Không gian chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng gió rít qua những chậu cây khô héo trên sân thượng, tiếng ồn ào đô thị vọng lên từ xa như một bản giao hưởng buồn bã, và nhịp đập dồn dập của hai trái tim đang đối diện nhau trong bóng đêm lạnh lẽo. Ánh đèn vàng yếu ớt từ thành phố hắt lên, vẽ nên hai bóng hình cô độc trên nền trời đêm Hà Nội. Mùi hoa sữa cuối mùa, giờ đây đã gần như tan biến, chỉ còn thoang thoảng, tượng trưng cho thời gian của sự lưỡng lự đã cạn kiệt, và một giai đoạn sắp kết thúc. Những điều chưa nói, những cảm xúc bị nén chặt, giờ đây buộc phải được phơi bày. Cuộc đối thoại định mệnh, mà cả hai đều sợ hãi nhưng cũng khao khát, đã thực sự bắt đầu.
Hoàng Minh vẫn cúi gằm mặt, đôi mắt anh dán chặt vào nền bê tông xám xịt, như thể đó là nơi chứa đựng mọi câu trả lời. Anh không dám nhìn Ngân, không dám đối diện với đôi mắt sâu thẳm ấy, đôi mắt mà anh biết chắc đang phản chiếu nỗi đau và sự chờ đợi. Câu hỏi của cô, "Em cần biết... chuyện gì đang xảy ra với chúng ta?", như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim anh, không ngừng xoáy sâu vào những nỗi sợ hãi và giằng xé đã gặm nhấm anh suốt mấy ngày qua. Anh cảm thấy một sức nặng vô hình đè nén lồng ngực, khiến mỗi hơi thở trở nên khó khăn.
Cái rét ngọt của Hà Nội đêm nay dường như đậm đặc hơn bao giờ hết, luồn lách qua lớp áo khoác dày cộp của anh, thấm vào tận xương tủy. Anh siết chặt hai bàn tay lại, những ngón tay bấu víu vào nhau đến trắng bệch, như muốn bấu víu vào một điều gì đó vững chắc giữa cơn bão lòng đang cuộn xoáy. Anh sợ hãi. Sợ hãi sự lựa chọn, sợ hãi lời nói, sợ hãi cả chính bản thân mình lúc này. Sợ hãi rằng bất cứ điều gì anh nói ra cũng sẽ chỉ làm tổn thương cô, làm tan vỡ những gì mong manh mà họ đã vun đắp.
Ngân vẫn đứng đó, kiên nhẫn một cách đáng sợ. Gió đêm táp vào mặt cô, làm mái tóc dài khẽ bay bay, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Minh. Trong đôi mắt ấy, nỗi xót xa hòa lẫn với sự kiên định. Cô đã đi một chặng đường dài, đã vượt qua chính nỗi sợ hãi của bản thân để đến đây, để buộc anh phải đối mặt. Cô biết anh đang đau khổ, đang giằng xé, nhưng cô cũng biết, cô không thể để anh trốn tránh thêm nữa. Sự im lặng này còn đau đớn hơn bất cứ lời nói nào.
“Minh,” Giọng Ngân lại cất lên, vẫn run run, nhưng đã thêm vào một chút chất thép, một sự thúc giục không thể chối từ. “Anh có bao giờ nghĩ đến… chúng ta sẽ ra sao nếu anh đi không? Anh đã nghĩ gì khi em hỏi câu đó? Anh nghĩ em không đáng có một câu trả lời sao?”
Minh giật mình, ngẩng đầu lên một chút, nhưng vẫn tránh ánh mắt cô. Anh nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh một cách thờ ơ, như thể chúng chẳng hề quan tâm đến nỗi tuyệt vọng của con người dưới kia. Anh cố gắng sắp xếp những suy nghĩ hỗn độn trong đầu, tìm kiếm một từ ngữ, một câu nói nào đó có thể xoa dịu cô, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa. “Anh… anh không biết,” anh nói, giọng anh run rẩy, khó khăn đến mức gần như không thể nghe rõ. “Anh sợ… anh không biết phải nói gì với em lúc này.”
