Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 249

Mùi Hoa Sữa Cuối Đông

3192 từ
Mục tiêu: Đưa Hoàng Minh và Lê Ngân vào một cuộc đối thoại trực diện, giải quyết những hiểu lầm và giãi bày cảm xúc đã kìm nén suốt Arc 4.,Khắc họa quyết định cuối cùng của họ về tương lai mối quan hệ, cho dù là cùng nhau vượt qua thử thách hay tạm thời chấp nhận xa cách để trưởng thành.,Thiết lập trạng thái mới cho mối quan hệ và tâm lý nhân vật, chuẩn bị cho Arc 5 với hành trình phát triển cá nhân và duy trì sợi dây liên kết.,Sử dụng bối cảnh đêm đông Hà Nội và mùi hoa sữa cuối mùa như một yếu tố biểu tượng, nhấn mạnh sự kết thúc của một giai đoạn và mở ra một khởi đầu mới.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân
Mood: Emotional, trầm lắng, quyết liệt (trong nội tâm), lãng mạn, hy vọng mong manh.
Kết chương: [object Object]

Đêm đông Hà Nội vẫn cứ lạnh, nhưng trong lòng Ngân, một ngọn lửa hy vọng đã nhen nhóm, sưởi ấm tâm hồn cô. Cô miệt mài với bức phác thảo mới, từng nét bút chì lướt trên giấy như thể đang vẽ nên chính tương lai của mình, một tương lai mà cô đã quyết tâm phải thật rạng rỡ, trưởng thành. Cô biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều khó khăn, nhưng cô đã sẵn sàng. Cô sẽ tập trung vào việc học, vào những đam mê nghệ thuật của mình, để rồi một ngày nào đó, khi Minh quay về, nó sẽ thấy một Lê Ngân rạng rỡ, trưởng thành và đầy bản lĩnh.

Cũng trong cái đêm lạnh buốt ấy, khi những con phố Hà Nội dần chìm vào tĩnh lặng, và ánh đèn đường bắt đầu thưa thớt, một chuyến tàu đêm vừa chậm rãi lăn bánh vào Ga Hà Nội. Tiếng còi tàu uể oải ngân dài trong không gian, kéo theo tiếng bánh xe nghiến ken két trên đường ray khô khốc. Hoàng Minh bước xuống sân ga, hơi thở của nó lập tức hóa thành làn khói trắng xóa, tan vào không khí lạnh buốt. Cái lạnh cắt da cắt thịt của Hà Nội đêm khuya khác hẳn cái lạnh của những thành phố nó vừa đi qua, một cái lạnh quen thuộc, như thể đang ôm lấy nó, nhắc nhở nó đã về đến nhà.

Khuôn mặt Minh hằn rõ vẻ mệt mỏi sau chuyến đi dài, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng ẩn sâu trong đó là một ngọn lửa quyết tâm rực cháy. Tóc nó hơi rối, chiếc áo khoác dày cộp màu xám tro dường như không đủ giữ ấm cho cơ thể nó khỏi cơn gió lùa thấu xương. Nó không báo trước cho ai về sự trở về đột ngột này. Chỉ có một nỗi thôi thúc mãnh liệt, một tiếng gọi khẩn thiết từ sâu thẳm trái tim, kéo nó quay lại. Ngay khi bước chân rời khỏi ngưỡng cửa phòng trọ, bước lên chuyến tàu đầu tiên, nó đã biết rằng mình không thể đi xa, không thể bắt đầu một hành trình mới khi lòng vẫn còn nặng trĩu những điều chưa nói. Nỗi sợ hãi mất mát, nỗi lo rằng sẽ mãi mãi đánh mất Ngân, đã gặm nhấm tâm can nó suốt dọc đường.

Minh xiết chặt quai ba lô, cảm nhận sức nặng của nó trên vai. Bên trong ba lô, ngoài vài bộ quần áo và giấy tờ tùy thân, nó mang theo một vật quý giá hơn cả: chiếc khăn len Ngân đã tặng. Hơi ấm từ chiếc khăn, dù chỉ là qua lớp vải, cũng đủ để sưởi ấm một phần trái tim đang rối bời của nó. Nó nhớ như in cảm giác mình đã cố gắng mạnh mẽ đến thế nào khi đối diện với Ngân trước ngày đi, cố gắng tin rằng sự chia xa này là cần thiết, là để cả hai cùng trưởng thành. Nhưng rồi, mỗi dặm đường tàu lăn bánh, mỗi thành phố xa lạ lướt qua khung cửa sổ, nỗi trống rỗng trong lòng nó lại càng lớn dần.

