Cái rét ngọt của Hà Nội những ngày cuối đông dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một thứ lạnh lẽo khác, thứ lạnh buốt của sự trống vắng và xa lạ đang len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn Lê Ngân. Quán cà phê “Hoa Sữa” vẫn vẹn nguyên như ngày nào, ngôi nhà ống cũ với mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cánh cửa gỗ kính hé mở đón những tia nắng hửng yếu ớt. Giàn hoa giấy trên ban công nhỏ vẫn rung rinh trong gió, nhưng những cánh hoa đã thưa thớt hơn, như thể chúng cũng đang cảm nhận được sự đổi thay.
Ngân ngồi ở góc quán quen thuộc, nơi cô và Minh thường xuyên lui tới. Chiếc bàn gỗ mộc, những chiếc ghế đơn giản, kệ sách chất đầy truyện cũ và những bức tranh ảnh hoài niệm... mọi thứ vẫn y nguyên, chỉ thiếu một bóng hình. Ly cà phê trước mặt cô đã nguội dần, lớp bọt sữa đã tan hết, để lộ màu nâu trầm buồn. Cô đưa tay chạm vào thành ly, cảm nhận chút hơi lạnh từ lớp thủy tinh. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc thoang thoảng, và cả mùi hoa sữa đã gần như tan biến, chỉ còn lại một chút dư vị trong không khí, tất cả đều gợi lên những ký ức ngọt ngào, nhưng giờ đây lại mang vị đắng chát của sự chia ly, của một cuộc sống đang thiếu đi một phần quan trọng.
Cô cố gắng tập trung vào cuốn sách đang mở, một tập thơ cũ mà Minh từng gợi ý, nhưng những dòng chữ cứ nhòe đi trước mắt. Tâm trí cô cứ lơ lửng, không thể bám víu vào câu chữ nào. Những hình ảnh về Minh cứ hiện lên rồi lại tan biến, như những đám mây trôi hờ hững trên bầu trời xám xịt ngoài kia. Cô nhớ cái cách cậu ấy sẽ gật gù khi cô đọc cho nghe một đoạn thơ hay, nhớ cái cách cậu ấy sẽ khẽ mỉm cười khi cô kể một câu chuyện vụn vặt. Giờ đây, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của riêng cô, và chiếc ghế đối diện, trống rỗng.
Mai Chi bước vào, ánh mắt nhanh chóng quét một lượt quanh quán rồi dừng lại ở Ngân. Cô bước đến, dáng vẻ năng động, mái tóc cắt ngắn ngang vai khẽ bay theo từng bước chân. Mai Chi mặc một chiếc áo khoác denim cá tính, quần jeans rách gối, hoàn toàn đối lập với vẻ trầm tĩnh, kín đáo của Ngân. Cô đặt túi xách xuống ghế trống cạnh Ngân, không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát cô bạn. Ánh mắt cô sắc sảo, nhưng ẩn chứa sự lo lắng. Mai Chi đã quá quen với những biểu cảm này của Ngân, cái vẻ mặt trầm tĩnh đến thờ ơ, nhưng bên trong lại là cả một biển cảm xúc đang cuộn trào. Cô hiểu, đây không phải là lúc để vội vàng.
Sau một hồi im lặng, khi Ngân vẫn nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, Mai Chi khẽ cất tiếng, giọng nhỏ nhẹ, đầy vẻ quan tâm: “Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?”
Ngân khẽ giật mình, quay đầu lại. Cô nhìn Mai Chi, một nụ cười nhợt nhạt thoáng qua trên môi. “Không có gì đặc biệt đâu, Chi à. Chỉ là… vẫn chưa quen.” Giọng cô nhỏ dần, như thể sợ rằng nói to sẽ làm vỡ tan cái vỏ bọc bình yên giả tạo mà cô đang cố gắng duy trì. Cái cảm giác trống rỗng từ hôm Minh rời đi vẫn đeo bám cô, như một bóng ma vô hình, lặng lẽ chiếm cứ từng khoảng không trong trái tim cô. Hà Nội vẫn là Hà Nội, những con phố vẫn tấp nập, những quán xá vẫn đông đúc, nhưng dường như tất cả đã mất đi một phần màu sắc, một phần hương vị.
