Gió vẫn rít qua những khe cửa sổ hành lang, mang theo hơi lạnh buốt của Hà Nội cuối thu đầu đông. Hoàng Minh bước chậm rãi về phía phòng trọ của mình, tiếng chân cậu vẫn vang vọng đều đều trên nền gạch, nhưng tâm trí cậu giờ đây đã ngập tràn những hình ảnh và cảm xúc khác. Lời khen của An Nhiên, dù đơn giản, cũng khiến cậu cảm thấy một chút nhẹ nhõm, một chút tự tin len lỏi. Nhưng trên tất cả, là nụ cười của Lê Ngân, và buổi cà phê ấm áp đã xua tan đi cái lạnh se sắt. Cậu không còn cảm thấy cô đơn như trước. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu. Những điều chưa nói, những cảm xúc chưa gọi tên, vẫn còn ở đó, chờ đợi được hé mở. Và cậu, Hoàng Minh, đã sẵn sàng để đón nhận chúng, giữa cái rét ngọt của Hà Nội và mùi hoa sữa nồng nàn đang vương vấn đâu đó trong không gian đêm.
***
Phòng trọ sinh viên "Gác Mái" nằm trên tầng cao nhất của một dãy nhà tập thể cũ kỹ, nép mình trong một con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo của Hà Nội. Căn phòng chưa đến mười mét vuông, với chiếc gác xép nhỏ làm chỗ ngủ, một bàn học kê sát cửa sổ và một tủ quần áo đơn sơ. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc đèn bàn hắt xuống, phủ lên không gian chật hẹp một vẻ ấm cúng nhưng cũng đầy suy tư. Hoàng Minh ngồi trước bàn, cốc trà hoa cúc đã nguội lạnh từ lâu, nhưng cậu chẳng buồn động đến. Ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ vù vù từ con ngõ lớn thỉnh thoảng vọng vào, xen lẫn tiếng sinh hoạt lách cách của những phòng trọ lân cận. Đêm đã về khuya, nhưng những âm thanh của cuộc sống vẫn không ngừng nghỉ, chỉ là chúng trở nên trầm hơn, như thể cả thành phố đang cùng nhau thở một nhịp chậm rãi.
Mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn nhà cũ, hòa lẫn với mùi giấy sách vở đã ngả vàng, phảng phất trong không khí. Hoàng Minh không còn bận tâm đến những mùi hương ấy nữa, chúng đã trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống nơi đây. Toàn bộ sự chú ý của cậu dồn vào màn hình điện thoại. Ngón cái của cậu lướt đi lướt lại trên bàn phím ảo, gõ rồi lại xóa, xóa rồi lại gõ. Một tin nhắn vỏn vẹn vài chữ, vậy mà sao lại khó khăn đến thế. Cậu muốn hỏi xem cô ấy đã về đến nhà an toàn chưa. Một câu hỏi đơn giản, mang theo sự quan tâm chân thành, nhưng lại chứa đựng quá nhiều sự dè dặt, rụt rè của một chàng trai tỉnh lẻ lần đầu tiên biết rung động.
Hình ảnh nụ cười hiếm hoi của Lê Ngân tại quán cà phê 'Hoa Sữa' cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cậu. Nụ cười ấy không rạng rỡ như ánh nắng ban trưa, mà dịu dàng như vệt nắng cuối chiều, thoáng qua rồi lại tan biến, để lại một dư vị ngọt ngào và bâng khuâng. Cậu nhớ đôi mắt sâu thẳm của cô ấy khi nhìn cậu, nhớ cách cô ấy tinh tế lắng nghe câu chuyện của cậu về Hà Nội. Cô ấy không hề lạnh lùng như cậu vẫn tưởng, mà ẩn chứa một sự ấm áp, một tâm hồn rất đỗi tinh tế.
“Cô ấy có nghĩ mình đường đột không?” Hoàng Minh tự hỏi trong đầu, giọng nói nội tâm nhỏ đến mức cậu gần như không nghe thấy. Cậu sợ. Sợ rằng sự chủ động của mình sẽ khiến cô ấy khó chịu, sẽ phá vỡ cái ranh giới mong manh giữa họ. Cậu sợ mình sẽ làm hỏng đi những rung cảm đầu tiên này, những cảm xúc mà cậu đã rất lâu rồi mới cảm nhận được. “Nhưng... cô ấy đã cười. Một nụ cười thật đẹp.” Lời tự trấn an ấy như một sợi dây cứu sinh, kéo cậu ra khỏi vòng xoáy của sự tự ti. Nụ cười của Ngân, dù chỉ là một thoáng, đã đủ để thắp lên trong lòng cậu một tia hy vọng nhỏ nhoi.
