Ánh bình minh yếu ớt trên mặt hồ Gươm, tựa như một dải lụa mỏng manh vừa được hé mở sau tấm màn nhung đêm đen. Những sợi sương mỏng tang còn vương vấn trên mặt nước, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, mờ ảo như một bức tranh thủy mặc. Hoàng Minh và Lê Ngân vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế đá quen thuộc ven hồ, nơi đã chứng kiến biết bao cảm xúc của họ. Tay họ đan chặt vào nhau, không một lời nói nào được thốt ra, nhưng sự im lặng ấy lại chất chứa hơn vạn lời thề non hẹn biển. Cái siết tay nhẹ nhàng đủ để truyền đi hơi ấm, đủ để cảm nhận nhịp đập của hai trái tim đang hòa chung một điệu.
Đêm đã qua, một đêm dài với bao giằng xé, bao nỗi niềm được bộc bạch. Giờ đây, chỉ còn lại sự bình yên lạ lùng, một sự thấu hiểu sâu sắc len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn. Ánh nắng đầu ngày còn e ấp, chưa đủ mạnh để xua tan đi cái se lạnh cuối đông, nhưng nó đủ để sưởi ấm những khuôn mặt còn in hằn vết của đêm không ngủ. Ánh sáng vàng nhạt phản chiếu lấp lánh trên mặt hồ, vẽ nên những vệt sáng lung linh, tựa như những tia hy vọng đang dệt nên một tương lai mới.
Ngân khẽ tựa đầu vào vai Minh, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai ấy. Mùi hương quen thuộc của Minh, mùi của đất, của nắng, của sách vở, giờ đây trở nên thật quý giá, như thể cô muốn hít trọn vào lồng ngực, để cất giữ cho những ngày sắp tới. Minh nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cô, đặt cằm lên mái tóc mềm mại của Ngân. Một tiếng chim hót líu lo từ vòm cây cổ thụ gần đó vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng, rồi lại chìm vào khoảng không. Tiếng chuông chùa từ xa ngân nga, trầm bổng, như lời nguyện cầu cho một khởi đầu mới, cho một hành trình đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy tin yêu.
Trong khoảnh khắc ấy, Ngân cảm thấy mình bé nhỏ nhưng lại vô cùng mạnh mẽ. Mạnh mẽ vì cô biết mình không đơn độc. Mạnh mẽ vì cô có Minh, có tình yêu của nó. Cô khẽ thì thầm, giọng nói khẽ khàng như gió thoảng, hòa vào làn sương sớm: “Em sẽ chờ.”
Minh siết chặt vòng tay hơn một chút. Nó hiểu, lời nói ấy của Ngân không chỉ là một lời hứa, mà còn là một sự cam kết, một sự tin tưởng tuyệt đối. Nó cũng cảm nhận được gánh nặng của trách nhiệm, nhưng kèm theo đó là một niềm hạnh phúc dâng trào. “Anh sẽ trở về,” Minh đáp, giọng nó trầm ấm, chứa đựng sự kiên định. Nó nhìn ra phía xa, nơi ánh bình minh đang dần chiếu rọi cả thành phố, nơi Tháp Rùa cổ kính đứng sừng sững giữa hồ, như một chứng nhân vĩnh cửu của Hà Nội. “Chúng ta sẽ cùng nhau nhìn bình minh này lần nữa, khi mùa hoa sữa lại về.”
Lời nói của Minh như một sợi dây vô hình, kéo họ lại gần hơn với nhau, kết nối hiện tại và tương lai, dù tương lai ấy còn đầy rẫy những điều không chắc chắn. Ngân ngẩng đầu lên, đôi mắt cô rưng rưng nhưng ánh lên sự kiên định. Cô nhìn vào mắt Minh, như muốn tìm kiếm một lời khẳng định cuối cùng. Trong đôi mắt ấy, cô thấy sự quyết tâm, xen lẫn chút bâng khuâng của kẻ sắp xa nhà, nhưng trên hết là tình yêu dành cho cô, không hề vơi cạn. Cái rét cuối đông vẫn vương vấn, nhưng trong lòng họ, một hơi ấm diệu kỳ đang lan tỏa, xua đi mọi giá lạnh. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ hồ, rì rào như lời thì thầm của Hà Nội, của những điều đã qua và những điều sắp tới.
