Đêm đông Hà Nội vẫn còn rất lạnh, nhưng trong lòng Minh, một ngọn lửa ấm áp của tình yêu và hy vọng vẫn đang cháy sáng. Anh biết, từ ngày mai, mọi thứ sẽ khác. Nhưng anh sẽ không hối hận. Anh sẽ đi, để trở về. Anh sẽ mang theo Hà Nội trong tim, mang theo Ngân trong ký ức, và mang theo niềm hy vọng về một ngày đoàn tụ.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, Hoàng Minh đã thức giấc. Căn phòng trọ "Gác Mái" quen thuộc, chật chội nhưng ấm cúng, nay bỗng trở nên rộng lớn lạ thường, như thể nó đang cố gắng níu giữ những kỷ niệm cuối cùng trước khi anh rời đi. Anh ngồi dậy trên chiếc giường gác xép, nhìn xuống căn phòng đã gắn bó với mình suốt mấy năm đại học. Mùi ẩm mốc nhẹ nhàng, mùi sách vở cũ kỹ, và cả mùi đồ ăn vương vấn từ những bữa cơm vội vã, tất cả như hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của ký ức. Tiếng xe máy lẹt đẹt khởi động từ con ngõ nhỏ dưới chân cầu thang, tiếng rao hàng của bà bán xôi, tiếng lạch cạch của những sinh viên khác đang chuẩn bị cho một ngày mới – tất cả những âm thanh đời thường ấy, hôm nay, lại vang vọng trong lòng anh một cách rõ ràng và da diết đến lạ.
Anh thở dài, một hơi thở nặng trĩu. "Vậy là... hết rồi," anh thì thầm, giọng khẽ khàng đến mức chính anh cũng khó nghe rõ. Hết một giai đoạn, hết những ngày tháng vô tư lự dưới mái trường, hết những buổi chiều đạp xe quanh Hồ Gươm, hết những lần trú mưa dưới mái hiên cũ. Và hơn hết, hết những ngày có thể dễ dàng gặp Ngân, chỉ cần một cú điện thoại, một cái vẫy tay.
Minh bắt đầu gấp gọn gàng những món đồ cuối cùng còn sót lại. Chiếc áo sơ mi đã bạc màu, cuốn sách giáo trình đã sờn gáy, vài bức ảnh chụp chung với Đức Anh, Mai Chi, và cả tấm ảnh chụp lén Ngân trong thư viện. Anh lướt ngón tay trên từng vật kỷ niệm, như muốn chạm vào những khoảnh khắc đã qua. Anh đặc biệt cẩn thận khi đặt chiếc khăn len màu xám tro vào vali. Chiếc khăn mà Ngân đã đan, từng mũi kim, từng sợi len đều chứa đựng sự tỉ mỉ và tình cảm của cô. Nó không chỉ là một vật giữ ấm, mà còn là một "bùa hộ mệnh", một sợi dây vô hình kết nối anh với cô, với Hà Nội. Anh hình dung cảnh mình sẽ choàng chiếc khăn này trong những ngày đông lạnh giá nơi xứ người, và hơi ấm của nó sẽ sưởi ấm cả thể xác lẫn tâm hồn anh. Chiếc khăn này sẽ là lời nhắc nhở không ngừng về lời hứa của anh, về sự chờ đợi của cô.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại reo vang, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Màn hình hiện lên tên "Mẹ". Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng mình thật bình tĩnh.
"Alo, con nghe đây mẹ."
Đầu dây bên kia, giọng bà Hoa đầy lo lắng và yêu thương, vội vã hỏi dồn: "Con dậy rồi đấy à? Mẹ gọi mãi không được. Con đi đường cẩn thận nhé. Sang đấy nhớ giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ. Có gì khó khăn cứ gọi về cho mẹ. Đừng có cố chịu đựng một mình." Giọng bà nghẹn lại một chút, Minh biết mẹ anh đang cố gắng nén nước mắt.
