Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 234

Những Ngày Cuối Cùng Của Mùa Đông Hà Nội

3734 từ
Mục tiêu: Khám phá cảm xúc hậu quyết định của Hoàng Minh và Lê Ngân sau cuộc đối thoại định mệnh ở Chương 233.,Bắt đầu quá trình chuẩn bị cho sự ra đi của Hoàng Minh (hoặc người đã quyết định rời Hà Nội), thể hiện những khó khăn và cảm xúc phức tạp liên quan đến việc chia xa.,Thể hiện sự hỗ trợ và phản ứng của các nhân vật phụ thân thiết trước quyết định của Minh và Ngân.,Khắc họa sự trưởng thành của cả hai nhân vật khi họ đối mặt với một giai đoạn mới của mối quan hệ, nhấn mạnh sự cam kết và nỗi sợ hãi về tương lai.,Củng cố hình ảnh Hà Nội như một nhân chứng thầm lặng cho tình yêu của họ, đặc biệt qua mùa đông và mùi hoa sữa cuối mùa.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Mai Chi, Đức Anh, Anh Khoa
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, hoài niệm, có chút bâng khuâng và u buồn nhẹ nhàng, nhưng vẫn đong đầy hy vọng và sự kiên định.
Kết chương: [object Object]

Bình minh của một ngày mới đã lên, mang theo cả nỗi buồn của sự chia xa và niềm hy vọng về một tương lai không xác định, nhưng họ biết, họ sẽ bước tiếp.

Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn vương vấn trong không khí, dù nắng đông đã bắt đầu chiếu rọi những tia sáng yếu ớt lên con phố. Hoàng Minh và Lê Ngân lại tìm đến quán cà phê "Hoa Sữa", nơi quen thuộc đã chứng kiến biết bao thăng trầm trong câu chuyện tình yêu của họ. Quán vẫn giữ vẻ trầm mặc, ấm cúng như mọi khi, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, những nốt guitar réo rắt như lời tự tình của một tâm hồn đang bâng khuâng. Tiếng lách cách của tách cà phê, tiếng trò chuyện thì thầm của một vài vị khách, cùng mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với sự hối hả bên ngoài. Đâu đó, Minh còn cảm nhận được chút dư vị của mùi hoa sữa, một mùi hương đã khắc sâu vào ký ức, gợi nhắc về những mùa thu lãng mạn, về những rung động đầu đời. Nhưng giờ đây, mùi hương ấy đã nhạt nhòa, như một lời tạm biệt cho một giai đoạn thanh xuân tươi đẹp.

Minh và Ngân ngồi đối diện nhau ở góc quán quen thuộc, hai cốc cà phê nóng bốc khói nghi ngút như muốn xoa dịu cái lạnh trong lòng. Gương mặt Minh vẫn còn hốc hác sau một đêm dài không ngủ, đôi mắt anh phảng phất nỗi buồn và sự lo âu, nhưng sâu thẳm trong đó là một quyết tâm sắt đá. Ngân thì trầm tĩnh hơn, mái tóc đen dài buông xõa trên vai, đôi mắt sâu thẳm nhìn xa xăm ra ô cửa kính, nơi những tia nắng yếu ớt đang cố gắng xuyên qua màn sương mỏng. Cô nhẹ nhàng khuấy ly cà phê của mình, tiếng thìa va vào thành cốc nghe thật rõ trong không gian tĩnh lặng. Họ đã đưa ra quyết định, nhưng đối diện với thực tại của quyết định ấy lại là một thử thách khác, khó khăn hơn rất nhiều.

"Anh đã chuẩn bị những gì rồi?" Ngân cất tiếng, giọng cô nhẹ nhàng, cố giữ bình tĩnh, nhưng Minh vẫn nhận ra một chút run rẩy ẩn sâu trong đó. Anh nhìn cô, cảm thấy một nỗi nghẹn ngào dâng lên nơi cổ họng. Những ngày cuối cùng ở Hà Nội, những ngày cuối cùng bên cô. Anh đã cố gắng gạt bỏ cảm xúc để tập trung vào việc thu xếp hành lý, hoàn tất các thủ tục, nhưng mỗi khi nhìn thấy Ngân, mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa.

