Ngoài cửa sổ, gió đông vẫn heo may thổi, mang theo cái rét cắt da. Nhưng trong lòng Hoàng Minh, một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên, ấm áp và kiên định. Cậu biết, hành trình tìm kiếm của mình chưa kết thúc, mà có lẽ, nó chỉ mới thực sự bắt đầu.
Sáng hôm sau, khi màn sương đầu đông vẫn còn giăng mắc trên những tán cây, chưa kịp tan hẳn dưới ánh nắng yếu ớt của một ngày mới, Hoàng Minh đã có mặt trước hiệu sách cũ "Góc Sách". Cái không khí ẩm ướt, se lạnh của buổi sớm Hà Nội như thấm vào từng thớ thịt, nhưng không thể làm nguội đi sự quyết tâm đang cháy bỏng trong lòng cậu. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc đặc trưng của những con phố cũ, trộn lẫn với hương cà phê thoang thoảng từ một quán vỉa hè nào đó mới mở cửa.
Hiệu sách "Góc Sách" nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, đủ yên tĩnh để người ta có thể nghe rõ tiếng lá khô xào xạc khi cơn gió bất chợt lướt qua. Cánh cửa gỗ cũ kỹ kêu ken két khi cậu đẩy nhẹ, như một lời chào hỏi thì thầm. Bên trong, không khí lập tức thay đổi, trở nên ấm áp hơn một chút, quyện với mùi giấy cũ, mùi mực in đã phai màu và chút bụi thời gian. Những chồng sách cao ngất, sờn gáy, nằm san sát nhau trên kệ gỗ, trên sàn nhà, thậm chí cả trên những chiếc ghế tựa cũ kỹ. Mỗi cuốn sách như một thế giới riêng, lặng lẽ kể câu chuyện của mình, chờ đợi một tâm hồn đồng điệu. Ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn vàng treo lủng lẳng trên trần nhà, cùng với ánh sáng yếu ớt hắt vào từ khung cửa sổ nhỏ, tạo nên một không gian vừa cổ kính, vừa bí ẩn.
Hoàng Minh rón rén bước vào, đôi mắt lướt qua những cuốn sách đủ mọi thể loại, đủ mọi thời đại. Cậu cảm thấy mình như một kẻ lạc loài giữa kho tàng tri thức mà mình chưa bao giờ có cơ hội chạm tới. Ở quê, sách vở là thứ gì đó xa xỉ, hiếm hoi. Lên Hà Nội, cậu mới thực sự được tiếp xúc với một thế giới rộng lớn như vậy, nhưng cuộc sống mưu sinh và việc học hành đã cuốn cậu đi, không cho phép cậu nhiều thời gian để khám phá.
Ông Phúc, với bộ râu tóc bạc phơ như cước, đeo chiếc kính lão trễ xuống sống mũi, đang ngồi sau quầy thu ngân cũ kỹ. Ông tập trung đọc một cuốn sách bìa đã sờn, nét mặt điềm tĩnh, như thể thời gian và không gian xung quanh chẳng thể nào lay chuyển được ông. Tiếng lật sách khô khốc của ông là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối của hiệu sách. Hoàng Minh đứng lặng một lúc, cảm nhận sự rụt rè cố hữu dâng lên trong lòng. Cậu không muốn phá vỡ cái khoảnh khắc bình yên của ông lão. Nhưng nghĩ đến ánh mắt mệt mỏi, trầm tư của Lê Ngân đêm qua, nghĩ đến cuốn sổ tay với những nét vẽ tinh tế, và nghĩ đến cái khao khát được giúp đỡ cô, cậu lại lấy hết dũng khí.
Cậu hít một hơi thật sâu, giọng nói nhỏ nhẹ và hơi ngập ngừng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí thiêng liêng ở nơi đây. “Cháu chào bác ạ.”
Ông Phúc từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh anh sau cặp kính nhìn thẳng vào Hoàng Minh. Ánh mắt ông không có vẻ ngạc nhiên hay khó chịu, mà là một sự bình thản, như thể ông đã chờ đợi cậu từ lâu. “Chào cháu. Cháu tìm gì?” Giọng ông trầm ấm, chậm rãi, mang theo chút âm hưởng của người Hà Nội xưa.
