Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống con phố vắng, in hình hai bóng người đổ dài trên nền gạch ẩm ướt. Hoàng Minh đứng đó, bất động, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu không tin vào mắt mình. Lê Ngân. Cô ấy thật sự đang đứng trước mặt cậu, giữa đêm đông lạnh giá này, cách cậu chỉ vài bước chân. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn vấn vít, nhưng lúc này, nó không còn là hương thơm của nỗi nhớ mà trở thành một chất xúc tác, khuếch đại sự bàng hoàng và nghẹn ngào trong lồng ngực cậu.
Cậu cảm thấy cổ họng mình khô khốc, mỗi hơi thở đều hóa thành khói trắng mờ ảo, tan biến vào không khí lạnh. Đôi mắt cậu không rời khỏi Ngân, cố gắng đọc lấy điều gì đó từ khuôn mặt tĩnh lặng ấy, nhưng vô vọng. Cô ấy vẫn vậy, thanh thoát và bí ẩn, dù đứng giữa đêm khuya vắng vẻ. Chiếc áo khoác màu xám trầm ôm lấy dáng người mảnh mai, và chiếc khăn len dệt tay màu be quen thuộc được kéo lên cao, che gần hết khuôn mặt. Chỉ còn đôi mắt cô, sâu thẳm và thăm thẳm, đang nhìn thẳng vào cậu. Ánh mắt ấy, cậu đã từng thấy trong những giấc mơ đứt đoạn, trong những ký ức không ngừng giày vò. Nó chất chứa quá nhiều điều: sự mệt mỏi, nỗi buồn, sự kiên định, và cả một chút gì đó rất mong manh, dễ vỡ mà cậu không dám chạm tới.
"Ngân... em... em làm gì ở đây giờ này?" Giọng cậu bật ra khô khốc, run rẩy, ngập ngừng, gần như là một tiếng thì thầm. Cậu cảm thấy mình thật vụng về, thật ngớ ngẩn. Giữa bao nhiêu lời muốn nói, muốn hỏi, muốn giải thích, cậu lại chỉ có thể thốt ra một câu hỏi vô nghĩa như thế. Cậu siết chặt hai bàn tay lại, cố gắng giữ cho mình không run rẩy, nhưng cái lạnh từ bên ngoài và sự bão tố từ bên trong khiến cậu khó lòng đứng vững. Cậu sợ. Sợ rằng đây chỉ là một ảo ảnh, một giấc mơ nữa mà thôi. Sợ rằng khi cậu chạm vào, cô ấy sẽ tan biến. Sợ rằng cô ấy sẽ lại quay lưng đi, như cái cách cô đã làm trong trí nhớ cậu suốt những ngày qua.
Lê Ngân không đáp lại ngay. Cô vẫn đứng đó, như một pho tượng được tạc từ băng giá và trầm mặc. Đôi mắt cô không rời khỏi Hoàng Minh, một sự tập trung gần như ám ảnh. Cái lạnh buốt của đêm đông Hà Nội luồn qua từng thớ vải, nhưng cô dường như không cảm thấy gì. Tâm trí cô lúc này chỉ có hình bóng cậu, và những câu hỏi ngổn ngang không lời giải đáp. Cô đã đi tìm cậu, với một linh cảm mãnh liệt, một sự thôi thúc không thể cưỡng lại. Nhưng giờ khi đã tìm thấy, tất cả những dự định, những lời nói đã được chuẩn bị sẵn trong đầu bỗng tan biến như khói sương. Chỉ còn lại một sự trống rỗng đến kinh ngạc, và một nỗi đau âm ỉ trỗi dậy.
Cô kéo chiếc khăn len lên cao hơn một chút, che đi một phần khuôn mặt đang dần tái đi vì lạnh. Mùi hoa sữa, nồng nàn đến mức gần như ngột ngạt, bỗng gợi nhớ về những buổi tối họ từng đi dạo, những câu chuyện thì thầm dưới ánh trăng. Những ký ức ấy, giờ đây, giống như những lưỡi dao sắc bén, cứa vào lòng cô. Cô không muốn mình yếu mềm, không muốn bộc lộ bất cứ điều gì. Cô là Lê Ngân, cô gái Hà Nội trầm tĩnh, luôn biết cách giấu đi cảm xúc thật. Nhưng đứng trước Hoàng Minh, mọi lớp vỏ bọc dường như đều trở nên vô nghĩa.