"Em... anh vẫn còn nhiều điều phải làm." Minh đáp, giọng anh khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh. Anh đặt tay lên bàn, lòng bàn tay ngửa ra, ngón tay khẽ run. "Nhưng... anh sợ nhất là..." Anh ngập ngừng, không dám nói hết nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tâm can. Anh sợ khoảng cách, sợ thời gian, sợ những thử thách mà tình yêu xa sẽ mang lại. Sợ rằng rồi một ngày, cô sẽ mệt mỏi, sẽ quên anh, sẽ không còn chờ đợi anh nữa.

Ngân nhìn thẳng vào đôi mắt anh, ánh mắt cô kiên định nhưng vẫn chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm. Cô hiểu, Minh không cần phải nói ra, cô cũng biết anh đang nghĩ gì. Những nỗi sợ hãi ấy, cô cũng mang trong lòng, thậm chí còn lớn hơn. Cô là người ở lại, là người phải đối mặt với nỗi nhớ, với sự trống trải của một khoảng không gian quen thuộc bỗng chốc vắng bóng một người.

"Em hiểu mà. Cứ làm những gì anh cần làm." Ngân nói, giọng cô trở nên vững vàng hơn, như muốn trấn an cả anh và chính mình. "Em sẽ luôn ở đây, chờ anh." Lời nói của cô như một liều thuốc an thần, xoa dịu phần nào những lo lắng trong lòng Minh. Anh nhìn vào đôi mắt ấy, thấy một sự tin tưởng tuyệt đối, một niềm hy vọng mong manh nhưng không thể phá vỡ. "Anh biết đấy," Ngân nói tiếp, một nụ cười yếu ớt nở trên môi, "Hà Nội này, nó giữ chân em. Và em tin, nó cũng sẽ giữ chân anh, dù anh có đi đâu đi chăng nữa." Cô ngụ ý rằng, dù Minh có đi xa, ký ức về Hà Nội, về những mùa hoa sữa, về những ngày tháng tươi trẻ bên nhau sẽ luôn neo giữ anh lại.

Minh khẽ nắm lấy bàn tay Ngân đang đặt trên bàn, siết nhẹ như một lời hứa thầm lặng, một lời cam kết không cần nói thành lời. Hơi ấm từ bàn tay cô lan tỏa, xua đi cái lạnh đang bao trùm anh. Anh nhìn vào mắt cô, cố gắng khắc ghi từng đường nét, từng biểu cảm, như thể muốn mang theo hình ảnh ấy vào hành trình sắp tới. Anh biết, chiếc khăn len màu xám tro mà Ngân đã cẩn thận đan tặng anh, nằm gọn trong chiếc ba lô của anh, sẽ là vật kỷ niệm, là hơi ấm của cô, là sợi dây kết nối vô hình giữa họ trong những ngày cô đơn ở nơi xa. Anh đã nhìn nó rất nhiều lần, mỗi khi cảm thấy yếu lòng, mỗi khi nỗi sợ hãi trỗi dậy. Nó không chỉ là một chiếc khăn, nó là lời hứa, là tình yêu, là niềm tin mà Ngân dành cho anh.

Họ ngồi đó, không nói thêm nhiều lời. Tiếng nhạc acoustic vẫn nhẹ nhàng vang lên, tiếng lách cách của tách cà phê, tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa. Những khoảnh khắc cuối cùng của Hà Nội bên nhau, họ muốn tận hưởng từng giây phút, từng hơi thở. Minh cảm thấy trái tim mình nặng trĩu, nhưng cũng đồng thời nhẹ nhõm. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi sợ hãi đơn độc nữa. Anh biết, anh có Ngân, và Ngân có anh. Tình yêu của họ không phải là thứ dễ dàng bị đánh bại bởi khoảng cách hay thời gian. Nó sẽ là một thử thách, một hành trình, nhưng cũng là một cơ hội để họ trưởng thành, để tình yêu của họ trở nên sâu sắc và kiên cố hơn.

