Đêm đông vẫn còn dài, và nỗi nhớ Minh, nỗi sợ hãi mất mát cứ lớn dần, báo hiệu một đêm không ngủ, một đêm đầy trăn trở và lựa chọn. Sáng hôm sau, mọi thứ sẽ khác.
Sáng hôm sau, Hà Nội đón bình minh bằng một màu xám đục, như thể tấm màn nhung đêm qua vẫn chưa chịu buông hoàn toàn. Cái rét ngọt len lỏi qua từng kẽ lá, từng ô cửa kính, mang theo hơi ẩm của những giọt sương đêm còn đọng lại. Trong căn phòng trọ nhỏ bé trên tầng cao của dãy nhà cũ kỹ, Hoàng Minh vẫn nằm thao thức trên chiếc giường đơn đã quá quen thuộc. Đôi mắt anh mở trừng trừng nhìn lên trần nhà lấm tấm vết ố vàng, mọi âm thanh của đêm qua, của cuộc gặp gỡ dang dở bên Hồ Gươm, vẫn vang vọng trong tâm trí anh như một cuộn phim quay chậm. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, tiếng lạch cạch của chiếc đồng hồ treo tường, và cả tiếng thở dài khe khẽ của chính mình, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng buồn bã của sự cô đơn.
Căn phòng vốn dĩ chật chội, giờ đây lại càng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, như thể nó đang bóp nghẹt lấy lồng ngực anh. Mùi ẩm mốc từ những bức tường cũ kỹ trộn lẫn với mùi sách vở đã ngả màu và thoang thoảng mùi cà phê nguội từ ly uống dở đêm qua, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, khiến anh cảm thấy nặng nề. Anh lật mình, cố gắng tìm một tư thế thoải mái, nhưng vô ích. Mỗi thớ thịt, mỗi tế bào trong cơ thể đều đang lên tiếng phản đối sự mệt mỏi, nhưng tâm trí anh thì lại không tài nào ngừng nghỉ. Hình ảnh Lê Ngân, với đôi mắt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa biết bao nỗi niềm, cứ lởn vởn trước mắt anh. Câu hỏi “Anh sẽ đi thật sao?” của cô, dù chỉ là một lời thì thầm, nhưng lại như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim anh, khiến anh giằng xé giữa khát vọng vươn lên và nỗi sợ hãi mất đi cô.
Chiếc điện thoại đặt trên đầu giường rung nhẹ, một tiếng "ting" khe khẽ phá vỡ sự tĩnh lặng. Anh biết đó là gì. Một tin nhắn từ văn phòng khoa, có lẽ là lời nhắc nhở cuối cùng về hạn chót xác nhận học bổng. Cơ hội. Một cơ hội đổi đời, một bước ngoặt lớn mà anh đã đánh đổi biết bao mồ hôi, nước mắt và cả sự cô đơn để có được. Nó là giấc mơ, là mục tiêu mà anh luôn hướng tới kể từ ngày bước chân lên Hà Nội, một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè mang theo khát vọng cháy bỏng. Nhưng giờ đây, giấc mơ ấy lại như một gánh nặng, một lưỡi dao sắc bén cắt đứt sợi dây kết nối mong manh giữa anh và Ngân.
Anh bật dậy, ngồi phắt dậy trên giường, tấm chăn mỏng tuột xuống, để lộ bờ vai gầy gò. Sàn nhà lạnh toát dưới chân, cái lạnh thấu xương của Hà Nội đầu đông dường như xuyên qua lớp vớ mỏng, chạy dọc sống lưng anh. Anh nhìn chằm chằm vào bản thông báo học bổng được dán ngay ngắn trên tường đối diện, những dòng chữ in đậm như đang chế giễu sự do dự của anh. "Cơ hội không chờ đợi ai." Giọng nói của ông Hùng, của giáo sư Trần, của cả Đức Anh nữa, vang vọng trong đầu anh. Đây là điều anh cần, điều anh phải làm để tự khẳng định mình, để không còn là "thằng nhà quê" bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội.
