Ngân ăn hết chén súp, cảm thấy cơ thể ấm áp hơn một chút. Nhưng nỗi trống rỗng trong lòng cô thì vẫn còn đó, không hề vơi bớt. Cô biết, khoảng lặng này là một thử thách lớn, không chỉ cho Minh mà còn cho chính cô. Nó buộc cô phải đối diện với nỗi sợ hãi của chính mình, với những điều chưa nói, và với tình yêu mà cô dành cho Minh.
Ngoài cửa sổ, mưa phùn vẫn rơi lất phất. Mùi hoa sữa cuối mùa, dường như đã phai nhạt đi nhiều, nhưng vẫn còn vương vấn đâu đó trong không khí, như một kỷ niệm buồn, một lời nhắc nhở về một mối tình đang đứng trước ngã rẽ. Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu của họ cũng vậy. Nó cần thời gian, cần sự kiên nhẫn, và có lẽ, cần cả những nỗi đau này để trưởng thành. Ngân thở dài, đặt thìa xuống. Cô biết, một mùa đông dài và lạnh giá đang chờ đợi cô phía trước, nhưng cô sẽ phải đối mặt với nó, dù có khó khăn đến đâu.
***
Đêm đã về khuya, Hà Nội chìm trong cái rét ngọt cắt da thịt. Mưa phùn đã tạnh từ lúc nào, nhường chỗ cho những đợt gió bấc luồn lách qua từng con phố, mang theo hơi lạnh thấu xương. Ngân vẫn ngồi bên cửa sổ, trong căn hộ ấm cúng của mình, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của thành phố. Ánh đèn vàng mờ từ những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những vì sao xa xôi, nhưng không thể xua đi cái cảm giác cô đơn đang bủa vây lấy cô. Căn hộ của cô nằm trong một khu chung cư cũ đã được tân trang lại, có ban công nhỏ nhìn ra phía những mái nhà cổ kính và xa hơn là một phần của hồ Tây mờ ảo trong sương đêm. Từ đây, cô có thể nghe thấy tiếng tivi vọng lại từ phòng khách, nơi mẹ cô đang xem một bộ phim truyền hình, tiếng nói chuyện khe khẽ của bố qua điện thoại, và đôi khi là tiếng nồi niêu lách cách từ bếp khi mẹ cô chuẩn bị đồ ăn khuya. Những âm thanh quen thuộc ấy, thường ngày mang lại cho cô cảm giác bình yên, giờ đây lại càng khiến nỗi trống vắng trong lòng cô trở nên rõ rệt.
Cô khẽ vuốt ve cuốn sổ tay ghi chép chung đang nằm trên đùi. Bìa sổ đã sờn cũ, với vài vết mực lem nhem, là minh chứng cho những buổi học nhóm thâu đêm, những ý tưởng bất chợt được ghi lại vội vàng, và cả những dòng tâm sự không tên mà chỉ hai người họ mới hiểu. Mở trang đầu tiên, nét chữ ngay ngắn của Hoàng Minh hiện ra, ghi lại một công thức vật lý phức tạp. Lật qua vài trang nữa, những hình vẽ nguệch ngoạc của cô chen lẫn những giải thích chi tiết của cậu. Mỗi nét bút, mỗi dòng chữ đều như một thước phim quay chậm, tua lại những ký ức tươi đẹp của họ. Cái đêm cậu ấy rụt rè cầm tay cô dưới ánh đèn đường, mùi hoa sữa đầu mùa nồng nàn đến nghẹt thở. Những buổi chiều tan học cùng trú mưa dưới mái hiên cũ, tiếng mưa rơi tí tách như những nốt nhạc buồn vui của tuổi trẻ. Những lần cậu ấy cõng cô về khi chân cô bị trẹo, sự ấm áp của bờ vai cậu, mùi hương của gió và của đất quyện vào nhau, vấn vít lấy cô. Tất cả, tất cả đều trở về, sống động như thể mới chỉ là ngày hôm qua.
Nước mắt cô khẽ lăn dài trên má, nhưng không phải là nước mắt của sự yếu đuối. Đó là những giọt nước của sự giằng xé, của nỗi hối hận và cả một chút quyết tâm mãnh liệt. Cô biết mình đã lựa chọn một con đường khó khăn, một con đường mà cô hy vọng sẽ tốt cho cả hai. Nhưng cái giá phải trả lại quá đắt. Nỗi đau trong lòng Minh, cô có thể cảm nhận được qua từng tin nhắn ngắn ngủi, từng ánh mắt lảng tránh. Và nỗi đau trong lòng cô, nó cứ lớn dần, lớn dần, nuốt chửng cả những lý trí mà cô đã cố gắng dựng xây. Mùi tinh dầu hoa oải hương thoang thoảng từ đèn xông tinh dầu đặt trên bàn học, hòa với mùi sách cũ và mùi nước xả vải từ chiếc áo cô đang mặc, tạo nên một không gian riêng tư, ấm cúng nhưng cũng đầy nặng nề.
Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, kéo Ngân thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Là Mai Chi. Cô ngập ngừng một lát rồi bắt máy.
“Ngân à, mày không thể cứ mãi trốn tránh cảm xúc của mình được đâu,” giọng Mai Chi vang lên ở đầu dây bên kia, vẫn mạnh mẽ và thẳng thắn như mọi khi, nhưng ẩn chứa một sự lo lắng rõ rệt. “Tao biết mày nghĩ gì, nhưng im lặng không phải là cách giải quyết.”
Ngân siết chặt điện thoại trong tay. “Tao… tao biết, Chi ạ,” cô khẽ đáp, giọng nói vẫn còn chút run rẩy. Cô biết Mai Chi đúng. Cô không thể cứ mãi sống trong cái vỏ bọc bình tĩnh này. Trốn tránh không thể khiến mọi chuyện tốt đẹp hơn, mà chỉ khiến nỗi đau chồng chất thêm.
“Mày có định để mọi chuyện kết thúc như vậy không? Mày có chắc là mày đã làm đúng không?” Mai Chi hỏi dồn, nhưng giọng cô lại dịu đi, như thể cô muốn Ngân tự tìm ra câu trả lời thay vì áp đặt. “Cái đêm đông quyết định đã đến rồi đấy, Ngân. Mùi hoa sữa cuối mùa đang nồng nàn khắp các con phố, mày có ngửi thấy không?”
Ngân ngẩng mặt lên, khẽ hít một hơi thật sâu. Đúng vậy, dù đã tàn phai, mùi hoa sữa vẫn còn đó, vấn vít đâu đó ngoài ô cửa. Một mùi hương buồn, nhưng cũng đầy ám ảnh, như một lời nhắc nhở về những gì đã qua và những gì đang chờ đợi. Cô nhìn lại cuốn sổ tay trên đùi, rồi khẽ vuốt ve nó một lần nữa. Trong lòng cô, một ngọn lửa nhỏ chợt bùng lên, thiêu đốt đi những nỗi sợ hãi, những do dự. Mình không thể để mọi chuyện kết thúc như vậy. Cô không thể để mối tình đầu của mình, những kỷ niệm đẹp đẽ của thanh xuân, trôi qua trong sự im lặng và hối tiếc.
“Tao… tao không thể,” Ngân thì thầm, giọng nói chợt trở nên kiên quyết lạ thường. “Tao sẽ đi tìm cậu ấy.”
Mai Chi ở đầu dây bên kia dường như cũng bất ngờ trước sự thay đổi đột ngột này. Một thoáng im lặng, rồi cô nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm của Mai Chi. “Tốt lắm, bạn tôi,” Mai Chi nói, giọng cô đầy khích lệ. “Đi đi. Mày phải đi. Đừng để lỡ mất những điều quý giá nhất.”
Ngân gật đầu, dù biết Mai Chi không thể nhìn thấy. Cô khẽ ngắt điện thoại, rồi đứng dậy. Dáng người mảnh mai của cô chợt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Cô bước đến tủ quần áo, chọn chiếc áo khoác dày nhất, màu xám tro, và chiếc khăn choàng cổ len ấm áp. Cô buộc gọn mái tóc đen dài của mình, nhìn vào gương, ánh mắt đã không còn vẻ thờ ơ hay xa xăm nữa, mà thay vào đó là một sự quyết tâm cháy bỏng. Cái lạnh thấu xương của đêm đông Hà Nội đang chờ đợi cô bên ngoài, nhưng Ngân biết, cô phải đối mặt với nó. Không chỉ để tìm Hoàng Minh, mà còn để tìm lại chính mình, tìm lại những điều chưa nói, những cảm xúc mà cô đã cố gắng chôn giấu bấy lâu.
***
Cùng lúc đó, tại Hồ Gươm, Hoàng Minh đang một mình đi dạo, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn đang bủa vây lấy cậu. Cái rét ngọt của Hà Nội đêm đông đã thấm vào từng thớ thịt, khiến cậu rụt vai lại, nhưng nỗi lạnh trong tâm hồn cậu còn buốt giá hơn nhiều. Chiếc khăn len dệt tay mà Ngân đã tặng, giờ đây quấn chặt quanh cổ cậu, mang theo mùi hương thoang thoảng của cô, vừa là hơi ấm, vừa là một nhát dao cứa vào trái tim đang rỉ máu. Cậu đã cố gắng vùi mình vào học tập, vào công việc ở phòng thí nghiệm, cố gắng để không còn thời gian mà nghĩ đến cô. Nhưng càng cố gắng, hình bóng Ngân lại càng hiện rõ mồn một trong tâm trí cậu.
