Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 241

Mùi Hoa Sữa Cuối Mùa Và Nỗi Trống Vắng Đầu Đông

3826 từ
Mục tiêu: Khám phá sâu sắc trạng thái cảm xúc của Hoàng Minh sau cuộc chia ly tạm thời với Lê Ngân, nhấn mạnh sự trống rỗng và nỗi đau.,Thể hiện cách Hoàng Minh cố gắng đối phó với thực tại mới bằng cách vùi mình vào công việc và học tập, nhưng không thể che giấu hoàn toàn sự mất mát.,Làm nổi bật xung đột nội tâm của Hoàng Minh giữa khát vọng vươn lên và tình cảm sâu đậm dành cho Lê Ngân, cho thấy quyết định của Ngân đã ảnh hưởng đến anh như thế nào.,Giới thiệu sự quan tâm tinh tế từ các nhân vật phụ (Anh Khoa, An Nhiên) đối với Hoàng Minh, cho thấy anh không hoàn toàn đơn độc, nhưng cũng không thể chia sẻ nỗi lòng.,Củng cố không khí 'falling action' của arc, tập trung vào hậu quả cảm xúc và sự đấu tranh của nhân vật chính.
Nhân vật: Hoàng Minh, Anh Khoa, An Nhiên
Mood: Trầm lắng, u buồn nhẹ nhàng, hoài niệm, có chút cô đơn và đấu tranh nội tâm.
Kết chương: [object Object]

Gió đêm sân thượng rít lên từng hồi, mang theo cái lạnh buốt thấu xương. Hoàng Minh đứng đó, một mình, giữa không gian mênh mông và vắng lặng của Hà Nội về khuya. Những ánh đèn đô thị xa xăm lấp lánh như vô vàn vì sao rơi rớt xuống mặt đất, nhưng không một ánh sáng nào có thể len lỏi vào được nỗi trống rỗng đang gặm nhấm trái tim cậu.

Chiếc khăn len dệt tay vẫn nằm trong lòng bàn tay Minh, lạnh ngắt. Cái lạnh không chỉ đến từ chất liệu len đã nhuốm sương đêm, mà còn từ chính sự thật phũ phàng mà nó tượng trưng. Mới chỉ vài phút trước, nó còn là một biểu tượng của tình yêu, của sự ấm áp Ngân dành cho cậu. Giờ đây, nó là minh chứng cho một lời tạm biệt, một khoảng lặng mà cậu chưa từng hình dung. Gió luồn qua kẽ tay, vuốt ve chiếc khăn, như muốn cướp đi nốt chút hơi ấm cuối cùng còn vương lại. Minh siết chặt nó, cảm giác như đang níu giữ một điều gì đó vô cùng mong manh, sắp tuột khỏi tầm tay.

Cậu nhắm mắt lại, từng lời của Ngân như đâm xuyên qua màn đêm, vang vọng trong tâm trí cậu. "Tạm biệt, anh Minh." Giọng nói ấy, trầm tĩnh đến đáng sợ, không một chút giận hờn, không một giọt nước mắt. Chính sự bình thản ấy mới khiến Minh đau đớn hơn gấp bội. Nó như một lời tuyên bố cuối cùng, một sự chấp nhận mà cô đã phải đấu tranh rất nhiều để đạt được. Và cậu, cậu đã làm gì để cô ấy phải đi đến quyết định đó?

Minh mở mắt, nhìn về phía chân trời mờ mịt. Hà Nội về đêm thật rộng lớn, và cậu thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng. Cậu đã đến đây với biết bao khát vọng, muốn vươn lên, muốn chứng tỏ bản thân, muốn có một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai. Nhưng có vẻ như trong quá trình theo đuổi những điều đó, cậu đã vô tình đánh rơi mất điều quan trọng nhất.

"Em không hiểu," Minh lẩm bẩm, giọng nói chìm nghỉm trong tiếng gió. "Anh đã làm tất cả vì chúng ta mà Ngân. Anh muốn em được hạnh phúc, muốn em không phải lo lắng về tương lai. Anh muốn anh có đủ khả năng để che chở cho em, để em không phải chịu khổ." Nỗi tự ti về xuất thân, về gia cảnh, về sự khác biệt giữa cậu và Ngân vẫn luôn là một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai Minh. Cậu sợ, sợ rằng mình không đủ tốt, không đủ xứng đáng với một cô gái Hà Nội tinh tế và sâu sắc như Ngân. Cậu sợ rằng, nếu không cố gắng, cậu sẽ mãi mãi chỉ là một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, không thể sánh bước cùng cô.

