Màn sương cuối mùa đã bắt đầu tan, nhưng cái lạnh vẫn bám riết lấy từng ngóc ngách của Hà Nội, se sắt đến tận xương tủy. Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm len lỏi qua ô cửa kính, vẽ lên nền xi măng ẩm ướt của căn phòng trọ trên "Gác Mái" những vệt sáng nhợt nhạt. Hoàng Minh ngồi thụp xuống giữa căn phòng đã vơi đi quá nửa đồ đạc, những chiếc hộp carton xếp chồng chất như những khối lập phương khô khan, im lìm chờ đợi một chuyến đi xa. Hơi thở của nó phả ra thành làn khói mờ ảo trong không khí lạnh lẽo, tựa như những suy nghĩ đang vẩn vơ, không tài nào nắm bắt được.
Đêm qua, những lời nói của Ngân vẫn cứ văng vẳng bên tai, từng câu, từng chữ cứa vào lòng nó như những lưỡi dao cùn, đau âm ỉ nhưng không thể dứt khoát. "Em sợ những điều không thể nói, những khoảng cách...". Nó sợ hãi, sợ hãi chính những điều Ngân đã nói. Nó biết, sự im lặng của cô ấy, vẻ ngoài trầm tĩnh ấy, che giấu một nỗi sợ hãi lớn hơn bất cứ điều gì nó có thể tưởng tượng. Nó tự hỏi, liệu mình có thật sự hiểu hết cô ấy? Hay chỉ là những ảo tưởng của một thằng con trai tỉnh lẻ, mang trong mình quá nhiều tham vọng và nỗi lo hòa nhập, đến mức không thể nhìn rõ được trái tim người mình yêu?
Trên tay nó là một vài vật kỷ niệm nhỏ, cũ kỹ nhưng chất chứa cả một trời ký ức. Chiếc bút bi đã cạn mực, vỏ ngoài trầy xước, là vật cô ấy đã tặng nó trong lần đầu tiên cả hai cùng ôn thi ở thư viện. Nó nhớ cái ngày ấy, Hà Nội cũng rét ngọt như thế này, nhưng lòng nó thì ấm lạ thường bởi sự hiện diện của Ngân, bởi mùi hương thoảng nhẹ từ mái tóc cô ấy mỗi khi cô ấy cúi xuống giải bài. Rồi tấm ảnh chụp chung, lờ mờ trong làn sương mù của một chiều đông Hồ Gươm, hai đứa đứng cạnh nhau, chỉ cách một khoảng nhỏ nhưng dường như đã là cả thế giới. Nụ cười của Ngân khi ấy vẫn còn chút ngượng ngùng, ánh mắt nó thì đầy vẻ ngơ ngác xen lẫn hạnh phúc. Và cuối cùng, chiếc khăn len dệt tay, màu xanh trầm, món quà Giáng Sinh năm ngoái. Ngân đã khẽ đặt nó vào tay nó, gương mặt ửng hồng vì lạnh và vì ngại ngùng. "Thấy cậu hay bị ho khi trời trở rét, nên tớ... tớ đan tặng cậu." Giọng cô ấy khi ấy nhỏ xíu, nhưng ấm áp lạ thường, như thể có thể xua tan mọi giá rét của mùa đông Hà Nội. Nó đã đeo chiếc khăn ấy suốt mùa đông năm đó, hơi ấm từ sợi len, từ đôi bàn tay Ngân dệt nên cứ quấn quýt lấy nó, vỗ về nó qua những ngày dài học hành vất vả.
Giờ đây, nó vuốt ve từng sợi len, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp còn sót lại. Nỗi nhớ Ngân trỗi dậy mạnh mẽ, như một cơn thủy triều dâng ngập lòng nó. Nó nhắm mắt lại, cố gắng hình dung gương mặt cô ấy, nghe lại giọng nói của cô ấy. "Em sợ sự khác biệt, anh Minh... Anh lại mang trong mình khát vọng vươn ra biển lớn." Lời nói ấy, nó biết, là một sự chấp nhận. Không phải là chia tay, mà là một sự chấp nhận đầy đau đớn, một sự nhường bước cho con đường nó đã chọn. Nhưng liệu nó có xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng ấy? Liệu cái "biển lớn" kia có đáng để nó đánh đổi những khoảnh khắc giản dị, những buổi tan học cùng trú mưa, những lần cùng ngồi xe buýt về, những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng đã trở thành thói quen không thể thiếu?