Họ đứng dậy, chậm rãi, như thể muốn kéo dài thêm từng giây phút bên nhau. Minh nhẹ nhàng vuốt tóc Ngân, lọn tóc đen dài mềm mại lướt qua kẽ tay nó. Một cái chạm nhẹ, nhưng chứa đựng tất cả sự lưu luyến và yêu thương. Ngân mỉm cười, nụ cười buồn nhưng đầy hy vọng. Họ cùng bước đi, vai kề vai, chân chạm chân, những bước chân chậm rãi trên vỉa hè lát gạch ven hồ. Tiếng rao hàng của những người bán xôi, bán bánh mì từ xa vọng lại, đánh thức phố phường Hà Nội sau một đêm dài. Mùi hương trầm từ Đền Ngọc Sơn thoang thoảng trong gió, hòa quyện với mùi nước hồ và cây xanh, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sáng sớm Hà Nội, một mùi hương mà Minh biết nó sẽ nhớ nhôn da diết khi phải rời xa. Mỗi chi tiết nhỏ nhặt của khoảnh khắc này, Ngân cố gắng khắc ghi vào tâm trí, để làm hành trang cho những ngày tháng sắp tới, những ngày tháng cô phải tự mình đối mặt với khoảng trống của sự vắng mặt. Cô biết, đây không phải là một kết thúc, mà là một khởi đầu, một khởi đầu đầy thử thách nhưng cũng hứa hẹn nhiều điều.
***
Rời khỏi Hồ Gươm, Minh và Ngân đi bộ trên những con phố đã bắt đầu tấp nập hơn. Tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện, tiếng leng keng của những chiếc xe đạp chở hoa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của Hà Nội vào buổi sáng. Họ ghé vào quán xôi vỉa hè quen thuộc của Bác Hường, nơi đã chứng kiến biết bao bữa sáng vội vàng, biết bao câu chuyện sinh viên. Quán xôi nhỏ nằm nép mình bên vỉa hè, với những chiếc bàn ghế nhựa thấp, bếp than hồng rực và khói bốc lên nghi ngút từ nồi xôi nóng hổi. Mùi xôi nếp thơm lừng, quyện với mùi chả quế, ruốc bông, hành phi, tạo nên một hương vị đặc trưng không thể lẫn vào đâu được.
Bác Hường, dáng người nhỏ nhắn, mái tóc điểm bạc, nụ cười hiền hậu luôn nở trên môi, đang thoăn thoắt gói xôi cho khách. Khi nhìn thấy Hoàng Minh và Lê Ngân, ánh mắt Bác chợt dừng lại, chứa đựng sự tinh tế của người từng trải. Bác Hường nhận ra vẻ khác lạ của hai đứa: Hoàng Minh trầm tư hơn thường lệ, đôi mắt nó có chút xa xăm, còn Lê Ngân thì cứ lặng lẽ ngồi cạnh, ánh mắt không rời khỏi Minh, như muốn níu giữ từng khoảnh khắc. Bác không hỏi nhiều, chỉ khẽ thở dài, rồi đặt hai đĩa xôi nóng hổi lên bàn.
“Xôi nóng đây, con trai!” Bác Hường nói, giọng đầy trìu mến. “Đi đâu thì cũng nhớ bữa xôi Hà Nội này nha con. Nhớ thì về đây Bác làm cho ăn.”
Minh ngẩng đầu lên, nhìn Bác Hường, ánh mắt nó bùi ngùi. Nó cười nhẹ, nụ cười chất chứa bao nỗi niềm. “Cháu sẽ nhớ lắm ạ. Chắc chắn sẽ về ăn xôi của Bác.” Lời nói của Minh không chỉ là một lời hứa với Bác Hường, mà còn là lời tự nhủ với chính nó, lời tự nhủ về một ngày trở về. Nó biết, những bữa xôi sáng giản dị này, những câu nói thân tình của Bác Hường, sẽ là những điều nó nhớ nhất khi phải xa Hà Nội.
Ngân ngồi cạnh Minh, tay cô khẽ nắm lấy tay Minh dưới gầm bàn. Bàn tay Minh vẫn thô ráp, chai sạn, nhưng truyền cho cô một cảm giác an toàn, ấm áp lạ thường. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Minh ăn. Từng động tác của Minh, từng hạt xôi nó đưa lên miệng, từng cái nhấp môi, đều được Ngân cố gắng ghi nhớ. Cô muốn khắc sâu hình ảnh này vào tâm trí, để khi Minh đi rồi, cô vẫn có thể hình dung ra nó, vẫn có thể cảm nhận được sự hiện diện của nó qua những ký ức. Mùi khói bếp thoảng bay, hòa cùng mùi thức ăn đặc trưng của quán, tạo nên một bầu không khí ồn ào, đông đúc nhưng cũng vô cùng thân mật.
