Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 251

Hơi Ấm Từ Chiếc Khăn Len

4092 từ
Mục tiêu: Khắc họa trạng thái cảm xúc và tâm lý của Lê Ngân ngay sau khi Hoàng Minh rời Hà Nội, thể hiện sự trống vắng nhưng cũng bắt đầu nhen nhóm sự kiên định.,Bắt đầu thiết lập hành trình phát triển cá nhân của Lê Ngân, nhấn mạnh sự tự chủ và khả năng đối mặt với thử thách.,Giữ vững không khí trầm lắng, lãng mạn, có chút hoài niệm đặc trưng của Arc 5, sử dụng bối cảnh Hà Nội mùa đông để làm nền cho nội tâm nhân vật.,Củng cố vai trò của chiếc khăn len dệt tay như một vật phẩm quan trọng, biểu tượng cho sự gắn kết và lời hứa giữa hai người.,Dẫn dắt mạch truyện vào giai đoạn 'setup' của Arc 5, tập trung vào cuộc sống độc lập của Lê Ngân.
Nhân vật: Lê Ngân, Mai Chi, Đức Anh
Mood: Trầm lắng, suy tư, lãng mạn, có chút buồn man mác nhưng cũng có sự kiên định và hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Tiếng còi tàu cuối cùng đã tắt hẳn, để lại một khoảng lặng đầy hụt hẫng, nuốt chửng những thanh âm ồn ã của sân ga vừa mới đó. Mùi khói tàu, một mùi hương khô khốc và lạ lẫm, vẫn vương vấn trong không khí se lạnh, như một dấu vết hữu hình của sự chia ly vừa diễn ra. Nó bám vào từng sợi tóc, từng nếp áo, len lỏi vào cả lồng ngực Lê Ngân, tạo nên một cảm giác vừa cay xè, vừa trống rỗng.

Lê Ngân vẫn đứng đó, bất động, đôi mắt sâu thẳm dõi theo nơi đoàn tàu đã khuất. Sân ga, vốn dĩ luôn hối hả và nhộn nhịp, giờ đây bỗng chốc trở nên thênh thang đến lạ, những bước chân vội vã của hành khách dần thưa thớt, tiếng loa phát thanh vang vọng những thông báo rời rạc, lạc lõng giữa không gian. Cô cảm thấy Hà Nội vào khoảnh khắc này bỗng trở nên rộng lớn và xa lạ đến lạ thường, như thể một phần nào đó của nó vừa bị bóc tách ra và mang đi cùng chuyến tàu kia. Cái lạnh của đầu đông vẫn còn vương vấn, luồn qua lớp áo khoác mỏng, thấm vào da thịt, nhưng cái lạnh trong lòng cô còn buốt giá hơn nhiều.

Chiếc khăn len dệt tay màu xám tro, còn vương hơi ấm của Hoàng Minh, được cô siết chặt trong lòng bàn tay. Từng sợi len mềm mại, từng mũi đan tỉ mỉ, như một lời nhắc nhở không lời về những gì họ đã chia sẻ, về lời hứa không thành tiếng, về một sợi dây vô hình vẫn kết nối hai người. Nó không chỉ là một vật kỷ niệm, mà còn là một biểu tượng, một điểm tựa nhỏ nhoi để cô bám víu vào giữa sự chênh vênh của hiện tại.

Mai Chi nhẹ nhàng tiến đến, bàn tay ấm áp của cô bạn khẽ nắm lấy tay Ngân, truyền đi một hơi ấm dịu dàng, một sự an ủi không cần lời. Mai Chi không nói nhiều, cô chỉ lặng lẽ ở bên, bởi cô hiểu rõ hơn ai hết những gì đang diễn ra trong tâm trí của Lê Ngân. Cô biết, trong những khoảnh khắc như thế này, những lời an ủi sáo rỗng chỉ càng khiến nỗi buồn thêm nặng nề. Sự hiện diện, một cái chạm tay nhẹ nhàng, đôi khi lại có sức mạnh hơn vạn lời nói.

“Đi thôi Ngân, đừng lo quá,” Mai Chi cuối cùng cũng lên tiếng, giọng cô nhẹ như một làn gió thoảng. “Minh đi rồi, nhưng bọn mình vẫn còn ở đây mà.” Câu nói ấy như một lời nhắc nhở, kéo Ngân trở về với thực tại, với những người bạn vẫn đang đứng cạnh cô, chia sẻ cùng cô khoảnh khắc này.

