Đêm Hà Nội đã khuya, nhưng Lê Ngân không còn cảm thấy sợ hãi. Nỗi quyết tâm cháy bỏng trong lồng ngực đã xua đi mọi lạnh lẽo, mọi hoang mang. Cô bước ra khỏi quán cà phê, bỏ lại sau lưng ánh đèn vàng dịu và tiếng nhạc du dương. Mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn đến mức gần như choáng váng, phảng phất đâu đó trong gió, không còn là biểu tượng của sự phai tàn mà trở thành lời hứa hẹn cho một sự đối mặt, một quyết định.
Cô rảo bước nhanh qua những con phố cổ. Gió đông lùa qua từng ngõ ngách, mang theo cái rét ngọt đặc trưng của Hà Nội. Hơi thở cô hóa khói trắng mỗi khi khẽ thở dài, tựa như những suy nghĩ mịt mờ đang tan biến trong không khí lạnh giá. Con đường quen thuộc giờ đây như dài hơn, mỗi bước chân đều nặng trĩu những băn khoăn và hy vọng. Những cửa hàng đã đóng cửa im ỉm, chỉ còn lại ánh đèn vàng hắt hiu từ các quán bar nhỏ hay từ những khung cửa sổ nhà ai đó vẫn còn thức. Tiếng còi xe máy thưa thớt, tiếng rao hàng đêm đã chìm hẳn, thay vào đó là tiếng động cơ xe ôtô hiếm hoi lướt qua và tiếng gió rít mạnh hơn. Mùi thức ăn đường phố ban ngày đã nhạt, chỉ còn vương vấn đâu đó mùi ẩm mốc của những ngôi nhà cổ kính, xen lẫn mùi khói xe thoảng qua.
Ngân siết chặt chiếc điện thoại trong tay, cảm giác lạnh buốt từ lớp vỏ kim loại lan vào lòng bàn tay cô. Cô muốn gọi cho Minh, muốn gửi một tin nhắn, nhưng rồi lại thôi. Cô đã quá mệt mỏi với những điều chưa nói, với những lời lẽ không thành hình, với những cảm xúc bị nén chặt đến nghẹt thở. Lần này, cô không muốn một cuộc gọi hay một tin nhắn. Cô muốn đối mặt. Cô muốn nhìn thẳng vào mắt anh.
Tâm trí cô tua lại lời Mai Chi đã nói sáng nay: "Cậu đừng chờ đợi nữa, Ngân. Tình yêu không phải là một trò chơi ai kiên nhẫn hơn người ấy thắng. Nếu cậu không nói, cậu sẽ mãi mãi không biết được điều gì có thể xảy ra." Ngân đã từng nghĩ mình là người mạnh mẽ, là người có thể kiểm soát cảm xúc. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, có những thứ không thể kiểm soát, và tình yêu là một trong số đó. Nó cứ thế len lỏi, bám rễ, rồi một ngày, nó trở thành một phần không thể thiếu của cuộc sống. Cô không thể để Minh rời đi mà không có một lời giải thích, không một cơ hội để họ cùng nhau đối mặt.
Mỗi góc phố, mỗi con hẻm nhỏ cô đi qua đều gợi lên một kỷ niệm nào đó về Minh. Con đường này, họ đã từng cùng nhau trú mưa dưới mái hiên cũ kỹ. Quán cà phê kia, họ đã từng ngồi hàng giờ chỉ để đọc sách và thỉnh thoảng liếc nhìn nhau. Trạm xe buýt nọ, nơi chiếc ô của anh bị gió lật, nơi ánh mắt họ lần đầu tiên chạm nhau. Hà Nội không chỉ là bối cảnh, mà là một cuốn nhật ký khổng lồ, ghi lại từng khoảnh khắc của tình yêu họ. Những kỷ niệm ấy, giờ đây, không còn chỉ là ngọt ngào mà còn mang theo một nỗi đau nhói, một sự sợ hãi. Cô sợ rằng tất cả những điều đó sẽ chỉ còn là quá khứ, là những mảnh vỡ của một câu chuyện dang dở.
Cái rét cắt da đầu đông càng làm cho Ngân cảm thấy cô đơn hơn. Cô kéo chiếc khăn len cao hơn, che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Cô đi về phía khu chung cư cũ nơi Minh ở. Một linh cảm mách bảo cô rằng anh sẽ ở đó, ở nơi mà anh thường tìm đến mỗi khi có chuyện gì đó nặng lòng.
Cô nhớ lại khuôn mặt của Minh khi anh nghe điện thoại chiều nay – sự choáng váng, bối rối, và cả sự nặng trĩu đến mức đau đớn. Điều gì đã khiến anh thay đổi đến vậy? Một cơ hội lớn lao, Minh đã từng nhắc đến. Một áp lực về định hướng tương lai mà anh đang phải đối mặt. Giờ đây, có lẽ nó đã trở thành một thực tại nghiệt ngã, một rào cản không thể vượt qua giữa hai người. Ngân không thể chấp nhận điều đó. Cô không thể để tình yêu của họ kết thúc trong sự im lặng và hiểu lầm. Dù Minh có quyết định thế nào, cô cũng muốn được nghe chính miệng anh nói ra. Cô muốn được nhìn thẳng vào mắt anh khi anh đưa ra lựa chọn của mình. Cô muốn biết, liệu trong lựa chọn đó, có còn bóng hình của cô không.
