Hoàng Minh không biết cậu đã bước đi như thế nào từ Hồ Gươm trở về phòng trọ. Cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm đông Hà Nội dường như đã tê liệt mọi giác quan, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng mênh mông trong lồng ngực. Cả thành phố chìm vào một thứ màn đêm đặc quánh, lấp lánh những ánh đèn vàng hiu hắt, trông thật xa lạ và cô độc. Gió vẫn thổi hun hút, mang theo hơi lạnh từ mặt hồ và cả cái mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn, dai dẳng, như một lời nhắc nhở không ngừng về những điều đã qua và những điều chưa thể gọi tên.
Căn phòng trọ nhỏ bé trên "Gác Mái" hiện ra, vẫn cũ kỹ, chật chội như mọi khi, nhưng đêm nay, nó dường như không đủ rộng để chứa đựng những suy tư, dằn vặt đang bủa vây lấy tâm trí Minh. Tiếng xe máy cuối cùng vụt qua ngõ hẻm rồi tắt lịm, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn văng vẳng tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng cọt kẹt của chiếc quạt trần đã cũ. Minh khẽ đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp, bước vào, không bật đèn mà cứ thế ngồi phịch xuống mép giường. Ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ hẹp hắt vào, chỉ đủ để cậu nhận ra hình bóng lờ mờ của những chồng sách cũ, của chiếc bàn học ngổn ngang và của chiếc khăn len màu xám đang nằm gọn gàng trên gối.
Cậu với tay cầm lấy chiếc khăn len. Hơi ấm từ sợi len mềm mại dường như chẳng thể nào sưởi ấm được trái tim cậu lúc này. Nó chỉ là một hơi ấm giả tạo, một lời nhắc nhở cay đắng về những gì cậu có thể đánh mất. "Hạnh phúc của em không phải là một danh vọng hay một sự nghiệp. Hạnh phúc của em... là được ở bên người em yêu." Lời của Ngân cứ văng vẳng bên tai, rõ ràng đến từng câu chữ, như thể cô vẫn đang đứng ngay cạnh cậu, đôi mắt trầm buồn nhìn thẳng vào cậu. "Em không cần cậu phải là một người vĩ đại, em chỉ cần cậu là chính cậu, là Hoàng Minh mà em biết."
Minh hít một hơi thật sâu, mùi ẩm mốc quen thuộc của căn phòng trọ hòa lẫn với mùi giấy cũ từ những cuốn sách, và đâu đó, một chút hương hoa sữa vẫn còn vương vấn trên áo cậu. Cậu đặt chiếc khăn lên mặt, cố gắng cảm nhận chút hơi ấm sót lại, chút mùi hương dịu nhẹ của Ngân, như muốn níu giữ một điều gì đó đã quá đỗi mong manh. Cậu nhắm mắt lại, và hình ảnh Ngân lại hiện rõ mồn một. Cô ấy đã khóc. Cô ấy đã thực sự khóc. Một Lê Ngân luôn trầm tĩnh, kiêu hãnh, một Lê Ngân tưởng chừng như không bao giờ gục ngã trước bất cứ điều gì, vậy mà đã có lúc đôi mắt ấy long lanh nước. Và chính cậu là nguyên nhân.
"Tại sao cậu lại im lặng? Tại sao cậu lại để em phải nghĩ rằng... cậu muốn từ bỏ?" Câu hỏi ấy như một nhát dao xoáy sâu vào tâm can Minh. Cậu đã im lặng. Cậu đã thực sự im lặng. Cậu đã quá hèn nhát, quá sợ hãi để đối diện với chính cảm xúc của mình, để đối diện với nỗi sợ hãi không thể mang lại cho Ngân một tương lai vững chắc. Cậu đã nghĩ rằng, nếu cậu rời đi, nếu cậu chấp nhận cơ hội ở một nơi xa xôi, cậu sẽ có thể mang về cho Ngân một cuộc sống tốt đẹp hơn, một tương lai xứng đáng với cô ấy hơn. Nhưng Ngân đã nói, hạnh phúc của cô ấy không phải là vật chất, không phải là danh vọng. Hạnh phúc của cô ấy là cậu. Là được ở bên cậu.
Nỗi đau quặn thắt khiến Minh không thể ngồi yên. Cậu đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, mở hé cánh cửa đã cũ kỹ, để gió lạnh luồn vào, thổi bay đi những suy nghĩ hỗn độn. Phía dưới, con ngõ nhỏ đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại vài ánh đèn đường vàng vọt. Tiếng một đứa trẻ khóc ré lên từ một căn phòng nào đó, rồi lại chìm vào im lặng. Minh nhìn ra ngoài, nhìn về phía xa xăm, nơi những tòa nhà cao tầng đang ẩn mình trong màn đêm. Cậu nhớ lại lời Anh Khoa đã nói: "Có những điều, nếu mình không giữ, sẽ vuột mất mãi mãi." Và cả lời khuyên của giáo sư Trần: "Cơ hội không đến hai lần, đặc biệt là cơ hội để đổi đời."
