Ngân trở về căn hộ của mình, cảm nhận sự bình yên và tự tin. Chiếc khăn len vẫn trên cổ, cô ngắm nhìn Hà Nội về đêm từ ban công, thầm hứa với bản thân và Minh về một tương lai tươi sáng, nơi cô sẽ là phiên bản tốt nhất của mình, xứng đáng với tình yêu mà họ chia sẻ.
***
Sáng hôm sau, Lê Ngân thức dậy trong căn phòng quen thuộc, nơi từng vang vọng tiếng cười và những câu chuyện của cô và Minh. Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm đông rọi qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt dài mờ ảo trên sàn gỗ. Ngoài kia, sương mù nhẹ vẫn còn giăng mắc, phủ lên những hàng cây cổ thụ và mái ngói rêu phong một tấm màn bạc mong manh, khiến cả thành phố như chìm trong một giấc ngủ sâu. Cái lạnh se sắt của Hà Nội dường như len lỏi qua từng kẽ hở, ướp lạnh không khí trong phòng, nhưng Ngân không cảm thấy quá khó chịu. Cô kéo chiếc chăn len mềm mại lên cao hơn một chút, cảm nhận hơi ấm quen thuộc quấn lấy cơ thể.
Cô nằm thêm một lát, lắng nghe tiếng thở đều của chính mình, và cả những âm thanh rất đỗi bình thường của một buổi sáng Hà Nội đang dần cựa mình thức giấc: tiếng xe máy vọng lại từ xa, tiếng rao hàng của một bà lão gánh xôi ngang qua con hẻm nhỏ, và đâu đó, tiếng chim chích chòe lảnh lót trên cành cây khô. Những âm thanh ấy, dù nhỏ bé, lại mang đến một cảm giác yên bình đến lạ, như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù có những đổi thay lớn lao.
Ngân nhẹ nhàng ngồi dậy, đôi mắt còn hơi mơ màng nhưng đã ánh lên sự tỉnh táo. Cô với tay lấy chiếc khăn len màu xám tro vẫn vắt trên đầu giường. Chiếc khăn ấy, không chỉ là một món quà, mà đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô, đặc biệt là sau ngày Minh rời đi. Nó mang theo hơi ấm của những ngón tay Minh, mang theo hương thơm dịu nhẹ của nước xả vải mà cô vẫn dùng, và mang theo cả một lời hứa vô hình về sự gắn kết không phai mờ. Ngân quàng chiếc khăn len quanh cổ, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của nó lan tỏa, như một vòng tay vỗ về, xoa dịu nỗi trống vắng đang chực chờ len lỏi.
Cô bước đến bên bàn học, nơi chồng sách vở và chiếc laptop đang chờ đợi. Ánh mắt Ngân lướt qua những trang sách, những ghi chú nguệch ngoạc, rồi dừng lại ở một bức ảnh nhỏ kẹp trong cuốn sổ tay. Đó là bức ảnh chụp trộm Minh đang đọc sách trong thư viện, nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt tập trung của cậu ấy vẫn còn in đậm trong tâm trí cô. Một nỗi nhớ cồn cào bỗng dâng lên, như một làn gió lạnh bất chợt luồn qua trái tim. Nhưng Ngân không để mình chìm đắm quá lâu trong nỗi nhớ ấy. Cô hít một hơi thật sâu, rồi thở ra từ từ, cố gắng tập trung lại.
“Mình sẽ không gục ngã.” Cô tự nhủ thầm, lời nói tuy không phát ra thành tiếng nhưng lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí. “Mình phải mạnh mẽ, phải tập trung. Đây là con đường mà mình đã chọn, và cả Minh cũng muốn mình đi trên con đường này.” Cô đặt tay lên chiếc khăn len, cảm nhận hơi ấm của nó truyền qua lòng bàn tay. Chiếc khăn ấy như một lời nhắc nhở không lời, một nguồn động lực âm thầm, thúc giục cô tiến lên.
