Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 246

Lời Thú Nhận Giữa Màn Sương Cuối Mùa

3489 từ
Mục tiêu: Đưa Hoàng Minh và Lê Ngân đến cuộc đối thoại cuối cùng, quyết định số phận mối quan hệ của họ trong Arc này.,Làm rõ quyết định của Hoàng Minh về cơ hội lớn và định hướng tương lai của anh.,Buộc Lê Ngân phải phá vỡ lớp vỏ bọc lạnh lùng, bày tỏ cảm xúc thật và đưa ra lập trường của riêng mình.,Thiết lập trạng thái mới cho mối quan hệ của họ, dù là chia xa hay một sự gắn kết mới, để lại một kết thúc mở cho arc tiếp theo.,Sử dụng bối cảnh đêm đông và mùi hoa sữa fading để nhấn mạnh sự kết thúc của một giai đoạn.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, đau buồn nhẹ, chất thơ, pha chút hy vọng và sự kiên định.
Kết chương: [object Object]

Sau câu nói của Anh Khoa, Hoàng Minh đã ngồi thêm rất lâu trong quán cà phê vắng lặng. Cái cốc trà gừng đã nguội lạnh tự bao giờ, nhưng trong lòng cậu, ngọn lửa của sự dằn vặt và quyết tâm lại bùng lên. Lời của Anh Khoa như một tấm gương soi chiếu thẳng vào nỗi sợ hãi và sự hèn nhát bấy lâu nay của cậu. "Mày có thật sự sẵn sàng để mất đi cô ấy không? Để mùi hoa sữa của những mùa sau này, chỉ còn là ký ức về một điều đã không còn thuộc về mày nữa?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí Minh, không ngừng nghỉ. Mỗi lần cậu nhắm mắt lại, hình ảnh Lê Ngân lại hiện lên rõ nét: đôi mắt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa biết bao tâm sự, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ sức làm bừng sáng cả một khoảng không gian, và cả cái cách cô ấy lặng lẽ đứng dưới cơn mưa phùn năm nào, chiếc ô bị gió lật. Cô ấy, là cả một trời Hà Nội trong tâm hồn cậu.

Hoàng Minh biết, cậu không thể né tránh mãi được. Sự im lặng chỉ càng khiến cả hai thêm đau khổ, thêm mệt mỏi. Cậu không thể để Lê Ngân phải chờ đợi trong vô vọng, không thể để cô ấy băn khoăn về một tương lai mà chính cậu cũng không dám đối mặt. Cậu phải thành thật. Thành thật với chính mình, và thành thật với Ngân.

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những ánh đèn vàng vọt cuối cùng của Hà Nội. Hoàng Minh trở về căn phòng trọ quen thuộc, nhưng không một chút buồn ngủ. Cậu đi thẳng lên sân thượng chung cư cũ kỹ của mình, nơi cậu thường tìm đến để suy tư, để trút bỏ những gánh nặng không thể nói cùng ai. Cái rét cắt da của đêm đông Hà Nội dường như càng thêm sâu sắc, len lỏi qua lớp áo khoác dày cộp, thấm vào tận xương tủy. Gió rít từng hồi, mang theo hơi ẩm và bụi bặm, vuốt ve khuôn mặt cậu. Từ đây, cậu có thể nhìn thấy cả một biển ánh sáng lấp lánh của thành phố đang chìm dần vào giấc ngủ, nhưng lại bừng tỉnh trong màn sương mờ ảo của rạng sáng. Những ánh đèn cao áp, đèn đường và những ngọn đèn lẻ loi từ các ô cửa sổ còn thức như những vì sao lạc giữa biển sương trắng xóa. Tiếng ồn ào đô thị vọng lên từ xa, bị lớp sương dày đặc và không khí lạnh lẽo làm cho méo mó, biến thành một thứ âm thanh ù ù, trầm đục, như hơi thở nặng nề của một con thú khổng lồ đang say ngủ. Đôi khi, cậu nghe thấy tiếng máy điều hòa từ những căn hộ bên dưới rì rầm hoạt động, đều đặn và vô cảm, như nhịp đập của thời gian đang trôi đi mà cậu không thể nào níu giữ.