Minh ăn một cách chậm rãi, như thể muốn kéo dài thêm bữa sáng cuối cùng này. Nó nhìn quanh quán, nhìn những gương mặt quen thuộc của những người khách quen, những người lao động sớm, những sinh viên vội vã. Tất cả đều là một phần của Hà Nội, một phần của cuộc sống mà nó sắp phải tạm biệt. Trong lòng Minh dấy lên một nỗi bâng khuâng khó tả. Nó là một chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ bước chân đến Hà Nội, và chính thành phố này đã nuôi dưỡng nó, đã cho nó tình yêu, tình bạn, và những ước mơ. Giờ đây, nó lại phải rời đi, mang theo những ước mơ ấy đến một chân trời mới, nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu nỗi nhớ.
Bác Hường lại gần, nhìn Minh với ánh mắt trìu mến. “Cố gắng học hành, làm việc tốt nha con. Tuổi trẻ là phải đi, phải trải nghiệm. Nhưng đừng quên cái gốc của mình.” Bác nói, giọng khẽ khàng, như một người mẹ dặn dò con cái.
Ngân ngẩng đầu lên, nhìn Bác Hường, rồi lại nhìn Minh. Cô cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ Bác, và điều đó khiến lòng cô ấm áp hơn. Cô biết, dù Minh có đi đâu, nó vẫn luôn có một chỗ để quay về, một nơi để nhớ.
Trước khi rời đi, Bác Hường bất ngờ dúi vào tay Minh một gói xôi nhỏ, được gói cẩn thận trong lá dong. “Cái này Bác gói riêng cho con, để con ăn trên đường. Đi đường xa phải giữ gìn sức khỏe.” Bác nói, ánh mắt đầy tình cảm.
Minh cầm lấy gói xôi, cảm nhận hơi ấm từ nó truyền vào lòng bàn tay. Một gói xôi nhỏ, nhưng chứa đựng cả tấm lòng của Bác Hường, cả tình cảm của Hà Nội. “Cháu cảm ơn Bác ạ,” Minh nói, giọng nó nghẹn lại. Nó biết, gói xôi này không chỉ là thức ăn, mà còn là một lời chúc may mắn, một lời hẹn ngày trở lại. Ngân cũng mỉm cười với Bác Hường, ánh mắt cô chất chứa sự biết ơn. Họ chào Bác, rồi bước ra khỏi quán, hòa vào dòng người hối hả trên phố. Cái lạnh cuối đông dường như đã bớt buốt giá hơn, nhường chỗ cho ánh nắng ấm áp bắt đầu len lỏi qua từng tán cây.
***
Ga Hà Nội vào buổi giữa sáng luôn tấp nập, ồn ào. Kiến trúc Pháp cổ kính của nhà ga sừng sững giữa lòng thành phố, chứng kiến biết bao cuộc hội ngộ và chia ly. Tiếng còi tàu từ xa vọng lại, tiếng bánh xe nghiến trên ray, tiếng loa phát thanh thông báo giờ tàu, tiếng bước chân hối hả của hành khách, tiếng vali kéo lạch cạch trên nền gạch, tất cả tạo nên một bản hòa âm xô bồ nhưng đầy cảm xúc. Mùi khói tàu, bụi, dầu mỡ đặc trưng quyện với mùi thức ăn nhanh từ các quầy hàng, tạo nên một không khí rất riêng của ga tàu.
Tại sân ga đông đúc ấy, Hoàng Minh đứng giữa những người bạn thân thiết của mình. Lê Ngân trầm ngâm đứng cạnh nó, ánh mắt không rời. Đức Anh, Mai Chi, Anh Khoa và Ông Lâm – những người đã cùng Minh trải qua những năm tháng thanh xuân tươi đẹp ở Hà Nội, giờ đây đều có mặt để tiễn nó. Không khí vừa bùi ngùi, lưu luyến, vừa chất chứa hy vọng. Mọi người nói lời chia tay, dặn dò Minh giữ gìn sức khỏe và đừng quên bạn bè.