Nhưng rồi, ánh mắt anh lại vô thức liếc về phía chiếc điện thoại đang nằm im lìm. Bên trong nó, là cả một thế giới của Ngân. Những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng, những bức ảnh chụp lén trong thư viện, những cuộc gọi đêm khuya chỉ để nghe tiếng thở của nhau. Ngân. Cô gái Hà Nội với vẻ ngoài trầm tĩnh, có chút lạnh lùng nhưng tâm hồn tinh tế, sâu sắc. Cô là người đã mang đến cho anh những rung động đầu tiên, là người đã khiến Hà Nội không còn xa lạ mà trở thành một phần máu thịt. Mùi hoa sữa, cái rét đầu đông, những cơn mưa phùn dai dẳng, tất cả đều mang đậm hơi thở của cô.
"Không thể lùi lại nữa." Anh thì thầm, giọng nói khản đặc vì thiếu ngủ. "Phải đối mặt. Nhưng đối mặt bằng cách nào đây? Nói gì với Ngân?" Sự rụt rè cố hữu lại trỗi dậy. Anh luôn là người kiệm lời, luôn ngại bày tỏ cảm xúc của mình. Anh sợ. Sợ phải nói ra những lời khiến cả hai tổn thương. Sợ phải đối diện với sự thật rằng con đường của họ có thể rẽ sang hai hướng khác nhau. Nhưng nỗi sợ hãi mất đi Ngân, mất đi những mùa hoa sữa có cô, dường như còn lớn hơn tất cả.
Anh đưa tay cầm điện thoại lên, ngón cái lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng lạnh ngắt. Anh mở tin nhắn của văn phòng khoa, đọc lại nội dung một lần nữa. Deadline đã cận kề. Không còn thời gian để chần chừ nữa. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tức. Từng nhịp đập của trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Anh đã định gọi cho Ngân, nhưng rồi lại do dự. Một cuộc điện thoại liệu có đủ để nói hết những gì anh đang cảm thấy? Hay anh cần một cuộc gặp mặt trực tiếp, một khoảnh khắc đối diện, để cô có thể thấy được sự giằng xé trong đôi mắt anh, và anh có thể cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cô? Anh đã quá mệt mỏi với những điều chưa nói. Anh phải hành động.
Minh đứng dậy, cảm giác choáng váng nhẹ thoáng qua. Anh bước đến bên cửa sổ, kéo tấm rèm cũ kỹ sang một bên. Bình minh vẫn còn lờ mờ, những sợi sương giăng mắc trên những mái nhà lợp ngói cũ kỹ. Một ngày mới đã bắt đầu, một ngày hứa hẹn sẽ mang đến một quyết định định mệnh. Anh sẽ không trốn tránh nữa. Anh phải tìm Ngân, phải nói ra tất cả.
***
Giữa buổi sáng, Đại học Ngoại Thương đã trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng chuông báo giờ vừa dứt, hàng trăm sinh viên ùa ra khỏi các giảng đường, tràn ngập các hành lang rộng rãi. Tiếng trò chuyện ríu rít, tiếng cười đùa vang vọng, tiếng giày lẹt kẹt trên sàn gạch sáng bóng, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi trẻ. Hoàng Minh lại đang đi lang thang ở một hành lang vắng người hơn, tránh xa sự ồn ào. Anh cố gắng hít thở sâu, từng hơi, từng hơi, để xua đi sự mệt mỏi đã bám riết lấy anh suốt đêm. Đôi mắt anh trũng sâu, quầng thâm hiện rõ, khuôn mặt vốn hiền lành giờ đây càng tiều tụy hơn, như một cái cây héo úa giữa mùa đông. Chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, dù đã che bớt đi dáng vẻ gầy gò của anh, nhưng không thể giấu được sự uể oải toát ra từ mỗi bước chân. Anh cứ đi, không định hướng, như một cái bóng vật vờ giữa dòng đời.