Cậu lại cầm điện thoại lên, ngón tay run nhẹ. Dòng tin nhắn vẫn còn dang dở. "Ngân đã về nhà chưa?" Quá ngắn gọn, quá đột ngột. Cậu lại xóa đi. "Bạn về đến nhà an toàn chưa?" Vẫn không ổn. Cậu muốn một cái gì đó tự nhiên hơn, nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn đủ để truyền tải sự quan tâm của mình. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí tràn vào phổi, rồi từ từ thở ra. Hơi thở cậu không hóa khói trong phòng, nhưng cậu có thể cảm nhận rõ rệt sự căng thẳng trong từng thớ thịt.
Cậu nhớ lại lời An Nhiên. "Minh mà bình thường thì ai là giỏi nữa." Lời khen ấy, dù là của một người bạn mới quen, cũng đã tiếp thêm cho cậu một chút dũng khí. Cậu không muốn mãi là một Hoàng Minh rụt rè, bối rối, luôn sợ sệt trước mọi thứ. Hà Nội đã dạy cậu cách mạnh mẽ hơn, và cô ấy – Lê Ngân – cũng đang dạy cậu cách mở lòng.
Cuối cùng, cậu quyết định gõ một dòng tin nhắn đơn giản, chân thành nhất có thể. "Chào Ngân, mình là Minh đây. Bạn về đến nhà an toàn rồi chứ? Mình hy vọng bạn có một buổi tối ấm áp." Cậu không quá hoa mỹ, không quá dài dòng. Chỉ là một lời hỏi thăm, một lời chúc. Cậu nhấn gửi.
Một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn lo lắng bao trùm lấy cậu. Điện thoại nằm im trong tay, màn hình vẫn sáng. Cậu nhìn chằm chằm vào dòng chữ đã gửi đi, chờ đợi. Từng giây trôi qua nặng nề như chì. Cậu tựa lưng vào ghế, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm Hà Nội đã sâu, những ánh đèn vàng hiu hắt từ các ô cửa sổ lân cận như những đốm lửa nhỏ giữa màn đêm thăm thẳm. Cậu không biết Ngân sẽ nghĩ gì, không biết cô ấy có trả lời hay không. Nhưng ít nhất, cậu đã thử. Cậu đã bước một bước nhỏ ra khỏi vùng an toàn của mình. Và trong cái khoảnh khắc chờ đợi bâng khuâng ấy, cậu cảm thấy một sự bình yên lạ lùng, như thể một cánh cửa mới vừa hé mở trong cuộc đời cậu. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn bao trùm lấy không gian, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một dòng chảy ấm áp vừa mới bắt đầu.
***
Tiệm Trà Sữa "Bong Bóng" nằm khuất trong một con phố nhỏ gần trường đại học, nhưng lại luôn tấp nập khách. Không gian quán được trang trí trẻ trung, với những bức tường vẽ graffiti hình bong bóng bay và những chiếc bàn ghế màu sắc rực rỡ. Tiếng nhạc K-pop sôi động vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa lẫn với tiếng cười nói rộn ràng của những nhóm bạn trẻ, tiếng ống hút khuấy động cốc trà sữa lách cách. Mùi trà sữa ngọt ngào, thơm lừng mùi trân châu và đường, tràn ngập không khí, mang đến một cảm giác vui tươi, náo nhiệt. Ngoài trời, cái rét đầu đông vẫn se sắt, nhưng bên trong quán, mọi thứ dường như tan chảy trong sự ấm áp và sôi nổi của tuổi trẻ.
Lê Ngân đang ngồi ở một góc nhỏ của quán, cùng với Thảo Vy và Hà. Thảo Vy, với mái tóc nhuộm nâu hạt dẻ được uốn xoăn nhẹ nhàng, đang không ngừng 'tám' chuyện về những bộ phim Hàn Quốc mới nhất, gương mặt xinh xắn luôn rạng rỡ nụ cười. Cô bé nói liến thoắng, giọng trong trẻo như chim hót. Kế bên, Hà, với vẻ ngoài hiền lành và mái tóc dài buông xõa, chỉ mỉm cười lắng nghe, đôi mắt dịu dàng thỉnh thoảng lại nhìn Ngân đầy thấu hiểu. Ngân thì trầm tĩnh hơn, cô chậm rãi thưởng thức cốc trà sữa hạt dẻ của mình, thỉnh thoảng mới góp một câu ngắn gọn vào câu chuyện của hai cô bạn.
"Trời ơi, cái anh nam chính trong phim 'Hạ Cánh Nơi Anh' đẹp trai xỉu luôn Ngân ơi," Thảo Vy xuýt xoa, "Mày coi chưa? Phải coi đi, lãng mạn dã man con ngan luôn."
Ngân khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ nhàng thoáng qua trên môi. "Chưa. Dạo này bận quá, không có thời gian xem phim."