Nó đã hình dung về một cuộc sống mới, về những cơ hội rộng mở, về tương lai rực rỡ mà nó hằng mơ ước. Nhưng tất cả những hình ảnh đó đều thiếu đi một mảnh ghép quan trọng nhất: hình bóng của Ngân. Những buổi chiều tan học cùng nhau, những lần trú mưa dưới mái hiên cũ, những ánh mắt vô tình chạm nhau trong thư viện, mùi hoa sữa nồng nàn mỗi độ thu về… tất cả những kỷ niệm ấy cứ hiện về, rõ nét hơn bao giờ hết, như một thước phim quay chậm. Nó nhận ra, Hà Nội không chỉ là thành phố của những ước mơ, mà còn là thành phố của Ngân, của tình yêu đầu đời mà nó không thể nào buông bỏ.

Tiếng loa phát thanh vang vọng thông báo chuyến tàu cuối cùng trong đêm đã về ga. Hành khách vội vã kéo vali, tiếng bánh xe lạch cạch trên nền gạch, tiếng người gọi nhau í ới. Giữa dòng người hối hả ấy, Minh thấy mình lạc lõng, nhưng cũng đầy kiên định. Nó không còn rụt rè như chàng trai tỉnh lẻ ngày nào bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội nữa. Giờ đây, nó đã là một Hoàng Minh trưởng thành hơn, hiểu rõ hơn về giá trị của những điều mình đang nắm giữ. Nó biết, cơ hội nghề nghiệp là quan trọng, khát vọng vươn lên là chính đáng, nhưng nếu phải đánh đổi bằng tình yêu, bằng chính Ngân, thì nó không cam lòng.

Nó bước nhanh ra khỏi ga, vẫy một chiếc taxi đang đỗ gần đó. Chiếc xe lướt đi trong đêm tối, xuyên qua những con phố vắng, ánh đèn vàng hắt hiu chiếu rọi. Minh nhìn ra ngoài cửa kính, từng con đường, từng góc phố đều gợi lên những kỷ niệm. Nó tự nhủ, mình phải đối mặt. Phải nói ra tất cả những điều đã kìm nén bấy lâu. Dù kết quả có ra sao, nó cũng không muốn phải hối tiếc. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nỗi sợ hãi Ngân sẽ từ chối, sẽ không còn muốn bên nó. Nhưng nỗi sợ đó không lớn bằng nỗi sợ phải sống một cuộc đời thiếu vắng cô ấy.

Chiếc taxi dừng lại ở một con phố gần Hồ Gươm. Minh trả tiền xe rồi bước xuống, cảm nhận một luồng gió mạnh táp vào mặt, lạnh buốt đến tận xương tủy. Nó co người lại, tay đút sâu vào túi áo khoác. Mùi khói tàu, bụi bặm vẫn còn vương vấn trên người nó, hòa lẫn với mùi ẩm ướt của đêm Hà Nội và một chút hương hoa sữa cuối mùa, nồng nàn mà đầy day dứt. Nó hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự quen thuộc và nỗi nhớ cuộn trào trong lồng ngực. Bước chân nó hướng về phía Hồ Gươm, nơi nó linh cảm rằng mình sẽ tìm thấy Ngân, hoặc ít nhất là nơi nó có thể tìm thấy sự bình yên để đối mặt với chính mình.

***

Đêm khuya, chạng vạng sáng, Hồ Gươm chìm trong một vẻ đẹp tĩnh mịch và huyền ảo. Lê Ngân đứng tựa vào lan can đá, ánh mắt sâu thẳm nhìn xa xăm về phía Tháp Rùa ẩn hiện trong màn sương mờ. Gió đêm lùa nhẹ qua mái tóc đen dài của cô, mang theo mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn, một mùi hương vừa quen thuộc vừa day dứt, như thể đang kể một câu chuyện tình yêu dang dở. Cô đã không ngủ được. Sau cuộc trò chuyện với mẹ, sau những nét phác thảo đầy hy vọng, một nỗi bồn chồn khó tả vẫn không ngừng cồn cào trong lòng cô. Cô muốn hít thở khí trời Hà Nội, muốn cảm nhận sự tĩnh lặng của thành phố về đêm để tìm kiếm sự bình yên.