Hoàng Minh tiến lại gần hơn, cố gắng diễn tả một cách rõ ràng nhất có thể. “Dạ, cháu đang tìm một loại giấy đặc biệt, bác ạ. Giấy dó thủ công. Nhưng nó có một loại vân rất riêng, như những nét vẽ chìm ẩn hiện bên trong vậy. Cháu... cháu thấy có người dùng nó để phác thảo, và họ nói là loại giấy này rất khó tìm.” Cậu vừa nói vừa cố hình dung lại nét vẽ trong cuốn sổ tay của Ngân, những đường vân mềm mại, mờ ảo mà cậu đã thoáng thấy.
Ông Phúc lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt ông khẽ nheo lại, như đang lục tìm trong kho tàng ký ức của mình. Ông đặt cuốn sách đang đọc xuống, đẩy gọng kính lên cao hơn một chút. “Giấy dó vân chìm... một loại giấy mà người thợ phải rất tâm huyết mới tạo ra được. Nơi đây vốn là kho tàng tri thức về chữ nghĩa, nhưng tri thức về vật liệu thì lại nằm ở những người thợ thủ công. Cháu tả vậy, ta nhớ tới một xưởng cũ ở ngoại thành, gần khu Ecopark mới mở. Họ vẫn giữ nghề truyền thống, làm ra những loại giấy đặc biệt, có khi là theo đơn đặt hàng riêng.” Ông khẽ gật đầu, như tự xác nhận điều mình vừa nói.
Hoàng Minh ngạc nhiên. Ecopark? Cậu đã nghe nói về khu đô thị mới đó, một nơi xa hoa, hiện đại, hoàn toàn khác với hình dung của cậu về một xưởng giấy dó truyền thống. “Dạ, Ecopark ạ? Xa lắm không bác?”
Ông Phúc mỉm cười nhẹ, nụ cười hiền hậu làm khuôn mặt ông trông càng phúc hậu hơn. “Xa thì có xa, nhưng nếu là thứ cháu thực sự cần tìm, thì có xa mấy cũng hóa gần. Cháu có thể bắt xe buýt số 47A từ Long Biên, rồi từ đó bắt thêm một chuyến xe ôm nữa là đến nơi. Nơi đó bây giờ đang xây dựng nhiều, nhưng xưởng giấy thì nằm sâu bên trong, khuất sau những hàng cây cổ thụ. Cháu cứ hỏi người dân địa phương, họ sẽ chỉ cho.”
Ông nhìn sâu vào mắt Hoàng Minh, giọng nói mang theo chút triết lý, như đang giảng giải cho một học trò. “Mỗi cuốn sách đều có một câu chuyện riêng của nó, và mỗi vật liệu cũng vậy. Cần một người hiểu được tâm hồn của nó, biết trân trọng giá trị ẩn chứa bên trong. Cháu chịu khó đi xa một chút, có thể sẽ tìm thấy thứ mình cần. Điều quan trọng không phải là điểm đến, mà là hành trình cháu đã đi qua, và những gì cháu học được trên đường đi.”
Hoàng Minh cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng. Lời nói của Ông Phúc không chỉ là chỉ dẫn, mà còn là một sự động viên, một lời khích lệ chân thành. Cậu gật đầu thật mạnh, vẻ rụt rè ban đầu đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự biết ơn sâu sắc. “Dạ, cháu cảm ơn bác nhiều lắm ạ. Cháu sẽ đi ngay.”
Ông Phúc chỉ khẽ mỉm cười, rồi lại cầm cuốn sách lên, tiếp tục đắm chìm vào thế giới của riêng mình. Hoàng Minh chào ông lần nữa, rồi nhẹ nhàng bước ra khỏi hiệu sách, để lại phía sau cánh cửa gỗ khép hờ, mang theo mình một niềm hy vọng mới và những lời chỉ dẫn quý giá. Ngoài trời, sương đã tan bớt, nhường chỗ cho ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng đầu đông, chiếu rọi lên con đường mà cậu sắp đi. Cậu biết, đây sẽ là một hành trình dài và có thể đầy thử thách, nhưng với hình ảnh của Lê Ngân và cuốn sổ tay trong tâm trí, cậu tin mình sẽ tìm thấy.
***
Hành trình đến Ecopark xa hơn Hoàng Minh tưởng. Cậu bắt xe buýt từ trung tâm thành phố, ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ngắm nhìn phố xá Hà Nội dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những cánh đồng lúa xanh mướt, những làng mạc yên bình và cuối cùng là những công trình kiến trúc hiện đại đang vươn mình lên trời xanh. Tiếng động cơ xe buýt rì rì, tiếng trò chuyện lộn xộn của những hành khách, tất cả như hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của cuộc sống. Cậu cảm nhận cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn vương vấn trong không khí, dù đã là buổi trưa và mặt trời đã lên cao. Ánh nắng dịu nhẹ trải vàng trên những hàng cây ven đường, làm tan đi cái vẻ ảm đạm của buổi sáng sớm.