Tiếng còi xe đạp lanh canh từ dưới ngõ nhỏ vọng lên, tiếng rao hàng của bà bán xôi, tiếng lạch cạch của một bà cụ nào đó đang dọn hàng dưới tầng trệt, tất cả những âm thanh quen thuộc của Hà Nội cứ thế len lỏi vào căn phòng, như muốn níu giữ nó lại. Mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng trọ cũ kỹ, mùi sách vở cũ kỹ, tất cả như hòa quyện lại, tạo thành một bản giao hưởng buồn bã của sự chia ly. Nó đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra con ngõ nhỏ. Sương đã tan hết, nhường chỗ cho một bầu trời xám xịt, báo hiệu một ngày đông ảm đạm nữa. Nó thở dài, một hơi thở dài mang theo bao nhiêu trăn trở.
"Mình đã chọn rồi," nó tự nhủ, giọng khẽ khàng đến mức chính nó cũng khó nghe thấy. "Không thể quay đầu được nữa." Quyết định này không chỉ là của riêng nó, mà còn là ước mơ của cả gia đình, của những người thân yêu đã đặt kỳ vọng vào nó. Nó không thể phụ lòng họ, không thể bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này. Nhưng Ngân... Ngân là tất cả những gì nó có ở Hà Nội, là bến đỗ bình yên giữa dòng đời hối hả. Liệu có thể có một con đường khác, nơi nó vừa có thể theo đuổi ước mơ, vừa có thể giữ chặt lấy cô ấy?
Nó bắt đầu thu dọn đồ đạc một cách chậm rãi, từng món một. Mỗi vật dụng nhỏ nhặt đều gợi nhớ về một kỷ niệm, một khoảnh khắc ở Hà Nội. Chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, đã cùng nó vượt qua bao nhiêu cái rét cắt da đầu đông. Cuốn giáo trình cũ, ghi đầy những dòng chữ nguệch ngoạc của nó và cả những nét chữ thanh mảnh của Ngân. Nó dừng lại, vuốt ve bìa sách, cảm nhận từng vết nhăn của thời gian. Nó nhớ những buổi học nhóm, những lần Ngân kiên nhẫn giảng giải cho nó những khái niệm khó, ánh mắt cô ấy lấp lánh khi nó cuối cùng cũng hiểu bài.
"Hà Nội," nó thì thầm, "mình sẽ nhớ cậu biết bao." Không phải một lời từ biệt, mà là một lời hứa, một lời hứa thầm kín với chính nó, và với cô gái Hà Nội trầm tĩnh kia, rằng dù có đi đâu, dù có bao xa, nó vẫn sẽ mang Hà Nội trong tim, mang hình bóng Ngân trong tâm trí. Cái gật đầu đầy chấp nhận của Ngân đêm qua, không phải là một lời chia tay dứt khoát, mà là sự chấp nhận rằng họ đang đứng trước một ngã rẽ. Một thử thách mà họ chưa biết liệu có thể vượt qua. Nó cẩn thận đặt chiếc khăn len dệt tay vào chiếc ba lô, gần với trái tim nó nhất. Một chút hơi ấm, một chút hy vọng, một sợi dây vô hình níu giữ nó với nơi đây, với Ngân.