"Này Minh, mày làm gì mà trông như ma đói thế kia?"
Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, kèm theo một cái vỗ mạnh vào vai khiến anh giật mình. Đức Anh. Minh quay lại, đôi mắt mệt mỏi chạm vào ánh mắt đầy lo lắng của bạn mình. Đức Anh, với dáng người cao ráo, vóc dáng cân đối và khuôn mặt sáng sủa, trông thật tràn đầy năng lượng, đối lập hoàn toàn với vẻ tiều tụy của anh. Cậu ta mặc chiếc áo phông đơn giản nhưng thời trang, quần jeans và giày thể thao, đúng phong cách năng động của một sinh viên Hà Nội.
"Đêm qua lại thức trắng vì cô nương nào rồi?" Đức Anh nói tiếp, nhưng giọng điệu không phải trêu chọc mà chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Cậu kéo Minh ra một góc khuất hơn, nơi có một hàng ghế đá dưới tán cây bàng đã rụng gần hết lá. Gió lạnh thoảng qua, mang theo chút mùi cỏ cây xanh mát còn sót lại trong khuôn viên trường.
Hoàng Minh ngồi phịch xuống ghế, thở dài một tiếng nặng nề. "Không phải cô nương nào... là Ngân." Anh ngập ngừng, hai bàn tay đan vào nhau siết chặt. "Tao... tao không biết phải làm gì, Đức Anh ạ. Cơ hội đó, với Ngân..."
Đức Anh ngồi xuống bên cạnh, đưa tay vỗ nhẹ vào lưng Minh. "Tao biết mà. Mày cứ như người mất hồn từ hôm qua đến giờ. Nhưng mày không thể cứ thế này được." Cậu ta nói với một sự thẳng thắn thường thấy. "Thế mày định im lặng mãi à? Mày không nói ra, Ngân không hiểu, thì làm sao mà giữ được? Đàn ông phải dứt khoát lên chứ!"
Minh ngẩng đầu nhìn bạn, đôi mắt vẫn còn vương nỗi hoang mang. "Dứt khoát... là như thế nào đây? Dứt khoát đi, hay dứt khoát ở lại? Tao..." Anh nuốt khan. "Tao không biết phải chọn cái nào. Cơ hội này là tất cả những gì tao đã cố gắng. Nhưng Ngân... tao không thể tưởng tượng được cuộc sống không có cô ấy."
Đức Anh đưa tay xoa cằm, vẻ mặt trầm tư hiếm thấy. "Mày có chắc là Ngân muốn mày ở lại không? Hay cô ấy muốn mày theo đuổi điều mày muốn, rồi cô ấy sẽ tìm cách ở bên mày?" Cậu ta dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Minh. "Cái vấn đề của mày với Ngân là cả hai đứa đều giỏi giấu cảm xúc. Mày rụt rè, cô ấy thì trầm tính. Cứ thế này thì đến bao giờ mới hiểu nhau?"
Minh cúi đầu, những lời của Đức Anh như những nhát dao sắc bén cắt vào nỗi lòng anh. Anh biết Đức Anh nói đúng. Anh luôn là người rụt rè, luôn ngại ngùng khi bày tỏ cảm xúc. Ngân cũng vậy, cô luôn giữ cho mình một khoảng cách nhất định, như một đóa hoa trà kiêu hãnh chỉ nở rộ khi thực sự tin tưởng. Nhưng giờ đây, sự kiên nhẫn của thời gian đã cạn kiệt.
"Tao đã nghĩ... nếu cô ấy thực sự muốn tao ở lại, cô ấy sẽ nói rõ hơn đêm qua." Minh thì thầm. "Cô ấy chỉ hỏi 'Anh sẽ đi thật sao?'... và rồi im lặng."
