Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 242

Nỗi Trống Vắng Trong Lòng Hà Nội

4045 từ
Mục tiêu: Chuyển góc nhìn sang Lê Ngân, khám phá sâu sắc trạng thái cảm xúc và nội tâm của cô sau cuộc chia ly tạm thời với Hoàng Minh.,Thể hiện cách Lê Ngân đối phó với nỗi đau và sự trống rỗng, cô cố gắng duy trì vẻ ngoài bình tĩnh nhưng nội tâm đầy giằng xé.,Làm nổi bật sự quan tâm và lo lắng của Mai Chi, người bạn thân duy nhất có thể 'đọc vị' được Lê Ngân, và sự tinh tế của Bà Lan.,Củng cố không khí 'falling action' của arc, tập trung vào hậu quả cảm xúc và sự đấu tranh của nhân vật chính trong một Hà Nội cuối mùa đông.,Gieo những chi tiết cho thấy tình cảm của Lê Ngân dành cho Hoàng Minh vẫn còn sâu đậm, dù cô đã đưa ra quyết định khó khăn.
Nhân vật: Lê Ngân, Mai Chi, Bà Lan
Mood: Trầm lắng, u buồn nhẹ nhàng, nội tâm, tinh tế, lãng mạn trong nỗi nhớ.
Kết chương: [object Object]

Đêm đông ôm trọn lấy Hà Nội trong cái rét ngọt ngào nhưng cũng đầy khắc nghiệt. Từng hạt mưa phùn li ti như những sợi tơ vô hình, giăng mắc trên khắp các con phố, đậu lại trên khung cửa kính, khiến cảnh vật càng thêm mờ ảo, nhuốm một màu xám buồn. Lê Ngân bước chân vào căn hộ quen thuộc của mình, để lại sau lưng không chỉ cái lạnh thấu xương của đêm khuya, mà còn cả một khoảng trống mênh mông vừa được tạo ra trong trái tim cô.

Căn hộ nằm trên tầng mười của một khu chung cư cũ, dù đã được tân trang lại nhưng vẫn giữ được nét kiến trúc đặc trưng của những năm tháng cũ kỹ. Ánh sáng vàng dịu từ đèn lồng giấy nhỏ treo ở góc ban công hắt vào, lấp lánh trên sàn gỗ sạch bóng. Tiếng tivi từ phòng khách vọng ra đều đều, lẫn với tiếng lách cách của mẹ cô – bà Lan – đang dọn dẹp bát đĩa trong bếp. Một mùi hương ấm áp của canh sườn và rau xào vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi nước xả vải thoang thoảng từ chiếc áo sơ mi mẹ cô vừa ủi xong.

Ngân khẽ khàng đóng cửa, tiếng "cạch" rất nhỏ nhưng như xé toạc sự tĩnh lặng trong tâm hồn cô. Cô không bật đèn phòng, chỉ để ánh sáng mờ ảo từ hành lang hắt vào, đủ để nhận ra những chồng sách vở lộn xộn trên bàn học. Cô đặt chiếc túi xách xuống, không buồn cởi áo khoác, và ngồi phịch xuống chiếc ghế dựa êm ái cạnh cửa sổ. Ban công nhỏ xíu của cô, nơi mà mùa hè vẫn thường rực rỡ với giàn hoa giấy tím biếc, giờ đây chỉ còn trơ trọi những cành khẳng khiu, ướt sũng trong màn mưa. Tiếng mưa phùn gõ lách tách lên cửa kính như một khúc nhạc buồn, lặp đi lặp lại, không ngừng nghỉ.

Cô cố gắng với lấy cuốn sách giáo trình dày cộm trên bàn, một cuốn kinh tế học mà cô cần phải đọc để chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới. Nhưng những dòng chữ in đen trên trang giấy trắng cứ nhảy múa trước mắt, không thể nào đi vào tâm trí cô. Mỗi câu chữ đều hóa thành hình bóng của Hoàng Minh, mỗi con số đều gợi nhớ đến những ngày tháng họ cùng nhau học bài, cùng nhau tranh luận về một vấn đề kinh tế vĩ mô nào đó, hay đơn giản chỉ là những buổi tối ngồi cạnh nhau trong thư viện, không nói gì nhưng vẫn cảm thấy yên bình đến lạ.