Hai con đường, hai lựa chọn, giờ đây đang giằng xé Minh đến tận cùng. Một bên là khát vọng vươn lên, là cơ hội để thoát khỏi cái bóng của một chàng trai tỉnh lẻ, là lời hứa với bản thân về một tương lai tươi sáng hơn. Một bên là Ngân, là tình yêu mà cậu đã vun đắp, là những kỷ niệm về Hà Nội, về những mùa hoa sữa, những buổi chiều trên xe buýt, những lần trú mưa dưới mái hiên cũ. Nếu cậu đi, liệu Ngân có đợi cậu không? Hay cô ấy sẽ tìm thấy hạnh phúc bên một người khác, một người có thể ở bên cô ấy mỗi ngày, cùng cô ấy đi qua những mùa hoa sữa tiếp theo? Và nếu cậu ở lại, liệu cậu có hối hận không? Liệu cậu có trở thành gánh nặng cho Ngân, liệu cậu có tự trách mình vì đã bỏ lỡ một cơ hội đổi đời?
Minh ôm chặt chiếc khăn len vào lòng, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí xung quanh và sự trống rỗng trong lòng. Cậu cần một khoảng không rộng lớn hơn, một nơi nào đó để có thể hít thở, để có thể suy nghĩ rõ ràng hơn. Cậu cần phải đối diện với chính mình, với những nỗi sợ hãi và khát vọng sâu thẳm nhất. Cậu biết, đêm nay sẽ là một đêm dài, một đêm không ngủ. Cậu quay người, bước ra khỏi phòng trọ chật chội, lặng lẽ đi lên sân thượng, tìm kiếm sự tĩnh lặng giữa cái ồn ào của một thành phố không bao giờ ngủ.
***
Sân thượng chung cư cũ, nơi Hoàng Minh thường tìm đến mỗi khi lòng nặng trĩu, đêm nay càng thêm phần hoang vắng. Gió lạnh táp vào mặt, rít lên từng hồi qua những cột bê tông, mang theo hơi lạnh buốt giá đặc trưng của đêm đông Hà Nội. Minh đứng đó, dáng người hơi gầy nhưng vững chãi, chiếc áo khoác dày cộp không đủ để xua đi cái rét thấu xương đang luồn lách vào từng mạch máu. Cậu ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao bị che khuất bởi ánh đèn vàng vọt của thành phố, chỉ còn lại một màu xám mịt mờ.
Từ trên cao nhìn xuống, Hà Nội hiện ra lung linh và huyền ảo. Mỗi ánh đèn là một ô cửa sổ, một mái nhà, một cuộc đời, một câu chuyện. Minh cảm thấy mình thật nhỏ bé giữa biển ánh sáng ấy, nhỏ bé đến mức quyết định của cậu dường như có thể thay đổi cả thế giới nhỏ bé của cậu và Lê Ngân. Tiếng còi xe vọng lên từ xa, tiếng chó sủa lanh lảnh ở một con ngõ nào đó, tiếng máy điều hòa chạy rì rì từ các căn hộ bên dưới, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành bản giao hưởng của một thành phố không ngủ, một bản giao hưởng mà Minh đã quen thuộc, đã yêu thương.
"Liệu mình có thực sự hạnh phúc nếu không có Ngân?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí Minh, rõ ràng và đau đớn. Cậu đã dành cả tuổi thanh xuân của mình để theo đuổi ước mơ, để thoát khỏi cái mác "chàng trai tỉnh lẻ", để chứng minh giá trị của bản thân. Cơ hội học tập hay công việc ở nước ngoài là một cánh cửa mở ra một tương lai rạng rỡ, một tương lai mà cậu đã hằng mơ ước. Đó là con đường mà cậu nghĩ sẽ dẫn cậu đến thành công, đến một vị thế xứng đáng để có thể che chở cho Ngân. Nhưng giờ đây, Ngân đã nói, cô ấy không cần một người vĩ đại, cô ấy chỉ cần cậu. Là Hoàng Minh.