Mùi ẩm mốc, mùi bụi cũ kỹ của sân thượng bê tông quyện với hơi sương lạnh lẽo, tạo thành một thứ mùi hương đặc trưng của đêm Hà Nội. Thỉnh thoảng, một làn gió mạnh hơn lướt qua, mang theo một chút gì đó thoang thoảng, rất nhẹ, rất xa xăm của mùi hoa sữa. Nó không còn nồng nàn, ngào ngạt như những đêm đầu mùa nữa, mà chỉ còn là một dư vị mờ nhạt, như một lời nhắc nhở mong manh về một điều gì đó đã từng rất đẹp, rất trọn vẹn, nhưng giờ đây đang dần phai tàn, tan biến vào hư không. Mùi hương ấy, dù yếu ớt, vẫn đủ sức khơi dậy trong lòng Minh một nỗi bâng khuâng khó tả, một sự nuối tiếc cồn cào về những điều chưa kịp nói, những khoảnh khắc chưa kịp níu giữ.

Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt xuyên thẳng vào phổi, khiến lồng ngực cậu đau nhói. Cậu nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những vệt sáng đầu tiên của bình minh đang cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc. Hà Nội, thành phố này đã cho cậu quá nhiều thứ. Một mái nhà, những người bạn, và quan trọng hơn cả, là Lê Ngân. Cô ấy, chính là phần hồn của Hà Nội trong trái tim cậu. Giờ đây, cậu đứng trước một ngã rẽ, một quyết định có thể thay đổi cả cuộc đời. Cơ hội học bổng, con đường sự nghiệp mà cậu hằng mơ ước, hay tình yêu mà cậu không muốn đánh mất? Anh Khoa đã đúng. Cậu không thể cứ mãi đứng giữa hai con đường mà không chọn. Cậu không thể cứ mãi là một thằng hèn, sợ hãi đối mặt với chính cảm xúc của mình.

Cậu nhắm mắt lại, ép mình phải suy nghĩ thật rõ ràng. Nỗi sợ hãi mất đi Ngân lớn đến mức nào? Nỗi sợ hãi về một tương lai mờ mịt, không có gì trong tay, lại lớn đến mức nào? Cả hai đều là những nỗi sợ hầm hập cháy trong lòng cậu, giằng xé cậu mỗi ngày. Nhưng sau đêm qua, sau cuộc nói chuyện với Anh Khoa, cậu đã nhận ra một điều. Điều khiến cậu sợ hơn cả, chính là sự hối tiếc. Sẽ ra sao nếu cậu không dám đối mặt, không dám nói ra tất cả, để rồi một ngày nào đó, khi nhìn lại, cậu chỉ còn thấy những mảnh vỡ của một mối tình dang dở, những điều chưa nói, và một nỗi ân hận khôn nguôi? Sẽ ra sao nếu cậu lựa chọn ở lại, nhưng lòng vẫn day dứt về cơ hội đã bỏ lỡ, để rồi sự day dứt ấy bào mòn đi chính tình yêu mà cậu cố gắng níu giữ?

Không thể né tránh mãi được. Anh phải nói rõ... lần cuối cùng. Ý nghĩ ấy vụt qua trong đầu Minh, mang theo một sự kiên định lạ thường, xóa tan đi những đám mây mù của sự do dự. Cậu biết mình đã lựa chọn. Cậu sẽ đi. Nhưng cậu sẽ không buông tay Ngân. Cậu sẽ chiến đấu cho tình yêu này, bằng tất cả sự chân thành và dũng cảm mà cậu có. Dù kết quả có ra sao, cậu cũng phải đối mặt. Cậu không thể để mùi hoa sữa của những mùa sau này, chỉ còn là ký ức về một điều đã không còn thuộc về cậu nữa.

Hoàng Minh mở mắt. Ánh bình minh đã bắt đầu hé rạng ở phía đông, nhuộm một vệt hồng nhạt lên nền trời xám xịt. Gương mặt cậu, dù vẫn còn hằn lên sự mệt mỏi sau một đêm không ngủ, nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ kiên định, pha lẫn một chút gì đó đau đáu, quyết liệt. Cậu nắm chặt bàn tay, cảm nhận sự lạnh giá đang tê buốt từng đốt ngón tay. Rồi, cậu xoay người, bước đi dứt khoát khỏi sân thượng, xuống cầu thang, nơi bóng tối vẫn còn bao trùm, nhưng trong lòng cậu, một tia sáng đã bừng lên, soi rõ con đường phía trước. Bước chân cậu, dù vẫn còn nặng trĩu, nhưng đã không còn chần chừ. Cậu biết mình phải làm gì.