Đức Anh, với bản tính luôn cố gắng khuấy động không khí, cũng bước đến gần hơn. Nó nhìn Ngân với ánh mắt thông cảm, nhưng vẫn cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một điều gì đó để làm dịu đi sự trầm lắng đang bao trùm. “Đúng đấy, buồn gì mà buồn mãi. Hay tí nữa mình đi ăn phở gánh nhé? Lâu rồi chưa ăn. Nghe nói quán Bà Thoa mới mở lại, phở ngon lắm.” Đức Anh nói, giọng nó vẫn cố giữ vẻ vui vẻ, dù trong lòng cũng không tránh khỏi cảm giác hụt hẫng. Nó biết, Minh đi rồi, một khoảng trống sẽ xuất hiện trong nhóm bạn của họ, một khoảng trống mà không ai có thể lấp đầy.

Lê Ngân khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa nở trên môi. Cô nhìn Mai Chi, rồi nhìn Đức Anh, ánh mắt cô vẫn còn vương nỗi buồn nhưng đã có thêm một tia kiên định. Cô hiểu sự quan tâm của bạn bè, và cô không muốn mình trở thành gánh nặng. “Không sao đâu, tớ ổn.” Giọng cô khẽ khàng, như một tiếng thở dài nhẹ nhõm, nhưng ẩn chứa một sức mạnh nội tại mà chỉ những người gần gũi nhất mới có thể cảm nhận. Cô không muốn mình yếu đuối, không muốn để những người bạn của mình phải lo lắng. Cô đã hứa với Minh, và cô cũng tự hứa với chính mình, rằng cô sẽ mạnh mẽ.

Trong lòng Ngân, một ý nghĩ chợt hiện lên rõ ràng: *Minh đã đi thật rồi... Hà Nội bỗng rộng lớn và trống trải đến lạ.* Khoảng cách vật lý giờ đây đã trở thành một hiện thực không thể chối cãi. Từ giờ, cô sẽ không còn thấy bóng dáng quen thuộc ấy trên chuyến xe buýt mỗi sáng, không còn những tin nhắn hỏi thăm thường xuyên mỗi tối, không còn những buổi tan học cùng trú mưa dưới mái hiên cũ. Mọi thứ quen thuộc bỗng chốc trở nên thiếu vắng, như một bức tranh bị mất đi một mảng màu quan trọng.

Cô ngước nhìn lên bầu trời Hà Nội buổi sáng. Ánh nắng ban mai đã trong xanh hơn một chút, cố gắng xua đi những lớp sương mờ cuối cùng của đêm đông. Gió nhẹ thổi qua sân ga, làm bay những lọn tóc của Ngân, khiến cô cảm thấy một chút lành lạnh trên gò má. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái mùi khói tàu còn vương vấn, như một lời tạm biệt cuối cùng từ nơi Minh vừa đi qua.

Ngân siết chặt chiếc khăn len trong tay một lần nữa, cảm nhận hơi ấm của nó, như một lời nhắc nhở về tình yêu và lời hứa. Cô khẽ gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười chân thành hơn với bạn bè. “Mình đi thôi. Để mọi người phải đợi lâu rồi.”

Ba người bạn cùng nhau bước ra khỏi sân ga, hòa mình vào dòng người hối hả của một buổi sáng Hà Nội. Nhưng trong lòng Ngân, dường như có một sự dịch chuyển nhỏ. Nỗi buồn vẫn còn đó, sâu lắng và dai dẳng, nhưng giờ đây, nó được bao bọc bởi một lớp vỏ kiên định, một ý chí mạnh mẽ hơn. Cô biết, đây là một khởi đầu mới, một hành trình mà cô sẽ phải đối mặt một mình, nhưng cô không hề cô độc. Hình ảnh sân ga hối hả rồi trống trải ấy như một minh chứng cho sự vận động không ngừng của cuộc sống, và cô, Lê Ngân, cũng sẽ phải vận động, phải bước tiếp. Hà Nội vẫn ở đây, vẫn sẽ là mái nhà, là nơi cô thuộc về, là nơi cô sẽ tiếp tục hành trình của mình. Cô sẽ sống tốt, sẽ trưởng thành, để xứng đáng với niềm tin mà Minh đã đặt vào cô, và vào cả mối tình của họ. Bước chân cô, dù còn nặng trĩu, nhưng đã hướng về phía trước.

