Cái kết của cuộc gọi đầu tiên cứ lơ lửng trong không gian, để lại trong cả Minh và Ngân một nỗi day dứt khôn nguôi. Minh hiểu, đây mới chỉ là khởi đầu của một chặng đường dài, một chặng đường đầy thử thách. Những khoảnh khắc im lặng và sự ngập ngừng trong cuộc gọi đầu tiên này đã báo hiệu những khó khăn lớn hơn trong việc duy trì giao tiếp sâu sắc khi yêu xa. Cậu phải mạnh mẽ, vì Ngân, và vì chính mình. Lê Ngân cũng vậy, cô sẽ phải đấu tranh nội tâm rất nhiều để vượt qua giai đoạn này. Chiếc khăn len dệt tay mà Hoàng Minh trân trọng giữ gìn sẽ tiếp tục là biểu tượng của sự kết nối và nguồn động viên cho cậu trong những lúc yếu lòng, nhắc nhở cậu về lời hứa "Anh sẽ không để em phải chờ lâu đâu" và lời hứa "Em... sẽ chờ." Cả hai đều biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng chỉ cần còn tin tưởng, còn yêu thương, họ sẽ vượt qua. Nhưng làm sao để tin tưởng, làm sao để yêu thương khi khoảng cách cứ lớn dần, và những điều chưa nói cứ chất chồng?
***
Đêm ở thành phố mới chìm vào một vẻ lạnh lẽo rất riêng, khác hẳn cái rét ngọt đặc trưng của Hà Nội. Gió heo may lùa qua khe cửa sổ, mang theo mùi ẩm mốc cũ kỹ từ hành lang chung cư "Gác Mái" và cả chút hương khói bụi mịt mờ từ xa vọng lại. Hoàng Minh ngồi cạnh chiếc bàn học cũ kỹ, trước mặt là chồng sách vở và tài liệu dày cộp mà cậu đã cất công mang theo. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc đèn bàn hắt xuống, đổ một vầng sáng cô độc lên trang sách, tạo nên một khoảng không gian riêng tư nhưng cũng đầy tĩnh mịch. Bên ngoài, những ánh đèn cao tầng của thành phố mới lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, xa xăm và vô cảm. Cậu nhìn ra, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa nào đó trong cái mênh mông xa lạ này, nhưng rồi chỉ thấy lòng mình càng thêm chênh vênh.
Cái rét ở đây không thấm vào da thịt như cái rét Hà Nội, mà nó len lỏi vào từng tế bào, vào sâu trong tâm hồn, mang theo một nỗi cô đơn khó tả. Minh khẽ thở dài, hơi thở hóa thành một làn khói mờ ảo trong không khí se lạnh. Cậu nhớ Hà Nội, nhớ những con phố cổ kính rêu phong, nhớ tiếng rao đêm văng vẳng, và đặc biệt, nhớ mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn trong ký ức. Cậu nhớ cả những buổi chiều cùng Ngân dạo bước dưới tán cây cổ thụ trên đường Phan Đình Phùng, nhớ những lần ngồi cạnh nhau ở Hồ Gươm, chỉ im lặng mà vẫn thấy bình yên đến lạ. Giờ đây, mọi thứ đều phải bắt đầu lại từ đầu, một mình cậu.
Cậu siết chặt chiếc khăn len dệt tay màu xanh xám mà Lê Ngân đã tặng. Từng mũi kim đều đặn, từng sợi len mềm mại như chứa đựng hơi ấm và sự quan tâm của cô ấy. Chiếc khăn trở thành một vật trấn an, một sợi dây vô hình kết nối cậu với Hà Nội, với Ngân. Mỗi khi cảm thấy lạc lõng, cậu lại chạm vào nó, như thể đang chạm vào một phần ký ức thân thuộc, một phần của Ngân.
Điện thoại trên bàn chợt rung nhẹ. Là một thông báo từ nhóm học tập. Minh mở điện thoại, nhưng rồi ánh mắt cậu lại dừng lại ở đoạn chat với Ngân. Cuộc gọi video ban nãy kết thúc đã gần hai tiếng, nhưng cảm giác hụt hẫng vẫn còn vương lại. Cậu muốn viết một tin nhắn dài, kể cho Ngân nghe về những khó khăn cậu đang gặp phải, về cảm giác lạc lõng ở nơi này, về những buổi học đầu tiên đầy áp lực, và về nỗi nhớ cô ấy cồn cào trong lòng. Cậu muốn chia sẻ mọi thứ, muốn được nghe những lời động viên từ giọng nói nhẹ nhàng của cô.
