Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 253

Lời Thầm Gọi Giữa Mùa Đông

3758 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét áp lực tâm lý đang đè nặng lên cả Hoàng Minh và Lê Ngân về tương lai và mối quan hệ của họ, dù hai người đang ở hai nơi khác nhau.,Làm nổi bật sự nhận thức của cả hai về sự cấp thiết phải có một cuộc đối thoại thẳng thắn để giải quyết những vấn đề còn dang dở.,Tiếp tục phát triển nội tâm của Lê Ngân, cho thấy sự kiên định của cô đang đứng trước thử thách lớn.,Thiết lập không khí căng thẳng nội tâm, chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ và đối thoại cao trào trong các chương tiếp theo.,Gieo những dấu hiệu về quyết định lớn sắp tới của Hoàng Minh liên quan đến cơ hội học tập/công việc.
Nhân vật: Lê Ngân, Hoàng Minh, Mai Chi, Đức Anh
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, hoài niệm, tinh tế, bâng khuâng, căng thẳng nội tâm, pha chút u buồn.
Kết chương: [object Object]

Cái lạnh ngọt của Hà Nội vẫn bám riết lấy từng con phố, từng ngõ ngách, nhưng trong thư viện Quốc gia Việt Nam, một hơi ấm dịu dàng bao trùm. Ánh đèn vàng nhạt từ những chùm đèn cổ điển hắt xuống, hòa với ánh sáng tự nhiên mờ nhạt xuyên qua những ô cửa sổ kính lớn, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa an yên. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ mục thoang thoảng trong không khí, mang theo hương vị của thời gian và tri thức. Lê Ngân ngồi ở chiếc bàn quen thuộc, giữa một chồng sách cao ngất, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, đôi khi có vài sợi tóc con vương vấn trên trán. Chiếc khăn len dệt tay màu xanh lam, vật bất ly thân của cô dạo gần đây, được cô xếp ngay ngắn trên lưng ghế, như một lời nhắc nhở thầm lặng.

Cô cố gắng vùi mình vào những trang sách dày đặc kiến thức, dòng chữ nhảy múa trước mắt cô nhưng tâm trí lại bay bổng về một nơi xa xôi. Luận văn tốt nghiệp là cả một khối lượng công việc khổng lồ, đòi hỏi sự tập trung cao độ, nhưng dường như có một sợi dây vô hình cứ kéo tâm hồn cô rời khỏi thực tại. Mai Chi, cô bạn thân với mái tóc cắt ngắn năng động, ngồi đối diện, thi thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn Ngân, ánh mắt đầy sự quan tâm. Chiếc cốc trà gừng Mai Chi vừa mang đến vẫn còn bốc hơi nghi ngút, hơi ấm phả vào không khí, xua đi phần nào cái lạnh giá đang len lỏi từ bên ngoài.

Ngân khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất khẽ, lẫn vào tiếng lật trang sách của những người xung quanh. Cô đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cành cây khẳng khiu của hàng cổ thụ đang rung rinh trong gió đông. Từng cơn gió táp vào mặt kính, như muốn nhắc nhở về sự khắc nghiệt của mùa đông Hà Nội. "Tưởng mình đã quen rồi," cô thầm nghĩ, "tưởng mình đã mạnh mẽ hơn nhiều rồi." Nhưng hóa ra, cái cảm giác trống vắng khi một người bỗng dưng rời đi, lại khó lấp đầy hơn cô tưởng. Mỗi ngày trôi qua, cô vẫn cố gắng sắp xếp lịch trình thật kín, vùi đầu vào học hành, vào những dự định tương lai. Cô muốn mình bận rộn, để không có thời gian cho những nỗi nhớ dai dẳng, những băn khoăn không tên.

Mai Chi nhìn thấy Ngân lại lơ đãng, khẽ hắng giọng. "Này, Ngân, lại đi đâu rồi đấy? Luận văn sắp đến hạn rồi đấy nhé." Giọng Mai Chi pha chút trêu chọc, nhưng ánh mắt lại đầy lo lắng.