Ngân đứng dậy, đi vào bếp nhỏ để pha một tách trà nóng. Mùi trà hoa cúc thoang thoảng lan tỏa khắp căn phòng, xua đi cái lạnh giá của buổi sáng. Cô cầm tách trà trên tay, cảm nhận hơi ấm phả vào lòng bàn tay, rồi nhấp một ngụm nhỏ, để vị đắng nhẹ và hương thơm dịu mát lan tỏa trong khoang miệng. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy lòng mình thanh thản đến lạ. Những nỗi lo âu, những cảm giác trống rỗng dường như tan biến, nhường chỗ cho một sự bình yên sâu sắc.
Trở lại bàn học, Ngân mở chiếc laptop, màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt thanh tú của cô. Cô lướt qua một vài tin nhắn cũ của Minh, những tin nhắn cuối cùng trước khi cậu ấy lên đường. "Cố gắng lên nhé, Ngân. Anh tin em sẽ làm được tất cả những gì em muốn." Lời động viên ấy, dù chỉ là vài dòng chữ đơn giản, lại có sức mạnh phi thường, tiếp thêm cho cô niềm tin và nghị lực. Cô vuốt ve màn hình, như thể đang chạm vào gương mặt Minh.
Cô biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách. Sẽ có những lúc cô cảm thấy cô đơn đến cùng cực, cảm thấy nhớ Minh đến cồn cào ruột gan. Nhưng cô cũng biết, đó là một phần tất yếu của hành trình trưởng thành. Cô sẽ biến nỗi nhớ thành động lực, biến sự trống vắng thành không gian cho những điều mới mẻ. Cô sẽ học cách sống tự lập, học cách vượt qua khó khăn một mình, để rồi khi Minh trở về, cô có thể tự hào kể cho cậu ấy nghe về những gì mình đã làm được, về phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình.
Ngân mở cuốn sổ tay, bắt đầu ghi lại những gạch đầu dòng cho ngày mới. Những mục tiêu rõ ràng, những kế hoạch cụ thể. Cô sẽ không để thời gian trôi qua vô nghĩa. Cô sẽ sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, biến mỗi ngày thành một bước tiến mới trên con đường chinh phục ước mơ. Chiếc khăn len vẫn ấp ủ quanh cổ, như một lá bùa hộ mệnh, một lời hứa ấm áp giữa cái rét buốt của Hà Nội mùa đông. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà thơm và mùi giấy mới. Cô đã sẵn sàng.
***
Buổi trưa, cái lạnh của Hà Nội dường như đã dịu đi đôi chút, nhường chỗ cho những tia nắng yếu ớt xuyên qua làn mây mỏng. Lê Ngân quyết định dành trọn buổi chiều ở Thư viện Quốc gia Việt Nam, một nơi cô luôn tìm thấy sự bình yên và nguồn cảm hứng bất tận. Tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ với những cột đá lớn sừng sững, cầu thang rộng uốn lượn và sảnh chính cao vút, luôn khiến cô cảm thấy choáng ngợp và tôn kính. Mỗi lần bước vào đây, Ngân như được tách mình khỏi sự ồn ào, hối hả của cuộc sống bên ngoài, bước vào một thế giới khác, tĩnh lặng và đầy tri thức.
Mùi giấy cũ, mực in, và gỗ thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với chút mùi bụi thời gian, tạo nên một hương thơm đặc trưng mà Ngân vô cùng yêu thích. Đó là mùi của tri thức, của những câu chuyện đã ngủ yên hàng trăm năm, đang chờ được đánh thức. Cô chọn một góc quen thuộc, cạnh cửa sổ lớn, nơi ánh sáng tự nhiên có thể rọi vào bàn, đủ để cô không phải căng mắt khi đọc sách. Ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc, cô đặt chiếc balo xuống chân, lấy ra cuốn sổ tay và chiếc laptop.
Ngân đang nghiên cứu một đề tài khá phức tạp cho luận văn cuối kỳ – "Ảnh hưởng của đô thị hóa đến bản sắc văn hóa truyền thống Hà Nội trong thế kỷ 21". Đây là một đề tài đòi hỏi sự đào sâu, phân tích và tổng hợp từ nhiều nguồn tài liệu khác nhau. Cô mở laptop, bắt đầu tìm kiếm thông tin trên các cơ sở dữ liệu học thuật, rồi lại lật giở những cuốn sách dày cộp, đánh dấu những đoạn văn quan trọng. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, tiếng bút viết sột soạt của những người xung quanh, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm dịu, không làm phiền mà ngược lại, còn giúp Ngân tập trung hơn.