Nhưng Ngân đã nói gì? Cô ấy chỉ muốn cậu đừng quên cô, đừng để khoảng cách nuốt chửng, đừng để những người khác xen vào. Cô ấy không cần những điều xa hoa, cô ấy chỉ cần một tình yêu chân thành, không bị bỏ rơi. Và cậu, cậu đã không nhận ra điều đó. Cậu đã quá tập trung vào những mục tiêu lớn lao mà quên đi những điều nhỏ nhặt, giản dị nhưng lại vô cùng quý giá trong tình yêu.

An Nhiên... Cái tên ấy lại hiện lên trong tâm trí Minh. Cậu đã giải thích, đó chỉ là bạn bè, đồng nghiệp. Cô ấy chỉ giúp đỡ cậu trong công việc. Nhưng liệu cậu có thực sự vô tư đến mức không nhận ra sự quan tâm đặc biệt từ An Nhiên, hay cậu đã cố tình lảng tránh để không phải đối mặt với một vấn đề phức tạp hơn? Và quan trọng hơn, cậu đã không đủ tinh tế để nhận ra Ngân đã phải chịu đựng những gì khi nghe cái tên đó. Cậu đã quá vô tâm, quá bận rộn với những suy nghĩ của riêng mình mà không dành đủ thời gian để lắng nghe, để thấu hiểu nỗi lòng của cô.

Minh hít một hơi thật sâu, cố nuốt xuống vị đắng chát trong cổ họng. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn, nhưng giờ đây nó không còn gợi lên những kỷ niệm đẹp đẽ, lãng mạn của mùa thu Hà Nội nữa. Nó chỉ còn là một lời nhắc nhở đau đớn về một mối tình đang đứng trước bờ vực tan vỡ. Cái rét cắt da của đêm đông Hà Nội dường như thấm sâu vào từng tế bào, khiến toàn thân cậu run lên. Hơi thở Minh hóa khói, trắng xóa rồi tan biến vào hư vô, như chính những hy vọng về một tương lai có Ngân đang dần vụt mất.

Cậu nhìn chằm chằm vào chiếc khăn len. Nó được dệt bằng sợi len màu xám tro, có những đường vân nổi tinh xảo. Cậu nhớ Ngân đã ngồi đan nó tỉ mỉ dưới ánh đèn bàn trong thư viện, đôi khi ngẩng lên nhìn cậu bằng ánh mắt trìu mến. Từng mũi kim, từng sợi len đều chứa đựng tình yêu và sự quan tâm của cô. Vậy mà giờ đây, nó lại trở thành vật trao trả, một dấu chấm lửng cho mối quan hệ của họ.

Minh cảm thấy bất lực. Cậu muốn chạy theo Ngân, muốn níu kéo cô lại, muốn giải thích mọi thứ một lần nữa. Nhưng cậu biết, mọi lời nói lúc này đều trở nên vô nghĩa. Cô đã quá thất vọng, quá đau khổ. Và cậu, cậu đã quá mệt mỏi, quá bối rối để có thể nói ra bất cứ điều gì có thể xoa dịu cô. Có lẽ, Ngân đã đúng. Cả hai cần một khoảng lặng. Nhưng liệu khoảng lặng này sẽ kéo dài bao lâu? Liệu nó có đủ để hàn gắn những vết nứt, hay sẽ chỉ khiến khoảng cách giữa họ ngày càng xa hơn?

Cậu đứng thêm một lúc lâu nữa, mặc cho gió lạnh táp vào mặt, mặc cho nỗi cô đơn bao trùm lấy. Cậu nhìn những ánh đèn Hà Nội vẫn sáng, những con phố vẫn tấp nập, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa. Cậu nhớ về những ngày đầu đến Hà Nội, rụt rè, bỡ ngỡ. Ngân đã xuất hiện như một tia sáng, dẫn lối cho cậu, giúp cậu hòa nhập với thành phố này. Giờ đây, không có cô, Hà Nội lại trở thành một nơi xa lạ, lạnh lẽo và đầy thử thách.

