“Ngân…” Minh khẽ gọi tên cô, giọng anh nghèn nghẹn, chất chứa bao nhiêu cảm xúc hỗn độn, vừa là sự đau đớn đến tột cùng, vừa là một chút nhẹ nhõm khi không còn phải giấu giếm. Hơi thở hóa khói của anh lại bay lên, một vệt trắng xóa tan vào cái lạnh cắt da của đêm đông tàn. Lần này, nó không còn là sự che đậy hay lảng tránh nữa, mà là một lời thú nhận thầm lặng, một sự giải tỏa cho những gánh nặng đã đè nén anh suốt bao ngày qua. Mùi hoa sữa cuối mùa, giờ đây đã gần như tan biến hoàn toàn trong gió lạnh, chỉ còn lại chút dư vị thoang thoảng như một kỷ niệm xa xăm, tượng trưng cho giai đoạn chần chừ, né tránh đã chấm dứt, và một quyết định không thể trì hoãn đang đến gần, đánh dấu sự kết thúc của một giai đoạn thanh xuân tươi đẹp và mở ra một ngưỡng cửa mới đầy thử thách. Khoảnh khắc bộc bạch cảm xúc chân thật, không còn che giấu của cả hai, báo hiệu rằng dù kết quả ra sao, mối quan hệ của họ sẽ không bao giờ như trước, và họ đã trưởng thành hơn rất nhiều trong cách đối diện với tình cảm. Lời nói của Lê Ngân về việc "vị trí của em trong lòng anh" và "chúng ta sẽ đi đâu từ đây" trực tiếp đặt ra câu hỏi cần được giải quyết. Anh nhìn cô, ánh mắt hai người chạm nhau trong sự đau đớn và thấu hiểu. Anh biết, anh phải trả lời.
Anh quay người lại, đối diện hoàn toàn với Lê Ngân. Dáng người hơi gầy của anh, vốn dĩ đã có vẻ mỏi mệt sau một đêm thức trắng, giờ đây càng thêm nặng trĩu. Đôi mắt anh, vốn toát lên vẻ ngơ ngác thường thấy, lúc này lại sâu hoắm, hằn lên những quầng thâm và một nỗi buồn khó tả, nhưng ẩn sâu trong đó là sự kiên định đến cùng cực của một người vừa đưa ra quyết định thay đổi cả cuộc đời mình. Gió đông trên sân thượng chung cư cũ vẫn buốt giá, lùa qua những sợi tóc đen cắt ngắn của anh, khiến anh khẽ rùng mình. Chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao cũng không đủ giữ ấm cho trái tim đang quặn thắt. Anh siết chặt bàn tay thành nắm đấm, móng tay hằn sâu vào da thịt, như để níu giữ chút can đảm cuối cùng đang dần tan biến trong không gian lạnh lẽo.
Ngân vẫn đứng đó, dáng người mảnh mai, thanh thoát nhưng không hề yếu đuối. Làn gió lạnh làm những lọn tóc đen dài của cô khẽ bay, phảng phất hương thơm quen thuộc. Đôi mắt sâu và trầm của cô, tuy đã hằn lên chút mệt mỏi và nỗi buồn, nhưng vẫn nhìn thẳng vào anh, không một chút dao động, không một lời thúc giục. Cô chỉ đơn giản là chờ đợi, một sự chờ đợi đầy kiên nhẫn nhưng cũng vô cùng kiên định, như muốn đọc thấu mọi ngóc ngách trong tâm can anh. Sự tĩnh lặng của cô, khác hẳn với sự giằng xé nội tâm đang diễn ra trong Minh, lại càng khiến anh cảm thấy áp lực. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt lùa vào phổi, sau đó từ từ thở ra, từng chút một, như trút bỏ một phần gánh nặng.
Ánh sáng mờ ảo của rạng đông bắt đầu len lỏi qua những tầng mây xám xịt trên bầu trời Hà Nội. Những tia nắng đầu tiên, yếu ớt và lạnh lẽo, cố gắng xua tan màn đêm đen đặc đang dần lụi tàn, vẽ nên những vệt màu xám bạc trên đường chân trời. Từ phía xa, tiếng xe cộ lác đác bắt đầu vọng lên, lẫn với tiếng còi tàu sớm, báo hiệu một ngày mới đang đến, mang theo bao bộn bề và cả những khởi đầu mới. Sân thượng chung cư cũ, nơi họ đang đứng, vẫn còn ẩm ướt hơi sương đêm, phảng phất mùi ẩm mốc và bụi cũ. Vài chậu cây cảnh khô héo, những sợi dây phơi quần áo trống không, tất cả đều chìm trong sự tĩnh lặng trước khi thành phố thức giấc.