Mai Chi không ngạc nhiên. Cô đã biết trước điều này sẽ xảy ra. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nơi mà Minh thường ngồi, và cảm nhận một khoảng trống vô hình. Mai Chi đưa tay chạm nhẹ vào mu bàn tay Ngân, cảm nhận hơi lạnh từ da thịt cô bạn. “Sẽ ổn thôi. Cứ từ từ. Mày với Minh sẽ ổn thôi mà.” Giọng Mai Chi đầy kiên định, như một lời khẳng định, một nguồn sức mạnh mà cô muốn truyền sang cho Ngân. “Cậu ấy hứa rồi, sẽ không để mày phải chờ lâu đâu. Mày phải tin chứ?”
Ngân khẽ thở dài, một hơi thở nặng nhọc như trút bỏ cả gánh nặng trong lòng. Cô nhấp một ngụm cà phê nguội, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như chính những nỗi niềm đang cuộn xoáy trong lòng cô. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. “Em tin. Em vẫn luôn tin anh ấy.” Giọng cô nhỏ dần, như đang nói với chính mình, như đang tự trấn an bản thân. “Nhưng khoảng cách… sợ lắm.” Lời nói ấy như một lời thú nhận, một nỗi sợ hãi mà cô đã cố gắng chôn giấu bấy lâu. Khoảng cách địa lý không chỉ là vài trăm hay vài ngàn cây số, mà còn là khoảng cách về thời gian, về những đổi thay không thể lường trước. Nó là một con quái vật vô hình, luôn rình rập và đe dọa mối tình của họ. “Em sợ những điều chưa nói, những điều không thể nói khi xa nhau.”
Cô khẽ nhắm mắt lại, hình ảnh Hoàng Minh trên sân ga, gương mặt cậu ấy, cái ôm cuối cùng, tất cả hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Cô nhớ lại lời hứa của cậu ấy: "Anh sẽ không để em phải chờ lâu đâu." Và lời hứa của cô: "Em... sẽ chờ." Những lời hứa ấy giờ đây như một giao ước thiêng liêng, nhưng cũng là khởi đầu cho những thử thách về niềm tin và sự kiên nhẫn. Cô biết, mùi hoa sữa cuối mùa, nay đã gần như tan biến hoàn toàn trong gió lạnh cuối đông, tượng trưng cho sự kết thúc của một giai đoạn thanh xuân vô tư của họ. Một chặng đường mới đã bắt đầu, một chặng đường đầy khó khăn, nơi nỗi nhớ và sự gắn kết sẽ được kiểm chứng một cách khắc nghiệt nhất.
Mai Chi không nói thêm gì. Cô chỉ lặng lẽ nắm chặt tay Ngân, truyền đi chút hơi ấm và sự sẻ chia. Cô biết, trong khoảnh khắc này, Ngân cần một người bạn ở bên, không cần những lời khuyên sáo rỗng, mà chỉ cần sự hiện diện, sự thấu hiểu. Ly cà phê của Ngân vẫn nguội dần, nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa của nỗi nhớ và sự lo sợ đang âm ỉ cháy. Cô biết, con đường phía trước sẽ rất dài, nhưng cô sẽ phải mạnh mẽ. Vì cậu ấy, và vì chính cô. Ngân khẽ rút điện thoại ra từ trong túi xách. Màn hình sáng lên, hiện ra một tin nhắn ngắn ngủi từ Minh, chỉ vỏn vẹn một câu: "Anh đến nơi rồi." Cô đọc đi đọc lại, như thể muốn tìm kiếm thêm điều gì đó ẩn chứa trong từng con chữ. Rồi cô mở album ảnh, lướt qua những bức hình cũ của hai người, nụ cười của Minh, ánh mắt của cô, những khung cảnh quen thuộc của Hà Nội. Mỗi bức ảnh là một nhát dao khứa vào nỗi nhớ, nhưng đồng thời cũng là một liều thuốc an ủi, nhắc nhở cô về những gì họ đã có, và những gì cô đang chờ đợi.