Minh tự nhủ phải mạnh mẽ, phải vượt qua. Đây là con đường cậu đã chọn, con đường của khát vọng và hoài bão. Cậu không thể gục ngã chỉ vì một chuyện tình cảm. Cậu phải chứng minh cho Ngân thấy, cho mọi người thấy, rằng cậu có thể làm được. Cậu sẽ vùi mình vào công việc, vào học tập, để không còn thời gian nghĩ ngợi, để quên đi nỗi đau này. Cậu sẽ biến nỗi đau thành động lực, thành sức mạnh để vươn lên. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu biết, dù có cố gắng đến đâu, hình bóng Ngân, và mùi hoa sữa cuối mùa, sẽ mãi mãi là một phần không thể phai mờ trong thanh xuân của cậu, là một vết sẹo âm ỉ không bao giờ lành. Chiếc khăn len vẫn nằm đó, lạnh buốt trong tay cậu, như một lời nhắc nhở về những điều chưa nói, về một tình yêu đang treo lơ lửng giữa bộn bề cuộc sống. Hà Nội vẫn thế, không vội vã, nhưng trái tim cậu thì đang loạn nhịp.

***

Vài ngày sau cuộc nói chuyện định mệnh ấy, Hoàng Minh biến mình thành một con robot. Cậu vùi đầu vào phòng thí nghiệm, nơi mùi hóa chất và cồn sát khuẩn trở thành hương vị quen thuộc hơn cả mùi hoa sữa. Tiếng máy móc hoạt động rè rè, tiếng quạt thông gió ù ù, và tiếng lạch cạch của các thiết bị đo đạc đã thay thế hoàn toàn những thanh âm lãng mạn của Hà Nội trong tâm trí cậu. Cậu thức khuya dậy sớm, thường là người đầu tiên đến và người cuối cùng rời đi. Phòng thí nghiệm trở thành ngôi nhà thứ hai, nơi cậu có thể tạm thời thoát ly khỏi những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

Anh Khoa, người anh khóa trên trầm tĩnh, đeo kính và có mái tóc hơi dài, thường xuyên làm việc cùng Minh trong dự án nghiên cứu về vật liệu mới. Anh Khoa đã nhận thấy sự thay đổi rõ rệt ở Minh. Cậu ít nói hơn hẳn, đôi mắt luôn có vẻ mệt mỏi, quầng thâm hiện rõ, nhưng lại làm việc một cách điên cuồng, không ngừng nghỉ. Nụ cười hiền lành thường trực trên môi Minh đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt căng thẳng, tập trung đến đáng sợ.

Một buổi chiều muộn, khi chỉ còn hai người trong phòng thí nghiệm, tiếng máy in 3D vẫn rào rào hoạt động, Anh Khoa đặt cốc cà phê xuống bàn, khẽ thở dài. Anh nhìn Minh đang cắm cúi kiểm tra các thông số trên màn hình máy tính, bàn tay thoăn thoắt điều chỉnh các nút bấm.

"Minh này," Anh Khoa cất tiếng, giọng nói điềm đạm, không quá to nhưng đủ để Minh nghe thấy. "Trông cậu có vẻ mệt mỏi quá. Cần nghỉ ngơi một chút không? Đừng ép bản thân quá sức."

Minh giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt cậu thoáng vẻ ngơ ngác, như thể vừa bị kéo ra khỏi một thế giới khác. Cậu nhìn Anh Khoa, rồi lại cúi xuống màn hình, cố gắng tập trung vào công việc.

"Em không sao đâu anh," Minh nói, giọng cậu trầm và có chút gượng gạo, như thể mỗi từ đều phải được ép ra khỏi cổ họng. "Em muốn hoàn thành sớm dự án này. Sắp đến hạn nộp báo cáo rồi."

Anh Khoa khẽ nhíu mày. Anh biết Minh không phải là người sẽ than vãn hay thể hiện cảm xúc ra ngoài. Cậu luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, đặc biệt là khi gặp khó khăn. Nhưng lần này, vẻ mặt cậu lộ rõ sự kiệt sức, cả về thể chất lẫn tinh thần.