"Thế thì mày phải là người nói ra chứ!" Đức Anh vỗ mạnh vào vai Minh, giọng nói đầy sức sống. "Mày im, cô ấy im, thì ai mà biết ai nghĩ gì? Mày không thể cứ để cơ hội trôi qua, rồi sau này hối hận. Mà cũng không thể để Ngân cứ mãi hiểu lầm. Mày phải nói cho cô ấy biết mày đang nghĩ gì, mày muốn gì, và mày trân trọng cô ấy đến mức nào. Rồi để cô ấy quyết định."
Minh im lặng, suy nghĩ về những lời của Đức Anh. "Nhưng... nếu Ngân muốn tao ở lại..." Giọng anh nhỏ dần, như sợ rằng việc nói ra sẽ biến nó thành hiện thực.
Đức Anh thở dài, rồi lại vỗ vai Minh. "Nếu cô ấy muốn mày ở lại, thì đó là điều mày cần phải cân nhắc. Nhưng trước hết, mày phải cho cô ấy biết sự lựa chọn của mày, và cái giá mày phải trả. Đừng để cô ấy phải đoán mò. Mày yêu cô ấy, đúng không? Vậy thì hãy yêu một cách chân thành nhất, rõ ràng nhất có thể. Đừng để những điều chưa nói làm hỏng tất cả."
Minh nhìn bạn, trong lòng dấy lên một tia quyết tâm yếu ớt, nhưng đủ để thắp sáng một chút hy vọng trong bóng tối của sự hoang mang. Đức Anh nói đúng. Anh không thể cứ chần chừ mãi. Anh phải đối mặt. Với cơ hội, với Ngân, và với chính bản thân mình. Anh phải nói ra. Dù kết quả có ra sao đi chăng nữa.
***
Trong khi Hoàng Minh đang vật lộn với những suy nghĩ rối ren tại trường đại học, Lê Ngân cũng đang trải qua những giây phút đấu tranh nội tâm không kém tại quán cà phê "Hoa Sữa". Quán hôm nay không quá đông khách, chỉ có vài ba người ngồi rải rác, lặng lẽ đọc sách hay làm việc trên laptop. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng lách cách của tách cà phê và tiếng trò chuyện thì thầm, tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn thường thấy.
Tuy nhiên, sự thư thái ấy không thể chạm tới Lê Ngân. Cô ngồi đối diện với Mai Chi, ly cà phê trước mặt đã nguội lạnh từ lâu, một lớp váng sữa mỏng đã đọng trên bề mặt. Đôi mắt trầm tĩnh thường ngày của cô giờ đây chứa đựng một nỗi lo lắng sâu sắc, không ngừng nhìn ra cửa sổ, nơi những cánh hoa sữa cuối mùa khẽ bay theo gió. Mùi hoa sữa thoang thoảng từ cây bên đường, vốn là mùi hương cô yêu thích, giờ đây lại mang một nỗi buồn da diết, như một lời nhắc nhở về sự chia ly và những điều không thể níu giữ. Trang phục của Ngân hôm nay là một chiếc áo len mỏng màu be và quần vải tối màu, đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch, kín đáo của cô. Tuy nhiên, sự thanh lịch ấy không thể che giấu được vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt trái xoan của cô, đôi môi nhợt nhạt và ánh mắt thiếu ngủ.
Mai Chi nhìn Ngân, ánh mắt sắc sảo của cô bạn thân hiện rõ sự quan tâm và lo lắng. Mai Chi, với mái tóc cắt ngắn ngang vai năng động và trang phục thoải mái, trông đầy sức sống, nhưng vẻ mặt cô lại rất nghiêm túc. Cô đưa tay nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Ngân, siết nhẹ.
"Ngân, mày định cứ thế này mãi à?" Mai Chi hỏi, giọng nói thẳng thắn nhưng đầy sự cảm thông. "Thằng Minh nó có cơ hội lớn, mày có tình cảm sâu nặng. Cứ im lặng thì đến lúc hối hận không kịp đâu."
