Đêm đông Hà Nội, gió rít qua khe cửa sổ, mang theo những hạt mưa phùn li ti và cả mùi hoa sữa cuối mùa nồng nàn, dai dẳng. Lê Ngân cuộn mình trong chăn, đôi mắt mở thao láo nhìn trần nhà tối đen. Kim đồng hồ đã nhích qua con số hai, nhưng giấc ngủ vẫn là một thứ xa xỉ. Cuộc gọi video chóng vánh với Hoàng Minh cách đây vài giờ cứ lởn vởn trong đầu cô, từng lời nói, từng cử chỉ, từng khoảng lặng đều bị cô mổ xẻ, phân tích đến tận cùng.
Hoàng Minh mệt mỏi, đó là điều không thể chối cãi. Vẻ tiều tụy trên khuôn mặt nó, quầng thâm dưới mắt, nụ cười gượng gạo khi cố gắng che giấu sự kiệt sức... tất cả đều hiện rõ mồn một. Ngân biết nó đang vất vả, đang cố gắng hết sức mình cho cơ hội lớn lao ở nơi xa. Cô muốn thông cảm, muốn chia sẻ, muốn là hậu phương vững chắc cho nó. Nhưng rồi, cái tên An Nhiên lại xuất hiện, như một gáo nước lạnh dội thẳng vào trái tim đang cố gắng thấu hiểu của cô. "May có An Nhiên giúp anh tìm được mấy tài liệu khó, không thì chắc thức trắng đêm mất." "Cô ấy tốt bụng lắm. Luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người. Cô ấy còn rủ anh đi ăn trưa nữa..." Từng lời vô tư lự ấy của Minh, trong giây phút mệt mỏi và thiếu tinh tế của nó, đã trở thành những mũi kim châm vào lòng Ngân, khiến nỗi bất an vốn đã âm ỉ nay bùng lên dữ dội.
Cô trở mình, ôm chặt chiếc gối mềm vào lòng, cố gắng kìm nén tiếng nấc đang chực trào. Lạnh. Cái lạnh của đêm đông thấm vào da thịt, nhưng cái lạnh trong lòng cô còn buốt giá hơn. Khoảng cách địa lý, áp lực cuộc sống, và giờ là sự xuất hiện của một người thứ ba – dù chỉ là qua lời kể vô tình của Minh – đang bào mòn niềm tin trong cô. “Thật sự là khoảng cách này... hay là mình đang tự vẽ ra điều gì đó?”, Ngân tự hỏi, giọng nói nội tâm run rẩy. Cô biết mình đang suy nghĩ quá nhiều, đang tự làm khổ mình, nhưng làm sao có thể ngừng lại khi mọi thứ cứ như một vòng xoáy không lối thoát?
Cô với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên đầu giường. Màn hình sáng lên, ánh sáng xanh yếu ớt hắt vào khuôn mặt tiều tụy. Ngân mở album ảnh, lướt qua những bức hình cũ của hai đứa. Hoàng Minh rụt rè, bỡ ngỡ trong ngày đầu tiên lên Hà Nội. Hoàng Minh ngượng nghịu khi cô lén chụp ảnh nó đang đọc sách trong thư viện. Hoàng Minh cười rạng rỡ khi cả hai cùng trú mưa dưới mái hiên cũ, mùi hoa sữa nồng nàn vương vấn. Những kỷ niệm đẹp đẽ ấy, giờ đây, lại càng khiến cô đau lòng. Nó là lời nhắc nhở về một tình yêu trong trẻo, giản dị, nhưng cũng là minh chứng cho sự mong manh của mọi thứ khi đối diện với thử thách của thời gian và không gian.
Cô khóa màn hình, đặt điện thoại xuống, rồi lại cầm lên. Lòng bàn tay cô ẩm ướt mồ hôi. Cô muốn nhắn tin cho Minh, muốn hỏi rõ mọi chuyện, muốn trách móc, muốn gào lên rằng cô đang sợ hãi đến nhường nào. Nhưng rồi, cô lại thôi. Minh đang mệt mỏi, đang bận rộn. Liệu những câu hỏi chất chứa sự hoài nghi của cô có khiến nó thêm áp lực? Liệu nó có hiểu được nỗi lòng của cô, hay chỉ nghĩ cô đang làm phiền? Sự trầm tĩnh, kín đáo vốn là bản tính của Ngân, giờ đây lại trở thành một rào cản vô hình, giam cầm những cảm xúc đang gào thét bên trong.
