùa lùa qua những con phố vắng. Hoàng Minh đến Hồ Gươm trước. Cậu khoác chiếc áo khoác dày cộp, cổ áo dựng cao để chống chọi với cái lạnh. Hơi thở cậu hóa thành khói trắng mỗi khi cậu thở ra, tan biến nhanh chóng vào màn đêm. Hồ Gươm giờ đây vắng lặng, chỉ có vài bóng người lướt qua, có lẽ là những người tập thể dục buổi sớm hoặc những người vẫn còn thức trắng đêm. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đều, như nhịp đập của trái tim thành phố đang ngủ yên. Ánh đèn vàng hắt hiu từ các tòa nhà cổ kính xung quanh hồ phản chiếu xuống mặt nước, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, có chút u buồn.

Minh đứng dưới tán cây hoa sữa đã gần tàn, nơi những chùm hoa cuối mùa vẫn còn vương vấn, tỏa ra mùi hương nồng nàn đặc trưng. Cậu siết chặt tay, cố gắng giữ ấm. Cảm giác lo lắng, bồn chồn vẫn không ngừng gặm nhấm tâm trí cậu. Cậu không biết Ngân sẽ nói gì, cũng không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì. Nhưng cậu biết, đây là cơ hội cuối cùng để họ có thể nói ra những điều chưa nói, để tháo gỡ những nút thắt đã khiến cả hai chìm trong đau khổ bấy lâu nay. Cậu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Màn đêm vẫn còn bao trùm, nhưng ở phía Đông, một vệt sáng mờ nhạt đã bắt đầu hé lộ, báo hiệu một ngày mới sắp sửa bắt đầu. Mưa phùn lất phất rơi, những hạt li ti chạm vào mặt cậu, lạnh buốt nhưng cũng mang theo một sự tỉnh táo lạ thường.

Thời gian trôi qua thật chậm, từng giây từng phút đều như kéo dài vô tận. Cậu cứ đứng đó, nhìn chăm chú về phía con đường mà cậu nghĩ Ngân sẽ đến. Mỗi bóng người đi qua, cậu lại nín thở, rồi lại thở phào thất vọng. Cuối cùng, khi cậu gần như đã mất hết kiên nhẫn, một dáng người mảnh mai xuất hiện từ phía xa. Dáng người ấy, với mái tóc đen dài và chiếc áo khoác dày gam màu trung tính, không ai khác chính là Lê Ngân. Cô ấy bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều như chứa đựng một sự do dự, nhưng sâu thẳm trong dáng đi ấy vẫn là một sự kiên định không thể lay chuyển.

Tim Minh đập mạnh, dồn dập. Cậu cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Dáng vẻ của Ngân gầy đi trông thấy, khuôn mặt trái xoan của cô ấy giờ đây có vẻ xanh xao hơn dưới ánh đèn đường hắt hiu. Đôi mắt sâu và trầm của cô ấy, dù vẫn giữ vẻ ngoài tĩnh lặng, nhưng Minh cảm nhận được một sự mệt mỏi, một nỗi buồn ẩn chứa bên trong. Chiếc khăn len dệt tay vẫn quàng trên cổ cô, như một điểm tựa tinh thần, giống như cái cách cô đã dùng nó để tự trấn an mình ở quán cà phê.

Khoảng cách giữa họ không chỉ là vài mét mà là cả một khoảng trống cảm xúc kéo dài suốt những ngày qua. Mỗi bước chân của Ngân như rút ngắn khoảng cách ấy, đồng thời cũng đẩy cảm xúc của Minh lên đến tột cùng. Cậu muốn chạy đến ôm lấy cô, muốn nói rằng cậu nhớ cô biết bao, muốn xin lỗi vì tất cả những hiểu lầm, những im lặng. Nhưng cậu chỉ có thể đứng đó, bất động, chờ đợi.

Ngân cuối cùng cũng dừng lại trước mặt cậu, cách cậu chừng hai bước chân. Ánh mắt họ chạm nhau trong im lặng. Một sự im lặng nặng nề, chất chứa biết bao điều chưa nói. Minh nhìn vào đôi mắt cô, cố gắng tìm kiếm một câu trả lời, một lời giải thích. Còn Ngân, cô cũng đang tìm kiếm điều gì đó trong đôi mắt cậu, một dấu hiệu của sự tha thứ, của tình yêu vẫn còn vẹn nguyên.

Minh là người phá vỡ sự im lặng trước. Giọng cậu khẽ, xen lẫn bất ngờ và lo lắng. "Ngân..." Cậu không biết phải nói gì tiếp theo. Từ ngữ dường như đã rời bỏ cậu.