"Anh biết là cậu muốn hoàn thành tốt," Anh Khoa tiếp tục, giọng vẫn nhẹ nhàng. "Nhưng sức khỏe mới là quan trọng nhất. Cứ bình tĩnh, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Dự án này đâu phải một sớm một chiều là xong được. Chúng ta còn cả một chặng đường dài phía trước."

Minh không đáp, cậu chỉ gật đầu nhẹ, tay vẫn thoăn thoắt trên bàn phím. Anh Khoa hiểu rằng cậu không muốn nói chuyện, ít nhất là không phải về những vấn đề cá nhân. Anh nhớ lại những lần Minh và Ngân đến thư viện cùng nhau, hay những lần Minh kể về những buổi đi chơi ở Hà Nội. Ánh mắt cậu lúc đó rạng rỡ và tràn đầy sức sống. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng và mệt mỏi.

Anh Khoa lại thở dài một tiếng. "Minh này, anh biết là có nhiều áp lực trong công việc, học tập. Nhưng cuộc sống không chỉ có mỗi công việc đâu. Phải biết cân bằng, phải biết tự thưởng cho mình những khoảnh khắc nghỉ ngơi. Em còn trẻ, còn nhiều cơ hội. Đừng để mình kiệt sức ngay từ bây giờ."

Anh Khoa nhìn Minh, ánh mắt chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. "Cũng như một cái cây vậy, nếu cứ cố gắng vươn cao mà không có đủ rễ bám sâu, không có đủ chất dinh dưỡng, thì đến một lúc nào đó nó cũng sẽ gãy đổ thôi. Em hiểu ý anh chứ?"

Minh dừng tay, ngẩng lên nhìn Anh Khoa. Ánh mắt cậu thoáng chút suy tư, nhưng rồi lại nhanh chóng trở về vẻ tập trung ban đầu. Cậu biết Anh Khoa đang lo lắng cho mình, nhưng cậu không thể chia sẻ nỗi lòng. Nỗi đau này, sự trống rỗng này, cậu muốn tự mình gánh chịu, tự mình vượt qua. Cậu sợ rằng, nếu nói ra, nó sẽ càng trở nên thật hơn, càng khó chấp nhận hơn.

"Em cảm ơn anh Khoa," Minh nói, giọng nói vẫn đều đều. "Em sẽ cố gắng cân bằng. Nhưng bây giờ, em thực sự muốn tập trung vào đây."

Anh Khoa không nói thêm nữa. Anh hiểu rằng Minh cần không gian riêng. Anh chỉ đứng dậy, pha thêm cho cả hai một cốc cà phê mới. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp phòng, át đi mùi hóa chất. Minh đón lấy cốc cà phê từ tay Anh Khoa, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Cậu uống một ngụm, vị đắng của cà phê lan tỏa trong miệng, giống như vị đắng của cuộc sống mà cậu đang nếm trải.

Trong những ngày tiếp theo, Minh càng vùi mình sâu hơn vào công việc. Cậu kiểm tra lại từng con số, từng dòng code, từng chi tiết nhỏ nhất của dự án. Cậu gần như không rời khỏi phòng thí nghiệm. Bữa ăn vội vàng, giấc ngủ chập chờn. Anh Khoa vẫn thỉnh thoảng ghé qua, mang cho cậu chút đồ ăn, hay chỉ đơn giản là ngồi cạnh, im lặng làm việc riêng. Sự có mặt của Anh Khoa như một điểm tựa vô hình, giúp Minh không cảm thấy hoàn toàn cô độc.

Mỗi khi Minh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban ngày chiếu rọi qua những tán cây, cậu lại nhớ đến Ngân. Nhớ về những buổi tan học cùng trú mưa, những lần cùng nhau đi xe buýt, những buổi hẹn hò trong thư viện. Tất cả giờ đây đều trở thành những mảnh ghép của một ký ức đẹp đẽ nhưng cũng đầy đau khổ. Cậu cố gắng đẩy lùi những hình ảnh đó, cố gắng tập trung vào các thông số phức tạp trên màn hình. Nhưng đôi khi, một ý nghĩ bất chợt lại vụt qua, một câu hỏi không lời: "Ngân đang làm gì? Cô ấy có ổn không?"