*****

Con phố cổ chìm trong màn sương sớm, tĩnh lặng và trầm mặc như một bức tranh thủy mặc. Hoàng Minh đứng đợi trước ngõ nhà Lê Ngân, cái lạnh thấm vào từng thớ thịt, nhưng lại không thể làm dịu đi sự hồi hộp đang cuộn trào trong lồng ngực cậu. Chiếc áo khoác dày cộp mà cậu thường mặc khi trời rét, với cổ dựng cao để che đi một phần khuôn mặt, giờ đây dường như không đủ để xua tan cái lạnh run rẩy, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ sâu thẳm nội tâm. Cậu rụt rè đứng nép mình vào một gốc cây bàng cổ thụ, những chiếc lá đỏ úa còn sót lại sau mùa đông vẫn run rẩy theo từng cơn gió lạnh. Cả khu phố vẫn còn ngái ngủ. Tiếng xe máy hiếm hoi vụt qua, xé toang không gian yên tĩnh rồi nhanh chóng tan vào màn sương. Từ xa, cậu nghe thấy tiếng chổi tre sột soạt của một cô lao công đang cặm cụi quét dọn những chiếc lá khô và rác rưởi vương vãi trên hè phố. Tiếng chim hót líu lo, trong trẻo đến lạ lùng, báo hiệu một ngày mới đang dần hé mở, dù ánh sáng bình minh vẫn còn yếu ớt, mờ ảo sau lớp sương dày đặc.

Mùi ẩm mốc đặc trưng của phố cổ, mùi hơi đất sau sương đêm, quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi hương rất riêng của Hà Nội buổi sáng. Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo chút mùi phở thơm lừng từ một quán ăn nhỏ đã mở cửa, kích thích vị giác nhưng không thể làm Hoàng Minh xao nhãng khỏi mục đích của mình. Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cổng sắt cũ kỹ của nhà Ngân, cảm giác thời gian trôi đi thật chậm. Mỗi giây phút đều là một thử thách, một cuộc chiến đấu với chính nỗi sợ hãi và sự do dự của bản thân. Cậu không biết Ngân sẽ phản ứng thế nào. Cậu không biết liệu cô ấy có còn muốn nghe cậu nói nữa hay không. Nhưng cậu biết, cậu phải nói. Phải nói tất cả những điều bấy lâu nay cậu đã chôn giấu.

Khoảng khắc chờ đợi dường như kéo dài vô tận, rồi cuối cùng, cánh cổng sắt ấy cũng khẽ mở. Lê Ngân bước ra, dáng người mảnh mai, thanh thoát trong màn sương sớm. Cô mặc một chiếc áo khoác màu ghi nhạt, đơn giản nhưng tinh tế, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng sau gáy. Khuôn mặt trái xoan của cô, dù không trang điểm, vẫn toát lên vẻ đẹp thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại mang một vẻ mệt mỏi, trầm buồn khó tả. Cô ấy có vẻ ngạc nhiên khi thấy Hoàng Minh đứng đó, giữa cái lạnh buốt và màn sương giăng mắc. Ánh mắt cô khẽ lay động, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ trầm tĩnh vốn có, có chút xa cách.

Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, nặng trĩu. Chỉ có tiếng gió thổi xào xạc qua tán lá, và hơi thở trắng xóa của Hoàng Minh hòa vào không khí lạnh. Cậu cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập của trái tim mình, như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Cậu muốn tiến lại gần, muốn nắm lấy tay cô, nhưng những bước chân lại trở nên nặng nề, khó nhọc.

Cuối cùng, Hoàng Minh cũng cất tiếng, giọng anh khàn đặc vì lạnh và căng thẳng, xen lẫn chút ngập ngừng: "Ngân... Anh cần nói chuyện với em."

Lê Ngân không nói gì. Cô chỉ đứng yên đó, nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt vẫn trầm buồn, nhưng sâu thẳm bên trong, có một tia gì đó vừa ngạc nhiên, vừa đau đớn, vừa như đã đoán trước. Cậu thấy cô khẽ nuốt khan, bờ môi mím chặt. Rồi, sau một lúc lâu, cô chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự chấp nhận, bao nhiêu sự cam chịu. Cô không lùi bước, không quay lưng bỏ đi như đêm qua, mà chỉ đứng đó, chờ đợi. Điều đó, đối với Hoàng Minh, đã là một sự khích lệ vô cùng lớn.