"Anh thì sao?" Cuối cùng, giọng cô cất lên, trầm và khẽ, có chút lạnh lùng quen thuộc, nhưng Hoàng Minh vẫn nhận ra một chút run rẩy rất nhỏ ẩn sâu trong đó. Câu hỏi của cô như một lời thách thức, một tấm gương phản chiếu chính câu hỏi của cậu. Cậu làm gì ở đây? Cậu đang tìm kiếm điều gì? Hay cậu chỉ đang chạy trốn? Hoàng Minh không thể trả lời. Tất cả những lý do cậu đã tự biện minh cho bản thân, cho quyết định của mình, giờ đây đều trở nên mờ nhạt và vô nghĩa khi đối diện với đôi mắt ấy. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật đáng thương, như một kẻ lạc loài giữa thành phố rộng lớn này, không nơi nào để thuộc về, không con đường nào để bước tiếp. Cả hai đứng đó, giữa con phố vắng, dưới ánh đèn đường mờ ảo, bị bao trùm bởi cái rét cắt da và mùi hoa sữa nồng nàn, mỗi người chìm đắm trong một dòng suy nghĩ riêng, nhưng đều hướng về cùng một mối tơ vò không cách nào gỡ.
***
Sự im lặng kéo dài, nặng nề đến nghẹt thở. Hoàng Minh cảm thấy mình như đang đứng trước một vực thẳm. Một bước sai lầm có thể khiến tất cả sụp đổ. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Gió đêm lướt qua, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi ẩm mốc đặc trưng của đêm Hà Nội, hòa lẫn với mùi hoa sữa đã bắt đầu nhạt dần. Cậu nhìn Ngân, và trong khoảnh khắc ấy, cậu nhận ra tất cả những gì cậu đã cố gắng che giấu, tất cả những nỗi sợ hãi và giằng xé trong lòng, đều hiện rõ mồn một trên khuôn mặt cậu.
"Anh... anh không biết phải nói gì," cậu bắt đầu, giọng vẫn còn run rẩy. Cậu cúi gằm mặt xuống, ánh mắt lướt qua vỉa hè lát gạch, nơi những chiếc lá rụng đã khô cứng vì sương. "Anh... anh xin lỗi." Lời xin lỗi bật ra một cách tự nhiên, không phải vì cậu đã làm gì sai cụ thể, mà vì tất cả. Xin lỗi vì đã để cô ấy phải chịu đựng, xin lỗi vì sự im lặng kéo dài, xin lỗi vì những lựa chọn khó khăn mà cậu đã đứng trước. Cậu muốn nói nhiều hơn, muốn giải thích về những cơ hội, về tương lai, về khát vọng của một chàng trai tỉnh lẻ muốn vươn lên giữa thành phố hoa lệ. Nhưng những lời ấy cứ nghẹn lại ở cổ họng, hóa thành một cục đá tảng.
Lê Ngân vẫn đứng đó, bất động. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào Minh, như đang cố gắng nhìn thấu tâm can cậu. Lời xin lỗi của cậu, thay vì làm dịu đi nỗi đau trong lòng cô, lại khiến một cảm giác chua chát dâng lên. Cô đã từng nghĩ về giây phút này rất nhiều. Cô đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với sự thật, với những lời giải thích hoa mỹ, với những lời hứa hẹn không chắc chắn. Nhưng khi nghe cậu nói "anh xin lỗi", một bức tường vô hình lại được dựng lên giữa hai người.
"Xin lỗi vì điều gì?" Giọng Ngân vẫn trầm, nhưng lần này có thêm một chút sắc lạnh, một chút gai góc mà Hoàng Minh ít khi thấy ở cô. "Vì anh đã có một cơ hội tốt hơn, hay vì anh nghĩ em sẽ giữ anh lại?" Câu nói của cô như một mũi dao găm, xuyên thẳng vào tâm trí Minh, phơi bày những nỗi sợ hãi sâu kín nhất của cậu. Đúng vậy, cậu đã sợ. Sợ rằng cô sẽ níu kéo. Sợ rằng tình yêu của họ sẽ trở thành gánh nặng. Sợ rằng cậu sẽ phải lựa chọn giữa cô và hoài bão.