Cậu biết mình không thể gọi điện hay nhắn tin cho cô ấy. Khoảng lặng này là quyết định của Ngân, và cậu phải tôn trọng nó. Cậu phải để cô ấy có không gian, có thời gian để suy nghĩ. Và cậu cũng phải làm điều tương tự. Cậu phải chứng minh rằng cậu có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình, không chỉ vì bản thân, mà còn vì tương lai mà cậu đã từng hứa hẹn với Ngân. Mùi hóa chất trong phòng thí nghiệm không thể xua tan được mùi hoa sữa vẫn vương vấn đâu đó trong tâm trí cậu, như một sợi dây vô hình níu kéo cậu về với những kỷ niệm đã qua.

***

Một buổi chiều muộn, khi cái lạnh đầu đông đã bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách của Hà Nội, Hoàng Minh thấy mình đang đứng trước quán cà phê "Hoa Sữa". Trời se lạnh, và những hạt mưa phùn li ti bắt đầu giăng mắc, tạo thành một màn sương mờ ảo. Quán cà phê, với mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt và giàn hoa giấy leo trên ban công nhỏ, vẫn đẹp và ấm cúng như trong ký ức. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi ẩm của đất và thoang thoảng mùi hoa sữa từ cây bên đường, xộc vào khứu giác Minh, gợi lên một nỗi nhớ da diết.

Minh bước vào quán, tiếng chuông gió khẽ vang lên. Không gian bên trong vẫn như cũ: nội thất gỗ mộc, những bức tranh cũ kỹ treo trên tường, kệ sách đầy ắp, và ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên, một bản tình ca buồn, càng làm cho tâm trạng Minh thêm nặng trĩu. Anh chọn một góc quen thuộc, nơi anh và Ngân đã từng ngồi hàng giờ, trò chuyện về đủ thứ chuyện trên đời, hay chỉ đơn giản là im lặng, cùng nhau thưởng thức cái không khí đặc trưng của Hà Nội.

Cậu gọi một ly cà phê nóng. Hơi ấm từ ly cà phê lan tỏa trong lòng bàn tay, xoa dịu phần nào cái lạnh bên ngoài. Minh đặt ly cà phê xuống bàn, ánh mắt dõi theo những hạt mưa phùn tí tách rơi trên khung cửa kính. Mỗi giọt mưa như một giọt nước mắt, lăn dài trên tấm kính, rồi hòa vào nhau, trôi đi mất. Cậu nhớ những lần Ngân tựa đầu vào vai cậu, cùng ngắm mưa phùn qua khung cửa sổ này. Những kỷ niệm ấy, giờ đây, giống như những thước phim quay chậm, rõ nét nhưng lại xa vời, không thể chạm tới.

Cậu nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Cậu tự hỏi, Ngân có đang ở đâu đó, cũng đang nhìn mưa phùn, và nhớ về những kỷ niệm của hai người không? Hay cô ấy đã hoàn toàn quên cậu, đã tìm thấy sự bình yên trong khoảng lặng mà cô ấy đã lựa chọn? Nỗi sợ hãi mất mát lại dâng lên, khiến trái tim cậu thắt lại. Cậu đã cố gắng vùi mình vào công việc, vào học tập, nhưng những khoảnh khắc như thế này, khi mọi thứ xung quanh đều gợi nhắc về cô, cậu lại không thể nào thoát khỏi.

Đang chìm đắm trong suy nghĩ, Minh bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc, nhẹ nhàng vang lên bên tai.

"Anh Minh, anh ngồi một mình à? Trông anh có vẻ không được khỏe."

Minh giật mình, ngẩng đầu lên. Trước mặt cậu là An Nhiên, cô bạn nhỏ nhắn với mái tóc đen dài và nụ cười hiền. Cô mặc một chiếc váy màu kem nhẹ nhàng, trên tay ôm một cuốn sách. Ánh mắt cô lộ rõ vẻ quan tâm, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định, không quá tò mò.

"À, An Nhiên," Minh cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười ấy có vẻ gượng gạo, không thể che giấu được vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt cậu. "Anh không sao, chỉ là hơi mệt chút thôi."

An Nhiên khẽ gật đầu, đặt cuốn sách xuống bàn gần đó, nhưng không ngồi xuống. "Em thấy anh dạo này làm việc nhiều quá. Ở phòng thí nghiệm, anh cũng là người về muộn nhất. Anh nên nghỉ ngơi một chút đi."