***
Buổi chiều cùng ngày, quán Cà phê "Hoa Sữa" vẫn vương vấn một vẻ tĩnh lặng, hoài cổ quen thuộc. Ánh nắng yếu ớt của cuối đông len lỏi qua ô cửa kính, vẽ lên nền gỗ mộc những vệt sáng vàng dịu, nhưng không đủ để xua đi cái se lạnh trong không khí. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, tiếng pha chế cà phê lách cách từ quầy bar, tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian thư thái đến lạ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc thoang thoảng, và chút mùi bánh ngọt mới ra lò, tất cả gợi lên một cảm giác ấm cúng, xoa dịu. Thỉnh thoảng, tiếng mưa phùn tí tách trên mái hiên, dù rất nhỏ, nhưng cũng đủ để nhắc nhở về một Hà Nội đang chìm dần vào những ngày đông dai dẳng.
Hoàng Minh ngồi đối diện Anh Khoa tại góc quen thuộc gần cửa sổ, nơi nó và Ngân vẫn thường ngồi. Khuôn mặt nó vẫn còn hằn lên sự mệt mỏi và nỗi buồn từ đêm qua. Anh Khoa, với dáng người trầm tĩnh, mái tóc hơi dài và cặp kính tri thức, vẫn giữ phong thái điềm đạm thường thấy. Anh đặt trước mặt Minh một ly cà phê nóng hổi, hơi khói nghi ngút bốc lên, mang theo mùi hương quen thuộc mà Minh đã yêu thích ở đây. Anh Khoa chậm rãi đẩy ly cà phê về phía Minh, ánh mắt đầy sự thấu hiểu.
"Uống đi, Minh. Cà phê nóng sẽ giúp em tỉnh táo hơn." Giọng Anh Khoa nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn đang hỗn loạn của Minh.
Minh khẽ gật đầu, cầm ly cà phê lên, hơi ấm từ chiếc cốc sứ truyền vào lòng bàn tay nó, xua đi một phần nào cái lạnh giá. Nó hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Em... em đã nói chuyện với Ngân rồi, anh Khoa ạ." Giọng nó vẫn còn run rẩy, ngập ngừng.
Anh Khoa gật đầu, khuôn mặt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng ánh mắt anh thì đầy sự lắng nghe. "Anh biết. Anh đã linh cảm được điều đó sẽ xảy ra."
Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa phùn li ti bắt đầu giăng mắc, làm nhòa đi những hình ảnh của phố phường. "Ngân... Ngân nói cô ấy sợ. Sợ khoảng cách, sợ những điều chưa nói, sợ sự khác biệt giữa chúng em. Cô ấy không níu giữ em, cũng không muốn em vì cô ấy mà từ bỏ. Nhưng em biết, cô ấy cũng đang rất đau."
"Con đường nào cũng có cái giá của nó, Minh ạ." Anh Khoa nhấp một ngụm cà phê, giọng điềm tĩnh. "Điều quan trọng là em phải biết mình muốn gì và sẵn sàng đối mặt với nó. Em đã chọn con đường này, con đường của hoài bão, của sự vươn lên. Đó là một con đường đúng đắn, không có gì phải hối hận."
Minh cúi đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào ly cà phê đang bốc khói. "Em sợ... sợ rằng em đang bỏ lỡ điều quan trọng nhất. Em sợ khi mình đi rồi, Ngân sẽ dần quên em, hoặc tìm thấy một người khác... một người có thể ở bên cô ấy mỗi ngày, không phải đối mặt với những khoảng cách vô hình này."
Anh Khoa mỉm cười nhẹ. "Tình yêu thật sự không bao giờ mất đi, nó chỉ thay đổi hình hài thôi, Minh. Nó có thể không còn là những buổi hẹn hò dưới tán hoa sữa, không còn là những cái nắm tay vội vã trong đêm đông rét buốt. Nhưng nó sẽ trở thành một phần ký ức không thể xóa nhòa, một động lực để cả hai cùng trưởng thành, cùng vươn lên. Nếu hai đứa thực sự dành cho nhau, thì khoảng cách hay thời gian chỉ là thử thách để tình yêu ấy thêm bền chặt."
Minh ngước nhìn Anh Khoa, trong ánh mắt nó có sự hoài nghi và cả một tia hy vọng mong manh. "Nhưng nếu... nếu cô ấy không chờ em thì sao? Nếu em không thể quay về như đã hứa thì sao?"