Minh nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những tia nắng đầu tiên đang len lỏi, tượng trưng cho một khởi đầu mới, nhưng cũng đầy bất định, đầy những khó khăn và cả nỗi đau. Anh biết mình không thể trì hoãn thêm nữa, không thể trốn tránh thêm nữa. Anh đã suy nghĩ suốt đêm, vật lộn với những khát vọng, những nỗi sợ hãi, những hy vọng và cả tình yêu. Anh đã cân nhắc giữa tương lai rực rỡ mà cơ hội kia mang lại, và sự ấm áp, bình yên mà Lê Ngân đã mang đến cho cuộc đời anh.
“Ngân à…” Giọng anh khàn đặc, nghèn ngào, như thể mỗi từ thốt ra đều phải vượt qua một bức tường vô hình của cảm xúc. “Anh đã suy nghĩ suốt đêm… về mọi thứ… về chúng ta…” Anh ngập ngừng, đôi mắt toát lên vẻ đau khổ tột cùng. “Anh biết… điều này rất khó nói… và có lẽ… sẽ làm em buồn.” Anh dừng lại, nuốt khan, cố gắng tìm kiếm sức mạnh trong ánh mắt kiên định của cô. “Nhưng anh phải nói ra… Anh không thể… không thành thật với em được nữa.”
Ngân vẫn im lặng, ánh mắt cô dõi theo Minh, không thúc giục, nhưng cũng không rời đi. Cô vẫn đứng yên, như một bức tượng giữa gió lạnh, chỉ có ánh mắt là sống động, như muốn nói: "Em ở đây. Em nghe anh nói." Cô không nói một lời, nhưng sự hiện diện của cô, sự kiên nhẫn của cô, lại là nguồn động lực lớn nhất và cũng là nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng Minh. Anh thấy rõ sự hốc hác trên gương mặt cô dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh, thấy sự căng thẳng hiện rõ trên đôi môi mím chặt. Anh biết, cô đang đau. Và anh, chính là người gây ra nỗi đau đó.
Minh nhắm mắt lại trong giây lát, như để dồn nén tất cả những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, để rồi khi mở mắt ra, ánh mắt anh đã trở nên dứt khoát hơn, dù nỗi buồn vẫn còn nguyên vẹn. Hơi thở hóa khói của anh lại bay lên, dày đặc hơn, như một lời chia tay thầm lặng với một phần của chính mình.
“Anh… anh sẽ đi, Ngân ạ.” Minh thốt ra, từng từ một nặng trĩu, như thể chúng được khắc sâu vào không khí lạnh buốt. Anh không còn ngập ngừng, không còn lảng tránh. Quyết định đã được đưa ra, mặc dù trái tim anh đang rỉ máu. “Cơ hội này… quá lớn. Nó là tất cả những gì anh đã mong ước… từ khi còn là một thằng bé tỉnh lẻ, mơ về một cuộc sống khác.” Anh nhìn thẳng vào mắt Ngân, không hề né tránh. “Anh xin lỗi… anh biết điều này sẽ làm em đau lòng. Nhưng… anh không thể bỏ lỡ nó. Anh cần phải chứng tỏ bản thân, Ngân. Anh cần phải vươn lên.”
Anh không thể nói thêm được nữa. Cổ họng anh nghẹn lại, lồng ngực đau nhói như có ai đó đang siết chặt. Anh chờ đợi một phản ứng từ Ngân, một sự tức giận, một giọt nước mắt, một lời níu kéo. Nhưng cô chỉ đơn giản là khẽ nhắm mắt lại, một thoáng rất nhanh, như để hấp thụ toàn bộ sức nặng của những lời anh vừa nói, rồi lại mở ra, nhìn thẳng vào anh. Đôi môi cô mím chặt, một nét đau khổ lướt qua gương mặt thanh tú, nhưng không một giọt nước mắt nào rơi. Cô không nói gì, chỉ gật đầu khẽ, một cái gật đầu chậm rãi, mang theo sự thấu hiểu đến đau đớn.
