Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 238

Những Khoảng Lặng Thấm Sâu

3381 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự leo thang của những hiểu lầm không lời và sự đứt gãy trong giao tiếp giữa Hoàng Minh và Lê Ngân.,Làm sâu sắc thêm nỗi sợ hãi và sự bất an trong Lê Ngân khi cô đối mặt với khoảng cách địa lý và sự bận rộn của Hoàng Minh, đặc biệt là sau khi Minh vô tình nhắc đến An Nhiên.,Thể hiện sự đấu tranh nội tâm của Hoàng Minh giữa việc tập trung vào cơ hội lớn và nỗi nhớ Ngân, đồng thời cho thấy anh đang vô tình gây ra những vết nứt trong mối quan hệ.,Dẫn dắt mạch truyện đến một điểm khủng hoảng cảm xúc cho Lê Ngân, chuẩn bị cho một sự kiện hoặc cuộc đối thoại quan trọng sắp tới.,Tiếp tục giai đoạn Falling Action bằng cách tập trung vào hậu quả cảm xúc và thực tế của cuộc chia ly, đẩy các nhân vật vào những xung đột nội tâm gay gắt hơn.
Nhân vật: Lê Ngân, Hoàng Minh, Mai Chi, An Nhiên
Mood: Tense, emotional, melancholic, anxious
Kết chương: [object Object]

Hơi thở trắng khói tan vào không khí lạnh, lẩn khuất giữa những âm thanh quen thuộc của một đêm đông Hà Nội. Bên ngoài ô cửa sổ, tiếng gió khẽ rít qua khe hở, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày cuối năm. Lê Ngân ngồi co ro trên chiếc ghế bành cũ kỹ trong căn phòng nhỏ của mình, đôi mắt sâu và trầm tĩnh dán chặt vào màn hình điện thoại. Ánh sáng xanh nhạt từ chiếc màn hình hắt lên khuôn mặt trái xoan thanh tú của cô, làm lộ rõ vẻ mệt mỏi và ưu tư. Xung quanh cô, căn phòng vốn dĩ ấm cúng với những giá sách gỗ mộc, chậu cây xanh nhỏ và vài bức tranh tự vẽ, giờ đây lại như bị bao phủ bởi một lớp sương mờ của nỗi buồn.

Tiếng tivi từ phòng khách vọng vào đều đều, lồng ghép với tiếng lách cách của bát đũa từ căn bếp, nơi mẹ cô đang dọn dẹp sau bữa tối. Dù có những âm thanh của cuộc sống gia đình bao bọc, Ngân vẫn cảm thấy một khoảng trống lớn đến lạ lùng. Cô lướt qua những dòng tin nhắn cũ, những tin nhắn mà giờ đây cô chỉ còn nhận được vài chữ ngắn gọn từ Hoàng Minh: "Anh bận chút," "Anh ổn," hoặc đôi khi chỉ là một icon mặt cười đơn điệu. Những tin nhắn ấy, từng là sợi dây kết nối giữa hai thế giới, giờ đây lại như những nhát cắt vô hình, khoét sâu thêm vào nỗi bất an đang lớn dần trong lòng cô.

"Anh ấy đang làm gì?" Ngân khẽ thì thầm, giọng nói nhẹ như làn gió thoảng, hòa vào tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng đang phát ra từ tai nghe cô vẫn đeo hờ. "Anh ấy có nhớ mình không? Hay cuộc sống mới đã cuốn anh đi rồi?" Mỗi câu hỏi như một nhát dao khứa vào tim cô, đau nhói nhưng vô hình. Cô cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực ấy, tự nhủ rằng Minh bận rộn, Minh đang nỗ lực vì tương lai của cả hai. Nhưng lý trí thì khác, cảm xúc lại là một câu chuyện khác. Nỗi trống vắng và sự bất an cứ bủa vây lấy cô, siết chặt lấy trái tim mảnh mai. Mùi thức ăn mẹ nấu vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi nước xả vải dịu nhẹ từ chiếc áo len cô đang mặc, và cả mùi sách cũ từ chồng sách trên bàn. Tất cả những mùi hương thân thuộc ấy, những điều lẽ ra phải mang lại cảm giác bình yên, giờ đây lại chỉ khiến cô thấy cô đơn hơn.

