Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 240

Đêm Đông Quyết Định: Lời Chia Ly Giữa Mùi Hoa Sữa Cuối Mùa

2896 từ
Mục tiêu: Đạt được milestone của chương 240: Khắc họa hậu quả trực tiếp của quyết định lớn, dẫn đến một cuộc chia ly tạm thời đầy đau khổ giữa Hoàng Minh và Lê Ngân.,Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ chương 239: Lê Ngân đối mặt với Hoàng Minh để tìm kiếm sự rõ ràng về mối quan hệ và những nỗi sợ hãi của cô.,Đẩy xung đột nội tâm và ngoại cảnh của arc lên đỉnh điểm thông qua một cuộc đối thoại căng thẳng, phơi bày những hiểu lầm sâu sắc và áp lực từ cơ hội mới.,Làm sâu sắc thêm sự phát triển của cả Hoàng Minh và Lê Ngân, buộc họ phải đối mặt với thực tế và xác định rõ hơn về cảm xúc của mình.,Thiết lập bối cảnh cho giai đoạn Falling Action tiếp theo, nơi cả hai sẽ phải đối diện với hậu quả của quyết định và học cách vượt qua.,Sử dụng mùi hoa sữa cuối mùa như một biểu tượng cho sự kết thúc của một giai đoạn và khởi đầu cho một sự thay đổi khó khăn.
Nhân vật: Lê Ngân, Hoàng Minh
Mood: Tense, emotional, melancholic, reflective, poignant, đau khổ
Kết chương: [object Object]

Ngân siết chặt ly cà phê, cảm giác hơi ấm từ thành ly truyền qua lòng bàn tay, như một lời nhắc nhở nhỏ nhặt về sự sống, sự hiện diện. Quyết định đã được đưa ra, dứt khoát và rõ ràng. Cô sẽ không để những điều chưa nói, những khoảng lặng và những lời nói vô tình trở thành bức tường vô hình giữa hai người nữa. Mai Chi đã nói đúng, tình yêu không phải là sự im lặng. Cô cần một câu trả lời, cần sự rõ ràng, dù nó có đau đớn đến mấy.

Ngân đứng dậy, tạm biệt Mai Chi bằng một cái ôm thật chặt, như thể muốn truyền đi tất cả sự kiên cường vừa mới tìm thấy. Rời khỏi quán cà phê quen thuộc, bước chân cô không còn nặng nề như lúc ban đầu. Cái lạnh của đêm đông Hà Nội vẫn buốt giá, nhưng không còn thấm tháp đến tận xương tủy như lúc trước. Mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn và da diết, giờ đây không chỉ gợi lên nỗi hoài niệm mà còn là một chất xúc tác, một lời báo hiệu cho một đêm đông quyết định sắp diễn ra. Cô hít thật sâu mùi hương quen thuộc ấy, cố gắng ghi nhớ nó, như thể đó là nguồn sức mạnh cuối cùng trước khi đối mặt với một trận chiến đầy cam go.

Đường phố Hà Nội về đêm vẫn tấp nập, nhưng trong mắt Ngân, mọi thứ dường như chậm lại, mờ ảo đi. Cô bắt một chuyến xe buýt đến Ga Hà Nội. Từng cột đèn đường lướt qua ngoài cửa sổ, những bóng người vội vã, những cửa hàng đã lên đèn. Mọi thứ cứ thế trôi đi, như một thước phim quay chậm, không liên quan gì đến cuộc chiến nội tâm đang diễn ra bên trong cô. Cô tựa đầu vào cửa kính lạnh ngắt, nhìn dòng người hối hả. Có lẽ, tất cả họ đều đang trên đường đến một nơi nào đó, hoặc đang chờ đợi một ai đó, với những câu chuyện riêng, những nỗi niềm riêng mà không ai biết được. Cũng như cô, đang trên đường tìm kiếm câu trả lời cho chính mình.

