Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 245

Hồi Ức Vỡ Tan Trong Màn Sương Lạnh

3510 từ
Mục tiêu: Khám phá sâu sắc hậu quả cảm xúc trực tiếp sau cuộc đối thoại căng thẳng giữa Hoàng Minh và Lê Ngân từ chương 244.,Làm nổi bật sự giằng xé nội tâm của cả hai nhân vật khi họ đối mặt với nỗi đau và sự mịt mờ của mối quan hệ.,Cho thấy sự hỗ trợ tinh thần từ các nhân vật phụ (Anh Khoa, Mai Chi) trong giai đoạn khó khăn nhất của Minh và Ngân, giúp họ có thêm góc nhìn và sức mạnh.,Đẩy nhân vật đến gần hơn với một quyết định cuối cùng, hoặc ít nhất là một sự chấp nhận về con đường phía trước, dù đau đớn.,Tiếp tục sử dụng bối cảnh đêm đông rét buốt và mùi hoa sữa cuối mùa như một yếu tố biểu tượng cho sự chuyển giao và kết thúc của một giai đoạn.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Anh Khoa, Mai Chi
Mood: Trầm lắng, emotional, poignant, đau khổ, có chút hy vọng mong manh.
Kết chương: [object Object]

Hoàng Minh vẫn đứng đó, bất động, giữa con phố đã hoàn toàn vắng lặng. Bóng lưng Lê Ngân đã hòa vào màn sương dày đặc, tựa như một nét vẽ phai mờ trên bức tranh thủy mặc của đêm Hà Nội. Cái lạnh buốt không còn đơn thuần là cảm giác ngoài da thịt nữa, nó đã thấm sâu vào tận xương tủy, đóng băng cả dòng máu đang chảy trong huyết quản cậu. Cậu cảm thấy lồng ngực mình trống rỗng, một khoảng không vô định, thăm thẳm hơn cả khoảng không gian mịt mùng đang bao trùm lấy cậu lúc này. Tiếng gió rít qua những tán cây khẳng khiu bên đường, mang theo chút hơi ẩm của sương đêm, nghe như những lời ai oán không thành tiếng. Xa xa, tiếng chuông chùa lanh canh từ phía đền Ngọc Sơn vọng lại, mỏng mảnh và thê lương, càng khiến cảnh vật thêm phần u tịch. Mùi hoa sữa cuối mùa, thứ mùi hương từng nồng nàn đến mức khiến người ta phải ngoảnh mặt, giờ đây chỉ còn là một dư vị nhạt nhòa, vương vấn trong không khí, như một ký ức đang dần tan biến. Nó không còn làm cậu say đắm nữa, mà chỉ gợi lên một nỗi buồn miên man, dai dẳng.

“Anh… anh chưa biết.” Từng lời mình nói ra đêm qua như những lưỡi dao sắc lạnh, cứa vào tâm can Hoàng Minh. Cậu đã thật sự nói vậy sao? Tại sao cậu lại không thể nói ra một điều gì đó dứt khoát hơn? Một lời hứa hẹn? Một lời từ chối? Hay ít nhất là một lời giải thích trọn vẹn? Cậu dằn vặt bản thân. Cậu nhớ lại ánh mắt của Ngân, cái nhìn xa xăm, ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm mà cậu đã không dám đối diện. Chiếc khăn len dệt tay, món quà cậu đã tặng cô vào mùa đông năm trước, che gần hết khuôn mặt cô, khiến cậu không thể nhìn rõ biểu cảm, không thể đoán định được suy nghĩ của cô. Cô đã hỏi cậu “Vậy anh sẽ đi chứ?” Và cậu đã trả lời bằng sự do dự của một kẻ hèn nhát. Cậu đã đẩy cô đi, chính tay cậu đã đẩy cô ra xa.

Giá như… giá như cậu có thể dũng cảm hơn. Giá như cậu có thể nói rằng cậu sẽ ở lại, sẽ vì cô mà từ bỏ tất cả. Nhưng khát vọng vươn lên, nỗi lo về tương lai mờ mịt của một chàng trai tỉnh lẻ ở đất Hà Nội này, tất cả đã đè nặng lên vai cậu, khiến cậu không thể thốt nên lời. Cậu sợ. Sợ rằng mình sẽ không đủ tốt, không đủ bản lĩnh để mang lại cho cô một cuộc sống xứng đáng. Sợ rằng tình yêu thôi là chưa đủ để vượt qua những định kiến, những khác biệt về xuất thân. Nhưng giờ đây, nỗi sợ lớn nhất lại là mất đi cô. Nó lớn hơn tất cả những nỗi sợ hãi khác cộng lại. Cậu ôm chặt lấy mình, hai vai run rẩy. Không phải vì cái rét cắt da cắt thịt của đêm đông, mà vì nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tâm hồn cậu. Hơi thở trắng xóa tan vào không khí lạnh, vô vọng.