Ngân thở dài, một hơi thở dài mang theo bao nhiêu là nỗi niềm chất chứa. Cô lướt qua album ảnh trong điện thoại, dừng lại ở một bức ảnh chụp chung của cô và Minh dưới tán cây hoa sữa đầu mùa, khi đó nụ cười của cả hai còn rạng rỡ và vô tư đến thế. Giờ đây, chỉ còn là những kỷ niệm xa xăm, như một giấc mơ đẹp đã qua. Cô đặt điện thoại xuống, cố gắng cầm lấy cuốn sách đang đọc dở trên bàn, một cuốn tiểu thuyết lãng mạn mà cô từng rất yêu thích. Nhưng đôi mắt cô cứ lướt qua những dòng chữ mà không tài nào tập trung được. Tâm trí cô cứ lơ lửng ở một nơi rất xa, nơi có một chàng trai tỉnh lẻ đang vật lộn với cuộc sống mới, nơi có những điều cô không thể chạm tới.

Cái lạnh của đêm đông càng lúc càng thấm sâu, luồn lách qua lớp áo mỏng của cô. Ngân đứng dậy, bước ra ban công nhỏ. Gió thổi nhẹ, khiến vài chiếc lá khô còn sót lại trên cây cảnh khẽ xào xạc. Hà Nội về đêm vẫn đẹp, vẫn lung linh ánh đèn, nhưng trong mắt cô, nó lại mang một vẻ u buồn đến lạ. Cô nhớ những đêm đông có Minh bên cạnh, cùng nhau đi dạo Hồ Gươm, cùng nhau hít hà cái mùi hoa sữa nồng nàn. Nhớ những lần cậu nắm chặt tay cô, hơi ấm từ bàn tay cậu xua đi cái lạnh của gió mùa. Giờ đây, chỉ còn mình cô đối diện với cái rét ngọt của Hà Nội, với những điều chưa nói, những nỗi niềm chất chứa trong lòng. "Hà Nội không vội được đâu," cô nhớ lại câu nói ấy, nhưng sao lòng cô lại cứ vội vã đến thế, vội vã lo sợ điều gì đó sắp mất đi.

Cô lại trở vào phòng, cuộn mình trong chăn, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm. Nhưng hơi ấm từ chiếc chăn không thể xua đi cái lạnh trong lòng. Cô nhắm mắt lại, hình ảnh Minh hiện lên rõ nét, nhưng xen lẫn vào đó là một sự xa cách vô hình. Cô cảm thấy mình như một cánh hoa mỏng manh, đang chênh vênh giữa dòng đời, sợ hãi rằng một cơn gió mạnh nào đó sẽ cuốn cô đi, rời xa khỏi bến bờ bình yên mà cô vẫn hằng tin tưởng. Nỗi sợ hãi ấy, nó âm ỉ cháy, bào mòn từng chút hy vọng nhỏ nhoi trong cô. Cô tự hỏi, liệu có phải sự yếu đuối này là do cô tự tạo ra, hay là do khoảng cách đã thực sự làm thay đổi mọi thứ? Đêm trôi qua thật chậm, mang theo những tiếng thở dài nặng trĩu của một cô gái Hà Nội đang chìm trong biển suy tư. Mùi tinh dầu thư giãn mà cô vẫn hay dùng cũng không đủ sức xoa dịu tâm hồn cô lúc này. Tất cả chỉ còn là sự im lặng, sự im lặng đáng sợ của một mối quan hệ đang dần trở nên xa cách.