“Em hiểu.” Cuối cùng, Ngân cũng cất tiếng. Giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng mỗi từ đều rõ ràng, không một chút run rẩy nào, khác hẳn với sự bộc bạch đầy yếu đuối của cô đêm qua. Lớp vỏ bọc trầm tĩnh, có chút lạnh lùng của cô đã trở lại, nhưng sâu thẳm bên trong, Minh biết, trái tim cô đang tan nát. “Em đã biết… anh sẽ chọn như vậy.”
Anh sững sờ. Anh chưa bao giờ nghĩ cô lại bình tĩnh đến thế, lại thấu hiểu đến thế. Anh cứ ngỡ cô sẽ oán trách, sẽ níu giữ. Nhưng không, cô chỉ đơn giản là “hiểu”. Sự chấp nhận của cô, dù không một lời trách móc, lại càng khiến anh đau đớn hơn gấp bội. Nó khiến anh nhận ra gánh nặng của quyết định này không chỉ thuộc về riêng anh, mà còn thuộc về cả cô.
Họ rời sân thượng khi những tia nắng đầu tiên đã đủ mạnh để xua đi phần nào cái lạnh buốt giá của đêm đông. Thành phố bắt đầu thức giấc, tiếng xe cộ ồn ào hơn, tiếng người nói chuyện vọng lên từ những con phố bên dưới. Họ đi bộ chậm rãi, bước chân đều đặn trên những con đường Hà Nội vẫn còn ướt sương đêm, không nói một lời nào. Mỗi bước chân là một nhịp đập của sự im lặng nặng nề, một sự im lặng chất chứa quá nhiều điều chưa nói, quá nhiều cảm xúc hỗn độn. Minh vẫn cảm thấy kiệt sức, nhưng trong anh đã có một sự giải tỏa nhất định khi đã đưa ra được quyết định, dù nó đau đớn đến nhường nào. Anh vẫn cảm nhận được sự hiện diện của Ngân bên cạnh, một sự hiện diện vừa an ủi, vừa nhắc nhở anh về cái giá của sự lựa chọn này.
Ánh sáng mặt trời, dù đã lên cao hơn một chút, vẫn yếu ớt, trải một màu vàng nhạt trên mặt hồ Gươm phẳng lặng. Gió vẫn se lạnh đặc trưng của Hà Nội những ngày cuối đông, thổi nhẹ qua những tán cây cổ thụ ven hồ. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá, lẫn với tiếng chuông chùa xa xăm, tiếng rao hàng của những người bán hàng rong đầu tiên, tất cả dệt nên một bức tranh buổi sáng Hà Nội vừa tĩnh lặng, vừa êm đềm. Hồ Gươm, với Tháp Rùa cổ kính nổi bật giữa mặt nước xanh biếc, Đền Ngọc Sơn uy nghi với Cầu Thê Húc đỏ son, tất cả như một nhân chứng thầm lặng cho biết bao câu chuyện tình yêu, biết bao cuộc chia ly và đoàn tụ đã diễn ra trên mảnh đất này.
Họ dừng lại bên một gốc cây cổ thụ quen thuộc, nơi đã từng chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của cả hai. Minh hít một hơi thật sâu, dồn nén mọi cảm xúc để nói ra những điều cuối cùng, những lời hứa hẹn mà anh biết sẽ vô cùng quan trọng đối với mối quan hệ của họ. Bàn tay anh lạnh buốt, và anh vô thức đưa nó ra, nắm lấy bàn tay của Ngân. Bàn tay cô cũng lạnh, nhưng sự ấm áp từ cái chạm khẽ lan tỏa, như một lời an ủi, một sự kết nối giữa hai tâm hồn đang chất chứa nỗi buồn. Ngân không rút tay lại, nhưng cũng không siết chặt, chỉ để yên, như chấp nhận sự thật đau lòng và chờ đợi anh nói tiếp.
“Anh… anh sẽ đi, Ngân.” Minh lặp lại, giọng anh vẫn còn khàn, nhưng đã rõ ràng và kiên định hơn. “Anh sẽ bay vào tuần sau.” Anh nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của cô, thấy rõ sự đau khổ đang hiện hữu nơi đó, nhưng cũng thấy được một niềm tin thầm lặng. “Anh biết… điều này sẽ rất khó khăn.”