Các ngón tay cậu lướt trên màn hình, từng câu chữ hiện ra rồi lại biến mất. "Anh nhớ em nhiều lắm..." Cậu gõ rồi lại xóa. "Mọi thứ ở đây khó khăn hơn anh nghĩ..." Cậu lại do dự. Cậu không muốn cô ấy phải lo lắng, không muốn cô ấy phải gánh thêm bất kỳ gánh nặng nào khi cô ấy cũng đang phải đối mặt với nỗi trống trải ở Hà Nội. Cậu biết Ngân cũng đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, và cậu cũng phải như vậy. Yêu xa không chỉ là nỗi nhớ, mà còn là sự gồng mình, sự che giấu những yếu lòng để đối phương yên tâm.
Cuối cùng, sau một hồi đắn đo, Minh chỉ gõ vỏn vẹn một dòng ngắn gọn: "Anh đang bận chút, gọi lại em sau nhé." Cậu bấm gửi, rồi khóa màn hình điện thoại, đặt nó úp xuống bàn. Cậu biết Ngân sẽ hiểu, hoặc ít nhất, cô sẽ cố gắng hiểu. Nhưng chính cậu cũng không biết liệu những dòng tin nhắn cụt ngủn như thế này có đủ để giữ lửa cho một tình yêu đang phải chống chọi với hàng trăm cây số hay không.
Cậu cố gắng tập trung vào chồng tài liệu trước mặt. Những công thức phức tạp, những khái niệm mới mẻ đòi hỏi sự tập trung cao độ. Cậu lật trang sách, nhưng tâm trí vẫn không ngừng lơ lửng ở một nơi khác. Hình ảnh Ngân với đôi mắt trầm tĩnh, với nụ cười nhẹ nhàng và cả cái thở dài của cô trong cuộc gọi vừa rồi cứ hiện lên rõ mồn một. Cậu lo lắng. Cậu lo cho cô ấy, lo cho cả hai. Khoảng cách này, đúng là lớn hơn nhiều so với những gì cậu từng nghĩ.
Minh thở ra một hơi dài, nặng nhọc. Cậu tự nhủ mình phải mạnh mẽ, phải cố gắng. Cơ hội này là điều cậu đã khao khát bấy lâu. Cậu không thể để nỗi nhớ nhung và sự cô đơn lấn át. Cậu phải chứng minh rằng quyết định rời Hà Nội là đúng đắn, không chỉ vì bản thân mà còn vì tương lai của cả hai. Cậu biết, Ngân đang chờ cậu. Và cậu sẽ không để cô ấy phải chờ lâu. Nhưng cái "không lâu" ấy là bao giờ, và liệu trong quãng thời gian chờ đợi đó, khoảng cách có làm phai nhạt đi những gì cả hai đã từng trân quý? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí Minh, một câu hỏi không lời đáp, lơ lửng như làn khói từ hơi thở của cậu trong căn phòng lạnh lẽo.
***
Chiều muộn ở Hà Nội, trời âm u, gió se lạnh luồn lách qua từng con phố, mang theo hơi ẩm của mùa đông sắp tới. Lê Ngân và Mai Chi ngồi ở góc quen thuộc của quán cà phê "Hoa Sữa". Ngôi nhà ống cũ được cải tạo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính, ban công nhỏ có giàn hoa giấy vẫn vậy, vẫn giữ nguyên vẻ đẹp hoài cổ và yên bình. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách và tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương trà thảo mộc ấm áp, thoang thoảng đâu đó là mùi hoa sữa cuối mùa còn sót lại, dù đã không còn nồng nàn như trước nhưng vẫn đủ để gợi lên những ký ức.