Hồ Gươm đêm khuya vắng lặng một cách lạ thường. Tiếng chim hót, tiếng chuông chùa, tiếng rao hàng, tiếng cười nói của trẻ em thường ngày đã biến mất, nhường chỗ cho một sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng còi xe máy thưa thớt từ xa vọng lại, hoặc tiếng gió rít khẽ qua những tán cây cổ thụ trơ trụi lá. Mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu ánh đèn vàng mờ từ Tháp Rùa và Đền Ngọc Sơn, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, đẹp đến nao lòng. Nhưng trong mắt Minh, vẻ đẹp ấy lại mang một nỗi buồn man mác. Mỗi góc phố, mỗi hàng cây, mỗi phiến đá lát vỉa hè rộng lớn ở đây đều gợi nhớ về Ngân. Nơi đây đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của họ: những buổi hẹn hò đầu tiên rụt rè, những lần cùng nhau ngồi ghế đá ngắm cảnh, những câu chuyện vu vơ dưới bóng cây cổ thụ. Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có bao giờ nhớ về những điều đó không?
Minh dừng lại bên một gốc cây lộc vừng cổ thụ, thân cây sần sùi với những rễ cây bám sâu vào lòng đất. Cậu hít một hơi thật sâu cái lạnh buốt của đêm đông, cảm nhận mùi ẩm mốc của nước hồ, mùi cây xanh quen thuộc, và rồi, một mùi hương quen thuộc khác chợt phảng phất, len lỏi vào từng tế bào của cậu: mùi hoa sữa. Mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn đến mức khiến lồng ngực cậu chợt đau nhói. Mùi hương ấy như một lời nhắc nhở không lời về sự hiện diện của Ngân, về mối tình đầu trong sáng nhưng cũng đầy trắc trở của họ. Cậu ngước nhìn lên những tán lá cây khô trụi, những cành cây gầy guộc vươn lên bầu trời đêm đen đặc. Trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng giữa cái mênh mông của Hà Nội, giữa cái lạnh thấu xương của đêm đông, và giữa nỗi trống rỗng vô hạn trong lòng.
“Liệu mình đã làm đúng?” Minh thì thầm, giọng nói cậu lạc đi trong gió. Cậu tự hỏi mình câu hỏi ấy không biết bao nhiêu lần rồi. Quyết định chấp nhận khoảng lặng mà Ngân đưa ra, liệu có phải là cách tốt nhất? Hay cậu đã quá yếu đuối, quá hèn nhát để giữ lấy cô? “Liệu cô ấy có ổn không?” Câu hỏi thứ hai, đau đáu hơn, cứ xoáy sâu vào tâm trí cậu. Cậu nhớ ánh mắt mệt mỏi của cô, vẻ mặt trầm tĩnh cố gắng che giấu nỗi buồn. Cậu biết, Ngân cũng đang chịu đựng, nhưng cậu không biết làm cách nào để đến bên cô, để xoa dịu nỗi đau mà chính cậu cũng đang gánh chịu.
Cậu đưa tay lên siết chặt chiếc khăn len quanh cổ, cảm nhận sự mềm mại của sợi len và hơi ấm còn vương lại. Chiếc khăn này không chỉ là một món quà, nó còn là biểu tượng của tình yêu, của sự quan tâm mà Ngân đã dành cho cậu. Và giờ đây, nó lại trở thành một xiềng xích vô hình, trói buộc cậu vào những kỷ niệm, vào nỗi nhớ nhung da diết. Cậu đã từng nghĩ đến việc tháo nó ra, cất đi, để rồi có thể quên đi tất cả. Nhưng cậu không làm được. Mỗi khi định làm vậy, một cảm giác trống rỗng, hụt hẫng đến tột cùng lại ập đến, khiến cậu phải giữ chặt nó hơn.
Cậu lại cất bước, bước chân vô định trên con đường quen thuộc quanh Hồ Gươm. Ánh đèn đường vàng mờ hắt bóng cậu in dài trên vỉa hè lát gạch. Cậu đi qua Tháp Rùa, đi qua Đền Ngọc Sơn, qua những hàng cây cổ thụ chứng kiến bao thăng trầm của Hà Nội. Mỗi bước đi, cậu lại tự hỏi: Liệu có một cơ hội nào nữa không? Liệu họ có thể quay lại như xưa không? Hay tình yêu của họ, cũng như mùa hoa sữa cuối mùa, rồi sẽ lụi tàn, chỉ còn lại những ký ức phai nhạt theo thời gian? Cái lạnh thấu xương của đêm đông khiến hơi thở của cậu hóa thành khói trắng, tan biến vào không khí, giống như những hy vọng mong manh của cậu.