Ngân vẫn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô nhắm mắt lại một lần nữa, lần này lâu hơn một chút, như thể đang khắc ghi khoảnh khắc này vào sâu thẳm tâm trí. Khi mở mắt ra, ánh mắt cô vẫn buồn, nhưng tràn đầy sự thấu hiểu và chấp nhận. Cô không khóc, không một giọt nước mắt nào rơi, nhưng sự đau khổ hiện rõ trên gương mặt cô, khiến Minh đau nhói. Cô mạnh mẽ một cách đáng sợ, một sự mạnh mẽ khiến anh vừa ngưỡng mộ, vừa tự trách bản thân.
“Nhưng… anh muốn chúng ta…” Minh ngập ngừng, anh biết mình phải nói ra điều này, dù nó khó khăn đến thế nào. “Anh muốn chúng ta vẫn sẽ tiếp tục. Anh sẽ không bao giờ quên em, Ngân. Anh sẽ không bao giờ quên Hà Nội, quên những gì chúng ta đã có. Anh hứa. Anh sẽ trở về.” Giọng anh vang lên giữa không gian tĩnh lặng của buổi sáng sớm, chất chứa bao nhiêu lời hứa hẹn và cả nỗi sợ hãi. “Anh sẽ trở về sớm nhất có thể. Anh sẽ cố gắng, Ngân. Anh sẽ cố gắng để chúng ta không bao giờ xa cách quá lâu.”
Ngân nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh một niềm tin khó tả. “Em hiểu.” Cô lại nói, đơn giản nhưng đầy sức nặng. “Em biết anh sẽ làm được.” Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, một nụ cười ẩn chứa nỗi buồn, nhưng cũng là một sự động viên chân thành. “Anh phải hứa với em, dù anh đi đâu, anh làm gì, anh cũng phải thật tốt.”
“Anh hứa.” Minh siết chặt tay cô, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé truyền sang, như một sợi dây kết nối vô hình giữa hai người. Anh nhìn vào đôi mắt cô, đôi mắt mà anh biết sẽ luôn dõi theo anh, dù anh có ở bất cứ đâu.
Sau những lời bộc bạch và những lời hứa hẹn bên Hồ Gươm, họ lại tiếp tục bước đi, không còn im lặng nặng nề như trước, mà là một sự tĩnh lặng của thấu hiểu và chấp nhận. Cái lạnh cuối đông vẫn còn vương vấn, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa nhỏ của hy vọng đã được thắp lên, mong manh nhưng kiên định. Họ tìm đến Quán Cà phê “Hoa Sữa”, một góc nhỏ quen thuộc giữa lòng Hà Nội, nơi đã chứng kiến bao nhiêu cuộc trò chuyện, bao nhiêu khoảnh khắc của thanh xuân.
Quán “Hoa Sữa” vào buổi sáng muộn, gần trưa, vẫn còn vắng vẻ. Ánh nắng yếu ớt của ngày đông len lỏi qua ô cửa kính, chiếu lên những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc, những bức tranh cũ kỹ và kệ sách đầy ắp. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên, tiếng guitar réo rắt như một lời tự tình, hòa cùng tiếng lách cách của tách cà phê và tiếng trò chuyện thì thầm của một vài vị khách khác, tạo nên một không gian ấm cúng, lãng mạn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, thoang thoảng mùi bánh ngọt mới ra lò, và đâu đó, trong ký ức của cả hai, là mùi hoa sữa nồng nàn của mùa thu đã đi qua, gợi nhắc về những ngày đầu tiên họ gặp gỡ, những rung động đầu tiên.
Minh và Ngân ngồi đối diện nhau, hai cốc cà phê nóng bốc khói nghi ngút đặt giữa bàn. Hơi ấm từ cốc cà phê không đủ để xua tan cái lạnh trong lòng họ, nhưng ít nhất cũng mang lại sự bình tĩnh cần thiết để họ đối mặt với tương lai. Minh nhìn Ngân, gương mặt anh hốc hác sau một đêm dài suy nghĩ, đôi mắt vẫn còn phảng phất nỗi buồn. Ngân thì có vẻ trầm tĩnh hơn, nhưng ánh mắt cô vẫn chứa đựng sự lo lắng khôn nguôi.
“Vậy… khi nào anh đi?” Ngân cất tiếng, giọng cô nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một chút thực tế, một chút xót xa. “Em sẽ đưa anh ra ga.”