"Khoảng lặng." Cái cụm từ ấy cứ văng vẳng trong đầu Ngân, như một lời nguyền rủa mà chính cô đã tự đặt ra. Cô đã nói ra nó, đã quyết định nó. Lý trí mách bảo cô rằng đó là điều cần thiết, là cơ hội để cả hai nhìn nhận lại mọi thứ, để Minh có thể theo đuổi khát vọng của cậu mà không bị ràng buộc bởi nỗi lo lắng cho cô, và để cô có thể tự bảo vệ trái tim mình khỏi những tổn thương không tên. Nhưng trái tim cô, nó lại đang đau đớn đến tột cùng, như thể bị một bàn tay vô hình siết chặt. Nó không ngừng gào thét, trách móc cô đã quá nhẫn tâm, đã đẩy người mình yêu ra xa.

Ngân khẽ rùng mình, không phải vì cái lạnh của đêm đông, mà vì sự trống rỗng đột ngột tràn ngập trong lồng ngực. Cô nhớ lại ánh mắt của Minh khi cô nói ra những lời ấy, ánh mắt chất chứa nỗi buồn, sự thất vọng và một chút gì đó bất lực. Cậu đã không tranh cãi, không níu kéo, chỉ lặng lẽ chấp nhận. Chính sự chấp nhận ấy càng khiến Ngân cảm thấy tội lỗi hơn. Lẽ ra cậu phải giữ cô lại, phải đấu tranh chứ? Hay là, cậu cũng đã mệt mỏi rồi? Hay là, trong sâu thẳm, cậu cũng muốn một khoảng lặng như thế?

Cô đưa tay lên, áp vào lồng ngực, cảm nhận nhịp đập thổn thức của trái tim. Đúng là cô đã quá mệt mỏi với những lo lắng, những suy diễn, những đêm trằn trọc vì sự xa cách và những cái tên không đâu xuất hiện. Cô đã không thể chịu đựng được cảm giác mình đang níu chân Minh, đang khiến cậu phải bận tâm trong khi cậu cần tập trung cho tương lai. Cô muốn Minh được tự do bay cao, tự do vươn tới những ước mơ lớn lao mà cậu đã ấp ủ. Nhưng khi đã đặt cậu tự do, tại sao cô lại cảm thấy trống rỗng đến vậy? Cô có còn là chính mình nếu không có Minh ở bên? Cô có còn cảm thấy Hà Nội đẹp đến thế nữa không, nếu không có cậu cùng ngắm những cơn mưa phùn, cùng hít hà mùi hoa sữa cuối mùa?

Tầm mắt Ngân vô định lướt qua những chồng sách, rồi dừng lại ở một cuốn sổ tay nhỏ màu xanh xám, nằm gọn gàng giữa hai cuốn giáo trình. Đó là cuốn sổ tay ghi chép chung của cô và Minh. Họ đã cùng nhau ghi lại những ý tưởng cho đề tài nghiên cứu, những kế hoạch cho các hoạt động của câu lạc bộ, thậm chí cả những địa điểm ăn vặt ngon ở Hà Nội mà họ muốn khám phá. Từng nét chữ của cô và nét chữ phóng khoáng của cậu xen kẽ nhau, tạo nên một câu chuyện không lời về những kỷ niệm chung.

Cô khẽ đưa tay, vuốt ve bìa cuốn sổ. Chất liệu giấy cũ mềm mại dưới đầu ngón tay, mang theo một chút mùi hương quen thuộc của giấy và mực. Cô nhớ có lần, Minh đã vẽ một cây hoa sữa nhỏ ở góc trang đầu tiên của cuốn sổ, rồi ghi chú "Mùa thu Hà Nội". Lúc đó, cô đã hỏi cậu tại sao lại vẽ hoa sữa, cậu chỉ mỉm cười và nói: "Vì hoa sữa là mùi hương của chúng ta mà."

Nước mắt Ngân bỗng chực trào ra. Cô nhanh chóng đưa tay dụi nhẹ khóe mắt, không muốn để những giọt nước mắt ấy rơi xuống. Cô không muốn yếu đuối, đặc biệt là không muốn yếu đuối trước chính mình. Cô đã tự nhủ phải mạnh mẽ, phải kiên cường. Nhưng nỗi đau này, nó quá lớn, quá sức chịu đựng của một cô gái vừa bước qua tuổi hai mươi.

Tiếng Bà Lan vọng vào từ phòng khách: "Ngân ơi, con về rồi à? Sao không bật đèn lên thế con? Để mẹ mang cho con chút súp nhé, con chắc lạnh lắm."