Ga Hà Nội về đêm mang một vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc. Kiến trúc Pháp cổ được chiếu sáng bởi những ngọn đèn vàng ấm áp, tạo nên một khung cảnh vừa lãng mạn vừa u hoài. Nhưng bên trong sảnh chờ rộng lớn, không khí lại hối hả đến lạ. Tiếng còi tàu từ xa vọng lại, nghe như một tiếng thở dài của đêm đông. Tiếng bánh xe vali nghiến trên nền gạch, tiếng loa phát thanh thông báo giờ tàu, tiếng bước chân vội vã của những người đi kẻ đến. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự chia ly và đoàn tụ, của những chuyến đi và những cuộc trở về. Ngân đứng giữa dòng người, cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng. Cô cảm nhận rõ ràng mùi khói tàu, mùi bụi đường, xen lẫn mùi thức ăn nhanh từ những quầy hàng vội vã. Một mùi hương đặc trưng của ga tàu, gợi lên cảm giác tạm biệt và mong chờ.

Cô bước đến quầy bán vé, giọng nói khẽ khàng khi hỏi mua vé xe khách đến thành phố mà Minh đang ở. Tay cô nắm chặt chiếc khăn len dệt tay trong túi áo khoác. Chiếc khăn mà cô đã dành rất nhiều thời gian và tâm huyết để đan, hy vọng nó sẽ sưởi ấm cho Minh trong những ngày đông rét mướt nơi xa. Giờ đây, nó trở thành một vật nặng trĩu trong lòng bàn tay cô, mang theo tất cả những lời yêu thương, những nỗi nhớ nhung và cả những hoài nghi mà cô chưa bao giờ dám nói ra.

“Tàu đêm sẽ đến đó vào sáng sớm mai,” nhân viên bán vé thông báo, giọng đều đều.

Ngân gật đầu, đưa tiền. Cô cần thời gian, cần một khoảng lặng trên chuyến đi để sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn. Cô cần phải mạnh mẽ, phải kiên định. Cô cần phải biết mình sẽ nói gì, sẽ làm gì khi đối mặt với Minh. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết, mọi lời nói đều có thể trở nên vô nghĩa nếu như trái tim của người đối diện đã không còn đồng điệu.

Khi đã có vé trong tay, Ngân tìm một góc vắng vẻ để ngồi chờ. Cô nhìn ra phía đường ray, nơi những con tàu khổng lồ đang lầm lũi di chuyển. Ánh đèn pha của tàu rọi sáng một góc đường ray, rồi khuất dần vào màn đêm. Cô tưởng tượng ra Minh, ở nơi xa xôi ấy, liệu có đang nghĩ về cô không? Liệu cậu ấy có cảm nhận được sự trống rỗng mà cô đang phải chịu đựng? Hay Minh đang bận rộn với công việc, với An Nhiên, đến mức quên mất rằng ở Hà Nội này, có một người đang từng ngày héo hon vì những nỗi lo lắng vô hình?

Hà Nội không vội được đâu, câu nói ấy bỗng vang vọng trong đầu Ngân. Nhưng cô thì không thể không vội. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự mơ hồ. Mỗi giây phút trôi qua, nỗi sợ hãi mất mát lại càng lớn dần, như một cái cây cổ thụ vươn rễ sâu vào lòng cô.

Cuối cùng, chuyến xe khách của Ngân cũng đến. Cô bước lên xe, tìm chỗ ngồi gần cửa sổ. Bên ngoài, những ánh đèn đường lùi dần về phía sau. Thành phố Hà Nội, với tất cả sự cổ kính và lãng mạn của nó, dần chìm vào màn đêm. Ngân nhìn ra ngoài, bầu trời đêm đen đặc, chỉ lác đác vài ngôi sao mờ nhạt. Gió heo may lùa qua khe cửa, mang theo cái lạnh của mùa đông và mùi hoa sữa nồng nàn. Đó là mùi hương của thanh xuân, của tình yêu đầu, của những kỷ niệm không thể nào quên. Nhưng đêm nay, mùi hoa sữa ấy lại mang một vị đắng chát, như thể báo hiệu cho một sự kết thúc, một sự đổi thay không thể tránh khỏi. Cô đặt chiếc khăn len lên lòng, vuốt ve từng sợi chỉ mềm mại, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào ra. Chuyến đi này, sẽ là chuyến đi định mệnh của cuộc đời cô.