Khi xe buýt dừng ở bến cuối, Hoàng Minh xuống xe, cảm thấy chút bỡ ngỡ. Xung quanh cậu là một không gian hoàn toàn khác biệt. Những tòa nhà cao tầng với kiến trúc hiện đại, những con đường rộng rãi, sạch sẽ, những công viên cây xanh được quy hoạch tỉ mỉ, hồ nước trong vắt phản chiếu bầu trời xanh ngắt. Mùi cỏ cây, không khí trong lành, thoảng hương hoa dại từ những thảm cỏ ven đường, tất cả tạo nên một cảm giác yên bình, tĩnh lặng, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào, tấp nập của phố phường Hà Nội mà cậu vẫn thường quen thuộc. Cậu cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới khác, một thế giới của sự sắp đặt và hiện đại, có chút xa lạ nhưng cũng đầy hấp dẫn.
Theo chỉ dẫn của Ông Phúc và hỏi thêm vài người dân địa phương, Hoàng Minh bắt một chuyến xe ôm, xuyên qua những con đường rợp bóng cây, lướt qua những biệt thự sang trọng và những khu vườn được chăm sóc cẩn thận. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, và xa xa là tiếng trẻ em chơi đùa, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình đến lạ. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng giữa lòng một thành phố lớn như Hà Nội lại có một nơi yên tĩnh và trong lành đến vậy.
Cuối cùng, sau một hồi tìm kiếm, chiếc xe ôm dừng lại trước một con hẻm nhỏ, nằm khuất sau một hàng cây cổ thụ lớn. Ở đó, một tấm biển hiệu cũ kỹ, đã bạc màu theo thời gian, đề vỏn vẹn hai chữ "Xưởng Giấy Dó". Hoàng Minh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút. Đây rồi, cuối cùng cậu cũng tìm thấy.
Cậu bước vào sân xưởng, cảm nhận mùi hương đặc trưng của bột giấy, của tre nứa, và chút mùi ẩm mốc của không khí. Xưởng khá nhỏ, nhưng gọn gàng và ngăn nắp. Một người phụ nữ trung niên, với mái tóc búi cao gọn gàng và đôi tay nhuốm màu công việc, đang ngồi tỉ mẩn kiểm tra từng tấm giấy. Bà ngước lên nhìn Hoàng Minh, ánh mắt hiền từ.
“Cháu chào cô ạ. Cháu... cháu đang tìm mua giấy dó thủ công. Loại có vân đặc biệt, như những nét vẽ chìm ấy ạ.” Hoàng Minh rụt rè trình bày, trong lòng tràn đầy hy vọng.
Người phụ nữ mỉm cười nhẹ. “À, loại giấy dó vân chìm này đúng là hiếm thật, cháu ạ. Phải đặt riêng theo yêu cầu của khách. Không phải lúc nào cũng có sẵn đâu. May mà xưởng cô còn dư một ít từ đợt làm hàng cho bảo tàng, họ đặt một lô lớn, mình làm thêm đề phòng có sai sót. Cháu tìm đúng chỗ rồi.” Bà đứng dậy, đi vào phía trong xưởng, rồi mang ra một gói giấy được bọc cẩn thận trong lớp vải thô.
Hoàng Minh nhìn gói giấy, cảm thấy một luồng cảm xúc mạnh mẽ dâng lên trong lòng. Đó là sự nhẹ nhõm, là niềm vui sướng không thể tả, và cả một chút tự hào. Cậu đã làm được. Cậu đã vượt qua sự rụt rè của bản thân, vượt qua những khó khăn về địa lý và thông tin, để tìm ra thứ mà Ngân đang cần.
“Cháu cảm ơn cô rất nhiều ạ! Cháu tìm khắp nơi mà không thấy. Cô đúng là cứu tinh của cháu!” Giọng Hoàng Minh gần như reo lên vì sung sướng, khác hẳn vẻ rụt rè thường ngày.
Người phụ nữ cười hiền. “Không có gì đâu cháu. Người trẻ bây giờ ít ai còn quan tâm đến những thứ thủ công truyền thống như thế này. Cháu tìm mua loại giấy đặc biệt này chắc là để làm việc gì đó quan trọng lắm phải không?”
Hoàng Minh gật đầu. “Dạ vâng ạ. Bạn cháu đang làm một dự án. Loại giấy này rất quan trọng với cô ấy.”