Ngân giật mình, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô hít một hơi thật sâu, rồi đáp lại bằng giọng nói đã cố gắng nghe thật tự nhiên: "Vâng, con về rồi mẹ. Con không lạnh đâu ạ, con muốn ngồi một mình chút."

Bà Lan im lặng, không hỏi thêm. Mẹ cô luôn tinh tế như vậy, luôn biết cách cho cô không gian khi cô cần, nhưng đồng thời vẫn dõi theo cô bằng ánh mắt đầy yêu thương và lo lắng. Ngân biết, mẹ cô đã nhận ra sự khác lạ của cô. Nhưng cô không muốn nói ra, không muốn chia sẻ nỗi đau này với bất cứ ai, kể cả mẹ mình. Cô muốn tự mình gặm nhấm, tự mình vượt qua.

Cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa phùn vẫn rơi, không ngừng. Những giọt mưa nhỏ bé ấy, giờ đây, không còn lãng mạn như những ngày đầu đông, mà trở thành những giọt nước mắt vô hình của chính Hà Nội, của chính tâm hồn cô. Mùi hoa sữa cuối mùa, dù không còn nồng nàn như những ngày đầu, nhưng vẫn thoang thoảng đâu đó trong cơn gió lạnh, mang theo một nỗi nhớ nhung khôn nguôi, một sự khắc khoải không thể gọi tên. Nó là hương vị của sự chia ly, của một tình yêu đang đứng trước ngưỡng cửa của sự trưởng thành, hay có lẽ là của sự mất mát.

Ngân gục đầu xuống bàn, vòng tay ôm lấy chính mình. Cô có thể đã làm đúng, nhưng tại sao lại đau đớn đến vậy? Lý trí và tình cảm giằng xé cô, khiến cô kiệt quệ. Đêm đông Hà Nội, lạnh giá và dài vô tận. Cô biết, "khoảng lặng" này sẽ không dễ dàng gì. Nhưng liệu cô có đủ dũng khí để vượt qua nó, hay sẽ chìm đắm trong nỗi trống rỗng mà chính cô đã tạo ra? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí cô, không có lời đáp.

***

Sáng hôm sau, Hà Nội vẫn chìm trong một màu xám đục của cuối đông. Bầu trời âm u, không một tia nắng. Sương mù nhẹ giăng mắc trên những tán cây khẳng khiu, trên những mái nhà cổ kính, tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng cũng đầy u buồn. Cái lạnh của đêm qua dường như vẫn còn vương vấn, luồn lách qua từng lớp áo, khiến hơi thở hóa thành khói trắng mỗi khi Ngân khẽ khàng thở dài.

Mai Chi đã phải dùng hết sức để lôi Ngân ra khỏi nhà. Ngân, dù cố gắng che giấu sự mệt mỏi bằng cách trang điểm nhẹ nhàng và chọn một chiếc áo khoác len màu be ấm áp, vẫn không thể giấu được đôi mắt thâm quầng và vẻ mặt đờ đẫn. Mai Chi nhìn cô bạn thân, ánh mắt đầy lo lắng. Cô biết Ngân đang che giấu điều gì đó, và cô quyết tâm sẽ không để Ngân một mình gặm nhấm nỗi buồn.

Họ đến Quán Cà phê "Hoa Sữa", nơi quen thuộc của cả hai. Ngôi nhà ống cũ kỹ nằm khuất mình trong một con hẻm nhỏ, với mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích đã phai màu theo thời gian. Cửa gỗ kính vẫn mở hé, để lộ những chậu cây cảnh nhỏ và một giàn hoa giấy khô héo vì lạnh. Bước vào bên trong, mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò xua đi cái lạnh bên ngoài. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng pha chế lách cách và những câu chuyện thì thầm của vài vị khách quen. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn dây khiến không gian trở nên ấm cúng, lãng mạn một cách hoài cổ.

Mai Chi chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm và những giọt mưa phùn vẫn đang rơi tí tách trên mái hiên. Họ gọi hai ly cà phê nóng. Ngân khẽ vuốt nhẹ thành ly, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài, nơi những giọt mưa cứ thế nối tiếp nhau rơi.

Mai Chi nhìn Ngân hồi lâu, rồi khẽ thở dài. “Này Ngân,” cô bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng đầy thẳng thắn, “mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy? Mày khác lắm. Từ hôm qua đến giờ, mày cứ như người mất hồn vậy.”