Ngân cầm tách cà phê đã nguội ngắt, lòng bàn tay cảm nhận rõ cái lạnh buốt từ men sứ. Ánh mắt cô nhìn vô định ra ngoài cửa kính, nơi những chiếc lá vàng cuối cùng của hàng cây bàng trước quán đang chao nghiêng trong gió, rồi rơi lả tả xuống vỉa hè ẩm ướt. Một cuộc gọi video với Minh vừa kết thúc vội vã, chỉ vỏn vẹn mười lăm phút. Cậu ấy nói bận, nói sẽ gọi lại sau. Ngân biết Minh thật sự bận, cậu ấy luôn là người có trách nhiệm và luôn đặt mục tiêu lên hàng đầu. Nhưng cái cảm giác bị bỏ lại phía sau, cảm giác những lời muốn nói cứ nghẹn lại trong cổ họng, để lại trong lòng cô một khoảng trống không tên.
"Này Ngân, mày lại thẫn thờ gì nữa đấy?" Mai Chi đặt tách trà xuống, nhìn cô bạn với ánh mắt lo lắng. Mai Chi, với mái tóc cắt ngắn ngang vai năng động, luôn là người đầu tiên nhận ra những thay đổi nhỏ nhất trong tâm trạng của Ngân.
Ngân khẽ thở dài, một hơi thở nặng trĩu. Cô lắc đầu nhẹ, mái tóc đen dài khẽ đung đưa theo nhịp. "Tao chỉ... thấy trống trải quá. Minh bận lắm, cuộc gọi nào cũng vội vã. Tao sợ..."
Mai Chi nhíu mày, giọng điệu có chút sắc sảo, thực tế. "Sợ gì? Sợ nó quên mày à?"
Ngân ngước nhìn Mai Chi, đôi mắt sâu và trầm của cô ánh lên một nỗi buồn khó che giấu. "Không phải. Tao biết Minh không phải người như vậy. Tao sợ... khoảng cách này lớn quá, lớn hơn cả những gì tao nghĩ." Cô khẽ nói, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sự bất an sâu sắc. "Từ khi cậu ấy đi, mọi thứ ở Hà Nội bỗng nhiên trở nên khác lạ. Mọi góc phố, mọi quán quen, mọi con đường... đều như thiếu đi một điều gì đó."
Cô nhớ lại buổi sáng khi Minh rời đi. Ga Hà Nội ồn ã, náo nhiệt, nhưng trong tâm trí cô, mọi âm thanh đều chìm xuống, chỉ còn lại hình ảnh Minh bước lên tàu, ánh mắt lưu luyến nhìn về phía cô. Kể từ đó, Hà Nội như mất đi một phần linh hồn trong mắt Ngân. Những buổi tan học không còn cái dáng hình quen thuộc đợi ở cổng. Những buổi tối không còn tin nhắn "Em ăn cơm chưa?" hay "Hôm nay em học thế nào?". Mọi thứ đều phải tự mình đối mặt, tự mình lấp đầy.
Ngân khẽ lắc đầu, đặt tách cà phê xuống bàn. Cô lấy điện thoại ra, lướt xem vài bức ảnh cũ của cô và Minh ở Hà Nội. Đó là bức ảnh chụp cả hai ngồi cạnh nhau ở một quán trà đá vỉa hè, Minh cười hiền lành, còn cô thì mỉm cười e ấp. Đó là bức ảnh Minh chụp trộm cô khi cô đang đọc sách trong thư viện, ánh nắng chiều hắt qua cửa sổ, vương trên mái tóc cô. Những ký ức đẹp đẽ ấy giờ đây lại trở thành một gánh nặng, nhắc nhở cô về một quá khứ gần gũi đã trở thành xa vời. Vẻ mặt cô trầm tư, đôi môi mím chặt.
"Thôi nào, đừng bi quan thế chứ." Mai Chi nắm lấy tay Ngân, bàn tay ấm áp của cô bạn truyền cho Ngân một chút hơi ấm, một chút an ủi. "Yêu xa thì ai mà chẳng khó khăn. Quan trọng là cả hai cùng cố gắng. Mày cứ suy nghĩ nhiều thế này thì làm sao mà tập trung học hành được?"
"Tao biết chứ." Ngân khẽ đáp, ánh mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại. "Nhưng... đôi khi tao cảm thấy mình lạc lõng quá. Cậu ấy có cuộc sống mới, có những người bạn mới, những trải nghiệm mới. Còn tao, vẫn ở đây, vẫn mọi thứ như cũ. Tao sợ mình sẽ không theo kịp cậu ấy."
