Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 230

Lời Hồi Đáp Giữa Hoàng Hôn

3368 từ
Mục tiêu: Tiết lộ nội dung cuộc gọi định mệnh mà Hoàng Minh nhận được, làm tăng áp lực và sự khó khăn của quyết định.,Khắc họa phản ứng choáng váng của Hoàng Minh và sự tuyệt vọng xen lẫn quyết tâm của Lê Ngân khi chứng kiến khoảnh khắc đó.,Đẩy xung đột nội tâm và ngoại cảnh lên một tầm cao mới, khiến cả hai nhân vật nhận ra không thể trốn tránh thêm nữa.,Tạo ra một 'cận kề đối đầu' nhưng bị ngăn trở, tăng kịch tính và sự mong chờ cho cuộc đối thoại trực tiếp ở các chương sau.,Tăng cường không khí 'climax' của Arc, chuẩn bị cho đỉnh điểm quyết định ở Chương 233.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Giáo sư Trần
Mood: Tense, emotional, urgent, melancholic, with underlying romantic desperation.
Kết chương: [object Object]

Hoàng Minh cảm thấy chiếc điện thoại trong túi áo khoác rung lên bần bật, tiếng chuông điện thoại chói tai như một tiếng sét đánh ngang tai, cắt đứt sợi dây liên kết vô hình giữa anh và Ngân. Màn hình hiện lên một số lạ. Anh do dự, nhìn chằm chằm vào màn hình, rồi liếc nhanh về phía Ngân, người cũng đã dừng lại cách anh chừng hai mươi mét, ánh mắt cô nhìn anh đầy vẻ chờ đợi, pha lẫn chút bối rối và cả một tia hy vọng mỏng manh.

Một sự thôi thúc mạnh mẽ dâng lên trong anh, muốn bỏ qua cuộc gọi này, muốn chạy đến bên Ngân, muốn nói ra tất cả những điều đã nén chặt trong lòng suốt bao đêm dài. Anh muốn ôm cô, muốn xin lỗi vì đã khiến cô phải lo lắng, muốn hứa hẹn một tương lai có cô. Nhưng rồi, một suy nghĩ khác lại lướt qua tâm trí anh, lạnh lẽo và lý trí đến tàn nhẫn. Số lạ. Vào đúng thời điểm này. Có thể là một điều quan trọng liên quan đến cơ hội của anh, đến cánh cửa duy nhất để anh có thể thực hiện ước mơ, để thoát khỏi cái bóng của sự tự ti, để chứng minh bản thân. Một phần lý trí mách bảo anh phải bắt máy. Anh không thể bỏ lỡ bất kỳ thông tin nào vào thời điểm quyết định này. Thời gian đang cạn kiệt, và anh không thể chần chừ thêm nữa.

Với một cái thở dài nặng trĩu, anh đưa tay bắt máy. Chiếc điện thoại lạnh ngắt áp vào tai, như một thanh kiếm sắc lạnh cắt đứt sự gần gũi vừa chớm nở. Anh khẽ quay lưng lại với hướng của Ngân, như thể một lực vô hình nào đó đang kéo anh ra xa cô, đẩy anh vào một thế giới khác, nơi cô không thể chạm tới. "Alo?" Giọng anh khản đặc, lạc đi trong gió chiều se lạnh.

Đầu dây bên kia, giọng nói quen thuộc của Giáo sư Trần vang lên, rõ ràng và dứt khoát, nhưng cũng mang một chút tiếc nuối khó tả, như một lời kêu gọi định mệnh mà anh không thể chối từ.

“Minh à, cậu đấy à? May quá, tôi gọi được cho cậu.” Giáo sư Trần nói, âm sắc trầm ấm của ông thường ngày giờ đây mang một vẻ nghiêm túc lạ thường.

Hoàng Minh nuốt khan, trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. “Vâng, Giáo sư Trần ạ. Có chuyện gì vậy ạ?”

“Chuyện là thế này, Minh. Bên trường đối tác ở nước ngoài, họ vừa thông báo lại. Có một sự thay đổi nhỏ trong lịch trình.”

Hoàng Minh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Dạ? Thay đổi như thế nào ạ, Giáo sư?”

“Cái suất học bổng nghiên cứu mà tôi đã nói với cậu ấy. Họ cần người đi gấp hơn dự kiến. Không phải là tháng sau nữa, mà là… tuần sau.” Giọng Giáo sư Trần thoáng chần chừ, như thể ông cũng biết tin này sẽ khó khăn đối với Minh.