"Em không thể kiểm soát được tương lai, Minh." Anh Khoa lắc đầu nhẹ. "Và em cũng không thể ép buộc tình cảm của người khác. Điều em có thể làm, là sống thật tốt, học tập thật giỏi, đạt được những gì em đã đặt ra. Đó là cách em chứng tỏ mình xứng đáng với sự hy sinh của Ngân, xứng đáng với niềm tin mà cô ấy đã đặt vào em, dù cho cô ấy có ở lại hay không."
Anh Khoa dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Minh. "Em là một chàng trai tốt, Minh. Em có khát vọng, có nghị lực. Hà Nội này đã chứng kiến em từ một cậu sinh viên tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ, vươn lên từng ngày. Ngân nhìn thấy điều đó ở em, và cô ấy yêu em vì điều đó. Đừng để nỗi sợ hãi làm lu mờ đi con đường mà em đã cố gắng gây dựng."
Minh lắng nghe từng lời của Anh Khoa, từng câu nói thấm vào lòng nó, gỡ rối những nút thắt trong tâm trí nó. Anh Khoa luôn như vậy, điềm tĩnh và thấu hiểu, những lời khuyên của anh không hoa mỹ, không sáo rỗng, mà chân thành và thực tế. Nó nhớ lại những ngày đầu tiên nó đến Hà Nội, bỡ ngỡ và lạc lõng giữa thành phố rộng lớn này. Anh Khoa là một trong những người đầu tiên đã giúp nó hòa nhập, đã chỉ cho nó những quán ăn ngon, những con phố yên bình, đã truyền cho nó ngọn lửa đam mê với ngành công nghệ.
"Em hiểu rồi, anh Khoa." Minh khẽ nói, giọng đã bớt run hơn. "Em sẽ cố gắng hết sức."
Anh Khoa đặt tay lên vai Minh, vỗ nhẹ. "Tốt. Cứ bình tĩnh, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Dù thế nào đi nữa, Hà Nội này vẫn luôn ở đây, và quán cà phê này vẫn luôn mở cửa chờ em. Và anh cũng vậy."
Minh nhìn Anh Khoa, trong lòng dâng lên một sự biết ơn sâu sắc. Nó biết, dù có đi đâu, Hà Nội vẫn sẽ là một phần không thể thiếu trong trái tim nó, và những con người như Anh Khoa, như Ngân, sẽ mãi là những ký ức tươi đẹp, là động lực để nó không ngừng tiến lên. Mùi hoa sữa cuối mùa đã phai nhạt, nhường chỗ cho cái lạnh giá của mùa đông, nhưng đâu đó trong không khí, vẫn vương vấn một chút hương thơm dịu nhẹ, như một lời nhắc nhở về những ngày tháng tươi trẻ, về một tình yêu đã từng nồng nàn. Nó sẽ mang theo mùi hương ấy, mang theo những ký ức ấy, đến một chân trời mới, và hy vọng một ngày nào đó, nó có thể mang những thành quả trở về, để những người nó yêu thương có thể tự hào.
***
Trong căn hộ quen thuộc của Lê Ngân, không gian chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, yếu ớt từ chiếc đèn bàn nhỏ. Ngoài cửa sổ, mưa phùn giăng mắc, những hạt mưa li ti gõ tí tách vào tấm kính, tạo nên một bản nhạc buồn bã, dai dẳng. Ngân ngồi bên bàn học, dáng người mảnh mai khẽ run lên trong cái lạnh của đêm đông. Cô không bật đèn lớn, chỉ có ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn bàn đủ để soi rõ trang giấy trắng tinh, và cả khuôn mặt cô đang ẩn hiện trong bóng tối.