Mai Chi thở dài. "Đó là những lo lắng bình thường thôi. Mày nghĩ Minh không nhớ mày sao? Không phải vì nó bận mà nó quên mày đâu. Nó cũng đang cố gắng mà."
Ngân không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô biết Minh đang cố gắng. Cô cũng đang cố gắng. Nhưng cái cảm giác thiếu vắng, cái cảm giác một mình chống chọi với nỗi nhớ cứ lớn dần lên mỗi ngày. Cô từng nghĩ mình đủ mạnh mẽ để đối mặt với mọi thứ, nhưng khi Minh đi rồi, cô mới nhận ra, mình đã dựa dẫm vào cậu ấy nhiều hơn mình tưởng.
"Tao cứ thấy mình như... đang đợi chờ một điều gì đó không chắc chắn vậy." Ngân thì thầm, như nói với chính mình hơn là với Mai Chi. "Cái sự chờ đợi này, nó nặng nề quá."
"Vậy thì mày phải tự tạo ra những điều chắc chắn cho mình đi chứ." Mai Chi vỗ nhẹ vào tay Ngân. "Đừng để cuộc sống của mày chỉ xoay quanh một người. Mày vẫn còn bạn bè, còn việc học, còn bao nhiêu điều thú vị ở Hà Nội này mà. Mày phải sống tốt, phải vui vẻ thì Minh mới yên tâm mà cố gắng chứ."
Lời của Mai Chi như một gáo nước lạnh tạt vào tâm trí Ngân, nhưng không phải là lời trách móc, mà là lời thức tỉnh. Ngân ngẩng đầu lên, nhìn Mai Chi, rồi lại nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, lấp lánh như những đốm lửa nhỏ trong màn đêm sắp buông xuống. Hà Nội không vội được đâu, câu nói ấy vẫn thường xuyên được mọi người nhắc đến, nhưng giờ đây, cô lại cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm chạp, thật nặng nề. Nỗi sợ "khoảng cách này lớn quá" của Lê Ngân cho thấy cô đang dần mất đi niềm tin vào mối quan hệ, một dấu hiệu cho thấy những thử thách lớn hơn đang đến gần. Cô biết mình phải mạnh mẽ, nhưng sức mạnh ấy sẽ lấy từ đâu, khi mỗi ngày trôi qua, cô lại càng cảm nhận rõ ràng hơn sự trống trải trong lòng mình?
***
Sáng hôm sau, tại phòng thí nghiệm của trường đại học ở thành phố mới, Hoàng Minh đang cặm cụi với một thí nghiệm phức tạp. Tiếng máy móc hoạt động nhẹ nhàng, tiếng quạt thông gió rì rì, cùng với mùi hóa chất đặc trưng thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc và tập trung. Cậu đeo kính bảo hộ, đôi mắt chăm chú dõi theo từng phản ứng hóa học trong ống nghiệm. Anh cố gắng dồn hết tâm trí vào công việc, vào những con số và phương trình, để tạm quên đi nỗi nhớ nhung và những lo lắng đã đeo bám cậu suốt mấy ngày qua.
Dáng người hơi gầy nhưng chắc khỏe của Minh cúi rạp trên bàn làm việc, từng cử chỉ đều tỉ mỉ và cẩn trọng. Cậu đã quen với việc phải tập trung cao độ, và trong môi trường này, sự tập trung ấy còn là cách để cậu hòa nhập, để chứng tỏ năng lực của mình. Cậu biết mình là người tỉnh lẻ, mọi thứ cậu có được đều phải đánh đổi bằng sự nỗ lực gấp nhiều lần người khác.
Đột nhiên, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên cạnh. "Minh ơi, cậu xong phần này chưa? Thầy Hùng muốn xem trước buổi chiều."
Minh giật mình, ngẩng đầu lên. An Nhiên, một bạn học cùng khóa, đang đứng bên cạnh cậu. Dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen dài xõa ngang vai, gương mặt thanh tú với nụ cười hiền, An Nhiên luôn toát lên vẻ thân thiện và có phần nhút nhát. Cô mang theo một chồng tài liệu dày, ánh mắt hơi rụt rè nhưng vẫn đầy quan tâm.