Ngân đứng dậy, bước ra ban công. Hơi lạnh ùa vào, khiến cô rùng mình. Ngoài kia, những hạt mưa phùn vẫn rơi lất phất, giăng mắc một màn sương mờ ảo. Những con phố Hà Nội chìm trong giấc ngủ, chỉ còn ánh đèn vàng hiu hắt từ các cửa sổ và tiếng gió rít qua những tán cây. Mùi hoa sữa, dù đã cuối mùa, vẫn nồng nàn đến khó tả, len lỏi vào từng tế bào, gợi về những đêm thu lãng mạn của hai đứa. Giờ đây, mùi hương ấy lại mang một nỗi buồn man mác, một sự chia ly không tên.
Cô nhìn ngắm những chậu cây nhỏ xinh trên ban công, những cuốn sách còn dang dở trên bàn làm việc, những vật trang trí handmade mà cô tỉ mẩn làm ra. Chúng là những thứ mang lại cho cô sự bình yên, nhưng đêm nay, chúng cũng không thể xoa dịu được trái tim đang rối bời. “Anh ấy có biết mình đang nghĩ gì không? Hay anh ấy không quan tâm?”, cô tự hỏi lần nữa, và lần này, câu hỏi nặng trĩu hơn bao giờ hết. Cô cảm thấy một sự cô đơn đến tột cùng, dù đang ở trong căn nhà ấm cúng của mình. Nỗi sợ hãi và sự hoài nghi về An Nhiên, cùng với sự thiếu vắng của Minh, đã tạo nên một hố sâu ngăn cách.
Mãi đến khi những tia sáng yếu ớt đầu tiên của bình minh len lỏi qua rèm cửa, Ngân mới thiếp đi được một lúc. Nhưng đó chỉ là một giấc ngủ chập chờn, đầy những giấc mơ vụn vỡ.
Sáng hôm sau, Hà Nội vẫn chìm trong tiết trời âm u, se lạnh. Mưa phùn đã ngớt, nhưng những giọt nước vẫn còn đọng trên lá cây, trên mái hiên. Lê Ngân thức dậy với đôi mắt sưng húp và cái đầu nặng trĩu. Cô cố gắng gượng dậy, chuẩn bị đi học, nhưng tâm trí vẫn không ngừng nghĩ về Minh.
Cô mở điện thoại, lướt tin tức, cố gắng tìm kiếm một sự phân tâm. Nhưng rồi, tay cô lại tự động mở hộp tin nhắn. Có một tin nhắn từ Minh, được gửi vào lúc nửa đêm: "Anh xin lỗi, anh mệt quá nên ngủ quên mất. Em ngủ ngon nhé." Một tin nhắn ngắn gọn, chung chung, không giải thích, không an ủi, chỉ là một lời xin lỗi cho sự vắng mặt. Nó như một nhát dao nữa cứa vào trái tim Ngân. Nó thậm chí không hỏi cô đã ngủ ngon không, không một lời hỏi han sâu sắc hơn. Ngân cảm thấy mình không được ưu tiên, cảm thấy mình đang đứng bên lề cuộc sống bận rộn của Minh.
Cô thở dài, nặng nề gõ một tin nhắn trả lời: "Em ngủ không ngon lắm. Anh giữ gìn sức khỏe." Cô không muốn làm Minh thêm căng thẳng, nhưng cũng không thể giả vờ như không có chuyện gì. Cô muốn nó biết cô đang không ổn, dù chỉ là một chút.
Trong khi đó, ở một thành phố xa lạ, Hoàng Minh đang vùi đầu vào công việc. Phòng thí nghiệm của trường đại học sáng đèn từ sớm, mùi hóa chất thoang thoảng trong không khí. Minh đang cố gắng giải quyết một vấn đề phức tạp trong dự án của mình, một vấn đề mà nếu không giải quyết được, cả nhóm sẽ bị chậm tiến độ. Áp lực đè nặng lên vai nó. Những đêm thức trắng, những bữa ăn vội vàng đã khiến nó kiệt sức.
Minh cau mày nhìn vào màn hình máy tính, những dòng code chạy lằng ngoằng khiến mắt nó mỏi nhừ. Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Ngân. Nó lướt qua, thấy dòng chữ "Em ngủ không ngon lắm. Anh giữ gìn sức khỏe." Tim nó thắt lại một chút. Nó biết Ngân đang không vui, biết cô ấy đang lo lắng. Nhưng lúc này, nó không thể làm gì được. "Cố lên Minh, chỉ cần vượt qua giai đoạn này là ổn", nó tự nhủ. Sau đó, nó vội vàng gõ một câu trả lời ngắn gọn: "Anh biết rồi, em cũng vậy nhé." Nó không muốn Ngân nghĩ nó vô tâm, nhưng sự mệt mỏi và áp lực công việc đã khiến nó không thể tinh tế hơn. Nó chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành công việc, để có thời gian nói chuyện tử tế với Ngân.