Ngân giật mình, thu ánh mắt về, cố nở một nụ cười gượng gạo. "À, không... Tao đang nghĩ đến đoạn này khó quá thôi." Cô đưa tay xoa xoa thái dương, cảm thấy hơi nhức đầu. "Mày có cần tao đi mua gì ăn không? Hay uống thêm trà?" Ngân cố gắng chuyển chủ đề, không muốn Mai Chi quá lo lắng cho mình.

Mai Chi lắc đầu. "Thôi khỏi. Mày ngồi yên đấy mà học đi. Tao ổn mà. Chỉ là thấy mày dạo này cứ như người mất hồn ấy. Tuy miệng thì nói là ổn, là kiên cường, nhưng ánh mắt thì cứ buồn rười rượi."

Ngân cúi đầu, vờ như đang đọc lại một đoạn trong sách. Cô biết Mai Chi nói đúng. Sự kiên định mà cô đã tự nhủ, đã cố gắng thể hiện ra bên ngoài, đôi khi cũng chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh. Bên trong, nỗi nhớ Minh vẫn cứ âm ỉ, không dứt. Nó không còn là sự đau khổ dằn vặt như những ngày đầu, mà là một sự thiếu vắng thường trực, một khoảng trống không thể lấp đầy. Nó trở thành một phần của cô, như chiếc khăn len kia, luôn ở bên cạnh, nhưng cũng nhắc nhở cô về một sự xa cách.

"Tao vẫn ổn mà, Chi," Ngân lặp lại, giọng nói có phần yếu ớt hơn. "Chỉ là... đôi khi cũng có chút mệt mỏi. Mọi thứ cứ dồn dập đến. Luận văn, rồi kế hoạch sau tốt nghiệp, rồi... những thứ khác nữa." Cô không nói rõ "những thứ khác", nhưng Mai Chi hiểu. Đó là về Minh, về mối quan hệ của họ, về tương lai bấp bênh không lời hẹn ước.

Mai Chi nhẹ nhàng đẩy cốc trà gừng về phía Ngân. "Uống đi cho ấm. Mày gầy đi nhiều rồi đấy. Học hành thì quan trọng thật, nhưng sức khỏe cũng phải giữ chứ."

Ngân đưa hai tay ôm lấy cốc trà, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Mùi gừng thơm nồng xộc lên mũi, làm cô dễ chịu hơn chút. Cô nhấp một ngụm, vị cay nồng và ngọt dịu của trà làm ấm cổ họng. "Cảm ơn mày, Chi," cô nói khẽ. "May mà có mày ở đây."

Mai Chi mỉm cười, ánh mắt trìu mến. "Bạn bè thì phải thế chứ. Mà tao thấy, Minh cũng bận rộn lắm phải không? Không thấy cậu ấy gọi điện hay nhắn tin gì cho mày à?"

Câu hỏi của Mai Chi chạm đúng vào nơi Ngân đang né tránh. Cô ngẩng đầu lên, nhìn Mai Chi, rồi lại cụp mắt xuống. "Minh... Minh cũng bận việc của cậu ấy. Có nhắn tin vài lần, nhưng cũng chỉ hỏi thăm xã giao thôi. Chắc cậu ấy cũng đang cố gắng cho công việc và học tập ở đó." Giọng Ngân nhỏ dần, lời nói như tan vào không khí. Sự thật là những cuộc nói chuyện của họ ngày càng thưa thớt, những tin nhắn cũng chỉ còn là những câu hỏi thăm ngắn gọn, thiếu đi cái sự sẻ chia, tâm tình như trước. Điều đó càng làm nỗi lo lắng trong lòng Ngân lớn dần. Cô hiểu, Minh đang đối mặt với một cơ hội lớn, một ngã rẽ quan trọng trong cuộc đời cậu, và cô không muốn trở thành gánh nặng. Nhưng sự im lặng, khoảng cách vô hình đang đẩy họ ra xa nhau, từng chút một.

"Tao vẫn muốn làm thật tốt luận văn này," Ngân nói, cố gắng kéo mình về với thực tại. "Và tao cũng muốn Minh tự hào về tao. Tao muốn cậu ấy thấy, dù không có cậu ấy ở bên, tao vẫn có thể mạnh mẽ và hoàn thành tốt mọi thứ." Cô nói vậy, nhưng trong lòng lại đầy mâu thuẫn. Cô muốn Minh tự hào, nhưng đồng thời, cô cũng muốn Minh nhớ cô, muốn Minh biết cô vẫn ở đây, chờ đợi.