Ngân mặc một chiếc áo khoác mỏng màu trung tính, thiết kế đơn giản nhưng tinh tế, chỉ đủ giữ ấm một phần cơ thể mảnh mai của cô. Đôi mắt cô ẩn chứa nỗi buồn man mác, nhưng cũng ánh lên một sự kiên định lạ thường. Cô đã hứa với lòng mình sẽ mạnh mẽ, sẽ trưởng thành. Cô đã hứa sẽ không để bản thân chìm đắm trong nỗi buồn quá lâu. Nhưng đôi khi, những lời hứa với bản thân lại khó thực hiện hơn những gì ta tưởng. Mỗi làn gió lướt qua, mỗi tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ hồ, dường như đều thì thầm tên Minh.

Cô nghĩ về Minh, về hành trình nó đang bắt đầu. Cô tự hỏi liệu nó có ổn không, liệu nó có đang đối mặt với những khó khăn nào không. Nỗi sợ hãi tổn thương, nỗi lo lắng về khoảng cách địa lý và thời gian, tất cả vẫn còn đó, như những đám mây đen lảng vảng trong tâm trí cô. Ngân vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của mình trong việc duy trì một mối quan hệ xa cách, cũng như chưa hoàn toàn tin tưởng vào Minh, vào những lời hứa hẹn về tương lai mà cả hai đã từng vẽ nên. Áp lực từ gia đình, từ những định kiến xã hội về việc con gái Hà Nội nên chọn một người đàn ông ổn định, gần gũi, cũng khiến cô không ngừng giằng xé. Cô biết mẹ cô, bà Lan, luôn muốn điều tốt nhất cho cô, muốn cô có một cuộc sống an nhàn, hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc của cô, liệu có thể thiếu vắng Minh?

Cô lấy trong túi áo ra cuốn sổ tay nhỏ, vuốt ve bìa da đã sờn. Bên trong là những dòng chữ, những nét vẽ, những kỷ niệm mà cô và Minh đã cùng nhau tạo nên. Mỗi trang giấy là một phần ký ức, một mảnh ghép của mối tình đầu trong sáng. Cô đã kể cho nó nghe nhiều điều về Hà Nội, về những góc phố thân quen, về mùi hoa sữa nồng nàn. Và nó, với vẻ ngoài rụt rè, bỡ ngỡ, đã học cách yêu thành phố này qua đôi mắt của cô. Cô nhớ những lần hai đứa ngồi cạnh nhau ở quán cà phê "Hoa Sữa", lắng nghe những câu chuyện của Anh Khoa, hay những buổi chiều lang thang quanh Hồ Gươm, ánh mắt Minh luôn dõi theo cô, chất chứa một tình cảm chân thành mà thầm kín.

Bất chợt, một bóng người quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt cô. Một dáng người hơi gầy nhưng chắc khỏe, với chiếc áo khoác dày cộp màu xám tro, đang bước chậm rãi về phía cô. Tim Ngân như ngừng đập. Cô không tin vào mắt mình. Liệu có phải cô đang mơ, hay nỗi nhớ Minh đã khiến cô sinh ra ảo giác? Cô chớp mắt liên hồi, cố gắng xua đi cái ảo ảnh ấy, nhưng bóng người đó vẫn cứ hiện hữu, ngày càng rõ nét hơn dưới ánh đèn đường mờ ảo.

Từng bước chân của Minh dường như vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Gió vẫn thổi, nhưng mùi hoa sữa dường như đã bị lấn át bởi một mùi hương khác, mùi của sự vội vã, của chuyến đi xa, và của một nỗi khao khát được trở về. Ngân quay người lại, ánh mắt cô chạm thẳng vào đôi mắt của Hoàng Minh. Một cảm giác bất ngờ và bối rối dâng trào trong lòng cả hai. Cả thế giới dường như ngừng lại trong khoảnh khắc ấy. Không gian xung quanh Hồ Gươm, vốn đã thanh bình, giờ đây càng trở nên im ắng đến lạ lùng, chỉ còn tiếng gió khẽ xào xạc trên những tán cây cổ thụ.