Minh nắm chặt bàn tay, cảm nhận từng đốt xương lạnh cóng. Cậu nhớ lại những buổi chiều tan học cùng Ngân, những lần hai đứa cùng ngồi xe buýt về, tiếng chuông leng keng của xe, ánh nắng vàng ươm hắt qua khung cửa kính. Cậu nhớ lần đầu tiên họ gặp nhau dưới mái hiên trạm xe buýt, chiếc ô bị gió lật, cái chạm tay vội vàng. Những ký ức giản dị nhưng đầy ý nghĩa ấy cứ ùa về, như những thước phim quay chậm trong tâm trí cậu. Ngân, với vẻ ngoài trầm tĩnh nhưng đôi mắt luôn ẩn chứa sự tinh tế, sâu sắc. Ngân, người đã mở ra cho cậu một thế giới mới, một Hà Nội không chỉ là những con phố đông đúc mà còn là những ngõ ngách yên bình, những quán cà phê nhỏ xinh, những mùa hoa sữa nồng nàn.
"Hà Nội này, nó bỗng trở nên trống rỗng đến lạ khi không có cậu." Lời của Ngân lại vang lên, khiến lồng ngực Minh quặn thắt. Cậu đã nghĩ rằng mình có thể bỏ lại tất cả để theo đuổi ước mơ, nhưng mỗi bước đi của cậu đều nặng trĩu, đều trống rỗng khi không có cô ấy ở bên. Cậu đã từng thấy Hà Nội như một thách thức lớn, một nơi cậu phải chinh phục. Nhưng Ngân đã biến Hà Nội thành nhà, thành một phần không thể thiếu trong trái tim cậu. Mùi hoa sữa cuối mùa, đêm nay, không còn là hương thơm của kỷ niệm nữa, mà là một nỗi buồn da diết, một lời nhắc nhở về sự chia ly có thể xảy ra.
Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng tìm kiếm sự rõ ràng trong mớ cảm xúc hỗn độn. Cậu đã dành quá nhiều thời gian để suy nghĩ cho tương lai, cho sự nghiệp, mà quên mất rằng hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là cả một hành trình. Và hành trình ấy, cậu muốn đi cùng Ngân. Nhưng liệu cậu có đủ dũng cảm để từ bỏ một cơ hội lớn, một cơ hội mà biết bao người mơ ước, chỉ để ở lại bên một người con gái? Liệu tình yêu của cậu có đủ lớn để vượt qua những áp lực từ gia đình, từ xã hội, từ chính bản thân cậu?
Minh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung một tương lai không có Ngân. Một căn phòng lạnh lẽo ở một đất nước xa lạ, một công việc thành công nhưng thiếu vắng tiếng cười, thiếu vắng ánh mắt trầm buồn mà tinh tế ấy. Cậu mở mắt ra, nhìn lên bầu trời đêm, tìm kiếm một vì sao dẫn lối, nhưng chỉ thấy mịt mờ. Gió vẫn thổi, lạnh buốt, mang theo tiếng thì thầm của Hà Nội, của những kỷ niệm, của những điều chưa nói. Quyết định này không chỉ là của riêng cậu, mà còn là của Ngân, của cả hai người. Và cậu biết, cậu không thể trốn tránh mãi được nữa. Một lựa chọn phải được đưa ra, dù đau đớn đến mấy.
***
Trong khi Hoàng Minh đang vật lộn với những suy tư trên sân thượng lạnh giá, Lê Ngân cũng đang chìm trong một cuộc đấu tranh nội tâm không kém phần dữ dội tại căn hộ của mình. Cô trở về nhà, căn hộ quen thuộc bỗng trở nên xa lạ, trống rỗng đến lạ thường. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ hắt lên bức tường, nơi treo `bức tranh phác thảo phố cổ` mà cô và Minh đã cùng nhau vẽ. Đêm đông bên ngoài vẫn rét buốt, gió rít qua ô cửa sổ, mang theo mùi hoa sữa cuối mùa thoảng vào, nồng nàn và buồn bã.
Ngân không bật lò sưởi, cũng không thay quần áo. Cô cứ thế ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, dựa lưng vào chiếc giá sách cũ kỹ. Cảm giác bất lực dâng trào, nhấn chìm cô vào một biển cảm xúc hỗn độn. Cô hối hận. Hối hận vì đã không thể nói ra hết những gì mình nghĩ, không thể níu giữ Hoàng Minh bằng một lời chắc chắn. Cô đã luôn là người kiêu hãnh, luôn giấu kín cảm xúc thật của mình, tin rằng sự độc lập và mạnh mẽ sẽ bảo vệ cô khỏi mọi tổn thương. Nhưng giờ đây, chính sự kiêu hãnh ấy đã trở thành một gánh nặng, một rào cản ngăn cô đến với hạnh phúc.