***

Chuyến xe khách đưa Ngân đến nơi vào sáng sớm, khi thành phố nơi Minh đang ở vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo của tiết trời cuối đông. Cô không báo trước cho Minh. Cô muốn một cuộc gặp gỡ không có sự chuẩn bị, không có những vỏ bọc hay lời bào chữa đã được sắp đặt. Sau khi gửi đồ ở một nhà nghỉ gần đó, Ngân quyết định đi bộ. Cô muốn tự mình cảm nhận thành phố này, nơi đã chiếm trọn thời gian và tâm trí của Minh.

Những con phố xa lạ, những cửa hàng vẫn còn đóng cửa, và cả những người dân địa phương đang vội vã chuẩn bị cho một ngày mới. Không có cái vẻ cổ kính, trầm mặc của Hà Nội, thành phố này mang một nét hiện đại, công nghiệp hơn. Ngân đi bộ gần một giờ, cho đến khi đến được khu chung cư cũ nơi Minh đang tạm trú. Cô đã tìm hiểu địa chỉ từ Mai Chi, người đã khéo léo hỏi Minh trong một cuộc trò chuyện vu vơ.

Ngân đứng dưới chân tòa nhà, hít một hơi thật sâu. Cô ngước nhìn lên những ô cửa sổ tầng cao, không biết Minh đang ở tầng nào, đang làm gì. Liệu cậu ấy có đang ngủ, hay đã dậy và vùi đầu vào công việc? Ngân rút điện thoại ra, ngón tay lướt qua số của Minh, nhưng rồi lại thôi. Cô muốn một cuộc đối mặt trực tiếp, không phải qua màn hình điện thoại lạnh lẽo.

Cô tìm đường lên sân thượng, nơi Mai Chi nói rằng Minh thường ra đó hóng gió mỗi khi căng thẳng. Cánh cửa sân thượng nặng nề, cũ kỹ, phát ra tiếng kẽo kẹt khi Ngân đẩy nhẹ.

Gió lộng. Ngay lập tức, cái lạnh buốt của đêm khuya ập đến, thấm vào từng thớ thịt. Sân thượng bê tông rộng lớn, trống trải, chỉ có vài chậu cây cảnh đã úa vàng vì thiếu chăm sóc và những dây phơi quần áo đã khô cong. Ánh đèn đường từ xa hắt lên mờ ảo, không đủ soi rõ mọi thứ, nhưng đủ để Ngân nhận ra một bóng hình quen thuộc đang đứng tựa vào lan can, hai tay đút túi, nhìn xa xăm về phía thành phố đang lên đèn.

Hoàng Minh.

Dáng người cậu ấy có vẻ gầy hơn, bờ vai có chút trĩu nặng. Cái áo khoác dày cộp màu xám mà cô nhớ, giờ đây trông càng thêm cũ kỹ. Hơi thở cậu ấy hóa khói trong không khí lạnh, tan biến vào hư vô. Ngân đứng lặng một lúc, cảm nhận từng cơn gió rít qua tai, mang theo tiếng ồn ào đô thị vọng lên từ xa, và đâu đó, một mùi hương quen thuộc, mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn và da diết, như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm đẹp đẽ đang dần tan vỡ. Mùi hương ấy, giờ đây, không còn ngọt ngào như những đêm Hà Nội thuở nào, mà mang một vị đắng, vị chua xót của sự chia ly.