“Tuần sau ạ?” Hoàng Minh lặp lại, giọng anh lạc đi vì kinh ngạc. Cả thế giới dường như quay cuồng. Tuần sau? Nhanh đến vậy sao? Anh chưa hề chuẩn bị cho một sự thay đổi chóng vánh đến thế. Anh cứ nghĩ mình còn có cả tháng để sắp xếp mọi thứ, để chuẩn bị tinh thần, để… nói lời tạm biệt với Ngân một cách đàng hoàng.

“Đúng vậy, Minh. Họ nói có một dự án mới đang khởi động, rất cần người có năng lực như cậu tham gia ngay từ đầu. Điều kiện là…” Giáo sư Trần hạ giọng, nhưng Hoàng Minh vẫn có thể nghe rõ từng chữ, từng câu nói như những nhát dao cứa vào trái tim anh. “...cậu phải có mặt ở đó vào đầu tuần tới. Và một khi đã nhận, cậu không thể bỏ dở giữa chừng. Kể cả việc về thăm nhà hay bất cứ lý do nào khác trong vòng sáu tháng đầu tiên. Đây là một cơ hội vàng, Minh à, nhưng cũng là một thử thách lớn.”

Ngân đứng đó, cách Minh không xa, cô nhìn thấy bờ vai gầy của anh khẽ run lên trong gió lạnh. Cô không nghe rõ cuộc đối thoại, nhưng cô nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt anh thay đổi từng giây. Từ ngạc nhiên, sang choáng váng, rồi nặng trĩu. Đôi mắt anh, dù không nhìn về phía cô, nhưng cô cảm nhận được sự hoang mang, bối rối đến tột độ đang bao trùm lấy anh. Anh nắm chặt điện thoại, khớp ngón tay trắng bệch. Dường như Giáo sư Trần đang nói điều gì đó vô cùng quan trọng, điều gì đó đang khiến Hoàng Minh chìm sâu vào một vực thẳm của sự lựa chọn.

“Vâng, em hiểu ạ… Em hiểu những gì Giáo sư nói.” Hoàng Minh khẽ đáp, giọng anh yếu ớt. “Thời gian… gấp quá, Giáo sư ạ.”

“Tôi biết. Nhưng cơ hội không chờ đợi ai, Minh. Đặc biệt là những cơ hội quý giá như thế này. Nếu cậu bỏ lỡ, sẽ không có lần thứ hai đâu.” Giọng Giáo sư Trần vang vọng qua điện thoại, như một hồi chuông cảnh tỉnh. “Cậu có một đêm để suy nghĩ. Sáng mai, trước chín giờ, hãy cho tôi câu trả lời cuối cùng. Dù cậu quyết định thế nào, tôi cũng sẽ tôn trọng.”

“Vâng… Em sẽ suy nghĩ kỹ. Cảm ơn Giáo sư đã thông báo ạ.” Hoàng Minh cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. Anh cúi đầu thật sâu, mặc dù Giáo sư Trần không thể nhìn thấy. Lời cảm ơn ấy không chỉ dành cho thông tin, mà còn cho cả sự tin tưởng và cơ hội mà Giáo sư đã trao cho anh. Nhưng đồng thời, nó cũng là lời cảm ơn cho một gánh nặng khổng lồ vừa đặt lên vai anh.

Giáo sư Trần nói thêm vài câu động viên, rồi kết thúc cuộc gọi. Hoàng Minh từ từ hạ điện thoại xuống, tay anh vẫn còn run run. Hoàng hôn đỏ rực trên Hồ Gươm, giờ đây không còn là một cảnh lãng mạn, mà như một dấu hiệu của một kết thúc không thể đoán trước, một sự chia ly hoặc một khởi đầu mới đầy đau đớn. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn, nhưng dường như đã yếu dần, báo hiệu rằng thời gian cho quyết định cuối cùng đang cạn kiệt, và một giai đoạn tươi đẹp của thanh xuân đang khép lại. Anh khẽ lắc đầu, như muốn xua tan đi những suy nghĩ hỗn độn đang vây lấy tâm trí.

