Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 25

Hương Cà Phê, Giấy Dó Và Nụ Cười Nắng Chiều

3130 từ
Mục tiêu: Thực hiện lời mời của Lê Ngân từ Chương 24, tạo ra buổi tương tác trực tiếp, ý nghĩa đầu tiên giữa Hoàng Minh và Lê Ngân, đóng vai trò là cao trào cho Arc 1.,Khắc họa sự giảm bớt rụt rè của Hoàng Minh và sự mở lòng tinh tế của Lê Ngân, làm sâu sắc thêm sự kết nối giữa hai nhân vật.,Giới thiệu nhân vật mới An Nhiên một cách tự nhiên, thiết lập vai trò tiềm năng của cô trong mối quan hệ của Hoàng Minh.,Tiếp tục phát triển nội tâm Hoàng Minh, thể hiện anh đang dần thích nghi và trở nên chủ động hơn trong các mối quan hệ.,Duy trì tông trầm lắng, lãng mạn, tinh tế và chất thơ của truyện, sử dụng bối cảnh Hà Nội đầu đông và không gian quán cà phê làm chất xúc tác cảm xúc.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, An Nhiên, Thùy Linh
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, bâng khuâng, có chút ấm áp và hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Gió đông vẫn lùa qua hành lang tầng ba của Đại học Ngoại Thương, mang theo cái rét ngọt đặc trưng của Hà Nội. Hoàng Minh đứng lặng bên cửa sổ, bàn tay bám hờ vào khung nhôm lạnh lẽo. Ánh nắng chiều yếu ớt, vàng như mật, hắt xiên qua ô cửa kính, in hình dáng cậu lên nền gạch. Sân trường bên dưới đã vãn người, chỉ còn lác đác vài tốp sinh viên vội vã về sau buổi học cuối cùng. Tiếng chuông báo giờ vừa dứt, để lại một khoảng lặng đầy suy tư.

Trong đầu Hoàng Minh, lời mời của Lê Ngân vẫn văng vẳng, rõ ràng như tiếng chuông vừa ngân. “Vậy thì... mình nợ bạn một bữa ăn. Hoặc một ly cà phê. Để mình mời bạn.” Cậu đã nhìn thẳng vào đôi mắt cô, và lần đầu tiên, không còn thấy sự xa cách hay trầm tĩnh thường ngày, mà là một nét cười rất nhẹ, rất tinh tế, cùng một chút ấm áp lan tỏa. Cảm giác ấy thật lạ lẫm, một sự thôi thúc chưa từng có, một niềm vui nhỏ bé đang len lỏi trong lồng ngực. Nó không giống bất cứ cảm xúc nào cậu từng trải qua kể từ khi rời quê lên Hà Nội. Cái thành phố rộng lớn, ồn ào và có chút lạnh lùng này, đôi khi khiến cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng. Nhưng giờ đây, một sợi dây vô hình, mỏng manh như tấm giấy dó, dường như đã kết nối cậu với một phần của nơi này.

Minh tự hỏi, mình nên nói gì đây? Cậu nên mặc bộ đồ nào? Cô ấy sẽ nghĩ gì về mình, một chàng trai tỉnh lẻ vẫn còn bỡ ngỡ với mọi thứ? Hàng loạt câu hỏi xoay vần trong tâm trí, mỗi câu hỏi lại làm tăng thêm sự hồi hộp, nhưng cũng không thể dập tắt được ngọn lửa mong đợi đang cháy âm ỉ. Cậu đã chấp nhận lời mời, tuy có chút ngập ngừng ban đầu, nhưng rồi sự chân thành trong ánh mắt Ngân đã xua tan mọi dè dặt. Cậu đã nói "Vâng, được ạ" một cách gần như vô thức, rồi cảm thấy mặt mình nóng ran.

“Này Minh, đứng đây làm gì mà thẫn thờ thế?”

Giọng Thùy Linh vang lên phía sau, kéo Minh ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô ấy bước tới, vẫn đeo chiếc kính cận quen thuộc, trên tay là một chồng sách dày cộp. Khuôn mặt cô vẫn còn chút mệt mỏi nhưng đã rạng rỡ hơn nhiều so với hôm qua.

“À… mình… mình đang ngắm cảnh chút.” Hoàng Minh lúng túng nói, quay người lại.