***

Sau khi tạm biệt Mai Chi và Đức Anh ở ngã tư quen thuộc, Lê Ngân trở về căn hộ của mình. Con hẻm nhỏ dẫn vào chung cư cũ vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc thường ngày, nhưng hôm nay, sự yên tĩnh ấy bỗng trở nên quá đỗi nặng nề, như một gánh nặng vô hình đè lên vai cô. Bước chân Ngân chậm rãi hơn, mỗi bước đi như cố tình kéo dài thêm khoảnh khắc trước khi phải đối mặt với sự trống vắng đang chờ đợi.

Cánh cửa căn hộ khẽ mở ra, để lộ không gian quen thuộc đã gắn bó với cô suốt những năm tháng đại học. Ánh sáng ban ngày yếu ớt hắt vào từ khung cửa sổ lớn, vẽ lên nền nhà những vệt sáng xám xịt. Căn phòng, vốn dĩ luôn ấm cúng và tràn đầy sức sống với những giá sách chất đầy, những chậu cây xanh nhỏ và những bức tranh tự vẽ, giờ đây bỗng trở nên quá rộng, quá yên tĩnh. Mùi hương quen thuộc của sách cũ, của nước xả vải và của chút tinh dầu thư giãn dường như cũng nhạt nhòa đi, không đủ sức xua tan đi cái cảm giác lạnh lẽo đang lan tỏa.

Ngân cởi bỏ chiếc áo khoác, đặt nó lên ghế, rồi nhìn quanh căn phòng với ánh mắt vô định. Mọi thứ vẫn ở đó, mọi vật dụng đều quen thuộc, nhưng thiếu vắng đi một sự hiện diện, một hơi ấm mà cô đã quá quen thuộc. Cô bước đến bàn học, nơi chiếc khăn len dệt tay được cô cẩn thận đặt xuống. Từng nếp gấp của chiếc khăn vẫn còn lưu giữ hình dáng của bàn tay Minh khi trao nó, và hơi ấm thoang thoảng của nó như một lời nhắc nhở dịu dàng về lời hứa nó đã thì thầm. Ngân khẽ vuốt ve chất liệu mềm mại của len, cảm nhận sự an ủi nhỏ nhoi từ nó.

Cô ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài. Phía xa xa, những mái nhà san sát của Hà Nội trải dài dưới bầu trời xám xịt. Một cơn mưa phùn nhẹ đã bắt đầu rơi lất phất, những hạt nước li ti đậu trên mặt kính, tạo nên một bức tranh mờ ảo, u buồn. Tiếng mưa gõ nhẹ vào ô cửa kính, đều đều và dai dẳng, như một bản nhạc không lời dành riêng cho tâm trạng của cô. Hà Nội mùa đông, với những cơn mưa phùn giăng mắc, cái rét ngọt và bầu trời u ám, luôn có một sức hút kỳ lạ, một vẻ đẹp trầm mặc, nhưng hôm nay, nó lại càng nhấn chìm cô vào những suy tư sâu thẳm.

*Anh ấy đã đi thật rồi... Không biết ở nơi đó, Minh có lạnh không?* Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại trong tâm trí Ngân, như một điệp khúc buồn. Cô tưởng tượng ra hình ảnh Minh đang ngồi trên chuyến tàu, nhìn ra ngoài cửa sổ, có lẽ cũng đang suy nghĩ về cô, về Hà Nội, về những ngày tháng tươi trẻ họ đã cùng nhau trải qua. Một nỗi nhớ nhẽo nhòe dâng lên, khiến sống mũi cô cay cay.

Ngân với tay lấy cuốn sổ tay ghi chép chung mà cô và Minh thường dùng để ghi lại những ý tưởng, những câu chuyện vui, hay đôi khi chỉ là những dòng cảm xúc bộc phát. Cuốn sổ bìa da cũ kỹ, đã sờn màu theo năm tháng, mang theo biết bao kỷ niệm. Cô lật từng trang, những nét chữ của Minh, mạnh mẽ và dứt khoát, xen lẫn những nét chữ thanh thoát của cô. Có những đoạn họ cùng nhau phác thảo ý tưởng cho một dự án nào đó, có những trang chỉ đơn giản là những câu nói vu vơ, những lời trêu chọc nhau. Đọc lại từng dòng chữ, Ngân như nghe thấy giọng nói của Minh vang vọng bên tai, thấy lại nụ cười rụt rè của nó.