Lê Ngân khẽ giật mình, như thể Mai Chi vừa đọc được suy nghĩ trong đầu cô. Cô nhìn vào bàn tay Mai Chi đang nắm lấy tay mình, cảm nhận chút hơi ấm truyền qua. "Tao sợ, Mai Chi ạ." Giọng cô khẽ đến mức gần như thì thầm, đầy sợ hãi. "Sợ phải đối mặt. Sợ những điều sẽ thay đổi... Sợ rằng nếu tao níu giữ, tao sẽ cản trở con đường của cậu ấy. Mà nếu tao để cậu ấy đi, tao sẽ mất cậu ấy mãi mãi."
Mai Chi thở dài. "Cái gì mà mày cũng sợ thế? Mày luôn mạnh mẽ cơ mà, Ngân? Cái sợ mất Minh, hay cái sợ phải thừa nhận mày cần nó, cái nào lớn hơn?" Cô lắc đầu. "Mày là người chủ động gọi cho nó đêm qua, giờ thì phải đi tìm nó. Nói hết những gì mày nghĩ, dù kết quả có ra sao! Ít nhất thì mày cũng không phải hối hận vì chưa từng thử."
Ngân ngẩng đầu nhìn Mai Chi, rồi ánh mắt lại lướt ra ngoài cửa sổ. Những cánh hoa sữa nhỏ li ti vẫn rơi, như những mảnh ký ức vụn vỡ. Lời Mai Chi nói đúng. Cô đã quá kiêu hãnh, quá khép kín. Cô đã luôn nghĩ rằng sự độc lập sẽ bảo vệ cô khỏi mọi tổn thương, nhưng giờ đây, chính sự độc lập ấy lại trở thành một rào cản ngăn cô đến với hạnh phúc. Đêm qua, sau khi ôm chặt cuốn sổ tay ghi chép chung, sau khi nhìn ngắm bức tranh phác thảo phố cổ mà Minh đã từng thổi hồn vào, cô đã nhận ra một điều giản dị mà sâu sắc: Hà Nội không có Minh, Hà Nội trở nên trống rỗng. Mùi hoa sữa cuối mùa, nay không còn là hương thơm của kỷ niệm, mà là một nỗi buồn da diết, một lời thì thầm về sự chia ly.
"Tao đã nghĩ mình đủ mạnh mẽ..." Ngân lặp lại lời cô đã nói với Minh đêm qua. "Nhưng không có cậu ấy... Hà Nội này, nó bỗng trở nên trống rỗng đến lạ."
"Vậy thì sao không nói với nó điều đó?" Mai Chi hỏi vặn, đôi mắt kiên định nhìn Ngân. "Mày có biết không, Ngân? Đàn ông, đôi khi họ cần nghe những lời rõ ràng. Họ không thể đọc được suy nghĩ của phụ nữ đâu. Mày đã quá kiệm lời, quá giữ kẽ. Giờ là lúc mày phải nói ra tất cả."
Ngân hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê thơm lừng trong không khí, mùi hoa sữa dịu nhẹ từ bên ngoài. Cô gật đầu chậm rãi. "Mày nói đúng... Tao không thể cứ thế này được." Cô không thể để sự kiêu hãnh, sự sợ hãi của mình cướp đi Hoàng Minh. Cô không thể để những điều chưa nói trở thành vết sẹo vĩnh viễn trong lòng. Cô phải chiến đấu. Cho tình yêu của mình. Cho một Hà Nội có Minh.
Với một quyết tâm mới bùng cháy trong lòng, Lê Ngân đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ khẽ cọ xát vào sàn nhà, tạo ra một tiếng động nhỏ. Ánh mắt cô giờ đây không còn sự sợ hãi hay do dự nữa, mà thay vào đó là một sự kiên định lạ thường, một ngọn lửa nhỏ được thắp lên trong đáy mắt. Cô nhìn Mai Chi, nở một nụ cười nhẹ, nhưng đầy ý nghĩa.
"Cảm ơn mày, Mai Chi." Cô nói, giọng nói tuy vẫn nhẹ nhàng nhưng đã chứa đựng sức mạnh.