"Ngân cứ thế mãi thôi," Thảo Vy bĩu môi, "Lúc nào cũng học với hành, rồi dự án này dự án kia. Thanh xuân mà cứ vùi đầu vào sách vở thế là phí hoài lắm nha."
Hà nhẹ nhàng đặt tay lên vai Thảo Vy. "Thôi Vy, mỗi người một sở thích mà. Ngân có đam mê riêng của cậu ấy."
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt cạnh cốc trà sữa của Ngân bỗng rung lên nhè nhẹ. Cô hơi giật mình, cầm lên xem. Một số lạ. Cô mở tin nhắn, và đôi mắt cô hơi mở to, hàng mi dài khẽ chớp. Một thoáng bất ngờ hiện rõ trên khuôn mặt vốn dĩ luôn điềm tĩnh, rồi một vệt hồng nhạt thoáng qua hai gò má. Tay cô hơi run nhẹ khi cầm điện thoại, một cử chỉ hiếm thấy ở Lê Ngân.
Thảo Vy, vốn nhanh nhạy và tinh ý, lập tức nhận ra sự thay đổi đó. "Ê Ngân, ai nhắn tin mà mặt mày đỏ thế kia? Định giấu tụi này à?" Cô bé nheo mắt nhìn Ngân, ánh mắt tràn đầy vẻ tò mò và một chút tinh quái. "Chắc không phải số điện thoại của cậu bạn nào 'thả thính' đó chứ?"
Ngân vội vàng đặt điện thoại xuống bàn, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. "Không... không có gì. Chỉ là... một bạn học." Giọng cô hơi ấp úng, không được tự nhiên như mọi khi. Dù đã cố gắng che giấu, nhưng vệt hồng trên má cô vẫn chưa tan.
Hà nhìn Ngân với ánh mắt thấu hiểu, không dò xét nhưng đầy quan tâm. "Có chuyện gì Ngân cứ kể đi, tụi mình nghe." Giọng Hà nhẹ nhàng, trấn an, như một dòng nước mát xoa dịu sự bối rối của Ngân. Hà hiểu rõ Ngân không phải người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, và cô biết rằng có điều gì đó đặc biệt đã xảy ra.
Thảo Vy không chịu bỏ qua dễ dàng. Cô bé dí sát mặt vào Ngân, đôi mắt to tròn long lanh. "Bạn học nào mà làm Ngân của chúng ta đỏ mặt thế? Lại còn ấp úng nữa chứ. Khai mau!" Thảo Vy cố tình chọc ghẹo, và cô chợt nghĩ đến một cái tên. "Phải chăng là Hoàng Minh?" Cái tên bật ra một cách tự nhiên, như một dự cảm.
Ngân giật mình thật sự. Cô không thể ngờ Thảo Vy lại đoán trúng một cách chính xác đến vậy. Tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Cô ngẩng đầu nhìn Thảo Vy, rồi lại nhìn Hà, cảm thấy một chút lúng túng nhưng cũng có một chút ấm áp. Ánh mắt tò mò của Vy và ánh mắt thấu hiểu của Hà khiến cô cảm thấy mình không thể giấu diếm được nữa. Những cảm xúc vừa chớm nở, những rung động nhẹ nhàng, dường như đã bị lộ tẩy dưới ánh đèn vàng của quán trà sữa. Mùi trà sữa ngọt ngào bỗng trở nên nồng nàn hơn, hay có lẽ, là do trái tim cô đang đập những nhịp lạ lùng. Cái rét ngọt bên ngoài dường như chẳng thể chạm tới được không khí ấm cúng của tình bạn nơi đây, và Ngân biết rằng, cô đang đứng trước một ngưỡng cửa mới, nơi những điều chưa nói có thể sẽ bắt đầu được hé mở.
***
Đêm đã về khuya, và Hà Nội chìm trong một cơn mưa phùn nhẹ, lất phất như những hạt bụi li ti. Tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ phòng Lê Ngân, tạo nên một bản nhạc nền êm ái cho những suy tư của cô. Căn phòng của Ngân không quá rộng, nhưng được sắp xếp gọn gàng và tinh tế, phản ánh rõ gu thẩm mỹ của cô. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn ngủ hắt xuống, phủ lên không gian một vẻ ấm cúng, riêng tư. Từ phòng khách, tiếng tivi vọng lại đều đều, là chương trình thời sự mà mẹ cô vẫn thường xem. Mùi thức ăn ấm áp từ bữa tối vẫn còn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi nước xả vải dịu nhẹ từ chăn ga gối đệm. Tất cả tạo nên một cảm giác bình yên, quen thuộc của một gia đình Hà Nội truyền thống.