Đúng lúc đó, An Nhiên xuất hiện. Cô bé nhỏ nhắn, năng động, mang theo một chồng tài liệu dày cộp. "Anh Minh, em tìm được mấy bài nghiên cứu này có vẻ liên quan đến vấn đề của anh. Anh xem thử xem sao." Giọng An Nhiên trong trẻo, đầy nhiệt tình. Cô bé đặt chồng tài liệu xuống bàn, nở nụ cười tươi tắn.
Minh ngẩng đầu lên, vẻ mặt mệt mỏi giãn ra một chút. "Cảm ơn An Nhiên nhé. Em giúp anh nhiều quá."
An Nhiên xua tay. "Có gì đâu anh. Mình cùng nhóm mà. Với lại, em cũng thấy bài này hay nên muốn chia sẻ." Cô bé nhìn Minh, đôi mắt sáng ngời. "Anh trông mệt quá. Anh có cần cà phê không? Em đi mua cho."
Minh lắc đầu. "Không sao đâu, anh ổn. Anh chỉ cần tập trung giải quyết xong chỗ này thôi." Nó quay lại với màn hình máy tính, cố gắng đọc lướt qua những bài nghiên cứu An Nhiên vừa mang đến. Trong đầu nó lúc này, chỉ có một suy nghĩ duy nhất: công việc. Nó không hề biết rằng, ngay cả những tương tác vô tư lự như thế này, trong mắt Ngân, lại có thể trở thành "bằng chứng" cho sự thay đổi, cho một mối đe dọa vô hình. Nó không hề biết rằng, mỗi lời nói, mỗi hành động vô tình của nó, đang khiến Ngân ở Hà Nội cảm thấy cô đơn và lạc lõng đến nhường nào. Nó chỉ nghĩ đơn giản, An Nhiên là một người bạn học tốt bụng, luôn sẵn lòng giúp đỡ.
Minh tiếp tục vùi đầu vào công việc. Tiếng bàn phím gõ lạch cạch, tiếng máy móc kêu ù ù trong phòng thí nghiệm, và tiếng thở dài của chính nó, nặng trĩu bao lo toan. Cậu nhớ Ngân, nhớ Hà Nội, nhớ những buổi chiều dạo phố, nhớ mùi hoa sữa đầu mùa, nhớ cái rét ngọt se lòng. Cậu biết Ngân đang không vui, nhưng cậu tin rằng chỉ cần cậu cố gắng, chỉ cần cậu thành công, mọi thứ rồi sẽ ổn. Nó không nhận ra rằng, đôi khi, sự thiếu vắng của những lời an ủi, những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt lại có sức tàn phá ghê gớm hơn bất kỳ khoảng cách địa lý nào. Cậu không nhận ra, nỗi sợ hãi và sự hoài nghi của Ngân về An Nhiên sẽ leo thang. Cậu không nhận ra, những điều chưa nói đang dần trở thành bức tường vô hình giữa hai người.
Chiều tối cùng ngày, Lê Ngân hẹn Mai Chi tại quán cà phê "Hoa Sữa" quen thuộc. Trời đã ngớt mưa, nhưng không khí vẫn se lạnh, gió heo may thổi từng đợt, mang theo mùi ẩm ướt của đất trời và thoảng đâu đó mùi hoa sữa đã bắt đầu nồng nàn hơn khi đêm về. Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê hắt ra, tạo một không gian ấm cúng, đối lập hoàn toàn với nỗi lạnh lẽo trong lòng Ngân.
Mai Chi đến sớm hơn một chút, ngồi đợi Ngân. Khi thấy Ngân bước vào, cô bạn thân giật mình. Ngân trông tiều tụy đến lạ, đôi mắt sưng húp, khuôn mặt trắng bệch. Mai Chi vội vàng đứng dậy, kéo Ngân ngồi xuống chiếc ghế sofa êm ái cạnh cửa sổ.
"Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy? Trông mày như ma trơi ấy." Mai Chi nói, giọng đầy vẻ lo lắng, nhưng cũng không thiếu sự thẳng thắn thường thấy.
Ngân mỉm cười gượng gạo, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa còn đọng trên kính phản chiếu ánh đèn đường. "Mình... mình không biết nữa, Chi à. Cứ như có một cái gì đó đang xen vào giữa bọn mình." Giọng cô nhỏ xíu, lạc hẳn đi trong tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng của quán.
Cô gọi một ly cà phê nóng, hai tay ôm lấy ly, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay, nhưng nó không đủ xua đi cái lạnh trong lòng. Cô bắt đầu kể cho Mai Chi nghe mọi chuyện, từ những tin nhắn thưa thớt của Minh, những cuộc gọi vội vàng, cho đến cái tên An Nhiên cứ lặp đi lặp lại trong lời kể của nó. Nỗi sợ hãi và sự hoài nghi cứ thế tuôn trào, không thể kìm nén thêm được nữa.