Ngân bước chân vội vã, xuyên qua những con hẻm nhỏ, lướt qua những bức tường rêu phong, những ban công sắt uốn lượn. Tiếng bước chân cô lạc lõng trong tĩnh mịch của đêm khuya, nhưng trong lòng cô, tiếng trống lại đang dồn dập. Cô đã sẵn sàng. Cô phải sẵn sàng cho mọi điều có thể xảy ra.
***
Hoàng Minh ngồi co ro trên mép sân thượng của khu chung cư cũ, chiếc áo khoác dày cộp cũng không đủ để xua tan cái lạnh buốt đang thấm vào từng thớ thịt. Gió đêm lồng lộng, rít qua những khe hở, mang theo hơi lạnh căm và cả chút mùi ẩm mốc đặc trưng của những tòa nhà cũ kỹ. Anh nhìn ra xa, về phía ánh đèn lấp lánh của thành phố. Hà Nội về đêm, từ trên cao nhìn xuống, thật bao la và rực rỡ, nhưng đối với anh lúc này, nó lại chỉ là một biển ánh sáng vô định, nhấn chìm anh trong sự cô đơn và giằng xé.
Khuôn mặt anh hằn lên sự mệt mỏi và kiệt quệ sau một ngày dài vật lộn với những suy nghĩ. Đôi mắt anh, vốn dĩ đã toát lên vẻ ngơ ngác, giờ đây càng thêm phần hoang mang, vô định. Anh ôm đầu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm trí mình. Cuộc gọi của Giáo sư Trần chiều nay vẫn văng vẳng bên tai, như một bản án đã được định đoạt.
"Minh, cơ hội này không phải lúc nào cũng có. Một suất học bổng toàn phần ở một trường đại học hàng đầu thế giới, với một phòng nghiên cứu chuyên sâu về lĩnh vực cậu đang theo đuổi. Đây là mơ ước của biết bao sinh viên. Nhưng... họ cần xác nhận gấp. Và có một điều kiện đi kèm..." Giọng Giáo sư Trần trầm ổn, nhưng mỗi lời nói đều như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực Minh. "Họ muốn cậu sang ngay trong tháng tới. Không có thời gian để chần chừ."
Tháng tới. Chỉ còn một tháng. Một tháng để anh quyết định, một tháng để anh từ bỏ tất cả những gì anh đang có ở đây, để anh rời xa Hà Nội, rời xa... Ngân.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình bóng của cô, nhưng càng cố gắng, hình ảnh ấy lại càng rõ nét. Ngân, với mái tóc đen dài, đôi mắt trầm tĩnh nhưng sâu thẳm, và nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để sưởi ấm cả một mùa đông. Anh nhớ lại những buổi chiều họ cùng nhau ngồi trong thư viện, những lần cô lặng lẽ đặt cốc cà phê nóng bên cạnh anh khi anh cặm cụi với đống sách vở. Anh nhớ những buổi tan học, họ cùng trú mưa dưới mái hiên cũ, mùi mưa phùn và mùi hoa sữa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương thơm không thể nào quên.
"Mày phải nghĩ cho tương lai của mày, Minh ạ." Lời Đức Anh lại vang lên. "Cơ hội này không phải ai cũng có được. Mày là người tỉnh lẻ, mày lên đây là để vươn lên, để thay đổi cuộc sống. Nếu mày không nắm lấy, mày sẽ hối hận cả đời."
Đức Anh nói đúng. Anh là người tỉnh lẻ. Anh mang theo khát vọng vươn lên, mang theo gánh nặng của gia đình, của những kỳ vọng. Bố mẹ anh ở quê, họ đã vất vả cả đời để anh có thể đặt chân lên mảnh đất Hà Nội này, để anh có một tương lai tươi sáng hơn. Làm sao anh có thể từ chối một cơ hội đổi đời như thế? Làm sao anh có thể bỏ lỡ nó chỉ vì... tình yêu?
Nhưng rồi, một nỗi sợ hãi khác lại dâng lên, lạnh hơn cả gió đông. Nỗi sợ hãi mất đi Ngân. Anh chưa bao giờ trực tiếp nói yêu cô, nhưng anh biết, và anh tin cô cũng biết, tình cảm của anh dành cho cô sâu đậm đến nhường nào. Nó không ồn ào, không vội vã, mà cứ thế lớn dần lên, len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn anh, trở thành một phần không thể thiếu. Nếu anh đi, liệu cô có chờ anh không? Hay khoảng cách, thời gian, và những điều chưa nói sẽ khiến họ xa cách mãi mãi?