Thùy Linh bật cười khúc khích. “Ngắm cảnh gì mà mặt cứ ngẩn ngơ thế? Ngân bảo là gặp cậu ở quán cà phê 'Hoa Sữa' lúc năm giờ nhé. Cảm ơn cậu lần nữa về chuyện giấy đó! Cô ấy mừng lắm đấy, cả đêm qua cứ mân mê mấy tấm giấy đó mãi.” Cô ấy vừa nói vừa vỗ vai Minh một cái rõ mạnh, nhưng nhẹ nhàng hơn hôm qua. “Sáng nay bọn mình đã làm xong phần phác thảo rồi, nhờ có cậu đấy. Cứu tinh của tụi mình!”

Lời nói của Thùy Linh khiến Hoàng Minh cảm thấy một luồng hơi ấm chạy dọc sống lưng. Không phải là cảm giác ngượng ngùng khi được khen, mà là một sự hài lòng sâu sắc, một niềm vui giản dị khi biết mình đã thực sự giúp đỡ được ai đó. Cậu gật đầu, cố gắng che giấu nụ cười đang chực nở trên môi.

“Không có gì đâu Linh. Mình vui vì giúp được hai bạn.”

Thùy Linh nhìn Minh với ánh mắt tinh quái. “Đừng có khiêm tốn thế! Mà thôi, cậu đi chuẩn bị đi. Cậu mà đến muộn là Ngân lại nghĩ cậu không trân trọng lời mời của cô ấy đó. À, quán Hoa Sữa ở gần Hồ Gươm ấy, cậu biết chứ?”

Minh gật đầu. “Mình biết. Mình sẽ đến đúng giờ.”

Thùy Linh mỉm cười, vẫy tay chào tạm biệt rồi vội vã rời đi, để lại Minh một mình với những suy nghĩ miên man. Cậu nhìn theo bóng lưng cô bạn cho đến khi khuất hẳn. Cái cảm giác lo lắng ban đầu dường như đã vơi đi phần nào, nhường chỗ cho một sự háo hức khó tả. Cậu lấy điện thoại ra, ngập ngừng soạn tin nhắn. “Cậu Ngân, mình xác nhận là mình sẽ đến quán cà phê Hoa Sữa lúc 5 giờ nhé. Cảm ơn cậu đã mời.” Cậu đọc đi đọc lại, sửa vài chữ, rồi cuối cùng cũng nhấn nút gửi. Một tin nhắn đơn giản, nhưng lại mang theo tất cả sự chân thành và mong đợi của cậu. Cậu cất điện thoại vào túi, bước xuống cầu thang, đôi chân như muốn chạy nhanh hơn để kịp đến buổi hẹn. Bên ngoài, gió vẫn thổi, nhưng cái lạnh se sắt của đầu đông dường như đã trở nên dễ chịu hơn, hay có lẽ là do hơi ấm trong lòng cậu đã xua tan đi tất cả. Hoàng Minh biết, đây không chỉ là một bữa cà phê đơn thuần, mà là một bước ngoặt, một cánh cửa đang mở ra những điều chưa nói, những cảm xúc mới mẻ giữa lòng Hà Nội.

***

Quán cà phê 'Hoa Sữa' ẩn mình trong một con phố nhỏ gần Hồ Gươm, không quá ồn ào nhưng cũng đủ nhộn nhịp để không cảm thấy lạc lõng. Hoàng Minh đến sớm hơn giờ hẹn gần mười lăm phút. Cậu muốn đảm bảo mình có đủ thời gian để chọn một chỗ ngồi ưng ý, để quan sát một chút và để hít thở bầu không khí của nơi này. Quán không quá lớn, nhưng được trang trí tinh tế với những chiếc đèn lồng giấy, những bức tranh sơn dầu về Hà Nội xưa, và những chậu cây xanh nhỏ nhắn đặt ở mỗi góc. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi hoa sữa thoang thoảng từ phố bên ngoài, tạo nên một không gian vừa lãng mạn vừa rất đỗi bình yên. Đó là một mùi hương đặc trưng của Hà Nội mùa này, cái mùi mà cậu đã từng thấy nồng gắt, giờ đây lại mang một vẻ gì đó thân thuộc, dễ chịu.