Sau khi mua được số giấy cần thiết, Hoàng Minh cảm thấy như trút được gánh nặng. Bước ra khỏi xưởng giấy, bầu trời vẫn xanh trong, nắng vẫn dịu dàng, nhưng trong lòng cậu thì bừng sáng hơn rất nhiều. Cậu gói ghém cẩn thận gói giấy dó vào chiếc cặp cũ, cảm nhận từng thớ giấy mỏng manh nhưng đầy giá trị qua lớp vải. Hành trình trở về trường, cậu không còn cảm thấy mệt mỏi nữa, mà thay vào đó là một nguồn năng lượng tích cực, một sự háo hức khó tả. Cậu tự hỏi, Ngân sẽ phản ứng thế nào khi nhìn thấy gói giấy này? Liệu cô ấy có ngạc nhiên không? Có vui không? Những câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu cậu, khiến cậu mỉm cười một mình.
***
Chiều muộn, khi ánh nắng đã yếu ớt và cái se lạnh của Hà Nội bắt đầu bao trùm các con phố, Hoàng Minh trở lại trường đại học Ngoại Thương. Khuôn viên trường vẫn tấp nập sinh viên qua lại. Tiếng chuông báo giờ học vang lên, tiếng sinh viên trò chuyện ríu rít, tiếng xe cộ bên ngoài cổng trường, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của tuổi trẻ. Mùi sách vở, cà phê từ căng tin, và mùi cỏ xanh từ những bãi cỏ được cắt tỉa gọn gàng hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị rất riêng của giảng đường.
Hoàng Minh đi dọc hành lang quen thuộc của khoa mỹ thuật, nơi cậu biết Lê Ngân thường hay lui tới để làm bài tập nhóm. Cậu nắm chặt gói giấy dó trong tay, cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Sự rụt rè cố hữu lại bắt đầu len lỏi, nhưng lần này, nó không đủ mạnh để ngăn cản cậu. Cậu đã đi một chặng đường dài, đã vượt qua chính mình, chỉ để mang món đồ này đến cho Ngân. Cậu không thể bỏ cuộc ngay lúc này.
Cuối cùng, cậu nhìn thấy họ. Lê Ngân và Thùy Linh đang ngồi ở một góc hành lang khá vắng vẻ, trên một chiếc bàn dài chất đầy tài liệu, sách vở và những bản phác thảo dở dang. Ánh nắng chiều tà hắt qua khung cửa sổ, chiếu lên mái tóc đen dài của Ngân, làm nổi bật vẻ mệt mỏi vẫn còn in hằn trên gương mặt cô. Cô khẽ chau mày, tay mân mê một cây bút chì, ánh mắt nhìn xa xăm vào một điểm vô định trên tường, như đang cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp nào đó. Thùy Linh bên cạnh cũng không khá hơn, cô ấy đang gõ lạch cạch trên máy tính xách tay, vẻ mặt đầy căng thẳng. Họ đang thảo luận sôi nổi nhưng có vẻ vẫn chưa tìm ra giải pháp cho vấn đề của mình. Hoàng Minh nghe loáng thoáng tiếng Thùy Linh thở dài: “Kiểu này chắc tụi mình phải đổi ý tưởng thôi Ngân ơi, tìm không ra loại giấy đó thì làm sao mà làm được đúng ý đồ ban đầu đây?”
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí bước đến gần. Cậu biết mình phải làm cho nhanh, kẻo sự rụt rè lại kéo cậu lại.
“Ngân... Thùy Linh...” Giọng cậu nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng, nhưng đủ để hai cô gái giật mình ngẩng đầu lên.
Lê Ngân và Thùy Linh đồng loạt nhìn về phía cậu, đôi mắt Ngân mở to một cách bất ngờ, như không tin vào những gì mình đang thấy.
Hoàng Minh nhẹ nhàng đặt gói giấy được bọc cẩn thận xuống bàn, ngay trước mặt Ngân. “Mình... mình tìm được cái này rồi.”
Ngân nhìn chằm chằm vào gói giấy, rồi từ từ đưa tay chạm vào lớp vải thô. Đôi mắt cô ánh lên một vẻ khó tin, xen lẫn sự ngạc nhiên tột độ. Cô cẩn thận mở gói giấy, và khi những tấm giấy dó với những đường vân chìm tinh xảo hiện ra, khuôn mặt trầm tĩnh của cô vụt sáng.