Minh quay người lại, bước chân anh vội vã, nặng nề, như thể có một lực nào đó đang kéo anh đi thật nhanh, thật xa khỏi nơi đây. Anh bước lướt qua Ngân, ánh mắt anh vô định, không hề nhận ra cô gái mảnh mai đang đứng đó, nhìn anh với ánh mắt đau đáu, tuyệt vọng. Anh không thấy đôi mắt cô đỏ hoe, không thấy đôi môi cô mím chặt, không thấy bàn tay cô đang nắm chặt vào nhau, run rẩy. Trong khoảnh khắc ấy, thế giới của anh chỉ còn là những con số, những điều kiện, và một tương lai mờ mịt. Anh cứ thế bước đi, hòa vào dòng người hối hả trên phố, bỏ lại Ngân một mình giữa hoàng hôn đỏ rực và mùi hoa sữa dần phai.

***

Hoàng Minh về đến phòng trọ khi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm lên Hà Nội một màu đen kịt, chỉ còn lại những ánh đèn vàng vọt từ các ngõ hẻm và ánh sáng nhấp nháy từ các tòa nhà cao tầng. Anh lên sân thượng của chung cư cũ, nơi anh thường tìm đến để tìm chút bình yên và khoảng lặng cho riêng mình. Gió lộng trên cao, mang theo cái se lạnh đặc trưng của đêm Hà Nội, thổi qua mái tóc đen cắt ngắn của anh, khiến anh rùng mình.

Anh ngồi sụp xuống sàn bê tông lạnh lẽo, đầu vùi vào hai lòng bàn tay. Chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, không đủ để xua đi cái lạnh đang thấm vào tận xương tủy, hay có lẽ, cái lạnh ấy đến từ bên trong, từ sâu thẳm trái tim anh. Anh cố gắng sắp xếp lại những thông tin vừa nhận được, những câu chữ của Giáo sư Trần cứ vang vọng trong đầu anh như một điệp khúc ám ảnh: “Tuần sau… không thể bỏ dở… sáu tháng đầu tiên…”

Tuần sau. Một khoảng thời gian quá ngắn ngủi để anh có thể chuẩn bị mọi thứ, để anh có thể chấp nhận một sự thay đổi lớn đến thế. Hà Nội này, nơi anh đã gắn bó suốt mấy năm đại học, nơi anh đã có Ngân, sẽ phải tạm biệt nó trong chớp mắt sao? Anh nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn, những con đường đông đúc, những ngõ hẻm quanh co, tất cả đều trở nên xa lạ và vô định trong mắt anh. Anh cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng hơn bao giờ hết, như một hạt cát giữa sa mạc bao la.

“Phải đi ngay sao? Sao lại gấp như vậy?” Anh thì thầm, giọng nói khản đặc lạc vào trong tiếng gió rít. “Nhưng nếu bỏ lỡ… nếu mình bỏ lỡ cơ hội này, liệu mình có hối hận cả đời không?” Cơ hội ấy, nó không chỉ là một suất học bổng, một tấm vé đến một đất nước phát triển. Nó còn là ước mơ bấy lâu của anh, là lời hứa với bản thân về một tương lai tốt đẹp hơn, là con đường duy nhất để anh có thể thoát khỏi cái bóng của sự tự ti, thoát khỏi nỗi lo hòa nhập mà anh luôn mang nặng trong lòng kể từ ngày đầu đặt chân đến Hà Nội. Anh là một chàng trai tỉnh lẻ, rụt rè, bỡ ngỡ, và anh biết, đây là cơ hội để anh thực sự vươn lên.

Nhưng Ngân thì sao? Liệu cô ấy có thể đợi mình không? Sáu tháng không gặp mặt, sáu tháng không một lời nhắn nhủ trực tiếp, sáu tháng chỉ qua những cuộc gọi ngắn ngủi, liệu tình yêu của họ có đủ mạnh mẽ để vượt qua khoảng cách và thời gian? Anh biết Ngân là một cô gái trầm tĩnh, có chút lạnh lùng, nhưng ẩn chứa tâm hồn tinh tế, sâu sắc. Cô ít khi bộc lộ cảm xúc, nhưng một khi đã yêu, cô sẽ yêu hết lòng. Liệu cô có chấp nhận một mối quan hệ từ xa đầy thử thách như vậy? Hay cô sẽ cảm thấy bị bỏ rơi, bị lãng quên?