Minh đứng đó, trước mặt Ngân, với vẻ mặt vừa mệt mỏi vừa căng thẳng, xen lẫn chút ngạc nhiên tột độ khi nhìn thấy cô. Nó không nghĩ rằng mình sẽ gặp cô ở đây, vào cái giờ khắc này. Nó chỉ đơn giản là đi theo một bản năng, một nỗi thôi thúc không thể cưỡng lại. Ngân cũng vậy, đôi mắt cô mở to, cố gắng xác nhận rằng người đứng trước mặt mình không phải là một giấc mơ. "Minh?" Ngân khẽ thốt lên, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, như một tiếng thở dài trong gió đêm. Câu hỏi ấy, hơn cả một lời chào, là một sự xác nhận, một sự kinh ngạc tột độ. Nó đã đi rồi, sao giờ lại ở đây?

***

Minh và Ngân đứng lặng đối diện nhau, giữa không gian tĩnh mịch của Hồ Gươm. Ánh sáng đầu tiên của bình minh vừa hé rạng phía chân trời, nhuộm một màu tím hồng lên mặt hồ và những tán cây cổ thụ. Gió đã ngừng hẳn, mùi hoa sữa cuối mùa cũng dần tan biến trong không khí, nhường chỗ cho hương vị thanh khiết, ẩm ướt của buổi sớm mai Hà Nội. Sự bất ngờ dần nhường chỗ cho một nỗi xúc động dâng trào.

Minh là người phá vỡ sự im lặng. Giọng nó khàn đặc vì lạnh và cảm xúc dồn nén, từng lời nói như bị kìm nén từ rất lâu: "Anh không thể đi, Ngân." Nó bước đến gần Ngân hơn một chút, ánh mắt đầy van nài. "Anh không thể sống mà không có em." Nó nói, giọng nó run rẩy. "Anh đã lên tàu, đã đi được một quãng đường dài... nhưng càng đi, anh càng nhận ra mình đang đánh mất điều quan trọng nhất. Anh không thể tiếp tục, không thể bắt đầu một cuộc sống mới khi trái tim anh vẫn còn ở đây, với em, với Hà Nội."

Minh hít một hơi sâu, từng lời nói như trút hết nỗi lòng. "Anh biết anh đã rụt rè, đã không dám nói ra tất cả. Anh sợ. Anh sợ rằng những ước mơ của anh, những gánh nặng của anh sẽ kéo em xuống. Anh sợ em sẽ không thể chịu đựng được một tình yêu xa cách, một tương lai không chắc chắn. Nhưng giờ anh nhận ra, nỗi sợ hãi lớn nhất của anh không phải là thất bại, mà là mất đi em." Nó nhìn sâu vào mắt Ngân, nơi có những giọt nước mắt đang chực trào. "Anh sẽ làm tất cả, Ngân. Anh sẽ làm tất cả để cả hai chúng ta đều hạnh phúc, đều thực hiện được ước mơ của mình. Anh sẽ tìm cách để cân bằng giữa sự nghiệp và em. Anh sẽ không để khoảng cách là rào cản. Anh sẽ quay về, sẽ về với em."

Ngân lắng nghe từng lời Minh nói, đôi mắt cô rưng rưng. Từng giọt nước mắt lăn dài trên má, không phải vì đau khổ, mà vì sự giải tỏa, vì niềm hạnh phúc bất ngờ. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô hiểu, Minh đã phải trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm lớn đến thế nào mới có thể quay lại đây, nói ra những lời này. Cô biết nó không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, và việc nó quay trở lại chính là bằng chứng mạnh mẽ nhất cho tình yêu của nó.

"Em... em cũng vậy," Ngân khẽ nói, giọng cô nghẹn lại. "Em đã cố gắng mạnh mẽ, cố gắng tự nhủ phải quên đi, phải sống tốt. Nhưng mỗi khi nhìn thấy một góc phố quen, một hàng cây hoa sữa, hay đơn giản chỉ là cái rét đầu đông... em lại nhớ anh." Cô đưa tay lên ngực, nơi trái tim đang đập loạn xạ. "Em sợ... em sợ bị tổn thương, sợ phải chờ đợi. Em sợ những áp lực từ gia đình, sợ rằng em không đủ mạnh mẽ để giữ gìn mối quan hệ này. Em đã nghĩ rằng mình nên tập trung vào sự nghiệp, vào con đường nghệ thuật của mình, để rồi một ngày nào đó anh quay về, em sẽ là một Lê Ngân trưởng thành, tự tin."