Anh lại cúi đầu xuống, như một đứa trẻ phạm lỗi. Cảm giác vô dụng, bất lực xâm chiếm lấy anh. Anh, một chàng trai tỉnh lẻ mang theo bao khát vọng vươn lên, giờ đây lại chẳng thể nói ra một lời thật lòng với người con gái anh yêu thương. Anh thấy mình thật bé nhỏ, thật yếu đuối giữa lòng Hà Nội rộng lớn này, yếu đuối đến mức không dám đối mặt với cảm xúc của chính mình, và của cả cô. Tiếng gió rít qua những khe hở trên sân thượng nghe như những lời thì thầm trách móc, xoáy vào tâm can anh. Mùi ẩm mốc của những chậu cây cảnh lâu ngày không chăm sóc lẫn với mùi bụi bặm trong không khí càng khiến không gian thêm phần ảm đạm, cô quạnh.
Ngân tiến lại gần hơn một bước, khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn vài gang tay. Cô có thể cảm nhận được hơi ấm mong manh từ cơ thể anh giữa cái lạnh cắt da của đêm đông. Cô đưa tay, nhẹ nhàng đặt lên vai anh, một cử chỉ dịu dàng nhưng cũng đầy sức mạnh, như muốn truyền cho anh một phần nghị lực. Bàn tay cô lạnh ngắt, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay anh vẫn len lỏi qua lớp áo, chạm vào da thịt cô, khiến cô bất giác rùng mình.
“Minh,” cô lại gọi tên anh, lần này giọng cô mềm hơn, nhưng sự kiên quyết vẫn còn nguyên vẹn. “Anh đừng sợ. Anh chỉ cần nói thật với em. Em cần biết. Dù là gì… em cũng sẽ nghe.”
Cô nhìn vào khuôn mặt anh, cố gắng đọc vị những suy nghĩ đang ẩn giấu sau vẻ bối rối, hoang mang ấy. Anh trông tiều tụy hơn bao giờ hết, khuôn mặt hốc hác và đôi mắt đầy sự giằng xé. Ngay cả trong bóng tối nhập nhoạng, cô vẫn có thể nhận ra những quầng thâm dưới mắt anh, dấu hiệu của những đêm dài mất ngủ, vật lộn với những suy tư. Trái tim cô thắt lại. Cô biết anh đang đau khổ, và cô cũng đau khổ không kém. Nhưng cô tin rằng, chỉ khi đối mặt với sự thật, họ mới có thể tìm thấy lối thoát. Hà Nội đêm nay, với tiếng ồn ào xa xăm và những ánh đèn lập lòe, dường như cũng đang nín thở chờ đợi lời thú nhận từ anh.
***
Dưới áp lực của Ngân, và cũng là sự giằng xé của chính mình, Hoàng Minh cuối cùng cũng không thể chịu đựng thêm được nữa. Anh thở hắt ra một hơi thật dài, hơi thở hóa thành một đám khói trắng dày đặc rồi tan biến nhanh chóng vào không khí lạnh buốt. Anh từ từ quay lưng lại, dựa vào lan can sắt lạnh lẽo của sân thượng. Cái lạnh của kim loại thấm qua lớp áo, nhưng anh chẳng còn cảm thấy gì nữa. Mọi giác quan của anh dường như đã tê liệt, chỉ còn lại một nỗi đau nhói nơi lồng ngực. Anh cúi gằm mặt xuống, đưa một tay lên che mắt, như muốn giấu đi những giọt nước mắt đang chực trào, hoặc đơn giản là che đi sự yếu đuối không muốn ai nhìn thấy. Bờ vai anh khẽ run lên bần bật.
“Em không hiểu đâu, Ngân,” anh thì thầm, giọng anh nghèn nghẹn, như có một tảng đá đè nặng lên cổ họng. Những lời nói đầu tiên được thốt ra một cách khó khăn, nặng nề, như thể anh đang phải vật lộn để kéo chúng ra khỏi sâu thẳm tâm hồn mình. “Anh… anh luôn cảm thấy mình không đủ tốt. Anh đến Hà Nội này, mang theo bao nhiêu kỳ vọng của gia đình, của bản thân. Anh muốn chứng minh mình không chỉ là một thằng nhóc tỉnh lẻ, không chỉ là một cái bóng mờ nhạt giữa thành phố lớn này.”