***

Chiếc chuông gió ở quán cà phê "Hoa Sữa" khẽ rung lên từng tiếng leng keng dịu nhẹ, như một lời chào quen thuộc mỗi khi có khách bước vào. Lê Ngân khẽ rùng mình, không phải vì cái lạnh se se của buổi chiều Hà Nội, mà vì một cảm giác trống rỗng đến từ bên trong. Trời Hà Nội đã vào đông, cái lạnh bắt đầu thấm sâu vào từng ngóc ngách của con phố, nhưng không khí trong quán vẫn ấm cúng lạ thường. Ánh đèn vàng dịu hắt lên những bức tường gỗ mộc, những kệ sách đầy ắp và những bức tranh cũ kỹ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi trà thảo mộc, và đâu đó, vẫn thoang thoảng mùi hoa sữa cuối mùa, một mùi hương vừa gợi nhớ vừa mang theo chút u hoài.

Ngân ngồi đối diện với Mai Chi, cô bạn thân với mái tóc ngắn ngang vai cá tính và đôi mắt sắc sảo luôn tràn đầy năng lượng. Thế nhưng hôm nay, vẻ mặt của Ngân lại xanh xao và kém sức sống hơn hẳn mọi khi. Cô mặc một chiếc áo len màu ghi nhạt, càng làm tôn lên vẻ mảnh mai và có phần tiều tụy của mình. Mai Chi nhìn Ngân, ánh mắt đầy lo lắng.

“Này Ngân, mày dạo này sao thế?” Mai Chi hỏi, giọng nói tự nhiên nhưng đầy quan tâm. “Trông cứ như người mất hồn vậy. Có chuyện gì mà không chịu nói với tao à?”

Ngân khẽ lắc đầu, khuấy nhẹ cốc cà phê sữa nóng của mình. Hơi ấm từ cốc cà phê phả lên mặt cô, nhưng không đủ để làm tan đi vẻ u sầu. “Tao không biết nữa, Chi à.” Giọng cô nhỏ nhẹ, chậm rãi, gần như thì thầm. “Cảm giác như Minh ngày càng xa… hay là tao ảo tưởng?” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chùm hoa sữa vẫn còn lác đác trên cành, lặng lẽ tỏa hương giữa cái lạnh cuối thu đầu đông. Những chiếc lá vàng rơi lả tả theo từng cơn gió, như những mảnh ký ức đang dần phai nhạt.

Mai Chi thở dài. Cô biết Ngân đang phải trải qua những ngày tháng khó khăn. “Yêu xa thì ai cũng vậy thôi, Ngân. Áp lực, nỗi nhớ nhung, rồi những lo toan cuộc sống dễ khiến người ta mệt mỏi mà.” Mai Chi với tay qua bàn, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Ngân. “Nhưng mày phải nói chuyện thẳng thắn với nó chứ. Cứ im lặng như thế thì làm sao mà hiểu nhau được?”

Ngân quay lại nhìn Mai Chi, đôi mắt sâu và trầm chất chứa bao nhiêu là nỗi sợ hãi. “Tao sợ…” cô nói, giọng nghẹn lại. “Sợ nghe những điều tao không muốn nghe.” Cô sợ Minh sẽ nói rằng cậu đã đổi thay, rằng khoảng cách quá lớn, rằng tình cảm của họ không thể vượt qua được thử thách. Cô sợ phải đối mặt với sự thật rằng mình đã bị bỏ lại phía sau, một mình giữa thành phố này, trong khi Minh đang bắt đầu một cuộc sống mới, đầy rẫy những cơ hội và cả những con người mới.

Mai Chi siết nhẹ tay Ngân. “Sợ thì cũng phải đối mặt thôi, Ngân à. Chẳng lẽ mày cứ để những suy nghĩ ấy gặm nhấm mày mãi sao? Mày cứ thế này, tao thấy thương mày quá.” Mai Chi cảm thấy bất lực. Cô muốn giúp bạn, muốn Ngân mạnh mẽ hơn, nhưng cô biết, đây là cuộc chiến mà Ngân phải tự mình vượt qua.

