Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 248

Khoảng Trống Mùa Đông

3643 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét những cảm xúc trống rỗng, cô đơn của Lê Ngân sau khi Hoàng Minh rời đi.,Miêu tả quá trình Lê Ngân bắt đầu thích nghi với cuộc sống không có Hoàng Minh, thể hiện sự mạnh mẽ ẩn chứa trong vẻ ngoài trầm tĩnh của cô.,Củng cố mối liên kết cảm xúc giữa Lê Ngân và Hoàng Minh dù họ đang ở xa nhau, thông qua những vật phẩm và ký ức.,Thiết lập nền tảng cho sự phát triển cá nhân của Lê Ngân trong arc tiếp theo, thể hiện quyết tâm và sự kiên định của cô.,Duy trì không khí trầm lắng, hoài niệm và chất thơ của câu chuyện.
Nhân vật: Lê Ngân, Mai Chi, Bà Lan
Mood: Trầm lắng, nội tâm, có chút buồn nhưng kiên định, lãng mạn, hoài niệm
Kết chương: [object Object]

Tiếng còi tàu từ Ga Hà Nội đã dứt từ lâu, chỉ còn văng vẳng trong miền ký ức của Hoàng Minh, như một lời chia tay đầy tiếc nuối với thanh xuân nơi đây. Nhưng ở một góc khác của thành phố, trong căn hộ quen thuộc trên phố cổ, tiếng còi ấy lại vọng về trong tâm trí Lê Ngân như một nhát cắt, một khoảng trống rỗng đột ngột xuất hiện giữa dòng chảy cuộc sống vẫn tưởng chừng êm đềm. Khi Hoàng Minh bước lên chuyến tàu định mệnh, mang theo trái tim nặng trĩu và những lời hứa hẹn cho tương lai, Lê Ngân, dù không có mặt ở sân ga, cũng cảm nhận được sự dịch chuyển ấy, như một phần nào đó trong cô vừa bị bóc tách khỏi chính mình.

Sáng hôm sau, Hà Nội vẫn chìm trong cái rét ngọt của những ngày đông tháng Chạp. Bên ngoài cửa sổ, màn sương giăng mắc, phủ lên những mái nhà cổ kính một lớp áo bạc màu. Tiếng còi xe thưa thớt, tiếng rao hàng xa xăm, tất cả đều như bị màn sương nuốt chửng, tạo nên một không gian tĩnh mịch đến lạ thường. Lê Ngân thức giấc. Giường chiếu vẫn ấm, nhưng cái lạnh từ bên ngoài dường như đã len lỏi vào tận sâu trong tim. Cô mở mắt, nhìn trân trân lên trần nhà, nơi những vết nứt nhỏ chạy ngoằn ngoèo như những con sông khô cạn. Mọi thứ trong căn phòng vẫn vậy, chiếc bàn học chất chồng sách vở, giá sách đầy ắp những cuốn tiểu thuyết và tập tranh, chiếc đèn ngủ ánh vàng dịu hắt lên bức tường trắng. Nhưng dường như có một thứ gì đó đã thay đổi. Một sự trống vắng vô hình, nặng nề đến nghẹt thở.

Cô ngồi dậy, vươn vai. Những động tác thường ngày bỗng trở nên rời rạc, thiếu sức sống. Từ phòng khách vọng lại tiếng tivi mà mẹ cô – bà Lan – vẫn thường mở mỗi sáng sớm, tiếng xèo xèo của chảo trứng và mùi thơm của bánh mì nướng từ bếp. Những âm thanh quen thuộc, những mùi hương ấm áp ấy thường ngày vẫn mang đến cho Ngân cảm giác bình yên, được bao bọc. Nhưng hôm nay, chúng lại càng khắc sâu thêm nỗi cô đơn. Cô đứng dậy, bước ra cửa sổ. Hơi thở hóa khói, tan biến vào không khí lạnh buốt. Đôi mắt sâu trầm của cô lướt qua những mái ngói rêu phong, những hàng cây khẳng khiu, những con phố còn lác đác vài bóng người sớm. Hà Nội vẫn là Hà Nội, nhưng Hà Nội không có Minh, sao lại lạ lẫm đến thế?