Minh thở hắt ra, hơi thở hóa thành một đám khói trắng rồi tan biến vào màn đêm. Anh cảm thấy mình như đang đứng giữa hai bờ vực thẳm, một bên là tương lai rực rỡ nhưng cô độc, một bên là tình yêu nồng ấm nhưng có thể sẽ níu giữ anh lại. Anh sợ hãi cả hai lựa chọn. Sợ hãi sự cô độc ở một nơi xa lạ, sợ hãi không thể vươn lên như kỳ vọng, và sợ hãi mất đi Ngân. Nỗi sợ hãi mất mát, nỗi sợ hãi của một chàng trai tỉnh lẻ bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội rộng lớn, giằng xé tâm hồn anh đến kiệt cùng.
Mùi hoa sữa cuối mùa đã nhạt dần, chỉ còn thoang thoảng trong gió, như một lời nhắc nhở về những gì sắp kết thúc. Anh biết, anh không thể chần chừ thêm nữa. Anh phải đưa ra quyết định. Nhưng làm sao anh có thể đưa ra một quyết định mà dù chọn thế nào, anh cũng sẽ phải mất đi một điều gì đó quý giá? Anh ước gì có ai đó có thể chỉ cho anh một con đường, một lối thoát. Anh cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi đến tận xương tủy.
***
Tiếng bước chân khẽ khàng trên nền bê tông lạnh lẽo, dù rất nhỏ, vẫn đủ khiến Hoàng Minh giật mình. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi mở to. Trong bóng đêm mịt mờ, một bóng hình mảnh mai dần hiện rõ. Mái tóc đen dài, dáng người thanh thoát, và đôi mắt sâu thẳm quen thuộc. Lê Ngân.
Minh sững sờ. Anh không thể tin vào mắt mình. Sao cô lại ở đây? Vào giờ này?
Ngân thận trọng bước từng bước một, ánh mắt cô không rời khỏi anh. Khoảnh khắc cô nhìn thấy anh ngồi co ro trên mép sân thượng, nỗi lo lắng trong lòng cô biến thành một sự nhẹ nhõm đến lạ, rồi ngay lập tức chuyển thành một nỗi đau nhói. Anh trông tiều tụy hơn bao giờ hết, khuôn mặt hốc hác và đôi mắt đầy sự giằng xé. Cô biết, anh đang đau khổ. Và cô cũng biết, cô không thể cứ thế mà im lặng.
Cô tiến lại gần hơn, tiếng bước chân cô vẫn khẽ khàng, nhưng trong không gian tĩnh mịch của sân thượng, nó vang lên rõ mồn một. Gió đêm lùa qua, làm tóc cô bay nhẹ, và mang theo mùi hoa sữa đã phai nhạt.
Minh từ từ đứng dậy, quay hẳn người về phía cô. Anh muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng anh khô khốc, và lời nói cứ nghẹn lại. Anh bối rối, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt cô, đôi mắt mà anh biết chắc đang chứa đựng bao nhiêu câu hỏi và cả sự tổn thương.
“Minh…” Giọng Ngân run run, pha lẫn nhẹ nhõm và cả một chút trách móc. "Em biết anh ở đây." Cô nói, và mỗi từ như một nhịp đập chậm rãi của trái tim.
Minh lùi lại một bước nhỏ, như muốn tạo ra một khoảng cách vô hình giữa hai người. Anh vẫn tránh ánh mắt cô, nhìn xuống nền bê tông lạnh lẽo dưới chân. “Ngân… sao em lại…” Anh ngập ngừng, không biết phải nói gì, không biết phải giải thích thế nào. Anh không muốn cô thấy anh trong bộ dạng này, yếu đuối và hoang mang đến thế.
Ngân hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của gió đông lùa vào phổi, nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa kiên định đã được thắp lên. Cô không thể để anh trốn tránh nữa. Cô đã đi một chặng đường dài, đã vượt qua chính nỗi sợ hãi của bản thân để đến đây.
“Em không thể chờ đợi thêm nữa.” Giọng cô, dù vẫn còn chút run rẩy, nhưng đã trở nên rõ ràng và kiên quyết hơn bao giờ hết. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh, buộc anh phải đối mặt. "Em cần biết... chuyện gì đang xảy ra với chúng ta?"
Không gian chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng gió rít qua những chậu cây khô héo trên sân thượng, tiếng ồn ào đô thị vọng lên từ xa như một bản giao hưởng buồn bã, và nhịp đập dồn dập của hai trái tim đang đối diện nhau trong bóng đêm lạnh lẽo. Ánh đèn vàng yếu ớt từ thành phố hắt lên, vẽ nên hai bóng hình cô độc trên nền trời đêm Hà Nội. Mùi hoa sữa cuối mùa, giờ đây đã gần như tan biến, chỉ còn thoang thoảng, tượng trưng cho thời gian của sự lưỡng lự đã cạn kiệt, và một giai đoạn sắp kết thúc. Những điều chưa nói, những cảm xúc bị nén chặt, giờ đây buộc phải được phơi bày. Cuộc đối thoại định mệnh, mà cả hai đều sợ hãi nhưng cũng khao khát, đã thực sự bắt đầu.