Mai Chi gật đầu. "Minh chắc chắn sẽ tự hào về mày mà. Mày luôn là đứa con gái kiên cường nhất mà tao biết." Cô ấy đưa tay vỗ nhẹ vào vai Ngân, như một lời động viên. "Đừng lo lắng quá. Cứ làm những gì mày cho là đúng. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."

Ngân chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Cô biết Mai Chi chỉ muốn an ủi cô, nhưng trong lòng cô, mọi thứ lại không hề đơn giản như vậy. Cô biết, đã đến lúc phải đối mặt với những điều chưa nói, những băn khoăn đang đè nặng trong lòng cả hai. Cô rút điện thoại ra, màn hình sáng lên, hiện ra hình nền là một góc phố Hà Nội mùa thu với những hàng cây rợp bóng, và một bóng dáng quen thuộc đang đứng đó, mỉm cười. Đó là Hoàng Minh, trong một buổi chiều Hà Nội vàng nắng. Ngân nhìn chằm chằm vào bức ảnh, ánh mắt cô đong đầy cảm xúc. Nỗi nhớ, sự băn khoăn, và một sự thôi thúc mạnh mẽ đang trỗi dậy trong lòng cô. Cô muốn nghe giọng cậu ấy, muốn biết cậu ấy đang nghĩ gì, muốn biết liệu cậu ấy có nhớ cô nhiều như cô nhớ cậu ấy không. Cô muốn những lời chất chứa bấy lâu được nói ra, dù kết quả có ra sao.

***

Cùng lúc đó, tại một thành phố khác, cách Hà Nội hàng trăm cây số, Hoàng Minh đang ngồi bó gối trên chiếc giường đơn trong phòng trọ sinh viên của mình. Căn phòng nhỏ hẹp, lợp mái tôn cũ kỹ, không đủ sức chống chọi với cái rét buốt của mùa đông. Gió lùa qua những khe cửa sổ đã cũ mòn, mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt, khiến không khí trong phòng càng thêm ảm đạm. Xung quanh anh là một mớ hỗn độn của những bản nháp, tài liệu in dở, sách vở và những ghi chú viết vội vàng. Tất cả đều liên quan đến cơ hội học tập và công việc mà anh đang theo đuổi. Khuôn mặt Minh lộ rõ vẻ mệt mỏi và băn khoăn, đôi mắt thâm quầng vì những đêm thức trắng.

Anh cầm điện thoại trên tay, màn hình sáng lên với một tin nhắn mới từ hội đồng tuyển chọn. Đó là một bước tiến quan trọng, một lời mời phỏng vấn vòng cuối cùng, báo hiệu rằng quyết định cuối cùng đã rất cận kề. Cơ hội này có thể mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới cho tương lai của anh, một tương lai mà anh từng mơ ước khi còn là một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè đặt chân đến Hà Nội. Nhưng cùng với niềm hy vọng, là một gánh nặng vô hình đang đè nặng lên trái tim anh. Anh biết, quyết định này không chỉ ảnh hưởng đến riêng anh, mà còn đến Ngân, đến mối quan hệ mà cả hai đã vun đắp.

Minh thở dài, tiếng thở dài nặng nề hòa lẫn vào tiếng gió rít bên ngoài. Anh cuộn tròn người lại, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm từ chính mình. Căn phòng trọ này, dù đơn sơ, nhưng đã trở thành nơi trú ngụ của anh trong suốt thời gian qua. Nó chứng kiến những đêm anh cặm cụi học bài, những lần anh gọi điện về nhà, và cả những lúc anh nhớ Ngân đến quay quắt. Mùi ẩm mốc từ tường cũ, mùi giấy và mực từ đống tài liệu, tất cả tạo nên một thứ mùi quen thuộc, nhưng hôm nay lại khiến anh cảm thấy ngột ngạt.