Mai Chi mỉm cười, gật đầu, hiểu rằng cô bạn mình đã đưa ra quyết định. "Đi đi. Đừng để lỡ nữa."
Ngân không nói thêm lời nào, chỉ quay người, bước nhanh ra khỏi quán cà phê "Hoa Sữa". Cánh cửa gỗ đóng lại sau lưng cô, để lại phía sau tiếng nhạc acoustic và mùi cà phê rang xay. Bước chân cô thoăn thoắt trên vỉa hè lát gạch ẩm ướt, hướng về phía Hồ Gươm, nơi cô và Minh đã gặp gỡ đêm qua, nơi họ đã trao nhau những lời nói dở dang, và cũng là nơi những kỷ niệm đầu tiên của họ được dệt nên. Cô biết, cô phải tìm Minh. Cô phải nói ra tất cả.
***
Hoàng hôn bắt đầu buông xuống trên Hồ Gươm, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên bầu trời phía Tây, phản chiếu xuống mặt nước hồ xanh biếc, tạo nên một khung cảnh vừa lãng mạn vừa u buồn. Gió chiều đã bắt đầu lạnh hơn, mang theo hơi nước từ hồ và cái se sắt đặc trưng của Hà Nội những ngày cuối đông. Hoàng Minh đang đi bộ dọc bờ hồ, bước chân nặng trĩu nhưng tâm trí lại kiên định đến lạ. Sau cuộc nói chuyện với Đức Anh, anh đã quyết định. Anh sẽ tìm Ngân. Anh sẽ nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín bấy lâu nay. Dù kết quả có ra sao, anh cũng không muốn có bất kỳ sự hối tiếc nào nữa. Anh mặc chiếc áo khoác dày, cổ áo dựng cao, cố gắng xua đi cái lạnh đang len lỏi vào tận xương tủy. Hơi thở anh hóa thành khói trắng mờ ảo trong không khí, tan biến nhanh chóng như những nỗi lo âu anh đang cố gắng xua đuổi.
Anh bước đi chậm rãi, ánh mắt lướt qua những hàng cây cổ thụ trơ trụi lá, những ghế đá quen thuộc, nơi anh và Ngân đã từng ngồi, cùng nhau ngắm nhìn Hồ Gươm lung linh trong ánh đèn. Tiếng chuông chùa từ Đền Ngọc Sơn vọng lại thanh thoát, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng trò chuyện xa gần của những người đi dạo. Mùi nước hồ đặc trưng xen lẫn chút hương trầm từ đền, và thoang thoảng đâu đó, mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn, dai dẳng. Mùi hương ấy, như một lời nhắc nhở về sự khởi đầu của tình yêu họ, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác, như một lời tiễn biệt, một sự kết thúc. Thời gian đang cạn kiệt, và anh biết, quyết định phải được đưa ra ngay bây giờ.
"Ngân, anh phải nói cho em biết..." Những lời ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một điệp khúc bất tận. Anh muốn nói với cô về giấc mơ của mình, về cơ hội lớn lao đang chờ đợi anh. Anh cũng muốn nói với cô rằng anh yêu cô nhiều đến mức nào, rằng anh không muốn mất cô. Anh muốn cô hiểu rằng, dù anh có đi đâu, Hà Nội này, và cô, sẽ mãi là một phần không thể thiếu trong trái tim anh.
Cùng lúc đó, từ phía xa, Lê Ngân cũng đang bước nhanh về phía Hồ Gươm. Ánh mắt cô chỉ hướng về phía trước, không một chút do dự. Sau khi rời quán cà phê "Hoa Sữa", cô đã đi thẳng đến đây, nơi những kỷ niệm của cô và Minh gắn bó sâu sắc nhất. Gió lạnh tạt vào mặt, nhưng cô không cảm thấy gì ngoài sự thôi thúc phải tìm gặp Minh. Cô mặc chiếc áo khoác màu trung tính, mái tóc đen dài bay nhẹ trong gió, dáng người mảnh mai nhưng bước chân lại đầy kiên định. Cô không còn sợ hãi nữa. Cô đã sẵn sàng đối mặt. Sẵn sàng nói ra tất cả những điều cô đã giấu kín.