Một nỗi nhớ cồn cào dâng lên, không phải nỗi nhớ quay quắt, xé lòng, mà là một nỗi nhớ âm ỉ, dai dẳng như cơn mưa phùn giăng mắc ngoài kia. Nó bám víu vào từng giác quan, từng ngóc ngách tâm hồn cô. Ngân vẫn còn nhớ như in cái lạnh buốt của đêm qua, khi cô đứng lặng lẽ trên ban công, nhìn về phía Ga Hà Nội, dù biết không thể thấy được gì. Cả đêm ấy, cô trằn trọc, hình ảnh Minh đứng giữa sân ga, dáng người hơi gầy, vali hành lý cũ kỹ, cứ hiện lên trong tâm trí. Mỗi lần nhắm mắt, cô lại thấy ánh mắt buồn bã của nó, thấy cái cách nó quay đầu nhìn lại thành phố này lần cuối.

Ngân bước vào phòng tắm, vặn vòi nước. Hơi nước ấm bốc lên, xua đi phần nào cái lạnh. Cô nhìn mình trong gương. Khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế, đôi mắt sâu và trầm, vẫn vậy. Nhưng dưới quầng mắt có một chút thâm quầng nhẹ, và khóe môi hơi trĩu xuống, để lộ vẻ mệt mỏi mà cô cố giấu. Cô chậm rãi đánh răng, rửa mặt, như một cái máy. Từng động tác đều thiếu đi sự tự nhiên, sự vô tư của những ngày trước. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, chiếc áo len màu trung tính đơn giản nhưng có gu, tất cả đều toát lên vẻ thanh lịch thường thấy của Ngân. Nhưng bên trong, cô biết, một phần của mình đang chông chênh, chơi vơi.

Sau khi vệ sinh cá nhân, Ngân bước ra bàn học. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn vẫn còn hắt lên cuốn sổ tay ghi chép chung của cô và Minh. Cuốn sổ, giờ đây, không chỉ là nơi lưu giữ những ghi chú học tập, những phác thảo ý tưởng mà còn là một kho tàng ký ức. Từng trang giấy, từng dòng chữ, từng vết mực đều in đậm dấu ấn của hai người. Ngân khẽ chạm vào bìa sổ, cảm nhận sự nhẵn mịn của giấy dưới đầu ngón tay. Cô lật từng trang, không chủ đích tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn thuần muốn cảm nhận lại sự hiện diện của Minh qua từng nét chữ, từng bản vẽ nguệch ngoạc mà nó để lại.

Có một trang ghi chép về kiến trúc cổ Hà Nội, với những nét phác thảo đường phố, mái nhà, và cả một quán cà phê nhỏ bên góc phố. Bên cạnh là những dòng chữ của Minh, viết vội vã: "Ngân này, sau này mình mở một quán cà phê như thế này nhé, tên là 'Ký Ức Hà Nội'. Mùi hoa sữa sẽ không bao giờ tàn." Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa. Mùi hoa sữa cuối mùa đã phai nhạt tự lúc nào, nhường chỗ cho cái rét cắt da của mùa đông. Và giờ, quán cà phê 'Ký Ức Hà Nội' kia, có lẽ sẽ chỉ mãi là một giấc mơ dang dở.

Cô lật thêm một trang nữa, là một đoạn thơ nhỏ mà Minh đã chép tặng cô, về những cơn mưa phùn Hà Nội.

"Mưa phùn giăng mắc, sợi buồn vương

Phố cũ chìm trong nỗi nhớ thương

Ai đi, ai ở, lòng lưu luyến

Thanh xuân ơi, sao vội tàn sương?"

Những dòng chữ nắn nót, có chút vụng về nhưng đầy chân thành của Minh giờ đây lại càng xoáy sâu vào trái tim Ngân. Nỗi nhớ Minh, nỗi nhớ Hà Nội khi có Minh, nỗi nhớ một thời thanh xuân tươi trẻ.