Minh cảm nhận cái siết tay nhẹ nhàng từ Ngân, như một lời động viên, một lời nhắc nhở rằng cô vẫn ở đây, vẫn tin tưởng anh. Anh biết, cô đã hi sinh rất nhiều để ủng hộ quyết định của anh, gạt bỏ nỗi sợ hãi của chính mình để anh có thể theo đuổi khát vọng. "Anh sẽ không để em phải đợi một mình," anh thầm hứa trong lòng, không chỉ với Ngân, mà còn với chính mình. Anh sẽ trở về, mang theo những thành quả, mang theo một tương lai vững chắc hơn cho cả hai. Anh sẽ không bao giờ quên Hà Nội, không bao giờ quên những kỷ niệm, và quan trọng nhất, không bao giờ quên cô gái với đôi mắt trầm tĩnh và tâm hồn sâu sắc đang ngồi trước mặt anh. Mùi hoa sữa đã tan biến, nhưng ký ức về nó, về những ngày tươi trẻ ấy, sẽ mãi là một phần không thể phai mờ trong lòng anh, là ngọn lửa sưởi ấm anh trên con đường sắp tới.

***

Buổi trưa hôm đó, nắng nhạt trải vàng trên những tòa nhà kính hiện đại của Đại học Ngoại Thương, những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa nền trời quang mây. Khuôn viên rộng rãi, xanh mát, với những hàng cây cổ thụ và ghế đá quen thuộc, vẫn náo nhiệt như mọi khi. Tiếng chuông báo giờ học vang lên, tiếng sinh viên trò chuyện rôm rả, tiếng giảng bài vọng ra từ các lớp học, cùng tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh sống động của tuổi trẻ và tri thức. Mùi sách vở, mùi cà phê từ căng-tin, mùi cỏ cây xanh mát vấn vít trong không khí, mang theo một sự tươi mới, năng động mà Minh luôn yêu thích ở nơi này. Nhưng hôm nay, trong lòng anh lại chất chứa một cảm giác bâng khuâng, xen lẫn nỗi tiếc nuối. Đây là một trong những ngày cuối cùng anh còn được hít thở bầu không khí này, được hòa mình vào nhịp sống sôi động của một sinh viên Hà Nội.

Hoàng Minh đang đi dọc hành lang, ánh mắt lướt qua những gương mặt quen thuộc, những nụ cười vô tư. Anh đang trên đường đến gặp Đức Anh và Anh Khoa, hai người bạn thân thiết nhất của anh ở Hà Nội. Từ khi quyết định được đưa ra, anh đã cố gắng gặp gỡ mọi người, như một lời từ biệt không chính thức, một cách để lưu giữ lại những kỷ niệm đẹp đẽ.

Vừa thấy bóng dáng Minh từ xa, Đức Anh đã nhanh nhảu chạy đến, khuôn mặt sáng sủa, đôi mắt tinh nghịch thường ngày giờ ánh lên vẻ ngạc nhiên pha chút lo lắng. "Thật hả Minh? Sắp đi thật à? Đột ngột quá!" Cậu bạn cao ráo, vóc dáng cân đối, tóc cắt theo kiểu thời trang, vẫn mặc chiếc áo phông quen thuộc, vỗ vai Minh một cách mạnh mẽ, nhưng giọng nói lại trầm hẳn xuống, không còn vẻ bông đùa thường thấy.

Minh khẽ gật đầu, nụ cười trên môi anh gượng gạo. "Ừ, anh đã quyết rồi. Đây là cơ hội lớn." Giọng anh pha lẫn quyết tâm của một người trẻ muốn vươn lên, nhưng cũng không giấu được nỗi buồn về cuộc chia ly sắp tới. Anh biết, Đức Anh luôn ủng hộ anh, nhưng cậu bạn cũng là người sẽ cảm thấy trống trải nhất khi anh đi. Họ đã cùng nhau trải qua biết bao kỷ niệm, từ những buổi học nhóm thâu đêm đến những lần lang thang khắp các con phố Hà Nội.

Đức Anh ôm Minh chặt, vỗ vai bạn như muốn truyền cho anh sức mạnh. "Mày đi thật à? Thế thì ai ngồi cùng tao ở căng-tin nữa đây? Ai cùng tao than thở về mấy môn học khó nhằn nữa?" Cậu bạn nói đùa, nhưng đôi mắt đã hơi đỏ hoe. "Nhưng mà thôi, mày cứ đi đi. Tao tin mày sẽ làm được. Cơ hội ngàn vàng mà. Cứ đi đi, rồi về kể cho tao nghe về những điều mới lạ ở đó."