Minh chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố lát gạch rêu phong và những hàng cây cổ thụ đang rụng lá. Cậu ngồi xuống ghế gỗ, chiếc ba lô đặt cẩn thận bên cạnh. Ánh nắng chiều đã dần tắt, nhường chỗ cho ánh đèn vàng dịu của quán, làm nổi bật những đường nét mộc mạc của nội thất. Cậu ngắm nhìn dòng người qua lại bên ngoài, những cặp đôi nắm tay nhau, những người bán hàng rong đẩy xe lầm lũi, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về Hà Nội khi hoàng hôn buông xuống.

Tim cậu đập nhanh hơn một chút mỗi khi cánh cửa quán khẽ mở. Cậu cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi tay vẫn khẽ siết vào nhau dưới gầm bàn. Cậu nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng giúp cậu thư thái hơn. Cậu nghĩ về Lê Ngân, về nụ cười hiếm hoi của cô, về cách cô đã nhìn cậu hôm qua. Cô gái Hà Nội gốc ấy, với vẻ ngoài trầm tĩnh và có chút lạnh lùng, dường như ẩn chứa một tâm hồn rất tinh tế và sâu sắc.

Đúng 5 giờ kém năm, cánh cửa quán cà phê khẽ mở, và Lê Ngân bước vào. Hoàng Minh gần như nín thở. Cô ấy vẫn diện trang phục giản dị, một chiếc áo len mỏng màu be và quần jeans, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch rất riêng. Mái tóc đen dài của cô được búi gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Đôi mắt sâu và trầm của cô lướt qua một lượt khắp quán, rồi dừng lại ở vị trí của cậu. Một nụ cười rất khẽ, gần như không thể nhận ra, lướt qua môi cô. Hoàng Minh cảm thấy như có một luồng điện chạy qua người.

“Cậu đến sớm thế?” Ngân nói, giọng cô nhẹ nhàng như thường lệ, khi cô ngồi xuống đối diện cậu. Vị trí đối diện, nhưng ánh mắt cô không trực tiếp nhìn vào cậu, mà lướt qua vai cậu, nhìn ra con phố đang dần lên đèn.

“Mình… mình sợ đến muộn.” Hoàng Minh đáp, giọng hơi run. Cậu chợt nhận ra mình vẫn chưa gọi đồ cho cô. “Cậu muốn uống gì?”

Ngân khẽ lắc đầu. “Không sao đâu. Để mình tự gọi.” Cô gọi một ly bạc xỉu nóng, rồi quay sang nhìn Hoàng Minh. Lần này, ánh mắt cô dừng lại ở cậu, khiến cậu cảm thấy một chút bối rối nhưng cũng không muốn né tránh. “Cảm ơn cậu nhiều lắm, Minh. Nếu không có loại giấy đó, dự án của mình và Linh có lẽ đã không kịp rồi. Cậu đã đi xa đến vậy…”

Hoàng Minh hơi gãi đầu, cảm giác ngượng ngùng quen thuộc lại ùa về. “Không có gì đâu Ngân. Mình cũng chỉ là đi vòng quanh Hà Nội thôi. Mà mình thấy, cái xưởng giấy đó thú vị thật. Ngân thích mấy thứ truyền thống vậy sao?” Cậu cố gắng chuyển hướng câu chuyện, không muốn cô ấy cứ mãi cảm ơn mình. Cậu thực lòng muốn biết thêm về cô.

Lê Ngân nhấp một ngụm bạc xỉu vừa được mang ra, rồi khẽ mỉm cười. Đó vẫn là nụ cười rất nhẹ, rất tinh tế, nhưng lần này nó kéo dài hơn một chút, làm bừng sáng cả khuôn mặt cô trong ánh đèn vàng dịu. “Ừm. Hà Nội có nhiều thứ đẹp lắm, nhưng không phải ai cũng để ý. Giống như... mùi hoa sữa vậy. Có người thấy nồng, người thấy thơm. Quan trọng là cách mình cảm nhận.” Cô nói, ánh mắt lại lướt ra cửa sổ, nơi những chùm hoa sữa li ti đang lấp ló trong bóng tối, tỏa hương nồng nàn.

Minh lắng nghe chăm chú từng lời cô nói. Cái cách cô ấy so sánh Hà Nội với mùi hoa sữa, với cách cảm nhận của mỗi người, khiến cậu cảm thấy cô thật sâu sắc và tinh tế. “Mình cũng đang cố gắng để hiểu Hà Nội hơn. Nó... khác nhiều so với quê mình.” Cậu nói, giọng chân thành. “Nhiều lúc mình thấy mọi thứ ở đây đều vội vã, nhưng lại có những góc phố, những cửa hàng cũ kỹ vẫn giữ được cái hồn riêng. Giống như quán cà phê này vậy.”