"Vâng, con biết rồi mẹ. Mẹ ở nhà cũng giữ gìn sức khỏe. Đừng có lo cho con nhiều quá." Minh cố gắng nói, nhưng giọng anh cũng bắt đầu run rẩy. Có lẽ đây là lúc anh yếu đuối nhất, khi đối diện với tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Anh muốn nói rằng anh sẽ ổn, nhưng anh biết, sự xa cách này không chỉ là thử thách với anh mà còn là nỗi lo của cả gia đình. Anh cảm nhận được gánh nặng của sự kỳ vọng, nhưng cũng là động lực to lớn.
Bà Hoa dặn dò thêm vài câu, về việc ăn uống, về việc giữ ấm, về việc không được quên gọi điện về. Mỗi lời dặn dò đều là một sợi dây yêu thương, quấn chặt lấy trái tim anh. Minh chỉ "vâng, vâng" cho qua, cố nén cảm xúc. Anh biết, nếu anh nói thêm, anh sẽ không kìm được nước mắt.
Sau cuộc điện thoại, căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng. Minh đóng vali lại, kéo khóa kéo một tiếng "xẹt" dứt khoát, như một lời tuyên bố cho sự khởi đầu mới. Anh xách chiếc vali nặng trĩu ra khỏi phòng trọ, khóa cửa lại, tiếng "cạch" khô khốc vang vọng trong hành lang vắng lặng. Anh nhìn lại cánh cửa gỗ cũ kỹ, nơi đã che chở anh suốt những năm tháng thanh xuân bỡ ngỡ. Anh hít một hơi thật sâu không khí quen thuộc của ngõ nhỏ Hà Nội, một mùi hương tổng hòa của sự ẩm ướt, của lá khô, và của cuộc sống bình dị. Anh biết, đây là lần cuối cùng anh hít thở mùi hương này với tư cách là một sinh viên Hà Nội. Từ giờ phút này, anh sẽ là một người khác, một người mang trong mình Hà Nội, mang trong mình Ngân, và mang trong mình cả một tương lai rộng mở, đầy thử thách.
***
Khi Hoàng Minh đến Ga Hà Nội, không khí nơi đây đã trở nên hối hả, nhộn nhịp đến lạ thường. Khác hẳn với sự tĩnh lặng của con ngõ nhỏ, sân ga là một thế giới hoàn toàn khác, nơi những cuộc gặp gỡ và chia ly diễn ra liên tục. Kiến trúc Pháp cổ kính của nhà ga sừng sững dưới bầu trời se lạnh, những mái vòm cao vút như ôm trọn lấy những chuyến tàu vội vã. Tiếng còi tàu từ xa vọng lại, xé tan không gian, hòa lẫn với tiếng loa phát thanh rè rè thông báo giờ tàu chạy, tiếng bánh xe vali kéo lạch cạch trên nền đá hoa cương, và tiếng người nói chuyện ồn ào. Mùi khói tàu, bụi than, và dầu mỡ đặc trưng của sân ga len lỏi vào từng hơi thở, mang theo một nỗi niềm xa xứ.
Giữa dòng người hối hả ấy, anh dễ dàng nhận ra ba bóng dáng quen thuộc đang đứng chờ mình. Lê Ngân, trong chiếc áo khoác màu trung tính, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, ánh mắt trầm buồn nhưng vẫn ánh lên sự kiên định. Cô ấy vẫn giữ được vẻ thanh lịch, tinh tế của một cô gái Hà Nội, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy, Minh đọc được sự giằng xé, nỗi lo lắng mà cô cố gắng che giấu. Đứng cạnh Ngân là Mai Chi, cô bạn thân thẳng thắn, cá tính, đang nắm chặt tay Ngân, như một lời động viên thầm lặng. Và không thể thiếu Đức Anh, người bạn thân chí cốt, đang cố gắng pha trò để giảm bớt không khí nặng nề, nhưng nụ cười trên môi cậu cũng không giấu được vẻ lo lắng và buồn bã. Cậu mặc chiếc áo phông quen thuộc, khoác thêm chiếc jacket, trông năng động nhưng đôi mắt lại có phần trĩu nặng.