Ngân đặt cuốn sổ xuống, đứng dậy. Cô bước lại gần giá sách, tìm một cuốn sách cũ, nhưng ánh mắt lại vô thức dừng lại ở một bức ảnh nhỏ kẹp trong cuốn tiểu thuyết. Đó là bức ảnh chụp trộm Minh khi nó đang say sưa đọc sách ở thư viện. Mái tóc hơi rối, đôi kính cận hơi trễ xuống sống mũi, và một nụ cười hiền lành, ngây ngô. Khuôn mặt rụt rè ấy, giờ đã ở một phương trời xa xôi. Một luồng khí lạnh lùa qua khe cửa, làm cô rùng mình.

"Minh đã đi rồi," cô thì thầm, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch. "Mình phải sống tốt, phải mạnh mẽ." Lời tự nhủ ấy nghe có vẻ kiên định, nhưng ẩn chứa bên trong là sự giằng xé. Một phần cô muốn chạy trốn khỏi cảm giác trống rỗng này, muốn lấp đầy nó bằng những công việc, những dự định. Một phần khác lại muốn chìm đắm trong nỗi buồn, muốn giữ lại từng chút hơi ấm, từng mảnh ký ức về Minh. Hà Nội vẫn ở đây, và cô cũng vậy. Nhưng Hà Nội không có Minh, dường như đã mất đi một nửa linh hồn. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ miên man. Cảm giác lạc lõng vẫn lơ lửng, nhưng cô biết, mình không thể để nó nhấn chìm. Cô phải bắt đầu lại, dù mọi thứ có khó khăn đến mấy. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù có hay không có Minh bên cạnh.

***

Buổi chiều cùng ngày, cái rét vẫn cứ bám riết lấy Hà Nội, dù mưa phùn đã tạnh. Nắng yếu ớt xuyên qua những tầng mây xám, hắt lên mặt đường ướt át một thứ ánh sáng nhợt nhạt. Lê Ngân ngồi trong Quán Cà phê 'Hoa Sữa', góc quen thuộc bên cửa sổ, nơi cô và Minh đã từng ngồi hàng giờ liền, đọc sách, trò chuyện, hay chỉ đơn giản là ngắm nhìn dòng người qua lại trên phố. Quán cà phê vẫn ấm cúng như mọi khi, với ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, tiếng lách cách của ly tách, tiếng trò chuyện thì thầm của những cặp đôi, những nhóm bạn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn, đôi chút hoài cổ. Nhưng Ngân, dù đang ở giữa không gian ấy, lại cảm thấy mình như đang lạc lõng ở một nơi khác.

Cô cầm bút chì, phác thảo vu vơ vào cuốn sổ tay mang theo. Những nét vẽ không dứt khoát, hình ảnh những con phố cổ, những mái nhà rêu phong, những hàng cây trơ trụi trong mùa đông cứ hiện lên rồi lại biến mất dưới ngòi bút của cô. Hôm nay, cô cố gắng vẽ một cành hoa sữa khẳng khiu, nhưng dù đã cố gắng đến mấy, nét vẽ vẫn cứ run rẩy, không thể hiện được cái nồng nàn, da diết của loài hoa ấy, như thể mùi hương của nó đã phai nhạt khỏi tâm trí cô, hay đúng hơn là, cô không còn cảm nhận được nó như trước nữa.

Tiếng chuông cửa vang lên, và Mai Chi bước vào. Cô bạn thân của Ngân, với mái tóc cắt ngắn ngang vai năng động, phong cách ăn mặc thoải mái và đôi mắt sắc sảo, ngay lập tức nhìn thấy Ngân. Mai Chi đi thẳng đến bàn, kéo ghế ngồi đối diện. Ánh mắt cô ấy không giấu được vẻ lo lắng khi nhìn Ngân.

"Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?" Mai Chi đặt túi xách xuống, hỏi, giọng có chút cợt nhả thường ngày nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc. "Trông mày cứ như người mất hồn ấy."