Từ phía sau, Anh Khoa tiến đến. Anh vẫn giữ phong thái điềm đạm, trầm tĩnh thường thấy, mái tóc hơi dài, đôi mắt sau cặp kính toát lên vẻ thấu hiểu. "Chào Minh, Đức Anh." Anh Khoa khẽ gật đầu, sau đó đặt tay lên vai Minh. "Anh đã nghe Đức Anh nói rồi. Một quyết định dũng cảm."

Minh nhìn Anh Khoa, cảm thấy một sự bình yên lan tỏa từ người anh cả. Anh Khoa luôn là người anh tin tưởng để tâm sự, để lắng nghe những lời khuyên chân thành, không pha lẫn cảm xúc cá nhân. "Em cũng không biết mình có đúng không nữa, anh Khoa." Minh thú nhận, nỗi lo sợ lại trỗi dậy.

Anh Khoa mỉm cười nhẹ. "Không có quyết định nào là hoàn toàn đúng hay sai, Minh ạ. Chỉ có những quyết định mà ta phải sống với nó, và biến nó thành đúng bằng nỗ lực của chính mình." Anh nhìn Minh bằng ánh mắt đầy khích lệ. "Con đường xa cách chưa bao giờ dễ dàng, nhất là khi có một mối tình đang chờ đợi ở nhà. Nhưng nếu hai đứa đủ tin tưởng, đủ kiên trì, thì đó cũng là thử thách để tình yêu trưởng thành hơn. Khoảng cách đôi khi lại là thước đo tốt nhất cho tình cảm chân thật."

Lời của Anh Khoa như một làn gió mát xoa dịu những lo lắng trong lòng Minh. Anh đã nghe những lời khuyên tương tự từ nhiều người, nhưng khi nghe từ Anh Khoa, nó lại mang một trọng lượng khác, một sự tin tưởng khác. "Em sẽ cố gắng, anh Khoa."

"Phải cố gắng lên chứ! Đừng có để Ngân nó chờ lâu quá đấy." Đức Anh chen vào, cố gắng phá tan bầu không khí trầm lắng. "Mà nhớ giữ liên lạc đấy nhé. Đừng có mà đi rồi quên bạn bè đấy."

"Làm sao mà quên được." Minh cười nhẹ, một nụ cười thật lòng hơn. "Các cậu là những người bạn tốt nhất của mình mà." Anh nhìn Đức Anh, rồi nhìn Anh Khoa, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa. Dù anh sắp đi xa, nhưng anh biết, anh vẫn có những người bạn luôn ở bên cạnh, luôn ủng hộ anh. Đây là những sợi dây gắn kết anh với Hà Nội, với những năm tháng thanh xuân tươi đẹp.

Anh Khoa đặt tay lên vai Minh, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Minh, như muốn tiếp thêm sức mạnh. "Cứ đi đi, và trải nghiệm. Đừng ngại khó khăn. Và quan trọng nhất, đừng bao giờ đánh mất bản thân mình." Lời khuyên của Anh Khoa không chỉ là về sự nghiệp, mà còn là về cuộc sống, về cách đối diện với những thử thách.

Minh gật đầu, khắc ghi từng lời vào lòng. Anh biết, quãng đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh không đơn độc. Anh có tình yêu của Ngân, có sự ủng hộ của bạn bè, và có khát vọng cháy bỏng trong mình. Ánh nắng buổi trưa vẫn trải vàng trên sân trường, tiếng chuông lại vang lên báo hiệu giờ học mới. Minh cảm thấy một luồng năng lượng mới, một sự quyết tâm mới trỗi dậy trong mình. Anh sẽ đi, nhưng anh sẽ trở về. Và khi trở về, anh sẽ là một Hoàng Minh khác, trưởng thành hơn, vững vàng hơn.