Ngân giật mình, khẽ quay đầu lại. Cô cố gắng mỉm cười, một nụ cười gượng gạo không thể che giấu được sự chua chát trong lòng. “Không có gì đâu, tao chỉ hơi mệt thôi.” Cô lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, né tránh ánh mắt dò xét của Mai Chi.

Mai Chi không chấp nhận câu trả lời đó. Cô vươn tay qua bàn, đặt nhẹ lên mu bàn tay lạnh ngắt của Ngân. “Đừng giả vờ nữa. Mày có thể lừa được người khác, nhưng không lừa được tao đâu. Tao biết mày có chuyện. Kể tao nghe đi, chuyện gì đã xảy ra với Hoàng Minh?”

Ngân khẽ rụt tay lại, như thể sợ hãi sự chạm vào ấy sẽ làm vỡ tan lớp vỏ bọc mà cô đang cố gắng dựng lên. Cô im lặng một lúc lâu, chỉ nhấp một ngụm cà phê đắng ngắt. Cổ họng cô như nghẹn lại, những lời nói cứ mắc kẹt trong đó, không thể thoát ra. Cô có nên nói không? Có nên chia sẻ nỗi đau này, hay cứ tiếp tục giữ nó cho riêng mình? Nhưng nhìn ánh mắt kiên định và đầy lo lắng của Mai Chi, Ngân biết cô không thể tiếp tục im lặng.

“Tao… tao đã yêu cầu một khoảng lặng,” Ngân khẽ nói, giọng nói nhỏ đến mức gần như chìm vào tiếng nhạc acoustic của quán. Từng lời thốt ra như xé toạc vết thương trong lòng cô, khiến trái tim cô lại quặn thắt.

Mai Chi chau mày, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn lo lắng. “Khoảng lặng? Ý mày là gì? Mày và cậu ấy… chia tay rồi sao?”

Ngân lắc đầu. “Không hẳn là chia tay. Tao nói là… cần một thời gian để cả hai suy nghĩ. Minh đang có cơ hội lớn, cậu ấy cần tập trung. Tao không muốn mình trở thành gánh nặng của cậu ấy.” Cô nói ra những lời này, nhưng chính cô cũng không biết liệu đây có phải là lý do duy nhất không. Phải chăng còn có nỗi sợ hãi về sự xa cách, về những cám dỗ không tên, và cả sự xuất hiện của An Nhiên, những điều đã gặm nhấm lòng tin của cô?

Mai Chi im lặng một lúc, nhìn xoáy vào Ngân, như thể đang cố gắng đọc được những suy nghĩ sâu kín nhất trong tâm hồn cô bạn thân. Cô hiểu Ngân hơn ai hết. Cô biết Ngân là người lý trí, nhưng cũng rất dễ tổn thương. Và cô cũng biết, Ngân không bao giờ nói ra hết những gì mình nghĩ.

“Tại sao?” Mai Chi cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm hơn. “Mày có chắc đó là điều mày muốn không, Ngân? Hay mày chỉ đang… tự lừa dối bản thân? Tao biết mày yêu Minh nhiều đến mức nào.”

Ngân lại nhấp một ngụm cà phê nữa, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng. “Tao không biết nữa, Chi. Tao chỉ biết là… tao không muốn mình cứ mãi lo lắng, không muốn mình cứ mãi suy nghĩ vẩn vơ. Minh xứng đáng có được những điều tốt đẹp nhất, và tao… tao sợ mình không đủ tốt để ở bên cậu ấy lúc này.” Giọng cô run lên, những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu nay dường như sắp vỡ òa.

Mai Chi khẽ nắm chặt tay Ngân, ánh mắt đầy xót xa. “Ngân à, tình yêu không phải là gánh nặng. Nếu cậu ấy thực sự yêu mày, cậu ấy sẽ muốn mày ở bên, dù có khó khăn đến đâu. Và mày, mày cũng xứng đáng có được hạnh phúc. Mày có nghĩ đến cảm giác của Minh không? Cậu ấy sẽ thế nào khi mày đột ngột đẩy cậu ấy ra xa như vậy?”

Ngân cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt của Mai Chi. Cô biết Mai Chi nói đúng. Cô đã nghĩ cho Minh, nghĩ cho bản thân mình, nhưng lại quên mất cảm giác của cậu. Cô đã làm tổn thương cậu. “Tao… tao biết. Nhưng tao đã không thể làm khác, Chi ạ. Áp lực, sự kỳ vọng, và cả những điều mà tao không thể gọi tên… nó cứ đè nặng lên tao.”