Minh ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những ngôi sao đã bị màn sương nuốt chửng, chỉ còn lại một màu xám đục. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng giữa thành phố rộng lớn này. Mùi sương đêm, mùi ẩm ướt của đất đá, thoang thoảng mùi hoa sữa cuối mùa đã nhạt nhòa, pha lẫn mùi khói xe và bụi đường, tất cả quyện vào nhau tạo nên một thứ mùi khó tả, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Nó khiến cậu nhớ lại những buổi chiều tan học cùng Ngân, cùng đi bộ qua những con phố, cùng hít hà mùi hoa sữa đầu mùa nồng nàn. Những ký ức ấy giờ đây trở nên thật xa vời, như đến từ một kiếp sống khác.

Cậu bắt đầu bước đi, từng bước chân nặng trĩu, vô định. Cậu không biết mình sẽ đi đâu, về đâu. Căn phòng trọ nhỏ bé của cậu giờ đây có lẽ sẽ trở thành một nơi giam cầm những nỗi đau. Cậu lê bước qua những hàng cây khẳng khiu, những con ngõ nhỏ tối om. Hình ảnh Ngân quay lưng bước đi cứ ám ảnh cậu, một thước phim quay chậm không ngừng lặp lại trong tâm trí. Bóng cô mờ dần trong làn sương và ánh sáng mờ ảo của phố phường, như một phần ký ức đang dần tan biến. Cậu đã không gọi cô lại. Cậu đã không đủ can đảm để níu giữ. Điều đó khiến cậu căm ghét bản thân mình đến tột cùng.

Hoàng Minh ngẩng mặt lên trời, để những giọt sương đêm đọng lại trên mi mắt, tạo thành những giọt nước mắt lạnh buốt. Cậu thở dài, một hơi thở nặng nề, mang theo tất cả những u uất, giằng xé trong lòng. Hà Nội về đêm thật lạnh, nhưng lòng cậu còn lạnh hơn gấp bội. Cậu đi mãi, đi mãi, cho đến khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới bắt đầu hé rạng nơi chân trời, xua đi màn sương mỏng manh, nhưng không thể xua đi màn sương đang bao phủ lấy trái tim cậu.

***

Sáng sớm hôm sau, căn hộ của Mai Chi vẫn ấm cúng như thường lệ, nhưng không khí bên trong lại đặc quánh sự nặng nề. Tiếng mưa phùn lất phất gõ nhịp đều đều trên ô cửa kính, tạo nên một bản nhạc buồn man mác. Lê Ngân ngồi co ro trên chiếc ghế bành bọc nệm êm ái, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ, trân trân nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài cửa sổ. Ánh nhìn của cô xa xăm, trống rỗng, như thể tâm hồn cô đang trôi nổi đâu đó giữa những hạt mưa phùn giăng mắc. Cái lạnh từ bên ngoài dường như đã tìm được cách len lỏi vào tận sâu trong tâm can cô, khiến cô cảm thấy tê buốt. Chiếc khăn len dệt tay vẫn còn quấn quanh cổ cô, nhưng nó không còn mang lại sự ấm áp nữa, chỉ còn là một vật vô tri, gợi nhắc về một đêm dài đau khổ.

Mai Chi, với mái tóc ngắn ngang vai đầy cá tính và đôi mắt sắc sảo nhưng giờ đây ánh lên vẻ lo lắng, ngồi xuống bên cạnh Ngân. Cô đặt một tách trà gừng nóng hổi lên bàn nhỏ, hơi ấm lan tỏa dìu dịu trong không khí. Tiếng tivi từ phòng khách vẫn đang phát một chương trình tin tức buổi sáng, giọng người dẫn chậm rãi, nhưng cả hai cô gái đều không ai để tâm. Mùi thức ăn mẹ Mai Chi nấu thoang thoảng từ bếp, mùi nước xả vải trên quần áo sạch, mùi sách cũ từ kệ sách lớn, tất cả những mùi hương quen thuộc của căn hộ Mai Chi đều không thể xoa dịu được nỗi đau đang ngự trị trong lòng Ngân.

“Mày làm sao thế, Ngân? Trông mày tàn tạ quá.” Giọng Mai Chi trầm xuống, pha chút xót xa. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài của bạn, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bàn tay Ngân. Cô biết, bạn mình đã trải qua một đêm không hề yên bình.