Ngân quay lại nhìn cậu, ánh mắt có phần ngạc nhiên. “Cậu cảm nhận tinh tế đấy chứ. Nhiều người chỉ thấy Hà Nội ồn ào, xô bồ thôi.” Cô dừng lại một chút, rồi tiếp lời, giọng cô trầm ấm hơn, như đang kể một câu chuyện. “Mình thích những thứ cũ kỹ, những giá trị truyền thống. Giấy dó, tranh Đông Hồ, gốm Bát Tràng… Chúng mang trong mình hơi thở của thời gian, của những người thợ thủ công đã dồn cả tâm huyết vào đó. Chúng không chỉ là vật liệu, mà còn là câu chuyện, là linh hồn.”

Hoàng Minh gật đầu, hoàn toàn bị cuốn hút bởi câu chuyện của Ngân. Cậu nhận ra, đằng sau vẻ ngoài trầm tĩnh, cô ấy là một người có niềm đam mê mãnh liệt, một tâm hồn nghệ sĩ thực thụ. “Mình chưa từng nghĩ đến điều đó. Ở quê mình, mọi thứ đều đơn giản hơn. Mình chỉ biết làm sao để học thật giỏi, để có một công việc ổn định, để không phụ lòng bố mẹ.” Cậu khẽ thở dài, một thoáng ưu tư lướt qua. “Lên Hà Nội, mình thấy mọi người ai cũng có những ước mơ lớn lao, những hoài bão khác. Mình đôi khi cũng cảm thấy hơi lạc lõng.”

Ngân nhìn cậu, ánh mắt cô không còn lướt qua nữa, mà dừng lại ở đôi mắt rụt rè của Minh. “Không có ước mơ nào là nhỏ bé đâu, Minh. Mỗi người một con đường. Quan trọng là cậu tìm thấy niềm vui và ý nghĩa trên con đường của mình.” Cô nói, giọng điệu mang một sự thấu hiểu lạ lùng. “Hà Nội cũng vậy, nó rộng lớn, nhưng cũng có những góc nhỏ để mọi người tìm thấy chính mình.”

Họ trò chuyện thêm rất lâu, không còn sự gượng gạo ban đầu. Minh kể cho Ngân nghe về quê hương cậu, về những khó khăn khi mới lên Hà Nội, về những bỡ ngỡ và cả những ước mơ giản dị của cậu. Ngân lắng nghe một cách kiên nhẫn, thỉnh thoảng đặt những câu hỏi nhỏ, tinh tế, khiến Minh cảm thấy mình được thấu hiểu. Cô cũng chia sẻ thêm về dự án của mình, về những khó khăn cô và Thùy Linh đã gặp phải, và cả niềm vui khi nhìn thấy những tấm giấy dó mà Minh đã tìm được.

Ánh đèn vàng của quán cà phê hắt lên khuôn mặt Ngân, làm nổi bật đường nét thanh tú của cô. Nụ cười nhẹ nhàng của cô lại xuất hiện khi Minh kể một câu chuyện vui về lần đầu tiên cậu đi xe buýt ở Hà Nội và bị lạc. Minh cảm thấy tim mình lỗi nhịp, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực. Cái lạnh se sắt của Hà Nội đầu đông dường như đã bị xua tan đi hoàn toàn bởi sự ấm áp trong khoảnh khắc này.

***

Đêm đã xuống hẳn, và Hà Nội chìm trong cái rét ngọt đặc trưng. Gió se lạnh hơn khi Hoàng Minh bước ra khỏi quán cà phê 'Hoa Sữa', nhưng trong lòng cậu lại ấm áp lạ thường. Cậu không vội về phòng trọ ngay, mà đi bộ một quãng, để cảm nhận cái lạnh và để những cảm xúc vừa trải qua lắng đọng lại. Buổi trò chuyện với Ngân đã vượt xa những gì cậu tưởng tượng. Cô không hề lạnh lùng như cậu nghĩ, mà là một người tinh tế, sâu sắc, và biết lắng nghe. Lời nói của cô về ước mơ, về cách cảm nhận Hà Nội, đã chạm đến một phần sâu thẳm trong tâm hồn cậu.