Anh nhắm mắt lại, hình ảnh Ngân hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh. Mái tóc đen dài, đôi mắt sâu và trầm, khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế. Cô đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh, một điểm tựa vững chắc giữa sự rộng lớn và nhộn nhịp của Hà Nội. Những buổi tan học cùng trú mưa dưới mái hiên cũ, những ánh mắt vô tình chạm nhau trong thư viện, những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng dần trở thành thói quen không thể thiếu. Anh không muốn mất cô, dù chỉ là một khoảnh khắc.

Anh lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên trong đêm tối. Anh lướt qua danh bạ, dừng lại ở tên Ngân. Anh nhìn chằm chằm vào cái tên ấy, ngón tay anh cứ lướt qua lướt lại, do dự giữa việc bấm gọi hay không. Anh muốn nghe giọng cô, muốn nói với cô tất cả những gì đang diễn ra trong lòng anh. Nhưng rồi, một nỗi sợ hãi lại dâng lên. Anh sợ phải đối mặt với nỗi buồn trong mắt cô, sợ phải nghe những lời trách móc, sợ phải nói lời tạm biệt. Anh sợ mình sẽ không đủ mạnh mẽ để đưa ra quyết định đúng đắn nếu anh nhìn thấy cô, nếu anh nghe thấy giọng cô. Anh không thể đánh đổi tất cả vì tình yêu sao? Hay đây là cơ hội duy nhất để anh thoát khỏi cái bóng của sự tự ti?

Cuối cùng, anh vẫn không bấm gọi. Anh khóa màn hình điện thoại, cất vào túi áo. Anh đứng dậy, vịn tay vào lan can bê tông lạnh ngắt, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn. Mùi hoa sữa cuối mùa, thứ mùi hương đã từng nồng nàn bao trùm lấy những kỷ niệm tươi đẹp của họ, giờ đây chỉ còn thoang thoảng từ xa, yếu ớt và sắp sửa tan biến. Nó như một lời nhắc nhở về sự kết thúc của một giai đoạn, về thời gian đang cạn kiệt, và về một quyết định mang tính định mệnh đang chờ đợi anh vào sáng mai. Anh thở dài nặng nề, hơi thở trắng khói tan vào không khí lạnh lẽo, mang theo cả nỗi băn khoăn, giằng xé tột độ trong lòng.

***

Sau khi chứng kiến Hoàng Minh lướt qua mình như một bóng ma, Lê Ngân đứng bất động ở Hồ Gươm một lúc lâu, cảm giác hụt hẫng và trống rỗng bao trùm lấy cô. Cô không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Minh đã không nhìn thấy cô, hay anh đã cố tình lờ đi sự hiện diện của cô? Nước mắt cô chảy dài trên má, hòa lẫn vào cái lạnh của gió đêm. Cô cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt, một nỗi đau vô hình cứ thế lan tỏa khắp lồng ngực. Cô đã quá chậm trễ sao?

Cô bước đi trong vô thức, đôi chân cứ thế đưa cô đến quán Cà phê “Hoa Sữa”, nơi những kỷ niệm của cô và Minh gắn bó sâu sắc nhất. Ngôi nhà ống cũ được cải tạo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính quen thuộc. Cô đẩy cửa bước vào, tiếng chuông gió khẽ vang lên. Bên trong, không khí vẫn ấm cúng như mọi khi, mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ. Ánh sáng vàng dịu từ đèn lồng và đèn dây tạo nên một không gian lãng mạn, nhưng đối với Ngân lúc này, nó chỉ làm tăng thêm nỗi cô đơn.

Cô chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra ngoài, nơi những chùm hoa sữa cuối mùa đang lay động nhẹ trong gió đêm. Cô gọi một tách trà hoa cúc nóng, nhưng ngay cả vị trà ngọt thanh cũng không thể làm dịu đi vị đắng chát trong lòng cô. Nỗi thất vọng, lo lắng và một cảm giác mất mát bao trùm lấy cô. Cô nhìn ra ngoài, nơi những bông hoa sữa trắng muốt đang rụng lả tả, như những giọt nước mắt của mùa thu Hà Nội, và cũng như những giọt nước mắt của chính cô.