Minh vẫn không nhận ra sự có mặt của Ngân. Cậu ấy vẫn đứng đó, bất động, như một bức tượng giữa đêm đông lạnh giá. Ngân hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại tất cả những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Cô bước đến gần hơn, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên nền bê tông khô cứng.

"Anh Minh."

Giọng Ngân khẽ khàng, nhưng trong không gian tĩnh lặng của sân thượng, nó đủ để khiến Minh giật mình quay lại. Đôi mắt cậu ấy mở to, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt nhường chỗ cho sự ngạc nhiên tột độ, rồi là bối rối và có chút hoảng loạn.

"Ngân? Sao... sao em lại ở đây?" Giọng Minh lắp bắp, cậu ấy thậm chí không dám tin vào mắt mình.

Ngân nhìn thẳng vào đôi mắt Minh, đôi mắt đã không còn vẻ ngây thơ của ngày xưa, mà chất chứa sự căng thẳng và áp lực. "Em đến để nói chuyện với anh."

Không khí trở nên nặng nề, chỉ còn tiếng gió rít qua tai và tiếng tim Ngân đập thình thịch. Minh nhìn cô, rồi nhìn xuống đất, bàn tay nắm chặt vào nhau. "Có chuyện gì vậy Ngân? Sao em không gọi cho anh trước?"

"Nếu em gọi, có lẽ anh sẽ không gặp em," Ngân nói, giọng cô tuy nhỏ nhưng đầy kiên quyết. "Hoặc anh sẽ có thời gian để chuẩn bị những lời nói dối."

Ánh mắt Minh thoáng vẻ tổn thương. "Em đang nói gì vậy Ngân? Anh chưa bao giờ lừa dối em."

"Thật ư?" Ngân hỏi, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô không muốn khóc, nhưng nỗi đau trong lòng quá lớn, không thể kìm nén được nữa. "Anh Minh, anh có thật lòng không? Hay em chỉ là một phần trong kế hoạch lớn của anh? Một phần để anh có thêm động lực để vươn lên, để chứng tỏ bản thân, rồi sau đó... em sẽ trở thành một gánh nặng, một vật cản?"

Minh tiến lại gần hơn, định đưa tay ra chạm vào vai Ngân, nhưng cô lùi lại, tránh né. "Ngân, em không hiểu. Anh chưa bao giờ có ý đó. Anh cần phải cố gắng, vì tương lai của anh, của chúng ta."

"Chúng ta?" Ngân bật cười một tiếng chua chát. "Anh có bao giờ hỏi em muốn gì chưa? Hay anh đã tự quyết định mọi thứ? Anh quyết định rằng mình phải đi thật xa, phải vươn thật cao, và em... em phải ở lại đây, chờ đợi, lo lắng, và tự dày vò bản thân với những nỗi sợ hãi không tên?"

Minh cúi đầu. "Em muốn anh từ bỏ cơ hội này ư? Em muốn anh mãi mãi không thể đứng ngang hàng với em sao? Anh đã nói rồi, anh muốn có một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai chúng ta."

"Không!" Ngân gần như hét lên, giọng cô nghẹn lại trong cổ họng. "Em chỉ muốn anh đừng quên em, đừng để khoảng cách này nuốt chửng chúng ta. Em chỉ muốn anh đừng để những người khác xen vào giữa chúng ta. Và An Nhiên... cô ấy là ai với anh?"

Ngân nhìn thẳng vào đôi mắt Minh, tìm kiếm một câu trả lời chân thật, một tia sáng nào đó có thể xoa dịu nỗi đau trong lòng cô. Nhưng trong mắt Minh, cô chỉ thấy sự bối rối, sự mệt mỏi và một chút khó chịu.

"An Nhiên chỉ là bạn bè, đồng nghiệp," Minh nói, giọng cậu ấy nghe có vẻ thờ ơ, như thể cô đang làm quá mọi chuyện. "Em đang suy nghĩ quá nhiều rồi, Ngân. Em biết anh bận thế nào mà. Anh không có thời gian để nghĩ đến những chuyện khác. Cô ấy chỉ giúp đỡ anh một chút trong công việc thôi. Có gì mà em phải làm lớn chuyện lên như vậy?"