Anh lướt qua những bức ảnh cũ trong điện thoại. Những tấm ảnh chụp anh và Ngân ở Hồ Gươm, ở quán cà phê 'Hoa Sữa', dưới những cơn mưa phùn Hà Nội. Nụ cười của Ngân trong những bức ảnh ấy thật trong trẻo, ánh mắt cô ấy thật tinh khiết. Minh nhớ như in cảm giác khi lần đầu tiên chạm tay cô dưới mái hiên cũ, cái khoảnh khắc định mệnh đã gắn kết hai người. Giờ đây, khoảng cách địa lý, cùng với sự bận rộn và áp lực, đã tạo nên một khoảng cách vô hình giữa họ. Những cuộc trò chuyện thưa thớt, những tin nhắn ngắn ngủi không đủ để lấp đầy sự trống trải. Anh biết, Ngân đang rất cố gắng, đang tự mình xây dựng con đường riêng ở Hà Nội. Cô ấy đã mạnh mẽ hơn rất nhiều, và điều đó khiến anh vừa tự hào, vừa... sợ hãi. Sợ hãi rằng cô ấy sẽ không cần anh nữa, sợ hãi rằng anh không đủ tốt để giữ cô ấy lại. Nỗi tự ti về xuất thân, về những lo toan cơm áo gạo tiền vẫn luôn là một gánh nặng trong lòng anh.

Anh nhìn chằm chằm vào tin nhắn mời phỏng vấn, rồi lại nhìn sang ảnh Ngân. Anh phải làm gì đây? Con đường học thuật và công việc đầy hứa hẹn, hay tình yêu mà anh trân trọng hơn tất thảy? Anh biết mình cần phải nói chuyện với Ngân, một cuộc nói chuyện thẳng thắn, để cả hai cùng đối mặt với sự thật. Nhưng anh lại sợ hãi, sợ rằng lời nói ra sẽ làm tan vỡ tất cả.

Minh hít một hơi thật sâu, rồi bấm gọi cho Đức Anh. Tiếng chuông điện thoại vang lên đều đều trong căn phòng tĩnh mịch, mỗi tiếng chuông như một nhát búa gõ vào lồng ngực anh.

"Alo, Đức Anh à?" Giọng Minh trầm và đầy suy tư, khác hẳn với sự hoạt bát thường ngày.

Đức Anh bắt máy ngay, giọng nói tràn đầy năng lượng như thường lệ. "Ôi dào, thằng Minh đấy à! Lâu lắm mới thấy cậu gọi. Sao rồi, công việc học hành bên đó thế nào? Tớ nghe nói cậu sắp có quyết định quan trọng đúng không?"

Minh khẽ cười, một nụ cười gượng gạo. "Ừ, tớ... tớ vừa nhận được tin nhắn mời phỏng vấn vòng cuối rồi. Cơ hội này... lớn lắm, Đức Anh ạ."

Đức Anh reo lên. "Tuyệt vời! Chúc mừng cậu nhé! Tớ biết mà, cậu giỏi giang thế cơ mà. Bao giờ thì phỏng vấn? Có vẻ như cậu sắp bay cao rồi đấy!"

"Tớ cũng không biết nữa, Đức Anh ạ," Minh nói, giọng anh chùng xuống. "Càng gần đến lúc quyết định, tớ lại càng thấy băn khoăn. Tớ... tớ không biết mình nên làm gì."

Đức Anh im lặng một lúc, nhận ra sự nặng nề trong giọng điệu của bạn mình. "Này Minh, có chuyện gì vậy? Cậu cứ nói đi. Bạn bè với nhau mà."

Minh thở dài một lần nữa. "Tớ... tớ đang đứng trước một lựa chọn lớn. Nếu tớ chấp nhận cơ hội này, tớ sẽ phải ở lại đây thêm một thời gian dài nữa, hoặc thậm chí là đi xa hơn. Tớ... tớ sợ."

"Sợ gì chứ?" Đức Anh hỏi, giọng anh dịu lại.

"Sợ... sợ Ngân sẽ không chờ tớ nữa. Sợ tình cảm của chúng tớ sẽ phai nhạt dần vì khoảng cách," Minh nói, lời nói nghẹn lại trong cổ họng. "Tớ biết Ngân rất mạnh mẽ, rất kiên cường. Cô ấy đã nói là sẽ chờ tớ, sẽ ủng hộ tớ. Nhưng tớ... tớ vẫn không thể không lo lắng." Anh ngừng lại, cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên. "Và tớ cũng sợ, sợ rằng tớ không đủ tốt để giữ Ngân lại. Tớ vẫn chỉ là một thằng nhóc tỉnh lẻ, còn Ngân... cô ấy là cô gái Hà Nội, tinh tế và tài năng. Tớ sợ mình sẽ làm cô ấy thất vọng."