Minh ngước nhìn cô, cảm thấy một luồng cảm xúc ấm áp chạy qua. Sự quan tâm và thấu hiểu của cô luôn khiến anh cảm thấy được an ủi. “Anh… anh đã mua vé tàu cho tối Chủ Nhật này.” Anh nói, giọng vẫn còn chút ngập ngừng. “Anh không muốn làm em phải bận tâm nhiều.”
“Đừng nói vậy.” Ngân khẽ lắc đầu. “Em muốn đưa anh đi.” Cô nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa trong miệng, như chính cảm xúc của cô lúc này. “Anh đi rồi… chúng ta sẽ liên lạc thế nào?”
Minh vội vàng nói, như sợ cô sẽ nghi ngờ sự chân thành của anh. “Anh sẽ cố gắng… gọi điện, nhắn tin mỗi ngày. Anh sẽ kể cho em nghe mọi thứ ở đó. Anh sẽ về thăm em sớm nhất có thể. Anh hứa.” Anh đặt tay lên bàn, lòng bàn tay ngửa ra, như một lời cam kết. “Anh sẽ không để em phải chờ đợi trong vô vọng đâu, Ngân.”
Ngân nhìn vào bàn tay anh, rồi khẽ đặt tay mình lên trên. Một cái chạm nhẹ nhàng, nhưng đầy ý nghĩa, như một lời giao ước thầm lặng. Hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang anh, và anh cảm nhận được sự tin tưởng mà cô dành cho anh. “Anh phải hứa với em một điều, Hoàng Minh.” Cô nói, giọng cô trầm hơn, sâu lắng hơn. “Dù có chuyện gì xảy ra, dù anh có gặp ai ở nơi đó… anh cũng sẽ không quên Hà Nội… và em.” Giọng cô ngập ngừng, như một lời thỉnh cầu yếu ớt nhưng đầy sức nặng. “Đừng để em phải đợi một mình.”
Lời nói của cô như một mũi dao cứa vào tim Minh, nhắc nhở anh về nỗi sợ hãi lớn nhất của cô, và cả của anh. Anh biết, quãng đường phía trước sẽ đầy chông gai, đầy thử thách. Tình yêu xa, với khoảng cách địa lý và thời gian, là một thử thách không hề nhỏ. Anh đã từng chứng kiến nhiều mối tình tan vỡ vì lý do đó. Nhưng nhìn vào đôi mắt Ngân, nhìn vào sự kiên cường và niềm tin của cô, anh cảm thấy một sức mạnh vô hình trỗi dậy trong lòng.
“Anh hứa, Ngân.” Minh siết nhẹ bàn tay cô, ánh mắt anh dứt khoát hơn bao giờ hết, dù vẫn còn phảng phất nỗi buồn. “Anh sẽ không bao giờ quên em. Sẽ không bao giờ để em phải đợi một mình.” Anh nhìn thẳng vào đôi mắt cô, như muốn khắc ghi hình ảnh cô vào sâu thẳm tâm trí mình.
Họ ngồi đó thêm một lúc lâu, không nói thêm nhiều lời. Chỉ là những cái chạm tay khẽ, những ánh mắt giao nhau chứa đựng ngàn vạn lời muốn nói. Tiếng nhạc acoustic vẫn nhẹ nhàng vang lên, tiếng cà phê lách cách. Bên ngoài, nắng đông đã sáng rõ, một ngày mới đã thực sự bắt đầu. Mùi hoa sữa cuối mùa, nay đã gần như tan biến hoàn toàn trong gió lạnh cuối đông, chỉ còn lại chút dư vị trong ký ức, báo hiệu một kết thúc của một giai đoạn thanh xuân vô tư và một khởi đầu mới đầy thử thách, nhưng nỗi nhớ và sự gắn kết vẫn còn đó. Họ đã đưa ra quyết định quan trọng nhất trong cuộc đời mình, một quyết định đau đớn nhưng cần thiết. Dù con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng họ đã chọn cùng nhau đối mặt, với một lời hứa thầm lặng và một niềm tin mãnh liệt vào tình yêu của mình. Bình minh của một ngày mới đã lên, mang theo cả nỗi buồn của sự chia xa và niềm hy vọng về một tương lai không xác định, nhưng họ biết, họ sẽ bước tiếp.