***
Lê Ngân bước đi trên con phố cổ vắng lặng, cảm nhận cái lạnh thấu xương đang luồn lách qua từng lớp áo. Gió thổi nhẹ, mang theo một mùi hương quen thuộc, nồng nàn đến lạ. Mùi hoa sữa. Dù đã là cuối mùa, hương thơm ấy vẫn vấn vít, như một sợi chỉ vô hình dẫn lối cho cô. Cô đi qua những con ngõ nhỏ, những ngôi nhà cổ kính với kiến trúc Pháp xưa cũ, ánh đèn vàng mờ hắt ra từ những ô cửa sổ, tạo nên một không khí trầm mặc, hoài niệm. Tiếng còi xe máy thưa thớt đã lùi xa, nhường chỗ cho sự im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng bước chân khẽ khàng của cô vọng lại trên nền gạch ẩm ướt.
Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì cái lạnh, mà vì một nỗi hồi hộp khó tả. Cô không biết mình sẽ tìm thấy Minh ở đâu, hay liệu cậu ấy có còn ở Hà Nội vào giờ này không. Nhưng một linh cảm mãnh liệt, một sự thôi thúc không thể lý giải, cứ đẩy cô đi. Cô đã đi qua vài con phố quen thuộc, những con phố mà họ từng cùng nhau đi bộ, cùng nhau nói những câu chuyện vu vơ, cùng nhau cười đùa dưới ánh nắng ban trưa. Mỗi con hẻm nhỏ, mỗi cửa tiệm đóng kín đều gợi lại một mảnh ký ức, khiến nỗi nhớ trong lòng cô càng thêm da diết.
Cuối cùng, cô dừng lại ở một góc phố quen thuộc, gần Quán Cà phê “Hoa Sữa”. Quán đã đóng cửa, chỉ còn ánh đèn lờ mờ bên trong hắt ra qua khung kính. Đây là nơi họ đã có những buổi hẹn hò đầu tiên, nơi mùi cà phê và mùi hoa sữa hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng mà cô sẽ không bao giờ quên. Một linh cảm mạnh mẽ chợt dâng lên, mách bảo cô rằng mình phải ở lại đây, phải chờ đợi. Cô đứng nép vào một bức tường cũ kỹ, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đen đặc, nơi những vì sao lấp lánh như những hạt kim cương rải rác.
Và rồi, trái tim Ngân chợt hẫng đi một nhịp. Cách đó không xa, dưới ánh đèn đường vàng vọt, một bóng người quen thuộc đang đứng đó, quay lưng về phía cô. Dáng người hơi gầy nhưng thẳng tắp, chiếc áo khoác dày cộp và chiếc khăn len quấn quanh cổ. Không lẫn vào đâu được. Đó là Hoàng Minh. Cậu ấy đang đứng đó, một mình, giữa đêm đông lạnh giá của Hà Nội, nhìn về phía xa xăm, như đang tìm kiếm một điều gì đó đã mất.
Cả người Ngân như đóng băng. Cô muốn chạy đến ôm chầm lấy cậu ấy, muốn gọi tên cậu ấy thật lớn. Nhưng rồi, tất cả những lời nói chợt nghẹn lại ở cổ họng. Cô đứng sững lại, trái tim đập mạnh đến nỗi cô sợ rằng cậu ấy có thể nghe thấy. Cậu ấy dường như cảm nhận được điều gì đó. Cậu ấy khẽ quay đầu lại.
Đôi mắt cậu ấy mở to khi nhìn thấy cô. Ánh mắt ấy, chất chứa nỗi hoài niệm, sự trống rỗng, sự bất ngờ, và cả một nỗi đau đáu nhớ nhung mà cô đã cố gắng chối bỏ. Ánh mắt cô cũng chạm vào ánh mắt cậu, như hai tia lửa điện xẹt qua màn đêm. Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại. Tiếng gió ngừng rít, tiếng còi xe cũng không còn, mọi âm thanh đều tan biến. Chỉ còn lại sự im lặng bao trùm lấy hai con người đang đứng đối diện nhau, giữa lòng Hà Nội đêm đông.
Cái lạnh thấu xương của đêm đông dường như cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Xung quanh họ, mùi hoa sữa cuối mùa bỗng trở nên nồng nàn hơn bao giờ hết, bao trùm lấy không gian, bao trùm lấy hai tâm hồn đang chất chứa quá nhiều điều chưa nói. Mùi hương ấy, như một lời thì thầm của số phận, một lời nhắc nhở về một mối tình thanh xuân đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thật. Họ đứng đó, bất động, ánh mắt chạm nhau, và trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều nhận ra một điều: họ không thể tiếp tục giữ im lặng được nữa. Đêm đông quyết định đã đến rất gần, và một cuộc đối thoại quan trọng, một sự đối mặt với tất cả những gì đã xảy ra, là điều không thể tránh khỏi.