Bên ngoài cửa sổ, những giọt mưa vẫn rơi không ngừng, như những giọt nước mắt không lời của Hà Nội. Tiếng nhạc acoustic trong quán càng thêm trầm buồn. Ngân cảm thấy như mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy của sự hối tiếc và nỗi đau. Cô đã đưa ra một quyết định mà cô nghĩ là đúng đắn, nhưng giờ đây, nó lại trở thành gông cùm trói buộc chính cô. Mùi cà phê thơm lừng, không khí ấm cúng của quán cà phê 'Hoa Sữa' cũng không thể xua đi cái lạnh giá trong tâm hồn cô.

Mai Chi không nói thêm gì nữa. Cô chỉ lặng lẽ ngồi đó, nắm tay Ngân thật chặt, như một sự an ủi không lời. Cô biết, Ngân cần thời gian để tự mình đối diện với nỗi đau này. Nhưng cô cũng tin rằng, tình yêu của Ngân dành cho Minh, và của Minh dành cho Ngân, không thể nào dễ dàng phai nhạt như vậy. "Khoảng lặng" này, có thể sẽ là một thử thách, nhưng cũng có thể là cơ hội để cả hai hiểu rõ hơn về tình cảm của mình.

Ngân khẽ nhấp môi cà phê, cảm nhận vị đắng quen thuộc. Cô ngước nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi những giọt mưa vẫn miệt mài rơi. Nỗi trống rỗng trong lòng cô vẫn còn đó, nhưng sự hiện diện của Mai Chi, dù không thể xoa dịu hoàn toàn, cũng mang lại cho cô một chút hơi ấm, một chút hy vọng mong manh. Hà Nội vẫn thế, vẫn bình yên và cổ kính, nhưng trong lòng cô gái trẻ, một cơn bão cảm xúc vẫn đang âm ỉ, đợi chờ một ngày được giải thoát.

***

Tối cùng ngày, cái rét buốt của Hà Nội dường như càng thêm sâu sắc. Gió rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của màn mưa phùn dai dẳng. Căn hộ của Ngân vẫn ấm cúng như mọi khi, nhưng không khí có vẻ trầm lắng hơn. Bà Lan đang tỉ mẩn chuẩn bị bữa tối trong bếp, tiếng lách cách của bát đĩa, tiếng xào nấu khe khẽ tạo nên một bản nhạc quen thuộc của gia đình. Mùi thơm của món cá kho và rau luộc tỏa khắp căn nhà, đánh thức những giác quan đang ngủ yên của Ngân.

Ngân ngồi ở bàn ăn, cố gắng tập trung vào cuốn tiểu thuyết đang đọc dở. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn chùm trên trần hắt xuống, chiếu sáng trang giấy, nhưng tâm trí cô lại không ngừng trôi dạt về những suy nghĩ miên man. Cuộc trò chuyện với Mai Chi buổi chiều vẫn còn văng vẳng trong đầu cô, những lời nói đầy quan tâm nhưng cũng chất chứa sự thật phũ phàng. Cô biết mình đã làm Mai Chi lo lắng, và cô cũng biết mình đã làm tổn thương Minh.

Bà Lan đặt đĩa rau xào lên bàn, rồi khẽ ngồi xuống ghế đối diện với Ngân. Bà không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát con gái. Dáng người Ngân mảnh mai, thanh thoát như một nhành liễu trước gió. Khuôn mặt trái xoan của cô, dù đã được trang điểm nhẹ, vẫn không giấu được vẻ mệt mỏi và đôi mắt sâu thẳm, xa xăm. Bà Lan, với mái tóc búi gọn gàng và chiếc áo dài lụa màu xanh ngọc, trông vẫn dịu dàng và thanh lịch như mọi khi. Ánh mắt bà nhìn Ngân tràn đầy tình yêu thương và sự thấu hiểu.

“Con gái, con không được khỏe à?” Bà Lan khẽ hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng chứa đựng một nỗi lo lắng kín đáo. “Mẹ thấy con dạo này gầy đi nhiều. Có phải con lại thức khuya học bài không?”

Ngân ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt dịu dàng của mẹ. Cô cố gắng nở một nụ cười, nhưng nụ cười ấy trông thật yếu ớt. “Con không sao đâu mẹ. Chắc tại dạo này con hơi bận một chút thôi.” Cô vội vàng cúi xuống nhìn cuốn sách, tránh ánh mắt của mẹ. Cô không muốn mẹ phải lo lắng thêm.