Cô hoàn toàn đắm chìm vào công việc. Từng dòng chữ, từng khái niệm, từng con số đều được cô phân tích tỉ mỉ. Ánh mắt Ngân tập trung cao độ, đôi khi cau mày suy nghĩ, đôi khi lại giãn ra khi tìm thấy một thông tin hữu ích. Cô cảm thấy như mình đang lạc vào một mê cung tri thức, nhưng không hề sợ hãi, mà ngược lại, lại vô cùng hào hứng với hành trình khám phá ấy. “Mỗi cuốn sách là một thế giới mới,” cô thầm nghĩ, “và mình sẽ chinh phục từng thế giới một.”
Thời gian trôi qua thật nhanh. Ánh nắng bên ngoài đã dần chuyển sang màu vàng nhạt của buổi chiều tà. Ngân ngẩng đầu lên, vươn vai nhẹ nhàng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây cổ thụ đã rụng hết lá, trơ trọi những cành khẳng khiu vươn lên nền trời xám. Một thoáng buồn len lỏi qua đôi mắt cô, một nỗi nhớ Minh chợt ùa về. Cô nhớ những buổi chiều hai đứa cùng ngồi trong thư viện, Minh chăm chú đọc sách, còn cô thì thỉnh thoảng lại ngước nhìn cậu ấy, cảm thấy bình yên đến lạ. Giờ đây, chỉ còn một mình cô. Nhưng nỗi buồn ấy cũng chỉ thoáng qua. Ngân nhanh chóng lấy lại sự tập trung, cô biết mình không thể để cảm xúc cá nhân làm ảnh hưởng đến công việc.
Đúng lúc đó, một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên bên tai cô: "Chào Ngân. Cậu cũng ở đây à?"
Ngân quay sang, mỉm cười nhẹ. Đó là An Nhiên, một bạn học cùng khoa, với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen dài và gương mặt thanh tú. An Nhiên luôn toát lên vẻ ngây thơ, trong sáng và có chút nhút nhát.
"Chào An Nhiên," Ngân đáp, giọng nói vẫn trầm tĩnh nhưng đầy vẻ thân thiện. "Ừ, mình đang tìm tài liệu cho luận văn."
An Nhiên đặt chồng sách xuống bàn kế bên, đôi mắt sáng lên vẻ ngưỡng mộ. "Mình thấy cậu ngồi đây từ trưa rồi. Cậu học giỏi thật đấy. Đề tài của cậu khó mà."
Ngân chỉ khẽ cười, không nói gì thêm. Cô không muốn khoe khoang, cũng không muốn than vãn. "Mình chỉ cố gắng thôi." Cô nói. "Cậu cũng tìm tài liệu à?"
An Nhiên gật đầu. "Vâng, mình đang làm tiểu luận môn Văn hóa Hà Nội. À, Ngân này, hôm trước mình thấy Minh trên báo đấy. Cậu ấy giỏi thật đấy!" An Nhiên nói với vẻ hồn nhiên, đôi mắt to tròn lấp lánh.
Ngân khẽ giật mình, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Dù Minh đã đi xa, nhưng những thành tựu của cậu ấy vẫn đến tai cô, qua lời kể của bạn bè. "Cậu ấy luôn vậy mà," Ngân đáp, giọng nói mang một chút tự hào khó giấu, nhưng nhanh chóng trở lại vẻ trầm tĩnh thường thấy. Cô không muốn chia sẻ quá nhiều về Minh, không phải vì muốn giấu giếm, mà vì cô muốn giữ những điều ấy cho riêng mình, cho những khoảnh khắc cô độc và suy tư.
An Nhiên không nhận ra sự thay đổi nhỏ trong ánh mắt của Ngân, vẫn tiếp tục nói: "Mình nghe nói cậu ấy được học bổng toàn phần ở bên đó. Thật ngưỡng mộ quá."
Ngân chỉ khẽ gật đầu, mỉm cười. "Cậu ấy xứng đáng mà." Cô quay lại với chồng sách của mình, như một lời kết thúc nhẹ nhàng cho cuộc trò chuyện. An Nhiên hiểu ý, cũng bắt đầu lật giở những trang sách của mình, tiếng giấy sột soạt lại vang lên, cùng với tiếng gõ bàn phím của Ngân.