Đức Anh im lặng nghe Minh nói, rồi anh nhẹ nhàng đáp lại. "Minh này, tớ biết cậu đang lo lắng. Ai trong hoàn cảnh của cậu cũng sẽ như vậy thôi. Nhưng cậu phải nhớ, tình yêu không phải là một phép tính. Không có công thức nào cho nó cả. Nếu Ngân đã nói sẽ chờ cậu, thì cậu hãy tin cô ấy. Và quan trọng hơn, cậu phải tin vào chính mình. Cậu không phải là 'thằng nhóc tỉnh lẻ' nữa rồi, Minh ạ. Cậu đã nỗ lực rất nhiều, và cậu đang đứng trước một cơ hội mà bao người mơ ước. Điều đó chứng tỏ cậu xứng đáng."

"Nhưng... còn Ngân thì sao?" Minh hỏi, giọng anh vẫn đầy băn khoăn. "Tớ chưa nói chuyện rõ ràng với cô ấy. Tớ sợ... sợ phải đối mặt với điều đó."

"Thế thì càng phải nói chứ!" Đức Anh nói, giọng anh trở nên kiên quyết hơn. "Cậu không thể cứ để mọi thứ lơ lửng mãi như vậy được. Ngân cũng có quyền được biết, được lựa chọn. Tớ nghĩ, đã đến lúc cậu phải sống thật với cảm xúc của mình, và cả với Ngân nữa. Dù kết quả có ra sao, ít nhất cả hai cũng đã đối mặt với nó. Còn hơn là cứ giữ trong lòng rồi một ngày nào đó hối tiếc."

Minh im lặng, những lời của Đức Anh như một tia sáng nhỏ xé toạc màn đêm u tối trong lòng anh. Anh biết Đức Anh nói đúng. Anh không thể cứ mãi trốn tránh. Anh cần phải nói chuyện với Ngân. Dù có khó khăn đến đâu, dù có sợ hãi đến đâu, anh cũng phải đối mặt.

"Cảm ơn cậu, Đức Anh," Minh nói khẽ, giọng anh đã bớt đi phần nào sự nặng nề. "Tớ... tớ sẽ suy nghĩ."

Sau khi cúp máy, Minh ngồi lặng thinh trên giường. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đã bao trùm hoàn toàn, chỉ còn lại ánh đèn đường hắt vào mờ nhạt. Gió vẫn rít qua khe cửa, mang theo cái lạnh buốt của đêm đông. Anh biết, một quyết định lớn đang chờ đợi anh, và anh không thể trì hoãn thêm nữa. Anh cần phải nghe Ngân nói, và Ngân cũng cần nghe anh nói. Những điều chưa nói, giờ đây, đã trở thành một gánh nặng không thể chịu đựng thêm.

***

Đêm tối buông xuống đặc quánh trên khắp Hà Nội, và cái rét ngọt của mùa đông càng trở nên cắt da cắt thịt. Gió từ đâu ào đến, lùa qua những con phố vắng, luồn lách vào từng ngõ ngách, mang theo hơi lạnh buốt đến tận xương. Lê Ngân một mình bước lên sân thượng của khu chung cư cũ, nơi cô đang thuê trọ. Những bậc thang xi măng lạnh lẽo, những mảng tường loang lổ đã quá quen thuộc với cô. Cô đẩy cánh cửa sắt cũ kỹ, tiếng kẽo kẹt vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch, rồi bước ra khoảng không gian rộng lớn, đầy gió.

Sân thượng là một bãi bê tông rộng, không có nhiều cây cối, chỉ có vài chậu cây cảnh đã trụi lá vì gió rét và những dây phơi quần áo trống không. Gió mạnh lồng lộng, luồn qua mái tóc đen dài của cô, làm cô rùng mình. Cô siết chặt chiếc khăn len dệt tay màu xanh lam quanh cổ, cảm nhận hơi ấm quen thuộc từ sợi len mềm mại. Chiếc khăn như một vòng tay vô hình, mang theo hơi ấm của Minh, nhưng cũng đồng thời nhắc nhở cô về sự vắng mặt của cậu. Nó vừa là niềm an ủi, vừa là nỗi day dứt.