Anh ngước mắt lên nhìn xa xăm, nhìn ra những ánh đèn lung linh của thành phố. Hà Nội đêm nay rộng lớn và xa cách quá đỗi. Những tòa nhà cao tầng sừng sững, những dòng xe cộ hối hả, tất cả đều nhắc nhở anh về sự nhỏ bé của mình. “Hà Nội quá lớn, Ngân ạ. Và em… em lại quá xa vời.” Anh nói, một nỗi tự ti hằn sâu trong từng lời. Anh luôn cảm thấy mình không xứng đáng với cô, một cô gái Hà Nội gốc thanh lịch, tinh tế, luôn có một vẻ bình yên mà anh hằng ngưỡng mộ. Cô như một đóa hoa sữa e ấp, dịu dàng, còn anh chỉ là một hạt bụi nhỏ, cố gắng vươn lên giữa bão giông.
“Cơ hội này… nó là tất cả những gì anh nghĩ anh cần để chứng minh bản thân, để thoát khỏi cái cảm giác bé nhỏ, thấp kém này,” anh tiếp tục, giọng anh càng lúc càng chất chứa nhiều nỗi tuyệt vọng. “Giáo sư Trần nói, đó là một học bổng toàn phần, một cơ hội được nghiên cứu ở một nơi tốt hơn, với những điều kiện mà anh chưa bao giờ dám mơ tới. Nó có thể thay đổi cuộc đời anh, thay đổi cả tương lai của gia đình anh.” Anh biết, nói ra những điều này là anh đang tự đẩy mình vào thế khó, nhưng anh không thể giấu giếm thêm được nữa. Những gánh nặng, những kỳ vọng ấy đã đè nặng lên vai anh suốt bao năm qua, và giờ đây, chúng bỗng chốc được giải thoát.
Lê Ngân vẫn đứng đó, lắng nghe từng lời của anh. Ánh mắt cô dịu đi, nỗi xót xa trong lòng cô càng lúc càng lớn. Cô hiểu, cô hiểu những gánh nặng mà anh đang mang, hiểu khát vọng vươn lên cháy bỏng trong lòng anh. Cô biết anh luôn cố gắng, luôn nỗ lực không ngừng nghỉ để khẳng định giá trị của mình. Cô có thể cảm nhận được sự cô độc của anh, sự lạc lõng của một chàng trai tỉnh lẻ giữa lòng thủ đô hoa lệ. Cô không trách anh, nhưng trong lòng cô vẫn là một nỗi đau âm ỉ. Cô không biết phải làm gì, phải nói gì để xoa dịu anh, để san sẻ gánh nặng ấy.
Hoàng Minh quay mặt lại, ánh mắt anh cuối cùng cũng chạm vào cô, nhưng chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi rồi lại vội vàng lảng đi. “Nhưng anh cũng sợ… sợ mất em, Ngân ạ.” Giọng anh đột nhiên nhỏ lại, yếu ớt hơn bao giờ hết, như một tiếng thở dài nặng nề giữa đêm đông. “Sợ rằng khi anh quay đầu lại, em đã không còn ở đây. Sợ rằng khoảng cách, thời gian, và những điều chưa nói sẽ khiến chúng ta xa cách mãi mãi.”
Anh đưa tay ra, như muốn chạm vào không khí, như muốn níu giữ một điều gì đó vô hình. “Anh sợ… anh không đủ dũng cảm để giữ em lại. Anh không biết mình có quyền gì để làm điều đó, khi anh còn chưa có gì trong tay. Anh không dám hứa hẹn một tương lai xa vời, khi anh còn chưa chắc chắn về chính mình.” Sự tự ti, nỗi sợ hãi mất mát, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một nỗi tuyệt vọng sâu sắc. Hơi thở hóa khói của anh cứ thế tan biến vào màn đêm, mang theo cả nỗi sợ hãi và những điều chưa nói. Mùi hoa sữa cuối mùa, giờ đây đã gần như không còn cảm nhận được nữa, như một lời nhắc nhở về những gì sắp kết thúc, về những mùa hoa đã qua, và những kỷ niệm có thể sẽ chỉ còn là hồi ức.