Ngân ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười nhẹ. "Tao ổn mà, chỉ là hơi mệt chút thôi." Giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng có chút yếu ớt. Cô cố ý tránh ánh mắt Mai Chi, lại cúi xuống nhìn những nét vẽ dang dở.

Mai Chi thở dài. "Đừng giả vờ nữa. Mày không cần phải mạnh mẽ với tao." Cô ấy chìa tay ra, đặt lên tay Ngân đang đặt trên cuốn sổ. Bàn tay Ngân hơi lạnh. "Tao biết mày đang buồn. Ai mà chả buồn khi người mình thương đi xa như thế."

Ngân không nói gì, chỉ khẽ siết nhẹ tay Mai Chi, như tìm kiếm một điểm tựa. Hơi ấm từ bàn tay bạn lan tỏa, giúp cô cảm thấy được an ủi phần nào.

"Minh nó đi rồi, nhưng cuộc sống của mày vẫn phải tiếp diễn chứ," Mai Chi nói, giọng cô ấy dịu lại, không còn vẻ bông đùa. "Mày còn nhiều thứ phải làm, nhiều ước mơ phải theo đuổi. Nhớ không? Cái dự án đồ án cuối khóa về Hà Nội của mày đó. Rồi còn những bức tranh mày muốn vẽ, những câu chuyện mày muốn viết."

Ngân ngẩng đầu lên, nhìn Mai Chi. Trong đôi mắt sâu thẳm của cô, Mai Chi thấy một nỗi buồn mênh mang, nhưng cũng có một tia sáng le lói của sự kiên định. "Tao biết mà. Chỉ là... mọi thứ bỗng trở nên trống rỗng quá."

"Khoảng trống thì mình phải lấp đầy nó bằng những thứ khác chứ," Mai Chi khuyên, giọng cô ấy đầy vẻ thực tế nhưng cũng rất ấm áp. "Hà Nội vẫn ở đây, những con phố này, quán cà phê này, và cả tao nữa, vẫn ở đây với mày. Mày không cô đơn đâu."

Mai Chi bắt đầu kể những câu chuyện vui, những chuyện vặt vãnh ở trường, những dự định của cô ấy cho kỳ nghỉ Tết sắp tới, cố gắng làm Ngân phân tâm. Cô ấy nói về một cuộc triển lãm tranh sắp tới, về một cuốn sách hay mà cô ấy vừa đọc, về những quán ăn mới mở mà cả hai nên thử. Ngân lắng nghe, đôi lúc khẽ mỉm cười, đôi lúc chỉ gật đầu. Cô cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ Mai Chi, người bạn đã luôn ở bên cô qua bao nhiêu thăng trầm.

Trong lúc Mai Chi đang say sưa kể chuyện, Ngân lại vô thức đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiều đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối đang bao trùm thành phố. Những ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Hà Nội không vội được đâu, câu nói ấy bỗng vang lên trong đầu Ngân. Hà Nội vẫn cứ trầm mặc, vẫn cứ nhẹ nhàng trôi qua từng ngày, từng tháng, từng năm. Và cô cũng sẽ như vậy. Cô sẽ không vội vàng, không hấp tấp. Cô sẽ từ từ lấp đầy khoảng trống trong lòng mình, bằng những việc làm ý nghĩa, bằng những đam mê của mình.

"Mày có biết không," Mai Chi tiếp tục, giọng cô ấy trở nên trầm hơn một chút, "tình yêu như một cái cây vậy. Nó cần đất, cần nước, cần ánh sáng để lớn lên. Nhưng đôi khi, nó cũng cần những trận gió lớn, những cơn bão để rễ bám sâu hơn, để thân cây cứng cáp hơn. Khoảng cách này, biết đâu lại là một thử thách để tình yêu của mày và Minh trở nên mạnh mẽ hơn?"

Ngân nhìn Mai Chi, đôi mắt cô ấy ánh lên một tia hy vọng. "Mày nói đúng." Cô khẽ nói, giọng nói đã vững vàng hơn một chút. "Tao sẽ cố gắng. Tao sẽ sống tốt, không chỉ cho riêng tao, mà còn cho Minh nữa. Để khi nó quay về, nó sẽ thấy một Ngân mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn."