"Thằng Minh, sang đấy nhớ giữ liên lạc, đừng có quên anh em đấy!" Đức Anh vỗ vai Minh một cái thật mạnh, cố tạo ra vẻ hờ hững, nhưng cái vỗ vai đó chứa đựng bao nhiêu là lời dặn dò, bao nhiêu là tình cảm huynh đệ. "Sang đấy mà có cô nào xinh xắn nhớ giới thiệu về cho tao nhé!" Cậu lại cố gắng bông đùa, nhưng giọng nói lại lạc đi một chút.
Minh cười gượng, cái cười nhạt nhòa giữa bao nhiêu cảm xúc hỗn độn. "Mày cứ yên tâm, tao sẽ không quên đâu. Mày ở lại nhớ trông chừng Ngân hộ tao nhé."
Mai Chi tiến lên, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Minh, như muốn dò xét. "Minh đi mạnh giỏi nhé. Nhớ giữ gìn sức khỏe. Ngân cứ để bọn tao lo." Cô nói, giọng điệu vẫn dứt khoát nhưng không kém phần ấm áp. "Đừng có để Ngân phải đợi lâu đấy." Lời nói của Mai Chi như một lời nhắc nhở, một lời giao phó mà anh phải gánh vác.
Minh gật đầu thật mạnh, không nói nên lời. Anh nhìn sang Lê Ngân. Cô ấy vẫn đứng đó, lặng lẽ, ánh mắt không rời khỏi anh. Có lẽ cô đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu, nhưng khi nó thực sự đến, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa.
Tiếng loa lại vang lên, thông báo chuyến tàu của Minh sắp khởi hành. Thời gian như một mũi tên xé gió, trôi đi quá nhanh, không cho họ một giây phút nào để níu kéo.
Lê Ngân bước đến gần hơn, đối diện với anh. Gió heo may lùa qua, làm vài lọn tóc cô bay nhẹ, chạm vào má anh. Khoảnh khắc ấy, mọi ồn ào xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại hai người họ, đứng giữa sân ga rộng lớn. Đôi mắt Ngân nhìn thẳng vào mắt Hoàng Minh, sâu thẳm và chất chứa. Giọng cô khẽ khàng, như một tiếng thở dài, nhưng lại mang một sự kiên định đến lạ: "Anh đi bình an. Em... sẽ chờ."
Chỉ ba từ ngắn ngủi, nhưng lại nặng trĩu như hàng ngàn lời thề non hẹn biển. "Em sẽ chờ." Đó là lời hứa, là cam kết, nhưng cũng là một gánh nặng, một thử thách cho cả hai. Minh cảm nhận được sự run rẩy trong giọng nói của cô, sự yếu đuối ẩn sâu dưới vẻ ngoài trầm tĩnh. Anh biết, lời hứa này không dễ dàng chút nào.
Minh siết chặt tay Ngân, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang anh. Giọng anh cũng run run, khản đặc: "Em... phải hứa đấy. Anh sẽ không để em phải chờ lâu đâu." Lời hứa của anh không chỉ là để an ủi cô, mà còn là lời tự nhủ với chính mình, là kim chỉ nam cho con đường sắp tới. Anh sẽ phải nỗ lực, phải cố gắng, để xứng đáng với sự chờ đợi ấy.
Không một lời nào nữa được thốt ra. Minh vòng tay ôm chặt Lê Ngân vào lòng, một cái ôm thật chặt, thật lâu, như muốn khảm sâu hình ảnh cô, mùi hương của cô vào tâm trí. Anh vùi mặt vào mái tóc cô, hít thật sâu mùi hương quen thuộc, mùi hương của Hà Nội, của những ngày thanh xuân tươi trẻ. Ngân cũng vòng tay ôm lấy anh thật chặt, áp má vào lồng ngực anh, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh, cố gắng lưu giữ hơi ấm cuối cùng của anh trước khi anh rời xa. Cả hai đứng đó, giữa dòng người hối hả, giữa tiếng còi tàu xé lòng, ôm nhau như muốn níu giữ thời gian, níu giữ những khoảnh khắc cuối cùng của sự gần gũi.