Anh dựa hẳn vào lan can, thân hình hơi gầy của anh như muốn hòa vào bóng tối. Những tiếng ồn ào từ thành phố vọng lên nghe như một bản nhạc buồn, càng làm tăng thêm sự cô quạnh của khoảnh khắc này. Anh cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ, lạc lõng giữa biển khơi, không biết đâu là bến bờ. Anh không biết liệu anh có thể vươn lên để xứng đáng với cô, hay anh sẽ mãi mãi chỉ là một chàng trai tỉnh lẻ với những ước mơ dang dở. Nỗi sợ hãi này đã ám ảnh anh từ ngày đầu tiên anh đặt chân đến Hà Nội, và giờ đây, nó đang trở thành một bức tường vô hình ngăn cách anh với người con gái anh yêu.
***
Đêm đông vẫn rét buốt, nhưng gió đã nhẹ hơn một chút, mang theo một cảm giác se lạnh nhưng không còn quá khắc nghiệt. Thời gian dường như trôi chậm lại, từng khoảnh khắc đều được kéo dài ra, thấm đẫm cảm xúc. Ngân nhìn Hoàng Minh, nhìn bờ vai run rẩy của anh, nhìn khuôn mặt anh vùi vào bóng tối. Trái tim cô đau nhói. Những lời anh nói, những nỗi sợ hãi anh giấu kín, tất cả đều chạm đến sâu thẳm tâm hồn cô. Cô hiểu anh, hiểu những áp lực mà anh phải gánh vác. Nhưng cô cũng có nỗi sợ hãi của riêng mình, những nỗi sợ hãi mà cô đã cố gắng giấu kín dưới vẻ ngoài trầm tĩnh, có chút lạnh lùng bấy lâu nay.
Cô từ từ gỡ bàn tay ra khỏi vai anh. Cử chỉ nhẹ nhàng ấy khiến Minh giật mình, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự bất an. Anh sợ cô sẽ bỏ đi, sợ rằng anh đã nói ra quá nhiều, sợ rằng anh đã phá vỡ tất cả. Nhưng Ngân không bỏ đi. Cô bước đến, đứng đối diện với anh, đôi mắt cô nhìn thẳng vào anh, không còn chút che giấu nào. Trong ánh đèn vàng yếu ớt hắt lên từ thành phố, Minh có thể thấy rõ sự tổn thương, nỗi buồn, và cả một chút giận hờn len lỏi trong đôi mắt sâu thẳm ấy.
“Anh nghĩ em không sợ sao, Minh?” Giọng cô run run, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng, một sự chân thật đến đau đớn. “Em sợ lắm chứ. Sợ cái cảm giác Hà Nội này sẽ trống rỗng thế nào nếu không có anh. Sợ rằng… anh sẽ quên mất em, quên mất những gì chúng ta đã có.”
Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm đông lùa vào phổi, nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa kiên định đã được thắp lên. Cô đã từng nghĩ rằng mình đủ mạnh mẽ để chấp nhận mọi thứ, để giữ lại vẻ bình tĩnh vốn có. Nhưng trước anh, trước nỗi sợ hãi mất anh, lớp vỏ bọc ấy đã hoàn toàn tan vỡ. “Anh nghĩ em không nhận ra sao? Em biết anh luôn giấu giếm mọi thứ, luôn cố gắng một mình. Em biết anh luôn tự ti về xuất thân của mình, luôn nghĩ rằng mình không xứng đáng. Nhưng anh có bao giờ nghĩ rằng, những điều đó không quan trọng với em không?”