Đức Anh, với vẻ ngoài năng động thường ngày, giờ đây cũng không giấu được sự bùi ngùi. Nó vỗ mạnh vào vai Minh, cố gắng giữ giọng điệu vui vẻ thường ngày: “Đi rồi đừng quên anh em đấy! Thỉnh thoảng gọi điện về chém gió nhé! Mà nhớ giữ liên lạc với Ngân đấy, không thì tao tìm đến tận nơi lôi về!”
Minh cười nhẹ, nụ cười pha lẫn chút xót xa. “Yên tâm đi, tao sẽ không quên đâu. Mày ở lại trông chừng Ngân hộ tao nhé.”
Mai Chi ôm lấy Ngân, rồi nhìn sang Minh, ánh mắt đầy thẳng thắn và chân thành: “Cố gắng lên nhé Minh, Ngân ở đây có tao lo. Cứ đi đi, đừng lo nghĩ nhiều. Nhưng mà nhớ đấy, phải thật thành công để về đón Ngân đấy!” Lời nói của Mai Chi như một lời nhắc nhở, một lời động viên cho cả hai. Ngân tựa vào vai Mai Chi, cảm nhận sự ấm áp từ cô bạn thân.
Anh Khoa, người anh cả trầm tĩnh và chín chắn, đặt tay lên vai Minh. Ánh mắt anh đầy sự từng trải và thấu hiểu. “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, cứ vững tin vào quyết định của mình. Con đường phía trước còn dài, sẽ có nhiều khó khăn, nhưng quan trọng là giữ được ngọn lửa trong tim.” Anh Khoa nói, giọng điệu điềm đạm, mang lại sự an ủi. Minh gật đầu, lòng nó cảm thấy vững tâm hơn khi có những người anh, người bạn như vậy ở bên.
Ông Lâm, chủ quán cà phê sách “Hoa Sữa”, cũng đến tiễn Minh. Ông vẫn trầm ngâm như thường lệ, mái tóc điểm bạc, đôi mắt ẩn chứa nhiều suy tư. Ông không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt đầy thấu hiểu. “Khi nào về ghé quán chơi nhé, chỗ của cháu vẫn còn đó.” Lời nói của Ông Lâm, dù ngắn gọn, nhưng chứa đựng một sự quan tâm kín đáo và sâu sắc, như một lời khẳng định rằng Hà Nội vẫn luôn là mái nhà chờ đợi Minh trở về. Minh cúi đầu cảm ơn Ông Lâm, lòng nó dấy lên một niềm xúc động.
Minh ôm từng người bạn, từng người anh thân thiết. Mỗi cái ôm là một lời chia tay, một lời hứa hẹn, một kỷ niệm được khắc ghi. Cuối cùng, nó quay sang Lê Ngân. Đôi mắt họ chạm nhau, bao nhiêu điều muốn nói lại nghẹn lại trong cổ họng. Ngân trầm ngâm, ánh mắt không rời Minh, từng giây phút trôi qua đều trở nên quý giá, như thể cô muốn níu giữ thời gian lại.
Minh khẽ lấy ra từ trong túi áo khoác chiếc khăn len dệt tay màu xám tro mà Ngân đã tặng nó vào những ngày đầu đông. Nó trao lại cho Ngân, bàn tay siết nhẹ tay cô. “Em giữ lấy cái này. Nó sẽ giữ ấm cho em.” Minh thì thầm, giọng nó dịu dàng đến lạ. “Anh sẽ không để em phải chờ lâu đâu. Em tin anh nhé.”
Ngân cầm lấy chiếc khăn len mềm mại, còn vương hơi ấm của Minh. Cô siết chặt nó trong tay, như siết lấy một lời hứa, một niềm tin. Cô gật đầu, đôi mắt rưng rưng nhưng vẫn ánh lên sự kiên định. Minh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Ngân, một nụ hôn tạm biệt đầy lưu luyến. Sau đó, nó quay lưng, bước nhanh về phía đoàn tàu đang đợi sẵn.
Minh lên tàu, tìm chỗ ngồi gần cửa sổ. Nó quay lại nhìn ra ngoài, nơi những người bạn thân thiết của nó đang đứng đó, vẫy tay chào. Ánh mắt nó và Ngân giao nhau lần cuối. Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều cảm nhận được một sự kết nối mạnh mẽ, một lời hứa không thành tiếng, một niềm tin vững chắc. Cánh cửa tàu đóng lại, tiếng còi tàu vang lên một hồi dài, rồi đoàn tàu từ từ lăn bánh, rời khỏi sân ga, mang theo Hoàng Minh và những ước mơ của nó, hướng về một chân trời mới.