Tiếng còi tàu lại vang lên, dài và dứt khoát hơn. Đó là hiệu lệnh cuối cùng. Minh buông Ngân ra, ánh mắt anh vẫn quấn quýt lấy cô. Anh quay lại nhìn Đức Anh và Mai Chi, gật đầu thay cho lời chào tạm biệt. Rồi anh vội vã bước lên toa tàu, xách theo chiếc vali chứa đựng cả tương lai và quá khứ. Anh tìm được chỗ ngồi bên cửa sổ, vội vàng nhìn ra ngoài.
Ngân, Đức Anh, Mai Chi vẫn đứng đó, trên sân ga. Ngân vẫn đang nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh nước nhưng không rơi lệ. Mai Chi nắm chặt tay Ngân, còn Đức Anh thì giơ tay vẫy vẫy, nụ cười gượng gạo đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt buồn bã.
Tàu bắt đầu chuyển bánh, những tiếng "két... két" của bánh xe nghiến trên đường ray vang lên khô khốc. Cửa sổ tàu từ từ lướt qua, hình ảnh của họ dần nhỏ lại, rồi khuất hẳn sau những toa tàu khác, rồi sau những mái nhà, những hàng cây. Minh vẫn dán mắt vào khoảng không nơi họ vừa đứng, cố gắng khắc sâu hình ảnh đó vào tâm trí. Hà Nội lùi dần về phía sau, những con phố quen thuộc, những mái nhà rêu phong, tất cả đều đang xa dần. Chiếc khăn len trên cổ anh bỗng như nặng thêm, mang theo hơi ấm của Ngân, của Hà Nội, của những lời hứa. Anh biết, từ khoảnh khắc này, một chương mới đã mở ra, một chương đầy thử thách, nhưng cũng đầy hy vọng.
***
Sau khi tiễn Hoàng Minh, không khí ở Ga Hà Nội dường như trở nên trống rỗng đến lạ lùng đối với Lê Ngân. Dù tiếng loa vẫn vang vọng, tiếng còi tàu vẫn xé lòng, nhưng tất cả đều trở thành một thứ âm thanh vô nghĩa, chỉ làm tăng thêm cảm giác lạc lõng trong cô. Mai Chi và Đức Anh đã cố gắng tìm lời an ủi, nhưng Ngân chỉ muốn một mình, muốn chìm đắm trong nỗi buồn của riêng cô. Cuối cùng, Mai Chi khẽ nắm tay Ngân, và cả hai cùng quyết định ghé vào quán cà phê "Hoa Sữa" quen thuộc. Đức Anh nói rằng cậu có việc, nhưng Ngân biết, cậu chỉ muốn để lại không gian riêng cho hai cô bạn gái.
Quán cà phê "Hoa Sữa" đón họ bằng một không gian ấm cúng, quen thuộc. Ngôi nhà ống cũ được cải tạo khéo léo, với mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt và cửa gỗ kính, giờ đây lại mang một vẻ u hoài khác lạ. Giàn hoa giấy trên ban công nhỏ dù không còn rực rỡ như mùa hè, nhưng vẫn điểm xuyết vài bông hoa cuối cùng, như những đốm màu yếu ớt giữa cái lạnh của buổi trưa. Bên trong, nội thất gỗ mộc, những chiếc bàn ghế đơn giản, những bức tranh ảnh cũ kỹ và kệ sách đầy ắp vẫn y nguyên, nhưng dường như mất đi sự sống động thường ngày. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn đang được bật, tiếng guitar dìu dặt hòa cùng tiếng piano trầm bổng, nhưng hôm nay, nó lại như một khúc ca buồn, càng làm lòng người thêm nặng trĩu. Tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách khác, tiếng lật trang sách, tất cả đều trở nên xa xăm. May mắn thay, quán không quá đông, giúp Ngân có được sự riêng tư cô cần.
Ngân chọn một chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nơi cô thường ngồi với Minh. Ánh nắng hửng yếu ớt của buổi trưa mùa đông xuyên qua tấm kính, nhưng không đủ để sưởi ấm không khí se lạnh bên trong. Cô ngồi lặng lẽ, đôi mắt nhìn ra phố, nơi những chiếc lá vàng cuối cùng đang chao mình rơi rụng theo từng cơn gió heo may. Ly cà phê trước mặt cô nguội dần, lớp bọt sữa đã tan hết, chỉ còn lại màu nâu trầm buồn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc thoang thoảng, và cả mùi hoa sữa đã gần như tan biến, chỉ còn lại một chút dư vị trong không khí, tất cả đều gợi lên những ký ức ngọt ngào, nhưng giờ đây lại mang vị đắng chát của sự chia ly.