Mai Chi mỉm cười, nụ cười rạng rỡ. "Đúng rồi đó. Đó mới là Lê Ngân mà tao biết chứ. Cố lên!" Cô ấy siết nhẹ tay Ngân thêm lần nữa, truyền cho bạn mình một nguồn năng lượng tích cực. Quán cà phê vẫn vang vọng tiếng nhạc dịu nhẹ, mùi cà phê vẫn thơm lừng. Và trong khoảnh khắc ấy, Lê Ngân cảm thấy bớt cô đơn hơn một chút. Cô biết, dù Minh đã đi xa, nhưng cô vẫn còn những người bạn, vẫn còn Hà Nội, vẫn còn những ước mơ đang chờ cô vun đắp.

***

Đêm đông Hà Nội buông xuống nhanh chóng, mang theo cái rét buốt len lỏi qua từng con phố, ngõ ngách. Sau khi Mai Chi về, Lê Ngân trở về căn phòng của mình. Sự tĩnh lặng lại bao trùm, nhưng lần này, nó không còn nặng nề như buổi sáng nữa. Một cảm giác bình yên nhẹ nhàng đã thế chỗ, tựa như làn gió lạnh đã cuốn đi một phần nào đó của nỗi buồn. Từ phòng khách, tiếng tivi vẫn vọng lại, cùng với mùi thức ăn mẹ nấu lan tỏa khắp căn nhà, ấm áp và thân thuộc.

Ngân ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế tựa bên cửa sổ, nhìn ngắm những bức tranh phác thảo dở dang của mình về Hà Nội. Những nét chì mềm mại tái hiện lại những mái ngói cổ kính, những hàng cây xà cừ trụi lá, những con phố nhỏ rêu phong. Mỗi bức tranh đều mang một chút hồn của thành phố, một chút cảm xúc của người vẽ. Cô vuốt nhẹ lên bức phác thảo một góc phố cổ, nơi có một cây hoa sữa thân thuộc. Cái mùi hoa sữa nồng nàn, đặc trưng của mùa thu Hà Nội, giờ đây chỉ còn là ký ức, nhưng nó vẫn sống động trong từng nét vẽ của cô, như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm tươi đẹp đã qua.

Cánh cửa phòng khẽ mở, và bà Lan bước vào, trên tay là một tách trà gừng nóng hổi, nghi ngút khói. Bà nhẹ nhàng đặt tách trà xuống bàn cạnh Ngân, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Bà Lan, với vẻ ngoài dịu dàng, thanh lịch thường ngày, mái tóc búi cao gọn gàng, ánh mắt đầy tình thương, nhìn Ngân trìu mến.

"Con gái, uống trà đi cho ấm người." Giọng bà Lan nhẹ nhàng, ấm áp, xua đi cái lạnh đang len lỏi trong phòng. "Trời lạnh thế này, đừng để bị cảm."

Ngân khẽ gật đầu, cầm tách trà lên. Hơi ấm từ chiếc tách lan tỏa vào lòng bàn tay, rồi thấm dần vào cơ thể cô. Mùi trà gừng thơm nồng, quyện với mùi tinh dầu thư giãn mà mẹ cô vẫn thường xông trong phòng, tạo nên một cảm giác an yên đến lạ. Cô hít hà mùi hương ấy, cảm thấy lòng mình dịu lại.

Bà Lan không nói nhiều, chỉ im lặng nhìn con gái. Bà hiểu, hơn ai hết, nỗi lòng của Ngân lúc này. Bà biết con bé đã trải qua một giai đoạn khó khăn, với những cảm xúc giằng xé, những lựa chọn khó khăn. "Mẹ biết con đang buồn, nhưng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi." Bà Lan khẽ nói, giọng bà trầm ấm, đầy sự thấu hiểu. "Cuộc đời mà con, ai cũng phải trải qua những lúc chia ly, những lúc mất mát. Quan trọng là mình phải biết đứng dậy, phải biết bước tiếp."