Ngân hít một hơi thật sâu, đôi môi khẽ run. Cô ấy cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng Minh có thể thấy rõ sự căng thẳng trên khuôn mặt cô. "Minh." Giọng cô ấy trầm, nhẹ, nhưng dứt khoát. Chỉ một từ thôi, nhưng đủ để khiến trái tim Minh thắt lại. Một sự công nhận, một lời chào, và cũng là một lời mở đầu cho tất cả những điều sắp sửa diễn ra. Cả hai vẫn đứng đó, dưới tán cây hoa sữa cuối mùa, giữa cái lạnh buốt của Hà Nội, đối diện với nhau, đối diện với những điều đã bị chôn vùi quá lâu. Mùi hoa sữa vẫn nồng nàn, như một nhân chứng thầm lặng cho khoảnh khắc định mệnh này.

***

Cái rét ngọt của Hà Nội đêm về sáng vẫn không ngừng buốt giá, xuyên qua từng lớp áo, len lỏi vào da thịt. Mưa phùn vẫn lất phất, những hạt nhỏ li ti như những giọt nước mắt vô hình của thành phố, bám vào tóc, vào mi mắt của cả Hoàng Minh và Lê Ngân. Họ đứng đối diện nhau, khoảng cách chỉ vài bước chân, nhưng dường như lại xa vời vợi. Sau lời chào ngắn ngủi, một khoảng lặng nữa lại bao trùm lấy họ, nặng nề hơn, chất chứa nhiều cảm xúc hơn. Không ai dám nói lời nào trước, như thể sợ rằng bất kỳ âm thanh nào cũng có thể phá vỡ sự mong manh của khoảnh khắc này. Gió lạnh lùa qua những tán lá hoa sữa, tạo nên những tiếng xào xạc khe khẽ, hòa cùng tiếng sóng hồ vỗ nhẹ, càng làm cho không khí thêm phần trầm lắng.

Minh nhìn Ngân, gương mặt cô ấy xanh xao, đôi mắt thâm quầng. Cậu thấy rõ sự mệt mỏi và kiệt sức trên khuôn mặt cô, một điều hiếm thấy ở cô gái Hà Nội vốn luôn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh, tự chủ. Cảm giác đau lòng trỗi dậy trong lòng cậu. Cậu biết, mình đã khiến cô phải chịu đựng nhiều đến thế nào. Cậu muốn đưa tay ra chạm vào cô, muốn xoa dịu những vết thương lòng mà cậu đã vô tình gây ra, nhưng đôi tay cậu vẫn bất động, như bị đóng băng bởi cái lạnh và sự sợ hãi.

Cuối cùng, Ngân là người phá vỡ sự im lặng một lần nữa. Giọng cô ấy vẫn nhỏ nhẹ, nhưng lần này lại mang theo một chút run rẩy, một chút yếu ớt mà Minh chưa từng nghe thấy. "Em... em không muốn mọi chuyện kết thúc như thế này." Cô ấy nhìn thẳng vào mắt cậu, ánh mắt không né tránh, chứa đựng sự chân thành và cả một nỗi sợ hãi. "Em... em không thể chịu đựng thêm nữa."

Minh nghe thấy lời Ngân, trái tim cậu như bị bóp nghẹt. "Anh cũng không muốn..." cậu đáp, giọng nói khẽ khàng, chất chứa sự hối hận. "Nhưng anh sợ." Cậu thừa nhận nỗi sợ hãi của mình, điều mà cậu đã giấu kín bấy lâu nay. "Anh sợ... anh sợ không đủ tốt cho em, Ngân. Sợ không thể mang lại cho em những gì em xứng đáng."

Ngân lắc đầu nhẹ, một nụ cười buồn bã thoáng qua trên môi. "Không phải vậy, Minh. Không phải là cậu không đủ tốt. Là em... em đã quá tự cao, quá sợ hãi. Sợ phải đối mặt với cảm xúc của chính mình. Sợ phải thừa nhận rằng em... em cần cậu nhiều đến thế nào." Cô ấy ngừng lại, hít một hơi sâu, như thể đang lấy hết can đảm để nói ra những lời thật lòng nhất. "Khi cậu rời đi khỏi quán cà phê... em đã thấy cậu. Em đã định bước vào, định nói với cậu tất cả. Nhưng cậu đã đi mất. Lúc đó, em cảm thấy hụt hẫng đến tột cùng, như thể một tảng đá vừa đè nặng lên ngực. Em đã nghĩ... em đã lỡ mất cậu rồi."