Bà Lan không nói gì nữa. Bà chỉ khẽ thở dài, rồi đứng dậy, đi vào bếp. Một lát sau, bà quay lại, trên tay là một chén súp nóng hổi, nghi ngút khói. Mùi thơm của súp gà với ngò rí và tiêu đen lan tỏa, làm ấm lên không khí lạnh giá. Bà nhẹ nhàng đặt chén súp trước mặt Ngân, rồi khẽ vuốt mái tóc đen dài của cô. Động tác ấy dịu dàng, trìu mến, như một lời an ủi không lời.

“Con ăn đi, súp còn nóng. Mẹ nấu riêng cho con đấy,” Bà Lan nói, giọng vẫn nhẹ nhàng. Bà ngồi xuống cạnh Ngân, ánh mắt vẫn dõi theo con gái. “Nếu có chuyện gì, con cứ nói với mẹ. Mẹ luôn ở đây. Con biết mà, mẹ sẽ luôn lắng nghe con.”

Ngân ngẩng đầu nhìn mẹ, ánh mắt thoáng chút xúc động. Một dòng nước ấm nóng dường như muốn trào ra từ khóe mi. Cô muốn nói, muốn kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe, muốn được ôm mẹ và khóc thật lớn. Nhưng rồi, lý trí lại thắng thế. Cô không muốn mẹ phải lo lắng vì những chuyện tình cảm trẻ con của mình. Cô muốn tự mình gánh vác, tự mình giải quyết. Cô đã quá quen với việc tự mình đối mặt với mọi thứ.

Cô khẽ nắm lấy bàn tay ấm áp của mẹ, rồi lại nhanh chóng buông ra. “Con biết mà mẹ,” cô khẽ đáp, giọng nói vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Cô cúi xuống nhìn chén súp nóng hổi, những làn khói mỏng manh bay lên, tan vào không khí lạnh. Cô cầm thìa lên, khẽ múc một thìa súp đưa vào miệng. Vị ngọt thanh của súp gà, vị cay nhẹ của tiêu, và mùi thơm của ngò rí lan tỏa, làm ấm cơ thể cô từ bên trong.

Bà Lan không ép hỏi thêm. Bà hiểu con gái mình. Bà biết Ngân là đứa trẻ trầm tính, ít khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài. Nhưng những người mẹ, họ có một giác quan thứ sáu để cảm nhận được nỗi buồn của con mình, dù con có che giấu kỹ đến đâu. Bà chỉ lặng lẽ ngồi đó, nhìn Ngân ăn súp, ánh mắt chất chứa nỗi lo nhưng cũng đầy tin tưởng. Bà tin rằng con gái mình sẽ vượt qua được mọi khó khăn.

Khoảnh khắc yên lặng giữa hai mẹ con kéo dài, nhưng nó không hề gượng gạo hay khó xử. Ngược lại, nó tràn đầy sự thấu hiểu và tình yêu thương vô bờ bến. Trong căn hộ ấm cúng ấy, giữa cái rét cắt da của Hà Nội đêm đông, tình mẹ con như một ngọn lửa nhỏ, sưởi ấm tâm hồn đang chông chênh của Ngân.

Ngân ăn hết chén súp, cảm thấy cơ thể ấm áp hơn một chút. Nhưng nỗi trống rỗng trong lòng cô thì vẫn còn đó, không hề vơi bớt. Cô biết, khoảng lặng này là một thử thách lớn, không chỉ cho Minh mà còn cho chính cô. Nó buộc cô phải đối diện với nỗi sợ hãi của chính mình, với những điều chưa nói, và với tình yêu mà cô dành cho Minh.

Ngoài cửa sổ, mưa phùn vẫn rơi lất phất. Mùi hoa sữa cuối mùa, dường như đã phai nhạt đi nhiều, nhưng vẫn còn vương vấn đâu đó trong không khí, như một kỷ niệm buồn, một lời nhắc nhở về một mối tình đang đứng trước ngã rẽ. Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu của họ cũng vậy. Nó cần thời gian, cần sự kiên nhẫn, và có lẽ, cần cả những nỗi đau này để trưởng thành. Ngân thở dài, đặt thìa xuống. Cô biết, một mùa đông dài và lạnh giá đang chờ đợi cô phía trước, nhưng cô sẽ phải đối mặt với nó, dù có khó khăn đến đâu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