"Anh vẫn ổn mà," Minh đáp, giọng vẫn đều đều. "Em cũng đến đây à?"

"Vâng," An Nhiên trả lời, nụ cười vẫn hiền hòa. "Em hay đến đây đọc sách vào buổi chiều. Quán này yên tĩnh, cà phê cũng ngon nữa." Cô nhìn Minh, đôi mắt trong veo. "Anh Minh, em nghe các anh chị nói anh đã giúp đỡ dự án của em rất nhiều. Em cảm ơn anh nhé. Nhờ có anh mà em đã hoàn thành tốt phần báo cáo của mình."

Minh khẽ lắc đầu. "Không có gì đâu, đó là công việc chung mà. Em giỏi mà, chỉ cần tập trung một chút là được."

An Nhiên chỉ cười nhẹ. Cô không nói thêm gì về sự mệt mỏi của Minh, hay về những điều cô có thể đã nghe phong phanh. Cô hiểu rằng Minh không muốn chia sẻ. Cô cũng không muốn làm phiền cậu. Cô chỉ đứng đó một lát, nhìn Minh bằng ánh mắt có chút lo lắng, rồi khẽ nói: "Vậy em sang bàn bên kia nhé. Anh cứ nghỉ ngơi đi."

Minh gật đầu, "Ừ, em cứ tự nhiên."

An Nhiên nhẹ nhàng bước sang một bàn khác, cách Minh không xa lắm. Cô chọn một góc khuất, ngồi xuống, mở cuốn sách ra đọc. Sự xuất hiện của An Nhiên như một làn gió nhẹ, thổi qua rồi lại đi, không để lại quá nhiều dấu vết, nhưng cũng đủ để Minh nhận ra rằng cậu không hoàn toàn đơn độc. Tuy nhiên, nỗi trống rỗng trong lòng cậu vẫn còn đó, không hề vơi bớt.

Minh lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa phùn vẫn rơi lất phất, tạo nên một bức tranh mờ ảo, lãng mạn nhưng cũng đầy u buồn. Mùi hoa sữa từ bên ngoài vẫn thoang thoảng bay vào, giờ đây nó không chỉ mang vị đắng mà còn phảng phất một nỗi nhớ nhung khôn nguôi. Cậu biết, An Nhiên có thể là một người bạn tốt, một người đồng nghiệp tận tình. Nhưng trái tim cậu, tâm hồn cậu, vẫn thuộc về Ngân.

Cậu tự hỏi, liệu mình có nên thay đổi? Liệu có nên ngừng theo đuổi những điều xa vời để tập trung vào những gì đang ở ngay trước mắt? Nhưng khát vọng vươn lên, cái ý chí muốn chứng tỏ bản thân vẫn mãnh liệt trong Minh. Cậu không thể từ bỏ dễ dàng như vậy. Cậu cần một vị trí vững chắc trong xã hội, một tương lai đảm bảo, để có thể tự tin đứng cạnh Ngân.

Minh khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn những vòng xoáy màu nâu đen. Có lẽ, khoảng lặng này là cần thiết. Cần thiết để cậu nhìn nhận lại bản thân, nhìn nhận lại những gì đã qua, và xác định rõ hơn những gì cậu thực sự muốn. Và có lẽ, cũng là cần thiết để Ngân có thời gian suy nghĩ, để cô ấy hiểu rằng tình yêu của cậu không hề phai nhạt, dù có bị che lấp bởi những bộn bề, những lo toan.

Cậu uống cạn ly cà phê, cảm nhận vị đắng còn đọng lại trên đầu lưỡi. Ngoài kia, mưa phùn vẫn rơi, và mùi hoa sữa cuối mùa vẫn nồng nàn. Nó là một lời nhắc nhở rằng mùa thu đã qua đi, và mùa đông đã đến. Một mùa đông lạnh lẽo, nhưng cũng đầy hy vọng về một sự khởi đầu mới. Dù cho hiện tại, mọi thứ vẫn còn mịt mờ, những điều chưa nói vẫn còn quá nhiều, và nỗi trống vắng vẫn cứ gặm nhấm trái tim cậu. Hà Nội vẫn thế, bình yên và cổ kính, chứng kiến nỗi lòng của một chàng trai đang đấu tranh giữa khát vọng và tình yêu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