***

Đêm cuối cùng của Hoàng Minh ở Hà Nội, cái lạnh như cắt da cắt thịt, không khí khô và buốt giá. Gió đêm rít qua những tán cây cổ thụ, mang theo hơi sương lạnh lẽo và tiếng lá xào xạc. Hà Nội về đêm, dù tĩnh lặng hơn ban ngày, vẫn không ngừng toát ra vẻ đẹp cổ kính, lãng mạn của riêng nó. Ánh đèn lung linh từ các tòa nhà cao tầng, từ những con phố nhỏ, phản chiếu xuống mặt Hồ Gươm tĩnh lặng, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Tiếng chim hót đã im bặt, nhưng đâu đó vẫn vọng lại tiếng chuông chùa xa xăm, tiếng còi xe từ những con đường lớn, và tiếng rao hàng của một vài gánh hàng rong còn thức muộn. Mùi nước hồ, mùi cây xanh, thoang thoảng mùi hương trầm từ đền, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của đêm đông Hà Nội.

Hoàng Minh và Lê Ngân nắm tay nhau đi dạo quanh Hồ Gươm, những bước chân chậm rãi, như muốn kéo dài thêm khoảnh khắc này. Minh mặc chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, chiếc khăn len màu xám tro Ngân đan quấn quanh cổ, mang theo hơi ấm của cô. Ngân vẫn giữ dáng vẻ mảnh mai, thanh thoát trong chiếc áo khoác màu trung tính, mái tóc đen dài bay nhẹ trong gió. Đôi mắt cô sâu thẳm, nhìn về phía Tháp Rùa giữa hồ, nơi ánh đèn vàng hắt lên những nét kiến trúc cổ kính.

"Em nhớ những ngày đầu mình chỉ dám đi ngang qua nhau ở đây," Ngân cất tiếng, giọng cô khẽ khàng, mang theo một chút hoài niệm và nụ cười buồn. "Lúc đó, em còn nghĩ, liệu có bao giờ mình sẽ được cùng nhau đi dạo thế này không."

Minh siết nhẹ tay cô, cảm thấy tim mình thắt lại. Những kỷ niệm đầu tiên, những rung động đầu đời, tất cả đều hiện về rõ nét như thước phim quay chậm. Từ cái chạm tay vội vàng dưới cơn mưa phùn ở trạm xe buýt, đến những buổi tan học cùng trú mưa, những ánh mắt vô tình chạm nhau trong thư viện. Hà Nội này, Hồ Gươm này, đã chứng kiến tất cả. "Anh cũng nhớ lắm," Minh đáp, giọng anh trầm ấm, chân thành. "Anh sẽ nhớ Hà Nội lắm. Nhớ những con phố này, nhớ những quán cà phê quen thuộc, nhớ cái rét ngọt này... Và nhớ cả em nữa." Anh nói thêm, đôi mắt anh nhìn thẳng vào cô, chất chứa ngàn vạn lời muốn nói.

Gió đêm lùa qua, làm tóc Ngân bay nhẹ, chạm vào má Minh. Cái lạnh buốt không thể xua đi hơi ấm từ bàn tay cô, hay hơi ấm từ tình yêu họ dành cho nhau. Ngân dừng lại, quay sang nhìn Minh. Ánh đèn lung linh từ phía Đền Ngọc Sơn hắt lên gương mặt cô, làm đôi mắt cô ánh lên một vẻ đẹp lạ lùng, vừa kiên cường, vừa yếu đuối.

"Anh cứ đi đi, đừng lo cho em." Ngân nói, cố gắng nén cảm xúc vào lòng, nhưng giọng cô vẫn hơi run rẩy, tiết lộ sự yếu đuối ẩn sâu bên trong. "Em sẽ ổn." Cô muốn Minh hoàn toàn yên tâm, muốn anh đi mà không phải bận tâm bất cứ điều gì về cô. Nhưng thực tế, cô biết, "ổn" là một từ xa xỉ vào lúc này. Nỗi nhớ, sự trống trải, những đêm dài không ngủ, tất cả sẽ ập đến. Nhưng cô sẽ phải mạnh mẽ, vì anh.