Trên bàn, cuốn sổ tay ghi chép chung của hai đứa mở ra, nằm lặng lẽ. Những dòng chữ của Minh, nét chữ hơi cứng và vụng về, xen lẫn với những nét chữ thanh mảnh, tinh tế của Ngân. Cô khẽ vuốt ve từng trang giấy đã ngả màu, từng ký hiệu, từng công thức toán học, từng câu thơ dở dang. Mỗi nét chữ, mỗi vết mực đều là một mảnh ghép của ký ức, một khoảnh khắc đã qua giữa cô và nó. Cô nhớ cái cách Minh thường cau mày khi gặp bài khó, và cái cách đôi mắt nó sáng lên khi cô giảng giải cho nó hiểu. Cô nhớ những buổi học nhóm kéo dài đến khuya, chỉ có hai đứa ngồi lại trong thư viện trống trải, tiếng lật sách và tiếng thì thầm khe khẽ.
Ngân cầm lấy cây bút chì, cố gắng vẽ một bức tranh chì về một góc phố Hà Nội quen thuộc, nơi có cây bàng già và một quán cà phê nhỏ. Nhưng nét vẽ của cô cứ run rẩy, không tài nào vững được. Bức tranh trở nên méo mó, những đường nét trở nên nhòe nhoẹt, tựa như chính tâm trạng cô lúc này. Một nỗi đau âm ỉ, nặng trĩu trong lồng ngực, như có ai đó đang siết chặt lấy trái tim cô. Nước mắt không kìm được lăn dài trên má, nóng hổi và mặn chát, rơi xuống trang giấy, làm nhòe cả bức vẽ còn dang dở.
Cô gục đầu xuống bàn, những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi. Cô đã cố gắng mạnh mẽ, cố gắng kiềm nén cảm xúc từ đêm qua, từ cái gật đầu đầy chấp nhận trên sân thượng. Nhưng giờ đây, khi chỉ còn một mình trong căn phòng tĩnh lặng, trước tiếng mưa phùn dai dẳng và những kỷ niệm ùa về, cô không thể kìm nén được nữa. Nỗi sợ hãi mà cô đã nói với Minh, nó không phải là giả dối. Cô sợ thật, sợ những khoảng cách địa lý, sợ những đêm dài lạnh giá khi không có nó bên cạnh, sợ những lúc cô yếu lòng mà không có ai để tựa vào. Cô sợ sự khác biệt trong khát vọng, trong định hướng. Nó vươn ra biển lớn, còn cô, cô lại gắn bó với Hà Nội này như cây bàng với gốc rễ, muốn được bình yên ở nơi mình sinh ra và lớn lên.
"Mình có đủ mạnh mẽ để chờ đợi không, Minh?" cô thì thầm, giọng khản đặc vì khóc. "Liệu mình có thể tin tưởng vào một điều gì đó quá xa vời như vậy?" Cô không muốn trở thành gánh nặng cho ước mơ của nó, không muốn nó phải vì cô mà từ bỏ cơ hội ngàn vàng. Nhưng việc buông tay, dù chỉ là tạm thời, lại đau đớn đến vậy.
Điện thoại cô rung lên, là một tin nhắn từ Mai Chi. "Ngân ơi, cậu ổn chứ? Mai Chi lo cho cậu quá. Cậu có muốn qua nhà Mai Chi không? Chúng mình cùng xem phim, ăn đồ ăn vặt nhé." Ngân nhìn dòng tin nhắn, môi khẽ mím lại. Cô biết Mai Chi lo lắng cho cô, nhưng lúc này, cô chỉ muốn ở một mình, để đối diện với nỗi đau của chính mình, để cho phép bản thân được yếu đuối một chút.
Cô gõ trả lời, ngắn gọn: "Mình ổn, Mai Chi. Cậu đừng lo. Mình chỉ hơi mệt thôi. Cảm ơn cậu nhé." Cô không muốn Mai Chi thấy cô trong bộ dạng này, không muốn ai thấy sự yếu đuối của cô. Lê Ngân, cô gái Hà Nội gốc trầm tĩnh, luôn cố gắng giữ một vẻ ngoài mạnh mẽ, kiên cường. Nhưng ẩn sâu bên trong, trái tim cô cũng mong manh, dễ vỡ như bất kỳ ai khác.