Một cảm giác ấm áp lan tỏa, nhưng cũng nhanh chóng bị thay thế bởi sự trống trải khi cô nhận ra, từ giờ, sẽ không còn những dòng chữ mới của Minh được viết vào cuốn sổ này nữa. Ít nhất là trong một khoảng thời gian dài. Cô khép cuốn sổ lại, đặt nó cạnh chiếc khăn len, như thể hai vật phẩm ấy là cầu nối duy nhất giữa cô và Minh trong khoảnh khắc này.

Ngân đứng dậy, bước vào bếp, pha một tách trà nóng. Hơi ấm từ tách trà bốc lên, làm ấm đôi bàn tay lạnh giá của cô. Mùi trà thoang thoảng, dịu nhẹ, phần nào xoa dịu tâm trạng. Cô quay lại ngồi bên cửa sổ, nhấp từng ngụm trà nhỏ, ánh mắt vẫn vô định nhìn ra ngoài.

*Mình phải thật mạnh mẽ. Đây là con đường mình đã chọn.* Lời hứa ấy, không chỉ với Minh, mà còn với chính bản thân cô, vang vọng trong tâm trí. Cô biết, hành trình phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những lúc cô cảm thấy cô đơn, cảm thấy hụt hẫng, nhưng cô không được phép gục ngã. Minh đã tin tưởng cô, đặt niềm tin vào sự lựa chọn của họ, và cô cũng phải tin tưởng vào chính mình. Cô sẽ phải học cách sống một mình trong cái thành phố này, học cách biến những ký ức thành động lực, thay vì biến chúng thành gánh nặng.

Căn phòng trở nên tĩnh lặng đến lạ, chỉ còn tiếng mưa phùn lất phất ngoài cửa sổ và hơi thở đều đều của Ngân. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận sự bình yên ẩn chứa trong nỗi buồn. Hà Nội không vội được đâu, và cô cũng vậy. Cô sẽ từ từ, chậm rãi, để bản thân mình thích nghi, để trái tim mình chữa lành, và để tâm hồn mình tìm lại sự vững vàng. Chiếc khăn len trên bàn, cuốn sổ tay cũ kỹ, và cả tiếng mưa ngoài kia, tất cả đều là những chứng nhân cho một chương mới đang bắt đầu, một chương của sự trưởng thành và kiên định.

***

Chiều muộn, khi ánh sáng ban ngày đã hoàn toàn nhường chỗ cho sự mờ ảo của hoàng hôn đang buông xuống, Lê Ngân quyết định ra khỏi căn hộ của mình. Cảm giác ngột ngạt và trống trải trong không gian quen thuộc khiến cô không thể ngồi yên thêm nữa. Cô muốn tìm kiếm một điều gì đó quen thuộc, một điểm tựa nhỏ nhoi giữa những cảm xúc hỗn độn đang bủa vây. Và Quán Cà phê "Hoa Sữa" hiện lên trong tâm trí cô như một bến đỗ an toàn, một nơi lưu giữ quá nhiều kỷ niệm, nơi cô và Minh đã có biết bao nhiêu khoảnh khắc.

Cô choàng chiếc khăn len màu xám tro lên cổ, cảm nhận sự mềm mại và hơi ấm quen thuộc của nó. Chiếc khăn như một vòng tay vô hình, bao bọc lấy cô, truyền cho cô một chút sức mạnh. Bước chân Ngân vẫn còn chút nặng nề khi cô đi bộ dọc theo những con phố nhỏ của Hà Nội, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu lung linh thắp sáng. Gió mùa đông vẫn thổi, mang theo cái lạnh cắt da, nhưng chiếc khăn len dường như đã làm dịu đi phần nào sự buốt giá.

Quán Cà phê "Hoa Sữa" vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính và lãng mạn vốn có. Mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cánh cửa gỗ kính khẽ mở ra, mời gọi. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vọng ra ngoài, hòa cùng tiếng mưa phùn đã ngớt hạt nhưng vẫn còn đọng lại trên những tán lá cây bên đường. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, đặc trưng của quán, ùa vào khứu giác cô, mang theo biết bao ký ức.

Ngân bước vào, chọn một góc quen thuộc bên cửa sổ, nơi cô và Minh thường ngồi. Chiếc bàn gỗ nhỏ, hai chiếc ghế tựa lưng thoải mái, và tầm nhìn ra con phố với hàng cây hoa sữa giờ đã trụi lá. Cô gọi một ly cà phê đen nóng, không đường, như cách Minh vẫn thường uống. Hơi nóng từ ly cà phê bốc lên, làm ấm đôi bàn tay cô, và cả tâm hồn đang chùng xuống.