***
Tàu đã khuất dạng. Tiếng còi tàu xa dần, tiếng bánh xe nghiến trên ray cũng nhỏ dần rồi tắt hẳn. Sân ga trở nên trống trải hơn, chỉ còn lại tiếng loa phát thanh vẫn vang vọng những thông báo thưa thớt, và tiếng bước chân của những hành khách cuối cùng đang rời đi. Một mùi khói tàu còn vương vấn trong không khí, như một dấu vết của sự chia ly.
Lê Ngân vẫn đứng lặng nhìn theo hướng tàu đi, như muốn khắc sâu hình ảnh đó vào trí nhớ. Đôi mắt cô đăm chiêu, chứa đựng một nỗi buồn man mác, nhưng cũng ánh lên sự kiên định lạ thường. Chiếc khăn len mềm mại, còn vương hơi ấm của Minh, được cô siết chặt trong tay. Nó không chỉ là một vật kỷ niệm, mà còn là một biểu tượng của tình yêu, của sự kết nối không thể phá vỡ bởi khoảng cách.
Mai Chi nhẹ nhàng bước đến bên Ngân, nắm lấy tay cô. Bàn tay ấm áp của Mai Chi truyền cho Ngân hơi ấm và sự động viên. “Đi thôi Ngân, đừng lo quá,” Mai Chi nhẹ giọng nói, cô hiểu hơn ai hết những gì Ngân đang cảm nhận. Cô biết Ngân không cần những lời an ủi sáo rỗng, mà chỉ cần một sự hiện diện, một sự sẻ chia.
Ngân lắc đầu nhẹ, đôi mắt vẫn nhìn về phía xa xăm. “Không sao đâu, tớ ổn.” Giọng cô khẽ khàng, nhưng ẩn chứa một sự mạnh mẽ bất ngờ. Cô không muốn mình yếu đuối, không muốn để những người bạn của mình phải lo lắng. Cô đã hứa với Minh, và cô cũng tự hứa với chính mình, rằng cô sẽ mạnh mẽ.
Đức Anh và Anh Khoa cũng đứng đó, vẻ mặt trầm tư. Họ không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Ngân, cảm nhận khoảnh khắc chia ly. Họ biết, đây là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời của Minh và Ngân, và họ sẽ luôn ở bên cạnh, ủng hộ cả hai. Bầu trời Hà Nội buổi sáng đã trong xanh hơn, ánh nắng ấm áp dần lên, xua đi những lớp sương mờ cuối cùng. Gió nhẹ thổi qua sân ga, làm bay những lọn tóc của Ngân. Cô ngước nhìn bầu trời, như tìm kiếm một lời khẳng định từ thành phố, từ chính bản thân mình. Cô biết, Hà Nội vẫn ở đây, vẫn sẽ là mái nhà, là nơi cô thuộc về, là nơi cô sẽ tiếp tục hành trình của mình.
Cuối cùng, Ngân quay lại, đôi mắt cô tuy còn buồn nhưng đã ánh lên sự kiên định rõ rệt. Nỗi buồn chia ly không thể làm lu mờ đi niềm tin và hy vọng trong cô. Cô đã sẵn sàng đối mặt với những thử thách phía trước, sẵn sàng cho một hành trình trưởng thành đơn độc, nhưng không hề cô độc.
Họ cùng nhau rời ga. Lê Ngân quay đầu nhìn lại một lần cuối, nơi đoàn tàu vừa khuất dạng. Hình ảnh sân ga hối hả, nhộn nhịp, rồi lại trống trải, hụt hẫng, như một minh chứng cho sự vận động không ngừng của cuộc sống. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói tàu còn vương vấn, rồi bước đi, hướng về một tương lai mới, với niềm tin và lời hứa trong tim. Mùa hoa sữa nồng nàn của một chương cũ đã dần khép lại, nhường chỗ cho một chương mới, có thể sẽ không còn những mùa hoa sữa họ cùng nhau ngắm nhìn, nhưng tình cảm vẫn còn đó, vững vàng và sâu sắc hơn bao giờ hết, như chính Hà Nội cổ kính này, vẫn mãi là chứng nhân cho tình yêu của họ.