Những lời của Minh như hàng ngàn mũi dao cứa vào tim Ngân. Cô đã hy vọng, đã mong chờ một lời giải thích chân thành, một câu nói có thể xoa dịu nỗi lo lắng của cô. Nhưng những gì cô nhận được chỉ là sự gạt bỏ, sự vô tâm. Cậu ấy không hiểu. Cậu ấy không hề hiểu những gì cô đã phải trải qua.

Ngân lùi lại một bước, cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy cô. Không phải cái lạnh của gió đêm, mà là cái lạnh từ chính trái tim Minh. Cô nhìn Minh, đôi mắt đã hoàn toàn khô cạn nước mắt, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi thất vọng mênh mông.

"Nếu đã vậy..." Ngân nói, giọng cô trở nên trầm tĩnh lạ thường, như thể mọi cảm xúc đã bị rút cạn. Cô lấy chiếc khăn len dệt tay ra khỏi túi, đưa về phía Minh. "Nếu đã vậy, có lẽ chúng ta nên có một khoảng lặng. Cho anh thời gian để theo đuổi ước mơ của mình, và cho em thời gian để biết mình đang ở đâu trong cuộc đời anh."

Minh nhìn chiếc khăn len trên tay Ngân, rồi nhìn lên khuôn mặt cô. Đôi mắt cậu ấy thoáng vẻ hoảng hốt, như thể vừa nhận ra điều gì đó vô cùng quan trọng sắp tuột khỏi tầm tay. "Ngân... em nói gì vậy? Khoảng lặng là sao? Anh... anh không hiểu. Em đừng như vậy mà. Anh yêu em mà, Ngân."

"Anh yêu em?" Ngân khẽ cười, nụ cười méo mó. "Tình yêu của anh đủ lớn để anh có thể quên đi em, để anh có thể để em một mình đối mặt với tất cả những lo lắng này sao? Tình yêu của anh chỉ đủ để anh theo đuổi những cơ hội, những tham vọng của riêng mình sao?"

Minh định lên tiếng, nhưng Ngân giơ tay ra hiệu cho cậu ấy im lặng. Cô đặt chiếc khăn len vào lòng bàn tay Minh, cảm nhận cái lạnh buốt từ da thịt cậu ấy. "Chiếc khăn này, em đã đan bằng tất cả tình yêu và nỗi nhớ. Em đã hy vọng nó sẽ sưởi ấm cho anh. Nhưng bây giờ, em nghĩ, anh cần nó để sưởi ấm cho những khát vọng của riêng mình. Em sẽ không là gánh nặng, cũng sẽ không là vật cản của anh nữa."

Cô nhìn Minh một lần cuối, đôi mắt không còn bất kỳ sự oán trách hay giận hờn nào, chỉ còn lại một sự chấp nhận đau đớn. Gió đêm vẫn rít, cuốn theo mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn và da diết, như một lời tiễn biệt. Hơi thở Minh hóa khói, tan biến vào hư vô, như chính mối quan hệ của họ lúc này.

"Tạm biệt, anh Minh."

Nói rồi, Ngân quay lưng. Cô bước đi, từng bước chân chậm rãi, vững vàng, không một lần ngoảnh lại. Bóng dáng mảnh mai của cô dần khuất vào màn đêm, để lại Hoàng Minh đứng lặng giữa sân thượng lộng gió, với chiếc khăn len dệt tay lạnh ngắt trong lòng bàn tay, và một nỗi trống rỗng, đau đớn đến tột cùng đang gặm nhấm trái tim cậu ấy. Gió vẫn thổi, mang theo những lời nói cuối cùng của Ngân, và cả mùi hoa sữa cuối mùa, giờ đây mang một vị đắng chát, thấm sâu vào tâm hồn cậu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