Hoàng Minh ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to. "Không phải vậy, Ngân!" Cậu bước một bước về phía cô, một cử chỉ vô thức, muốn thu hẹp khoảng cách vô hình đang ngăn cách họ. "Không phải vậy đâu. Anh... anh sợ mất em. Anh sợ mình không đủ tốt để giữ em ở lại, hay để đi cùng em." Lần này, giọng cậu không còn run rẩy nữa, mà chứa đựng một nỗi tuyệt vọng chân thành. Cậu sợ rằng mình không thể đáp ứng được kỳ vọng của cô, của gia đình cô. Cậu sợ rằng khoảng cách về xuất thân, về định hướng sẽ khiến họ ngày càng xa cách. Cậu sợ rằng tình yêu của cậu, dù chân thành đến mấy, cũng không đủ lớn để vượt qua tất cả những rào cản ấy.
Lê Ngân khẽ quay mặt đi, né tránh ánh mắt chất chứa nỗi đau của cậu. Cái lạnh thấu xương của đêm đông dường như cũng không còn thấm vào da thịt cô nữa, bởi vì một sự lạnh giá khác đang bao trùm lấy trái tim cô. Cô không muốn nhìn thấy sự yếu đuối của cậu, không muốn nhìn thấy sự giằng xé ấy. Bởi vì cô biết, nếu cô nhìn, cô sẽ lại mềm lòng. Cô sẽ lại muốn chìa tay ra ôm lấy cậu, muốn nói với cậu rằng mọi thứ sẽ ổn thôi. Nhưng liệu có ổn thật không? Liệu tình yêu có đủ để lấp đầy những khoảng trống mà cuộc đời và định mệnh đã vẽ ra giữa họ?
Hoàng Minh nhìn thấy cô quay mặt đi, và một nỗi đau nhói lên trong lòng cậu. Cậu hiểu. Cô ấy đang từ chối cậu. Cô ấy đang dựng lên một bức tường cao hơn. Cậu cố gắng bước lại gần hơn một lần nữa, bàn tay khẽ vươn ra như muốn chạm vào vai cô, nhưng Ngân lùi lại một bước nhỏ, một cử chỉ gần như không đáng kể, nhưng đủ để Minh hiểu rằng cô không muốn cậu đến gần. Khoảng cách giữa họ, chỉ vài gang tay, bỗng trở nên xa vời vợi, như thể họ đang đứng ở hai bờ của một dòng sông không thể vượt qua. Mùi hoa sữa cuối mùa, như một lời thì thầm buồn bã, len lỏi vào không khí, báo hiệu một sự kết thúc không thể tránh khỏi.
***
Thời gian trôi đi chậm chạp, như bị đông cứng lại bởi cái rét cắt da của đêm Hà Nội. Ánh đèn đường vẫn mờ ảo, nhưng giờ đây, một làn sương mỏng đã bắt đầu giăng mắc, khiến mọi thứ trở nên huyền ảo và xa xăm hơn. Cái lạnh càng lúc càng thấm sâu, luồn lách qua từng lớp áo, khiến Hoàng Minh cảm thấy toàn thân mình như đông cứng lại. Cậu đã cố gắng nói, cố gắng giải thích, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sự im lặng và ánh mắt xa xăm của Lê Ngân.
Cậu nhìn cô, cầu xin một điều gì đó, một tín hiệu, một lời động viên. Nhưng Ngân vẫn đứng đó, tựa như một bức tượng, chỉ có đôi mắt là còn sống động, ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Cái khăn len dệt tay vẫn che gần hết khuôn mặt cô, khiến cậu không thể nhìn rõ biểu cảm của cô, không thể đoán được cô đang nghĩ gì. Tiếng gió rít qua những tán cây khẳng khiu, mang theo những âm thanh xa xăm của một thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ. Chỉ có họ, đứng đó, giữa ranh giới của đêm và ngày, của quá khứ và tương lai.