Lê Ngân khẽ lắc đầu, giọng cô khàn đặc, đầy mệt mỏi, như thể mỗi từ thốt ra đều phải vượt qua một bức tường vô hình của nỗi đau. “Tao… tao không biết nữa, Chi à.” Cô cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười méo mó, còn thê lương hơn cả nước mắt. “Tao không biết mình đã làm gì sai, hay đúng hơn là… không biết mình phải làm gì.”

Mai Chi thở dài. Cô hiểu Ngân. Cô hiểu sự trầm tĩnh bên ngoài của bạn che giấu một tâm hồn tinh tế, nhạy cảm đến mức nào. Cô biết Ngân luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng sâu thẳm bên trong, cô ấy yếu đuối và dễ tổn thương. “Mày cứ trốn tránh mãi không được đâu, Ngân. Mày thực sự muốn gì? Mày muốn cậu ta ở lại, hay mày muốn cậu ta đi?” Mai Chi hỏi thẳng thắn, nhưng ánh mắt cô tràn đầy yêu thương và sự thấu hiểu. Cô biết đây là lúc phải đẩy Ngân, buộc cô ấy phải đối mặt với sự thật.

Ngân gục đầu vào lòng bàn tay, những ngón tay thon dài run rẩy. Cô cố gắng ngăn những giọt nước mắt đang chực trào, nhưng nỗi đau quá lớn, sự thất vọng quá sức chịu đựng. Vai cô khẽ rung lên. “Tao… tao không biết. Tao chỉ muốn cậu ấy biết, tao muốn cậu ấy hiểu rằng… rằng tao vẫn ở đây, chờ cậu ấy.” Giọng Ngân nghẹn lại, đứt quãng. “Nhưng cậu ấy… cậu ấy lại nói ‘anh chưa biết’.” Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Mai Chi. “Cậu ấy nói ‘anh chưa biết’, Chi à. Điều đó có nghĩa là gì? Có phải là cậu ấy không muốn ở lại vì tao không?”

Mai Chi nhẹ nhàng ôm lấy Ngân, vỗ về tấm lưng gầy gò của bạn. Cô cảm nhận được sự run rẩy của Ngân, cảm nhận được nỗi đau đang xé nát tâm hồn cô. “Ngân à, có thể cậu ấy cũng đang bối rối. Cậu ấy cũng đang đấu tranh. Đừng vội vàng phán xét.” Mai Chi nói, nhưng trong lòng cô cũng không khỏi cảm thấy xót xa cho sự do dự của Hoàng Minh. “Nhưng mày phải nói ra chứ. Mày đã đi tìm cậu ấy, mày đã đối mặt với cậu ấy. Vậy mày đã nói gì? Mày có nói rằng mày yêu cậu ấy, mày muốn cậu ấy ở lại không?”

Ngân nức nở trong vòng tay Mai Chi, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm ướt vai áo bạn. “Tao… tao không nói được. Tao sợ. Sợ rằng nếu tao nói ra, cậu ấy sẽ càng thêm áp lực. Sợ rằng cậu ấy sẽ cảm thấy bị ràng buộc. Tao chỉ hỏi ‘Vậy anh sẽ đi chứ?’. Đó là tất cả những gì tao có thể thốt ra.” Cô kể lại cuộc đối thoại, từng lời nói đứt quãng vì nghẹn ngào, vì những tiếng nấc nhỏ. Cô kể về cái lạnh thấu xương của đêm đông, về mùi hoa sữa cuối mùa đã phai nhạt, về ánh mắt đầy bối rối của Hoàng Minh và câu trả lời đầy giằng xé của cậu. Cô kể về khoảnh khắc cô quay lưng bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu, nhưng cô không dám nhìn lại, vì sợ rằng nếu nhìn lại, cô sẽ không thể rời đi.

Mai Chi lắng nghe bạn, gương mặt cô đượm buồn. Cô biết Ngân đã phải mạnh mẽ đến nhường nào để có thể quay lưng bước đi trong khoảnh khắc ấy. “Ngân à, có lẽ cả hai đứa đều quá sợ hãi để nói ra những điều thật lòng. Cậu ta sợ không đủ tốt, còn mày sợ bị tổn thương. Nhưng tình yêu không phải lúc nào cũng êm đềm như một bài thơ. Đôi khi, nó cần sự dũng cảm để đối mặt, để nói ra tất cả.” Cô nhẹ nhàng vuốt tóc Ngân, cố gắng truyền một chút hơi ấm, một chút sức mạnh vào người bạn thân. “Mùi hoa sữa cuối mùa rồi sẽ biến mất, nhưng ký ức thì không. Mày và cậu ta, cả hai đều phải tự hỏi mình, liệu có thật sự muốn để ký ức ấy chỉ còn là một nỗi day dứt không?”