Ngân tiếp tục công việc, nhưng trong đầu cô, lời của An Nhiên vẫn văng vẳng. Minh đã và đang cố gắng, vậy thì cô cũng phải như vậy. Cô sẽ không để cậu ấy phải thất vọng. Cô sẽ biến mỗi kiến thức mình học được, mỗi dòng chữ mình viết ra thành một bước đệm vững chắc cho tương lai, cho một ngày đoàn tụ. Chiếc khăn len trên cổ, dù không nhìn thấy, vẫn mang lại cho cô một hơi ấm diệu kỳ, như một lời thì thầm từ Minh: "Cố gắng lên nhé, Ngân. Anh luôn tin em."
***
Khi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt vàng cam trên nền trời xanh thẫm, Lê Ngân rời thư viện, mang theo một chồng tài liệu và một tâm trí đầy ắp kiến thức mới. Cái lạnh của buổi tối Hà Nội đã trở nên rõ rệt hơn, len lỏi qua lớp áo khoác, nhưng Ngân cảm thấy trong lòng mình vẫn còn vương vấn hơi ấm từ những trang sách. Cô quyết định ghé Quán Cà phê "Hoa Sữa", nơi hẹn Mai Chi.
Quán cà phê nằm trong một ngôi nhà ống cũ, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt đã phai màu theo thời gian, nhưng vẫn toát lên một vẻ đẹp cổ kính, dịu dàng. Cửa gỗ kính khẽ mở, để lộ không gian bên trong ấm cúng, thoang thoảng mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc dịu nhẹ, và cả chút bánh ngọt mới ra lò. Ngay cả vào mùa đông, quán vẫn không vắng khách. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ một chiếc loa cũ kỹ, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của những cặp đôi, và tiếng lật trang sách của những người đang tìm kiếm sự tĩnh lặng.
Ngân bước vào, đôi mắt lướt tìm Mai Chi. Cô thấy bạn mình đang ngồi ở một góc quen thuộc, cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố nhỏ đang chìm dần vào bóng tối. Mai Chi vẫy tay chào khi thấy Ngân. Cô ấy vẫn vậy, năng động, cá tính với mái tóc cắt ngắn ngang vai và đôi mắt sắc sảo, biểu cảm. Mai Chi mặc một chiếc áo len dày màu be, trên tay là một tách cà phê bốc khói.
"Chào Ngân," Mai Chi nói, giọng cô ấy luôn thẳng thắn và rành mạch. "Mày đến rồi à. Lạnh không?"
Ngân gật đầu, kéo ghế ngồi xuống đối diện Mai Chi. "Cũng lạnh, nhưng không đến nỗi nào." Cô tháo chiếc khăn len ra, nhẹ nhàng đặt lên đùi. "Mày đến lâu chưa?"
"Cũng được một lúc rồi. Đặt cho mày một tách trà gừng nóng nhé? Thấy mày có vẻ hơi xanh xao." Mai Chi quan sát Ngân với ánh mắt đầy lo lắng.
Ngân mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng chân thành. "Ừ, trà gừng thì tốt quá. Cảm ơn mày."
Khi tách trà gừng nóng hổi được mang ra, Ngân đưa hai tay ôm lấy cốc, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Mùi gừng thơm nồng xua đi cái lạnh đang len lỏi. Cô nhấp một ngụm nhỏ, vị cay nồng và ngọt dịu lan tỏa trong khoang miệng, sưởi ấm toàn thân.
Mai Chi nhìn Ngân, ánh mắt cô ấy dò xét, nhưng cũng đầy quan tâm. "Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy? Thấy mày dạo này trầm hơn, nhưng cũng... kiên cường hơn thì phải."
Ngân khẽ thở dài, nhưng không phải là một tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự chấp nhận. "Tao vẫn ổn, Chi ạ. Chỉ là cần thêm thời gian để quen với nhịp này thôi. Mày biết đấy, mọi thứ đều thay đổi. Tao đang tập trung vào luận văn, muốn làm thật tốt. Với cả..." Ngân ngừng lại một chút, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá khô bay lượn trong gió lạnh. "...Tao muốn Minh tự hào về tao."