Hoàng Minh chủ động tiến lại gần, từng bước chân như dẫm lên chính nỗi sợ hãi của mình. Vẻ mặt anh căng thẳng, đôi mắt mệt mỏi nhưng kiên định. Cậu muốn chạm vào cô, muốn cảm nhận hơi ấm từ cô, nhưng lại sợ hãi, sợ hãi rằng một cử chỉ vội vàng có thể khiến cô lại xa cách. Ngân khẽ giật mình khi Hoàng Minh đến gần, đôi vai cô hơi run rẩy, nhưng cô không lùi bước. Cô vẫn đứng yên đó, đôi mắt sâu và trầm, nhìn anh như thể muốn đọc thấu mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc đang ẩn giấu trong tâm hồn cậu. Giữa họ, màn sương vẫn giăng mắc, tạo thành một bức màn mờ ảo, như một tấm gương phản chiếu chính mối quan hệ của họ: gần gũi nhưng vẫn còn bao điều chưa tỏ tường, bao khoảng cách vô hình.

*****

Họ cùng nhau bước lên sân thượng chung cư cũ kỹ của Hoàng Minh, nơi từng chứng kiến biết bao đêm cậu trăn trở, bao nhiêu tâm sự thầm kín. Màn sương vẫn bao phủ, nhưng đã mỏng hơn một chút, cho phép những tia nắng yếu ớt của bình minh len lỏi qua, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên nền bê tông xám xịt. Gió vẫn thổi mạnh, mang theo cái lạnh cắt da, nhưng dường như cả hai đều không còn để ý đến nữa. Trong không gian tĩnh lặng ấy, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe hở, tiếng ồn ào đô thị xa xăm vọng lên từ phía dưới, và sự im lặng nặng nề bao trùm lấy họ. Mùi ẩm mốc và bụi cũ của sân thượng, lẫn với mùi không khí lạnh buốt, tạo nên một cảm giác vừa quen thuộc, vừa xa lạ, như chính mối quan hệ của họ lúc này. Mùi hoa sữa, thứ mùi hương từng nồng nàn đến ám ảnh, giờ đây đã gần như tan biến, chỉ còn một dư vị mong manh trong không khí, báo hiệu sự kết thúc của một mùa, và có lẽ, cũng là sự kết thúc của một giai đoạn.

Hoàng Minh đứng đối diện Ngân, đôi mắt nhìn thẳng vào cô, không còn chút rụt rè nào nữa. Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói run rẩy nhưng kiên định, như thể anh đang chiến đấu với chính nỗi sợ hãi cuối cùng của mình. "Ngân... Anh đã suy nghĩ rất nhiều. Rất nhiều. Từ cái đêm em hỏi anh có đi không, đến tận bây giờ. Anh đã đấu tranh, đã dằn vặt bản thân mình suốt những ngày qua. Anh sợ. Sợ mất đi em, sợ không đủ khả năng để mang lại cho em một tương lai tốt đẹp ở đây. Nhưng anh cũng sợ, sợ nếu không đi, anh sẽ mãi mãi day dứt, mãi mãi không thể thực hiện được ước mơ của mình. Anh không muốn để em phải chờ đợi một câu trả lời không rõ ràng nữa."

Anh dừng lại một chút, như để lấy lại hơi, và để Ngân có thời gian tiếp nhận những lời anh vừa nói. Cô vẫn đứng yên đó, đôi mắt đỏ hoe nhưng không khóc, chỉ nhìn anh một cách tĩnh lặng, nhưng trong ánh mắt ấy, Minh thấy được cả sự đau đớn, cả sự thấu hiểu, và cả một nỗi sợ hãi ẩn giấu.

"Anh... anh đã quyết định rồi, Ngân à," Minh tiếp tục, giọng anh nghẹn lại, "Anh sẽ đi. Cơ hội này... nó quá lớn. Nó là tất cả những gì anh đã cố gắng, đã mơ ước từ khi còn là một thằng bé tỉnh lẻ lên Hà Nội. Anh muốn vươn lên, muốn chứng tỏ bản thân, muốn có một sự nghiệp vững chắc để không phải lo lắng về tương lai. Nhưng... nhưng anh không muốn mất em. Em là tất cả những gì anh có ở đây, là nguồn động lực lớn nhất của anh."

Hoàng Minh tiến lại gần, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Lê Ngân. Tay cô lạnh giá, nhưng cô không rút lại. Anh cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng từ những ngón tay cô, và biết rằng cô cũng đang đau khổ, cũng đang giằng xé không kém gì anh. Anh siết chặt tay cô, như muốn truyền hơi ấm, truyền đi tất cả những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng mình.