"Anh ấy cứ nhắc đến An Nhiên... Mình có đang quá đáng không khi thấy khó chịu?" Ngân hỏi, đôi mắt ngấn nước nhìn Mai Chi, tìm kiếm sự thấu hiểu. "Anh ấy nói cô bé ấy tốt bụng, giúp đỡ anh ấy nhiều lắm. Thậm chí còn rủ anh ấy đi ăn trưa nữa... Anh ấy nói rất tự nhiên, nhưng mình... mình không thể không suy nghĩ."
Mai Chi lắng nghe một cách nghiêm túc. Khuôn mặt cô dần trở nên nghiêm trọng. Cô không vội an ủi, mà chỉ im lặng để Ngân trút hết nỗi lòng. Khi Ngân ngừng lại, Mai Chi hít một hơi sâu, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Ngân.
"Ngân, mày đang tự giày vò mình đấy à?" Mai Chi hỏi, giọng nói kiên quyết. "Mày có biết là từ ngày Minh đi, mày cứ như người mất hồn không? Mày tập trung vào công việc, vào học hành, nhưng mày có thật sự vui không? Hay mày đang cố lấp đầy khoảng trống bằng sự bận rộn?"
Ngân cúi đầu, không nói gì. Mai Chi nói đúng. Cô đang cố gắng lấp đầy, nhưng không sao lấp đầy được.
"Và cái tên An Nhiên đó, mày nghĩ nó là gì? Mày đã hỏi thẳng Minh chưa? Mày cứ ngồi đây rồi tự dày vò mình, tự vẽ ra đủ thứ kịch bản trong đầu. Mày nghĩ Minh nó sẽ hiểu được sao?"
Ngân ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy tổn thương. "Nhưng mình không muốn làm Minh thêm áp lực. Mình biết nó đang rất bận, rất mệt mỏi. Mình sợ... mình sợ sẽ làm mọi thứ tồi tệ hơn."
Mai Chi thở dài. "Ngân, tình yêu không phải là sự im lặng. Tình yêu không phải là những điều chưa nói. Mày cứ giữ mọi thứ trong lòng, Minh nó cứ bận rộn và vô tâm như vậy, thì cái khoảng cách này sẽ không bao giờ được rút ngắn lại đâu. Nó sẽ chỉ ngày càng lớn hơn, đến mức mày không thể với tới được nữa."
Cô bạn thân đưa tay đặt lên tay Ngân, nắm chặt. "Nếu mày không tin nó, thì dù có ai xuất hiện hay không, mày cũng sẽ tự hoài nghi. Quan trọng là mày muốn gì, Ngân ạ. Mày muốn tiếp tục sống trong sự lo lắng, hoài nghi này, hay mày muốn có câu trả lời, dù câu trả lời đó có thể không như mày mong muốn?"
Lời nói của Mai Chi như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Ngân, nhưng cũng là tia sáng mạnh mẽ xuyên qua màn sương mù trong tâm trí cô. Đúng vậy, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi sợ hãi và sự hoài nghi này. Cô không thể cứ mãi im lặng. Tình yêu cần sự rõ ràng, cần sự thấu hiểu.
Ngân hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa sữa nồng nàn lan tỏa trong không khí, như một lời nhắc nhở về những gì cô đang chiến đấu vì. Cái lạnh của đêm đông Hà Nội vẫn còn buốt giá, nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa nhỏ bắt đầu cháy lên. Ngọn lửa của sự quyết tâm. Cô nhìn Mai Chi, đôi mắt đã không còn vẻ tuyệt vọng mà thay vào đó là một sự kiên định.
"Mày nói đúng, Chi. Mình không thể cứ mãi thế này được." Ngân siết chặt ly cà phê, giọng nói tuy vẫn còn run nhẹ nhưng đã mang một sự chắc chắn. "Mình cần phải nói chuyện với Minh. Mình cần phải biết rõ mọi chuyện."
Mai Chi mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm. "Tốt. Vậy mày định làm gì?"
Ngân nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa cuối cùng đang rơi, và ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng cả một góc phố. Mùi hoa sữa cuối mùa bỗng trở nên nồng nàn hơn bao giờ hết, như một lời báo hiệu cho một đêm đông quyết định sắp diễn ra. Cô biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, và có thể cô sẽ phải đối mặt với một sự thật đau lòng. Nhưng cô không thể trốn tránh mãi được. Sự mệt mỏi và áp lực của Hoàng Minh ở nơi xa cho thấy nó cũng đang ở trong trạng thái dễ bị tổn thương, có thể phản ứng không như cô mong đợi. Nhưng cô cần phải làm rõ, cần phải chiến đấu cho tình yêu của mình.
"Mình sẽ gọi cho Minh. Ngay bây giờ." Ngân nói, quyết định đã được đưa ra, dứt khoát và rõ ràng. Cô sẽ không để những điều chưa nói, những khoảng lặng và những lời nói vô tình trở thành bức tường vô hình giữa hai người nữa.