Nó đã nói, nó sẽ nhớ mùi hoa sữa mỗi mùa. Mùi hoa sữa cuối mùa đã phai nhạt, chỉ còn vương vấn trong ký ức. Nhưng trong lòng cô, mùi hương ấy vẫn nồng nàn, vẫn ám ảnh. Nó là Minh, là những ngày tháng tươi trẻ, là mối tình đầu ngập tràn những rung động trong sáng. Cô không muốn mất nó, nhưng cô cũng không muốn níu giữ nó lại. Một sự giằng xé đến tận cùng, khiến cô cảm thấy kiệt sức.
Cô ngước nhìn bức tranh dang dở trên tường, một bức vẽ về Hồ Gươm vào một buổi chiều thu vàng rực, khi hoa sữa bắt đầu nở rộ. Bức tranh ấy, nó đã cùng cô ngắm nhìn hàng trăm lần, mỗi lần đều bình luận một điều gì đó ngây ngô nhưng đáng yêu. Cô nhớ tiếng cười của nó, nhớ ánh mắt nó nhìn cô. Rồi cô lại gục đầu xuống bàn, ôm chặt cuốn sổ tay vào lòng, như thể nó là Minh, là tất cả những gì cô còn có thể níu giữ. Tiếng mưa phùn vẫn tí tách, tí tách, như những giọt nước mắt của Hà Nội, khóc cho một cuộc chia ly, cho một mối tình đang đứng trước ngã rẽ. Cái rét ngọt của Hà Nội không còn ngọt nữa, mà trở thành cái rét cắt da, cắt thịt, len lỏi vào từng tế bào, đóng băng cả hy vọng mong manh trong lòng cô.
***
Đêm muộn, tại Ga Hà Nội, cái rét cắt da đầu đông đã trở nên buốt giá hơn bao giờ hết. Gió lùa hun hút qua các khe cửa, mang theo mùi khói tàu đặc trưng, mùi bụi và dầu mỡ, hòa lẫn với mùi thức ăn nhanh từ những quầy hàng vội vã. Sân ga đông đúc người, tiếng còi tàu vang vọng xa xa, tiếng bánh xe nghiến ken két trên ray, tiếng loa phát thanh rè rè thông báo chuyến đi, tiếng bước chân vội vã của những người đến, người đi, và tiếng vali kéo lạch cạch trên nền gạch lạnh. Tất cả tạo nên một khung cảnh hối hả, tạm biệt, và cả mong chờ, nhưng với Hoàng Minh, đó là một khung cảnh nặng trĩu nỗi buồn.
Nó đứng giữa sân ga, chiếc vali hành lý cũ kỹ đặt ngay cạnh. Dáng người hơi gầy của nó bị lu mờ giữa dòng người hối hả. Chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, cũng không đủ để xua đi cái lạnh đang len lỏi vào tận xương tủy. Khuôn mặt hiền lành của nó giờ đây chất chứa đầy vẻ ưu tư, đôi mắt ngơ ngác thường ngày giờ lại ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm.
Đức Anh và Thảo Vy đứng gần đó, ánh mắt không giấu được vẻ buồn bã. Đức Anh, với vóc dáng cao ráo, năng động thường ngày, giờ cũng trở nên trầm hơn. Thảo Vy, xinh xắn và đáng yêu, đôi mắt to tròn của cô ấy đỏ hoe. Cả hai đều cố gắng giữ nụ cười trên môi, nhưng sự gượng gạo hiện rõ.
"Thằng Minh, đi mạnh giỏi nhé!" Đức Anh vỗ vai nó, giọng nói đã bớt đi sự bông đùa thường ngày, thay vào đó là sự chân thành và lo lắng. "Có gì nhớ gọi về cho bọn tao. Đừng có mà quên bạn bè đấy!"
"Tất nhiên rồi, Đức Anh." Minh gật đầu, cố gắng mỉm cười. "Tao sẽ gọi."
Thảo Vy tiến đến gần, đôi mắt ngấn lệ. "Minh nhớ giữ gìn sức khỏe nha, đừng có ốm đó. Bên đó lạnh lắm đúng không? Nhớ mặc ấm vào." Cô ấy nói, giọng trong trẻo nhưng đầy sự xúc động.