***
Trong khi Lê Ngân đang vật lộn với nỗi trống trải giữa lòng Hà Nội quen thuộc, Hoàng Minh cũng đang đối mặt với một cuộc chiến không kém phần cam go ở một thành phố hoàn toàn xa lạ. Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của buổi hoàng hôn. Hoàng Minh ngồi lặng lẽ trong căn phòng trọ mới, những chiếc hộp carton còn nguyên chưa mở nằm ngổn ngang như những khối đá vô tri. Căn phòng rộng chừng mười mét vuông, với một chiếc giường đơn kê sát tường, một bàn học cũ kỹ và một tủ quần áo nhỏ. Ánh đèn vàng yếu ớt từ bóng đèn trần hắt xuống, không đủ để xua đi cái bóng tối u ám đang bao trùm khắp căn phòng, cũng như không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng đang vây lấy Minh.
Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố xa lạ chìm trong ánh đèn lấp lánh, không một chút quen thuộc. Những tòa nhà cao tầng chọc trời, những bảng hiệu quảng cáo nhấp nháy đủ màu sắc, những dòng xe cộ hối hả dưới đường, tất cả đều xa lạ và vô cảm. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người qua lại xôn xao từ con ngõ dưới nhà, lẫn với tiếng nhạc xập xình từ một quán cà phê nào đó, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng ồn ào và hỗn loạn, khác hẳn với sự trầm lắng, thâm trầm của Hà Nội. Cậu cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng giữa nơi đây, như một hạt cát bị cuốn trôi đến một đại dương mênh mông, vô tận. Mùi ẩm mốc nhẹ từ tường nhà, mùi đồ ăn lạ từ những căn bếp lân cận, hòa lẫn với mùi giấy mới của những cuốn sách cậu mang theo, tất cả tạo nên một thứ mùi hỗn tạp, xa lạ, khiến cậu càng thêm nhớ về mùi hương quen thuộc của Hà Nội, mùi hoa sữa cuối mùa vương vấn trong gió, mùi cà phê rang xay ở quán "Hoa Sữa", hay mùi sách cũ trong thư viện.
"Mình đã làm đúng chứ?" Câu hỏi ấy cứ quanh quẩn trong tâm trí Minh, như một con quỷ nhỏ không ngừng gặm nhấm. Cậu nhớ lại lời khuyên của Đức Anh, của Anh Khoa, nhớ lại ánh mắt đầy tin tưởng của Ngân. Cậu đã đưa ra quyết định này, với tất cả sự quyết tâm và hy vọng. Nhưng giờ đây, giữa cái lạnh lẽo của căn phòng trọ xa lạ, nỗi sợ hãi và sự cô đơn bắt đầu xâm chiếm. Cậu nhớ gia đình, nhớ bà Hoa với những lời dặn dò ân cần, nhớ Hà Nội với những con phố, ngõ ngách đã trở nên thân thuộc. Nhưng hơn hết, cậu nhớ Ngân, nhớ giọng nói nhẹ nhàng, ánh mắt trầm tĩnh của cô ấy.
Minh khẽ thở dài, một hơi thở hóa khói mờ ảo trong không khí se lạnh. Cậu đứng dậy, bước đến chiếc vali vẫn còn nằm gọn ở góc phòng. Từ trong đó, cậu lấy ra chiếc khăn len mà Ngân đã đan. Chiếc khăn màu xám tro, với những đường đan đều đặn, tỉ mỉ, vẫn còn vương vấn hương nước hoa quen thuộc của cô ấy. Minh vuốt nhẹ từng sợi len, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp. Chiếc khăn này không chỉ là một món quà, mà còn là một sợi dây vô hình kết nối cậu với Ngân, với Hà Nội, với tất cả những gì cậu đã bỏ lại phía sau. Nó là một bùa hộ mệnh, một lời nhắc nhở về tình yêu và sự tin tưởng.