Lê Ngân ngồi trên chiếc ghế bành nhỏ bên cửa sổ, tay cầm cuốn sổ tay bìa da, lật giở những trang giấy trắng tinh. Cuốn sổ này là nơi cô ghi lại những ý tưởng, những phác thảo cho các dự án nghệ thuật, và đôi khi là cả những dòng cảm xúc riêng tư mà cô hiếm khi chia sẻ với ai. Ngón tay cô vuốt nhẹ trên mặt giấy, cảm nhận sự mềm mại và trơn láng. Cô vẫn còn bối rối vì tin nhắn của Hoàng Minh, và cả những lời trêu chọc của Thảo Vy, lời khuyên của Hà.
“Mình có nên trả lời không?” Cô tự hỏi trong đầu, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn đang giăng mắc, làm nhòe đi những ánh đèn đường. Tin nhắn của Hoàng Minh rất đỗi chân thành, không hề có vẻ đường đột hay vội vàng. Nó chỉ là một lời hỏi thăm, một sự quan tâm giản dị. Nhưng đối với Lê Ngân, người vốn quen với sự độc lập và không mấy khi để người khác bước vào thế giới riêng của mình, sự quan tâm ấy lại khiến cô bối rối. Cô chưa từng nhận được một tin nhắn như thế từ một người bạn học nam.
“Anh ấy... tại sao lại quan tâm mình như vậy?” Câu hỏi này cứ luẩn quẩn trong tâm trí cô từ lúc nhận được tin nhắn. Hoàng Minh là một chàng trai trầm tính, rụt rè. Cậu ấy không phải kiểu người chủ động hay dễ dàng bộc lộ cảm xúc. Vậy mà cậu ấy lại gửi tin nhắn cho cô. Điều đó khiến cô cảm thấy một sự đặc biệt, một sự trân trọng mà cô chưa từng cảm nhận được.
Cô nhớ lại buổi cà phê chiều nay. Hoàng Minh đã kể cho cô nghe về những trải nghiệm đầu tiên của cậu ở Hà Nội, về những khó khăn, những bỡ ngỡ của một chàng trai tỉnh lẻ. Cậu ấy nói chuyện không mấy lưu loát, thỉnh thoảng còn ngập ngừng, nhưng ánh mắt cậu ấy lại rất chân thành và đầy nhiệt huyết. Và nụ cười của cậu ấy, khi cô kể một câu chuyện vui, cũng thật ấm áp. Ngân nhận ra, Hoàng Minh không chỉ là người giúp cô tìm được giấy dó, mà cậu ấy còn là người đang dần phá vỡ bức tường vô hình mà cô đã dựng lên xung quanh mình.
“Hà nói đúng, đôi khi mình cũng nên thử mở lòng một chút.” Lời khuyên của Hà vang vọng trong tâm trí Ngân. Hà là người bạn thân thiết, luôn thấu hiểu và không bao giờ ép buộc cô. Hà đã nói rằng, cuộc sống không chỉ có học tập và công việc, mà còn có những mối quan hệ, những cảm xúc đáng để khám phá. Ngân đã quen với việc giữ mọi thứ cho riêng mình, nhưng giờ đây, cô cảm thấy một sự thôi thúc nhẹ nhàng, muốn đáp lại sự quan tâm của Hoàng Minh.
Cô đặt cuốn sổ xuống, cầm điện thoại lên. Ngón tay cô lướt trên bàn phím ảo, soạn một tin nhắn ngắn gọn. Cô không muốn quá dài dòng, không muốn thể hiện quá nhiều cảm xúc. Chỉ một lời hồi đáp đơn giản, để cậu ấy biết cô đã nhận được tin nhắn, và cô cũng trân trọng sự quan tâm ấy.
“Cảm ơn Minh, mình về đến nhà an toàn rồi. Bạn cũng có một buổi tối ấm áp nhé.”
Cô đọc lại tin nhắn, do dự một chút. Có vẻ hơi khô khan không? Nhưng đó là phong cách của cô, là Lê Ngân. Cô không cần phải cố gắng trở thành một người khác. Hít một hơi thật sâu, cô khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy vẫn dịu dàng như vệt nắng cuối chiều, nhưng mang theo một chút ấm áp hơn, một chút cởi mở hơn. Cô nhấn gửi.
Điện thoại đặt xuống bàn, Ngân nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa phùn vẫn rơi tí tách, nhưng không còn cảm giác buồn bã nữa. Thay vào đó, cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Một khởi đầu nhỏ, một bước đi bé xíu. Nhưng đối với Lê Ngân, đó là một sự thay đổi lớn. Những điều chưa nói, những cảm xúc chưa gọi tên, vẫn còn đó. Nhưng giờ đây, cô đã sẵn sàng để đón nhận chúng, từng chút một, giữa cái rét ngọt của Hà Nội và tiếng mưa phùn không ngừng nghỉ.