Nước mắt bắt đầu đọng lại trong khóe mắt Ngân, nhưng cô vẫn cố kìm nén, không để chúng rơi xuống. Minh nhìn thấy điều đó, và lòng cậu quặn thắt. Cậu biết, đối với Ngân, việc bộc lộ cảm xúc ra ngoài là một điều vô cùng khó khăn. "Không..." Minh khẽ nói, tiến thêm một bước về phía Ngân. "Anh... anh không đi đâu cả. Anh vẫn ở đây. Anh vẫn... vẫn luôn nghĩ về em."

"Vậy tại sao cậu lại im lặng?" Ngân hỏi, giọng nói hơi cao lên một chút, chứa đựng sự uất ức bị kìm nén bấy lâu. "Tại sao cậu lại để em phải nghĩ rằng... cậu muốn từ bỏ? Tại sao cậu lại để em phải vật lộn với những suy nghĩ một mình? Em... em đã nghĩ rằng mình đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thứ. Nhưng không có cậu... Hà Nội này, nó bỗng trở nên trống rỗng đến lạ. Mùi hoa sữa cuối mùa... nó không còn là hương thơm của kỷ niệm nữa, mà là một nỗi buồn da diết. Em đã đi dạo quanh Hồ Gươm, đã nhìn Tháp Rùa, nhìn Cầu Thê Húc... nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa khi không có cậu ở bên."

Minh cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Ngân. "Anh xin lỗi," cậu thì thầm, giọng nói nghẹn ngào. "Anh đã quá ích kỷ, quá hèn nhát. Anh nghĩ rằng mình phải lo cho tương lai, phải có một sự nghiệp vững chắc thì mới xứng đáng với em. Anh sợ rằng nếu anh giữ em lại, anh sẽ chỉ làm chậm bước em mà thôi. Anh đã nghĩ... anh đã nghĩ rằng rời xa em là cách tốt nhất để em có thể tìm được hạnh phúc."

"Hạnh phúc?" Ngân lặp lại, giọng cô ấy giờ đây đã bình tĩnh hơn một chút, nhưng vẫn mang theo sự chua xót. "Minh, hạnh phúc của em không phải là một danh vọng hay một sự nghiệp. Hạnh phúc của em... là được ở bên người em yêu. Là được cùng cậu vượt qua những khó khăn, cùng cậu xây dựng tương lai. Em không cần cậu phải là một người vĩ đại, em chỉ cần cậu là chính cậu, là Hoàng Minh mà em biết." Cô ấy đưa tay ra, khẽ chạm vào cánh tay của Minh, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đủ để truyền đi hơi ấm và sự chân thành. "Em không thể tưởng tượng được một Hà Nội không có cậu. Em không thể tưởng tượng được những mùa hoa sữa sau này mà không có cậu ở bên."

Cái chạm tay của Ngân như một dòng điện chạy qua người Minh, đánh thức mọi giác quan của cậu. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt của cô. Trong sâu thẳm ánh mắt ấy, cậu thấy không chỉ là nỗi buồn, mà còn là một tình yêu sâu sắc, một sự kiên định không thể lay chuyển. Nước mắt cậu bắt đầu lăn dài trên má, hòa cùng những hạt mưa phùn lạnh giá. "Ngân..." cậu nói, giọng cậu nghẹn lại. "Anh... anh cũng vậy. Anh không thể tưởng tượng được cuộc sống này mà không có em. Anh đã nghĩ mình có thể bỏ lại tất cả để theo đuổi ước mơ, nhưng mỗi bước đi của anh đều nặng trĩu, đều trống rỗng khi không có em ở bên."

Họ đứng đó, dưới cái lạnh thấu xương của đêm đông Hà Nội, dưới tán cây hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn hương thơm. Những lời nói đầu tiên đã được thốt ra, những rào cản đã bắt đầu được phá vỡ. Cả hai đều đã thừa nhận nỗi sợ hãi, sự yếu đuối và tình yêu sâu sắc dành cho đối phương. Nhưng quyết định cuối cùng vẫn chưa được đưa ra. Con đường phía trước vẫn còn đầy bất định. Liệu tình yêu của họ có đủ mạnh mẽ để vượt qua những định hướng tương lai khác biệt, những áp lực vô hình và cả những nỗi sợ hãi thầm kín? Đêm đông quyết định vẫn còn dài, và cuộc đấu tranh nội tâm của họ chỉ mới bắt đầu. Ánh sáng mờ nhạt ở phía Đông dần rõ hơn, báo hiệu một ngày mới đang đến, mang theo hy vọng, nhưng cũng là những lựa chọn khó khăn đang chờ đợi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