"Tao biết rồi, Thảo Vy." Minh khẽ nói, lòng nó ấm áp hơn một chút trước sự quan tâm của bạn bè. Nó ôm chặt lấy Đức Anh, rồi đến Thảo Vy. Cái ôm thật chặt, như muốn giữ lại tất cả những tình cảm, những kỷ niệm của những ngày tháng tươi trẻ này.
Khi tiếng loa thông báo về chuyến tàu của nó vang lên lần nữa, Minh biết, đã đến lúc rồi. Nó lùi lại, nhìn bạn bè lần cuối. "Tao đi đây. Chúc hai đứa ở lại học tập tốt nhé."
"Cố lên, Minh!" Đức Anh và Thảo Vy đồng thanh nói, nhưng giọng họ đã nghẹn lại.
Minh quay người, bước đi. Vali hành lý lạch cạch theo từng bước chân của nó. Nó đi đến gần khoang tàu, nhưng trước khi bước lên, nó rút điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại cuối cùng.
Đầu dây bên kia, giọng Bà Hoa run rẩy, đầy sự lo lắng và yêu thương. "Con trai mẹ, con đi nhớ ăn uống đầy đủ, đừng có lo lắng gì cho mẹ, cứ yên tâm học hành... Bên đó người ta khác mình, con phải cẩn thận nghe không? Nhớ gọi về cho mẹ thường xuyên nhé."
"Con biết rồi, mẹ ạ." Giọng Minh cũng nghẹn lại. "Con sẽ cố gắng. Mẹ ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe nhé."
"Mẹ sẽ chờ con về." Bà Hoa nói, và Minh có thể nghe thấy tiếng nức nở nhỏ từ đầu dây bên kia. Nó không nói gì thêm, chỉ "Vâng" một tiếng thật khẽ, rồi tắt máy.
Nó nhìn về phía đường ray dài hun hút, nơi con tàu khổng lồ đang đợi sẵn, như một con quái vật sắt thép sẵn sàng nuốt chửng nó vào một hành trình mới, một cuộc đời mới. Một cuộc đời xa lạ, đầy thử thách. Nó biết, cuộc sống ở xứ người sẽ không dễ dàng, sẽ có những lúc nó cô đơn đến tột cùng, sẽ có những đêm dài nó nhớ Hà Nội đến quay quắt, nhớ Ngân đến phát điên.
Trước khi bước lên những bậc thang của toa tàu, Hoàng Minh ngoảnh đầu nhìn lại. Hà Nội về đêm, mờ ảo trong sương và ánh đèn đường vàng vọt. Những con phố, những ngõ ngách, những quán xá quen thuộc, tất cả đều đang chìm trong giấc ngủ sâu. Nó không nhìn thấy Ngân, nhưng nó cảm nhận được sự hiện diện của cô ấy ở đâu đó trong thành phố này, như một phần không thể tách rời của nó.
Một lời từ biệt không nói thành lời, một lời hứa sẽ trở về. Nó sẽ mang theo cái rét ngọt của Hà Nội, mang theo mùi hoa sữa cuối mùa, mang theo nụ cười trầm tĩnh của Ngân và những lời động viên của bạn bè. Tất cả sẽ là hành trang cho nó trên con đường phía trước. Con tàu bắt đầu chuyển bánh, tiếng còi hú dài, xé toang màn đêm. Hoàng Minh bước lên tàu, bóng nó khuất dần vào trong khoang. Hà Nội dần lùi lại phía sau, mờ dần, rồi biến mất trong màn đêm đông rét buốt. Một hành trình mới đã bắt đầu, một hành trình đầy hy vọng, nhưng cũng không kém phần đau đớn và cô đơn. Nó biết, dù có đi đâu, dù có bao xa, những ký ức về Hà Nội, về Ngân, về những ngày tháng tươi trẻ ấy sẽ mãi là một phần không thể phai mờ trong thanh xuân của nó, là sợi dây vô hình kết nối nó với nơi đây, với tình yêu của nó.