"Em có thể... chờ anh không, Ngân?" Giọng Minh run rẩy, gần như thành tiếng nức nở. "Hay chúng ta sẽ tìm cách nào đó? Cách nào đó để chúng ta vẫn có thể ở bên nhau, dù là xa cách, dù là khó khăn? Anh biết, anh biết điều đó là ích kỷ. Anh biết em đã phải chịu đựng rất nhiều vì sự do dự của anh. Nhưng anh không thể... không thể tưởng tượng được cuộc sống của mình mà không có em. Mùi hoa sữa mỗi mùa, anh sẽ nhớ em biết bao nhiêu."

Lê Ngân vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt cô dường như đã ướt đẫm, nhưng không một giọt nước mắt nào lăn xuống. Cô khẽ hít một hơi thật sâu, đôi vai mảnh mai hơi run rẩy. Khi cô cất tiếng, giọng nói của cô vẫn nhẹ nhàng, chậm rãi như thường lệ, nhưng lại mang một sự đau đớn đến tận cùng, như một sợi tơ mỏng manh đang cố gắng níu giữ chính nó.

"Anh Minh..." Ngân nói, đôi môi khẽ run. "Em sợ. Sợ những điều không thể nói, những khoảng cách... Em hiểu anh. Em hiểu ước mơ của anh. Em biết anh đã phải cố gắng nhiều đến thế nào để có được cơ hội này. Và em không muốn... không muốn trở thành gánh nặng cho ước mơ của anh."

Cô khẽ lắc đầu, ánh mắt xa xăm nhìn ra phía thành phố còn mờ ảo trong sương. "Em sợ những đêm dài lạnh giá, sợ những ngày anh vất vả nơi xứ người, và sợ những lúc em yếu lòng, không thể ở bên cạnh anh. Em sợ sự khác biệt, anh Minh. Sự khác biệt giữa chúng ta. Em là cô gái Hà Nội, gắn bó với nơi này như cây bàng với gốc rễ. Anh... anh lại mang trong mình khát vọng vươn ra biển lớn. Em sợ rằng, rồi một ngày, những điều đó sẽ kéo chúng ta ra xa nhau, dù chúng ta không muốn."

Lê Ngân không rút tay lại, nhưng ánh mắt cô vẫn xa xăm, như đang nhìn vào một tương lai mờ mịt. "Em không muốn níu giữ anh, cũng không muốn anh phải vì em mà từ bỏ. Nếu anh ở lại vì em, em sẽ luôn cảm thấy mình là người có lỗi. Và nếu anh đi... em không biết liệu mình có đủ mạnh mẽ để chờ đợi, để tin tưởng vào một điều gì đó quá xa vời."

Cả hai nhìn nhau, thấu hiểu nỗi đau của đối phương. Những lời nói của Ngân, dù nhẹ nhàng, nhưng lại như những lưỡi dao sắc bén cứa vào tim Minh. Cô đã nói ra tất cả những nỗi sợ hãi thầm kín mà bấy lâu nay cô vẫn chôn giấu, những điều mà cô chưa bao giờ dám đối mặt. Cả hai đều đau đớn, nhưng cũng lần đầu tiên nói ra tất cả những gì chất chứa trong lòng. Không còn sự im lặng, không còn sự né tránh. Chỉ còn lại hai trái tim đang thổn thức giữa màn sương lạnh.

Minh vẫn nắm chặt tay Ngân, cảm nhận hơi lạnh từ bàn tay cô truyền sang, nhưng anh không muốn buông ra. Anh muốn nói rằng anh sẽ làm tất cả, rằng anh sẽ không để những điều đó xảy ra. Nhưng anh biết, lời nói lúc này dường như quá vô nghĩa.

Cuối cùng, Ngân khẽ gật đầu, một cái gật đầu không phải là đồng ý, mà là chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Đó là sự chấp nhận cho con đường của Minh, một sự nhường bước đầy đau đớn, nhưng cũng là một cách để cô yêu anh, để anh có thể bay cao, bay xa. Cái gật đầu ấy không phải là một lời chia tay dứt khoát, mà là sự chấp nhận rằng họ đang đứng trước một ngã rẽ, một thử thách mà họ chưa biết liệu có thể vượt qua. Mùi hoa sữa cuối mùa đã phai nhạt, báo hiệu sự kết thúc của một giai đoạn thanh xuân tươi đẹp, một mối tình đầu ngập tràn những rung động trong sáng. Nhưng cũng có thể, đó là sự khởi đầu cho một chương mới, một con đường mới đầy thử thách và trưởng thành, nơi tình yêu của họ sẽ phải học cách tồn tại giữa những khoảng cách và thời gian.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