Cô ngồi đó, đeo chiếc khăn len, nhấp từng ngụm cà phê, cố gắng cảm nhận từng chút hương vị quen thuộc. *Mùi cà phê vẫn vậy, nhưng sao lại thấy nhạt nhòa hơn?* Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Ngân. Có lẽ, bởi vì hương vị ấy, trước đây, luôn đi kèm với nụ cười rụt rè của Minh, với ánh mắt sâu thẳm của nó, với những câu chuyện vu vơ mà cả hai vẫn thường kể cho nhau nghe. Giờ đây, thiếu vắng sự hiện diện ấy, mọi thứ dường như mất đi một phần nào đó của sự sống động, của linh hồn.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi từng thấy Minh ngồi đợi cô, với vẻ mặt vừa bối rối vừa hạnh phúc. Từng có những buổi chiều, họ cùng nhau ngồi đây, im lặng ngắm mưa rơi, thưởng thức ly cà phê nóng và để mặc những "điều chưa nói" lơ lửng trong không khí. Những ký ức ấy ùa về, rõ nét như thể mới chỉ hôm qua. Một nụ cười thoáng hiện trên môi Ngân, rồi nhanh chóng tắt lịm, nhường chỗ cho một nỗi buồn man mác.

Quán cà phê vẫn nhộn nhịp những câu chuyện thì thầm, tiếng lật trang sách xào xạc của những vị khách khác, tiếng lách cách của máy pha cà phê. Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, chỉ có thế giới của cô là vừa trải qua một biến động lớn. Ngân cảm thấy mình như một người đứng ngoài cuộc, quan sát thế giới đang vận động xung quanh mình, trong khi cô vẫn đang cố gắng tìm lại nhịp điệu của riêng mình.

Cô khẽ chạm vào chiếc khăn len trên cổ, cảm nhận sự ấm áp của nó. Chiếc khăn ấy, như một sợi dây liên kết vô hình, nhắc nhở cô về sự gắn bó bền chặt giữa cô và Minh, về lời hứa mà họ đã trao nhau. Khoảng cách địa lý có thể chia cắt họ, nhưng tình cảm và niềm tin thì không.

*Mình phải làm quen với điều này. Phải học cách sống khi không có Minh bên cạnh mỗi ngày.* Lời tự nhủ ấy, vang vọng trong tâm trí Ngân, như một lời cam kết với chính bản thân. Cô biết, đây là một phần của hành trình trưởng thành, một thử thách mà cô phải vượt qua. Cô không thể mãi đắm chìm trong nỗi buồn và sự trống trải. Cô phải mạnh mẽ, phải tự chủ, để xứng đáng với sự tin tưởng của Minh, và để chứng minh rằng tình yêu của họ đủ lớn để vượt qua mọi thử thách.

Ánh mắt Ngân dần trở nên kiên định hơn khi cô nhìn về phía trước. Cô biết, Hà Nội vẫn ở đây, với những con phố quen thuộc, những quán xá nhỏ bé, và cả những mùa hoa sữa nồng nàn. Và cô, Lê Ngân, cũng sẽ ở đây, tiếp tục hành trình của mình, học tập, làm việc, và chờ đợi. Cô sẽ không gục ngã, mà sẽ biến nỗi nhớ thành động lực, biến sự trống vắng thành không gian cho sự phát triển của bản thân. Từng ngụm cà phê nóng, từng sợi len mềm mại trên cổ, từng ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng ngoài kia, tất cả đều là những mảnh ghép nhỏ, củng cố thêm niềm tin và sự kiên định trong lòng cô.

***

Rời Quán Cà phê "Hoa Sữa" khi màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, Lê Ngân không về ngay căn hộ của mình. Cô cảm thấy cần phải đi bộ, cần phải hít thở không khí của Hà Nội, của cái thành phố đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của cô và Minh. Cô đi bộ dọc theo những con phố cổ, dưới ánh đèn vàng dịu của phố phường. Cái rét ngọt của Hà Nội về đêm dường như càng thêm buốt giá, nhưng chiếc khăn len trên cổ vẫn giữ cho cô một hơi ấm đủ để đối mặt với gió lạnh.

Những bước chân Ngân dẫn cô đến Hồ Gươm, trái tim của Hà Nội. Hồ Gươm về đêm luôn mang một vẻ đẹp huyền ảo và lãng mạn đến lạ. Ánh đèn đường lung linh phản chiếu xuống mặt hồ xanh thẫm, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Tháp Rùa giữa hồ, Đền Ngọc Sơn với Cầu Thê Húc màu đỏ son, tất cả đều bừng sáng, nổi bật giữa màn đêm, như những biểu tượng của thời gian, của sự vĩnh cửu.