Ngân nhìn mẹ, đôi mắt cô ửng đỏ. Cô đặt tách trà xuống, rồi khẽ dựa đầu vào vai mẹ. Một dòng nước mắt khẽ lăn dài trên má. Đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự giải tỏa, của sự chấp nhận. Trong khoảnh khắc yên tĩnh đó, Ngân cho phép mình yếu lòng, cho phép mình cảm nhận trọn vẹn nỗi buồn. Cô không cần phải mạnh mẽ trước mẹ.

Bà Lan khẽ vuốt mái tóc đen dài của con gái. "Con phải tự lo cho mình thật tốt, phải giữ gìn sức khỏe, nghe không? Mẹ sẽ luôn ở đây, cùng với ba, là chỗ dựa cho con."

"Con cảm ơn mẹ," Ngân khẽ nói, giọng cô nghẹn lại. Tình yêu thương vô bờ bến của mẹ là một liều thuốc quý giá, giúp cô xoa dịu vết thương lòng.

Sau khi mẹ rời đi, Ngân lại ngồi một mình bên cửa sổ. Cô hít thở sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm đông Hà Nội đang tràn vào phòng qua khe cửa sổ. Bên ngoài, những ánh đèn lấp lánh của thành phố trải dài đến vô tận, tạo nên một bức tranh huyền ảo, lung linh. Cô đưa mắt nhìn xa xăm, nơi những mái nhà, những con ngõ nhỏ đang chìm trong giấc ngủ sâu.

Cô lại nhìn xuống bức tranh phác thảo phố cổ, nơi có cây hoa sữa. Một quyết tâm mới nhen nhóm trong lòng cô, mạnh mẽ và kiên định. Cô phải sống tốt, phải mạnh mẽ. Không chỉ cho riêng mình, mà còn cho lời hứa thầm lặng với Hoàng Minh, cho tương lai mà cô và nó đã từng cùng nhau vẽ nên. Hà Nội vẫn ở đây, với những vẻ đẹp trầm mặc, những góc phố thân quen, những mùa hoa sữa nồng nàn. Và cô, Ngân, cũng sẽ ở đây, vững vàng và kiên cường.

Ngân lấy điện thoại ra, ngập ngừng nhìn vào màn hình. Màn hình điện thoại hiện lên bức ảnh nền là cô và Minh, chụp chung trong một buổi chiều mùa thu lãng mạn. Cô nhìn vào số điện thoại của Minh, ngón tay khẽ lướt qua phím gọi, nhưng rồi lại dừng lại. Cô biết, bây giờ không phải lúc. Minh cần thời gian để tập trung cho hành trình mới của nó, và cô cũng cần thời gian để định hình lại cuộc sống của mình.

Cô không nhắn tin, cũng không gọi điện. Thay vào đó, cô mở một ứng dụng vẽ, bắt đầu phác thảo một bức tranh mới. Lần này, là hình ảnh một cô gái đứng giữa một con phố Hà Nội đầy hoa sữa, hướng ánh mắt về phía xa xăm. Dù xa cách, mối liên kết tinh thần giữa cô và Minh vẫn còn mạnh mẽ, như sợi chỉ vô hình nối liền hai tâm hồn. Những ký ức về Hà Nội, về những mùa mưa phùn, cái rét đầu đông và mùi hoa sữa sẽ mãi là một phần không thể phai mờ trong thanh xuân của họ, là minh chứng cho một tình yêu trưởng thành lặng lẽ giữa lòng thành phố cổ kính. Lê Ngân biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều khó khăn, nhưng cô đã sẵn sàng. Cô sẽ tập trung vào việc học, vào những đam mê nghệ thuật của mình, để rồi một ngày nào đó, khi Minh quay về, nó sẽ thấy một Lê Ngân rạng rỡ, trưởng thành và đầy bản lĩnh. Đêm đông Hà Nội vẫn cứ lạnh, nhưng trong lòng Ngân, một ngọn lửa hy vọng đã nhen nhóm, sưởi ấm tâm hồn cô.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