Cuộc đối thoại của họ, sau những lời giằng xé ban đầu, dần chìm vào ngõ cụt. Những điều chưa nói, những nỗi sợ hãi thầm kín, những kỳ vọng và định kiến, tất cả đều tạo thành một bức tường vô hình ngăn cách họ. Minh cảm thấy mình bất lực. Cậu không biết phải làm gì nữa. Cơ hội ở một thành phố khác, một tương lai xán lạn hơn, vẫn đang chờ đợi cậu. Nhưng đứng trước Ngân, tất cả những điều đó bỗng trở nên vô nghĩa. Cậu muốn được ở bên cô, muốn cùng cô xây dựng tương lai ở Hà Nội này. Nhưng cậu cũng sợ. Sợ rằng mình sẽ không đủ tốt, sợ rằng mình sẽ không thể mang lại cho cô một cuộc sống xứng đáng.
Lê Ngân hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa sữa đã phai nhạt dần trong làn sương. Mùi hương ấy, từng nồng nàn đến thế, giờ đây chỉ còn là một dư vị mờ nhạt, như một ký ức đang dần tan biến. Cô biết, đã đến lúc phải đối mặt với sự thật. Không thể trốn tránh thêm nữa. Cô đã đi tìm cậu, không phải để níu kéo, mà để tìm một lời giải đáp cho chính bản thân mình, cho mối tình thanh xuân này.
"Vậy anh sẽ đi chứ?" Giọng Ngân cất lên, nhỏ đến mức gần như là tiếng thì thầm, nhưng lại vang dội trong không khí lạnh giá, mang theo một sức nặng đến kinh ngạc. Đó không phải là một câu hỏi đơn thuần, mà là một lời tuyên án, một sự thử thách cuối cùng. Nó buộc Hoàng Minh phải đối mặt với lựa chọn nghiệt ngã nhất của cuộc đời cậu. Cô không nhìn cậu, ánh mắt cô hướng về phía xa xăm, nơi những ánh đèn đường bắt đầu mờ đi trong làn sương. Chiếc khăn len dệt tay được kéo cao hơn nữa, gần như che kín cả mũi và miệng, như muốn giấu đi một giọt nước mắt đang chực trào.
Hoàng Minh cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Ngân. Cậu không thể. Ánh mắt cô, dù chỉ là một cái nhìn thoáng qua, cũng đủ để xé nát trái tim cậu. Tất cả những lý lẽ, những tính toán về tương lai, về sự nghiệp, đều tan biến. Chỉ còn lại nỗi đau và sự bối rối tột độ. "Anh... anh chưa biết." Giọng cậu thì thầm, lạc lõng trong không gian rộng lớn của đêm đông. Cậu thật sự không biết. Cậu đã đấu tranh, đã dằn vặt bản thân mình suốt những ngày qua. Nhưng cuối cùng, câu trả lời vẫn là một khoảng trống vô định. Ánh mắt cậu đầy bối rối và đau khổ, như một đứa trẻ lạc giữa phố đông. Cậu không muốn phải lựa chọn. Cậu muốn có cả hai: cô và tương lai. Nhưng cuộc đời không phải là một câu chuyện cổ tích, và Hà Nội không phải lúc nào cũng mộng mơ như mùi hoa sữa.
Lê Ngân không nói thêm lời nào. Cái lạnh thấu xương của đêm đông, làn sương giăng mắc, và mùi hoa sữa cuối mùa đang dần nhạt đi, tất cả như hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh buồn đến nao lòng. Cô biết, câu trả lời "anh chưa biết" chính là lời giải đáp mà cô cần. Nó không phải là một lời từ chối, nhưng cũng không phải là một lời hứa hẹn. Nó là sự giằng xé, là sự mông lung, là tất cả những điều mà cô đã cảm nhận được từ lâu. Một nỗi đau âm ỉ lan tỏa trong lồng ngực cô. Cô quay lưng đi, bóng cô mờ dần trong làn sương và ánh sáng mờ ảo của phố phường, như một phần ký ức đang dần tan biến. Mỗi bước chân của cô đều nặng trĩu, nhưng kiên định. Cô không nhìn lại. Phía sau cô, Hoàng Minh vẫn đứng đó, cúi đầu, một mình, giữa lòng Hà Nội đêm đông, nơi mùi hoa sữa cuối cùng chỉ còn là một dư vị buồn bã, báo hiệu một sự chia ly không thể tránh khỏi.