Lê Ngân khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn đẫm lệ. Cô biết Mai Chi nói đúng. Cô đã quá sợ hãi. Sợ hãi sự từ chối, sợ hãi sự thất vọng. Nhưng giờ đây, nỗi đau của sự mơ hồ còn lớn hơn bất cứ nỗi sợ hãi nào khác. Căn phòng ấm cúng của Mai Chi, mùi tinh dầu thư giãn thoang thoảng, tiếng mưa phùn ngoài cửa sổ, tất cả dường như đang xoa dịu phần nào trái tim tan vỡ của cô. Nhưng cô biết, con đường phía trước vẫn còn dài và đầy chông gai. Cô không thể cứ mãi trốn tránh cảm xúc của mình được nữa.

***

Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên vẫn còn đang e ấp sau màn sương mờ ảo, Hoàng Minh đã có mặt tại Quán Cà phê "Hoa Sữa". Cái rét buốt của đêm đông vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng sương mù đã dần tan, nhường chỗ cho một bầu trời xám đục. Hoàng Minh bước vào quán, thân hình gầy gò, hai vai trĩu nặng, ánh mắt thất thần. Cậu không khác gì một bóng ma, lướt qua những chiếc bàn ghế quen thuộc, nơi cậu đã từng ngồi pha cà phê, từng trò chuyện với khách hàng, từng cùng Ngân nhâm nhi ly trà nóng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc dịu nhẹ, mùi bánh ngọt mới ra lò, tất cả những mùi hương ấm áp quen thuộc của quán giờ đây không thể xua đi được cái lạnh giá trong lòng cậu.

Anh Khoa, với mái tóc hơi dài và cặp kính tri thức, đang lúi húi chuẩn bị cho một ngày làm việc mới. Anh quay lưng lại phía cửa, nhưng bằng một cách nào đó, anh cảm nhận được sự hiện diện khác thường. Anh vốn là người có giác quan nhạy bén, và anh quá quen với dáng vẻ của Hoàng Minh khi cậu gặp chuyện không vui. Không cần quay lại, anh nhẹ nhàng đặt xuống quầy một chiếc cốc sứ quen thuộc, rồi rót đầy trà gừng nóng hổi. Hơi ấm từ tách trà tỏa ra, mang theo mùi thơm cay nồng, xua đi phần nào cái giá lạnh của buổi sáng sớm.

“Trà nóng sẽ giúp mày ấm lên.” Giọng Anh Khoa trầm ấm, điềm tĩnh, không một chút ngạc nhiên hay dò hỏi. Anh chỉ đơn giản là đặt chiếc cốc trước mặt Hoàng Minh, như một lời mời gọi im lặng.

Hoàng Minh ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc bên quầy bar, hai tay run rẩy ôm lấy cốc trà, cảm nhận hơi ấm từ nó lan tỏa vào lòng bàn tay tê cóng. Cậu ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe, ánh nhìn mệt mỏi và thất thần chạm vào ánh mắt thấu hiểu của Anh Khoa. “Em… em không biết phải làm gì, anh Khoa.” Giọng cậu khàn đặc, yếu ớt, như một lời cầu cứu lạc lõng. Sự rụt rè, bẽn lẽn thường ngày đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tuyệt vọng và nỗi đau tột cùng.

Anh Khoa mỉm cười nhẹ, nụ cười hiền hậu và đầy sự từng trải. Anh không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng lau những chiếc ly sạch bóng. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ bắt đầu vang lên, một giai điệu buồn man mác, như càng khoét sâu thêm vào nỗi lòng của Minh. “Mọi quyết định đều khó khăn, nhất là khi nó liên quan đến tình cảm.” Anh Khoa cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh đều đều, không phán xét. “Nhưng điều quan trọng là mày phải hiểu mình muốn gì. Mày không thể cứ mãi đứng giữa hai con đường mà không chọn.”

Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà gừng cay nồng xộc lên mũi, giúp cậu bình tâm hơn một chút. Cậu nhìn vào cốc trà, hơi nước bốc lên lãng đãng, như chính tâm trạng cậu lúc này. “Em đã gặp Ngân đêm qua, anh ạ.” Cậu bắt đầu kể, giọng điệu đầy sự dằn vặt. “Cô ấy hỏi em có đi không. Và em… em đã nói ‘anh chưa biết’.” Cậu cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào Anh Khoa. “Em là một thằng hèn. Em không thể nói ra bất cứ điều gì. Em sợ mất cô ấy, nhưng em cũng sợ không đủ khả năng để ở lại đây, để mang lại cho cô ấy một tương lai tốt đẹp.”