Cậu đặt chiếc khăn lên bàn học, ngay ngắn cạnh chiếc điện thoại. Mở khóa màn hình, cậu nhìn vào bức ảnh nền là Ngân đang khẽ cười trong một chiều Hồ Gươm đầy nắng. Cậu chụp một bức ảnh khung cảnh ngoài cửa sổ, một biển đèn lấp lánh và xa lạ. Cậu định gửi cho Ngân, kể cho cô ấy nghe về những cảm xúc hỗn độn trong lòng, về sự cô đơn và nỗi nhớ đang giằng xé cậu. Nhưng rồi cậu lại thôi. Cậu không muốn cô ấy phải lo lắng. Cậu muốn cô ấy tin rằng cậu vẫn ổn, rằng cậu đang thích nghi tốt. Cậu muốn trở thành chỗ dựa vững chắc cho cô ấy, chứ không phải là một gánh nặng. Cuối cùng, cậu chỉ gửi một tin nhắn ngắn gọn, giản dị: "Anh đến nơi rồi." Kèm theo đó là một biểu tượng mặt cười, như một lời trấn an vô hình. Cậu đặt điện thoại xuống, ánh mắt vẫn không rời khỏi chiếc khăn len. Nó là hơi ấm duy nhất trong căn phòng lạnh lẽo này, là điểm tựa duy nhất cho tâm hồn đang chông chênh của cậu.
***
Vài ngày sau, Hoàng Minh và Lê Ngân quyết định gọi video call cho nhau. Minh đã phần nào ổn định hơn, đã bắt đầu làm quen với lịch trình học tập mới, với những gương mặt xa lạ. Nhưng nỗi nhớ thì vẫn còn đó, âm ỉ cháy trong lòng cậu.
Minh ngồi trong căn phòng trọ của mình, ánh sáng yếu ớt từ bóng đèn trần hắt xuống, tạo nên một không gian mờ ảo. Phía sau cậu là bức tường trắng trơn, vài cuốn sách được xếp gọn gàng trên bàn. Tiếng sinh hoạt lộn xộn từ hành lang, tiếng bước chân vội vã, tiếng cười đùa vọng vào, nhưng không gian quanh Minh vẫn tĩnh lặng đến lạ. Cậu cầm điện thoại, màn hình sáng lên, hiện ra gương mặt của Ngân. Một cảm giác nhẹ nhõm, xen lẫn bâng khuâng tràn ngập lòng Minh. Cô ấy vẫn ở đó, vẫn xinh đẹp và trầm tĩnh như cậu nhớ. Ánh đèn vàng dịu từ phòng Ngân, khung cảnh quen thuộc của chiếc bàn học với giá sách nhỏ phía sau, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với không gian của Minh. Dù ấm cúng, nhưng Minh vẫn cảm nhận được sự thiếu vắng trong căn phòng của cô ấy.
“Bên đó sao rồi? Mọi thứ ổn chứ?” Minh cất tiếng hỏi, cố gắng giữ giọng bình thản, nhưng trong lòng lại đầy hồi hộp. Cậu muốn nghe giọng cô ấy, muốn biết mọi thứ về cô ấy.
Ngân mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô vẫn đượm buồn nhưng có chút lấp lánh khi nhìn thấy Minh. “Vẫn vậy. Anh thì sao? Đã quen chưa?” Giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi, vẫn là giọng nói thân thuộc mà Minh đã nhớ nhung suốt mấy ngày qua.
Minh khẽ cười gượng. “Cũng tạm ổn. Khác Hà Nội nhiều lắm.” Cậu không muốn than vãn, không muốn cô ấy phải lo lắng. Nhưng những khác biệt ấy quá lớn, quá rõ ràng để có thể che giấu. Hà Nội là những con phố cổ kính rêu phong, là tiếng rao đêm văng vẳng, là mùi hoa sữa nồng nàn. Còn nơi này, là những tòa nhà chọc trời, là tiếng còi xe inh ỏi, là sự vội vã đến nghẹt thở. Cậu nhớ cái cảm giác được đi bộ cùng Ngân dưới những tán cây cổ thụ trên đường Phan Đình Phùng, nhớ những buổi chiều ngồi ở Hồ Gươm, chỉ im lặng mà vẫn thấy bình yên. Giờ đây, mọi thứ đều phải bắt đầu lại từ đầu.
“Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Ăn uống đầy đủ, đừng thức khuya quá.” Ngân nói, ánh mắt cô chất chứa sự quan tâm. Cô biết Minh là người hay lo nghĩ, dễ suy kiệt.
“Em cũng vậy. Đừng thức khuya quá.” Minh đáp lại, những lời quan tâm đơn giản nhưng chất chứa biết bao cảm xúc. Cậu muốn nói nhiều hơn, muốn kể cho cô nghe về những khó khăn cậu đang gặp phải, về cảm giác lạc lõng, về nỗi cô đơn. Nhưng rồi cậu lại ngập ngừng. Những điều chưa nói, những điều không thể nói khi xa nhau, lại một lần nữa hiện hữu. Cả hai đều cố gắng giữ vẻ bình thản, chia sẻ những chuyện vụn vặt về một ngày học tập hay làm việc, về thời tiết, về những người bạn mới. Nhưng không ai có thể giấu được nỗi nhớ trong ánh mắt, trong những khoảng dừng đầy ý nghĩa.
Có những khoảnh khắc im lặng kéo dài, cả hai chỉ nhìn nhau qua màn hình điện thoại, cố gắng đọc những điều không nói thành lời trong ánh mắt đối phương. Khoảng cách địa lý hàng trăm cây số bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một bức tường vô hình ngăn cách hai người. Minh nhìn thấy sự mệt mỏi ẩn sau đôi mắt trầm tĩnh của Ngân, thấy nỗi buồn vẫn còn vương vấn trên gương mặt cô. Ngân cũng nhận ra sự gượng gạo trong nụ cười của Minh, thấy ánh mắt cậu vẫn còn chút ngơ ngác, lạc lõng.
“Ở đây có một quán phở, cũng khá ngon. Nhưng không giống phở Hà Nội.” Minh cố gắng phá vỡ sự im lặng, kể về một điều gì đó mới mẻ. Cậu muốn cho Ngân thấy cậu đang cố gắng thích nghi, cố gắng tìm kiếm những điều tích cực.
Ngân khẽ mỉm cười. “Vậy à? Để khi nào em vào, anh dẫn em đi ăn nhé.” Lời nói của cô như một tia hy vọng, một lời hứa cho tương lai.
Minh gật đầu, ánh mắt cậu sáng lên. “Nhất định rồi.” Cậu nhớ về chiếc khăn len đang nằm trên bàn, nguồn động viên vô hình cho cậu. “Em đã đọc sách chưa?” Cậu hỏi, muốn chuyển sang một chủ đề quen thuộc hơn.
“Em có đọc, nhưng chưa xong.” Ngân thành thật. Cô không muốn nói dối, bởi cô biết Minh sẽ hiểu. “Tâm trí em cứ bay đi đâu ấy.”
Minh hiểu. Cậu cũng vậy. Dù đang ở giữa một thành phố mới, với bao nhiêu điều phải học hỏi, phải khám phá, nhưng tâm trí cậu vẫn thường xuyên bay về Hà Nội, bay về bên Ngân. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một chặng đường dài, một chặng đường đầy thử thách. Những khoảnh khắc im lặng và sự ngập ngừng trong cuộc gọi đầu tiên này đã báo hiệu những khó khăn lớn hơn trong việc duy trì giao tiếp sâu sắc khi yêu xa. Cậu phải mạnh mẽ, vì Ngân, và vì chính mình. Lê Ngân cũng vậy, cô sẽ phải đấu tranh nội tâm rất nhiều để vượt qua giai đoạn này. Chiếc khăn len dệt tay mà Hoàng Minh trân trọng giữ gìn sẽ tiếp tục là biểu tượng của sự kết nối và nguồn động viên cho cậu trong những lúc yếu lòng, nhắc nhở cậu về lời hứa "Anh sẽ không để em phải chờ lâu đâu" và lời hứa "Em... sẽ chờ." Cả hai đều biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng chỉ cần còn tin tưởng, còn yêu thương, họ sẽ vượt qua.