Mai Chi ngồi đối diện, quan sát Ngân với vẻ lo lắng. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt tay lên tay Ngân, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự sẻ chia và thấu hiểu. Bàn tay Ngân lạnh ngắt, Mai Chi khẽ siết nhẹ, truyền đi chút hơi ấm.
Sau một hồi im lặng kéo dài, Mai Chi khẽ cất tiếng, giọng nhỏ nhẹ, phá vỡ sự tĩnh mịch: "Mày ổn chứ, Ngân?"
Ngân thở dài, một hơi thở nặng nhọc như trút bỏ cả gánh nặng trong lòng. Cô khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn dán vào những chiếc lá vàng đang rơi. "Không biết nữa, Chi à. Cảm giác... trống rỗng quá." Lần đầu tiên, sự yếu đuối hiện rõ trên gương mặt trầm tĩnh của Ngân. Cái cảm giác trống rỗng ấy không phải là sự thiếu vắng vật chất, mà là một khoảng không vô hình trong tâm hồn, nơi mà Hoàng Minh vừa hiện diện đã rời đi. Nó giống như một phần của cô đã bị cắt rời, để lại một vết thương không nhìn thấy được.
Mai Chi không ngạc nhiên. Cô đã biết trước điều này sẽ xảy ra. Cô nhẹ nhàng xoa xoa mu bàn tay Ngân. "Sẽ ổn thôi. Minh sẽ quay về mà. Mày phải tin chứ?" Giọng Mai Chi đầy kiên định, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cô bạn.
Ngân không trả lời ngay. Cô nhấp một ngụm cà phê nguội, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. "Em tin. Em vẫn luôn tin anh ấy." Giọng cô nhỏ dần, như đang nói với chính mình. "Nhưng khoảng cách... sợ lắm." Lời nói ấy như một lời thú nhận, một nỗi sợ hãi mà cô đã cố gắng chôn giấu bấy lâu. Khoảng cách địa lý không chỉ là vài trăm hay vài ngàn cây số, mà còn là khoảng cách về thời gian, về những đổi thay không thể lường trước. Nó là một con quái vật vô hình, luôn rình rập và đe dọa mối tình của họ. "Em sợ những điều chưa nói, những điều không thể nói khi xa nhau."
Cô khẽ nhắm mắt lại, hình ảnh Hoàng Minh trên sân ga, gương mặt anh, cái ôm cuối cùng, tất cả hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Cô nhớ lại lời hứa của anh: "Anh sẽ không để em phải chờ lâu đâu." Và lời hứa của cô: "Em... sẽ chờ." Những lời hứa ấy giờ đây như một giao ước thiêng liêng, nhưng cũng là khởi đầu cho những thử thách về niềm tin và sự kiên nhẫn. Cô biết, mùi hoa sữa cuối mùa, nay đã gần như tan biến hoàn toàn trong gió lạnh cuối đông, tượng trưng cho sự kết thúc của một giai đoạn thanh xuân vô tư của họ. Một chặng đường mới đã bắt đầu, một chặng đường đầy khó khăn, nơi nỗi nhớ và sự gắn kết sẽ được kiểm chứng một cách khắc nghiệt nhất.
Mai Chi không nói thêm gì. Cô chỉ lặng lẽ nắm chặt tay Ngân, chia sẻ sự yên lặng và nỗi buồn. Cô biết, trong khoảnh khắc này, Ngân cần một người bạn ở bên, không cần những lời khuyên sáo rỗng, mà chỉ cần sự hiện diện, sự thấu hiểu. Ly cà phê của Ngân vẫn nguội dần, nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa của nỗi nhớ và sự lo sợ đang âm ỉ cháy. Cô biết, con đường phía trước sẽ rất dài, nhưng cô sẽ phải mạnh mẽ. Vì anh, và vì chính cô.