"À, mình gần xong rồi, An Nhiên." Minh đáp, giọng nói vẫn còn hơi ngập ngừng. "Cảm ơn cậu đã nhắc." Cậu vội vàng ghi chép thêm vài dòng vào sổ tay, cố gắng hoàn thành nốt phần việc đang dang dở.
An Nhiên khẽ gật đầu, đặt chồng tài liệu xuống mép bàn của Minh. "Trông cậu có vẻ mệt. Suốt mấy ngày nay cậu đều ở phòng thí nghiệm đến khuya."
Minh khẽ cười gượng. "À, mình... mình đang cố gắng bắt kịp tiến độ thôi." Cậu không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn bày tỏ sự mệt mỏi của mình. Cậu biết An Nhiên là người tốt, nhưng cậu không muốn chia sẻ những gánh nặng của mình với một người bạn mới.
"Chiều nay bọn mình đi ăn trưa ở quán phở gần trường, cậu có muốn đi cùng không?" An Nhiên hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, ánh mắt nhìn Minh đầy vẻ mời gọi. "Mọi người bảo ở đó có món phở gà ngon lắm."
Một thoáng, Minh nghĩ đến lời Ngân nói trong cuộc gọi hôm qua: "Ở đây có một quán phở, cũng khá ngon. Nhưng không giống phở Hà Nội." Và lời hứa của cậu: "Để khi nào em vào, anh dẫn em đi ăn nhé."
Cậu lắc đầu nhẹ. "Cảm ơn cậu, An Nhiên, nhưng mình còn vài việc phải hoàn thành trước buổi chiều. Mình không muốn để thầy Hùng phải chờ. Hẹn các cậu dịp khác nhé." Minh cố gắng nở một nụ cười thật tự nhiên, nhưng trong lòng lại không khỏi cảm thấy chút tội lỗi. Cậu từ chối không phải vì không muốn đi ăn, mà vì cậu muốn tranh thủ thời gian để hoàn thành nốt công việc, để nếu có chút thời gian rảnh, cậu có thể gọi điện cho Ngân, bù đắp cho cuộc gọi vội vã hôm qua. Cậu muốn giữ lời hứa với cô ấy, dù chỉ là một lời hứa thầm lặng trong tâm trí.
An Nhiên mỉm cười nhẹ, không tỏ vẻ thất vọng. "Vậy à? Tiếc thật. Vậy cậu cố gắng nhé. Đừng làm việc quá sức." Cô khẽ nói, rồi quay đi, để lại Minh với sự tập trung cao độ vào thí nghiệm và những suy nghĩ chất chứa trong lòng.
Minh gật đầu chào lại An Nhiên, mắt vẫn không rời ống nghiệm. Anh tiếp tục ghi chép, cố gắng hoàn thành công việc thật nhanh. Tiếng máy móc vẫn đều đều, mùi hóa chất vẫn thoang thoảng. Mọi thứ cứ như một vòng quay không ngừng nghỉ. Cậu biết An Nhiên là một cô gái tốt bụng và thân thiện, và sự xuất hiện của cô ấy trong môi trường mới này là một điều tích cực. Nhưng dù vậy, trong tâm trí Minh, vẫn chỉ có một hình bóng, một nỗi nhớ thường trực.
Những cuộc gọi vội vã và tin nhắn cụt ngủn báo hiệu sự suy giảm về chất lượng giao tiếp, có thể dẫn đến những hiểu lầm lớn hơn trong tương lai. Cậu không muốn điều đó xảy ra. Cậu phải tìm cách cân bằng giữa việc học tập, làm việc và duy trì mối quan hệ này. Nhưng liệu cậu có thể làm được không? Nỗi lo lắng ấy, nó cứ âm ỉ cháy trong lòng Minh, như một ngọn lửa nhỏ đang cố gắng giữ mình không bị dập tắt bởi gió lạnh của khoảng cách và sự bận rộn của cuộc sống mới. Minh siết chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc khăn len dệt tay trong túi áo, một lời nhắc nhở về những gì cậu đang chiến đấu vì. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách mới sẽ không ngừng ập đến.