"Em đã nghĩ rằng mình đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thứ. Nhưng không có cậu... Hà Nội này, nó bỗng trở nên trống rỗng đến lạ." Lời cô nói với Minh ở Hồ Gươm lại vang lên trong tâm trí cô. Không có Minh, Hà Nội thực sự trở nên vô nghĩa. Những con phố quen thuộc, những quán cà phê nhỏ xinh, những góc phố cổ kính mà cô yêu thích, tất cả đều mất đi vẻ đẹp vốn có khi thiếu vắng bóng dáng cậu. Mùi hoa sữa cuối mùa, giờ đây không còn là hương thơm của kỷ niệm, mà là một nỗi buồn da diết, một lời thì thầm về sự chia ly.
Ngân với tay, khẽ chạm vào gáy sách, tìm kiếm `cuốn sổ tay ghi chép chung` mà cô và Minh đã cùng nhau sử dụng. Cảm giác lạnh lẽo từ bìa sổ cứng nhắc truyền qua đầu ngón tay cô, nhưng cô vẫn ôm nó vào lòng như ôm một báu vật. Cô lật từng trang, ngắm nhìn những dòng chữ, những nét vẽ của cả hai. Những công thức hóa học phức tạp xen lẫn những câu thơ ngẫu hứng, những bản phác thảo kiến trúc bên cạnh những bức vẽ ngộ nghĩnh. Mỗi nét chữ, mỗi hình vẽ đều gợi lại một kỷ niệm, một khoảnh khắc giản dị nhưng đầy ắp tình yêu thương.
Cô nhớ lại những lần Minh lén nhìn cô trong thư viện, ánh mắt rụt rè nhưng đầy quan tâm. Những lần cậu che ô cho cô dưới mưa phùn, vai áo cậu ướt đẫm nhưng vẫn mỉm cười. Cậu luôn là người kiệm lời, luôn giấu kín cảm xúc, nhưng những cử chỉ nhỏ nhặt ấy, những ánh mắt vô tình chạm nhau ấy, đã nói lên tất cả. Cô đã thấy sự cố gắng của cậu, sự nỗ lực không ngừng nghỉ để vươn lên, để xứng đáng với cô. Và cô cũng đã cảm nhận được tình yêu chân thành, sâu sắc mà cậu dành cho cô.
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Ngân, thấm ướt trang giấy cũ kỹ. Cô đã sợ hãi tổn thương, sợ hãi mất đi sự tự chủ khi mở lòng. Gia đình cô, đặc biệt là ông Hùng, luôn mong muốn cô phát triển sự nghiệp, tìm kiếm một tương lai xán lạn. Áp lực vô hình ấy đã khiến cô ngần ngại bày tỏ tình cảm thật, khiến cô giữ khoảng cách với Minh, sợ rằng tình yêu sẽ cản trở con đường của cả hai. Nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi mất Minh còn lớn hơn tất cả. Cô không thể tưởng tượng được một Hà Nội không có cậu. Cô không thể tưởng tượng được những mùa hoa sữa sau này mà không có cậu ở bên.
"Minh, hạnh phúc của em... là được ở bên người em yêu." Lời cô nói ra lúc ấy là chân thật, nhưng dường như chưa đủ mạnh mẽ để níu giữ cậu. Cô đã quá tin vào sự mạnh mẽ của bản thân, quá tin rằng Minh sẽ hiểu mà không cần cô phải nói quá nhiều. Nhưng đàn ông và phụ nữ, vốn dĩ khác nhau. Đôi khi, họ cần những lời nói trực tiếp, những khẳng định chắc chắn. Và cô đã không cho cậu điều đó.
Ngân ôm chặt cuốn sổ vào lòng, cảm nhận sự lạnh lẽo từ trang giấy đã ngả màu. Cô ngẩng đầu nhìn về `bức tranh phác thảo phố cổ` treo trên tường. Từng nét chì mềm mại, từng mảng màu trầm ấm, giờ đây bỗng trở nên trống rỗng, vô hồn. Như thể một phần linh hồn của bức tranh, một phần linh hồn của Hà Nội đã bị đánh cắp. Minh đã từng là người thổi hồn vào những nét vẽ của cô, là người cùng cô khám phá vẻ đẹp ẩn giấu của thành phố này.
Cơn gió bên ngoài rít lên mạnh hơn, mang theo cái rét buốt len lỏi vào tận xương tủy. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn, dai dẳng, bao trùm lên không gian suy tư của Ngân. Cô biết, cô không thể tiếp tục giữ im lặng. Cô không thể để sự kiêu hãnh của mình cướp đi hạnh phúc. Một quyết định cuối cùng, dù khó khăn đến mấy, cũng sẽ phải được đưa ra. Cô phải đối mặt với Minh, đối mặt với chính mình, và đối mặt với tương lai. Đêm đông vẫn còn dài, và nỗi nhớ Minh, nỗi sợ hãi mất mát cứ lớn dần, báo hiệu một đêm không ngủ, một đêm đầy trăn trở và lựa chọn. Sáng hôm sau, mọi thứ sẽ khác.