"Minh, em phải nói cho anh nghe..." Cô thì thầm, dù không thành tiếng. Cô muốn nói với anh rằng cô đã hối hận như thế nào khi không thể níu giữ anh. Cô muốn anh biết rằng Hà Nội không có anh đã trở nên trống rỗng ra sao. Cô muốn anh hiểu rằng, dù anh có quyết định đi đâu, cô cũng sẽ ủng hộ anh, và cô muốn được ở bên anh, dù là bằng cách nào đi chăng nữa. Cô đã quá mệt mỏi với những điều chưa nói, những cảm xúc bị nén chặt.
Hai người, mỗi người một hướng, đang tiến về phía nhau. Khoảng cách giữa họ dần thu hẹp. Từ xa, Hoàng Minh nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, mảnh mai, thanh thoát đang bước nhanh trên con đường ven hồ. Trái tim anh đập mạnh. Ngân. Chính là cô ấy. Đôi mắt anh bỗng sáng lên, một tia hy vọng bùng cháy trong đôi mắt mệt mỏi. Anh cố gắng tăng tốc bước chân, một nụ cười nhẹ bắt đầu hé nở trên môi.
Ngân cũng đã nhìn thấy Minh. Anh vẫn mặc chiếc áo khoác dày cộp, dáng người hơi gầy nhưng vẫn quen thuộc đến lạ. Cả thế giới dường như dừng lại, chỉ còn lại hai người họ, và mùi hoa sữa cuối mùa thoang thoảng trong gió chiều. Chỉ còn vài chục mét nữa thôi là họ sẽ chạm mặt. Khoảnh khắc định mệnh, khoảnh khắc mà cả hai đã chờ đợi, đã đấu tranh suốt một đêm dài, cuối cùng cũng đã đến.
Nhưng đúng lúc đó, một âm thanh chói tai bất ngờ phá vỡ sự tĩnh lặng. "Reng reng!" Chiếc điện thoại trong túi áo khoác của Hoàng Minh rung lên bần bật, tiếng chuông điện thoại như một tiếng sét đánh ngang tai, cắt đứt sợi dây liên kết vô hình giữa anh và Ngân. Màn hình hiện lên một số lạ. Anh do dự, nhìn chằm chằm vào màn hình, rồi liếc nhanh về phía Ngân, người cũng đã dừng lại, ánh mắt nhìn anh đầy vẻ chờ đợi.
Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải bỏ qua cuộc gọi này, phải chạy đến bên Ngân, phải nói ra tất cả. Nhưng rồi, một suy nghĩ khác lại lướt qua tâm trí anh. Số lạ. Vào đúng thời điểm này. Có thể là một điều quan trọng liên quan đến cơ hội của anh. Một phần lý trí mách bảo anh phải bắt máy. Anh không thể bỏ lỡ bất kỳ thông tin nào vào thời điểm quyết định này. Với một cái thở dài, anh đưa tay bắt máy, quay lưng lại với hướng của Ngân, như thể một lực vô hình nào đó đang kéo anh ra xa cô.
"Alo?" Giọng anh khản đặc, lạc đi trong gió.
Giọng nói đầu dây bên kia vang lên, rõ ràng và dứt khoát, như một lời kêu gọi định mệnh, một yếu tố bên ngoài đang can thiệp vào khoảnh khắc quan trọng nhất của cuộc đời anh. Hoàng hôn đỏ rực trên Hồ Gươm, giờ đây không còn là một cảnh lãng mạn, mà như một dấu hiệu của một kết thúc không thể đoán trước, một sự chia ly hoặc một khởi đầu mới đầy đau đớn. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn, nhưng dường như đã yếu dần, báo hiệu rằng thời gian cho quyết định cuối cùng đang cạn kiệt.