Ngân gục đầu xuống bàn, mái tóc đen dài buông xõa che đi khuôn mặt. Tiếng nhạc acoustic vẫn đều đều vang lên, tiếng mưa phùn tí tách trên mái hiên, và tiếng lách cách của những chiếc ly cốc từ quầy pha chế dường như trở nên xa xăm hơn. Cô cảm thấy một nỗi cô đơn khủng khiếp đang nuốt chửng mình. Cô đã cố gắng mạnh mẽ, cố gắng lấp đầy khoảng trống bằng việc học, bằng công việc, nhưng nỗi nhớ Minh vẫn cứ đeo bám, dai dẳng như chính cái rét ngọt của Hà Nội. Nó len lỏi vào từng giấc ngủ, từng bữa ăn, từng khoảnh khắc cô ở một mình.

“Tao thấy Minh có vẻ bận rộn lắm,” Ngân khẽ nói, ngẩng đầu lên. “Những tin nhắn của cậu ấy cứ cụt ngủn, rồi những cuộc gọi thì vội vã. Có khi đang nói chuyện thì cậu ấy bảo có việc bận rồi cúp máy ngang. Tao biết cậu ấy đang cố gắng, nhưng… nhưng tao cảm thấy như mình đang bị bỏ rơi vậy.” Cô ngừng lại, nuốt khan. “Mà hôm trước, cậu ấy còn nhắc đến một cô bé tên An Nhiên. Bảo là cô bé ấy giúp cậu ấy tìm tài liệu khó. Tao không biết… nhưng tự nhiên tao thấy khó chịu lắm, Chi à.”

Mai Chi nhíu mày. “An Nhiên á? Có phải là cô bé mà Minh có nhắc đến một vài lần trước đây không? Cái cô bé mà nó bảo là học cùng lớp, trông có vẻ hiền lành?”

Ngân gật đầu. “Đúng rồi. Cậu ấy bảo cô bé ấy tốt bụng lắm. Tao biết là Minh không có ý gì, nhưng nghe xong tự nhiên lòng tao cứ nặng trĩu. Cảm giác như có một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa tụi tao. Khoảng cách địa lý đã đành, giờ lại thêm cả khoảng cách về cảm xúc nữa.” Cô khuấy cốc cà phê liên tục, như muốn khuấy tan đi những mớ hỗn độn trong lòng.

Mai Chi thở dài lần nữa. “Đúng là yêu xa thì dễ sinh nghi ngờ. Nhưng mày đừng vội nghĩ xấu cho Minh. Nó là người như thế nào mày còn không biết sao? Có khi cô bé ấy chỉ là bạn bè xã giao bình thường thôi. Mày cứ tự dằn vặt mình như thế thì làm sao mà thoải mái được?”

Ngân không nói gì, chỉ cúi gằm mặt xuống. Cô biết Mai Chi nói đúng. Cô biết Minh không phải là người như vậy. Nhưng nỗi sợ hãi, sự bất an và cảm giác yếu đuối cứ giằng xé trong lòng cô. Cô sợ mình không đủ tốt, sợ mình không thể giữ chân được Minh. Cô sợ rằng một ngày nào đó, Minh sẽ không còn nhớ về những mùa hoa sữa đầu tiên của Hà Nội, không còn nhớ về những buổi chiều mưa phùn lất phất mà họ đã cùng nhau trú dưới mái hiên cũ. Mùi hoa sữa cuối mùa cứ phảng phất, mang theo một nỗi niềm bâng khuâng, như lời nhắc nhở về một điều gì đó sắp kết thúc, một điều gì đó sắp phải đối mặt.