Ngân đi dọc bờ hồ, cảm nhận cái lạnh buốt của gió thổi từ mặt nước lên. Từng làn gió lùa qua lớp áo khoác, khiến cô rùng mình, nhưng cô không muốn quay về. Cô muốn được đối mặt với cái lạnh ấy, muốn cảm nhận sự khắc nghiệt của mùa đông Hà Nội, như một cách để củng cố thêm ý chí trong lòng mình. Hơi thở cô hóa thành khói trắng mờ ảo trong không khí, rồi tan biến nhanh chóng, như những suy nghĩ thoáng qua trong đầu.

Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm. Những vì sao bắt đầu lấp lánh, dù không nhiều như ở những vùng quê xa xôi, nhưng vẫn đủ để tạo nên một cảm giác rộng lớn, bao la. Ngân hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi nước hồ đặc trưng, mùi cây xanh thoang thoảng, và cả chút ẩm lạnh của hơi sương đêm. Tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bản giao hưởng của cảm giác, của nỗi nhớ, và của cả sự bình yên.

Chiếc khăn len trên cổ, cô siết nhẹ một lần nữa, cảm nhận hơi ấm của nó. Vật kỷ niệm này, không chỉ đơn thuần là một món quà, mà còn là một lời nhắc nhở, một sự hiện diện vô hình của Minh. Nó là sợi dây kết nối, là minh chứng cho tình yêu của họ vẫn còn đó, vẫn mạnh mẽ, dù khoảng cách giờ đây đã trở thành một thực tế.

*Hà Nội vẫn ở đây, và mình cũng vậy. Mình sẽ không gục ngã.* Ý nghĩ ấy bỗng trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong tâm trí Ngân. Cô không còn cảm thấy quá trống trải hay buồn bã như những giờ trước. Thay vào đó, một sự kiên định, một quyết tâm vững vàng đang dần hình thành trong cô. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những lúc cô cảm thấy cô đơn, cảm thấy nhớ Minh đến cồn cào, nhưng cô sẽ không để mình bị nhấn chìm.

Cô sẽ sống tốt, sẽ học tập và làm việc hết mình. Cô sẽ tiếp tục theo đuổi những đam mê của mình, sẽ biến những ước mơ thành hiện thực. Cô sẽ mạnh mẽ, tự chủ, để xứng đáng với tình yêu mà Minh đã dành cho cô, và để chứng minh rằng, tình yêu của họ không hề yếu ớt trước khoảng cách và thời gian. Đây là lời hứa cô tự nhủ với bản thân, một lời hứa thầm lặng dưới ánh đèn lung linh của Hồ Gươm, dưới bầu trời đêm đầy sao của Hà Nội.

Ngân dừng lại bên bờ hồ, ngắm nhìn Tháp Rùa, biểu tượng của sự kiên cường và bền bỉ. Cô cảm thấy một sự đồng điệu kỳ lạ với vẻ đẹp trầm mặc ấy. Cô sẽ như Tháp Rùa, vững chãi đứng đó, chờ đợi, nhưng không thụ động. Cô sẽ sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, sẽ biến mỗi ngày trôi qua thành một bước tiến mới trên con đường trưởng thành của mình. Khoảng cách không phải là giới hạn, mà là một thử thách để chúng ta trưởng thành. Đó là điều mà Ngân đã nhận ra, và cô sẵn sàng đối mặt với nó.

Một nụ cười nhỏ, đầy kiên định, nở trên môi Lê Ngân. Cô hít một hơi thật sâu, rồi quay bước. Bóng cô đổ dài trên con đường lát đá, chiếc khăn len màu xám tro vẫn ôm lấy cổ cô, như một lời hứa ấm áp giữa cái rét buốt của Hà Nội đêm đông. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu, nhưng cô đã sẵn sàng. Con đường phía trước, dù dài và nhiều thử thách, nhưng cô sẽ bước đi với tất cả sự tự tin và niềm hy vọng. Hà Nội đêm nay, với gió lạnh và ánh đèn lung linh, đã chứng kiến một Lê Ngân mạnh mẽ hơn, kiên định hơn, sẵn sàng cho một hành trình mới, một hành trình của sự trưởng thành và của tình yêu vượt qua mọi khoảng cách.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