Một giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên má Ngân, lấp lánh dưới ánh đèn đường. Giọt nước mắt ấy không phải của sự yếu đuối, mà là của sự giải thoát, của những cảm xúc đã bị nén chặt quá lâu. Minh nhìn giọt nước mắt ấy, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Anh chưa bao giờ thấy Ngân khóc. Cô luôn là người điềm tĩnh, mạnh mẽ, một cô gái Hà Nội ít khi bộc lộ cảm xúc. Giọt nước mắt của cô khiến anh nhận ra rằng, nỗi đau của cô cũng sâu sắc không kém nỗi đau của anh.
“Em không muốn giữ anh lại nếu đó là điều anh muốn, Minh ạ,” Ngân nói tiếp, giọng cô nghẹn lại, nhưng vẫn kiên định. “Em biết cơ hội này quan trọng với anh thế nào. Em không muốn anh phải từ bỏ ước mơ của mình vì em. Em không thể ích kỷ như vậy.” Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào gò má anh, cảm nhận hơi lạnh từ làn da anh, và cả sự run rẩy ẩn chứa bên trong.
“Nhưng em cần biết, Hoàng Minh,” cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh, buộc anh phải đối mặt. Ánh mắt cô như một lời thách thức, một lời thỉnh cầu. “Em cần biết vị trí của em trong lòng anh, và chúng ta sẽ đi đâu từ đây. Em cần một câu trả lời, Minh ạ. Không phải là sự lảng tránh, không phải là những nỗi sợ hãi. Em cần sự thật. Em cần biết anh nghĩ gì về chúng ta, về tương lai của chúng ta.”
Minh sững sờ. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng Ngân sẽ bộc lộ cảm xúc của mình một cách chân thật đến thế. Anh luôn nghĩ cô là một dòng sông tĩnh lặng, sâu thẳm, nhưng giờ đây, anh mới nhận ra rằng dòng sông ấy cũng có những con sóng ngầm, cũng có những nỗi đau không nói thành lời. Anh cảm thấy một sự đau đớn và thấu hiểu len lỏi vào tâm hồn mình. Nỗi sợ hãi của cô, sự bất an của cô, tất cả đều giống anh đến lạ.
Anh đưa tay ra, như muốn chạm vào giọt nước mắt trên má cô, nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung. Bàn tay anh run rẩy, bất lực. Gương mặt anh tràn ngập sự tuyệt vọng khi nhận ra sức nặng của quyết định mình phải đưa ra. Anh không thể tiếp tục trốn tránh được nữa. Cô đã dũng cảm đối mặt với anh, và giờ đây, anh cũng phải dũng cảm đối mặt với chính mình, và với cô.
“Ngân…” Minh khẽ gọi tên cô, giọng anh nghèn nghẹn, chất chứa bao nhiêu cảm xúc hỗn độn. Hơi thở hóa khói của anh lại bay lên, nhưng lần này, nó không còn là sự giấu giếm nữa, mà là một lời thú nhận thầm lặng. Mùi hoa sữa cuối mùa, giờ đây đã gần như tan biến hoàn toàn trong gió lạnh, tượng trưng cho giai đoạn chần chừ, né tránh đã chấm dứt, và một quyết định không thể trì hoãn đang đến gần, đánh dấu sự kết thúc của một giai đoạn thanh xuân tươi đẹp. Khoảnh khắc bộc bạch cảm xúc chân thật, không còn che giấu của cả hai, báo hiệu rằng dù kết quả ra sao, mối quan hệ của họ sẽ không bao giờ như trước, và họ đã trưởng thành hơn rất nhiều trong cách đối diện với tình cảm. Lời nói của Lê Ngân về việc "vị trí của em trong lòng anh" và "chúng ta sẽ đi đâu từ đây" trực tiếp đặt ra câu hỏi cần được giải quyết.
Đêm Hà Nội vẫn lạnh, nhưng trong khoảnh khắc này, giữa hai người, có một ngọn lửa nhỏ đang cháy, một ngọn lửa của sự thật, của tình yêu, và của nỗi đau. Anh nhìn cô, ánh mắt hai người chạm nhau trong sự đau đớn và thấu hiểu. Anh biết, anh phải trả lời.