Anh Khoa vẫn im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu nhẹ. Anh hiểu nỗi giằng xé của Hoàng Minh. Anh biết Minh là một chàng trai tốt, hiền lành, nhưng lại quá rụt rè và thiếu tự tin vào bản thân. “Vậy bây giờ, điều gì khiến mày sợ hơn?” Anh Khoa hỏi, giọng điệu từ tốn, chậm rãi, như một dòng nước mát lành xoa dịu tâm hồn đang cháy bỏng của Minh. “Nỗi sợ mất đi Ngân, hay nỗi sợ không có được một tương lai ‘tốt đẹp’ mà mày đang hình dung?”

Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy bối rối. Câu hỏi của Anh Khoa như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim cậu. Cậu chưa bao giờ tự hỏi mình điều đó một cách rõ ràng đến thế. “Em… em không biết nữa, anh ạ. Em muốn cả hai. Em muốn có cô ấy, và em cũng muốn có một sự nghiệp, một tương lai vững chắc. Nhưng có vẻ như… có vẻ như cuộc đời không cho phép em có cả hai.” Cậu thở dài, hơi thở hóa khói trắng xóa, tan vào không khí lạnh. “Em đã đấu tranh, đã dằn vặt bản thân mình suốt những ngày qua. Mỗi khi em nghĩ đến việc rời đi, hình ảnh Ngân lại hiện lên trong đầu em, khiến em không thể bước tiếp. Nhưng khi em nghĩ đến việc ở lại, em lại lo sợ về một tương lai mờ mịt, về những khó khăn mà em không biết liệu mình có thể vượt qua.”

Anh Khoa đặt chiếc khăn sạch xuống, nhìn thẳng vào Hoàng Minh. “Minh này, tương lai không ai nói trước được điều gì. Điều quan trọng nhất là mày phải thành thật với chính mình, và với người mà mày yêu thương. Ngân, cô ấy là một cô gái tinh tế. Cô ấy không cần những lời hoa mỹ hay những lời hứa hẹn xa vời. Cô ấy cần sự chân thành, cần sự dứt khoát từ mày. ‘Anh chưa biết’… đó không phải là câu trả lời mà một cô gái đang chờ đợi.”

Lời nói của Anh Khoa như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Hoàng Minh, khiến cậu bừng tỉnh. Cậu đã quá chìm đắm trong nỗi sợ hãi của bản thân mà quên mất cảm xúc của Ngân. Cậu đã quên mất rằng Ngân cũng đang đau khổ, cũng đang chờ đợi một câu trả lời từ cậu. “Em… em đã làm tổn thương cô ấy rồi phải không, anh Khoa?” Minh nói, giọng run run, một giọt nước mắt lăn dài trên má.

Anh Khoa không trả lời trực tiếp. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Minh. “Cảm giác của Ngân, chỉ có cô ấy mới có thể nói cho mày biết. Nhưng cảm giác của mày, mày phải tự mình đối mặt. Mày có thật sự sẵn sàng để mất đi cô ấy không? Để mùi hoa sữa của những mùa sau này, chỉ còn là ký ức về một điều đã không còn thuộc về mày nữa?” Anh Khoa nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa phùn vẫn đang giăng mắc, một sự tĩnh lặng bao trùm lấy quán cà phê. “Hà Nội không vội được đâu, Minh. Nhưng tình yêu thì có thể. Mày phải lựa chọn. Và khi đã lựa chọn, hãy kiên định với nó.”

Hoàng Minh gật đầu, siết chặt cốc trà trong tay. Câu nói của Anh Khoa vang vọng trong tâm trí cậu, như một lời nhắc nhở, một lời thức tỉnh. Cậu đã nhận ra rằng sự do dự của mình không chỉ làm cậu đau khổ, mà còn làm tổn thương người con gái cậu yêu. Mùi hoa sữa cuối mùa, thứ mùi hương từng là biểu tượng cho tình yêu của họ, giờ đây đã gần như biến mất, ám chỉ rằng giai đoạn giằng xé và im lặng đang dần kết thúc. Một quyết định mang tính bước ngoặt phải được đưa ra. Hoàng Minh nhắm mắt lại, trong đầu cậu hiện lên hình ảnh Ngân, và cậu biết, cậu không thể để mất cô. Nỗi đau khổ tột cùng trong lòng cậu cho thấy tình cảm cậu dành cho Ngân là thật, và rằng cậu sẽ không dễ dàng từ bỏ, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