Ngân ngừng lại một chút, lấy hơi. "Nhưng... em nhận ra, dù em có trưởng thành đến mấy, dù em có đạt được thành công nào đi chăng nữa, nếu không có anh ở bên, thì những thành công ấy cũng sẽ không trọn vẹn." Cô nhìn Minh, đôi mắt đong đầy yêu thương. "Em đã viết, đã vẽ rất nhiều về anh trong cuốn sổ tay này. Mỗi nét vẽ, mỗi dòng chữ đều là nỗi nhớ, là hy vọng của em. Em tin anh, Minh. Em tin rằng chúng ta có thể vượt qua tất cả."

Minh không kìm được nữa. Nó kéo Ngân lại gần, ôm cô vào lòng. Cái ôm chặt đến nghẹt thở, như thể muốn bù đắp cho tất cả những ngày tháng xa cách, những nỗi lo lắng, những điều chưa nói. Hơi ấm từ cơ thể Minh lan tỏa sang Ngân, xua đi cái lạnh giá của đêm đông. Ngân cũng ôm chặt lấy Minh, tựa đầu vào vai nó. Khoảnh khắc ấy, cả hai cảm nhận được sự bình yên hiếm có, một sự thanh thản sau bao nhiêu giằng xé. Chiếc khăn len Ngân tặng, mà Minh vẫn luôn giữ bên mình, giờ đây như một sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn.

Họ ngồi xuống ghế đá ven hồ, giữa không gian dần bừng sáng của bình minh. Mặt hồ Gươm phẳng lặng như tấm gương, phản chiếu những đám mây ngũ sắc. Tiếng chuông chùa từ xa ngân nga, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Mùi hoa sữa cuối mùa đã tan hoàn toàn trong gió, nhưng trong lòng họ, một mùi hương mới, mùi hương của hy vọng và sự kiên định, bắt đầu nhen nhóm.

Minh nắm lấy tay Ngân, đan chặt những ngón tay mình vào tay cô. Bàn tay nó vẫn thô ráp, chai sạn, nhưng truyền cho cô một cảm giác an toàn, ấm áp. "Anh sẽ không đi đâu xa nữa đâu," Minh thì thầm, giọng nó dịu dàng hơn rất nhiều. "Anh sẽ cố gắng hết sức để chúng ta có thể cùng nhau vượt qua giai đoạn này. Anh sẽ quay về Hà Nội thường xuyên hơn, sẽ không để em phải chờ đợi quá lâu."

Ngân khẽ tựa đầu vào vai Minh. "Em tin anh," cô nhắc lại, lần này với một sự chắc chắn tuyệt đối trong giọng nói. "Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng. Em cũng sẽ không để anh phải thất vọng."

Họ cùng nhìn về phía xa xăm, nơi ánh bình minh đang dần chiếu rọi cả thành phố. Tương lai vẫn còn đó, đầy những thử thách và điều không chắc chắn. Khoảng cách địa lý vẫn là một vấn đề. Áp lực từ cuộc sống, từ những định hướng khác nhau vẫn sẽ hiện hữu. Nhưng giờ đây, họ không còn đơn độc. Họ đã có nhau, đã có một lời hứa hẹn về một tương lai, dù không chắc chắn, nhưng đầy hy vọng. Mối quan hệ của họ sẽ bước vào một giai đoạn mới, trưởng thành hơn và có thể là thử thách hơn, nhưng họ đã sẵn sàng. Mùa hoa sữa nồng nàn của một chương cũ đã dần khép lại, nhường chỗ cho một chương mới, có thể sẽ không còn những mùa hoa sữa họ cùng nhau ngắm nhìn, nhưng tình cảm vẫn còn đó, vững vàng và sâu sắc hơn bao giờ hết, như chính Hà Nội cổ kính này, vẫn mãi là chứng nhân cho tình yêu của họ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