***

Đèn trong phòng trọ sinh viên "Gác Mái" của Hoàng Minh vẫn sáng choang. Đã quá nửa đêm, nhưng Minh vẫn cúi rạp trên bàn làm việc, ánh mắt mệt mỏi dán chặt vào màn hình máy tính. Căn phòng nhỏ trên tầng cao của dãy nhà trọ cũ, với chiếc cửa sổ nhìn ra con ngõ nhỏ, vốn đã chật chội nay lại càng bừa bộn hơn với chồng sách vở, tài liệu và những bản vẽ kỹ thuật ngổn ngang. Tiếng quạt máy tính kêu ù ù đều đều, hòa cùng tiếng xe máy thỉnh thoảng vụt qua từ con ngõ bên dưới, và cả tiếng cười nói vọng ra từ phòng trọ của những sinh viên lân cận. Tất cả tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn, nhưng Minh dường như đã quen với nó. Mùi ẩm mốc đặc trưng của khu trọ cũ hòa lẫn với mùi giấy và mực từ đống tài liệu, tạo thành một thứ mùi hương rất riêng của "gác mái" này.

Minh gãi đầu mệt mỏi, đưa tay day day thái dương. Áp lực từ dự án mới đang đè nặng lên vai cậu. Thầy Hùng yêu cầu rất cao, và cậu biết mình không thể lơ là bất cứ chi tiết nào. Cậu là người tỉnh lẻ, mọi thứ cậu có được đều phải đánh đổi bằng sự nỗ lực gấp nhiều lần người khác. Khát vọng vươn lên, nỗi lo hòa nhập, tất cả đều đang thúc đẩy cậu làm việc không ngừng nghỉ. Cái rét ngọt của đêm đông ở thành phố mới, dù không phải Hà Nội, vẫn đủ để khiến Minh cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Cậu nhớ Hà Nội, nhớ Ngân, nhớ những buổi tối được cùng cô đi dạo, kể cho cô nghe về những dự định tương lai. Nhưng những ký ức ấy giờ đây lại càng làm tăng thêm nỗi mệt mỏi trong cậu.

Đột nhiên, chiếc điện thoại trên bàn rung lên bần bật. Là một cuộc gọi video từ Lê Ngân. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi của Minh. Cậu vội vàng chỉnh lại tóc, cố gắng nở một nụ cười thật tươi, che đi vẻ tiều tụy trên khuôn mặt.

“Chào Ngân,” Minh nói, giọng hơi khàn vì mệt. “Anh vừa mới xong việc. Em ăn tối chưa?” Cậu cố gắng tỏ ra vui vẻ, nhưng khóe mắt thâm quầng và nụ cười gượng gạo không thể nào giấu được.

Ngân xuất hiện trên màn hình, ánh mắt cô ấy nhìn Minh đầy lo lắng. “Anh trông mệt quá. Anh làm việc nhiều vậy sao?” Giọng Ngân trầm xuống, mang theo một nỗi bâng khuâng khó tả.

Minh khẽ ngáp một cái, vội vàng đưa tay che miệng. “Ừ, cũng hơi căng. Dự án này khá phức tạp. May có An Nhiên giúp anh tìm được mấy tài liệu khó, không thì chắc thức trắng đêm mất.” Cậu nói một cách tự nhiên, không hề nhận ra sự thay đổi nhỏ trong giọng điệu của Ngân. Trong tâm trí cậu lúc này, An Nhiên chỉ đơn thuần là một người bạn học tốt bụng, nhiệt tình giúp đỡ cậu trong công việc.

Đầu dây bên kia, Ngân im lặng một chút. Khoảng lặng ấy tuy ngắn ngủi nhưng lại kéo dài vô tận trong lòng cô. “An Nhiên… cô bé đó vẫn hay giúp anh à?” Giọng Ngân hơi chùng xuống, có chút gì đó nghèn nghẹn.