“Giấy dó... Đúng loại này...” Giọng Ngân thì thầm, gần như không thể nghe thấy, nhưng Hoàng Minh cảm nhận được sự xúc động trong đó. Cô ngước lên nhìn cậu, ánh mắt vẫn còn sự ngạc nhiên, pha lẫn một chút bối rối. “Sao bạn lại có?”
Hoàng Minh hơi lúng túng, gãi gãi đầu. Cái cảm giác ngượng nghịu lại ùa về, nhưng cậu cố gắng kìm nén. “Mình... mình tình cờ nghe bạn nói chuyện ở thư viện hôm trước, với... mình thấy bạn vẽ trong cuốn sổ tay ở quán cà phê... Mình nghĩ là cái này sẽ giúp được bạn.” Cậu nói, ánh mắt hơi né tránh, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Ngân. Cậu sợ cô sẽ nghĩ cậu là một kẻ tò mò, xen vào chuyện của người khác.
Thùy Linh, sau vài giây đứng hình vì bất ngờ, đã reo lên một tiếng, phá vỡ sự im lặng. Cô ấy vỗ vai Minh một cái rõ mạnh. “Ôi Minh ơi! Bạn là cứu tinh của tụi mình đó! Bạn biết tụi mình tìm muốn lòi mắt ra mấy hôm nay không? Các cửa hàng đều lắc đầu lia lịa! Cảm ơn bạn nhiều lắm!” Giọng Thùy Linh tràn đầy sự vui mừng và biết ơn, làm tan đi phần nào sự căng thẳng giữa Minh và Ngân.
Lê Ngân vẫn nhìn Hoàng Minh. Cô không nói gì ngay, chỉ nhìn cậu thật lâu, như đang cố đọc được điều gì đó trong ánh mắt rụt rè của cậu. Gói giấy dó mỏng manh, quý giá nằm giữa họ, như một sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn. Sau một khoảng lặng ngắn, khi Thùy Linh đã ngừng reo hò và tập trung vào việc ngắm nhìn những tấm giấy, Ngân mới lên tiếng. Giọng cô trầm ấm hơn, có chút xúc động, không còn vẻ thờ ơ thường ngày.
“Cảm ơn bạn, Hoàng Minh.” Cô nói, từng chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng. “Rất nhiều. Bạn... có cần mình trả tiền không?”
Hoàng Minh lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt bối rối. “Không, không cần đâu. Mình... mình chỉ muốn giúp thôi. Mình thấy bạn có vẻ bận tâm lắm.” Cậu nói, ánh mắt vẫn chưa thực sự dám nhìn thẳng vào cô, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự ấm áp khó tả khi nhìn thấy vẻ mặt của cô.
Lê Ngân khẽ mỉm cười. Đó là một nụ cười rất nhẹ, rất tinh tế, nhưng nó đủ để làm rạng rỡ cả khuôn mặt cô, xua đi vẻ mệt mỏi và trầm tĩnh thường ngày. Nụ cười ấy hiếm hoi đến nỗi Hoàng Minh cảm thấy như mình vừa nhìn thấy một điều kỳ diệu.
“Vậy thì... mình nợ bạn một bữa ăn.” Ngân nói, giọng cô có chút gì đó trêu chọc nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt vẫn chân thành. “Hoặc một ly cà phê. Để mình mời bạn.”
Lời mời bất ngờ của Ngân khiến Hoàng Minh ngạc nhiên. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày, cô gái trầm tĩnh và có chút lạnh lùng này lại chủ động mở lời với cậu như vậy. Cậu nhìn thẳng vào mắt cô, và lần đầu tiên, cậu thấy được sự ấm áp, sự biết ơn và một chút gì đó rất riêng tư ẩn chứa trong đôi mắt sâu thẳm ấy. Cái khoảng cách vô hình giữa họ, cái bức tường của sự dè dặt và khác biệt, dường như đã sụp đổ hoàn toàn trong khoảnh khắc đó.
Ngoài hành lang, gió đông vẫn heo may thổi, mang theo cái rét ngọt đặc trưng của Hà Nội. Nhưng trong lòng Hoàng Minh, một ngọn lửa ấm áp và vui sướng vừa được thắp lên, xua đi mọi lạnh giá. Cậu biết, đây không chỉ là kết thúc của một hành trình tìm kiếm, mà còn là khởi đầu của một điều gì đó mới mẻ, một sự kết nối mà cậu đã thầm mong ước bấy lâu. Những điều chưa nói, giờ đây, đã bắt đầu được hé mở, thông qua một gói giấy dó mỏng manh và một lời mời chân thành.