Cô đứng tựa vào lan can cũ, ngước nhìn bầu trời đêm. Mây đen giăng kín, che khuất những vì sao, chỉ còn lại ánh sáng vàng vọt từ những tòa nhà cao tầng và ánh đèn đường lung linh phía xa. Thành phố về đêm, từ trên cao nhìn xuống, giống như một tấm thảm dệt kim khổng lồ, với những sợi chỉ ánh sáng đan xen vào nhau, tạo nên một bức tranh huyền ảo và đầy cô đơn. Tiếng ồn ào đô thị vọng lên từ xa, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện nhỏ dần, hòa vào tiếng gió rít, tạo thành một bản giao hưởng buồn của đêm Hà Nội.

Đột nhiên, một làn gió mạnh hơn thổi qua, mang theo một mùi hương quen thuộc, nồng nàn và da diết. Mùi hoa sữa. Mùi hoa sữa cuối mùa, vẫn còn vương vấn đâu đó trong không khí, như một lời nhắc nhở không thể chối từ về những mùa thu Hà Nội đã qua, về những kỷ niệm đã gắn kết cô và Minh. Nó là mùi hương của tình yêu tuổi trẻ, của những buổi hẹn hò dưới tán cây hoa sữa, của những lời hứa hẹn thì thầm trong gió đêm. Và giờ đây, mùi hương ấy lại gợi lên trong cô một nỗi bâng khuâng, một sự thôi thúc mạnh mẽ.

“Minh à,” cô thầm thì, giọng cô hòa vào làn gió đêm, lạc lõng giữa không gian rộng lớn. “Cậu đang làm gì? Cậu có nhớ tớ không?” Cô biết, đã đến lúc cô không thể cứ mãi giữ im lặng được nữa. Sự im lặng kéo dài đang bào mòn tình cảm của cả hai, đang tạo ra những khoảng trống không thể lấp đầy. Cô đã cố gắng mạnh mẽ, đã cố gắng tự lập, đã cố gắng vùi mình vào học hành để không phải nghĩ ngợi. Nhưng nỗi nhớ và sự băn khoăn về tương lai của họ cứ lớn dần, trở thành một tảng đá đè nặng trong lòng cô.

Cô sợ hãi. Sợ phải đối mặt với sự thật. Sợ những lời nói ra sẽ làm tổn thương cả hai. Sợ rằng Minh đã tìm thấy một con đường mới, một cuộc sống mới mà không có cô. Nhưng đồng thời, một sự mạnh mẽ, một sự thôi thúc từ sâu thẳm trong tâm hồn đang đẩy cô phải hành động. Cô không thể cứ mãi chờ đợi, không thể cứ mãi để mọi thứ trôi vào lãng quên. Cô cần một câu trả lời, cần một cuộc đối thoại, dù kết quả có là gì đi chăng nữa.

Ngân hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm đông thấm vào từng thớ thịt. Hơi thở cô hóa thành khói trắng mờ ảo trong không khí, rồi tan biến nhanh chóng, như những suy nghĩ mông lung của cô. Cô rút điện thoại ra từ túi áo khoác. Màn hình điện thoại sáng lên trong bóng tối, ánh sáng dịu nhẹ hắt lên khuôn mặt cô. Cô lướt tìm tên Hoàng Minh trong danh bạ, ngón tay cô ngập ngừng dừng lại trên cái tên quen thuộc ấy.

Trái tim cô đập thình thịch, một cảm giác lo lắng pha lẫn quyết tâm lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhắm mắt lại, hít thêm một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn trong gió. Cô biết, cuộc gọi này có thể thay đổi tất cả. Nó có thể là khởi đầu cho một chương mới, hoặc là dấu chấm hết cho một câu chuyện tình yêu. Nhưng dù sao đi nữa, cô cũng phải làm. Với tất cả niềm tin và hy vọng, với tất cả sự kiên cường mà cô đã cố gắng xây dựng, Lê Ngân đưa ngón tay lên màn hình, và chạm vào tên Hoàng Minh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