“Anh ấy đã nhận được gì?” Cô thì thầm, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. “Tại sao lại vội vã bỏ đi như vậy? Tại sao lại không nhìn thấy em?” Hàng trăm câu hỏi cứ thế xoáy sâu vào tâm trí cô, không có lời đáp. Cô đã dành cả buổi sáng để đấu tranh với bản thân, để phá vỡ lớp vỏ bọc khép kín của mình, để dũng cảm đi tìm anh, để nói ra những điều chưa nói. Nhưng rồi, tất cả đều sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc, bởi một cuộc điện thoại bí ẩn.

Minh đã thay đổi như thế nào sau cuộc gọi đó? Sự choáng váng, bối rối, và cả sự nặng trĩu trên khuôn mặt anh đã in sâu vào tâm trí cô. Điều gì có thể khiến một người điềm tĩnh như Minh lại trở nên hoảng loạn đến thế? Cô sợ hãi. Cô sợ hãi rằng cơ hội lớn lao mà Minh đã từng nhắc đến, cái áp lực về định hướng tương lai mà anh đang phải đối mặt, giờ đây đã trở thành một thực tại nghiệt ngã, một rào cản không thể vượt qua giữa hai người.

Ngân tựa đầu vào cửa kính lạnh ngắt, cảm nhận cái se lạnh từ bên ngoài thấm vào. Cô nhớ lại những kỷ niệm của họ, từ những ngày đầu rụt rè, bỡ ngỡ, đến những khoảnh khắc dịu dàng, những ánh mắt chạm nhau, những nụ cười thầm lặng. Tình yêu của họ không ồn ào, không kịch tính, mà cứ thế lớn dần lên, len lỏi vào từng góc khuất của tâm hồn, như những gốc cây cổ thụ bám rễ sâu vào lòng đất Hà Nội. Cô không thể để nó kết thúc như thế này, một cách đột ngột và đầy hoài nghi.

Cô khẽ đưa tay vào túi xách, lấy ra cuốn sổ tay ghi chép chung của hai người. Cuốn sổ cũ sờn, bìa đã phai màu, nhưng bên trong vẫn còn lưu giữ biết bao kỷ niệm. Những nét vẽ nguệch ngoạc của Minh, những dòng ghi chú về các bài giảng, những câu thơ chép vội, những hình ảnh ngẫu nhiên mà họ cùng nhau ghi lại. Mỗi trang giấy là một mảnh ghép của thanh xuân họ, của tình yêu họ. Cô lật giở từng trang, từng trang một, nước mắt lại không kìm được mà tuôn rơi.

Đó là trang giấy mà Minh đã vẽ một chiếc xe buýt cũ kỹ, và hình ảnh cô đang đứng dưới mái hiên chờ xe, còn anh thì đứng cách đó không xa, với chiếc ô bị gió lật. Đó là trang giấy ghi lại những công thức hóa học phức tạp, nhưng bên cạnh đó lại có một hình trái tim nhỏ được vẽ vội vàng. Và đây, là những dòng suy nghĩ của Ngân về Hà Nội, về mùa thu và hoa sữa, được Minh cẩn thận gạch chân dưới mỗi từ “Hà Nội” và “hoa sữa”.

Nắm chặt cuốn sổ vào lồng ngực, Ngân cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo trong lòng. Nó không chỉ là những kỷ niệm, mà còn là minh chứng cho tình yêu của họ, cho những điều mà họ đã cùng nhau xây đắp. Cô đã quá mệt mỏi với những điều chưa nói, với những cảm xúc bị nén chặt. Cô không thể để sự im lặng, sự hiểu lầm và cả nỗi sợ hãi kéo anh đi khỏi cô. Dù Minh có quyết định thế nào, cô cũng muốn được nghe chính miệng anh nói ra, muốn được nhìn thẳng vào mắt anh khi anh đưa ra lựa chọn của mình.

Cô hít một hơi thật sâu, lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má. Ánh mắt cô từ từ trở nên kiên định, không còn vẻ buồn bã hay tuyệt vọng nữa. Cô đứng dậy, bước chân vững vàng hơn bao giờ hết. Đêm Hà Nội đã khuya, nhưng cô không còn cảm thấy sợ hãi. Cô sẽ đi tìm anh. Cô phải nói chuyện với anh. Bất kể kết quả ra sao, cô cũng không thể để anh rời đi mà không một lời từ biệt, không một cơ hội để họ cùng nhau đối mặt với tương lai. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn thoang thoảng đâu đó ngoài cửa sổ, giờ đây không còn là biểu tượng của sự phai tàn, mà là lời hứa hẹn cho một sự đối mặt, một quyết định.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