Cậu quyết định về lại trường để lấy ít sách vở trước khi về phòng trọ. Đại học Ngoại Thương vào buổi tối trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều. Hầu hết các lớp học đã tan, chỉ còn lác đác ánh đèn từ một vài phòng tự học hoặc câu lạc bộ. Tiếng gió rít qua những khe cửa sổ hành lang, mang theo hơi lạnh buốt. Bước chân cậu vang vọng trên nền gạch, tạo thành một nhịp điệu đều đều trong không gian vắng lặng.

Khi cậu bước lên hành lang tầng hai, nơi có phòng tự học mà cậu hay lui tới, một hình dáng nhỏ nhắn bỗng hiện ra. Đó là An Nhiên, cô bạn cùng khoa với mái tóc đen dài và nụ cười hiền. Cô đang đứng dựa vào tường, tay ôm một chồng sách, có vẻ đang chờ ai đó. Khuôn mặt thanh tú của cô hơi mệt mỏi, nhưng khi nhìn thấy Hoàng Minh, nụ cười tươi tắn quen thuộc lập tức hiện trên môi.

“Minh đi đâu mà trông vui thế?” An Nhiên cất tiếng hỏi, giọng cô trong trẻo và tự nhiên như tiếng chim hót. Đôi mắt cô hơi nheo lại, tinh tế quan sát biểu cảm trên khuôn mặt cậu. An Nhiên thường là người đầu tiên nhận ra những thay đổi nhỏ nhất trong tâm trạng của những người xung quanh, đặc biệt là những người mà cô quý mến.

Hoàng Minh hơi giật mình, nhưng nụ cười vẫn còn vương trên môi cậu. “À, mình… mình vừa đi uống cà phê với bạn.” Cậu nói, giọng hơi ngập ngừng. Cậu không biết nên giải thích thế nào về buổi cà phê vừa rồi, về Lê Ngân, và về những cảm xúc đang dâng trào trong lòng.

An Nhiên nghiêng đầu, ánh mắt đầy vẻ tò mò nhưng không hề dò xét. “Chắc là cà phê ngon lắm nhỉ, thấy Minh cười tươi thế này. Trông cậu cứ như vừa trúng xổ số ấy.” Cô bật cười khúc khích, rồi lại nhìn cậu với ánh mắt ngưỡng mộ. “Minh giỏi thật đấy, học giỏi lại còn năng động nữa. Lúc nào cũng thấy Minh bận rộn, nhưng mà lại làm được nhiều thứ hay ho.”

Hoàng Minh hơi bối rối trước lời khen của An Nhiên. Cậu không quen được khen ngợi một cách trực tiếp như vậy. “Đâu có, mình… mình cũng bình thường thôi mà.” Cậu nói, gãi gãi đầu. Nhưng trong lòng, cậu vẫn cảm thấy vui. Lời khen của An Nhiên, dù đơn giản, cũng khiến cậu cảm thấy mình không còn quá lạc lõng và vô hình giữa thành phố này nữa. Cậu chợt nhận ra, hình như nụ cười của mình đã trở nên tự nhiên hơn, ánh mắt cũng không còn rụt rè như trước.

“Không đâu. Minh mà bình thường thì ai là giỏi nữa.” An Nhiên tiếp tục, giọng cô vẫn đầy vẻ ngây thơ. “Thôi, mình phải vào phòng tự học đây. Tuần này nhiều bài tập quá.” Cô vẫy tay chào Minh, rồi bước vào căn phòng có ánh đèn vàng hắt ra.

Hoàng Minh nhìn theo bóng An Nhiên, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa. Cậu đã có một buổi tối thật đặc biệt. Từ lời mời của Lê Ngân, đến cuộc trò chuyện sâu sắc ở quán cà phê, và cả lời khen ngợi chân thành của An Nhiên. Tất cả đều là những mảnh ghép nhỏ, đang dần hình thành nên một bức tranh mới trong cuộc đời cậu ở Hà Nội. Cậu không còn cảm thấy cô đơn như trước. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu. Những điều chưa nói, những cảm xúc chưa gọi tên, vẫn còn ở đó, chờ đợi được hé mở. Và cậu, Hoàng Minh, đã sẵn sàng để đón nhận chúng, giữa cái rét ngọt của Hà Nội và mùi hoa sữa nồng nàn đang vương vấn đâu đó trong không gian đêm.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