Mai Chi khẽ gật đầu, hiểu ý bạn. Cô ấy biết Ngân và Minh đã đi qua những gì, và cô ấy cũng hiểu rằng, dù Minh đã đi xa, nhưng sợi dây kết nối giữa họ vẫn không hề đứt đoạn. "Tao biết mà. Mày luôn là đứa như vậy. Luôn cố gắng hết sức mình." Mai Chi đưa tay ra, nhẹ nhàng vỗ vào tay Ngân. "Minh sẽ vui khi biết mày vẫn luôn cố gắng như vậy."
Ngân khẽ mỉm cười, ánh mắt cô ấy ánh lên một tia sáng. "Tao cũng hy vọng thế." Cô siết chặt cốc trà nóng trong tay. "À, mày biết không, hôm nay tao gặp An Nhiên ở thư viện. Cậu ấy còn nhắc đến Minh nữa đấy. Khen Minh giỏi giang này nọ."
Mai Chi bật cười khúc khích. "Thì Minh giỏi thật mà. Ai chả biết. Mà nói thật, tao cũng thấy nhẹ nhõm khi thấy mày không còn quá suy sụp nữa. Thấy mày mạnh mẽ hơn nhiều rồi."
"Nỗi nhớ thì vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi đau nữa. Nó trở thành động lực." Ngân nói, giọng cô ấy trầm và chắc chắn. "Tao nghĩ mình cần phải tự lập hơn, phải trưởng thành hơn. Không thể mãi là đứa con gái yếu đuối được."
Mai Chi gật đầu lia lịa. "Đúng rồi. Mày cứ thế mà phát huy. Mà mày có định làm gì sau khi tốt nghiệp không? Tao thấy mày có vẻ rất có hứng thú với mảng nghiên cứu đấy."
"Tao cũng đang nghĩ đến chuyện đó." Ngân đáp, đôi mắt cô ấy bỗng trở nên lấp lánh khi nói về công việc. "Có lẽ tao sẽ theo đuổi con đường học thuật một thời gian, hoặc tìm một công việc liên quan đến nghiên cứu. Hà Nội này còn nhiều điều để khám phá lắm."
Họ tiếp tục trò chuyện, không gian quán cà phê ấm cúng bao bọc lấy hai cô gái. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên (nếu có), tất cả tạo nên một bầu không khí lãng mạn và hoài niệm. Ngân thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt nhẹ chiếc khăn len đang đặt trên đùi, như một thói quen, một cử chỉ vô thức để kết nối với Minh. Cô biết, mỗi khoảnh khắc cô sống trọn vẹn ở Hà Nội, mỗi thành tựu cô đạt được, đều là một lời hứa cô đang thực hiện với Minh.
Khi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, Mai Chi tiễn Ngân ra về. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn đó, nhưng Ngân không còn cảm thấy lạnh buốt nữa. Chiếc khăn len đã được cô quàng lại quanh cổ, mang lại hơi ấm quen thuộc. Cô đi bộ về căn hộ của mình, bước chân vững chãi và tự tin hơn bao giờ hết.
Về đến nhà, Ngân đứng lặng bên ban công, ngắm nhìn Hà Nội về đêm. Ánh đèn lung linh của thành phố trải dài tít tắp, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Hơi thở cô hóa thành khói trắng mờ ảo trong không khí, rồi tan biến nhanh chóng. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm lạnh đặc trưng của mùa đông Hà Nội.
“Minh à,” cô thầm thì, giọng nói hòa vào làn gió đêm, “em sẽ sống thật tốt. Em sẽ làm tất cả những gì em đã hứa. Em sẽ là phiên bản tốt nhất của chính mình, để xứng đáng với tình yêu mà chúng ta chia sẻ.” Một nụ cười nhỏ, đầy kiên định, nở trên môi Lê Ngân. Cô biết, con đường phía trước còn dài, nhưng cô đã sẵn sàng để bước đi, với tất cả niềm tin và hy vọng. Hà Nội đêm nay, với gió lạnh và ánh đèn lung linh, đã chứng kiến một Lê Ngân mạnh mẽ hơn, kiên định hơn, sẵn sàng cho một hành trình mới, một hành trình của sự trưởng thành và của tình yêu vượt qua mọi khoảng cách.