Minh vẫn không nhận ra. “Ừ, cô ấy tốt bụng lắm. Luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người. Cô ấy còn rủ anh đi ăn trưa nữa, nhưng anh bận quá, không đi được.” Minh cười gượng gạo. Cậu không hề biết rằng mỗi lời cậu nói ra, mỗi từ ngữ vô tư lự, lại như những mũi kim châm vào trái tim Ngân. Cậu chỉ muốn kể cho cô nghe về cuộc sống của mình, về những khó khăn cậu đang đối mặt, về những người bạn mới mà cậu đã gặp. Cậu muốn chia sẻ, muốn Ngân hiểu cho cậu.

Ngân nhìn Minh qua màn hình, ánh mắt đượm buồn và đầy nghi ngờ. Nụ cười gượng gạo của Minh, vẻ mệt mỏi của cậu, và cả cái tên An Nhiên cứ xoáy sâu vào tâm trí cô. Cô cảm thấy một nỗi đau nhói, một sự tủi thân khó tả. “Thôi, anh nghỉ đi,” Ngân nói, giọng cô khẽ run. “Em cũng phải đi ngủ rồi. Anh đừng làm việc quá sức nhé.”

Minh gật đầu. “Ừ, em ngủ ngon nhé.” Cậu vẫn không nhận ra sự thay đổi trong giọng điệu của Ngân, không nhận ra ánh mắt buồn bã của cô qua màn hình. Cậu chỉ thấy mình quá mệt mỏi, quá bận rộn để có thể suy nghĩ sâu xa hơn. Cậu tắt máy, gãi đầu lần nữa, rồi lại quay trở lại với đống tài liệu.

Cậu siết chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc khăn len dệt tay trong túi áo. Chiếc khăn mà Ngân đã đan cho cậu, chiếc khăn mang theo hơi ấm của cô, của Hà Nội. Nó là lời nhắc nhở về những gì cậu đang chiến đấu vì, về người con gái đang đợi cậu ở phương xa. Nhưng liệu cô ấy có còn đợi cậu không, khi mà những hiểu lầm cứ chất chồng, khi mà khoảng cách cứ lớn dần, và khi mà những điều chưa nói cứ âm ỉ gặm nhấm cả hai? Cậu biết, nỗi sợ hãi và sự hoài nghi của Ngân về An Nhiên sẽ leo thang. Cậu biết, sự cô đơn và áp lực ở nơi xa có thể khiến cậu tìm kiếm sự an ủi từ những mối quan hệ khác, dù chỉ là bạn bè, nhưng sẽ bị Ngân hiểu lầm. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn phảng phất trong không khí Hà Nội, như một lời nhắc nhở về “đêm đông quyết định” sắp đến, khi mọi thứ sẽ được phơi bày. Minh thở dài. Con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách mới sẽ không ngừng ập đến, như những cơn gió lạnh của mùa đông, khiến ngọn lửa tình yêu của họ chao đảo.

Chiếc khăn len trong túi áo Minh, và mùi hoa sữa cuối mùa nơi Hà Nội của Ngân, như hai sợi dây mỏng manh đang cố níu giữ hai trái tim lại gần nhau. Nhưng liệu chúng có đủ sức mạnh để chống chọi lại những khoảng lặng, những lời nói vô tình và những nỗi nghi ngờ đang dần trở thành bức tường vô hình giữa họ? Đêm đông ở thành phố mới, Minh chỉ còn nghe tiếng gió rít qua ô cửa, tiếng máy tính vẫn kêu ù ù, và tiếng thở dài của chính mình, nặng trĩu bao lo toan và nỗi nhớ không nguôi. Ngân, ở Hà Nội, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tắt, cảm nhận cái lạnh thấu xương của đêm đông, và một nỗi đau vô định đang bóp nghẹt trái tim cô. Khoảng cách đã không còn chỉ là địa lý, mà đã trở thành một hố sâu vô hình giữa hai người.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