Minh không nói gì, anh dừng lại, vòng tay ôm chặt Lê Ngân vào lòng, vùi mặt vào mái tóc cô. Mùi hương quen thuộc của cô gái anh yêu, mùi hương của Hà Nội, của những ngày tươi trẻ, tất cả như muốn thấm đẫm vào từng tế bào của anh. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng lưu giữ mùi hương ấy, hơi ấm ấy, để mang theo vào cuộc hành trình sắp tới. Ngân cũng vòng tay ôm lấy anh thật chặt, áp má vào lồng ngực anh, cảm nhận nhịp đập của trái tim anh, cảm nhận hơi ấm cuối cùng của mùa đông Hà Nội trước khi anh đi xa. Cô muốn giữ anh lại, muốn thời gian ngừng trôi, nhưng cô biết, cô không thể.

Họ đứng đó thật lâu, giữa lòng Hà Nội cổ kính, giữa cái lạnh buốt của đêm đông, ôm nhau như muốn khảm sâu hình ảnh và hơi ấm của đối phương vào tâm trí. Xung quanh họ, Hồ Gươm vẫn tĩnh lặng, những ánh đèn vẫn lung linh, và tiếng chuông chùa vẫn vọng lại xa xăm, như một lời chúc phúc, hay một lời tiễn biệt.

"Anh sẽ không bao giờ quên em, Ngân," Minh thì thầm vào tai cô, giọng anh nghèn nghẹn. "Anh sẽ không để em phải đợi một mình." Anh nhắc lại lời hứa, không chỉ là lời hứa với cô, mà còn là lời tự nhủ với chính mình, là kim chỉ nam cho con đường sắp tới. Anh biết, chiếc khăn len Ngân đan trên cổ anh sẽ là vật bất ly thân, là lời nhắc nhở về cô, về tình yêu của họ. Nó sẽ là nguồn động lực, là hơi ấm giúp anh vượt qua những ngày cô đơn, những thử thách ở nơi xa lạ.

Ngân ngước nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh nước. "Em tin anh, Hoàng Minh. Anh phải tin em cũng sẽ như vậy." Lời hứa của Ngân về việc "chờ anh" và "tin tưởng anh" không chỉ là lời nói, mà còn là một giao ước thiêng liêng, một lời thề cần được kiểm chứng bởi thời gian và khoảng cách. Cô biết, tương lai sẽ là một chuỗi ngày dài đầy thử thách cho niềm tin của họ. Nhưng cô sẵn lòng đối mặt.

Họ tiếp tục đi dạo thêm một vòng quanh hồ, im lặng, chỉ có tiếng bước chân khẽ khàng và tiếng gió rít bên tai. Mùi hoa sữa cuối mùa, nay đã gần như tan biến hoàn toàn trong gió lạnh cuối đông, chỉ còn lại chút dư vị trong ký ức, báo hiệu một kết thúc của một giai đoạn thanh xuân vô tư và một khởi đầu mới đầy thử thách. Nhưng nỗi nhớ và sự gắn kết vẫn còn đó, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hà Nội, với tất cả những gì nó mang lại – cái lạnh, cơn mưa phùn, mùi hoa sữa, và những con phố quen thuộc – sẽ mãi là một phần không thể thiếu trong câu chuyện của họ. Đây là nơi tình yêu của họ chớm nở, là nơi những lời hứa được trao, và là nơi họ sẽ mãi nhớ về, dù có đi đâu đi chăng nữa.

Khi Minh đưa Ngân về đến cổng nhà, họ lại ôm nhau một lần nữa, một cái ôm thật chặt, thật lâu, như muốn bù đắp cho những tháng ngày xa cách sắp tới. Ngân nhìn theo bóng anh cho đến khi anh khuất dạng trong màn đêm, rồi mới từ từ bước vào nhà, lòng nặng trĩu. Minh cũng quay đầu lại nhìn ngôi nhà thân thuộc, nơi có cô gái anh yêu, nơi anh sẽ phải rời xa. Anh biết, từ ngày mai, mọi thứ sẽ khác. Nhưng anh sẽ không hối hận. Anh sẽ đi, để trở về. Anh sẽ mang theo Hà Nội trong tim, mang theo Ngân trong ký ức, và mang theo niềm hy vọng về một ngày đoàn tụ. Đêm đông Hà Nội vẫn còn rất lạnh, nhưng trong lòng Minh, một ngọn lửa ấm áp của tình yêu và hy vọng vẫn đang cháy sáng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